Văn mẫu 10 Cảm nhận nhân vật khách trong bài thơ Phú sông Bạch

Văn mẫu 10 Cảm nhận nhân vật khách trong bài thơ Phú sông Bạch

Cảm nhận về bạch đằng giang phú

3 bài văn mẫu đầu tiên cảm nhận hình tượng nhân vật khách trong 10 bài thơ bạch đằng văn chọn lọc hay nhất giúp các em học sinh đưa ra luận điểm, luận cứ chính xác. Cách có ý nghĩa nhất để thành công với bài viết của tôi.

Bạn Đang Xem: Văn mẫu 10 Cảm nhận nhân vật khách trong bài thơ Phú sông Bạch

<3

Văn học nước nhà ghi nhiều hình ảnh đẹp. Chính vị anh hùng Đạo Vương Chen Guotuan đã có nhiều trăn trở về tinh thần binh sĩ trong những bài học bất hủ của mình. Ông là vị vua chính nghĩa, tài ăn nói, và hy vọng rằng đất nước sẽ dời đô trong tương lai. Là bậc khai quốc công thần, Nguyễn Trãi độ lượng, có chí khí đại cao binh Ngô. Khoảng 50 năm sau chiến thắng sông Baideng, có một Hán siêu hoài cổ đã chiến thắng trong lịch sử dân tộc trên dòng sông Baideng trù phú. Nhưng trong việc thể hiện và bộc lộ cảm xúc ấy, Nho gia đương đại đã chuyển tải một sự sáng tạo thành công về mặt nghệ thuật qua hình tượng nhân vật khách, khiến Bài Tiễng trở thành một trong những tác phẩm xuất sắc của thơ ca trung đại.

Theo đặc điểm của loại hình phú trong cổ đại, khách là nhân vật do tác giả tưởng tượng, xây dựng dưới hình thức đối đáp với một nhân vật nào đó (ở bài này là trưởng lão). Ở sông bạch đằng, khách trở thành nhân vật trung tâm. Kết cấu văn bản của tác phẩm vẫn vừa vặn trong khuôn khổ bốn đoạn thông thường (giới thiệu, giải thích, bình luận và kết luận), nhưng cũng đầy chất thơ dựa trên mạch cảm xúc của các nhân vật khách mời. Đó là một biểu hiện nghiêm túc của việc trang trí Sitong, và đó là nhận thức về những ngày huy hoàng của quốc gia Baiqihe trong quá khứ. Có lẽ vì thế mà nhiều người hiểu rằng khách chính là cái tôi của tác giả, là hiện thân tài tình của thi nhân, của kẻ lãng du và anh hùng với bao chuyện đất nước.

Và mở đầu bài viết, trong tâm trí khách hiện lên hình ảnh một người đàn ông, một nghệ sĩ lãng mạn và phóng khoáng, mang những trang sức đi khắp muôn phương. Khách có một chàng trai:

Đi theo chiều gió

Học sinh chết ở trường

Thông qua những hình ảnh ước lệ, phóng đại chèo thuyền trong gió, lướt sóng chơi trăng, sáng gõ thuyền, chiều bơi thuyền thể hiện hình ảnh một con người rộng rãi, thích du lịch. .Khách ăn mặc như chơi với gió trăng, suốt ngày khai phá đất mới. Hai chữ buông lỏng buông xuống, yêu sâu đậm, đắm chìm trong mộng hồ. Danh sách đưa du khách đến những cảnh đẹp của Trung Quốc và quay lại lướt sóng trên sông Baidang. Phần đất còn lại của đất Bắc, dù du khách chưa từng đặt chân, đôi khi chỉ biết qua sách vở, nhưng đều cho thấy sự uyên thâm của một nhà Nho, và trang nghiêm của kẻ giang hồ. Để khám phá thiên nhiên và mở mang kiến ​​thức. Vì thế người đi đâu không biết mình ở đâu, dù trăm họ trong lòng vẫn thiết tha trang nghiêm bốn phương. Tham vọng, hoài bão là hưởng thụ, và du lịch là như vậy. Vì vậy, từ điển của Thần chết không phải để học cách ghi lại lịch sử, mà để tìm hiểu sở thích. Phòng làm việc đó được đắm mình trong khung cảnh, đang nghiên cứu lịch sử, nâng cao kiến ​​​​thức và bày tỏ cảm xúc.

Sau đó, khung cảnh xuất hiện:

Qua cổng Đại Thần, đối diện bến Đông Triều

Thiên Thủy: một màu, phong cảnh: ba mùa thu

Du khách theo cánh buồm nhẹ chầm chậm qua nhiều điểm để rồi đến dòng sông bạch đằng. Một cảnh tượng đáng kinh ngạc mở ra trước mắt anh: vẻ đẹp của mùa thu. Phong cách hành văn lãng mạn, tranh màu nước sông nước đẹp từng chữ. Nơi đây có những chiếc bát khổng lồ với những con sóng miên man không dứt, những con thuyền nhàn nhã với đuôi chim trĩ đơn sắc và cảnh sắc trời, nước mênh mông như hòa quyện vào nhau tạo nên một Bahtang thơ mộng. ,tốt. Zhang Han phải là một tâm hồn yêu thiên nhiên, có tầm nhìn của một nghệ sĩ và cảm nhận hội họa đầy đủ thì Zhang Han mới có thể vẽ nên những bức tranh mùa thu đẹp như vậy. Như vậy, cảm xúc tự nó không ngừng vang lên niềm hân hoan, thích thú trong tâm hồn khách. Có thể thấy ngay ở dòng đầu bài, khách đã tạo nên một quan niệm nghệ thuật với lối bài trí bốn phương bao la của những nghệ sĩ lãng mạn, tự do và những học giả uyên bác.

Cảm xúc trước thiên nhiên tươi đẹp của Thầy, nhà thơ gợi cho ta nhớ đến tấm lưng hiên ngang của cụ Nguyễn với chí khí hào hùng “mùa thu ăn măng, đông ăn măng, hè ăn giá / tắm trong Xuân trong ao sen, Hạ trong ao. Bơi lội” (nhàn nhã), nhưng họ không thể hiện đạo đức cao thượng như hiện trạng, thậm chí còn thấy bóng Cao Bá kêu lên “Bắc Sơn, Mạnh Đông Sơn/Nam Sơn, sóng dữ”. gian nan” (ca khúc ngắn Đi dạo trên bãi biển) nhưng Khách mời Trần Quốc Tuấn không hề tỏ ra đau đớn, suy sụp…thậm chí như một cái chết trên cao. Zhang Han đến với thiên nhiên không chỉ để thỏa mãn tính thích du ngoạn mà còn để thỏa mãn mong muốn hiểu biết thêm về cảnh sắc quê hương, bày tỏ niềm tự hào về những thành tựu rực rỡ trong quá khứ của cha mẹ mình. Vì vậy, vị khách này mới trình bày chân dung tình yêu nước của người trí thức yêu nước đối với non sông.

Nhưng giờ phút này, trước mặt bạch đằng, cảm giác hân hoan trước cái đẹp đã không còn, bởi cảnh hiếu thắng năm xưa giờ chỉ còn:

Cây sậy đến gần, bến buồn tẻ

Tiếc thay, dấu vết vẫn còn đó!

Bút pháp tả thực dường như vẽ nên một khung cảnh hoàn toàn đối lập. Nhìn lại chiến trường xưa, sao lấp lánh! Lau sậy bên bờ đung đưa, hai chữ băng qua bến tàu, hoang vắng mà tràn ngập hoang vắng. Non sông sóng gió, nay chỉ còn một mình súng gãy, xương khô mà bi tráng. Trước cảnh tượng đó, tâm hồn của một vị khách khác chợt chùng xuống, ánh mắt hoang vắng, lặng thinh, cúi đầu đau buồn, ngậm ngùi, ngậm ngùi. Cảm xúc đang thay đổi chóng mặt, đầy bi thương, bởi sức mạnh ăn mòn của thời gian, dấu vết của quá khứ anh hùng đã phai mờ. Nhưng sau này nhà thơ Nguyễn Tí đến đây cũng không tránh được :

Công việc cũ không còn nữa, ôi mất rồi

<3

(Bạch Như Hải Môn)

Niềm thương cảm bị đè nén bấy lâu nay đã thực sự khơi dậy trong lòng nhà thơ một niềm khao khát được sống lại những giờ phút hào hùng năm xưa. Chính vì lẽ đó mà có những người lớn tuổi – những người trong cuộc đã từng chứng kiến ​​và tham gia sự kiện, nay tái hiện và phục dựng lại sự kiện đã qua đó, gieo vào lòng quan khách niềm kiêu hãnh, tự hào về cuộc chiến, về những chiến công hiển hách trong lịch sử. lịch sử lâu dài của quá khứ. Không có gì sai khi ca ngợi sông Baiteng là dòng sông huyền thoại và nổi tiếng nhất. Vì hai trận chiến giữa hai thánh nữ và công chúa không mang lại cho địch chút vinh quang nào mà lại làm rung chuyển thế giới, vũ trụ non sông. Biết bao nhiêu cảm hứng lịch sử dồn vào câu chuyện. Mặc dù vai cameo không tham gia vào câu chuyện của những người lớn tuổi nhưng chúng ta vẫn nhận ra rằng cameo tuy ẩn nhưng vẫn hiện lên đầy cảm xúc. Lối trần thuật đầy ước lệ, cường điệu và cảm hứng vũ trụ, kể lại cuộc chiến tranh năm xưa một cách sống động, oai hùng và hào hùng. Từ khi thất bại, nhật nguyệt sẽ mờ, thế giới sẽ thay đổi, cho đến khi kẻ thù bị quét sạch và chết hoàn toàn, và nỗi xấu hổ vĩnh viễn sẽ không bao giờ rửa sạch. Đằng sau tất cả điều này là niềm tự hào và phấn khích của khách mời. Phần lớn nỗi buồn trước đây đã qua đi, thay vào đó là niềm tự hào, mãn nguyện và khâm phục về một thời hào hùng, về một truyền thống yêu nước trường tồn không bao giờ mai một. Những vị khách đồng ý với lời giải thích của những người lớn tuổi về lý do chiến thắng của họ. Ông cũng là người hiểu đạo, hiểu hết lẽ sống và cốt lõi của lịch sử, người khách hiểu rằng thiên thời địa lợi, nhân hòa thì mới thành công. Khách khứa ai cũng ca ngợi các bậc anh hùng, đặc biệt là vị hoàng đế biết thu phục lòng người, có tài vượt núi, ghi công hiển hách trong sử sách. Bài hát cuối cùng của khách như vang vọng theo nhịp sóng bạch dương:

Ra mắt hai vị thánh

Dòng sông này đã mấy lần gột rửa áo giáp

Kẻ thù sẽ bị tiêu diệt vĩnh viễn

Xem Thêm: Soạn bài Phát biểu theo chủ đề siêu ngắn | Ngữ văn lớp 12

Đất có rủi có đức cao

Không phải sóng trắng và sóng sông cũng giống như Biển Đông đầy sóng gió và trái tim của nhà thơ sao? Có cơn lốc mạnh mẽ về quá khứ xa xưa, cũng có cơn lốc của những cảm xúc, trăn trở về thời đại, xã hội lúc bấy giờ. Bằng cách này, khách khơi gợi giá trị lịch sử vô cùng thiêng liêng của dân tộc, duy trì địa vị, vai trò của con người trong lịch sử, ngầm gửi gắm tâm sự không lời của mình với thời cuộc.

Thông qua phong cách đặc trưng của văn học thơ trung đại, bài thơ đã định hình thành công nhân vật khách và trở thành một hình tượng nghệ thuật đặc sắc trong văn học giai đoạn này. Có thể nói, hiệp khách hội tụ đủ những phẩm chất nhân văn của chính tác giả. Khách mời khẳng định cái tôi nghệ sĩ hoài cổ, từ đó giúp Trương Hàn chuyển tải giá trị tư tưởng lịch sử, tính chất thiêng liêng và truyền thống vẻ vang của dân tộc vào bài viết.

Bài văn mẫu lớp 10 cảm nhận hình tượng nhân vật khách trong bài phú sông bách đàng ví dụ 2

“Khách và người” trong “bách dang giang phú” là nhân vật trữ tình, không ai khác chính là Trương Hán Siêu. Trong tiếng Hán cổ, từ “ke” không còn xa lạ. Trong “Liêm châu chí” của Mạc Đĩnh Chi (?-1346) cũng có chữ “khách”: … “có khách: nhà cao, có ghế, buổi trưa. Trời hè nóng nực, Mặt trời chói chang, ao trong vắt nước trong, nhạc bao vịnh, “khách” ở đây là Mai Đinh Chi, thể hiện tâm, khí, tài, chí cao thượng của một kẻ sĩ.

Như chúng ta đã biết trước đây, Trương Hán Siêu là một danh nhân nổi tiếng thế giới về sự chính trực và tinh thần. Chín câu đầu cho thấy “khách” là người có rượu có thơ, “chơi” dưới cánh buồm, kết bạn với Fengyue, rong ruổi khắp sông biển. Hòa mình hoàn toàn vào thiên nhiên và đi du lịch để ngắm nhìn tất cả những cảnh đẹp gần xa. Buổi tối “Chơi trăng thường xuyên”, ban ngày “Gõ thuyền sớm đợi cùng kỳ; Chiều thăm mộ Vũ”,…

Vị khách đã đi nhiều nơi và học hỏi được nhiều điều. Các danh lam thắng cảnh như nguyên tượng, cửu giang, ngũ hồ, tam ngoài, bách việt… đều phân bố trên vùng đất rộng lớn của Trung Quốc, nơi chỉ có ý nghĩa tượng trưng thể hiện một tính cách, một tư tưởng. Tâm hồn: Yêu thiên nhiên, coi du lịch là thú vui của cuộc đời, và tự hào về thói “giang hồ” của mình:

Xem Thêm : Viết đoạn văn nghị luận về sống có khát vọng siêu hay (14 mẫu)

“Mọi người đi đâu

Tôi không biết ở đâu”.

Những địa danh không chỉ đẹp mà còn gợi ra một không gian bao la, và chỉ những ai có hoài bão, có “duyên bốn phương” mới có thể “tung…lướt…bể”. Đầm van mong là điển hình của tất cả các danh lam thắng cảnh. Tuy nhiên, các “thượng khách” đều có “trong bụng trăm họ” và đã nhiều lần lui tới, thưởng ngoạn nhiều nét đẹp tương tự. Vẫn chưa hài lòng, vẫn “sâu” trong bốn ngày.

“Áo của Fan Meng mấy trăm mà trong bụng cũng nhiều

Nhưng lòng dũng cảm của Bộ tứ vẫn hừng hực”.

Phần đầu của bài viết thể hiện bản chất của người văn nhân: thuận theo tự nhiên, coi trọng chữ “nhàn”, và gián tiếp từ chối những khoản lợi nhỏ.

“Qua cửa đại than… đến sông bạch đằng”

Đoạn tiếp theo tả niềm vui của nhà thơ khi đến thăm sông Bạch Đường. Zhang Hanchao tuân theo di nguyện của người xưa là “học cách chết” và đến vùng Đông Bắc để “tự do hành động”, thỏa mãn ý chí “tìm kiếm cái chết”. Người xưa nói: “Muốn học tử thi văn, trước tiên phải học tử thi kịch.” Du Chang là Du Matian, tác giả của bộ “Sử ký” bất hủ, một nhà văn và nhà sử học tài năng của nhà Hán. Người đó xưa nay vẫn được coi là du khách độc hành. Cánh buồm thơ mộng của Zhang Hanchao chạy theo phong cảnh:

“Qua cổng Đại Than, đối diện bến Đông Triều,

Ra sông bạch đằng thả trôi “

“Vạn dặm gian nan”

bạch đằng giang, con sông lớn của nước Đại Việt. Dòng sông rộng và dài, lăn tăn sóng xanh lăn tăn. Cuối thu (ba thu), trời trong xanh. Thứ năm. “

Mối tả thực mượn hình ảnh cây vối trong bài “thu thủy cộng trường thiên nhất sắc” trong “dáng vượn các” (sông trời mùa thu một màu). Vua Trần Minh Tông (1288-1356) tả sóng bạch đằng: “Thương luồng nuốt nước triều cuộn lên sóng bạc… Thấy sông phản chiếu nắng chiều đỏ – lầm máu Người chết chưa ra Khô cạn” (bách dang giang – bản dịch). Cách khắc họa phong cảnh núi non, bờ biển tái hiện cảnh chiến trường kinh hoàng một thời:

“Bãi cạn

Bến tàu bị lõm

Sông chìm, giáo gãy

Xương khô chất thành đống”

Cây lau sậy bên bờ đung đưa, bến tàu gợi lên một không khí hoang sơ. Yên tĩnh. Núi ruộng khắp nơi, bãi như dao súng, xương giặc phương Bắc chất đống. Trong bức tranh hoành tráng đó, một thế kỷ sau Utley cũng đã viết: “Kính vỡ vỡ lởm chởm bất ngờ—giáo chìm, gươm gãy bãi” (Bachdan Seagate).

Trương Hàn Siêu khắc họa dòng sông bạch đằng bằng những đường nét gợi cảm và những nét vẽ đẫm máu. Những ẩn dụ, liên tưởng mới về dòng sông lịch sử vĩ đại này được miêu tả qua những câu song thất, tứ tuyệt đẹp. Mấy chục năm sau chiến thắng Bạch Đằng (1288), nhà thơ đã ra sông để thở dài:

Xem Thêm: Văn mẫu lớp 7: Chứng minh câu tục ngữ Thương người như thể thương thân Dàn ý & 7 bài văn mẫu lớp 7

“Buồn vì cảnh tang thương

Đứng lâu

Xin lỗi về sự vắng mặt của anh hùng

Thật không may, dấu vết của chiếc giường vẫn còn đó”.

Một loại tâm trạng: “xót xa, chia buồn”, một cảm xúc “khách sáo” “lâu ngày không dời”, tất cả đều thể hiện sự xúc động, tiếc thương và biết ơn sâu sắc. Kính tặng các anh hùng liệt sĩ đã anh dũng hy sinh để bảo vệ non sông, vì sự tồn vong của đất nước. Đó là lòng trung thành “uống nước nhớ nguồn”

“Nhưng nỗi nhục của kẻ thù không thể rửa sạch”

các trưởng lão – Ký tự thứ hai xuất hiện trên thẻ. Nhà thơ đã chuyển từ miêu tả, trữ tình sang tự sự, ngôn ngữ sinh hoạt hoàn toàn thay đổi, cảm hứng lịch sử mang âm hưởng sử thi, hệt như sóng vỗ trên sông Bạch Đường. Khách và các cụ già nhìn dòng sông và những con sóng nhấp nhô, như đang ôn lại những năm tháng huy hoàng của tổ tiên:

“Đây là chiến trường hồi sinh của Thánh Omar thứ hai,

Cũng là bãi năm xưa vua diệt Hoàng Đào”.

<3

Nhân vật khách là hình đại diện của tác giả. Người thích đi du lịch là để thưởng ngoạn vẻ đẹp của thiên nhiên, để được hòa mình với thiên nhiên, để nghiên cứu, tìm hiểu về lịch sử của đất nước. Hai câu đầu tiên cho thấy một loại nhiệt tình thưởng thức Fengyue với một tâm trí rộng rãi và cởi mở. Các địa điểm của Trung Quốc được đề cập trong bài viết thêm rằng tác giả cũng đã đi du lịch khắp đất nước thông qua sách và trí tưởng tượng. Tâm hồn và tri thức vì thế được phong phú lên đáng kể. Nhưng vẫn chưa thỏa mãn, tác giả vẫn háo hức “lắc lư” trong kho tàng tri thức để thỏa mãn ý chí của mình: nhưng Cố Tương vẫn háo hức.

Tác giả cho rằng mình đến trường tử (si ma thien) để tiêu tiền. Nghĩa là tác giả không chỉ say mê thiên nhiên tươi đẹp mà còn có cảm xúc tìm hiểu lịch sử dân tộc, muốn sưu tầm, lưu giữ những thành quả, thành quả của nhân dân từ đời này sang đời khác, nhưng không được. được tòa án sử dụng. Chưa biết, ý thức lịch sử và tinh thần dân tộc của các học giả thật đáng khen. Trở về với khung cảnh thôn quê, tác giả không khỏi bồi hồi, tự hào:

Qua cổng Đại Thần, đối diện bến tàu Đông Triều,

Ở sông Bạch Đằng, thuyền bơi lệch sang một bên.

Sóng dữ dội,

Búi trĩ đơn sắc đẹp.

Xem Thêm : Bài luận tiếng anh ngắn về giáo dục hay và ý nghĩa nhất

Đây là điểm đến mà tác giả đã chờ đợi và khao khát nên thật hào hứng khi được tận mắt chứng kiến ​​sự tráng lệ và trù phú của vùng đất trù phú. Nếu làm một phép so sánh ngầm giữa núi sông nước ta với Trung Quốc, ta sẽ thấy tác giả rất tự hào, bởi nước mình cũng có núi sông tương tự. Nhưng tác giả đến đây không chỉ để thưởng ngoạn phong cảnh, mà còn để tìm hiểu lịch sử, nên nhìn những dòng sông đã đi qua năm tháng, đâu đó trong thời gian và không gian, dường như hình ảnh của những người anh hùng đã từng tung hoành. trong chiến tranh vẫn được bảo tồn. Trở thành thiên tài:

Bờ gần, bến buồn tẻ.

Thương gãy chìm sông, xương chết chồng chất,

Buồn trước cảnh tang thương đứng lâu.

Tôi cảm thấy tiếc cho anh hùng,

Tiếc thay, dấu vết vẫn còn đó!

Giọng trầm lắng, trầm tư của lời ca mở ra một cảnh đẹp, trong trẻo, êm đềm mà u ám, thê lương. Lời bài hát chứa đựng những hoài niệm, suy tư. Có một dấu vết của nỗi buồn về những kẻ lang thang: chiến trường vinh quang và những vị tướng anh hùng đã phai mờ theo thời gian. Sự nuối tiếc quá khứ thể hiện lòng kính yêu tổ tiên. Hình ảnh khách xuất hiện ở đoạn 1 có tấm lòng cao đẹp, chứa chan ý thức dân tộc.

Những trận đánh bạch đằng xưa hiện lên qua lời kể của các bô lão. (Từ: Trưởng lão Trường Hà… Đến: Danh tiếng ngàn năm chỉ có anh hùng). Những người lớn tuổi là nhân vật tập thể, người địa phương, nhưng họ cũng có thể là nhà văn. Thái độ của người lớn tuổi đối với khách: vừa kính trọng (cúi đầu cảm ơn) vừa nhiệt tình, say sưa kể chuyện xưa. Họ cũng tự hào về quê hương lịch sử của mình qua một bài hát trường tồn như “Ngụy quốc sử”:

Đây là nơi hai vị thánh bị bắt

Xem Thêm: Khu Di tích lịch sử Đền Hùng | Cổng Thông Tin Điện Tử Phú Thọ

Bà cũng cổ hủ, ngày xưa

Công chúa phá hỏng môn thể thao này.

Họ tái hiện cảnh chiến trường bằng dấu chấm câu:

Thuyền đầy, tinh thần dâng cao

Một ngọn giáo sáng chói sáu tay.

Có thắng có thua,

Rào chắn Nam Bắc đối nhau.

Mặt trời và mặt trăng sẽ tối tăm,

Bầu trời sắp thay đổi.

Truyện được kể hết sức tinh tế, ngắn gọn, chỉ nêu được những nét chính về quang cảnh, diễn biến và không khí của chiến trường. Cuộc gặp gỡ trên sông bi tráng và hùng tráng, trận chiến bi thảm, trời sụp đất lở, đầy trời pháo hoa. Các biện pháp khoa trương đã thể hiện khí thế ngút trời, vinh quang chiến thắng cuối cùng đã thuộc về quân ta, thể hiện tinh thần “Đông A” một thời. Nhận xét của người kể chuyện:

– Giặc tham lam, bất chính nên thất bại. Đó là nỗi hổ thẹn không thể xóa nhòa của kẻ thù, đồng thời cũng là tấm gương soi của lịch sử: Nước sông còn chảy bao lâu, nỗi nhục của kẻ thù không thể gột rửa! Chúng tôi hân hoan chiến thắng do địa hình khó khăn và tài năng. Bình luận với lòng tự hào và ngưỡng mộ, ca ngợi lịch sử của các anh hùng giữ nước:

Do đó: thế giới là nguy hiểm,

Cảm ơn: Những người tuyệt vời đã đảm bảo cuộc gọi.

So sánh trận Bạch Đằng với những trận đánh nổi tiếng của Trung Quốc như trận Hoa Hạ, trận Phượng Hoàng là để cho thấy sự nổi tiếng và vinh quang ngang nhau, đồng thời để khẳng định rằng màn phân xử giữa Ngô Quân và Trụ Vương là bất hủ. Sự so sánh này cũng thể hiện lòng tự hào dân tộc. Đoạn văn tự sự đầy hào khí, sử thi và hào khí lịch sử qua giọng kể sôi nổi, hào sảng, hùng tráng, trang nghiêm

Bài hát cuối cùng của những người lớn tuổi:

Những dòng sông hùng vĩ chảy mãi.

Những anh hùng công lý sẽ để lại tên tuổi cho thế hệ mai sau.

Đây là sự thật vĩnh cửu. Những lời ca vui tươi, tự hào vang vọng trên sông, bóng dáng những bô lão theo con thuyền khuất sau rặng lau sậy cao vút.

Lời bài hát khách mời như sau: (còn lại)

Ra mắt hai vị thánh

Dòng sông này hai lần gột rửa áo giáp

Kẻ thù luôn hòa bình

Tại sao đất nguy hiểm?

Tác giả cũng ca ngợi công đức và tài năng của hai vị Thiên vương trong Thiên đình: Trần Thanh Tông và Trần Nhân Tông, nhưng khác với các bậc trưởng thượng của mình, Trương Hán đề cao vai trò của con người và không phụ tranh nhân sinh đạo đức vì địa hình hiểm trở. . Đó là một thực tế và một lý do hợp lệ để giành chiến thắng.

Cuối bài không chỉ bộc lộ niềm tự hào dân tộc mà còn thể hiện một tư tưởng nhân văn cao cả. Giá trị nội dung: Thông qua việc tái hiện và bình giảng Sử thi Chiến thắng Bạch Đằng Giang, bài viết đề cao truyền thuyết anh hùng, lòng tự hào dân tộc và tư tưởng nhân văn cao cả. Đây là tác phẩm văn thơ yêu nước tiêu biểu thời Lí Trần. Giá trị nghệ thuật: Kết cấu giản dị mà duyên dáng, kết cấu chặt chẽ, ngôn ngữ trang nghiêm giàu sức biểu cảm, hình tượng nghệ thuật sinh động (khách, bô lão, cảnh chiến trường…), màu sắc phong phú…

Bây giờ hãy nhấn vào nút Tải xuống bên dưới để tải bài văn mẫu cảm nhận hình tượng nhân vật khách trong lời thơ phú sông bạch đằng ngữ văn lớp 10, tệp pdf hoàn toàn miễn phí.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục