Bài văn tự sự kết hợp miêu tả biểu cảm (Văn mẫu lớp 8 hay)

Bài văn tự sự kết hợp miêu tả biểu cảm (Văn mẫu lớp 8 hay)

Văn tự sự miêu tả biểu cảm lớp 8

Video Văn tự sự miêu tả biểu cảm lớp 8

1.Hướng dẫn làm bài văn tự sự kết hợp với miêu tả biểu cảm:

– Ở đề 1, kể lại một kỉ niệm đáng nhớ là kể lại một câu chuyện đáng nhớ (có thể vui, buồn, vui, bất ngờ…) giữa em và thú cưng. Ví dụ: mèo: con mèo, con chó, con gà, con lợn, con trâu, con bò). Ngoài việc kể lại còn cần miêu tả ngoại hình, tính tình, hoạt động của con vật,… (yếu tố miêu tả) để câu chuyện thêm sinh động, các em cần thể hiện được tình yêu thương con vật và cách con vật đối xử với chúng (yếu tố biểu cảm).

Bạn Đang Xem: Bài văn tự sự kết hợp miêu tả biểu cảm (Văn mẫu lớp 8 hay)

– Ở đề 2, hãy kể về một lần em và cô giáo mắc lỗi, phải giải thích rõ ràng tại sao, khi nào và ở đâu. Ngoài việc kể lại, trẻ còn cần miêu tả sự việc, miêu tả hình ảnh cô giáo trước và sau khi mắc lỗi (như nét mặt, cử chỉ, lời nói, thái độ…); cần bộc lộ cảm xúc, suy nghĩ của mình trong và sau khi kể lại. sự việc, chẳng hạn như: buồn bã, tức giận, lo lắng, hối hận vì lỗi lầm của mình…

– Ở Chủ đề 3, hãy miêu tả một việc bạn đã làm khiến bố mẹ rất vui, giải thích rõ ràng việc đó là gì, ở đâu và khi nào. Ngoài việc cần tả việc em đã làm, cần tả hình ảnh của bố mẹ em (như nét mặt, cử chỉ, lời nói, thái độ…) : Vui sướng, tự hào… khi làm được một việc có ích, có ý nghĩa.

– Ở đề 4, chỉ có đoạn Hạc đến nhà thầy kể chuyện Hạc bán “cậu vàng” (không kể toàn bộ). Có thể nói “tôi” – người kể chuyện, bởi anh ta xuất hiện trong truyện với tư cách là ngôi thứ ba. Chủ đề là việc cô giáo và chú sếu quan sát chữ “tôi”. Ví dụ, tôi có thể tưởng tượng một tình huống khi tôi đến nhà một ông giáo để đặt câu hỏi cho con trai ông ấy học hay làm gì đó, và tình cờ nghe thấy lão Hạc nói chuyện với ông giáo. Trước khi tận mắt chứng kiến ​​câu chuyện, em cần bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ của mình.

2. Dàn ý của bài văn tự sự kết hợp yếu tố miêu tả biểu cảm:

2.1. Đề cương tiểu luận số Năm 2 Năm 8 Chủ đề 1:

Giới thiệu:

Giới thiệu về thú cưng của bạn và những kỷ niệm đẹp với nó:

Xem Thêm : Truyện cổ tích cho bé: Con gà và con hổ

<3

+ Tôi có rất nhiều kỷ niệm đẹp về quãng thời gian sống với chó Đốm, trong đó có một kỷ niệm không thể quên là lần nó cứu tôi khỏi rắn lục.

Văn bản:

– Thời điểm xảy ra sự việc: Khi tôi học lớp 3, lúc đó tôi cũng mới 3 tuổi.

– Kế thừa:

+ Chiều hôm đó, tôi và ba người bạn nữa dẫn tôi đi chơi đuổi bắt ở bãi cỏ phía sau Trung tâm Văn hóa.

+Chúng tôi chạy quanh bãi cỏ, cười đùa vui vẻ

Xem Thêm: Hình nền điện thoại 3D siêu đẹp

+ Có lẽ vì tiếng động mà một con rắn chui ra từ bụi cây bên bờ ruộng. Lúc đó tôi đang đứng gần bãi cỏ đó.

+ Tôi không biết tôi đã chơi nó khi nào, nhưng khi tôi thấy Xiaodian hét lên và chạy về phía tôi, tôi biết đó là một con rắn đang bò về phía tôi.

+ Giờ cháu sợ và hoảng quá không biết làm sao chỉ biết nhảy lùi lại và sủa.

+ Xiaodian lao về phía trước và cắn vào cơ thể con rắn rồi nhanh chóng ném con rắn ra xa vài mét.

Xem Thêm : Truyện cổ tích cho bé: Con gà và con hổ

<3

+ Con rắn lúc này dường như biết không thể hạ gục chỗ đó nên bò về phía bụi rậm và bỏ chạy.

+ Đuổi vào bụi cây, gầm gừ, sủa như rắn cảnh cáo.

Xem Thêm : Truyện cổ tích cho bé: Con gà và con hổ

<3

+ Lúc này tôi mới “sực tỉnh”, cúi xuống ôm tôi nói lời cảm ơn. Tôi may mắn vì nếu không có chỗ đó, có lẽ tôi đã bị con rắn đó cắn vào một lúc nào đó. Kể từ đó, tình yêu của tôi với chấm bi lớn dần lên.

Kết bài: Đánh giá lại cảm nhận của em về các dấu chấm.

2.2. Đề cương văn mẫu lớp 8 số 2, chủ đề 2:

Bắt đầu giờ học: Thứ hai tuần trước, do không học môn vật lý ở nhà nên tôi đã mắc lỗi và mở tài liệu học trong giờ kiểm tra. Điều này làm cho tôi buồn.

Văn bản:

Lễ khai mạc:

– Đi học về, ăn tối xong, tôi định về phòng học bài, chuẩn bị cho buổi khám sức khỏe ngày mai.

– Một người hàng xóm mời tôi chơi trò chơi điện tử – trò chơi mà tôi yêu thích – và tôi bỏ đi ngay, định chơi xong sẽ quay lại học bài.

Xem Thêm: Phân tích Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu

Chuyện gì đã xảy ra:

– Trò chơi rất vui, tôi về nhà muộn.

– Tôi bị bố mắng: tan học về là đi chơi chứ không học (may mà bố không biết là tôi chơi game, không thì ốm mất). Bố bảo tôi quay lại nghiên cứu.

– Tôi ậm ừ xin lỗi bố rồi vội vã trở về phòng. Khi đi ngang qua phòng của anh trai tôi, tôi đã xem bộ phim truyền hình “Hiệp sĩ bóng đêm”. Tại sao lại có nhiều điều thú vị như vậy? Tôi nên làm thế nào? “Chỉ xem một chút và học hỏi nhiều hơn” – tôi tự hứa với mình.

– Phim kết thúc hơi muộn và mắt tôi nheo lại. Tôi ngủ đến sáng.

– Tôi uể oải đứng dậy chạy vào lớp.

– tiết 1 là thời gian kiểm tra thể lực. Cả lớp im lặng vì ai cũng bận làm bài.

Xem Thêm : 1001 Hình Ảnh Hồ Gươm Đẹp Nhất Kèm Các Di Tích Quanh Hồ

– Tôi bối rối. Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn không nói một lời nào và đầu óc bạn trống rỗng? Có một khoảng trống chế giễu trong đầu tôi, và cha tôi cầm cây gậy trong tay. – Nào, phiêu lưu đi. Tôi mở sách bài tập và sách giáo khoa. Nhìn thầy vừa chép bài mà mặt tôi nhòe đi.

– Tôi đang cố chép bài thì cô giáo xuất hiện. Tôi nhanh chóng gấp cuốn sách lại và đặt nó lên bàn. Cô giáo gọi tôi dậy. Cả lớp quay lại nhìn tôi. Tôi phủ nhận ngay, nhưng trước những lời chân tình của thầy, tôi đành cúi đầu nhận lỗi. Mặt tôi nóng bừng và tôi rất xấu hổ.

Kết thúc sự kiện:

– Cô giáo yêu cầu tôi viết bản kiểm điểm tại phòng giám thị.

– Tôi thành thật xin lỗi, xin lỗi các bạn và hứa sẽ không tái phạm.

-Cha đã tha thứ cho con và khuyên con phải chăm chỉ học hành, thành thật nhận lỗi.

Xem Thêm: Soạn bài Nghị luận về một hiện tượng đời sống – VietJack.com

Kết luận: Bài học rút ra và hành động được thực hiện để thay đổi nó.

3. Bài văn tự sự kết hợp với miêu tả biểu cảm:

3.1. Chủ đề bài viết số 1: Kỉ niệm về con vật mà em yêu thích:

Tuổi thơ của mỗi người đều gắn liền với một con vật cưng dễ thương, đó có thể là một chú rùa, một chú chim hay một chú mèo… còn tôi, tuổi thơ của tôi gắn liền với chú chó dũng cảm Pippi. Cảm xúc.

phi phi là con lai tôi tìm thấy trong công viên..! Câu chuyện diễn ra như sau: Vào một buổi chiều cách đây khoảng một năm, tôi đến công viên để tập thể dục. Trong khi chạy bộ, tôi đột nhiên nghe thấy một âm thanh rên rỉ yếu ớt từ bụi cây. Vì tò mò, tôi nhìn qua kẽ lá và thấy một con chó con yếu ớt đang nằm trong hộp các tông đang tru lên. Thương em quá anh dắt về đi. Không ngờ khi tôi đưa Bì Bì về nhà, bố mẹ chẳng những không trách mắng mà còn giục tôi đi lấy sữa cho nó uống!

Phi phi bây giờ lớn rồi. Bộ lông của chú đen mượt và đôi chân cao khỏe. Đôi tai luôn dựng lên để lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. Cái mũi lúc nào cũng khịt mũi, như thể ngửi thấy mọi thứ. Pippi rất ngoan ngoãn, nhưng cũng rất dũng cảm. Khi trời tối, anh luôn ra ngoài hiên để xem. Có phi phi ngoài trời, cả nhà tôi được ngủ ngon. Rồi một ngày, có chuyện xảy ra, gia đình tôi cảm nhận sâu sắc lòng dũng cảm và lòng trung thành của Pippi.

Đó là một đêm mùa đông lạnh giá. Như thường lệ, Pippi vẫn ở ngoài hiên. Cả nhà tôi đang ngủ thì bỗng nghe tiếng sủa lớn rồi giật dây xích lạch cạch. Bố vội đứng dậy nhẹ nhàng rút chiếc nạng ra. Ở cuối khu vườn, một bóng người khả nghi đang cử động. Thấy động, hắn nhanh chóng trèo tường bỏ trốn. Bố la hét hàng xóm khi đuổi theo tên trộm. Bì Bì cũng nhảy dựng lên, xiềng xích bị xé rách đến cực điểm. Bố đuổi theo tên trộm, bất ngờ quay lại và đá anh ta một cái thật mạnh. Mất đà, bố ngã nhào. Anh ta lợi dụng lúc này để đè cha mình, rút ​​​​con dao bằng tay phải và vung nó qua. Đúng lúc này, Bì Bì từ đâu lao ra, chộp lấy cán dao của hắn, dù hắn có đẩy mạnh cũng không chịu buông. Cuộc chiến dừng lại khi một người hàng xóm xông vào và trói tên trộm. Mẹ đỡ bố vào nhà, đồng thời nhắc chị em mua sữa cho Pippi mang về.

Từ hôm đó, câu chuyện về “Đấng cứu thế” của Bì Bì lan truyền khắp xóm. Tên trộm bị bắt sau đó đã thú nhận nhiều vụ trộm mà anh ta có liên quan. Gia đình tôi và Pippi cũng rất vinh dự!

phi phi vẫn sống với gia đình tôi cho đến bây giờ. Anh ấy luôn được cả gia đình cưng chiều, đặc biệt là tôi. phi phi là một con chó, nhưng vẫn còn nhiều điều phải học!

3.2. Tự luận Đề 2 – Kể về một lỗi lầm của em khiến cô giáo buồn:

Ai rồi cũng vậy, ai cũng có lúc mắc sai lầm, con người dù tài giỏi đến đâu cũng không thể hoàn hảo. tôi cũng vậy. Tôi đã từng phạm một sai lầm mà tôi sẽ không bao giờ quên. Lúc đó tôi là một học sinh vừa học hết lớp ba.

Lúc đó, vì bố mẹ nói với tôi rằng tôi có năng khiếu vẽ nên tôi cũng muốn trở thành một nhà thiết kế thời trang. Cha mẹ tôi đã đăng ký cho tôi học vẽ tại nhà của một giáo viên đã nghỉ hưu. Cô ấy tên là Yang, và mặc dù đã ngoài năm mươi nhưng cô ấy vẫn tràn đầy sức sống. Cô ấy thật tuyệt! Khuôn mặt điềm tĩnh, dịu dàng của cô ấy luôn khiến tôi cảm thấy như cô ấy là mẹ của tôi. Tóc cô ấy màu trắng. Cô ấy luôn hữu ích, vì vậy mọi người xung quanh đều thích cô ấy.

Tôi yêu bạn rất nhiều. Khi tôi còn trẻ, tôi thường kiêu ngạo và tự hào với mọi người vì tôi nghĩ mình giỏi hơn mọi người. Ngày đầu tiên đi học, tôi tưởng mình được điểm mười cho bức vẽ của mình, nhưng cô chỉ cho tôi sáu điểm. Tôi điên và đó là lý do tại sao tôi ghét cô ấy. Mỗi lần đi dạy kèm, tôi không chịu vẽ và luôn làm phiền người khác. Cô ấy bắt tôi ngồi vào bàn vẽ, và tôi vẽ chống lại cô ấy. Thật bất ngờ, cô ấy từng nói rằng chủ đề là vẽ một bức chân dung của giáo viên yêu thích của cô ấy. Mọi người đều vẽ cô ấy. Tôi chỉ không biết mình sẽ vẽ ai. Vì vậy, đến lúc nộp bài, tôi đã rất sợ hãi. Không ngờ, thay vì trách mắng, mẹ lại nói với tôi: “Lần sau con hãy cố gắng hơn nhé!”

Kể từ đó, tôi thực sự cảm thấy có lỗi với cô ấy. Và tôi cũng rút ra được một bài học: “‘Không ai hoàn hảo, ai cũng có khuyết điểm’. Kể từ đó, tính kiêu ngạo của tôi biến mất không báo trước. Tranh tôi vẽ được mọi người khen ngợi nên tôi không còn kiêu ngạo nữa. Lúc đó tôi vui vẻ hơn, được yêu mến hơn công việc của tôi nhiều hơn, và cô ấy đã dạy tôi đức tính kiên nhẫn và thành công.

Tuy chỉ học với cô một năm rưỡi nhưng những gì cô cho tôi không chỉ là kinh nghiệm quý báu mà còn là bài học cho cuộc sống sau này của tôi. Từ khi học với cô, tôi trở nên biết suy nghĩ, trưởng thành, tự tin và kiên trì hơn. Tôi dường như đã trưởng thành và lột bỏ được lớp vỏ kiêu hãnh, cái tôi. Cảm ơn rất nhiều. Giờ đây, dù không còn được học hỏi từ cô nhưng tôi sẽ không bao giờ quên những bài học quý giá mà cô đã dạy cho tôi. Tôi sẽ sử dụng những bài học này, chia sẻ chúng với bạn bè và sử dụng chúng để thúc đẩy tôi trên con đường khó khăn.

Tôi rất biết ơn cô ấy. Bây giờ, nếu tôi có thể nói chuyện với cô ấy, tôi sẽ nói những gì tôi thực sự muốn nói: “Cảm ơn cô rất nhiều vì đã dạy cho tôi những điều tuyệt vời và đưa tôi đến với ước mơ của mình. Tôi yêu cô rất nhiều.”

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục