“Thăng Long thành hoài cổ” – bài thơ tuyệt bút của Bà Huyện Thanh

“Thăng Long thành hoài cổ” – bài thơ tuyệt bút của Bà Huyện Thanh

Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo

(qbĐt) – Từ xưa đến nay, người dân Quảng Bình và Hà Tĩnh coi đèo như bức tường chung, tình người thắm thiết vang vọng câu hát: “Hai chân/nửa bước vượt qua thung lũng Về Hà Tĩnh nửa yêu thương bình yên”.

Bạn Đang Xem: “Thăng Long thành hoài cổ” – bài thơ tuyệt bút của Bà Huyện Thanh

Hai bên đường lên xuống đèo, ruộng lúa, nương khoai, nương hoa màu, phi lao che mát mái nhà. Đèo cũng là nơi quan quân lập chiến lũy thời chinh chiến – Nguyễn Thành “ngoài” và “trong”, để lại những địa danh và truyền thuyết trong dân gian.

Điều còn thấy rõ cho đến ngày nay là “Suối Hoàng Sơn”, một cánh cổng bằng đá được xây dựng dưới triều đại Minh Vương (1820-1840), nằm ngang trên ngọn đồi và dẫn ra biển. Đèo dọc bờ sông Hằng Sơn từng là tên của các danh nhân, danh thần, danh tướng từng đặt chân đến đây như Lý Thượng Kiệt, Lê Thành Trường, Nguyễn Du, Cao Bá Bá, Lê Quý Đôn, v.v. Có rất nhiều bài thơ phong cảnh liên quan đến suối và cây cối, nhưng “Shenglong into Homesickness” của bà Qingquan County là nổi tiếng nhất.

Xem Thêm: SCP là gì? SCP có thật hay không? Một số khái niệm về SCP

Xem Thêm : Thạch Lam và truyện ngắn Hai đứa trẻ. | Văn mẫu 11 – Loigiaihay.com

Tên gốc của huyện này là nguyễn thị hinh, quê ở nghi tam, huyện Tây Hà. Bà tài đức, học rộng, từ thời chúa Nguyễn đã viết bài văn thương tiếc Thăng Long, chỉ chăm chăm xây dựng, trùng tu Kinh thành Huế, nhường đền thờ Thăng Long. Rêu, gãy… Tiêu biểu một ca khúc “thăng long thành nỗi nhớ” như sau:

“Sinh vật gây náo loạn rạp hát Đến nay sao đã ít trong sương, xe cổ, hồn, bối cảnh lâu đài cổ kính, bóng nắng, đá vẫn hùng dũng, nước vẫn lặng trong tang tóc tấm gương ngàn năm Soi bóng cảnh xưa ấy mới thôi!”.

Hai câu đầu bài thơ đưa ra những vấn đề và những lời phàn nàn của thời cuộc: “Chung Daxing/ Đến nay ít sương mù…”. Trách Tạo Hóa đã cho con người quá nhiều đau khổ, quan niệm sống với vũ trụ, gây ra cuộc đấu tranh đẫm máu! Cuộc sống con người và xã hội đi vào trạng thái có, không và không. Vẻ đẹp của ngày hôm qua và hôm nay đã biến thành sự xấu xí của ngày mai, thành một giấc mơ! Bà Quế thanh quan coi thời Thăng Long là vàng son, nhưng cách bộc bạch hoài niệm thận trọng tạo nên nét đặc sắc trong bài thơ Đường luật nổi tiếng của bà.

Xem Thêm: Phân tích nhân vật ông Hai trong đoạn trích sau: Ông lão ôm thằng con

Bà gìn giữ và nâng niu vẻ đẹp của lịch sử thiêng liêng đối với các bậc quân tử, và lên án Phủ chúa nhà Nguyễn đã để lại biết bao công trình kiến ​​trúc và di tích văn hóa do tội lỗi của tạo hóa. Vạn Lý Trường Thành dời đô vào Huế, tạo nên một quốc gia hùng mạnh và ăn chơi bậc nhất thế giới lúc bấy giờ khiến bao người thở dài! Bước trên lâu đài cổ, lòng chỉ nhói đau: “Lối xưa xe ngựa, hồn thu/Nền xưa lâu đài che nắng…”. Khung cảnh hoang tàn diễn tả sự hoang tàn của kinh thành Thăng Long xưa. Sống trong thời đại ấy, nghĩ đến chuyện cũ ấy, tác giả lại càng xúc động: “Đá lười như trăng/ Nước trong như cau…”.

Thái độ của hai bài rất mạnh mẽ, hai chữ đá/nước thể hiện lòng người: “lười nhác, cau có”, đồng thời cũng tố cáo nhà Nguyễn lúc bấy giờ… Chủ đề về sự thay đổi của thành cũ: “Gương xưa soi bóng kim cổ/ Mà Một cảnh người còn kẻ mất…!”. Vài ẩn dụ này, hãy nhìn vào tấm gương cũ, từ gương được nhân hóa, đi sâu vào ý tưởng hủy diệt Shenglong của Ruan Dynasty, những điều cũ đã qua nhưng không thể xóa bỏ. Bài thơ này đã làm chấn động giới nho sĩ Bắc Hà và lan ra cả giới văn nhân ở kinh đô Huế.

Xem Thêm : 99 Tranh Vẽ Chú Bộ Đội Đơn Giản Mà Đẹp, Ý Nghĩa Vô Cùng

Bà Nguyễn Thị Hính theo chồng vào kinh đô Huế làm “thầy giáo trung học”, dạy dỗ các cung tần mỹ nữ, được vua Minh Minh và hoàng thất vô cùng tin tưởng, yêu mến. Khi ông đang sống yên ổn với chức vụ dạy học trong cung, một tai họa như “Văn Quyên” đã xảy ra. Một người đàn ông tên Nguyễn Thị Đào đã đệ đơn ly hôn lên huyện với lý do bị chồng khinh thường, bạo hành. Trong lúc quan huyện đi vắng, quận công đã đọc đơn và đồng cảm với nỗi bất bình của phu nhân nên đã dùng tài thơ của mình viết bốn câu vào đơn: “Daizi Ruan Shidao và những người khác.

Đơn thêm vài câu, tưởng đùa vui nhưng người chồng lại kiện cấp trên, cho rằng quan huyện nhận hối lộ, phê bình gia đình chia rẽ, kết quả là quan huyện bị cách chức và anh ấy đã bị sa thải. Vừa được thăng chức “ngoại nhân”. Mối quan hệ giữa hoàng gia và gia đình của ông Ou và bà Xin đã xuất hiện những rạn nứt. Một thời gian sau, vào năm 1847, ông Ou qua đời dưới triều đại của Vua Shaozhi (1841-1847) ở tuổi 44. Trái tim của bà ngày càng lạnh nhạt với triều đình, và bà từ chức vì sức yếu khi chồng qua đời. trung tâm tập trung. Sự sắp xếp của Hui Shenglong đã sẵn sàng, trước tiên cô ấy gửi 4 đứa trẻ trở lại trái tim của mình và trở về nhà một mình.

Xem Thêm: Soạn bài Thúy Kiều báo ân báo oán (trang 106) – SGK Ngữ Văn 9

Trên đường về quê, càng ngắm cảnh ấy, nàng càng thấy buồn, như thể trời, núi, non nước, trùng trùng điệp điệp của cung bậc này khắc sâu trong tâm trí nàng, nhưng nàng lòng cô đơn và trống vắng trong buổi chiều tàn ác của thiên nhiên, cuộc đời đã xế chiều.

Những bài thơ chắt lọc từ cái đầu và trái tim của diva, nhất là câu đối, câu đối, tứ tuyệt, câu đối thì khó có bài thơ nào đạt đến trình độ đó…!

Nguyễn Văn Tà

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục