Chứng minh Bình Ngô Đại cáo là áng thiên cổ hùng văn

Chứng minh Bình Ngô Đại cáo là áng thiên cổ hùng văn

Thiên cổ hùng văn

Video Thiên cổ hùng văn

Tiêu đề

Bạn Đang Xem: Chứng minh Bình Ngô Đại cáo là áng thiên cổ hùng văn

Chứng minh Đại Tào là anh hùng thiên cổ

Bài văn mẫu chứng minh Đại Tào là anh hùng thiên cổ

Bài luận mẫu 1

Bạn đang xem: Chứng minh Đại Tào là truyện cổ tích anh hùng

Nếu vào thế kỷ 11, những kẻ xâm lược nghe thấy những bài thơ của các nam thần của Vương quốc Shanhe vang vọng như mặt trăng bên kia bờ sông, linh hồn của chúng sẽ bị mất; Sau những lời hoa mỹ trong Tuyên ngôn, không có lý do gì để Annan ” văn hiến, đất mẹ”, thế kỷ XV sao ta quên “Thiên hạ anh hùng” của Nguyễn Trãi. Bài viết này ra đời sau khi quân nổi dậy Linshan đánh bại quân xâm lược văn minh, nêu cao tinh thần độc lập dân tộc và tinh thần yêu nước, sẽ mãi được ghi nhớ. Cho đến ngày nay, lon ngô vẫn là bản tuyên ngôn độc lập dân tộc của ông.

Để một tác phẩm được coi là Tuyên ngôn Độc lập, trước hết nó phải được viết trong hoặc sau chiến tranh. Nội dung của bản tuyên ngôn bao giờ cũng có ba yếu tố: khẳng định độc lập, chủ quyền quốc gia; tuyên bố chiến thắng; tuyên bố hòa bình. So với những tiêu chuẩn đó thì bắp vạc hoàn toàn phù hợp. Sau khi đánh thắng quân Minh xâm lược, mùa xuân năm 1428, theo lệnh của Lê Lai, Nguyễn Trí đã viết bài cáo tuyên bố nền độc lập dân tộc, cuộc khởi nghĩa Lam Sơn thắng lợi và lời tuyên bố hòa bình 20 năm. Thống trị và chiến tranh: Hãy làm cho thiên anh hùng ca bất hủ này trở thành thắng lợi của một thời đại mới của các dân tộc, một thời đại độc lập và tự do hoàn toàn.

Văn xuôi sáng sủa, giọng điệu hào hùng pha chút hài hước, một lời tuyên bố hoành tráng được mở đầu bằng lời khẳng định “Đa Việt ta là nước ta”:

Giống như quê hương cũ của chúng ta

Mọi người đều có kiệt tác của riêng mình.

Thông qua phương pháp liệt kê, nền độc lập của đất nước được xác lập trọn vẹn thông qua hàng loạt yếu tố như văn hóa, núi sông, phong tục, lịch sử, lòng khoan dung. Nên nhớ ở nam quốc sơn hà, lý thường kiệt chỉ khẳng định đó là lãnh thổ ở một khía cạnh nào đó, nhưng đó là trên trời. Đối với Dai Cao Ping’e, Ruan Ze đã nâng mức độ chân lý độc lập lên nhiều mức cụ thể mà không mơ hồ. Tuy nhiên, sức thuyết phục của cách khẳng định độc lập chủ quyền này nằm ở chỗ, các nhà chính luận lỗi lạc đã đặt nó trong thế so sánh giữa Đại Việt và Đại Hán. Dù các yếu tố đó lớn hay nhỏ, có bình đẳng hay không, thì năm yếu tố của tác giả đều thể hiện hai nước, hai dân tộc đều bình đẳng. Vì vậy, cách khẳng định chân lý độc lập càng có giá trị cao hơn, không những củng cố mà còn nâng cao địa vị của dân tộc ta với quốc gia, dân tộc Đại Hán. Hơn nữa, các từ trước, lâu rồi, lâu lắm rồi, chia rẽ, khác nhau, nhiều thế hệ,… liên tục nhấn mạnh sự khẳng định độc lập chủ quyền đã có từ lâu đời, từ thời phương Bắc còn tồn tại. Do đó, cáo phó bắt đầu bằng một khẳng định mạnh mẽ và chắc chắn “không thể chối cãi” mà lịch sử đã xem xét và ghi lại.

Người phóng viên vĩ đại ghi lại một sự thật độc lập đầy xót thương. Sự độc lập này không phải là ý muốn của Đức Chúa Trời, mà là sự quyết tâm của con người. Chính nhân dân đã xây dựng nền độc lập từ thế hệ này sang thế hệ khác. Bao nhiêu máu xương, bao nhiêu đồng cảm và đau khổ, bao nhiêu mồ hôi và nước mắt của biết bao con người trong suốt hàng nghìn năm qua. Vì vậy, nó là “bất khả xâm phạm”. Trong 600 năm đất nước độc lập, tự chủ, lần đầu tiên chân lý về chủ quyền dân tộc vang lên hùng hồn, hùng hồn như vậy. Đây chính là cơ sở vững chắc, cơ sở pháp lý và biện minh để nhà Nguyễn tiếp tục lên án tên bạo chúa cố tình xâm phạm chủ quyền của nước ta.

Bản “Tuyên ngôn” của Bình Mai kiên quyết lên án tội ác của địch đối với nhân dân ta trong hai thập kỷ qua. Từ những âm mưu thâm độc đến những hành động dã man, man rợ, trắng trợn, Nguyễn Trãi viết trong sự phẫn uất, uất ức:

Tàn nhẫn thay núi Trúc Nam không nhớ hết tội

Nước biển đông bẩn cũng không rửa sạch được mùi.

Có lẽ trời đất sẽ thứ tha,

Bản thân các vị thần có thể xử lý mọi người.

Tuy nhiên, biến nỗi đau thành hành động, cả nước đứng lên:

Người bốn phương cùng ở một nhà, lũy tre phấp phới;

Tướng quân có lòng phụ tử, chén rượu ngọt nước sông.

Toàn bản là một khúc tráng ca, một bản anh hùng ca về chiến công hiển hách do sự chung sức đồng lòng của nhân dân. Quả thực, chỉ có chân lý độc lập, tự do mới mang lại nhiệt huyết và khát vọng cháy bỏng như vậy. Nguyễn Trãi hẳn đã chờ đợi biết bao nhiêu năm để viết nên những thời khắc lịch sử khó quên ấy. Ông đã nhiều lần khẳng định rằng cuộc chiến này, sự đồng xảy ra này, xuất phát từ chính nghĩa. Đè bẹp bạo lực của sự bất công bằng bạo lực của công lý. Chiến công chống quân xâm lược của nhà Minh năm xưa một lần nữa được ghi vào sử sách, và sự trừng phạt dành cho những kẻ ngang ngược, xâm phạm chủ quyền, tham quyền cố vị đã kết thúc trong thất bại.

Chính vì vậy, sau gian khổ và vinh quang, dân tộc đã thu được những “quả ngọt”:

Từ giờ trở đi, giao tiếp bền vững,

giang sơn từ đây đổi mới.

Kiến thức trở lại,

Hãy ăn năn trở lại

Hòa bình vĩnh cửu, bền vững

Thật xấu hổ khi lau sàn nhà.

Giọng thơ hơi chậm lại nhưng vẫn cao vút, ngân vang. Bền vững, đổi mới, vững chắc… là những câu nói hào phóng về niềm vui và hạnh phúc. Quy luật của cuộc sống là phải phá vỡ, dù có hối hận đến đâu, nhưng quy luật này phải tuân theo, đây là công sức của cả dân tộc để giữ vững nền độc lập từ đời này sang đời khác. Hình ảnh xã tắc, giang sơn, kiến ​​trúc, Nguyệt Nguyệt lớn dần lên cùng với sự lớn mạnh của sức mạnh vũ trụ dường như cũng đủ để đo hòa bình. Chân lý độc lập vang dội khắp nơi. Nhưng Nguyên vẫn không quên cảm ơn trời đất đã phù hộ độ trì, tổ tiên anh minh thánh thiện mới có được chiến công hiển hách như vậy. Câu nói còn hàm chứa ý nghĩa uống nước nhớ nguồn. Vì vậy, các tác giả của báo cáo không chỉ có tài mà còn phải có đức. Quan niệm nhân văn và truyền thống đạo đức này đã tạo nên giá trị độc lập và tối cao của Tuyên ngôn.

Các tác phẩm của Ping’e Dacao ban đầu là tài liệu lịch sử, sau này được ca ngợi là “văn học anh hùng sử thi cổ đại” và những bình luận chính trị bất hủ. Nhưng dù thế nào cũng không thể phủ nhận sự đóng góp to lớn của nó vào tư tưởng độc lập dân tộc có vị thế quốc tế. Hình dáng uy nghiêm của nó một lần nữa khẳng định đây là bản tuyên ngôn độc lập đầy tự hào của dân tộc Việt Nam, thể hiện lòng yêu nước sâu sắc của nhân dân các nước và niềm khao khát hòa bình của nhân loại.

>> Tham khảo: Dàn ý chứng minh Đại Tào là anh hùng cổ đại

Bài luận mẫu 2

Nhắc đến hũ ngô của Nguyễn Tí, người ta nghĩ ngay đến một sử liệu, một khúc ca chiến thắng quân thù của một đất nước đã trải qua hai thập kỷ đau thương dưới ách đô hộ và chiến tranh. Tác phẩm này là kết tinh của lòng yêu nước, kết tinh của ý chí kiên cường chống giặc của một dân tộc từng phải sống trong những ngày tháng đau thương, tủi nhục nhưng rất vinh dự. Tuy nhiên, bản báo cáo đó được viết bởi Nguyễn Thi, một nhà văn lỗi lạc về nghệ thuật chính trị hạng nhất, một bậc thầy hiếm có của loại hình này trong thời Trung cổ. Ping’e Dacao xứng đáng được gọi là “anh hùng cổ đại”.

Ang “Cổ kim anh hùng” nghĩa là áng văn hùng tráng lưu truyền ngàn đời. Để có được danh hiệu này tất nhiên phải có một tác phẩm văn học có nội dung và nghệ thuật đặc sắc. Đồng thời cũng phải kể đến giá trị lịch sử, tư tưởng lớn, dấu ấn và ý nghĩa vĩnh hằng. Nhưng có lẽ, một tác phẩm hay có thể lưu truyền ngàn đời phải lay động được tâm hồn, tình cảm của nhiều thế hệ, phải có ý nghĩa tư tưởng lớn, phù hợp với mọi thời đại… “Đại cáo” là một trường ca bất hủ như vậy. tác phẩm văn học.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng có một điều chắc chắn là dân tộc ta vẫn luôn tự hào có những thiên anh hùng ca như Đại cáo từ. Tác phẩm khơi dậy lòng yêu nước, tự hào dân tộc, khao khát hòa bình và ý chí bất khuất đấu tranh bảo vệ đất nước. Nguyễn Trãi để quá nhiều cảm xúc tràn vào ngòi bút. Ngay từ đầu, tôi đã quyết tâm và thực tế:

Bản chất cốt lõi của con người,

Trước đây là quân phạt để trừ bạo.

Nhân từ là một tư tưởng của Nho giáo, và không có gì ngạc nhiên khi nó thể hiện cách cư xử tốt đẹp giữa con người với nhau. Bốn chữ hiếu dân, trừ bạo đã nâng nó lên một tầm cao mới, trở thành lý tưởng xã hội, đạo lý dân tộc bất diệt. Không phải là diệt giặc trừ bạo khi thời cơ đến, mà là diệt trừ những kẻ bất lương hại mình hại người, để dân an cư lạc nghiệp. Đó là bản chất con người bắt nguồn từ “vi cấm”. Vì vậy, ngay trong đoạn mở đầu này, ta thấy có cả sự kiêu ngạo, ngạo mạn trong việc bảo vệ chủ quyền, độc lập dân tộc:

Giống như nước Đại Việt xưa của chúng ta

Mọi người đều có kiệt tác của riêng mình.

Độ tương phản hoàn toàn mới chưa từng có toát lên hào quang tự tạo. Nó dường như có sẵn cho bất cứ ai bất cứ lúc nào. Nhưng lúc bấy giờ, cách tuyên bố chủ quyền với các cường quốc phương bắc như vậy là một đòn chí tử đối với những kẻ nhân cơ hội đó để hại nước ta.

Cũng có sự tức giận và phẫn uất trước những tội ác ghê tởm mà các băng nhóm nước đã gây ra. Làm sao chúng tôi có thể quên được những cảnh ám ảnh đó:

Nướng người da đen trên ngọn lửa hung dữ

Chôn vùi màu đỏ trong hố thảm họa

Trong hai mươi năm bị con người đánh bại, cả thế giới bị hủy diệt, từ con người đến côn trùng, cây cỏ đều bị tàn sát dã man. Đối với tội ấy, Đông Hải quốc không rửa sạch mùi, Nam Sơn Trụ không ghi hết tội, chứng tích còn ghi mãi. Cảnh người, nhà nhà, đất nước đều bị hóa thành tro bụi dưới lưỡi lê khát máu… Làm sao quên được? Nguyễn Điềm đau thấu tim, gan, thấu xương nhưng rõ ràng trong toàn bộ lịch sử nước Ngụy có bao nhiêu kẻ thù, không chỉ có kẻ thù, mà còn có chân tướng man rợ. Vì vậy, nỗi đau đó có thể gây ra rất nhiều đau đớn, vì vậy chúng ta không thể quên nhiệm vụ bảo vệ đất nước và đánh đuổi các băng đảng khác.

Ông còn có tấm lòng yêu nước thương dân, lo cho nước, cho dân. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Trãi đã dùng hơn hai mươi câu để nói về Tể tướng Lê Lai. Một hình mẫu anh hùng nổi lên từ cuộc sống của người dân. Từ cội nguồn đến danh xưng, họ rất gần gũi, mang nỗi đau của dân tộc như đồng bào mình, căm thù giặc như đồng bào mình, cùng chiến đấu với kẻ thù với hoài bão vượt qua mọi khó khăn trở ngại. Cũng giống như con người của mình. Từ hiểu biết, thương yêu đến hành động, vị lãnh tụ này đã biến yếu thành mạnh, ít nhiều đánh bại quân thù, sáng tạo ra những cách đánh phi thường, từng bước tiến tới thắng lợi vẻ vang. Nhưng nếu đọc tin tức thì ai cũng biết, sở dĩ quân ta có thể đại thắng không chỉ nhờ những ưu điểm trên mà còn nhờ gia đình tứ phương, tướng sĩ một lòng một dạ, luôn cổ vũ:

Chiến thắng bằng công lý

Thay lòng dũng cảm bằng lòng tốt

Daren, Zhiren——không phải là người dẫn đường, mà là ánh sáng soi rọi những việc làm anh hùng của dân tộc chúng ta trong tương lai. Từ nay về sau, tư tưởng ấy mãi là ngọn đuốc soi đường cho cuộc đấu tranh chính nghĩa của Đại Việt chống mọi kẻ thù.

Xem Thêm: Soạn bài Bài ca nhà tranh bị gió thu phá (Đỗ Phủ)

Cả khí thế sục sôi, hừng hực trong những ngày kháng chiến hào hùng. Có lẽ phẩm chất hào hùng của bản tuyên ngôn vĩ đại được thể hiện rõ nét nhất ở việc tái hiện lịch sử các vị anh hùng dân tộc trong cuộc Kháng chiến chống quân Minh. Chiến đấu liên tục, phản công liên tục và đánh bại kẻ thù liên tục. Từ Yidi, Qingdi, đến Tongdu và Shenglong, sấm sét đánh vào chiến trường, tre xanh bay thành tro, máu chảy thành sông, xác chết chất đống bên trong, màu sắc, khung cảnh và ánh sáng phải thay đổi. Nhật thực phải mờ. Chúng tôi đã chiến thắng, bẻ gãy mọi gọng kìm và chặn đứng mọi con đường viện trợ. Kẻ thù xuất hiện hoàn toàn trái ngược với những gì chúng từng là. Trước kia thanh niên há mồm, nhe răng, máu me đầy người, bây giờ ngửi được hơi thở, hắn hết hồn, nín thở muốn chạy trốn, cúi đầu liều mạng, ngồi chờ chết, kiệt sức , thua trận, mất đầu, thất trận, tử trận, người thừa kế, Quỳ gối xin lỗi, trói tay xin hàng… Nguyễn Trãi tái hiện như không bỏ sót, sự thật của quân thù hiện ra thật bẽ bàng . Buồn, buồn. Tuy nhiên, điều khiến chúng ta khâm phục và khâm phục trong chiến thắng chính là tấm lòng hiếu thảo mà ta đã mở ra cho kẻ thù của mình. Tư duy nhân văn xuất sắc lại phát huy tác dụng. Biết dừng đúng lúc không dồn ép đối phương đến bước đường cùng mới là đại nghĩa, là người chính nghĩa. Chiến thắng ấy đã trở thành huyền thoại bất tử trong lịch sử của đất nước này. Âm vang của một thời hào hùng còn vang vọng ngàn năm.

Cuối cùng, cảm xúc dâng lên thành khúc ca trang nghiêm, hào sảng, rộn ràng, hân hoan vì nước nhà đã hoàn toàn độc lập, tự do. Giấc mơ hòa bình nay đã thành hiện thực. Hẳn tác giả xúc động biết bao!

Xã hội sẽ phát triển bền vững từ bây giờ,

giang sơn từ đây đổi mới.

Kiến thức trở lại,

Mặt trời và mặt trăng lại ăn năn,

Hòa bình vĩnh cửu, bền vững

Ngàn lần tủi nhục.

Đây là quy luật sinh tồn, suy và thịnh, nhưng vẫn phải xuất phát từ sự chung sức, đồng lòng của quân dân, từ tài năng kiệt xuất của anh hùng, và từ nền tảng tôn trọng bản chất con người. Tình yêu hòa bình. Trục xoay đó đã có từ hàng trăm năm trước và vẫn còn mạnh mẽ trong nhiều thế kỷ sau đó, nhưng bản báo cáo đóng vai trò như một lời nhắc nhở.

Đúng là nồi ngô, khúc hát khải hoàn, bản anh hùng ca sáng ngời thuở ấy hội tụ muôn ngàn nỗi niềm, như tiếng chuông ngân, vang vọng ngàn xưa, muôn người chúng ta hãnh diện, tự hào. lứa tuổi. Nguyễn Trãi đã biến một sử liệu khô khan, cứng nhắc và nặng nề thành một bản anh hùng ca ấm áp, trong sáng và xứng đáng.

Tuy nhiên, ý nghĩa “văn chương anh hùng sử thi thiên tài” trong tác phẩm này còn thể hiện ở nghệ thuật viết chính luận tài tình, kiệt xuất của Nguyễn Dữ. Điều đáng chú ý ở Dai Caoping là ông đã đưa nghệ thuật viết chính luận thời trung cổ lên một trình độ có thể gọi là mẫu mực và điêu luyện. Bài cáo lớn nhằm mục đích nhân dân Đại Việt tuyên bố độc lập sau khi đánh thắng quân Minh xâm lược. Tuy nhiên, chiến tranh đã kết thúc, nhưng bản chất gây tranh cãi của nó vẫn còn rõ ràng. Tác giả vẫn nhắm vào kẻ thù, nhắm vào một lực lượng mạnh mẽ đã nằm trong tầm ngắm của nhiều thế hệ. Độc lập là quyền bất khả xâm phạm và Quân đội Blue Mountains không chỉ bảo vệ thành công quyền đó mà còn truyền từ thế hệ trước đến thế hệ mai sau. Nó nên được báo cáo như một cuộc chiến trực tiếp khác với kẻ thù trên mặt trận ngoại giao. Chúng ta có đầy đủ các yếu tố tương xứng để xây dựng chủ quyền và đứng vững trong đấu tranh bảo vệ. Tôi chiến thắng, và kẻ thù là bất khả chiến bại. Những lời tuyên bố vĩ đại giống như những phán quyết cuối cùng tại tòa án loài người. Nhận định này mạnh mẽ và hùng hồn đã khắc sâu trong tâm khảm của người dân Việt Nam từ hàng ngàn năm nay.

Ngoài ra, báo cáo lớn có cấu trúc cực kỳ chặt chẽ. Bắt đầu từ cơ sở lý luận, nêu rõ sự thật vĩnh cửu và công lý, vạch trần những tội ác không thể tha thứ của kẻ thù và chỉ ra một thực tế rằng bảo vệ sự thật cần phải chiến đấu. Nguyễn Trãi đã đặt nền móng vững chắc và từng bước xây dựng bức tường thành vững chắc bảo vệ quá trình giành độc lập của nhân dân ta. văn phong của nguyễn trải được sử dụng rất điêu luyện. Tính đối xứng của từng câu kết hợp với phong cách tương phản và ước lệ sử thi tạo nên một bức tranh tráng lệ và hùng vĩ. Các lập luận trong báo cáo rất sâu sắc khi đề cập đến tư duy lấy con người làm trung tâm. Tất cả nội dung triển khai đều dựa trên ý tưởng này. Qua đó vạch trần bộ mặt xảo quyệt, xảo quyệt của kẻ thù, đồng thời thấy được chính nghĩa của cuộc kháng chiến gian khổ, gian khổ của dân tộc. Từ góc độ bản chất con người, hòa bình quốc gia là tất yếu. Ngôn ngữ của phóng sự cũng là một trong những yếu tố tạo nên giá trị, bởi nó giàu chất tạo hình, đa dạng về giọng điệu và mang lại nhiều cảm xúc. Tuy nhiên, một yếu tố khác tạo nên sức mạnh bền bỉ của lời tuyên bố vĩ đại này là bản dịch rất thành công của văn bản, nó truyền tải một cách hoàn hảo cảm xúc của bản gốc để hậu thế có thể cảm nhận nó một cách dễ dàng.

Xin mượn lời của nhà thơ Huyền Đế để thay cho lời kết: “Trước khi Lý đến, triều Trần đã đẩy lùi vinh quang của quân Nguyên. Trong văn học và sử học chỉ có tác phẩm văn học của Bình Ng Đại Tào vì những lý do sau đây : không có ba họ Nguyễn để viết nên ba khúc khải hoàn cần viết nên lịch sử Thời Tam Vấn mà chỉ có một họ Nguyễn cụ thể, đó là ảnh hưởng của họ Ng, thời Lê Trong những buổi đầu của vương triều, với nền kinh tế và tài năng chiến lược, ông ấy có thiên tài viết lách.”

Xem thêm:

Phân tích đại cáo của Nguyễn Trãi

Nghệ thuật lập luận trong Đại Cỏ Đại Nguyễn Trai

Xem Thêm : Chữ Kí Tên Sơn Phong Thủy ❤️️ Mẫu Chữ Ký Đẹp Tên Sơn

Bài luận mẫu 3

Trong văn học trung đại Việt Nam, Nguyễn Trãi là nhà văn chính luận nổi tiếng nhất. Ông để lại khá nhiều văn bản chính trị, trong đó “Bình ngô đại cáo” được coi là “cổ” nhất trong các tác phẩm chữ Hán cổ điển ở nước ta.

Có thể hiểu “cổ kim anh hùng” là văn anh hùng muôn đời. Trước Nguyễn Trãi, thời Lý Trần đã có những bộ chính luận nổi tiếng như Chiếu lượng đồ (Lý công uân), Hịch tướng sĩ (Trần Quốc Tuấn). Nhưng chỉ trong những tác phẩm lớn, tính sử thi mới được thể hiện một cách trọn vẹn từ nội dung tư tưởng đến hình thức nghệ thuật. Phần trang trọng mở đầu bằng bài “bình ngô đại cáo”. Một báo cáo tuyệt vời không phải là một báo cáo bình thường, mà là một báo cáo lớn của quốc gia. “Ping’e Grass” là một tác phẩm yêu nước vĩ đại của thời đại, một bản tuyên ngôn về chủ quyền và độc lập dân tộc, một bản cáo trạng về tội ác của kẻ thù và một bản anh hùng ca về cuộc nổi dậy của Blue Mountain.

Quy mô và bố cục của báo cáo cũng thể hiện sự uy nghiêm. Không khó để nhận thấy, đại cáo là một tác phẩm văn học có nội dung lớn, giống như chính văn được chia làm bốn đoạn, mỗi đoạn đều có một luận điểm chính. Đoạn 1 khẳng định tư tưởng về bản chất con người và chân lý độc lập của dân tộc; đoạn 2 tố cáo, lên án tội ác của kẻ thù; đoạn 3 thuật lại quá trình từ đầu cuộc kháng chiến đến thắng lợi hoàn toàn, nêu bật sức mạnh của tinh thần nhân văn. tư tưởng và sức mạnh của lòng yêu nước; Đoạn 4 tuyên bố kháng chiến chống Nhật thắng lợi, lấy lịch sử làm gương.

“Cung mai Daihu” xứng đáng được gọi là “văn học cổ đại anh hùng” bởi vì nó chứa đựng những tư tưởng vĩ đại của Ruan. Điều xuyên suốt toàn bộ tác phẩm là khái niệm nhân hóa. Đối với chúa Nguyễn, điều nhân trước hết là để yên dân, giúp dân trừ bạo, và điều nhân là để chống xâm lược. Một đội quân vì dân mà đánh giặc ngoại xâm cũng là một đội quân chính nghĩa:

Cốt lõi của con người là chung sống hòa bình

Tiên trừ binh, trừ bạo…

Ông Nguyễn Thiện Nhân vạch trần tội ác của các thế lực phản động và quân xâm lược:

Quân điên nhân cơ hội tấn công,

Bọn lừa đảo bán nước ở cửu vinh.

Nướng người da đen trên ngọn lửa hung tàn,

Hãy chôn con đỏ trong hố thảm họa.

Khi viết những dòng này, chắc hẳn Nguyễn Trãi buồn và phẫn nộ lắm! Lòng nhân từ của ông không thể dung thứ cho những tệ nạn của phương Tây, cũng như sự thờ ơ của ông trước hoàn cảnh khó khăn của người dân, bị đe dọa nghiêm trọng như vậy. Càng đồng cảm với nhân dân, ý chí chiến đấu tiêu diệt quân xâm lược của ông càng mạnh mẽ. Lúc này, tính nhân văn trở thành tiêu chí cho mọi hành động của Quân trừng phạt:

Hãy để công lý chiến thắng sự tàn ác,

Lấy lòng tốt thay cho lòng dũng cảm.

Chiến đấu vì đại nghĩa, Đội quân Núi Xanh luôn là đội quân bất khả chiến bại. Sức mạnh của Nghĩa quân Núi Xanh là sự kết hợp giữa sức mạnh của tư tưởng nhân văn và sức mạnh của lòng yêu nước. Cho nên hai lần đem quân sang xâm lược nước ta cũng là hai lần đánh giặc:

Người cứu hai đạo quân vỡ trận đã kịp thời quay đầu lại;

Giới thiệu những kẻ thù của Thành phố khốn khổ và lột bỏ áo giáp của bạn.

Giặc sẽ bị cầm tù như hổ đói vẫy đuôi;

Trước quân thù van xin, quân ta không truy kích đến cùng, nhưng biết xả trời (…), tỏ lòng hiếu thảo. Thực ra, hành động nhân nghĩa ấy cũng bắt nguồn từ tư tưởng phục dân: thà xuất toàn quân mà yên dân. Từ đó có thể thấy rằng con người là động lực, sức mạnh và đích đến của trận gỗ này, và bản chất con người là bức tường bao trùm toàn bộ động lực, sức mạnh và mục đích. Có thể nói toàn bài phóng sự là một khúc hùng ca về tư tưởng nhân nghĩa.

Khi đưa tin, Nguyễn Trãi đã dựng một bức ảnh về cuộc khởi nghĩa Lam Sơn. Từ hình ảnh đến ngôn ngữ, từ màu sắc đến âm thanh, nhịp điệu đều mang đặc trưng của phong cách sử thi.

Chiến thắng của ta, sức mạnh của ta, sự thất bại nặng nề của kẻ thù và cảnh tượng của chiến trường đều được thể hiện bằng những hình ảnh phong phú và đa dạng, được đo bằng sự rộng lớn và vĩ đại của thiên nhiên:

– Sấm chớp,

Quê hương trà tre nứt tro bay.

– Gươm mài đá, núi cũng mài đá

Voi uống nước, sông cạn.

– Ninh Kiều máu chảy ngàn dặm;

Một hang động tốt, với các cơ quan nội tạng, đã bị mục nát hàng nghìn năm.

– phong cách thay đổi đáng sợ,

Mặt trời và mặt trăng phải tối tăm trong bóng tối.

Trong ngôn ngữ học, các động từ mạnh được nối với nhau để tạo thành những rung động nhanh, dữ dội, cả trong văn bản gốc và bản dịch. Tính từ chỉ cấp bậc cao nhất tạo thành hai khối màu đen trắng đối lập nhau, biểu thị bên ta thắng, bên địch bại. Câu văn ngắn gọn, uyển chuyển nên nhịp nhạc trong sáng, sảng khoái. Giọng nói lanh lảnh và hào hùng, giống như một cơn sóng dữ, một cơn bão dữ dội. Đó là nhịp thủy triều dâng lên, dâng lên từng lớp:

Thứ mười tám…

Ngày thứ hai mươi…

Ngày thứ năm…

Xem Thêm: Công Thức Cảm Ứng Từ Và Những Ví Dụ Bài Tập Bất Hủ

Ngày thứ hai mươi tám…

Đây là nhịp điệu của gió, bão, hết cơn này đến cơn khác:

Gươm mài đá/Đá núi cũng gãy

Voi uống nước, sông cạn.

Chiến một trận, /Quả nhiên sạch sẽ,

Hai trận chiến, / chim bay tán loạn…

Chính phong cách nghệ thuật sử thi này kết hợp với những tư tưởng lớn đã tạo nên vẻ uy nghiêm của đại cáo và đưa cáo lên vị trí “thiên cổ hùng văn”.

Đã có nhiều bài tiểu luận tranh luận khác trong văn học trung đại kể từ Ấm đun nước của loài cáo hoang, nhưng có lẽ không bài nào sánh được với tầm vĩ đại của nó. Đọc bản “thiên hùng ca” này, ít nhiều chúng ta cũng cảm nhận được sức mạnh của đạo quân hùng mạnh từ từng trang viết của nhà tư tưởng, nhà văn kiệt xuất Nguyễn Thi.

Xem thêm: Lý giải nồi ngô của Đại Cao

Ví dụ 4

“Ping’e Great Grass” là bài thơ nổi tiếng nhất trong văn học cổ điển Hán Trung Quốc. – Bạo lực võ công.

Tuyệt phẩm này còn là một ca khúc trữ tình, thể hiện nỗi đau mất nước, tràn đầy niềm tự hào dân tộc và niềm vui chiến thắng. Cáo là một thể văn cổ, từ xa xưa các bậc đế vương thường dùng để bổ nhiệm, phong tước, bảo vệ quan lại và toàn dân. thể loại văn tế, loan báo những sự kiện trọng đại cho thiên hạ biết. Đặt tên cho bài viết này là Đại cỏ, Nguyễn Tí muốn lấy danh nghĩa Đại cỏ để đề cao đạo lớn, đồng thời tỏ ý thuận theo truyền thống lâu đời của con người. binh là phẳng, ngô là tên nước cũ thời Tam Quốc. Minh Thái đến Châu Nguyên Chương dấy binh ở đất Giang Tô, lúc đầu tên là Ngô Quốc Công nên quân Minh gọi là Ngô Tuấn. Tiêu đề của bài đăng này ngụ ý một lý do để chống lại những kẻ xâm lược ngô.

Là một thể loại văn học vì nó mang tính chủ quan và không phải phóng sự nào cũng có giá trị văn học. Nhưng do tư tưởng lớn, sự kiện trọng đại và văn tự hùng hồn, “Luận về ngô đại sa” của Ruan Ze đã thay thế lời của Li Lai và trở thành sử thi được viết khắp bốn châu.

Mở đầu phóng sự, tác giả đã khẳng định ngay:

“Cốt lõi của con người là cùng tồn tại hòa bình

Tiên trừ binh, trừ bạo”

Nghĩa của hai câu này là: Mục đích chính của chính phủ nhân nghĩa là để yên dân, nhưng muốn yên dân thì trước hết phải tính đến việc diệt trừ tàn quân. Tư duy này đã trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt lịch sử Việt Nam. Vì vậy, tiếp theo, phóng sự nhìn lại truyền thống “yên dân diệt trừ bạo ngược” trong “Triệu các đời Đinh, Lý, Trần độc lập”, thế hệ nào cũng có anh hùng đứng lên vượt qua bạo tàn, để lại thái bình. Mọi người. Kết quả là mạng sống của người đàn ông lớn không thể được cứu, và gia đình đã bị phá hủy trong một triệu năm. Toa Đô, Ô Mã của nhà Nguyên, người bị giết, người bị bắt. Điều đáng chú ý là ngay từ đầu, Nguyễn Trãi đã khẳng định đây là truyền thống văn hóa Đại Việt. “Đại Việt” là tên nước ta trong thế giới hiện đại. Thời Đinh, tên nước là “Đại Việt Cộng”. Đồng thời, ông cũng khẳng định các bên đều là “hoàng đế một chiều”, chống lại các hoàng đế phương Bắc, tiếp nối truyền thống của Li Nande, Li Shang đã chết ở kiếp trước. Vì vậy, tuyên bố vĩ đại mở ra không chỉ với tâm trí con người, mà còn với tư cách của một quốc gia có chủ quyền. Chương mở đầu khẳng định rằng hoạt động từ thiện là sự tiếp nối đáng trân trọng của những truyền thống này.

Phần thứ hai của bài kể về tội ác của giặc và nỗi thống khổ của nhân dân, đất nước dưới ách thống trị của kẻ thù. Cuộc chiến nào cũng phải có lý do, mà lý do chính đáng nhất là tội ác của quân thù và nỗi khốn cùng của nhân dân. Tác giả tố cáo kẻ thù và phơi bày nỗi thống khổ của nhân dân bằng mười hai cặp đối lập. Nổi bật nhất là tính chất phá hoại và dã man vô cùng của quân xâm lược:

“Nướng một người da đen trên một con lừa tàn bạo

Hãy chôn đứa con đỏ hỏn trong hố sâu tai họa.

“Dân đen” và “trai đỏ” là những hình ảnh truyền thống quen thuộc và hồn nhiên. Các thế lực thù địch đối xử với nhân dân ta như dê với cừu và làm mọi cách để tàn phá. Họ ức hiếp bầu trời và con người, chiến đấu và chống lại cái ác trong hai mươi năm, hủy diệt loài người và hủy diệt thế giới. Không có gì là không bị phá hủy một cách tàn bạo:

“Thuế nặng không phải là ròng”

Gắp nông sản, bắt chim, trốn

Người đông, sập bẫy hươu đen, vất vả”

“Sâu bệnh tấn công cây trồng”

Từ bỏ toàn bộ ngành nông nghiệp…”

Số phận bi đát của những con người cùng quẫn:

“Người ta buộc phải ra khơi, lưng kiếm ngọc trai, mỏi tay vì cá mập.

Kẻ lên núi đãi vàng cát lợi hại rừng sâu nước độc. “

“Gánh nặng”

“Nhún vai thay đàn bà nghèo”.

Tác giả mô tả tình hình chung về tội ác chống ma túy của địch, nhưng “Núi Zhunan không ghi tội ác” và “Biển Đông Hải không rửa sạch mùi hôi”.

Người xưa chép sách, thẻ tre. Cho dù tội ác của kẻ thù có bị cắt đứt, không phải tất cả tội ác sẽ được ghi lại. “khanh trực nam thu” là một câu thành ngữ thời Xuân Thu của Lỗ, người Trung Quốc thường dùng trong thơ ca để kể tội ác của quân địch, ha ha, ở đây dùng để vạch trần tội ác của quân địch, rất có ích. Lời kể của kẻ thù kết thúc bằng một câu đối đáp to, thách thức như tiếng lóng:

“Trời đất làm sao dung tha

Xem Thêm : Soạn bài Từ đồng âm | Ngắn nhất Soạn văn 7

Ai bảo dân thường chịu nổi

Phần thứ ba của phóng sự là công bố quá trình tuyển quân và kháng chiến thắng lợi. Đây là phần trữ tình và mới mẻ nhất của toàn văn.

Đoạn đầu của phần này gồm 15 cặp đối, kể về ý thức sứ mệnh và buổi đầu lập nghiệp gian khó của Lê Lợi. Tác giả tạo dựng hình tượng người anh hùng dân tộc, hình tượng trữ tình cao cả, thống nhất.

Đại cáo miêu tả tấm lòng, chí khí, tài năng và những mục tiêu đầy ý nghĩa của Lê Lợi theo cách tự giới thiệu về mình. Thông qua hàng loạt vị ngữ, bài văn thể hiện thế giới nội tâm phong phú. Tự giới thiệu táo bạo:

“Tôi ở đây

Ý nghĩa của Blue Mountain

Nơi trú ẩn

Ý thức về sứ mệnh, có ý thức coi nỗi oan của đất nước và nỗi đau của trăm gia đình là của chính mình, và đã ở bên anh ngày đêm suốt hai mươi năm.

“Nghĩ đến kẻ thù không đội trời chung”

Kẻ thù không đội trời chung

Trái tim tôi đau, mười năm đã trôi qua

Nằm gai nếm mật, một hai buổi sáng?

“Quên ăn quên ngủ, mơ về quê hương:

Giấc mơ khỏa thân

Chỉ muốn biết một điều

Những hình ảnh “nếm mật nằm gai”, “cuồng nhiệt quên ăn”, “trần như nhộng” khiến tôi nhớ đến những tấm gương chịu thương, chịu khó với tinh thần cao cả.

Trong giai đoạn đầu, thiếu người, thiếu binh, lương thực và những gian khổ khác đã thử thách tinh thần kiên nhẫn, trọng nhân tài và khả năng quy tụ của Lý Lai. Người tài như sao mai, như lá mùa thu, rất hiếm, và mong muốn của Li Lai cũng rất chân thành, “Xe cũ nhẹ nhàng, luôn chú ý, và ở bên trái.”

Xem Thêm: Tập làm văn lớp 5: Tả người hàng xóm mà em yêu quý 3 Dàn ý 20 bài văn tả người lớp 5 hay nhất

Bên trái là chỗ ngồi dành riêng cho hoàng tử bù nhìn Sirius Quân mời người gác cổng hậu trường hợp tác cùng mình. Nhưng càng chờ đợi, càng “thiếu người”, vai trò tích cực của thầy Louis càng nổi bật.

Một mình, tôi muốn cống hiến hết mình để cứu người chết đuối. Cuối cùng, người anh hùng tập hợp mọi người dưới ngọn cờ chính nghĩa của mình trong một sự đoàn kết cao đẹp:

“Người tứ phương cùng ở một phòng, đứng trên cọc tre bào chữa”

Người lính tâm tình, nước sông pha chén rượu ngọt.

Hình ảnh “lũy tre dựng cờ” chỉ cách học thuộc lòng về cuộc nổi dậy của nhân dân, không có đại nghĩa. Hình ảnh “chén rượu hòa non sông” thể hiện tinh thần anh em một nhà, cùng vui cùng khổ.

Đồng thời, chiến lược và chiến thuật của Lý Lôi rất đúng đắn:

“Trận chiến hay, kẻ yếu thắng kẻ mạnh

Sử dụng lực lượng mai phục để tiêu diệt thêm kẻ thù.

Phần thứ hai của bài viết đề cập đến các cuộc phản công thành công. Đây là phần phấn khởi, hồ hởi của bản báo cáo: nhưng những chiến thắng liên tiếp, rõ ràng được kể với giọng hân hoan, tự hào. Hình ảnh người lãnh đạo nghĩa quân tiếp tục xuất hiện ở đây, hình ảnh đội quân khởi nghĩa hùng mạnh nhưng nổi bật hơn cả là hình ảnh thất bại tan nát của quân thù.

Tác giả không chỉ đơn thuần kể tin chiến sự hay tóm tắt chiến công, mà còn tự hào về sức mạnh của chính nghĩa:

“Trận chiến sấm sét

Quê hương trà tre nứt tro bay

Lý Lai “hành đạo thay trời”, cảm thấy quân phản loạn uy lực như trời, không còn cách nào khác để chống cự:

“Gươm mài đá, núi đá cũng hư

Voi uống nước, sông phải cạn

Chiến đấu sạch sẽ và ngăn nắp

Đánh hai lần, gãy chim

Gió cuốn lá khô

Tổ kiến ​​sập, đê vỡ”

Những cảnh như “đá vỡ”, “sông cạn”, “sạch bất ngờ”, “chim bay tán loạn”, “dọn lá khô”, “đập vỡ” và những cảnh khác đã sẵn sàng ra mắt, hoành tráng và phi thường . Tiêu diệt thường xuyên quân nổi dậy và sự sụp đổ không thể ngăn cản của quân địch. Những phép ẩn dụ này cho thấy quy mô vũ trụ, khổng lồ của các lực lượng công lý.

Với hình tượng đồ sộ, hùng vĩ và chiến thắng chớp nhoáng như thế như tre chẻ ngói, quân địch không kịp ngăn cản, cứ vài ngày là thắng, vài ngày là tiêu diệt được quân địch.

Hình ảnh thảm bại của kẻ thù cho thấy rõ sức mạnh của quân đội ta. Tất cả những người sống đều sợ hãi:

“Điên thật, vẽ đời có gì sai mà mất hồn

Ann Lee, quảng trường chính đang nín thở tìm lối thoát”

“Tướng quân thôi quỳ gối xin lỗi

Shanghai Royal Fokker trói tay vì hàng”

Máu người chết chảy như sông:

“Ninh Kiều máu chảy thành sông, cá trôi ngàn dặm

Xác người ngổn ngang khắp đồng, nhơ nhớp ngàn năm…”

“Suối lạnh dòng máu chảy, sông khóc nghẹn ngào”

Đan Hạ thành chồng chất như núi, bên trong tràn ngập máu đen…”

Ở đây cũng vậy, sự thất bại của kẻ thù ở quy mô vũ trụ: “vạn dặm”, “ngàn năm”, “núi non”, “sông ngòi”, “nội địa”.

Hình ảnh Lê Lợi khẩn trương, khôn ngoan, chủ động, thần tốc điều binh khiển tướng.

Trái ngược với kẻ thù “cạn kiệt não tàn”, Lê Lợi theo đuổi sách lược “tâm phạt”. “Ta không đánh mà người ta đầu hàng, ta hiện tại muốn trừng trị bọn chúng, lấy lòng chính nghĩa.” Cả câu này nói về chiến thuật cũng như chiến lược: Lý Lai không muốn dùng vũ lực để chiến tranh, mà muốn “diệt mưu và lòng người” trước. Còn kẻ bại trận không biết ăn năn hối cải, lại bày mưu thêm, vu cáo tội lỗi, nên đành phải bị dồn đến đường cùng. Đến đây, Lê Lợi bộc lộ một thiên tài quân sự lỗi lạc:

“Giặc đã ở lâu, thủ đô phía Tây đã bị quân ta lấy lại

Tuyển dụng. Thu hồi đất cũ Đông Đảo”

“Ta sai quân mạo hiểm giết người đi trước

Sau đó, chúng tôi ra lệnh cho tướng chặn đường và cắt nguồn lương thực.

Ta thắng nhưng không hiếu chiến, không hiếu chiến mà rộng lượng, hiếu thảo, yêu chuộng hòa bình và lâu dài.

“Giặc giam trong tường, như hổ đói vẫy đuôi kêu cứu”

Trời bất sát, lòng ta hiếu

……………………

Họ tham sống sợ chết, nhưng họ đã thực sự hòa giải

Ta nguyện toàn quân, để đồng bào yên bề gia thất”

Quân giặc còn ngùn ngụt, tạo nên tiếng vang trường tồn của chiến thắng vĩ đại.

Tóm lại, tác giả không chỉ thuật lại chiến thắng mà chủ yếu miêu tả sự oai hùng, quy mô, lâu bền của chiến thắng, đặc biệt là vẻ đẹp nhân văn, quả cảm của người chiến thắng. Những đặc điểm này mang lại cho báo cáo một chất lượng hoành tráng.

Bài “Thương xót” hay không chỉ vì nó phản ánh vinh quang chiến thắng và thể hiện hình tượng vĩ đại của tư tưởng nhân văn, mà còn bởi ngôn ngữ giàu hình ảnh, giàu nhạc điệu. Trong văn xuôi này, hiệu quả thẩm mỹ của văn học Sifang được hình thành tự nhiên đã được phát huy đầy đủ, và một hình ảnh sử thi đầy tình cảm dân tộc đã được tạo ra. binh ngo dai cao đúng là một bản anh hùng ca của một nhà thơ.

————————

Trên đây là một số bài văn chứng minh Đại Tào là áng văn anh hùng ca cổ đại hay nhất mà Thư Trang sưu tầm cho các em học hỏi. Ngoài ra, các em cũng có thể tham khảo thêm nhiều bài Văn mẫu vào 10 khác được cập nhật thường xuyên tại Sóc Trăng. Chúc các bạn luôn chăm chỉ học tập và đạt điểm cao!

Đăng bởi: thpt sóc trăng

Danh mục: Giáo dục

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục