Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ – Thạch Lam

Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ – Thạch Lam

Những kiếp người tàn trong hai đứa trẻ

Tiêu đề:

Bạn Đang Xem: Cảm nhận về những kiếp người trong Hai đứa trẻ – Thạch Lam

Nhận thức của hai đứa trẻ về cuộc sống – măng đá

Cảm tưởng về cuộc sống của hai đứa trẻ là một trong những bài văn mẫu hay và thường xuất hiện trong các câu đố hay đề thi về hai đứa trẻ. Vì vậy, tài liệu bạn đọc đã sưu tầm những bài văn mẫu về cuộc đời quá cố của hai em để các em học sinh tham khảo.

>>>Tham khảo: phân tích giữa trẻ em và một trong hai đứa trẻ

Bài văn hay nhất của hai đứa trẻ về nhân sinh quan

Cùng là một đời người, tại sao số phận của mỗi người lại khác nhau như vậy? Đứng trước một con người nghèo khổ, cơ cực, ai mà không chạnh lòng thương? Nhưng đứng trước một nhóm đông đảo bần cùng, kiếm từng hạt cơm manh áo thì làm được gì? Dưới con mắt tinh tường của Thanh Thi, người đọc có thể thấy được nhiều điều khi anh phơi bày hiện thực bi đát của xã hội đương thời một cách tinh tế như vậy…

Người hiểu đạo lý chắc cũng thắc mắc: “Kiếp trước họ đã làm gì để kiếp này phải chịu tủi nhục như vậy?”. Rồi đôi khi họ thở dài và tự trả lời: “Đời người là một ảo ảnh xung quanh mà người ta cố gắng đi đến cùng”.

“Hai đứa trẻ” gây ấn tượng và xót xa trong lòng người đọc qua những bức chân dung gợi liên tưởng về những xác chết trên phố đêm.

Bạn có thể hình dung những xác chết đổ nát này như những con búp bê yếu ớt, được gắn vào những chiếc đèn lồng kéo đã khô cạn đến giọt dầu cuối cùng. Kéo đèn, ì ạch, chậm chạp, kéo con rối, mắc kẹt, bất động…

<3

(1) hai mẹ con

Đầu tiên là thân thế của hai mẹ con. Họ xuất hiện trong “Darkness”. Nơi chúng xuất hiện không rõ ràng: “tại lối ra”. Cả hai mang theo rất nhiều đồ. Cậu bé đang cầm điếu thuốc và khiêng hai chiếc ghế. Mẹ anh đội một chiếc giỏ tre trên đầu, và đi đến Qingshui với tất cả đồ đạc trên cả hai tay. Tôi có thể kể những vật dụng của hai mẹ con, nào là bát và nước uống; nào là bát trầu; này là bếp đun bằng củi, nào là ấm đun nước và chè xanh; kia là con dao để cắt trầu, đặc biệt là chiếc đèn dầu đang cháy.

Mẹ con chị Sơ như bước ra khỏi bóng tối, đến cột mốc gạch giữa thị trấn rộng lớn với ánh đèn dầu leo ​​lét. thạch lam ở đây đang nói thiểu số về đa số. nhiều. Ít nhiều về chất lượng. Về tên đồ vật, giữa hai mẹ con có nhiều hàng thừa kế. Nhưng tất cả những điều này phản ánh một kiểu nghèo đói khốn khổ. Những thứ liệt kê tài sản của hai mẹ con toàn là những thứ phù phiếm, tầm thường, vô giá trị.

Cái tên cô em gái đang tìm kế sinh nhai lại xuất hiện trong bóng tối với một đứa con thơ dại khiến người ta không khỏi xót xa. Một người phụ nữ cô đơn nuôi một đứa trẻ mồ côi. Suốt ngày mò cua bắt ốc, đêm lại tiếp tục mưu sinh. Hai mẹ con là hình ảnh con cò trong ca dao Việt Nam…

Xem Thêm: Soạn bài Chí Phèo – Phần 2: Tác phẩm siêu ngắn | Ngữ văn lớp 11

Điều khiến người ta ấn tượng ở phần đầu của tác phẩm chính là cuộc đối thoại giữa hai mẹ con Liên An. Đầu tiên, Liên lịch sự hỏi: “Sao hôm nay dọn đồ muộn vậy?”

Vì tiểu thư trải giường đặt chậu nước nên câu thoại ngắt quãng lâu lắm mới biết nói: “Ôi chao, sớm muộn không thành vấn đề”.

p>

Xem Thêm : Sơ đồ tư duy GDCD 12 bài 6 kèm lý thuyết và trắc nghiệm

Rõ ràng đây là lời độc thoại, lời than thở xót xa. Chỉ là hai cái tát, có nghĩa là nàng phản ứng chậm một chút, cũng không tệ.

Rồi mọi người im lặng. Cô em gái tiếp tục chống ghế. Dịch ngọn đèn; ngồi ăn trầu. Dường như bị đầu độc bởi sự im lặng, cô ấy hỏi người liên lạc duy nhất của mình một câu hỏi không thể trả lời “Bạn đã thu dọn hành lý chưa?”.

Ngôn ngữ hội thoại có hai đặc điểm chính. Đó là một diễn ngôn phải chạy liên tục từ người này sang người khác. Đây là một cuộc trò chuyện phải diễn ra một cách tự nhiên. Nếu tâm trạng nguội lạnh và không còn hứng thú, cuộc trò chuyện có thể sẽ kết thúc và thất bại. Rõ ràng, cuộc đối thoại giữa Lian và em gái của cô ấy không hề bắt nguồn từ việc trao đổi cảm hứng. Qua ngôn ngữ này, ta thấy được cuộc sống phố huyện lúc bấy giờ đã chật vật, đời người đã cạn kiệt.

>>>Xem thêm: Cảm giác kết nối của hai đứa trẻ – Jelly Blue

(2) Thi bà

Sinh vật chết thứ hai xuất hiện trong “Người kéo đèn lồng” của Khúc Trấn là một bà già hơi điên.

Hai chị em đến cửa hàng tạp hóa nhỏ của họ để kiểm kê những gì họ đã bán trong ngày chợ phiên. Không bên nào muốn đếm số tiền ít ỏi. Khi tôi đang chán nản, một giọng nói đột nhiên vang lên từ phía sau: “A, anh đang làm gì vậy?”.

Tiếng cười nối tiếp. Lian biết đó là ai, “cô lặng lẽ rót một ly rượu đầy.” Ông lão cầm ly rượu, ngước nhìn trong ánh hoàng hôn, cười rồi uống cạn. Rồi anh đi vào sâu trong bóng tối, tiếng cười của anh trôi về phía ngôi làng. Bà cụ chợt xuất hiện, cười như ma. Điều mà nhân vật này đặc biệt chú ý là khi bà lão cầm ly rượu đầy, nâng ly lên nhìn, khiến ly sáng lên trong ánh chiều tà.

Rõ ràng cô ấy nghĩ đó là thuốc chữa bách bệnh, một món đồ quý giá. Chỉ có rượu mới mang lại cho nàng giây phút quên lãng. Cách uống cũng rất đặc biệt. Đó là ngẩng đầu lên trời và nhanh chóng rót ly xuống cổ họng. Anh ta sợ có người lấy mất của báu của mình… Cách uống này làm tôi nhớ đến nhân vật uống cạn một hơi sáo trong một đêm mùa xuân.

Rượu thích tìm chút ngất ngây trong đời:

Già yếu chồng con biết trông cậy vào ai. (Nguyễn Du)

Xem Thêm: Đặt tên con trai 2022 họ Trần hay, ý nghĩa, tiền đồ rộng mở

Hành vi “giúi ba đồng vào tay vỗ đầu bà” đã cho thấy nguyên nhân của bà già hơi khùng này là do thiếu thốn tình cảm gia đình. Là một người bà, ở cái tuổi ngoại, tôi muốn được các cháu cưng chiều, chăm sóc mà không sao toại nguyện.

Mẹ con mình tuy có khổ một chút nhưng vẫn còn tình mẫu tử. Một mình bà già cô đơn già nua gợi lên bao nỗi bất an. Ra khỏi bóng tối, và lại vào “bóng tối”. Đây là một điều kiện tồi tệ.

(3)Siêu phở

Nhân vật thứ ba góp phần tạo nên sức sống cho thị trấn là chú phở siêu.

Sau hai cô gái mồ côi, chúng ta gặp một người đàn ông cô đơn kiếm ăn như một người phụ nữ.

Bác Phó xuất hiện trong đêm, khắp ngõ xóm tối đen như mực. Luồng ánh sáng bây giờ chỉ là một khe ánh sáng… Quzhen dường như không có ánh sáng nhân tạo, chỉ có luồng ánh sáng tự nhiên. Đây là một ngàn ngôi sao lấp lánh. Đó là vệt sáng của đom đóm… Phượng hoàng hiện ra trong bóng tối mênh mông, lúc ẩn lúc hiện, như một đoàn bóng ma chập chờn, trôi đi trong bóng đêm với ánh lửa vàng.

liên và an có thể nhận biết gánh phở của bạn bằng mùi; bằng khứu giác; gió đưa hương thơm của món quà sang trọng của sự yên bình và thoải mái. Quà rất nhiều tiền, hai chị em biết không bao giờ có thể ăn hết.

Xem Thêm : NGÀNH GD&ĐT TP HẢI PHÒNG

Chú Chao đến quán bar để tụ tập với ngọn đèn dầu của em gái. Người đàn ông ngồi xổm xuống nhóm lửa, bóng đen “đổ nặng một mảnh đất, kéo dài đến hàng rào hai bên ngõ” gợi cho ta nhớ đến con đường nhận dạng bế tắc khi cô thiếu nữ ra khỏi ngõ lúc này. Khoảnh khắc, chú siêu vùi đầu vào con hẻm bên trong. Đây có phải là hành trình tái sinh mà người dân thị trấn đang mắc kẹt?

Các huyện, thị bỏ mặc người nghèo. Phở của Chao Shu không phải là món ăn của họ. Nếu xa xỉ như vậy, tôi hy vọng khi khách từ Hà Nội về, xuống tàu, lên quận lỵ, họ có thể ăn phở của tôi. Tuy nhiên, trong câu chuyện, chúng ta thấy đoàn tàu chạy qua nhà ga mà không dừng lại. phở được tiếp thị một cách rất mạo hiểm. Những đêm tàu ​​không dừng, phở sẽ thối thành rác. Bác Siêu sẽ trắng tay hoàn toàn. Đó là lý do tại sao ở nơi làm việc, phở siêu là tín hiệu đầu tiên cho những chuyến tàu đến.

(4) Sự giả tạo

“Nhân vật” thứ tư là tập hợp nhiều người: cả gia đình bác Xẩm. Hai vợ chồng co ro trong bóng tối. Lúc này, trời đã nhá nhem tối. Gia đình đến xin cái đèn kiểu Mỹ trên giường nước để chị tôi quây quanh đèn. Cả gia đình chỉ có một chiếc chiếu bị hỏng.

Đứa trẻ còn nhỏ, chui ra khỏi chiếu “nghịch đất vùi cát bên đường”. Càng về khuya, sự im lặng càng buồn, sự chờ đợi càng mệt mỏi… Tiếng đàn tỳ bà của đôi trai gái “góp vui”, không khí buồn tẻ…

Xem Thêm: Mã ZIP Long An là gì? Danh bạ mã bưu điện Long An cập nhật mới và đầy đủ nhất

Từ lời bài hát, đây là một gia đình chỉ sống trong sự thương hại. Chiếc nồi sắt trắng thơ mộng không một xu dính túi giữa chiếc đệm gợi cho chúng tôi cuộc sống cơ cực của họ ngay cả trong những ngày sắp tới.

(5) con

Loại “nhân vật thứ năm” là một đứa trẻ bằng tuổi hai nhân vật chính của câu chuyện. Khi trời vừa tối, khi chợ đã đông nghịt người mua và chưa kịp hết nắng nóng, bà cứ thấy lũ trẻ con xuất hiện như những con dơi trong chợ. Họ “ngồi xổm, đi lại, tìm kiếm. Họ nhặt những thanh tre, thanh tre”. Bốn chữ “lười nhác, dạo chơi, mò mẫm, nhặt nhạnh” đều gợi cho ta hình dáng, động tác và tính cách của ông lão. Ở cộng đồng này, tuổi thơ của những đứa trẻ bị cuộc sống lấy đi. Họ phải làm việc chăm chỉ, và họ phải có một nhân cách cũ để thích nghi với môi trường khắc nghiệt.

Những đứa trẻ được “rước về”. Con trai bạn rất “nghịch ngợm”. Có thể thấy, đứa trẻ còn đang biết bò này đang bắt chước hành vi của một đứa trẻ còng lưng, sống cuộc sống gò bó, quanh quẩn dưới sự áp bức của số phận với những người dân trong huyện.

Ấn tượng nhất về số phận của hai chị em là sự bế tắc giữa người với người. Cả hai đứa đều là con của gia đình công chức Hà Nội. Nhưng rồi cha anh mất việc và trở về quê với vợ con. Mẹ chúng nó suốt ngày đầu tắt mặt tối, làm loạn mọi chuyện. Hai chị em đùm bọc nhau, đồng thời bán quán tạp hóa nhỏ góp chút tiền trang trải cuộc sống.

Lian và An là hai đứa trẻ có tâm hồn tuổi thơ rất trong sáng. Làm cha mẹ là nhu cầu lớn. Tuy nhiên, chúng ta không thấy nhân vật người cha trong tác phẩm. Nếu người mẹ có mặt, điều đó chỉ làm tăng thêm mối lo lắng cho đứa trẻ. Bởi mẹ các em chỉ ghé qua xem các em bán được bao nhiêu, không quà cáp, không an ủi; Họ chỉ biết ngước nhìn những vì sao trên trời và tỉ mỉ dõi theo đường bay của đom đóm. Tiếc rằng niềm hạnh phúc lớn nhất của họ là đợi chuyến tàu đêm.

Hai đứa trẻ tội nghiệp lắm, vì không được chạy nhảy trong không gian rộng rãi của phố huyện. Họ phải làm những tù nhân tự nguyện trong một cửa hàng tạp hóa nhỏ để ban đêm đôi mắt trong veo của họ bị lấp đầy bởi bóng tối.

Họ không có sự cẩu thả của trẻ con mà có sự vô tư của người lớn. Chúng tôi xúc động khi nhìn bà đếm những món hàng được bày bán ở chợ: nửa bánh xà phòng, vài bao thuốc lá, một ly rượu… chẳng có gì. Rõ ràng, lợi nhuận không hề nhỏ. Vì thế, khi đứa trẻ cứ than thân trách phận như cái giọng chán ngắt của chị mình: hôm nay bán không dễ, lòng người đọc sẽ càng thấy khó chịu.

Hai đứa trẻ ở đây rõ ràng không phải là hai đứa trẻ nữa rồi. Chúng là trái non bị nắng gió cuộc đời ép chín. Chồi khô héo vì thiếu nắng, vì đời sống đã mất hết phù sa và chất màu.

Sân khấu của cuộc đời mở ra những hình bóng buồn tẻ này, nhưng đằng sau hậu trường đó cũng là một cuộc đời đổ nát: những chiếc máy cũ kỹ chìm đắm chia đôi ngôi nhà bằng những tấm bình phong bằng giấy. Bảng giờ chạy tàu được cho thuê tận cửa làm cửa hàng tạp hóa, người cha vì thất nghiệp phải đưa vợ con về quê. Một người mẹ quá bận rộn để yêu con mình. Mọi thứ dường như đang bước vào bóng tối của cuộc đời.

Ấn tượng về những dòng chữ kết thúc tác phẩm này chi phối cảm xúc của người đọc. Những tàn dư ấy như bổ sung cho nhau, gợi cảm giác nặng nề hơn: ngày tận thế, phiên chợ, sự sống tàn lụi…

Nhà thơ, nhà văn Larong

Những bài văn trên là cảm nhận về cuộc sống của hai đứa trẻ hay nhất, mong các em học sinh chăm chỉ học tập để viết được những bài văn thật chi tiết, đặc sắc và cảm động. p>

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục