Nguyễn Trung Thành: Nhà văn duyên nợ với mảnh đất Tây Nguyên

Nguyễn Trung Thành: Nhà văn duyên nợ với mảnh đất Tây Nguyên

Nguyễn trung thành

Ruan Zhongyi là một nhà văn có mối quan hệ với đồng bằng miền Trung và có sự hiểu biết sâu sắc về nơi tiếng cồng chiêng. Ông là một trong những cây bút xuất sắc của nền văn học Việt Nam và đã cho ra đời nhiều tác phẩm ấn tượng.

Bạn Đang Xem: Nguyễn Trung Thành: Nhà văn duyên nợ với mảnh đất Tây Nguyên

Tác phẩm của Nguyễn trung dung mang âm hưởng sử thi và cảm hứng lãng mạn, chất thơ hòa quyện với thiên nhiên núi rừng hùng vĩ, thể hiện vẻ đẹp của những người anh hùng cách mạng kiên trung bất khuất, trung với nước.

Về nhà văn trung thành họ Nguyễn (nguyễn ngọc)

Nguyễn trung thành, trước là Nguyễn văn báu, sinh năm 1932 tại huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam. Ông còn có bút danh khác là Nguyên Ngọc, một nghệ sĩ chân chính của cao nguyên đất nước.

Đôi nét về nhà văn Nguyễn Trung Thành (Nguyên Ngọc)

Vào quân ngũ khi còn học cấp 3 năm 1950, sau đó làm phóng viên Báo Quân đội nhân dân liên khu, bắt đầu sáng tác văn học. Trong thời gian này, ông còn lấy bút hiệu là Nguyễn Ngọc.

Sau Hiệp định Genève, các nhà văn tập kết ra bắc, khi trở lại nam năm 1962 lấy tên là Nguyễn Trung Tín. Sở dĩ ông chọn bút danh mới là vì khi xin tổ chức trở lại chiến trường b, ông được yêu cầu giữ bí mật.

“Một nhà văn chân chính luôn tự hào về tên tuổi của mình. Bỏ bút hiệu nổi tiếng mình đã đặt để chọn bút hiệu mới cũng là một hành động yêu nước. Văn hóa chọn bút danh cũng là một văn hóa yêu nước.” – pham giàu (Báo Hà Nội 2019)

Trong thời gian công tác ở Liên khu 5, ông giữ chức Chủ tịch Hội Văn nghệ Giải phóng Trung ương, phụ trách Tạp chí Văn nghệ Quân giải phóng thuộc Liên khu 5. Sau đó ông làm phó tổng thư ký Hội Nhà văn Việt Nam, tổng biên tập báo Văn học nghệ thuật.

Nguyễn trung thành là một trong những người tạo nên bản sắc, phong cách và cá tính sáng tạo độc đáo của nền văn học Việt Nam hiện đại. Tính cách sôi nổi và tấm lòng chân thật thanh lọc lòng người, khai sinh văn hóa tương lai.

“Nguyễn Ngọc là người có tầm tư tưởng sâu sắc, giàu lòng yêu nước, thanh liêm, có công với nước” – Nguyên Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình

Vẫn hoạt động trong lĩnh vực văn hóa, giáo dục, đã dịch nhiều tác phẩm nước ngoài như Zero of Writing – Roland Barthes; The Art of Fiction – Milan · Kundera; Văn học là gì? Jean-Paul Sartre; Rừng, Đàn bà, Sự điên rồ– jacques dournes.

Nguyễn trung thành cũng là người gắn bó với nền giáo dục nước nhà, anh đã gắn bó với hoàng pan, phan dinh dieu, pham duy hien, nguyễn văn hanh, lê văn cường, ngô như bình.

Ruan Zhong cống hiến hết mình cho cuộc đời văn chương và miệt mài sáng tác

Loy Nguyen là một trong số ít nhà văn Việt Nam có sự nghiệp sáng tác không bị gián đoạn bởi chiến tranh, thời đại và những biến động của cuộc sống. Ông đã đi nhiều nơi, từ Sài Gòn-Gia Định, Mae Cain Mau đến các tỉnh đồng bằng Bắc Bộ, biên giới, hải đảo.

Nguyễn Trung Thành với đời văn cần cù đi và viết

Trước năm 1954, không có sự phân chia nam bắc, ông chủ yếu hoạt động ở cao nguyên miền trung. Trong cuộc đời nhà văn, nơi đây đã trở thành một phần máu thịt và là ký ức văn hóa đẹp đẽ.

“Anh ấy đi nhiều, nhưng không chỉ để ngắm cảnh, không chỉ để ngắm cảnh, không chỉ để lang thang khắp nơi chỉ để nhìn và nghe, mà là cách anh ấy hòa mình vào thế giới, thực tế của đất nước và những gì giúp anh không ngừng suy nghĩ và viết, hoàn thành nhiệm vụ của nhà văn theo niềm tin của anh về cuộc sống và văn học.” – Safe Writer

Đồng bằng Trung Bộ là nơi ông sống, gắn bó với một thời trai trẻ, nên dù không còn sống ở đồng bằng Trung Bộ như thời kháng chiến chống Nhật, ông vẫn đau đáu, trăn trở về miền quê cao nguyên và những quê hương. , nguồn thứ hai của tôi.

“Được sống ở Tây Nguyên là may mắn lớn nhất trong đời tôi. Nếu không gặp mảnh đất ấy thì tôi đã không bao giờ trở thành nhà văn. Tây Nguyên cũng đã tạo nên tôi, tâm hồn tôi, cuộc đời tôi, rồi văn chương của tôi.” – Nguyễn Trung Thành

Xem Thêm: Giải Bài Tập Hóa Học 11 – Bài 11: Axit photphoric và muối photphat

Nguyễn trung thành không có tác phẩm xuất sắc nào trong giai đoạn này, nhưng cuộc sống ở đây đã giúp ông có được nhiều tư liệu quý giá để viết nên những bản anh hùng ca về văn hóa. Những người dân của vùng đất đầy nắng này.

Năm 1954, ông tập kết ra bắc, lấy bút danh là Nguyễn Du, làm phóng viên tháp tùng quân đội. Trong giai đoạn này, tác phẩm “Đất nước đứng lên” và các tác phẩm khác của ông đã được nhiều thế hệ bạn đọc yêu thích và được các nhà nghiên cứu chú ý.

“Nguyên Ngọc là một trong những nhà văn tài hoa và tiêu biểu nhất của văn học Việt Nam hiện đại giai đoạn 1945 – 1975.” – nguyễn đăng cường

Nguyễn trung nghĩa đã tạo dựng được tên tuổi và chỗ đứng của mình trong nền văn học nước nhà với tác phẩm Nước dâng, nước ngầm. Tuy nhiên, nhận thức của con người về nước ngầm vẫn còn gây tranh cãi.

“Thành công của Nguồn nước ngầm là do Nguyễn Ngọc luôn tỏ ra thích thú tìm tòi những đề tài mới cho mình, bám sát thực tế, hướng mạnh về cuộc sống mới…” -Giáo sư Maple

Xem Thêm : Khám phá điển cố là gì và những đặc điểm trong văn học truyền thống

Từ năm 1962 đến năm 1975, ông vẫn hoạt động ở chiến trường Khu V với bút danh Nguyễn Trung Tín. Văn hóa và con người Tây Nguyên được lồng ghép nhiều hơn trong các tác phẩm của anh, trở thành một nghệ sĩ Tây Nguyên thực thụ.

Các tác phẩm tiêu biểu của các nhà văn giai đoạn này có truyện ngắn Rừng Shanu (1965) đoạt Giải thưởng Văn nghệ Nguyễn Đình Chào, và Chuyện quê hương những anh hùng Điện Ngọc (1969). Đại Quang (1970).

Thời Lê Xin, ông từng là phó tổng thư ký Hội Nhà văn Việt Nam, tổng biên tập báo Văn học nghệ thuật, trưởng ban sáng tác Hội nhà văn Việt Nam. đã góp phần mở đường cho thực tế lan tỏa đến đất nước này. Văn học sau “giấc ngủ” mệt mỏi và bao cấp của thời hậu chiến

Ông cũng khôi phục thể loại phóng sự từng có một thời huy hoàng với những cây bút nổi tiếng như Ngô Trung Phong, Tần Lãng, Chung Lãng. Ngoài ra, tác giả còn thổi luồng sinh khí mới vào truyện ngắn, tung ra hàng loạt tiểu luận lý luận về nghệ thuật, chính trị và hiện thực.

Sau khi giải ngũ, Ruan Zhongyi tích cực cống hiến cho lĩnh vực văn hóa và giáo dục, nhà văn là một trong những người sáng lập Quỹ văn hóa Pan Zhouzheng và đã giành được giải thưởng, dự án và giải thưởng. Giải Sách xuất sắc Viện Phàn Châu Trình, Đại học Phàn Châu Thành.

Sự nghiệp văn chương của anh tiếp tục với những tác phẩm đậm chất chiêm nghiệm và hoài cổ hơn, bút ký Bạn tôi ở đó đoạt giải thưởng văn học Hội Nhà văn Hà Nội 2013, Có biển con đường nhỏ phía Đông ,Mênh mông nhớ quên, nghe đời.

“Con đường sáng tác của Nguyễn Ngọc, như đã nói ở trên, có thành công và thất bại. So với toàn bộ quá trình sáng tác của anh, thực ra không dài lắm… nhưng còn cả một chặng đường dài. Nghĩa là có.” – Giáo sư Feng

Tư duy sáng tạo nghệ thuật của Nguyễn Loy luôn đổi mới, ngoài văn chương, anh còn tham gia sáng tác nhiều kịch bản phim điện ảnh, trong đó cóDòng nước, Dấu vết trên đường mòn và những bộ phim khác mà khán giả đã quen thuộc hơn với. và dịch một số tác phẩm khác.

Văn hóa Tây Nguyên trong mắt nhà văn

Nhà văn sống phần lớn cuộc đời ở đồng bằng Trung Bộ nên nhiều người lầm tưởng ông là người con lớn lên trong rừng. Ông đã mang đến cho con người và nền văn hóa ở đây một sự tôn trọng và kính trọng, và một cảm giác về chủ nghĩa hiện sinh, điều đã và đang khuấy động trong trái tim ông.

Văn hóa Tây Nguyên trong tâm thức nhà văn

Từ tuổi thanh niên đến khi tóc bạc, ông không ngừng suy nghĩ, học hỏi, hội nhập sâu rộng vào văn hóa đồng bằng Trung Bộ. Thông qua các tác phẩm của mình, ông đã làm cho vẻ đẹp của núi rừng trở nên sinh động, say đắm, phong phú và có hồn.

Sở dĩ ông có thể xây dựng một anh hùng và ngôi làng thành công như vậy là vì ông đã sống và đắm chìm trong đó trong một thời gian dài. Anh có tài văn chương, xuất phát từ tấm lòng chân thành của người viết nên những tác phẩm của anh sẽ trường tồn mãi với thời gian.

“Bao giờ cũng vậy, sáng tạo phải bắt nguồn từ thực tế và được khái quát từ nhiều trải nghiệm sống, sở dĩ tôi viết được về trốn, tưởng tượng được tâm trạng, hành động của việc đi trốn là nhờ tôi đã sống và gắn bó với Tây Nguyên lâu năm. ”— — Nguyễn Du

Trong cuốn tự truyện Những người bạn nơi ấy xuất bản năm 2013, ông tâm sự “lần đầu tiên tôi đặt chân lên cao nguyên miền Trung cách đây đúng 57 năm”. Trong những tháng ngày khó khăn của cuộc kháng chiến chống Nhật, những người bạn ở đây đã trở thành anh em một nhà, chia sẻ vui buồn.

Xem Thêm: Phương trình điện li của H3PO4

Không chỉ hoài cổ về con người đồng bằng Trung Bộ, ông còn hoài cổ về một vùng văn hóa huyền thoại huyền bí với con mắt của một nhà văn hóa chân chính.“Hiểu thì hiểu, còn hiểu thì hiểu. yêu, bạn phải” yêu để hiểu. “

“Tôi cố gắng hiểu. Tôi sống với người dân và tôi thấy họ rất dịu dàng. Phải hiểu, phải cố gắng hiểu Tây Nguyên, như dam bo đã viết. Trọng tình, tôi sẽ bổ sung.” – Nguyễn Trường

Đối với Nguyễn tâm huyết, rừng Tây Nguyên thực sự là một giá trị văn hóa đọng lại trong tâm trí anh, một lời mời hấp dẫn để tìm hiểu và khám phá. Đây là một người mẹ tuyệt vời, vị tha, người đã mang đến cho đứa con bình thường của mình một cuộc sống phát triển và thịnh vượng.

Một nét văn hóa quan trọng của nơi đây là nhà công vụ, ông cho biết nhà công vụ ở mỗi làng đều có dáng vẻ, tư thế và tâm hồn riêng. Đây chính là linh hồn của làng, người ta gọi những làng không có nhà công vụ là “làng đàn bà”.

Cụ Nguyễn trung thành của “Ngôi nhà văn hóa Trung Bộ” cũng rất quan tâm đến một di sản vật chất khác là “tượng gỗ rừng cổ”. Theo quan điểm của họ, việc tạc tượng là sự trao đổi, giao tiếp giữa con người với thần linh, là một điều hết sức huyền diệu và huyền bí.

Trong tâm trí của những người cầm bút nơi núi rừng ấy, văn hóa đồng bằng Trung Bộ là một giá trị huyền thoại cần được gìn giữ và phát huy, giúp chúng ta hiểu biết toàn diện và đầy đủ hơn về vùng đất thần tiên này. này-này.

Ngọc bút bộc lộ vẻ đẹp

Là người đầu tiên đưa đồng bằng Trung Bộ vào văn học, ông đã khẳng định vị trí quan trọng của mình trong nền văn học hiện đại. Cũng như nhiều nhà văn khác, trải qua hai cuộc chiến, ông là một nhà văn, một chiến sĩ chân chính.

Vẻ đẹp người anh hùng sử thi qua ngòi bút Nguyễn Trung Thành

Nếu nói Nguyễn gia cả đời ngoan ngoãn săn mỹ nhân, cũng có thể nói Nguyễn gia cả đời trung thành săn anh hùng, anh hùng truyền kỳ. Đối với anh, đây không chỉ là một câu chuyện văn chương, mà là một cách sống, một sự tri ân dành cho một người đẹp như mặt trời.

Người anh hùng giấu mặt là sự kết hợp của những con người cao nguyên ngoan cường và chân chất, tài năng và trí tuệ của anh dần mê hoặc dân làng và tạo nên sức phản kháng của cả cộng đồng. tế bào.

Xem Thêm : Đại đoàn kết

“Giấu người giỏi mới làm ăn được. Thanh niên trong làng còn hơn trốn làm ruộng. Dân làng đau thì trước vào rừng hái lá lành về sắc uống, mau lành; A cây làm hộp. Người khéo đan rổ. Trưởng thôn làm theo lời ông ấy là tốt rồi!” – Trích Tổ quốc đứng lên

Câu chuyện trở thành thiên trường ca về cuộc sống con người, một cộng đồng hết sức giản dị nhưng sâu sắc, kiên định và nhân ái. Thông qua công việc của mình, vị trung thần họ Nguyễn đã thổi một luồng gió mới và sức sống mới vào toàn thể dân tộc Việt Nam.

Về truyện ngắn Rừng Sanư, những trang đời của nhân vật chính cũng là biểu tượng cho số phận của người dân Tây Nguyên, tiêu biểu là làng Soman. Phẩm chất của anh bao gồm một nhân vật oai phong và hào hùng, và một trái tim trung thành với ngọn cờ cách mạng của đảng.

Vẻ đẹp sử thi của tnú được thể hiện rõ nét nhất qua hình ảnh đôi bàn tay cụt, minh chứng cho dấu vết đau thương. Ngọn lửa ở đầu ngón tay hừng hực thiêu đốt, trong lòng hắn hừng hực ý chí chiến đấu.

“Một ngón tay bốc cháy. Hai ngón tay, ba ngón tay. Chẳng có gì bằng nhựa xà phòng. Lửa cháy rất nhanh. Mười ngón tay trở thành mười ngọn đuốc…anh không cảm thấy mười đầu ngón tay nữa. Anh đang bốc cháy. Anh nghe thấy lửa cháy trong lồng ngực Máu anh mặn đầu lưỡi Răng em cắn môi anh…” – Trích trong Rừng xà nu

Những người có khả năng tỏa sáng mọi lúc, mọi nơi, đẹp trong từng bước đi, đặc biệt họ không đơn độc như những anh hùng trong sử thi như đập phá, uyển chuyển mà được hỗ trợ bởi tập thể, dân làng kông-hoa, dân làng soman.

Thế giới sử thi của Trung Nguyễn cũng được thêu dệt bởi vẻ đẹp lãng mạn, hào hoa, gợi cảm nhưng không kém phần dũng cảm. Họ đi ra với một cái gì đó hoang dã, cũ, vĩ đại và huyền thoại.

Taomei, một cô gái có sức quyến rũ kỳ lạ, đã đến hang ổ của tướng quân để chuyển một lá thư từ quân cách mạng. Gold Cultists, những người lính thiện chiến nhất, có mặt trong những trận chiến khốc liệt và cam go nhất, yêu vợ nhất và là những “đĩ” tài năng nhất.

Xem Thêm: Lý Thuyết Dấu Của Tam Thức Bậc Hai Và Các Bài Tập Vận Dụng

“Tôi ngồi một mình cạnh thao của tôi, cách tôi vài phân, nhưng giữa chúng tôi đã có 30 năm đổ vỡ. Nhưng người phụ nữ này vẫn đẹp tuyệt vời. Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào có thể sống sót qua 30 năm đau khổ vô tận, Vẫn là đôi mắt nâu xanh nồng nàn ấy, tất nhiên là điềm đạm và chín chắn hơn, nhưng ngọn lửa khát khao dường như không thể dập tắt, không bao giờ bị dập tắt.” – Trở lại với Mèo Nồi

Một nét khá hấp dẫn của tuyến nhân vật trung thành Nguyễn là sắc thái “người rừng”. Đặc điểm này làm cho tính cách miền núi của nhân vật nổi bật trong vài nét, khí chất hoang dã, mạnh mẽ khiến con người ta trở nên dữ dội, phi thường hơn.

Hình ảnh những anh hùng sử thi gần như cả đời sống ở đồng bằng Trung Bộ trong các tác phẩm văn học cũng được phản ánh trong khung cảnh thiên nhiên. Ngoài cây mắm, tnú, mai, dt, anh quyết, hình ảnh cây vông còn được tác giả khắc họa như một chiến sĩ anh dũng.

“Nhưng cũng có những cây cao hơn đầu người, tán lá xum xuê như chùm lông chim. Vỏ đạn không làm chết chúng, nhưng vết thương lành nhanh như trên cơ thể cường tráng. Chúng vươn lên rất nhanh, thay thế những cây đổ . Cứ như thế hai ba năm, Rắn Rừng đứng lên bảo vệ làng.” – Rừng Barn

Tác giả nhắc đến rừng tam thất, núi tam thất, cây tam thất, nhánh tam thất, nhựa tam thất gần hai mươi lần. Mỗi khi cây xà nu xuất hiện với tư thế lạ, tượng trưng cho sự tấn công quyết liệt của dân làng Soman và núi rừng Trung Bộ bất khuất.

Tây Nguyên cũng đẹp, dòng Thi-om ngày đêm chảy, đỉnh ch-lay cao, chân ch-pông sinh ra em Gia-rai đẹp như nắng, đỉnh hùng vĩ của yul Treo trên làng.

Lòng trung thành và phong cách chiến tranh hùng tráng của nhà Nguyễn

Ưu điểm của văn chương bảo hoàng là nó mang một phong cách rất riêng Nhà văn Chekhov đã từng nói: “Nếu một nhà văn không có con đường riêng của mình, anh ta sẽ không bao giờ là nhà văn. Nếu anh ta không có tiếng nói của riêng mình, bạn không phải là một nhà văn thực thụ.”

Nguyễn Trung Thành và phong cách sử thi về chiến tranh

Anh ấy không đưa ra những ngôn từ hay ý nghĩa khôn ngoan như Nguyễn Khải, cũng không ranh mãnh như Tô Hoài Ái, và anh ấy mang đến những trải nghiệm khác thường, mãnh liệt và luôn ấn tượng. ..

Ruan Zhongyi là một người lãng mạn, yêu ghét, không dễ thay đổi và thậm chí bướng bỉnh. Vì thế, cũng như người dân miền Trung, anh thu hút mọi người bằng ngôn ngữ hồn nhiên, chất phác và bộc trực.

Ngôn ngữ văn học của Nguyễn Trung Nghĩa, đặc biệt là truyện ngắn, rất chú trọng đến việc sử dụng các từ phái sinh, điều này tạo nên sức hấp dẫn riêng cho toàn bộ nghệ thuật của ông. Có thể cảm nhận được một thứ văn chương mượt mà như tuyết, ngọt ngào và hấp dẫn người đọc.

Tài năng văn chương của ông được các văn nhân đương thời đánh giá cao. Các nhà nghiên cứu phê bình như Phong Lê, Nguyễn Đăng Mạnh, Hà Minh Đức, Trần Đăng Khoa đều khẳng định ông là nhà văn tiêu biểu của Việt Nam giai đoạn 1945-1975.

“Ngọc Vân Nguyên trơn, sánh như mật ong, thấm một mùi thơm rất đặc biệt. Đọc mà sửng sốt. Ngọc hơn người. Không có tài thì không viết được như vậy.” – trần đăng khoa

Ngòi bút giữa núi rừng Trung Sơn viết bằng tâm hồn, và tâm hồn ấy thuộc về cách mạng. Các tác phẩm của ông gắn liền với đề tài chính trị, kết hợp tài tình hiện thực và lãng mạn, cuộc sống và lý tưởng, số phận con người và lịch sử.

Văn phong của Nguyễn trung thực như có phép thuật, giản dị, tinh tế và trong sáng, khắc họa đậm nét cá tính trong đời sống xã hội, phong cách trong đời sống văn chương, chân thành, phóng khoáng và dễ dãi, luôn sẵn sàng tiếp nhận và nâng đỡ những tài năng hoàn toàn khác biệt.

Sự nghiệp của ông tiêu biểu cho dòng cảm hứng lãng mạn sử thi, trong đó nhân vật và cảnh vật được soi sáng bởi ngọn lửa thiêng huyền diệu, giúp người đọc sống lại một giai đoạn lịch sử vô cùng đau thương. Tình yêu và vinh quang.

Lúa mì

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục