Giải tiếng việt 4 trang 132 tập làm văn: Ôn tập văn kể chuyện

Giải tiếng việt 4 trang 132 tập làm văn: Ôn tập văn kể chuyện

Tập làm văn ôn tập văn kể chuyện trang 132

Video Tập làm văn ôn tập văn kể chuyện trang 132

Câu 1: Cho 3 chủ đề như sau:

Bạn Đang Xem: Giải tiếng việt 4 trang 132 tập làm văn: Ôn tập văn kể chuyện

  • Đề 1: Một bạn trong lớp em theo gia đình chuyển đi nơi khác. Em hãy viết thư thăm bạn bè và kể cho họ nghe về sự tiến bộ của lớp em.
  • Đề 2: Kể chuyện về những tấm gương thể dục.
  • Dòng 3: Em hãy tả chiếc áo sơ mi hoặc váy em mặc đến trường hôm nay.
  • Trong ba đề trên, đề nào thuộc thể loại tự sự? Tại sao?

    Xem Thêm: Tuổi Tân Mùi 1991 Hợp Màu Gì Năm 2022?

    Trả lời:

    Tên truyện là: Kể chuyện về một tấm gương thể dục.

    Sở dĩ chủ đề 2 là chủ đề kể chuyện vì khi làm chủ đề này chúng ta phải kể lại một chuỗi sự việc có liên quan đến nhân vật, mà nhân vật là tấm gương tu dưỡng thể chất.

    Đoạn 2: Kể chuyện về một trong các chủ đề sau:

    A. Đoàn kết và hữu nghị.

    Giúp đỡ người khuyết tật.

    Hãy trung thực, hãy trung thực.

    Đánh bại bệnh tật.

    Xem Thêm: Tuổi Tân Mùi 1991 Hợp Màu Gì Năm 2022?

    Trả lời:

    Một. Đoàn kết và hữu nghị

    Na là một cô gái tốt bụng, mọi người trong lớp đều rất thích cô ấy. Tôi sẽ gọt bút chì để giúp bạn mở ra. Tôi sẽ chỉ cho bạn một nửa cục tẩy. Nhiều khi em làm việc hàng ngày giúp bạn bè mệt mỏi… chỉ buồn vì em học không tốt.

    Xem Thêm : Tổng Hợp Tên Tiếng Trung Hay Và Ý Nghĩa

    Cuối năm học, cả lớp bàn tán về điểm thi và phần thưởng. Tôi chỉ lặng lẽ lắng nghe bạn. Tôi biết mình không giỏi môn nào.

    Một buổi sáng, trong giờ ra chơi, các học sinh tụ tập để thảo luận về bí mật. Rồi mọi người rủ nhau đi gặp thầy.

    Giáo viên cho rằng ý tưởng của bạn rất hay.

    Kết thúc năm học, từng học sinh xuất sắc bước lên bục nhận phần thưởng. Bố mẹ cũng căng thẳng. Đột nhiên cô giáo nói:

    – Bây giờ cô ấy trao phần thưởng đặc biệt. Đây là phần thưởng na do cả lớp đề xuất cho bạn. Em học không giỏi nhưng em có tấm lòng rất đáng quý.

    Không biết có nghe nhầm không. Cô đỏ mặt đứng dậy bước lên bục. vỗ tay. Mẹ Na lặng lẽ lấy khăn lau đi đôi mắt đỏ hoe của con.

    b. Giúp đỡ người tàn tật.

    Xem Thêm: Vai trò của yếu tố kì ảo trong bộc lộ nội dung tác phẩm

    Tôi có người em họ tên là Nghĩa, bất hạnh bị liệt hai chân từ nhỏ. Thỉnh thoảng tôi đến nhà chú tôi để giúp chú ấy một số công việc.

    Năm nay anh ấy chỉ mười lăm tuổi. Tay và vai cháu phát triển bình thường, nhưng từ đùi đến bàn chân cứ teo dần, teo tóp lại. Đôi chân của anh ấy nhỏ và rất khó để di chuyển chúng. Khi ngồi một chỗ, anh ấy có thể làm một số việc vặt như: gấp quần áo, rửa bát và cất vào tủ. Khi muốn di chuyển, anh ta di chuyển xuống đất trên hai chiếc bàn thấp, hai chiếc bàn này thay phiên nhau giúp anh ta “đi” về phía trước hoặc phía sau. Mặc dù bệnh tật, anh ấy đã làm việc rất chăm chỉ. Tôi đến nhà bạn để giúp bạn nấu cám cho lợn. Ông nghĩa ngồi vào bàn cắt khoai thành từng đống. Tôi dùng một cái rổ để xúc rau củ đã cắt vào thùng và đặt cái thùng đó lên trên bếp đã chất củi. Sửa xô cho chắc, tôi xách gầu gánh nước đổ vào xô. Chỉ với ba chiếc gầu nhỏ, nước đã ngập rau. Trên rau, tôi xúc ngô xay. Với nắp trên, tôi có nghĩa là nhà bếp. Chú tôi, mẹ nghĩa trang, đã để củi và nhóm lửa trước khi đi làm. Yiya bật lửa đốt lửa trên giấy bếp để nấu, tôi dùng quạt quạt nhẹ. Chỉ một chút thôi là củi bắt lửa quanh đáy thùng. Hai anh em ngồi đốt củi chờ nồi cháo sôi. Cháo nấu xong, tôi giúp nghĩa tắt lửa, vùi củi vào tro cho tắt, rồi giúp nghĩa làm việc khác. Tôi sẽ mang cho bạn một số cuốn sách dành cho trẻ em khi tôi làm xong. Ý tôi là, tôi thích đọc truyện tranh Tây du ký, luôn luôn tự mình đọc nó, không cho bạn đọc.

    Tôi yêu bạn rất nhiều và cảm ơn bạn đã tự học và làm việc chăm chỉ. Mặc dù bị khuyết tật về thể chất nhưng anh ấy thường giúp mẹ làm việc nhà. Tôi đang đề cập đến tâm gương của bạn sống siêng năng và hạnh phúc trong khi bạn học tập. Rất vui được giúp đỡ bạn.

    c.Hãy trung thực, trung thực.

    Đó là ngày thi học kỳ môn toán. Mình đọc tiêu đề mà chỉ làm được một câu.

    Tôi cắn bút và nhìn lại chủ đề, nhưng không có kiến ​​thức nào lóe lên trong đầu tôi. Không đổi được đơn vị, không biết bao nhiêu bước giải. Ngay cả hình tam giác và hình tứ giác cũng bị lẫn lộn và lẫn lộn. Tôi nhìn quanh: Bạn viết nó ra, giơ tay và làm toán. Chỉ có tôi thẫn thờ, ngu ngơ. Không hiểu sao mảnh giấy tròn lăn nhẹ dưới chân tôi. Tôi nhặt tờ giấy lên và mở nó ra. Ở đầu trang có dòng chữ: “Bạn viết nhanh đấy. Không còn nhiều thời gian!”, và bên dưới là lời giải của bài đang thi. Đây là điều tốt hay điều xấu? Tôi tự hỏi mình và quyết định gấp tờ giấy hình vuông. Tôi không thể trả lại bài kiểm tra vì giáo viên sẽ phạt bài kiểm tra. Một lúc sau, chuông hẹn giờ vang lên. Tôi đã nộp bài tập một câu của mình và sắp xếp để rời đi. Đóng cặp lại và nhìn lên, anh hùng đang đứng trước bàn của tôi. Anh hùng hỏi:

    – Bạn có copy kịp không?

    Xem Thêm : Nội dung chính bài Chiều tối (Mộ)

    Tôi trả lại Fang Origami cho anh hùng và thì thầm:

    – Cảm ơn, nhưng tôi không chép câu nào. Tôi chỉ có thể làm bổ sung!

    Đôi mắt kiên định:

    Xem Thêm: Thông tư 22/2019/TT-BYT tỷ lệ phần trăm tổn thương cơ thể trong giám định pháp y

    – Bạn sẽ không làm bài tốt trong kỳ thi.

    Bạn gật đầu:

    – Tôi muốn tự học và học chăm chỉ. Còn ba kỳ thi nữa.

    Trong kỳ thi đó, tôi chỉ được một điểm và một dấu chấm hỏi. Anh trai tôi gần như đã cho tôi một cú đánh mạnh. Tôi chỉ bình tĩnh nói:

    – Em hứa sẽ chăm chỉ học hành.

    Tôi học và làm bài từ học kỳ đầu tiên. Nếu có gì không hiểu, tôi sẽ hỏi anh trai tôi. ba lần tiếp theo. Tôi được mười điểm.

    Chuyện xảy ra khi tôi học lớp ba. Điểm một lần đó khiến bạn băn khoăn. Một số bạn cười nhạo tôi. Cá nhân tôi rất biết ơn vì tôi đã quyết định đúng khi làm theo lời của giáo viên: “Hãy trung thực với bài tập về nhà của bạn!”.

    d. Vượt qua bệnh tật

    Anh ơi, những kỹ sư hàng xóm của anh là một tấm gương tuyệt vời về việc vượt qua bệnh tật.

    Khi còn nhỏ, anh bị bệnh bại liệt khiến đôi chân của anh không thể phát triển bình thường. May mắn thay, đôi chân bệnh tật ấy nhỏ bé, chân thấp chân cao, hai chân co duỗi vẫn đi lại được. Anh ấy hiếm khi ra ngoài, học hành chăm chỉ và là một người tốt. Ở trường trung học, anh ấy là một học sinh giỏi. Sau đó anh thi đỗ vào khoa Công nghệ thông tin, Đại học Bách khoa TP.HCM. Do sức khỏe yếu, việc học của ông đôi khi bị gián đoạn và ông thường xuyên phải nằm liệt giường. Sau khi khỏi bệnh, anh tập tễnh đến giảng đường đại học. Anh ấy thường xuyên ốm đau, nhưng anh ấy luôn vui vẻ và lạc quan. Để rèn luyện thân thể, anh tập chạy tại chỗ, tình trạng bệnh thuyên giảm dần. Đôi chân của anh ấy không trở lại bình thường, nhưng anh ấy khỏe hơn và không bị ốm thường xuyên như trước. Anh đã lấy được bằng kỹ sư hạng ưu và được một công ty phần mềm nổi tiếng tuyển dụng. Bây giờ anh ấy đã kết hôn và có một cậu con trai kháu khỉnh.

    Có người kém may mắn, bệnh tật nhưng họ vẫn sống và nỗ lực cống hiến cho đời. Họ học tập, rèn luyện, lao động, cải thiện cuộc sống, cống hiến trí tuệ của mình cho cuộc sống tiến bộ của nhân loại. Một tấm gương như anh luôn nhắc nhở chúng tôi phải học tập, rèn luyện, không lười biếng, ỷ lại, làm người có ích cho gia đình và xã hội.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục