Giới thiệu về Trương Hán Siêu và bài “Phú sông Bạch Đằng” nổi

Giới thiệu về Trương Hán Siêu và bài “Phú sông Bạch Đằng” nổi

Tác giả trương hán siêu

Bảng tính

Bạn Đang Xem: Giới thiệu về Trương Hán Siêu và bài “Phú sông Bạch Đằng” nổi

Nhắc đến các nhà thơ nổi tiếng của văn học trung đại không thể không nhắc đến Trương Hán Siêu. Ông là người hiểu biết, đạo đức và yêu nước. Ông cũng là người có công lớn cho sự hưng thịnh và phát triển của triều đại nhà trần. bách đăng giang phú là cuốn sách nổi tiếng được nhiều người yêu thích và nghiên cứu.

Không rõ Trương Hán Siêu sinh ngày tháng năm nào, nhưng mất năm Minh Lịch 1354, quê quán ở làng Phúc xá, huyện An Khánh, tỉnh Ninh Bình. Khi còn trẻ, ông là khách của Hongdao King Chen Guotuan, người đã tham gia hai cuộc kháng chiến vĩ đại chống quân Mông Cổ lần thứ hai và thứ ba. Ông đã làm quan dưới trướng vua trần suốt bốn triều đại. Ông được đánh giá là người đa tài, uyên thâm Nho học, Phật giáo và giàu lòng yêu nước. Ông được các vị vua trên thế giới vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ.

Xem Thêm: Bài 21. Nam châm vĩnh cửu – Giải SBT Vật lý 9

Dưới triều Trần Anh Tông, ông được phong học hàm. Vào thời nhà Minh, ông làm quan hành chính và năm 1339 làm quan tài sản. Nhà vua ra lệnh thay đổi Zuo Tulang, và vào năm 1351, ông làm cố vấn chính trị.

Xem Thêm : File vector là gì?

Sau khi qua đời, ông được thăng làm Tổng đốc, được lệnh cất giữ ở đền Shenglong, và ông nổi tiếng như một nhà hiền triết cổ đại. Trong sự nghiệp văn học của mình, ông đã để lại nhiều tác phẩm xuất sắc, nhưng nổi tiếng nhất là “Phú trên sông Bailang”. Nó được coi là một kiệt tác của nền văn học cổ Việt Nam.

Sông bạch đằng, một chi lưu của sông đổ ra biển Đông, nằm giữa hai thành phố Quảng Ninh và Hải Phòng, đã ghi bao chiến tích trong lịch sử nước nhà. Nổi tiếng nhất trong số này được cho là chiến thắng của Ngô Quân vào năm 938, tiêu diệt quân Nam Hán, và hưng đạo võ công, chiến thắng của Trần Quốc Tuấn trước quân Mông Cổ.

Bách Đằng sông phú được viết bằng chữ Hán và được dịch giả Bùi Văn Nguyên dịch thành công. Fu là một thể loại văn học cổ xưa được sử dụng để mô tả phong cảnh, phong tục và khí chất. Mỗi bài đăng được cấu trúc thành bốn phần. Trong bài phú, sông bạch đằng cũng không ngoại lệ. Từ đầu bài thơ đến câu “Tiếc còn vết tích”, là phần giới thiệu nhân vật khách du ngoạn trên sông Bạch Đằng. “Khách” trong bài thơ là nơi có ghế cao trong nhà, nơi nắng hè gay gắt, áo ngắn cũn cỡn, nước trong veo. “Khách” ở đây có thể hiểu là Mai Đinh Chi thể hiện tấm lòng cao thượng và hoài bão của một học giả. Những câu thơ mở đầu cũng cho thấy tâm hồn rộng lớn và sâu sắc, tinh thần cao cả, thích phiêu lưu, thích tự do của nhà thơ Trương Hán Siêu. Đêm thì “chơi trăng”, “gõ thuyền sớm chờ trăng”. Những danh lam thắng cảnh nêu trong bài như: nguyên tương, cửu giang, ngũ hổ, bách việt… đều là những danh lam thắng cảnh của Trung Quốc nhưng lại mang ý nghĩa tượng trưng thể hiện cá tính riêng. Những tâm hồn yêu thiên nhiên coi du lịch như một niềm vui trong cuộc sống. Thơ:

Xem Thêm: Truyện Kiều của Nguyễn Du

“Chiếc váy của Fan Meng cũng có hàng trăm trái tim

dặm thủy tinh

Xem Thêm : Nhớ bài thơ “Hương Rừng Cà Mau” – Báo Cần Thơ Online

Búi trĩ đơn sắc đẹp”

Xem Thêm: Sách Giải Bài Tập Toán Lớp 10 Bài 2: Hàm Số Y = Ax + B

Đây đều là những bài thơ lục bát, giàu chất thơ, nói lên vẻ đẹp tráng lệ của cảnh sắc quê hương. Đoạn tiếp theo của bài thơ đi từ đoạn tiếp theo đến “He She ngang với Zhuang Tan: Rujiawang”. Đây là câu chuyện về cuộc gặp gỡ bên bờ sông và những người lớn tuổi hiếu khách. Những người lớn tuổi là những người kể chuyện và bình luận về những kỳ tích cổ xưa. Điều đặc biệt ở đây là các trưởng lão cũng tham gia vào trận chiến vinh quang đó cùng với các khách mời đối thoại thể hiện cảm xúc của các trưởng lão, khi các trưởng lão xuất hiện cũng là lúc các trưởng lão xuất hiện và các nhân vật khách mời đang để tang. Giọng người kể hùng hồn, rõ ràng, giàu sức sống như đang sống lại những giờ phút oanh liệt của cả một dân tộc.

Trong phần thứ ba, từ đoạn tiếp theo đến đoạn thứ một nghìn, chỉ có một nhân vật chính có tên. Lời bình luận của các bô lão nhấn mạnh đến danh tiếng của nhân tài, đồng thời đúc kết sự thật.

Phần thứ tư cũng là phần còn lại của phần bình luận khách mời, và là phần tiếp theo của những phần trước. Có nghĩa là ca ngợi trí tuệ của thánh hiền và ca ngợi giá trị của thành quả đem lại thái bình muôn thuở cho nhân dân. Hai câu cuối của bài thơ cũng là lời kết chân thực về mối lương duyên giữa chốn hiểm nguy và kẻ sĩ tài hoa.

Có thể nói Trương Hán Siêu là một trong những anh hùng dân tộc có nhiều đóng góp tích cực cho nền văn học nước nhà. Tên tuổi của anh và của Bạch Đằng Hà sẽ mãi là một trong những điểm sáng trên bầu trời văn học Việt Nam.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục