Phân tích bài thơ Vọng Nguyệt (Ngắm trăng) của Hồ Chí Minh

Phân tích bài thơ Vọng Nguyệt (Ngắm trăng) của Hồ Chí Minh

Trong tù không rượu cũng không hoa

Video Trong tù không rượu cũng không hoa

Suốt cuộc đời, Bác Hồ hết lòng chăm lo sự nghiệp cách mạng của nước nhà và không hề có ý định trở thành nhà thơ, mà như Người đã từng viết:

Bạn Đang Xem: Phân tích bài thơ Vọng Nguyệt (Ngắm trăng) của Hồ Chí Minh

“Tôi không muốn ngâm thơ”

Nhưng tôi có thể làm gì khi ngồi trong tù? “

Cảnh “nhàn” khiến người đến với thơ say sưa. Trong những năm tháng bị giam cầm, ông có bài thơ rất hay: “Phong Ruyên”.

“Không có hoa, không có diệc

Thử nghiệm để được trả lương thấp?

Xem Thêm: Soạn bài Đánh nhau với cối xay gió siêu ngắn | Ngữ văn lớp 8

Bài hát nhân bản hướng đi của Qian Kanyue

Ruan Dongsong khuyến khích khán giả nên thơ”

Xem Thêm : Kế hoạch chủ nhiệm tháng 10 lớp 2 năm học 2022 – 2023

Thơ dịch là “Ngắm trăng”:

“Ngục không rượu không hoa

Người đẹp đêm nay không thể bỏ qua

Người ta nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ

Trăng phá cửa sổ gặp thi nhân”

Xem Thêm: Tổng quan ngành Kỹ thuật Phần mềm

Tiêu đề của bài thơ là “vọng trăng” – “Ngắm trăng”. Người xưa ngắm trăng trên lầu trông trăng, trong vườn với bạn tri kỷ, túi thơ, ly rượu.. Còn bây giờ, ngắm trăng trong hoàn cảnh đặc biệt:

“Trong tù không rượu không hoa”

Câu này bộc lộ nhiều điều bất ngờ. Moonwatcher là một tù nhân “trong tù” không có tự do. Trong trường hợp đó, con người thường chỉ phải chống chọi với đói khát, đau đớn và hận thù. Nhưng Hồ Chí Minh với tình yêu thiên nhiên đã hướng về ánh trăng trong sáng, dịu dàng. Không những thế, ngục tối “không rượu, không hoa”. Chữ “Lữ” (có nghĩa là “cũng”) trong chữ Hán nhấn mạnh sự thiếu thốn, khó khăn của trạng thái “ngắm trăng” của ông.

Không tự do, không rượu, không hoa, nhưng “thử lương tiêu sái không kham nổi?” – Làm sao đối mặt với trăng sáng? Nguyên văn chữ Hán là một câu hỏi bối rối, trăn trở cho tâm trí nhà thơ trước ánh trăng trong veo và tròn vành vạnh. Không có điều kiện vật chất tối thiểu, không có tự do, nhưng ở Hồ Chí Minh có một sự “thoát tục tinh thần” rất độc đáo, như Người đã từng tâm sự:

Xem Thêm : Tóm tắt bài Bức thư của thủ lĩnh da đỏ (6 mẫu)

“Thi thể nằm trong hố

Tinh thần ở đó”

Xem Thêm: Thế nào là trường từ vựng?

Thể xác bị giam cầm, nhưng linh hồn vẫn tự do bay lượn. Điều này có thể lý giải bởi tình yêu thiên nhiên và tinh thần “thép” không khuất phục trước cái ác của ông. Trăng trong, lòng người cũng trong, nên giữa trăng và người có một cảm giác rất hòa hợp:

<3

Ruan Dongsong khuyến khích khán giả trở thành nhà thơ”

Bản dịch thơ:

“Người nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ

Vầng trăng lấp ló trong mắt thi nhân

Trong nguyên tác chữ Hán, nhà thơ dùng hai câu đối so sánh “người”-“tháng”, “hướng”-“tông”, “song tiền”-“đôi”, “trăng sáng”-“văn bằng”. Điều đó cho thấy người và trăng Giữa trăng và người có sự đồng điệu, hòa hợp đến mức trăng và người như hai người bạn tâm giao. “Người ta” không ngại cảnh tù tội, mà “chỉ tiền ngắm trăng”. Trong tiếng Trung Quốc, “khán giả” có nghĩa là xem và đánh giá cao. Đáp lại tấm lòng của quản ngục – thi nhân, vầng trăng cũng “cảm hứng thi nhân”. Trong chữ Hán, “Tống” có nghĩa là đi theo, trăng theo chốt mà vào “khán tọa”, lồng của nhà thơ. Đó là một cảm giác rất độc đáo. Vầng trăng là biểu tượng cho vẻ đẹp vĩnh hằng của vũ trụ và là ước vọng trường tồn của nhà thơ. Còn bây giờ, trăng chui qua khe cửa hẹp bước vào ngục thất ẩm thấp mới cảm phục thi nhân hay tấm lòng thi sĩ. Điều đó khẳng định vẻ đẹp của con người Hồ Chí Minh.

“Phong Ruân” ra đời năm 1942-1943, khi Bác Hồ đang bị giam trong nhà tù tư tưởng Thạch. Bài thơ thể hiện tinh thần hào hiệp của ông, bất chấp gian khổ, hiểm nguy. Trong mọi trường hợp, con người luôn hướng về thiên nhiên, thể hiện sự cởi mở và yêu thiên nhiên. Đây là một trong những biểu hiện quan trọng của tinh thần thép Hồ Chí Minh.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục