Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 3 | Văn mẫu 11 hay nhất

Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 3 | Văn mẫu 11 hay nhất

Phân tích vội vàng khổ 3

Phân tích thơ cẩu thả đoạn 3 – Ví dụ 1

Vội vàng được đánh giá là một bài thơ rất xuân, mỗi câu, mỗi câu, khổ thứ ba và khổ cuối đều mang đậm hồn thơ và phong cách riêng của nhà thơ. cách mạnh mẽ.

Bạn Đang Xem: Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 3 | Văn mẫu 11 hay nhất

“Đi thôi mùa chiều chưa định

Tôi muốn ôm

Tất cả cuộc sống chỉ mới bắt đầu nở hoa;

Tôi muốn mây bay và gió thổi

Tôi muốn yêu bướm,

Tôi muốn một nụ hôn để làm tình

Và nước, cây và cỏ,

Xem Thêm: Sơ đồ tư duy là gì? Cách vẽ sơ đồ tư duy đẹp, dễ ghi nhớ

Cho em hương thơm, cho em tràn đầy nắng

Hài lòng với vẻ đẹp của ngày tươi;

Xem Thêm : Hai đứa trẻ

-Xuân Hồng, ta muốn cắn ngươi!

Vội vàng được đánh giá là một bài thơ rất xuân, mỗi câu, mỗi câu, khổ thứ ba và khổ cuối đều mang đậm hồn thơ và phong cách riêng của nhà thơ. cách mạnh mẽ.

Bạn Đang Xem: Phân tích bài thơ Vội Vàng khổ 3 | Văn mẫu 11 hay nhất

Những bài thơ về mùa xuân luôn có thể thổi vào lòng người đọc những nhịp đập rộn ràng yêu đời, yêu cuộc sống, đặc biệt là thái độ sống thiết tha vui sống và cống hiến hết mình cho đời. Nhưng Ruohan Maitu cũng có một trái tim chân thành, yêu cuộc sống, có khát vọng sinh tồn mãnh liệt, lao vào sinh tồn trong từng khoảnh khắc, hoàn toàn khác với Spring Magic, bởi vì nó là một quả cam vội vàng, một nhà thơ đau đớn luôn sợ lưỡi liềm của cái chết. . Thanh xuân vội vã vì bị ám ảnh bởi dòng chảy vô định của thời gian, và vì muốn bỏ lỡ sự vội vã của mùa hoa, mùa yêu không bao giờ phai. Vì vậy, hàng loạt động từ mạnh như “ôm, siết, say, gần, cắn” thể hiện khát vọng sống mãnh liệt của Quỷ Xuân một cách rõ ràng và mạnh mẽ nhất. Câu “Ta muốn ôm lấy” đứng giữa dòng thơ, như bàn tay yêu kiều và tham lam của nhà thơ, muốn ôm trọn lấy tất cả những lễ vật tươi đẹp trên đời, tràn đầy sức sống và mùa xuân. mùa xuân này. Ba lần lặp lại điệp ngữ “tôi muốn” ở đầu mỗi câu thơ nhấn mạnh rõ nét khát khao cháy bỏng mãnh liệt và vô bờ bến của cái tôi cá nhân mãnh liệt, cuồng nhiệt. Trước đó, trong thơ ca trung đại, khát khao cái tôi cá nhân luôn bị cấm kỵ, khắc họa cái phi ngã để hòa nhập vào cái chung, nên trong thơ ca cổ cấm những dòng thể hiện cá nhân sở hữu lịch sử. Những suy nghĩ thường được ẩn giấu trong những bức tranh phong cảnh. Vì vậy, khó mà cảm nhận được nét độc đáo trong tâm hồn của một nhà thơ nào đó, bởi nó đã bị tước bỏ mọi cảm xúc nguyên thủy ban đầu và thay vào đó là những cảm xúc thời đại. Kiểu so sánh này chính là cái nôi để ta thấy được một phần tư tưởng mới trong những bài thơ xuân diệu, đồng thời cũng là cái nôi để những bài thơ cũ trút bỏ lớp vỏ cảm xúc cũ, khoác lên mình bộ áo mới.

Ở đoạn cuối, sự xuất hiện của nhà thơ như một nghệ sĩ sững sờ trong chiếc kính nghệ thuật, hút hết những vần thơ đầy cảnh sắc thiên nhiên vào đó, đưa vần thơ ấy lên trang thơ, dẫn đường cho người đọc . đất đẹp. Đồng thời say trong men say như người yêu khiến cho hình tượng thơ thật xúc động, không ngừng vang nhịp phi nước đại trong lòng người đọc.

“Xuân Hồng, ta muốn cắn ngươi”.

Không có khát vọng nào thôi thúc, rạo rực, táo bạo như sức lôi cuốn của mùa xuân, nhà thơ tin rằng mùa xuân là mùa xuân tràn đầy tình yêu và sự sống. Từ “cắn” thực sự lột tả rất chính xác thần thái và tâm hồn trong thơ của Xuân Điệp, thơ của anh luôn là sự giãi bày của tình yêu, là tiếng gọi của tình yêu trong gió. Đó là một nỗi khát khao và một biểu hiện chân thành của mùa xuân, như nhà thơ đã từng nói:

Xem Thêm: Đáp án tham khảo đề minh họa môn Ngữ văn kỳ thi THPT quốc gia

“Tôi muốn ăn mạng sống của mình để giải tỏa cơn khát”

Cho nên các nhà phê bình văn học hoài niệm về những nhận xét đã qua cũng là điều dễ hiểu:

“Mùa xuân diệu kỳ đã đem lại sức sống chưa từng có cho đất nước non lạnh này, và trái tim thi nhân luôn rộn ràng, muốn mang hạt phấn tình yêu đi muôn nơi.”

Có lẽ nhịp sống ấy, tuổi trẻ ấy, tình yêu như mùa xuân ấy khiến người đọc không thể từ chối sức hấp dẫn của mùa xuân, chỉ muốn mượn câu thơ của nhà thơ mà hát lên giai điệu của tâm hồn trong sâu thẳm trái tim mình.

Phân tích nhanh câu 3 – Bài thơ mẫu 2

Hoài Thanh từng nhận xét: “Thơ xuân huyền diệu là nguồn sống dồi dào chưa từng có trên đất nước non thanh bình này”. Thật vậy, những gì mà Xuân Điệp để lại cho người đọc luôn đầy ắp những vần thơ xúc động, tràn đầy sức sống và nhiệt huyết. Vội vàng là bài thơ thể hiện sâu sắc nỗi ám ảnh về thời gian và niềm khao khát nắm bắt cuộc sống tốt đẹp hơn của nhà thơ. Đó là tiếng nói nội tâm sôi nổi của nhà thơ, sẽ càng rõ hơn ở khổ thơ cuối của bài thơ vội vàng

Xem Thêm : Soạn bài Việt Bắc – Phần 1: Tác giả | Ngắn nhất Soạn văn 12

Khổ thơ thứ ba mở ra một trang đầy khao khát, tâm hồn, vội vã. Trong cuộc đua marathon của thời gian trôi qua này, người ta không thể kìm lại, chỉ có thể bắt kịp. Thế nên nhà thơ mới gọi là vội vàng, phải nhận ra thật nhanh những thay đổi xảy ra quanh ta, để gặp được những điều tốt đẹp trong cuộc sống trước khi ta cảm nhận được chúng:

“Đi thôi! Mùa giải vẫn chưa kết thúc”

Câu cảm thán và câu khẳng định ở đầu đoạn văn thôi thúc con người hãy nhanh lên nhanh lên, làm cho mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống, trong thế giới muôn màu này đều có thể thực hiện được một cách tự nhiên. tận hưởng chính mình. Một lần nữa nhà thơ thể hiện khát vọng yêu và được yêu một cách mãnh liệt và tràn đầy. Câu “Đi thôi” là lời khuyên chân thành của một người am hiểu quy luật của cuộc đời, nhà thơ mong rằng ai cũng biết yêu đúng lúc, yêu hết mình và sống có ích. Vẻ đẹp của cuộc sống, trước khi nó biến mất.

<3 Nhà thơ thể hiện sự nồng nhiệt, tha thiết trong câu thơ:

Xem Thêm: Mẫu dàn ý bài văn nghị luận xã hội? Cấu trúc nghị luận xã hội?

“Tôi muốn ôm”

Tất cả cuộc sống chỉ mới bắt đầu nở hoa

Tôi muốn mây và gió thổi

Xuân Hồng, ta muốn cắn ngươi

Đọc bài thơ ta cảm nhận được ngay nhịp điệu của bài thơ, nhịp thơ lúc này mỗi lúc một nhanh hơn, giống như phương châm của chính nhà thơ đang cố thúc giục mọi người. Ở bài thơ này, ông khao khát được sống vội, sống vội và khi ý thức được hết mọi sự ở câu một và câu hai, ta thấy mùa xuân. Ý nghĩa của hạnh phúc ở đây không phải chỉ là sống vui vẻ cho qua ngày trống rỗng, mà là sống vội vàng từng khoảnh khắc và tận hưởng trọn vẹn tất cả những gì tinh túy, hơi thở mà tạo hóa ban tặng cho mình. Hãy biến điệp ngữ “tôi muốn” thành một cấu trúc đều đặn, lặp lại nhưng tinh tế thấy được nhịp sống hối hả, khát khao chân thành về một cuộc sống tốt đẹp hơn, làm phong phú thêm khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp trong những ngày tuổi trẻ. Tiếp theo đó là máu, say, bình tĩnh và nghiến răng, điều này càng khẳng định trái tim điên cuồng và cuồng nhiệt của tác giả. Mọi sự lớn mạnh của ham muốn càng rõ rệt hơn vì không bao giờ là đủ để nắm bắt trọn vẹn mọi điều tốt đẹp trong cuộc sống. Ta có thể sống lại nhiều mùa xuân, nhưng rồi chưa chắc đã thấy lại mùa xuân tươi đẹp ấy. Động từ cắn, đặt ở dòng cuối, là kết thúc của ước nguyện, lúc này nhà thơ như muốn có tất cả trong lòng.

Sự kỳ diệu của mùa xuân không dừng lại ở đó, những tính từ “tràn đầy, rạo rực, viên mãn” thật đúng, khẳng định tâm hồn con người sẽ không ngừng trăn trở và sẽ hòa làm một với thiên nhiên. Thiên nhiên, đất trời, cuộc đời này, âm hưởng của từ ngữ, nghệ thuật điệp ngữ, cách sắp xếp từ ngữ được bộc lộ rất lớn trong mấy dòng thơ, như một bàn tay khổng lồ dang ra, bao trùm tất cả những gì trong đáy lòng. Chấp nhận nó và sống hết mình. Ở đây, điều kỳ diệu của mùa xuân bắt đầu từ cái cá nhân và riêng tư, rồi tinh tế thể hiện nó như cái phổ quát và rộng lớn. Nhà thơ không ích kỷ, chỉ muốn thưởng thức cái đẹp của thế gian, mà luôn muốn sống tốt đẹp, hết lòng phụng sự đất nước, vũ trụ.

Khổ thơ cuối kết thúc cả bài thơ bằng một câu thoại rất đặc sắc, lạ nhưng rất hay và đầy sức thuyết phục. Từ cách dùng từ, đặt câu, đến nghệ thuật điêu luyện, tình cảm của nhà thơ nhanh chóng được thể hiện một cách sinh động. Tuổi trẻ hãy sống hết mình, hãy làm những điều nên làm, hãy đến những nơi mình chưa từng đặt chân và hãy yêu thương không ngừng, như vậy tuổi trẻ mới đẹp trọn vẹn.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục