Hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam

Hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam

Hội nghị thành lập đảng diễn ra ở đâu

Vào giữa thế kỷ 20, Việt Nam bị đế quốc Pháp xâm lược và thống trị. Nhân dân Việt Nam, đặc biệt là giai cấp công nhân, rơi vào vòng nô lệ. Các quyền độc lập, cuộc sống và toàn vẹn cá nhân đã bị chà đạp.

Bạn Đang Xem: Hội nghị thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam

Khát vọng giải phóng bấy lâu ấp ủ trong lòng người dân Việt Nam ngày càng mạnh mẽ. Muốn tồn tại, muốn độc lập tự do thì phải đấu tranh và phải đi làm cách mạng. Tuy nhiên, phong trào cứu nước của các sĩ phu phong kiến ​​và phong trào cách mạng của trào lưu tư sản đương thời đều lần lượt thất bại. Giai cấp công nhân và phong trào lao động Việt Nam chưa trở thành lực lượng chính trị độc lập trong phong trào dân tộc. Mây đen vẫn còn lơ lửng trên bầu trời Việt Nam.

Cùng thời gian đó, người thanh niên yêu nước cấp tiến Nguyễn Đa Thành đã ra nước ngoài (6/1911) tìm hiểu đời sống các dân tộc anh em, nghiên cứu tìm đường giải phóng cho đồng bào.

Trải qua nhiều năm bôn ba khắp các châu lục, hoạt động cách mạng và điều tra, Người đã vượt qua những thử thách về lập trường yêu nước và bằng nhiều cách đã tích lũy được kiến ​​thức sâu rộng về cuộc đấu tranh của các dân tộc bị nô lệ và giai cấp công nhân ở châu Âu và châu Mỹ.

Sau Cách mạng Tháng Mười Nga, Nguyễn Đà Thành đổi tên là Nguyễn Ái Quốc, tích cực tham gia phong trào công nhân Pháp, nhanh chóng trở thành một chiến sĩ cách mạng nhiệt tình, một đảng viên. giai cấp công nhân hợp pháp. Tháng 7 năm 1920, Nguyễn Ái Quốc đọc bản thảo lần thứ nhất Luận cương về dân tộc và thuộc địa của Lênin, những người qua đường đang đói mòn mỏi nhìn thấy đồ ăn đều vui mừng khôn xiết. Nguồn sáng, vì Người cho đó là cẩm nang thần kỳ trên con đường giải phóng dân tộc. Tại Đại hội Đảng Cộng sản Pháp tháng 12 năm 1920, nhân dân kiên quyết đứng về phía Quốc tế Cộng sản và tham gia thành lập Đảng Cộng sản Pháp.

Với trí tuệ tỉnh táo, hoạt động cách mạng và tìm tòi, Nguyễn Ái Quốc đã tìm ra chân lý của cách mạng giải phóng dân tộc: “Muốn cứu nước và giải phóng dân tộc thì không có con đường nào khác, con đường cách mạng vô sản. ” Người kêu gọi đẩy mạnh chủ nghĩa xã hội ở tất cả các nước thuộc địa và khẳng định hệ thống cộng sản chủ nghĩa có thể được áp dụng trên toàn châu Á, đặc biệt là Đông Dương. “Thuốc độc có hệ thống của bọn tư bản thực dân không thể làm tê liệt sức sống chứ đừng nói đến làm tê liệt những tư tưởng cách mạng của Đông Dương…

Sự hung bạo của chủ nghĩa tư bản đã đặt sẵn cơ sở: Chủ nghĩa xã hội chỉ cần gieo mầm giải phóng. “

Giữa những năm 1920, Nguyễn Ái Quốc quyết định tìm đường trở về Tổ quốc để phát động và tổ chức phong trào cách mạng của nhân dân Việt Nam và của dân tộc, trước hết phải chuẩn bị về mặt tổ chức. Giai cấp công nhân và đất nước ta. Bởi vì cách mạng muốn thành công trước hết phải có đảng cách mạng, đảng có mạnh thì cách mạng mới thành công. Đảng muốn vững thì phải có lý luận cách mạng, nhất là chủ nghĩa Lênin.

Tháng 6 năm 1925, Nguyễn Ái Quốc tổ chức Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội, một tổ chức “quá độ” đặt nền móng cho những sản phẩm cộng sản sau này. Người ra báo thanh niên, đào tạo, huấn luyện cán bộ, tổ chức tuyên truyền lý luận cách mạng giải phóng dân tộc của Lênin, tư tưởng cách mạng của Người trong phong trào công nhân và yêu nước Việt Nam. Làm cuộc cách mạng của quần chúng và của dân tộc, nâng dân tộc và dân tộc ta lên trình độ cách mạng của thời đại. Phong trào cách mạng nhân dân ở nước ta ngày càng phát triển, có ý thức chính trị vô sản rõ nét.

Sự kết hợp ngày càng chặt chẽ giữa chủ nghĩa Mác – Lênin với phong trào công nhân và phong trào yêu nước đang sôi sục của nhân dân ta đã góp phần dẫn đến sự ra đời của Tổ chức Cộng sản Việt Nam.

Tháng 3-1929, Chi bộ cộng sản đầu tiên của Việt Nam được thành lập tại số 5d phố Hàm Chàng, Hà Nội gồm 7 đảng viên: Trịnh Đình Cửu, Ngô Gia Tự, Trần Văn Cung, Đỗ Ngọc Du, Nguyễn Đức canh, duong hac ding, ruan duan. Chi bộ chủ trương tích cực vận động thành lập Đảng Cộng sản thay thế Tổ chức Việt Nam Cách mạng Thanh niên để lãnh đạo cách mạng Việt Nam.

Ngày 17-6-1929, tại số 312 phố Khang Tiên, Hà Nội, đại biểu các tổ chức cơ sở đảng Bắc Kỳ đã họp và quyết định thành lập Đông Dương Cộng sản Đảng, thông qua tuyên ngôn và điều lệ của đảng, quyết định xuất bản báo cáo báo Búa Liềm, cơ quan ngôn luận của đảng, và được bổ nhiệm làm ủy viên trung ương đảng.

Căn cứ vào tình hình kinh tế, xã hội, chính trị của Đông Dương lúc bấy giờ, Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản Đông Dương xác định tính chất của cách mạng Đông Dương thời kỳ đầu là cách mạng dân chủ tư sản. Nhiệm vụ của giai cấp vô sản là thành lập liên minh công nông để:

– Đánh bại đế quốc Pháp.

– Đánh đổ chế độ chiếm hữu ruộng đất, chế độ phong kiến ​​và những hình thức bóc lột tiền tư bản chủ nghĩa để tiến hành cách mạng công nông.

Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ nhất của Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên (5-1929) đã nhận định “tổ chức Đảng Cộng sản để lãnh đạo toàn diện cách mạng Việt Nam là một thành tựu to lớn và là một yêu cầu đặc biệt”. Vì vậy, sau khi Đảng Cộng sản Đông Dương ra đời, các đồng chí tiên tiến hoạt động trong chi bộ Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên ở Trung Quốc đã xét theo yêu cầu của phong trào cách mạng trong nước mà thành lập Đảng Cộng sản, quyết định hành động nhanh chóng. thành lập một Đảng cộng sản tập trung theo điều lệ của Đệ tam Quốc tế .

Xem Thêm: Bánh Phở Cuốn Mua Ở Đâu Tphcm, Địa Chỉ Mua Bán Nơi Bán

Ngày 25-7-1929, trong một bức thư của các đồng chí tiên tiến của Kỳ bộ Việt Nam Cách mạng Thanh niên, các đồng chí đang hoạt động ở Trung Quốc chuyển cho Đảng Cộng sản Đông Dương tin các đồng chí dự định tổ chức Đảng Cộng sản bí mật và “thanh niên” . Giữ lại để sửa cho đúng.Chi bộ cộng sản được thành lập ở Nam Kỳ, Trung Cổ, Xiêm La.Đảng viên hoạt động ở Trung Quốc tập hợp thành chi bộ gọi là Chi bộ cộng sản An Nam, do Đảng cộng sản Trung Quốc móc nối và hỗ trợ, liên lạc với Theo Hồng Công Công, Đảng Cộng sản An Nam ra đời vào tháng 8 năm 1929. Đảng có cơ sở quần chúng trong các xí nghiệp và thợ thủ công ở Sài Gòn và một số tỉnh phía Nam, Đảng Cộng sản An Nam đã nhiều lần viết thư cho Đảng Cộng sản Đông Dương để thảo luận hai bên thống nhất các vấn đề nhưng không đạt được sự đồng thuận.

Sự ra đời của Đông Dương Cộng sản Đảng (6/1929) và Annan Cộng sản Đảng (8/1929) đã tác động mạnh mẽ đến sự phân hóa của Tân Việt Đảng. Các phần tử tiên tiến của Tân Việt Đảng tách ra thành lập chi bộ cộng sản, đẩy mạnh việc chuẩn bị thành lập Đảng Cộng sản. Tháng 9-1929, Tuyên ngôn của Đông Dương Cộng sản đoàn nêu rõ: “Những người cộng sản chân chính giác ngộ trong Tân Việt Cách mạng Đảng trịnh trọng tuyên bố với toàn thể đảng viên Tân Việt Cách mạng Đảng rằng toàn thể công nông và nhân dân lao động đều biết rằng chúng ta đã chính thức thành lập. Đông Dương Cộng sản đoàn Mục tiêu của phong trào cách mạng là tiến hành cách mạng cộng sản ở Đông Dương, làm cho nước ta được hoàn toàn độc lập, xóa bỏ áp bức bóc lột con người, thiết lập chế độ công nông chuyên quyền, tiến lên chủ nghĩa cộng sản trên toàn cõi Đông Dương.”

Như vậy, trong vòng chưa đầy 4 tháng (từ giữa tháng 6 đến tháng 9-1929), ba tổ chức đảng ở Việt Nam lần lượt tuyên bố thành lập. Tổ chức đảng và cơ sở đảng quần chúng ở ba miền được phát triển. Sự ra đời nhanh chóng của các tổ chức cộng sản lúc bấy giờ là xu thế tất yếu của cách mạng Việt Nam. Tuy nhiên, sự tồn tại của ba chính đảng độc lập có khả năng dẫn đến những bất đồng lớn. Yêu cầu bức thiết của cách mạng Việt Nam là có một Đảng Cộng sản thống nhất trong cả nước.

Thư của Quốc tế cộng sản gửi những người cộng sản Đông Dương nhấn mạnh: “Sự tan rã và khuynh hướng cạnh tranh của các nhóm khác nhau sẽ có tác hại rất lớn đối với phong trào cách mạng ở phương Đông. Nhiệm vụ hết sức cần thiết của tất cả những người cộng sản Đông Dương là : thành lập đảng vô sản Đảng cách mạng của giai cấp…đảng đó phải là một đảng duy nhất và chỉ có một đảng duy nhất ở Đông Dương Đảng đó chỉ là một tổ chức cộng sản và bây giờ phải đoàn kết những phần tử cộng sản chân chính của tập đoàn cộng sản để thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương”

Với tư cách là đặc phái viên của Quốc tế cộng sản quyết định mọi vấn đề liên quan đến phong trào cách mạng ở Đông Dương, Nguyễn Ái Quốc đã triệu tập cuộc họp gồm đại biểu Đảng Cộng sản Đông Dương và Đảng Cộng sản Annan để bàn về việc thống nhất một bên. Hội nghị được tổ chức tại Cửu Long gần Hồng Kông (Trung Quốc) dưới sự chủ trì của Chủ tịch Nguyễn Ái Quốc. Tham dự cuộc họp có đại diện của Đảng Cộng sản Đông Dương Zheng Tingjiu và Ruan Dejing, và đại diện của Đảng Cộng sản Annan Zhou Wenlian và Ruan Shao.

Người đã chỉ ra những sai lầm của Đảng cho các đại biểu, các đại biểu nhất trí hợp nhất Đảng Cộng sản Đông Dương và Đảng Cộng sản Annan thành một đảng duy nhất gọi là Đảng Cộng sản Việt Nam, thông qua Chính cương vắn tắt, Sách lược vắn tắt, Chính cương, Điều lệ Đảng và công đoàn, liên minh nông dân Quy chế ngắn gọn cho các hiệp hội, liên đoàn thanh niên, liên đoàn phụ nữ, liên minh chống đế quốc và công đoàn. Nguyễn Ái Quốc soạn thảo Hội cứu tế.

Chương trình của đảng nêu rõ: “Vốn bản địa đã thuộc về vốn pháp định, bởi vì vốn pháp định triệt tiêu rất nhiều khả năng sinh sản, khiến công nghệ bản địa không thể mở rộng. Đối với nông nghiệp. Sự tập trung công nghệ đã gây ra nhiều cuộc khủng hoảng và nhiều nông dân thất nghiệp , nên tư bản bản xứ không có quyền , chúng ta không nên bảo họ đứng về phía đế quốc , chỉ có đại địa chủ mới có quyền và đứng về phía đế quốc nên họ rao giảng cách mạng tư sản dân quyền và cách mạng ruộng đất thành xã hội cộng sản “.

Luận cương tóm tắt các nhiệm vụ của cách mạng về các mặt chính trị, kinh tế, xã hội: đánh đổ đế quốc Pháp và phong kiến, làm cho các nước phương Nam hoàn toàn độc lập; thành lập chính phủ công nông, tổ chức quân đội công nông, bãi bỏ tất cả các khoản nợ quốc gia và tịch thu tất cả các tài sản lớn của tư bản đế quốc (chẳng hạn như công nghiệp, giao thông vận tải, ngân hàng, v.v.), chủ nghĩa dân tộc được giao cho chính phủ của công nhân và nông dân, tất cả ruộng đất của đế quốc đều bị tịch thu làm tài sản công và chia cho nông dân nghèo, người nghèo được miễn thuế, công nghiệp và nông nghiệp được phát triển, luật lao động được thi hành. Tám giờ, tổ chức nhân dân tự do, nam nữ bình đẳng, bình dân học vụ.

Xem Thêm : Hướng dẫn thủ tục mua bảo hiểm y tế tự nguyện cập nhật 2022

Xác định chiến lược ngắn gọn:

“1. Đảng là đội tiên phong của giai cấp vô sản, phải giành được đa số của giai cấp mình và để giai cấp này lãnh đạo nhân dân.

2. Đảng phải thu phục được đông đảo nông dân và dựa vào ruộng đất cách mạng của dân cày nghèo để đánh đổ đại địa chủ và địa chủ.

3. Đảng phải giữ cho các hiệp hội công nhân và nông dân (công đoàn, hợp tác xã) thoát khỏi quyền lực và ảnh hưởng của các nhà tư bản quốc gia.

4.Đảng phải ra sức liên lạc với tiểu tư sản, trí thức, trung nông, thanh niên, Tân Việt… lôi kéo họ vào giai cấp vô sản. Nhưng đối với phú nông, trung lưu, tiểu địa chủ, tư bản An Nam thì phe phản cách mạng chưa rõ ràng, nên nhân cơ hội này tạm thời giữ trung lập. Bộ phận nào ra mặt chống lại cách mạng (Đảng Lập hiến,…) thì phải đánh đổ.

5. Trong việc giải quyết các giai cấp, chúng ta phải hết sức thận trọng, không được nhượng bộ quyền lợi của công nông, mà phải đi theo con đường nhân nhượng, khi hô khẩu hiệu một nước độc lập, chúng ta phải đồng ý với lợi ích của công nhân và nông dân. Tuyên truyền và thực hành liên hệ với các dân tộc bị áp bức và giai cấp vô sản thế giới, nhất là giai cấp vô sản Pháp.

Tóm tắt chương trình nêu rõ:

“1. Đảng là đội tiên phong của quân đội vô sản, gồm giai cấp công nhân rộng rãi và có khả năng lãnh đạo quần chúng.

2. Đảng đã tập hợp nông dân và chuẩn bị tiến hành cách mạng công nông đánh đổ chế độ phong kiến ​​của địa chủ.

3. Đảng đã giải phóng công nhân và nông dân khỏi ách thống trị của chủ nghĩa tư bản.

4-Đảng lôi kéo tiểu tư sản, trí thức, trung nông về với vô sản;

5.Đảng sẽ không bao giờ hy sinh lợi ích của công nhân và nông dân cho giai cấp khác.

Xem Thêm: Dãy Himalaya ở đâu ? – Trọn thông tin về dãy núi hùng vĩ nhất châu Á

Trong khi cổ vũ khẩu hiệu “Việt Nam tự do”, Đảng thiết lập quan hệ với nhân dân bị áp bức và quần chúng vô sản, nhất là giai cấp vô sản hợp pháp trên thế giới.

p>

Điều lệ ngắn gọn của Đảng ghi rõ nguyên tắc: “Đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức và lãnh đạo quần chúng nhân dân đấu tranh giai cấp và lao động để đánh đổ chủ nghĩa tư bản đế quốc, thực hiện một xã hội cộng sản chủ nghĩa thực sự”.

Nhân dịp Đảng ra đời, Nguyễn Ái Quốc thay mặt Đảng Cộng sản Quốc tế và Đảng Cộng sản Việt Nam viết thư kêu gọi công, nông, binh, thanh niên học sinh và các đồng bào bị áp bức. Lời kêu gọi hành động có đoạn:

“Đảng Cộng sản Việt Nam thành lập, là đảng của giai cấp vô sản. Đảng sẽ lãnh đạo giai cấp vô sản lãnh đạo Cách mạng Annan và đấu tranh giải thoát tất cả anh chị em bị tù đày. Đảng, đi theo đảng :

1.Đả đảo đế quốc Pháp, phong kiến ​​Annan và giai cấp tư sản phản cách mạng.

2. Làm cho nước Annan độc lập.

3. Thành lập chính phủ công nông.

4.Tịch thu toàn bộ xí nghiệp quốc doanh và phương tiện sản xuất trong đế quốc giao cho chính quyền công nông.

5.Quốc hữu hóa tất cả đồn điền và ruộng đất của bọn đế quốc An Nam và bọn địa chủ phản cách mạng rồi chia cho dân cày nghèo.

6.Thực hiện chế độ ngày làm việc 8 tiếng.

7. Hủy bỏ tất cả các khoản nợ quốc gia và thuế cá nhân, miễn thuế cho nông dân nghèo.

8.Trả lại mọi quyền tự do cho nhân dân.

Xem Thêm : Review Tham Quan Làng Bưởi Tân Triều ở đâu,di Chuyển,nguồn

9.Giáo dục toàn dân.

10. Thực hiện bình đẳng nam nữ. “

Cuộc họp đã quyết định thành lập cơ quan ngôn luận và cơ quan tuyên truyền của đảng là tạp chí “Red” và “Doubao”.

Cuộc họp kết thúc và các đại biểu trở về nhà vào ngày 2 tháng 8 năm 1930.

Sau khi về nước, các đại biểu đã tích cực triển khai kế hoạch kiện toàn các cơ sở đảng trong nước và thành lập Ban Chấp hành Trung ương lâm thời của Đảng gồm 7 đồng chí: Trịnh Đình Kều, Trần Văn Lân, Nguyễn Văn Hải, Nguyễn Phong Sắc , Hoàng Quốc Việt, Phạm Hữu Lầu, Lưu Lập Đạo, do Trịnh Đình Cửu phụ trách. Tiếp theo, một ủy ban quốc gia được thành lập. Đỗ Ngọc Du là Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, Nguyễn Phong Đốc là Bí thư Trung ương Đảng, Ngô Gia Tú là Bí thư Xứ ủy Nam kỳ.

Đông Dương Cộng sản Đảng và An Nam Cộng sản Đảng hợp nhất thành Đảng Cộng sản Việt Nam. Nhưng Đông Dương Cộng sản Liên đoàn vẫn là một đảng độc lập. Việc Đảng Cộng sản Đông Dương liên kết với Việt cộng cũng là một yêu cầu khách quan. Trong báo cáo gửi Đảng Cộng sản Quốc tế, Nguyễn Ái Quốc nhận xét: “Về giữa nhiệm kỳ, một tổ chức tân cộng sản gồm những phần tử ưu tú nhất của Đảng Tân Việt đã ra đời… Tổ chức tân cộng sản này vẫn một tổ chức độc lập .organization, nhưng chúng tôi tin chắc rằng nó sẽ hợp nhất với chúng tôi trong tương lai gần”.

Xem Thêm: 9 địa chỉ mua ống nhòm ở đâu chính hãng tại Hà Nội và TPHCM

Trong bản tuyên ngôn thành lập đảng, Đông Dương Cộng sản đoàn cũng chủ trương hợp nhất với Đông Dương Cộng sản Đảng và Annan Cộng sản Đảng để thành lập tổ chức Đông Dương Cộng sản đoàn, phấn đấu trở thành một chế độ cộng sản vững chắc duy nhất có khả năng tiến hành cách mạng cộng sản”. Vì vậy, thống nhất Sau cuộc họp, Đông Dương Cộng sản Liên đoàn xin gia nhập Đảng Cộng sản Việt Nam.Ngày 24 tháng 2 năm 1930, Chu Văn Liên và Nguyên Thiều, cũng như hai Ủy viên Trung ương lâm thời Huang Guoyue và Pham Huo Liu, và Bí thư của Xứ ủy Nam Kỳ Ngô Gia Tự.Nam kỳ họp quyết định kết nạp Đông Dương Cộng sản Liên bang vào Đảng Cộng sản Việt Nam Cả ba tổ chức Cộng sản Việt Nam đã thống nhất hoàn toàn thành một Đảng Cộng sản: Đảng Cộng sản của Việt Nam.

Đại hội hợp nhất Đảng Cộng sản Việt Nam có ý nghĩa lịch sử của Đại hội thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam.

Sự ra đời của Đảng là một mốc son chói lọi, đánh dấu một bước ngoặt lịch sử vĩ đại của cách mạng Việt Nam và là kết quả tất yếu của sự kết hợp chủ nghĩa Mác – Lênin với phong trào công nhân và phong trào yêu nước ở nước ta trong những năm 1920.

Nguyễn Ái Quốc là người có vai trò quan trọng trong việc tiếp thu và truyền bá chủ nghĩa Mác – Lênin vào Việt Nam, người sáng lập Đảng Cộng sản Việt Nam, vạch ra cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng Cộng sản Việt Nam – đường lối dân tộc đúng đắn, sáng tạo cách mạng giải phóng dân tộc, thấm nhuần quan điểm giai cấp, đầy tính dân tộc và nhân loại. Độc lập và tự do là chủ đề chính và là viên ngọc quý nhất trong cương lĩnh chính trị đầu tiên của đảng. “Đảng ta giương ngay ngọn cờ cách mạng để đoàn kết, lãnh đạo nhân dân cả nước tiến lên trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp. Màu đỏ của cờ đảng rực rỡ như mặt trời mọc, xé tan bức màn tăm tối và soi sáng cho chúng ta.” Con đường mà nhân dân ta sẽ vững bước tiến lên trên con đường cách mạng phản đế và phản chiến thắng lợi.”

Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời trong cuộc khủng hoảng kinh tế sâu sắc của chủ nghĩa tư bản và Đông Dương.“Sự áp bức, bóc lột vô nhân đạo của đế quốc Pháp làm cho chúng ta hiểu rằng có cách mạng mà không có cách mạng”. cả nước Một làn sóng dân tộc chủ nghĩa và đấu tranh dân chủ được khơi dậy, cuối cùng dẫn đến sự ra đời của Liên Xô Yijing. Cuộc đấu tranh của nhân dân ta chống đế quốc Pháp và bè lũ tay sai trở nên ác liệt và đẫm máu. Đảng Cộng sản Việt Nam đứng đầu là Ban Chấp hành Trung ương lâm thời vừa ra đời đã ngay lập tức vượt lên thách thức với tư cách là lực lượng tiên phong lãnh đạo cuộc đấu tranh của cả nước.

Tháng 4 năm 1930, Chen Fu trở về Trung Quốc làm việc sau một thời gian học tập ở Liên Xô. Ban Thường vụ Trung ương bố trí Trần Phúc đi một số nơi ở miền Bắc để điều tra phong trào công nhân và nông dân.

Tháng 7 năm 1930, Trần Phúc được bổ nhiệm làm ủy viên tạm thời của Ủy ban Trung ương, và được lệnh chuẩn bị cho cuộc họp đầu tiên của Ủy ban Trung ương Đảng cùng với Ban Thường vụ.

Từ ngày 14 đến ngày 31-10-1930, Hội nghị lần thứ nhất Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam họp tại thành phố Cảng (Trung Quốc) do Trần Phú chủ trì. Đại hội quyết định đổi tên Đảng Cộng sản Việt Nam thành Đảng Cộng sản Đông Dương, thông qua Đề cương chính trị “Nghị quyết về tình hình Đông Dương và nhiệm vụ cấp bách của Đảng”, “Nghị quyết về việc vận động công nhân”. , Vận động nông dân, Vận động Thanh niên cộng sản, Vận động phụ nữ, Vận động quân đội, Vấn đề cứu trợ, Điều lệ Đảng Cộng sản Đông Dương và Điều lệ các đoàn thể.

Luận cương đã chỉ rõ mâu thuẫn giai cấp trong xã hội Việt Nam, Lào và Campuchia ngày càng gay gắt, “một bên là công nhân, nông dân lao động, một bên là địa chủ thống trị”. lợi và chủ nghĩa đế quốc”. Vì vậy, Cách mạng Đông Dương bước đầu là một cuộc “cách mạng tư sản dân quyền” có “tính chất phản đế quốc”. “Cách mạng tư sản dân quyền là thời kỳ chuẩn bị cho một xã hội cách mạng. Cách mạng tư sản dân quyền thắng lợi, chính quyền công nông được thành lập, công nghiệp trong nước phát triển… con đường của giai cấp vô sản sẽ được củng cố. .., Đông Dương sẽ phát triển với sự giúp đỡ của chuyên chính vô sản các nước, bỏ qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa và trực tiếp đấu tranh trên con đường xã hội chủ nghĩa. . “Trong cách mạng tư sản dân quyền, giai cấp vô sản và giai cấp nông dân là hai lực lượng chủ yếu, nhưng chỉ khi giai cấp vô sản cầm quyền thì cách mạng mới thắng lợi”.

Nhiệm vụ cơ bản của cách mạng tư sản dân quyền một mặt là đấu tranh đánh đổ tàn dư của chế độ phong kiến, đánh đổ tư bản chủ nghĩa bóc lột, chế độ trọng nông; mặt khác đấu tranh đánh đổ thực dân Pháp. chủ nghĩa đế quốc, làm cho Đông Dương hoàn toàn độc lập. Hai bên đấu tranh có quan hệ mật thiết với nhau vì chủ nghĩa đế quốc mới sẽ bị đánh đổ. Nếu chúng ta có thể loại bỏ giai cấp địa chủ và làm cho cuộc cách mạng ruộng đất thành công, thì chủ nghĩa đế quốc mới có thể bị đánh đổ. Chế độ phong kiến ​​bị phá vỡ.

Và “Điều kiện tất yếu để cách mạng Đông Dương thắng lợi là một Đảng Cộng sản có đường lối chính trị đúng đắn, kỷ luật tập trung, liên hệ chặt chẽ với quần chúng. Đảng là đội tiên phong của giai cấp vô sản, dựa trên chủ nghĩa Mác – Lênin, và đại diện cho Ấn Độ. Lợi ích chung của giai cấp vô sản Trung Quốc và lợi ích chính và lâu dài trong việc lãnh đạo cuộc đấu tranh của giai cấp vô sản Đông Dương nhằm thực hiện mục tiêu cuối cùng của giai cấp vô sản, đó là chủ nghĩa cộng sản.

Để hoàn thành nhiệm vụ của đảng trong cuộc cách mạng tư sản dân quyền, đảng phải hết sức coi trọng công tác vận động quần chúng rộng rãi, lãnh đạo quần chúng đấu tranh vì quyền lợi sống còn của mình, từng bước đoàn kết quần chúng, bước lên mặt trận cách mạng và động viên vũ trang khi có tình thế cách mạng trực tiếp Quần chúng nổi dậy, lật đổ chính quyền giai cấp thống trị, giành chính quyền về tay công nhân và nông dân…

Cách mạng Đông Dương phải liên hệ với giai cấp vô sản và nhân dân các nước thuộc địa và nửa thuộc địa trên thế giới…

Nghị quyết của Ban Chấp hành Trung ương về tình hình Đông Dương và nhiệm vụ cấp bách của Đảng chỉ rõ phong trào cách mạng của quần chúng công nhân và nông dân chống đế quốc, tư bản và địa chủ được tiến hành sâu rộng. Ngày càng khốc liệt hơn, chính trị hơn, có tổ chức hơn, ngày càng chịu ảnh hưởng và chỉ đạo của Đảng Cộng sản… và xa rời ảnh hưởng của nhà nước.

Đại hội xác định nhiệm vụ hiện nay của đảng là mở rộng phong trào đấu tranh của quần chúng và bầu ra Ban Chấp hành Trung ương chính thức của đảng gồm các ông Trần Phú, Ng Đức Trí, Nguyễn Trọng Nhạ, Trần Văn Lân, Nguyễn Phong Thúy. .. Ban thường vụ gồm có Trần Phú, Ngô Đức Trí, Nguyễn Trọng Nha. Tổng thư ký là Chen Fu.

Sau Hội nghị ra mắt Đảng, Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng họp tháng 10-1930 đã quyết định nhiều vấn đề quan trọng như đường lối chính trị, tổ chức,… của Đảng, có ý nghĩa quyết định phương hướng. của sự phát triển của nước ta, đặc biệt là của cách mạng nước ta Các luận điểm chính trị của đảng đã được thông qua.

Lập luận chính trị xác định nhiều vấn đề với chiến lược cách mạng. Tuy nhiên, luận văn cũng bộc lộ một số thiếu sót. Qua thực tiễn đấu tranh cách mạng, những khuyết điểm đó đã từng bước được khắc phục trong Hội nghị Trung ương Đảng sau này.

Từ năm 1930 đến năm 1931, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã tiến hành nhiều lần chỉ đạo phong trào cách mạng, chấn chỉnh những nhận xét lệch lạc của những nhân vật “tả” hoặc cánh hữu trong định hướng và đường lối của phong trào, đồng thời kìm hãm họ ở một số nơi.

Tháng 3 năm 1931, giữa sự đàn áp khốc liệt của địch đối với phong trào quần chúng, Hội nghị lần thứ hai Ban Chấp hành Trung ương Đảng họp tại Sài Gòn do Trần Phúc chủ trì. Đại hội họp chưa được bao lâu thì các đồng chí Trung ương lần lượt rơi vào lưới giặc, Trần Phúc cũng bị bắt ở Sài Gòn (4/1931), hy sinh ngày 6/9/1931. Nguyễn Ái Quốc lúc đó đang hoạt động ở nước ngoài cũng bị đế quốc Anh bắt tại quê nhà (6/1931). Tổ chức đảng cũng bị địch tấn công dữ dội. Đảng đã đấu tranh quyết liệt với kẻ thù để giữ vững tổ chức đảng và phong trào cách mạng.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giải Đáp Cuộc Sống