Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua bài “Bánh trôi nước

Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua bài “Bánh trôi nước

Hình ảnh người phụ nữ trong xã hội phong kiến

Bài văn mẫu lớp 11: Qua bài “Bánh nước”, “Tự tình 2” và “Thương vợ”, em hiểu hình ảnh người phụ nữ Việt Nam xưa, đồng thời giúp học sinh phân tích hình tượng người phụ nữ trong xã hội xưa.

Bạn Đang Xem: Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam thời xưa qua bài “Bánh trôi nước

Tài liệu trên bao gồm dàn ý chi tiết và 5 bài văn mẫu lớp 11, rất hữu ích cho các em học tập các tác phẩm trên. Mời bạn đọc tham khảo.

Chi tiết bóng dáng người phụ nữ Việt xưa

1. Lễ khai trương

– Mô tả hình tượng người phụ nữ trong văn học nói chung.

– Lấy cảm hứng từ “bánh bèo” và “tự ái” của người phụ nữ bên hồ Xuân Hương, người “vợ yêu” của họ Trần đã hy sinh xương máu.

2. Nội dung bài đăng

– Hoàn cảnh thời đại, nội dung cơ bản có trong thơ của hai tác giả trên.

– Một mỹ nhân vừa có tài vừa có ngoại hình (em trắng tròn, mặt hồng dịu dàng), ưa nhìn, như tiểu thư yêu vợ của Tubang (quanh năm bán mẹ)he- One chồng nuôi năm người con).

——Thân phận của những người phụ nữ này vô cùng nhỏ bé, cuộc đời dài dằng dặc. Họ phải sống trong một xã hội phong kiến ​​lạc hậu, trọng nam khinh nữ, phụ nữ không có địa vị, địa vị trong xã hội nên những người phụ nữ tài giỏi như Huyền Hương thường không được coi trọng. Chồng dẫu có vất vả quanh năm, nuôi chồng, nuôi con, gánh vác gia đình dù cực khổ.

– Bản lĩnh của người phụ nữ trong xã hội xưa: Dù bị ràng buộc bởi những quan niệm, hủ tục lạc hậu…tâm hồn họ vẫn cao đẹp, vẫn rực rỡ, vẫn đứng lên đấu tranh cho quyền bình đẳng. Hãy như thế này: họ là con gái, nhưng vai trò của họ trong xã hội rất lớn…

3. Kết thúc

– Người phụ nữ xưa gặp nhiều bất hạnh và hạn chế của ý thức xã hội

– Lời nhắc nhở hãy trân trọng hạnh phúc hôm nay.

Hình ảnh cụ bà Việt Nam – mẫu 1

Thơ ca trung đại Việt Nam, đặc biệt là thơ Nôm nói nhiều về tình yêu và số phận người phụ nữ trong cuộc đời.

“Con gái! Sao thế? Đợi hoa xuân héo trăng rằm?”

(chiến thắng truong quynh nhu, pham thai)

“Đàn bà khổ, chữ xui là chuyện thường tình.”

(Truyện Kiều, Nguyễn Du)

<3

(Tiểu sử Lu Wenjin, Ruan Tingzhao)

hồ xuân hương và tu bồn đã tái hiện ấn tượng và xúc động hình ảnh người phụ nữ Việt Nam xưa qua “bánh trôi nước”, “tự ái” và “vợ yêu”.

Bài thơ “Bánh trôi nước” có hai ý: tả bánh thực, một món ăn dân tộc tượng trưng cho những phẩm chất tốt đẹp của người con gái quê ta. Các nhân vật “Bái”, “Yên” và hình ảnh nhân hóa “thân em” thể hiện vẻ đẹp của “họ” khiêm tốn, dịu dàng, đoan trang và nho nhã. Tình yêu, số phận tuy tùy thuộc vào lễ giáo phong kiến ​​và tam tòng, phụ thuộc vào “bàn tay người uốn nắn”. Dù “dẻo dai”, dù gian nan trở ngại, gian khổ, “bảy thăng trầm” chị vẫn giữ vững tấm lòng sắt đá ấy. Hình ảnh tượng trưng của chữ “Xinzi” và chữ “Shang” ca ngợi đức tính nhẫn nhịn, thủy chung của người phụ nữ xưa trong mỗi gia đình Việt Nam. “Bánh Thủy” là một bức chân dung nghệ thuật với hai màu “trắng” và “zi” rất đẹp:

“Thân em trắng tròn, trôi nước non chìm nổi. Dù bị tay người gieo nát, lòng anh vẫn còn đó.”

Ba bài thơ Tự tình sau thơ Nôm, đặc biệt là bài thứ hai, chạm đến chuyện tình éo le của người phụ nữ có số phận éo le!

Người đàn bà thức giấc giữa đêm, một mình, nghe tiếng trống “vang” từ chòi canh xa xa. Tỉnh táo vì cô đơn, vì cô đơn. Trăng rượu không làm tiêu tan bao ưu tư dồn nén lòng người. “Mang cho tôi một chén hương” tưởng rằng có thể làm cho say quên sầu tâm hồn, “Cho tỉnh rượu” muốn say còn buồn hơn, buồn cho mối tình nhỏ nhoi! Nhìn “bóng trăng” một mình, ngắm đi ngắm lại, lại thêm một vòng trăng vẫn “khuyết mà không đầy”. Hạnh phúc mà chị mong chờ là “có khi tháng, có khi không!”. Số phận và bi kịch ấy, thật đáng thương!

Trong bi kịch tình yêu, người phụ nữ bé nhỏ muốn thoát ra nhưng không thoát được. Dù có “xuyên đất” hay “xuyên mây” thì những rêu đá đó cũng không thay đổi được khung cảnh hoang tàn, hoang vắng, hoang vắng, hoang vắng:

Xem Thêm: Công thức tính độ dài cung tròn – Bài tập chi tiết, áp dụng

“Rêu mọc dưới đất, phá mây đạp đá.”

Phép đảo ngữ của hai câu thơ không chỉ làm nổi bật tính hung bạo tiềm tàng của thiên nhiên mà còn làm nổi bật sự nổi dậy chống lại số phận, sự phản kháng liều lĩnh của người phụ nữ “lấy chồng”.

p>

Thời gian không mang lại cho cô hạnh phúc. Mùa xuân không mang lại cho cô niềm vui, mà sự buồn chán và đau khổ chồng chất. Xuân đi xuân về, năm tháng ngày thêm đẹp, sắc đẹp ngày một tàn phai, nhưng tình yêu và hạnh phúc chỉ có thể “cùng con chia sẻ”! Thương tâm! Thật khốn khổ. Vua Cóc và người đàn ông đắp tường chẳng mang lại cho nàng chút hạnh phúc nào! Hai câu cuối diễn tả nỗi khổ trong bi kịch tình yêu của hồ Huyền Hương:

<3

“Tự tình”–bài thứ hai không chỉ nói lên nỗi đau cô đơn mà còn nói lên niềm khao khát được yêu và hạnh phúc của người phụ nữ trong cảnh “đồng hương”. Giá trị nhân văn của bài thơ này thật sâu rộng.

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ “Vợ yêu” là tình yêu thương, kính trọng và biết ơn của ông đối với người vợ hiền.

Báttu là hiện thân của nhiều phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ Việt Nam. Nàng quanh năm miệt mài bên dòng sông mẹ không lúc nào ngơi nghỉ. Gánh nặng gia đình do cô “gồng gánh”:

“Tôi quanh năm làm ăn ở Hà Mẫu, một chồng nuôi năm đứa con.”

Dựa vào sự đảm đang, tháo vát của vợ, dù “ăn lương của vợ” nhưng anh vẫn khá giàu có:

Xem Thêm : Văn kể chuyện (Tập làm văn lớp 5) – VietJack.com

“Nói là mắc nợ nhưng vẫn giàu cả đời. Tiền giao cho đàn bà kiếm ngựa xe chưa bao giờ hỏng”

(tự ti)

Hình ảnh “thân cò” được Dư Bền sáng tạo để nói lên sự vất vả, cực nhọc của bà Dư. Các từ “em”, “sầu” để lại đức tính chịu thương chịu khó của người neo người, của một người vợ, người mẹ trong một đại gia đình:

“Nuốt xác cò xa gần, mùa đông có nhiều nước”,

Batu còn là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng. Cô cam chịu nhẫn nhục với số phận. “Một đời hai nợ”, “năm nắng mười mưa”, cộng thêm “bất hiếu”, “dám trị dân” cho thấy đức hạnh và chí khí của bà Tú thật cao cả. Chị sống hết mình vì cuộc sống và hạnh phúc của chồng con:

“Một đời hai nợ, một đời mười năm nắng mười mưa dám quản công”

Hai câu cuối là lời chế giễu của bà Tú và lời ân hận của nhà thơ:

“Cha mẹ xui xẻo, chồng hờ hững cũng chẳng sao”

“Không” có nghĩa là không giàu có, không “thích nằm võng” như những người phụ nữ khác. “Không” có nghĩa là không được sống trong vinh quang “sáng rượu, sáng sữa” như các bà vợ thầy giáo thời bấy giờ.

Shu Gu tự trách mình, nhưng bày tỏ tất cả sự kính trọng và biết ơn đối với người vợ hiền lành và yêu thương mình.

Hình ảnh bà Du trong bài thơ “Vợ Thương” là một hình ảnh người phụ nữ Việt Nam với nhiều phẩm chất tốt đẹp như dũng cảm, cần cù, siêng năng, hi sinh.

Qua các bài thơ Bánh trôi nước và Tự tình – bài thứ hai Vợ yêu, người đọc thấy được phẩm chất của người phụ nữ Việt Nam, càng biết ơn những người mẹ, người chị, người em. tự hào hơn họ là những người vợ của mỗi gia đình chúng ta. Như huyền đã viết:

“Chị em tỏa nắng vàng lịch sử, nắng đời, nắng thơ”.

Hình ảnh cụ bà Việt Nam – mẫu 2

Hình ảnh người phụ nữ luôn là đề tài quen thuộc trong văn học dân gian. Chuỗi đề tài đầy cảm hứng nhân văn này tạo nên giá trị tổng thể của văn học, đặc biệt là gương mặt tác giả. Tiêu biểu là Xuân Hương trong “Tự tình” (II) và Tử Băng trong “Người vợ yêu dấu”.

Đúng vậy, hai bài thơ, nỗi nhớ quê hương của hai người phụ nữ. Rốt cuộc, cuộc sống thật khó khăn. Họ đã phải chịu số phận nghiệt ngã của chế độ phong kiến ​​suy đồi. Một chế độ mà khi đụng đến ai cũng cảm thấy khó chịu. Là phụ nữ thì sao? Có phải phụ nữ không phải là sinh vật xã hội? Định kiến, tại sao cứ phải bắt phụ nữ làm những việc họ không muốn: cha đặt đâu con ngồi đấy, gia trưởng, phụ nữ không có quyền hành trong gia đình.

Thứ nhất, thơ của Huyền Hương Hồ là những lời bộc bạch của cảm xúc cá nhân và chứa đựng những vấn đề phổ quát về thân phận người phụ nữ. Hay nói cách khác là viết bằng giọng điệu cá nhân. Hồ Xuân Hương tái hiện hình ảnh người phụ nữ Việt Nam xưa. Tự Tình (ii) là một chuỗi thơ tự tình gồm ba đoạn bằng chữ nôm. Đây là nỗi đau của việc không thể làm chủ bản sắc của chính mình. Điều duy nhất nổi bật trong cảnh nửa đêm là tiếng trống “ầm ĩ”. Tiếng trống đinh tai, vang vọng trong lòng người như thúc giục. Âm thanh lớn không chỉ là nhận thức cảm tính mà còn là nhận thức xúc giác về thời gian. "Tiếng trống của lính canh trong đêm". Đau Lòng “Tuổi Trẻ Mặt Đỏ Trơ Nước”. Trong đêm vắng vắng lặng, vẻ đẹp của người đàn bà gợi cho người ta hình ảnh “hồng nhan” trở nên rẻ rúng, vô giá trị. Ai ở trong Huyền Hương hồ chắc cũng cảm thấy cô đơn, đau đớn và buồn bã. Hình ảnh “hồng nhan”, “nước non” diễn tả tâm trạng xấu hổ, tủi hổ của người phụ nữ. Cùng với nỗi xót xa của những con người bé nhỏ trong xã hội, thân phận của họ. He Chunxiang là một người rất mạnh mẽ, cô ấy không hòa giải và muốn trốn thoát. “Mang một chén hương” là phương tiện giải trừ ưu phiền, tuy không phải là phương tiện duy nhất nhưng là tốt nhất lúc này. Tìm quên trong ly rượu, say rồi lại tỉnh, càng uống càng hiểu ra mọi chuyện. Nó như một vòng luẩn quẩn, khiến phụ nữ nhận ra rằng sự cô đơn của họ ngày càng trầm trọng hơn. Nhìn trăng mà tìm hồn đất trời “không tròn” vẫn là “bóng”. Môi trường và con người là một. Phụ nữ muốn biết khi nào trăng tròn sắp đến. Khi nào người ta tìm được tình yêu cho mình? Trăng tàn mà chưa tròn, xuân qua mà duyên chưa tới. Một người phụ nữ chơi đùa trong thế giới rộng lớn và hoang vắng, muốn trốn thoát, nhưng bất lực trước sự cô đơn và cô đơn.

Đến với Tubon là đến với những bài thơ đầy yêu thương và cảm động về những người vợ đang sống. Bài thơ “Vợ yêu” nói lên thân phận, địa vị của người mẹ, người vợ đảm. Bà Tú có thể đã chịu nhiều đau khổ trong cuộc đời, nhưng bà có được niềm hạnh phúc mà bao nhiêu kiếp người vợ cũ của bà chưa bao giờ có được. Vì chồng con, bà sống cuộc sống cơ cực, khó khăn. Quanh năm, tháng qua tháng, ngày qua ngày, mưa nắng chị làm ăn trên mảnh đất bồi ven sông. Trong chốn bấp bênh, gập ghềnh đó là hình ảnh bà Tú tất bật, tất bật. “Giao dịch quanh sông Mama”. Bối cảnh thời gian, không gian ấy và cuộc đời khốn khó của bà Tú đều được ông Tú vạch ra. “nuốt thân cò khi vắng nhà”. Hình ảnh “thân cò” là hình ảnh tượng trưng cho người phụ nữ trong xã hội xưa. Ông Tú dùng hình ảnh ấy để thuật lại những nỗi vất vả của bà Tú, đồng thời gợi lên nỗi đau về số phận, thân phận của bà. Thân cò “bơi lội” trong không gian “trống vắng” không chỉ thể hiện nỗi rùng rợn về thời gian mà còn cả nỗi rùng rợn về không gian. Hình bóng người bà hiện rõ hơn trong sự vật lộn với cuộc sống. “Nước chủ tàu về sớm”. Các nhà giao dịch có thể gặp khó khăn khi phải vật lộn và lấn át lẫn nhau. Có một sự khác biệt giữa “một chuyến phà đông đúc” và “một thời gian mở xa”. Đó không chỉ là cãi vã, cằn nhằn, xô đẩy mà là sự bấp bênh nguy hiểm. Bà biết vậy nhưng vẫn lên thuyền, chỉ để dành miếng cơm manh áo cho chồng con. Dù vắng hay đông, cô cũng mất một “thân cò”. Dù bị số phận ràng buộc, nhưng chính nhờ vậy mới thể hiện được những phẩm chất cao quý của người phụ nữ.

Dù đau đớn đến đâu, dù yếu đuối đến đâu thì trong trái tim Huyền Hương Hồ vẫn luôn có ngọn lửa khát khao và hy vọng, không bỏ cuộc mà kiên cường chiến đấu, thay đổi cuộc đời mình. .”Rêu dây dưới đất/ giẫm chân mây, đá mấy hòn”. Cảm xúc của con người dường như thể hiện sự phẫn uất, ương ngạnh, ương ngạnh. Thiên nhiên trong mắt Huyền Hương ẩn chứa một sức sống đang bị dập tắt đang trỗi dậy mạnh mẽ. “Rêu” và “đá” là những thứ nhỏ bé và kín đáo, nhưng chúng không yếu ớt, bởi vì rêu nghiêng mặt đất và đá xuyên mây. Điều đó chứng tỏ Huyền Tương Hồ muốn vượt rào, tìm hạnh phúc cho mình, muốn thoát khỏi xiềng xích của số phận, thể hiện tính cách nữ chính của nữ sĩ. Dù lòng đầy cánh nhưng nàng vẫn nhìn cảnh vật bằng ánh mắt yêu thương. Đời tình là thế, sức sống là thế, nhưng đời tư vẫn “xuân ấm hoa nở”. Kiếp luân hồi hận thù không tránh khỏi tiếng than thở thê lương. Điều khiến người ta buồn hơn nữa là giữa vòng quay thời gian ấy, một “tình yêu nhỏ” đã tan vỡ nhưng họ vẫn muốn chia sẻ lại. Đối với trái tim nồng nàn ấy, nó như khắc sâu nỗi đau, khao khát một tình yêu trọn vẹn.

Xem Thêm: Tập làm văn lớp 2: Kể về một lần có lỗi với ai đó (6 mẫu) Những bài

Dù vất vả, khổ cực, buồn tẻ đến đâu, người phụ nữ Việt Nam xưa vẫn đảm đang. Không chỉ ở bên ngoài, mà còn ở bên trong. Đó là tình yêu, là sự tử tế, là sự một lòng hướng về chồng con. “Một chồng nuôi năm con”. “Nuôi năm con” là chuyện đương nhiên của mẹ, còn với chồng thì sao được coi là “chồng hờ”? Bởi vì chồng và bà cũng phải cung cấp cho anh ta thức ăn và đáp ứng mọi nhu cầu cần thiết. Người bà phải thắt lưng buộc bụng nuôi 5 người con vất vả, gia đình phải nuôi thêm một người đàn ông, gánh nặng đè lên đôi vai nhỏ bé của bà càng nhân đôi. Sự khéo léo và dũng cảm của cô thể hiện rõ trong việc lựa chọn cuộc sống của một người đàn ông, tinh tế nuông chiều sự soi mói của anh ta để giữ ấm ngoài. Cô nhẫn nhịn gánh nợ đời, đó là điều tất yếu. “Một đời hai nợ”. Điều kỳ diệu là người mẹ này, người vợ này đã không nhận ra đó là một sự hy sinh. Cuộc chiến đấu gian khổ “năm nắng mười mưa” thể hiện đức tính cần cù, chịu thương chịu khó, hết lòng vì chồng con nhưng bà không một chữ “dám quản”. Cô tình nguyện chăm sóc gia đình. Dù vất vả trăm bề nhưng cô vẫn âm thầm chịu đựng. Phải chăng đây chính là đức hi sinh – nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam?

Cả hai người đẹp đều tìm thấy nghị lực và ý chí để vượt qua khó khăn. Nhưng trên đường chạy trốn, họ quá đơn độc nên đã thất bại. Một người đàn ông muốn bứt phá, thoát khỏi cuộc sống ngột ngạt. Một người ngoan ngoãn và kiên nhẫn trong bổn phận làm mẹ, làm vợ. Một người biết cảm thông và chia sẻ. Một người đàn ông cô đơn, đau buồn trước một số phận bi thảm. Chỉ khi phụ nữ đoàn kết dưới sự lãnh đạo của đảng, họ mới có thể thay đổi vận mệnh và làm chủ cuộc đời mình.

Người phụ nữ xưa chịu nhiều thiệt thòi, bất công, bất công, hạn chế trong xã hội phong kiến. Phụ nữ ngày nay có quyền bình đẳng, quyền học hành, quyền lựa chọn tình yêu, quyền làm chủ cuộc sống của chính mình. Họ không còn được đối xử như trước nữa. Những người phụ nữ ngày xưa tuy sống khổ cực nhưng hình ảnh sâu sắc của họ không bao giờ mất đi. Dù trong hoàn cảnh nào, tâm hồn cao thượng của họ vẫn ngời sáng ngời. Điều này khiến chúng tôi luôn tự hào về người phụ nữ Việt Nam.

Hình ảnh cụ bà Việt Nam – người mẫu 3

Hồ Xuân Hương có nhiều bài thơ nổi tiếng lấy đề tài là phụ nữ. Thơ chị là tiếng nói bênh vực quyền sống tự do và thể hiện khát vọng hạnh phúc. Cũng có một số bài thơ viết về những nỗi khổ của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​trọng nam khinh nữ.

Mượn hình ảnh bánh Piao Shui quen thuộc trong dân gian, Huyền Tương Hồ bày tỏ suy ngẫm sâu sắc về thân phận tầm thường, phụ thuộc của người phụ nữ:

“Thân em trắng tròn, Nổi chìm như nước non Dù đôi tay chai cứng, Lòng em vẫn còn đó.”

Chiếc bánh được làm từ bột nếp trắng tinh, dẻo, tròn, đẹp mắt, gợi nhớ vẻ đẹp ngây thơ, đầy đặn của người con gái xuân thì. Luộc bánh trong nồi nước sôi, trở đi đảo lại vài lần là bánh chín. Bột bánh màu trắng trong suốt và nhân thảo quả có màu nâu đỏ. Con mắt và trái tim giàu cảm xúc đã cho Huyền Tương Hổ khám phá ra đằng sau những chi tiết rất thật ấy là tình yêu và trách nhiệm của một người phụ nữ. Chúng được tạo ra để duy trì và phát triển cuộc sống con người đồng thời làm đẹp cho nó. Vai trò của họ vô cùng quan trọng nhưng nó lại bị định kiến ​​của xã hội phong kiến ​​cố tình phủ nhận. Cụ thể là: “Nhất nam thập lý, thập nữ lập”. Đó là: “nữ nhi ngoại tộc”.

Như vậy, quy tắc “tam tòng” đã ràng buộc người phụ nữ vào một địa vị phụ thuộc vĩnh viễn: “ở nhà vâng lời cha, lấy chồng vâng lời và vâng lời vợ”. Những quan niệm khắc nghiệt, lỗi thời đó đã cướp đi quyền tự do quý giá nhất được sống thật với chính mình, và điều đáng sợ hơn là nó đã biến người phụ nữ trở thành những cái bóng mờ nhạt giữa cuộc đời. Họ tồn tại hơn là sống theo nghĩa tích cực của từ này. Nó giống như một chiếc bánh nổi trên mặt nước, đặc, nát, xoắn, tròn và hoàn toàn thủ công.

Trong bài thơ Tự tình số 2, Huyền Tương Hồ đã bày tỏ nỗi niềm vô cùng bức xúc của chính mình, đồng thời cũng là nỗi niềm chung của biết bao người phụ nữ cùng cảnh ngộ trong xã hội phong kiến:

p>

“Nửa đêm tiếng trống, mặt đỏ, chén nước xanh, hương thơm, say cho tỉnh, trăng khuyết không tròn, đá vài đá

Nói đến phụ nữ là nói đến vẻ đẹp, tình yêu và sự hy sinh. Họ hết lòng vì cuộc sống, không mưu cầu lợi ích vật chất nào ngoài sự tôn trọng, lòng trắc ẩn và sự sẻ chia. Nhưng những người này ít quan tâm đến gia đình và xã hội, vì họ cho rằng thiên chức của phụ nữ là phục tùng vô điều kiện. Huyền Hương cảm thấy oan ức vô cùng, bèn làm bài thơ bi phẫn như trên. Mặt hồng là từ chỉ mỹ nữ, nói chung là chỉ người cùng giới. Nhưng gọi nó là redface có nghĩa là giảm nó xuống ngang hàng với những đồ vật vô tri vô giác khác. Nỗi tủi nhục chất chứa trong bài thơ: mỹ nhân như nước, mang đậm dấu ấn phong cách thể hiện độc đáo của Huyền Trang.

Buồn bã nói, thân phận, số phận của nữ ca sĩ không biết tâm sự cùng ai, dằn vặt trong đêm vắng như thế này. Nhưng dù có bị phản bội, bị lãng quên thì nhân vật trữ tình trong bài thơ vẫn không hề tuyệt vọng, vẫn khát khao sống mãnh liệt, vẫn hi vọng cháy bỏng trong hạnh phúc ngập tràn, vẫn hi vọng được sẻ chia, bù đắp cho cảm giác yêu thương. Những tình cảm chân thành nhất giữa con người với nhau.

Bài “Vợ yêu” của nhà văn trào phúng nổi tiếng Bạch Cô Kinh là một bức tranh khắc họa tương đối đầy đủ về người phụ nữ trong xã hội phong kiến:

“Non sông mẹ quanh năm buôn bán, một chồng nuôi năm con trai Khi em đi xa, lặn lội thân cò vắt mặt nước hẹp Cha vợ, cha mẹ, và thói sống bạc tình, tốt nhất đừng lấy phải người chồng hờ hững”.

Xưa Nho giáo bắt phụ nữ phải thờ chồng nuôi con. Thật không công bằng khi chồng của phụ nữ bao gồm cả chồng của cô ấy, bởi thực tế, đàn ông phải là trụ cột mọi mặt của gia đình.

Cô ấy là con nhà khá giả trong một gia đình khá giả. Khi cô ấy sống với bố mẹ, cô ấy không phải chịu đựng. Về làm vợ anh, cô chật vật với việc học nhưng lại thất nghiệp và phải chấp nhận cuộc sống khổ cực dài lâu. Bà tần tảo buôn bán nơi sông mẹ bến chợ quanh năm, cùng chồng nuôi năm người con nên người. Nhưng nuôi được người chồng tài giỏi như ông Tú, không phải chỉ lo bát cơm manh áo tầm thường, mà phải chuẩn bị cho ông bầu rượu, nước trà, chút tiền tiêu vặt để ông sống sung túc. hay hai bộ quần áo tươm tất để đi đâu anh cũng tủi thân… Thế là chị phải lo nhiều, làm nhiều nhưng không dám nói ra, thở dài: duyên phận, duyên hai duyên, năm nắng . Mười cơn mưa dám cai trị. Cô thầm nghĩ đó là định mệnh. Suy nghĩ và tâm trạng của bà cũng là suy nghĩ và tâm trạng chung của người phụ nữ ngày xưa.

Nhà thơ bằng xương bằng thịt từng tự nhận mình là người chồng phế, bỏ vợ đi ngang xác hạc… giống như thân hạc đáng thương trong ca dao, tượng trưng cho số phận của người chết. Nỗi vất vả của người phụ nữ, ngoài nỗi đau về thể xác còn có nỗi đau về tinh thần. Chị hết lòng vì chồng con, nhưng chồng con có biết không? Thế nên mới có tiếng thở dài não lòng: “Bố mẹ không quan tâm/ Lấy chồng không quan trọng!”

Có lẽ anh đã hóa thân thành vợ mình, để hiểu và thông cảm cho cô ấy. Lấy chồng mà không đòi hỏi, không lệ thuộc, lấy chồng hờ hững là cả hai.

Xem Thêm : Hóa 10 Bài 9 Kết nối tri thức, Chân trời sáng tạo, Cánh diều

Ba bài thơ cùng chủ đề đều bộc lộ thân phận đáng thương, thấp hèn, lệ thuộc của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa. Nhà thơ Hồ Xuân Hương và Nhà thơ Trần Thị Bốn đã có những đóng góp không nhỏ trong việc bảo vệ quyền lợi hợp pháp của một nửa nhân loại – những người gánh vác trách nhiệm duy trì sự sống trên Trái đất.

Hình ảnh cụ bà Việt Nam – mẫu 4

Từ xưa đến nay, viết về phụ nữ không có gì mới trong văn học Việt Nam. Đến với mỗi tác giả khác nhau, người phụ nữ được khắc họa như chính mình. Nhưng điểm chung của họ là đều sống trong bất hạnh và không thể tự quyết định vận mệnh của mình. Luận điểm này đã được thể hiện trong các tác phẩm vô cùng nổi tiếng như Bánh trôi nước Tự tình II của Huyền Hương Hồ và Vợ yêu của Tú Xương.

Trong xã hội phong kiến ​​xưa, người Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc của Nho giáo: “trọng nam khinh nữ”. Phụ nữ không có tiếng nói trong xã hội. Họ phải sống một cuộc sống cam chịu, lệ thuộc vào đàn ông: “tửu phu tử tòng tử” (phu tử tòng tử, tòng tử tòng tử). Không chỉ bất hạnh trong cuộc sống, người phụ nữ còn gặp muôn vàn khó khăn, đau khổ trong cuộc sống hôn nhân trong xã hội phong kiến, đàn ông năm thê bảy thiếp…

Là đại diện cho người phụ nữ trong xã hội ấy, Huyền Hương Hồ đã lên tiếng mạnh mẽ qua hai bài thơ “Bánh trôi nước” và “Tự tình II”. Những người phụ nữ hiện lên qua các khổ thơ sau vô cùng xinh đẹp và tài giỏi. Nhưng tôi phải cam chịu cuộc sống bấp bênh, chìm đắm vào bên kia hạnh phúc:

“Thân em tròn trắng nõn, lênh đênh trong nước tuổi trẻ”

Ở đây, Huyền Hương mượn hình ảnh bánh trôi có thật để kể câu chuyện đời người phụ nữ. Khi đề cập đến vấn đề “tự ái”, chúng ta thấy những lời phàn nàn được thể hiện trực tiếp:

“Ngụy Trống đêm còn đó, mỹ nhân trong veo Một chén hương đưa say tỉnh, trăng non chưa tròn”

Người phụ nữ vừa có tài vừa có ngoại hình càng nên được nâng niu và trân trọng. Nhưng họ đã phải chịu đựng sự cô đơn cùng cực. Tình yêu thương cũng phải chia sẻ với người khác:

“Chia sẻ một chút tình yêu!”

Xem Thêm: Bài viết số 1 lớp 7: Đề 1 đến Đề 2 (35 mẫu) – Download.vn

Nhưng dẫu cuộc đời có như thế, những người phụ nữ trong thơ Huyền Hương Hồ vẫn không chịu khuất phục số phận:

“Những đám rêu đập nát chân đá hoa”

Mặc dù bên ngoài họ có thể yếu đuối nhưng bên trong những người phụ nữ này luôn mạnh mẽ:

“Dù tay mốc meo nhưng tấm lòng vẫn nguyên vẹn.”

Dòng chữ này như muốn khẳng định rằng dù xã hội có bất công đến đâu thì họ vẫn một lòng trung thành. Tâm hồn họ vẫn khao khát hạnh phúc và tình yêu trọn vẹn. Vì yêu và được yêu là khát khao chính đáng của con người.

Đến với “người vợ yêu” của Tư Bành, chúng ta bắt gặp hình ảnh một người phụ nữ cần cù, nhẫn nại và đức hy sinh. Nhà thơ thể hiện sự đồng cảm của mình với phụ nữ từ góc nhìn của người chồng – một người đàn ông. Đây là điểm khác biệt đầu tiên giữa thơ của He Chunxiang và Du Pont trong việc miêu tả phụ nữ. Người vợ trong bài thơ của Du Pont là bà Du – một người phụ nữ chăm chỉ.

“Bên sông làm ăn quanh năm, một chồng nuôi 5 người con, chiều đông cò lặn lội với nước lạnh”

Bốn câu đầu giới thiệu công việc buôn bán của bà Tú, một công việc hết sức vất vả không lúc nào ngơi tay. Nhưng bà vẫn cặm cụi sớm hôm, cảnh ly tán “một chồng nuôi năm con”-“một chồng” dường như thể hiện một hoàn cảnh hết sức khó khăn. Người chồng phải là trụ cột gia đình và chèo chống. Tại đây, người vợ phải một mình bươn chải kiếm sống, nuôi chồng con. Họ chịu gông cùm của chế độ phong kiến, không thể kêu ca, than thở mà chỉ biết âm thầm chấp nhận, chịu đựng: “Năm tháng gió mưa có sao đâu”. Hai câu cuối như lời nhà thơ tự vấn:

<3

Tiếng “Mẹ ơi” nghe thật chua xót, như một kiểu tự trách mình vô ích, khiến người vợ khổ sở. Hình ảnh của Dư Bền qua bài thơ này cũng là hình ảnh tiêu biểu của người phụ nữ Việt Nam trong xã hội xưa: cần cù, chịu khó và đầy đức hi sinh.

Mỗi nhà thơ là một tiếng nói độc lập nhưng đều là những lời trân trọng đối với người phụ nữ trong xã hội. Ba bài thơ để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Hình ảnh cụ bà Việt Nam-mẫu số 5

Nói đến đề tài người phụ nữ trong xã hội xưa không thể không nhắc đến ba bài thơ rất nổi tiếng đó là “Bánh nước tự tình II” của Hồ Huyền Hương và “Người vợ yêu dấu” của Hồ Huyền Tường. .Mọi nhà thơ đều đã miêu tả vẻ đẹp của người phụ nữ.

Trong những vần thơ về hồ Xuân Hương, sự xuất hiện của người phụ nữ không chỉ nằm ở vẻ đẹp hình thức mà còn ở vẻ đẹp tâm hồn. Bài thơ “Bánh trôi nước” thể hiện:

“Thân em trắng tròn trôi trong nước khô cứng tan nát. Dù đôi tay đã thành hình, lòng em còn đó.”

Mượn hình ảnh chiếc bánh trôi, nhà thơ miêu tả vẻ đẹp của người phụ nữ. Bài thơ tả ngoại hình người phụ nữ “trắng trẻo tròn trịa”, hàm ý thân hình khá đầy đặn, nước da trắng hồng. Đó là tiêu chuẩn của cái đẹp trong xã hội cũ. Thật đẹp, nhưng cuộc đời đầy bất hạnh. “Bảy thăng ba chìm” ngụ ý cuộc đời vất vả, gặp nhiều hoạn nạn. Câu ca dao “Dẫu rắn là tay nạn” nói về sự lệ thuộc vào người, không thể tự quyết định vận mệnh của mình. Nhưng dù gặp bao bất hạnh, người phụ nữ trong thơ Huyền Hương vẫn giữ được tâm hồn cao thượng, tấm lòng thủy chung: “Nhưng em vẫn giữ tấm lòng son sắt”.

Nếu “bánh nước” là lời khẳng định tấm lòng thủy chung đầy lạc quan. Sau đó, “Tự tình II” là một sự phơi bày đau đớn về tình trạng khó khăn của chính nhà thơ. Trong không gian rộng rãi nhưng tĩnh mịch về khuya, tiếng trống vang lên khiến lòng người có vẻ bất an. Hình ảnh một người phụ nữ trông thật cô đơn:

“Chén hương dâng về Chúa, trăng khuyết không tròn”

Bài thơ “say mới tỉnh” tạo thành một vòng luẩn quẩn, cũng là vòng luẩn quẩn của thân phận người phụ nữ trong xã hội xưa. Họ uống để quên đi thực tế rằng rượu không thể xua đuổi. Vì thanh xuân sắp qua mà hạnh phúc thì còn xa. Phụ nữ càng khao khát được yêu, phụ nữ càng than vãn về số phận của mình. Nỗi đau và sự phẫn uất đã khiến họ vùng lên phản kháng:

“Xéo, rêu mọc, mây gãy, đá mấy hòn.”

Nhưng dù vậy, thân phận bé nhỏ ấy cũng không thể thay đổi. Khát khao sống, khao khát tự do, khao khát được yêu thương là những nhu cầu chính đáng của con người. Nhưng xã hội phong kiến ​​không chấp nhận những mong muốn này. Rồi càng chống cự lại càng buồn :

“Tôi ghét mùa xuân và mùa xuân, nhưng tôi yêu con trai tôi.”

Câu cuối thể hiện sự chán chường, chán chường khi tuổi trẻ qua đi không thể quay lại. Ngay cả những tình cảm không thể chia sẻ bây giờ cũng phải chia sẻ.

Khác với hồ Xuân Hương, những người phụ nữ trong bài thơ Thương vợ của Du Bền chủ yếu hiện lên ở vẻ đẹp nhân cách. Nhà thơ với tư cách là người chồng – người đàn ông bày tỏ sự đồng cảm với người phụ nữ. Đây là điểm khác biệt đầu tiên giữa thơ của He Chunxiang và Du Pont trong việc miêu tả phụ nữ. Người vợ trong bài thơ của Du Pont là bà Du – một người phụ nữ chăm chỉ.

“Bên sông làm ăn quanh năm, một chồng nuôi 5 người con, chiều đông cò lặn lội với nước lạnh”

Bốn câu đầu giới thiệu công việc buôn bán của bà Tú, một công việc hết sức vất vả không lúc nào ngơi tay. Nhưng bà vẫn cặm cụi sớm hôm, cảnh ly tán “một chồng nuôi năm con”-“một chồng” dường như thể hiện một hoàn cảnh hết sức khó khăn. Người chồng phải là trụ cột gia đình và chèo chống. Tại đây, người vợ phải một mình bươn chải kiếm sống, nuôi chồng con. Họ chịu đựng gông cùm phong kiến, không thể kêu ca than thở, mà chỉ biết âm thầm chấp nhận, chịu đựng từng ngày, coi đó như số phận của mình: “Một đời hai nợ, kiếp người/năm nắng mười mưa chẳng màng”. Hai câu cuối như lời nhà thơ tự vấn:

“Cuộc sống của cha mẹ không tốt, nhưng sự thờ ơ của chồng cũng tốt”

Giọng “Mẹ Bố” thật chói tai, như những lời trách móc bản thân không cần thiết khiến vợ anh khổ sở.

Tóm lại, qua ba bài thơ “Bánh trôi nước”, “Tự tình II”, “Vợ yêu”, cả Hồ Xuân Hương và Du Pont đều khắc họa vẻ đẹp yêu kiều, tiêu biểu của người phụ nữ trong xã hội. Đồng thời, cả hai nhà thơ đều bày tỏ sự trân trọng đối với phụ nữ.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục