Phân tích đoạn thơ nhớ gì như nhớ người yêu – Trích đoạn Việt Bắc

Phân tích đoạn thơ nhớ gì như nhớ người yêu – Trích đoạn Việt Bắc

Nhớ gì như nhớ người yêu

Video Nhớ gì như nhớ người yêu

Phân tích những gì được ghi nhớ trong bài văn mẫu thương người yêu

Đạo Hữu là nhà thơ cách mạng lớn và là “thủ lĩnh” của thơ ca thế kỷ 20. Sự nghiệp thơ ca của ông gắn liền với cuộc kháng chiến trường kỳ chống Nhật của đất nước. Thơ ông chủ yếu phản ánh sự phát triển của Internet và công cuộc giải phóng dân tộc. Một trong những bài thơ nổi tiếng nhất của Tố Hồ là Việt Bắc. Tiêu biểu trong số đó là bài thơ “việt bắc” – một bản tình ca về kháng chiến, về cuộc sống của nhân dân kháng chiến. Đặc biệt, phân tích nỗi nhớ của bài thơ như nhớ người thân, thể hiện tình cảm sâu sắc đối với nhân dân, đất nước và niềm tự hào dân tộc.

Bạn Đang Xem: Phân tích đoạn thơ nhớ gì như nhớ người yêu – Trích đoạn Việt Bắc

Phân tích đoạn thơ nhớ gì như nhớ người yêu

Không gì quan trọng hơn nhớ người yêu

Trăng lên đỉnh núi, nắng chiếu sau lưng

Nhớ từng phiên bản khói sương

Đêm đầu, đêm khuya, lòng người tình trở về

Nhớ từng rừng trúc

ngòi thia, sông Đáy, suối le đầy ắp.

Đi thôi, chúng ta nhớ những ngày đó

Ta còn đây, đắng cay ngọt bùi…

Xem Thêm : Văn mẫu lớp 9: Phân tích nhân vật cô kĩ sư trong Lặng lẽ Sa Pa Dàn ý & 2 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

Thương nhau, chia củ sắn

Xem Thêm: Các ngôi trong tiếng Anh

Nửa bát cơm, đắp chăn.

Nắng nóng là giấc mơ của mẹ

Đặt con ra ruộng bẻ từng bắp ngô.

Xem Thêm : Hình ảnh chiếc lá đẹp

Việt Bắc mảnh đất cách mạng 15 năm lưu giữ sinh mạng của các chiến sĩ Đảng, Đảng, Nhà nước. Kết thúc Chiến tranh chống Nhật, đoàn và binh lính phải rời Hà Nội. Bài thơ này ra đời trong hoàn cảnh chia ly nên lời lẽ giản dị, chân thành mà tình cảm sâu nặng.

Phần lớn bài thơ ghi lại tình cảm hoài niệm của người cán bộ và quần chúng nhân dân. Đây cũng là lời khẳng định lòng trung kiên, thủy chung của người cán bộ Việt Nam. Trong đó, đoạn trích “Nhớ người như nhớ người yêu” là cảm động hơn cả, thể hiện sinh động nhất tình cảm của người cán bộ đối với đồng bào miền Bắc, với quê hương thứ hai của mình.

Không gì quan trọng hơn nhớ người yêu

Trăng lên đỉnh núi, nắng chiếu sau lưng”

Phân tích bài thơ này như nhớ người yêu – ai đã từng yêu thì phải biết nhớ người yêu đến bao lâu. Không phải vì thế mà nhiều bài thơ, bài hát thể hiện nỗi nhớ người thương da diết, da diết. Từng có những ca từ như thế này: “Ôi nhìn đêm trăng thấy em buồn muốn khóc – trích một câu hát ngẫu hứng về việc qua cầu”. Điều này chứng tỏ nỗi nhớ người yêu là một nỗi nhớ da diết, nồng nàn đến nỗi người thương phải khóc vì nhớ nhung da diết. Tuy nhiên, bạn bè đã so sánh nỗi nhớ của người Việt Bắc với nỗi nhớ người yêu, nỗi nhớ của tình yêu và tình cảm gia đình mãi mãi. Nó nằm trong ký ức của mọi người, trong ký ức của những người đã làm việc cho ông và ủng hộ ông hơn 15 năm qua. Đó còn là nỗi nhớ về vùng quê êm đềm được mệnh danh là quê hương thứ hai của những người chiến sĩ Cộng sản.

Qua hai bài thơ, ta cảm nhận được nỗi nhớ thương người dân nơi đây của Tổ ấm đến nhường nào. Cách dùng hình ảnh người yêu để miêu tả nỗi nhớ thể hiện trạng thái cao nhất của nỗi nhớ. Câu thứ hai sử dụng phép đối nhỏ: “Trăng lên đầu núi/ Nắng về chiều” thể hiện nỗi nhớ ngày đêm bao trùm không gian và thời gian. Thể hiện nỗi nhớ mạnh mẽ và lan tỏa.

Nhớ từng phiên bản khói sương

Đêm đầu, đêm khuya, lòng người tình trở về

Xem Thêm: Tiếng Việt lớp 2 Tập đọc: Tôm Càng và Cá Con

Nỗi nhớ Việt Nam không chỉ như người tình, không chỉ có ánh trăng, nắng chiều mà còn có cả hình ảnh làng quê thân thuộc. Tôi nhớ buổi chiều khói bếp nghi ngút, trời khuya còn lấm tấm những giọt sương, bức tranh đẹp ma mị, hệt như một bức tranh quê chân thực, giản dị. Nỗi nhớ Việt Nam trong lòng lữ khách còn là hình ảnh bếp lửa. Đó là một hình ảnh rất xúc động. Bếp lửa là nơi nương tựa, là tình cảm gia đình, tình người thân, người thân quay về bên bếp lửa. Hình ảnh bếp lửa gợi đến mái ấm hiện hữu hình bóng người thân yêu thương.

Cho nên nỗi nhớ nguyên tố rất chân thành. Không quá to lớn, quá xa hoa hay quá hùng vĩ núi rừng mà là những hình ảnh, hình ảnh bếp lửa, hình ảnh người thân trở về quê hương thật giản dị, mộc mạc và thân thương.

Nhớ từng rừng trúc

ngòi thia, sông Đáy, suối le đầy ắp.

Nỗi nhớ đồng bào miền Bắc của tác giả tiếp nối những hình ảnh quê hương quen thuộc như Xindi, dòng sông, con suối, tất cả đều là những sự kiện, dấu ấn cách mạng khó quên. Nếu câu trước là rừng trúc thân thuộc, giản dị thì câu sau là một cuộn tranh trìu mến, một dấu ấn quan trọng của cách mạng. Hai câu đối lập nhưng tương hỗ đến bất ngờ, thể hiện tình yêu Việt Nam không tiếc chi tiết của tác giả

Đặc biệt là chữ Người đầy sông, thúng cũng là sự phong phú của lòng người và nỗi nhớ trong lòng người đã khuất.

Đi thôi, chúng ta nhớ những ngày đó

Ta còn đây, đắng cay ngọt bùi…

Xem Thêm : Văn mẫu lớp 9: Phân tích nhân vật cô kĩ sư trong Lặng lẽ Sa Pa Dàn ý & 2 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

Thương nhau, chia củ sắn

Xem Thêm: Các ngôi trong tiếng Anh

Nửa bát cơm, đắp chăn.

Ở đây chúng tôi là nhà thơ. Đại từ ta dùng để chỉ tính phổ quát, không biết là ai mà là tất cả. Đó là một chiến sĩ cộng sản sắp phải xa quê hương thứ hai với bao nỗi buồn nhớ. Khi sắp rời Việt Nam, nỗi nhớ trào dâng trong lòng, bao kỷ niệm đắng cay ngọt bùi. Ở núi rừng Việt Nam 15 năm ăn cơm rừng, hẳn có nhiều kỷ niệm vui buồn khác nhau. Đó là nỗi nhớ của người con đất Bắc, hình ảnh củ sắn, nửa bát cơm manh áo, hình ảnh tấm chăn đầy hoài niệm. Những hình ảnh đáng yêu trong lúc khó khăn, sao mà ấm lòng. Những người lính cộng sản và những người lính già dường như có nỗi nhớ trong lòng, và đến giờ phút chia tay, hình ảnh ấy lại rõ nét hơn.

Xem Thêm: Nhật Ký Trong Tù Toàn Tập ❤ 133 Bài Thơ Hồ Chí Minh

Thời gian càng khó khăn, người ta càng yêu nhau, xa nhau càng nhớ nhau. Nỗi nhớ ấy có thể ví như nỗi nhớ người thân, ruột thịt. Sắp chia tay rồi, không biết bao giờ mới gặp lại, cố nhớ lại những phút giây đẹp đẽ ấy.

Nắng nóng là giấc mơ của mẹ

Đặt con ra ruộng bẻ từng bắp ngô.

Bấy giờ hình ảnh người mẹ hiện ra. Đây là hình ảnh đẹp nhất, dịu dàng nhưng mạnh mẽ nhất. Nơi núi rừng Tây Bắc, cuộc sống vất vả, người dân làm ruộng từ sáng đến tối. Thông thường, trẻ nhỏ được mẹ cõng ra đồng. Đây là một hình ảnh rất quen thuộc đã được sử dụng trong các bài thơ và bài hát:

Mẹ yêu akay, con yêu Làng Đói

<3

Lưng núi thì to mà lưng mẹ thì nhỏ

Đừng để tôi ngã, tôi đi gặt ngô ngoài đồng

Hình ảnh em bé hay ngủ trên lưng mẹ đã đi vào thơ ca. Hình ảnh quen thuộc, ám ảnh của núi rừng Việt Bắc. Trong cuộc kháng chiến chống Pháp, nhân dân Việt Nam đã cùng với Đảng Nhà nước chiến đấu chống ngoại xâm trong những điều kiện vô cùng khó khăn về vật chất và tinh thần. Hình ảnh người mẹ địu con ra đồng dưới cái nắng như thiêu như đốt cho thấy cuộc sống vô cùng khó khăn nhưng họ không quản ngại gian khổ, khó khăn vừa nuôi cán bộ, vừa đánh giặc.

Ở đây không chỉ có nỗi nhớ thương, tình đồng bào miền sơn cước Việt Nam mà còn là sự biết ơn, kính trọng đối với những hy sinh của nhân dân Việt Nam cho Đảng, cho đất nước, cho các chiến sĩ cách mạng. Cuộc kháng chiến thành công một phần là nhờ vào sức mạnh của nhân dân Việt Nam. Không có họ thì làm sao có được thắng lợi vẻ vang của dân tộc.

Cả bài thơ đượm màu sắc dân tộc và thể hiện rõ cái hồn của bài thơ. Đặc biệt, tác giả liên tục sử dụng điệp khúc kỉ niệm để diễn tả nỗi nhớ nhung vô tận. Đọc bài thơ này, ta cảm thấy thật ngọt ngào, chan chứa yêu thương, những hình ảnh đất nước Việt Nam cứ hiện ra như quay chậm, nhân lên nỗi nhớ vô tận. Việt Bắc không chỉ là nơi tạm trú của các chiến sĩ cộng sản, mà còn là quê hương thứ hai: “Khi ta ở chỉ là nơi ở, Khi ta lấy đất hồn”. Đúng vậy, trong từng câu chữ của bài thơ này, Việt Nam như một nửa tâm hồn của tác giả, trở thành nơi gắn bó thân thương không thể tách rời. Bây giờ phải đi xa, thật xấu hổ, buồn, nhớ nhung và không thể chịu nổi. Vì thế, từng hình ảnh cứ hiện lên, khó quên.

Bài thơ này tuy ngắn nhưng đã thể hiện thành công tình yêu sâu nặng đối với người Việt Nam, là một bản tình ca với trái tim sắt đá nhưng thủy chung. Đây không chỉ là tiếng lòng của tác giả mà còn là tiếng nói của những người lính đã từng đến đây và được mảnh đất này yêu mến. Không ngoa khi nói Đỗ Hữu là ngọn cờ đầu của thơ ca cách mạng Việt Nam. Câu thơ mộc mạc, chân thành giản dị mà sâu sắc.

>>Xem thêm: Phân tích 8 phần đầu tiên của bố cục chuẩn tiếng Việt 2021

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục