5 bài Phân tích hình tượng người nông dân nghĩa sĩ trong Văn tế

5 bài Phân tích hình tượng người nông dân nghĩa sĩ trong Văn tế

Phân tích hình tượng người nghĩa sĩ cần giuộc

Phân tích hình tượng người nông dân anh hùng trong 5 bài văn tế nghĩa sĩ hay nhất

Đề bài:Phân tích bài “Nhà hảo tâm khẩn thiết” để làm nổi bật vẻ đẹp của hình tượng những nghĩa sĩ yêu nước.

Bạn Đang Xem: 5 bài Phân tích hình tượng người nông dân nghĩa sĩ trong Văn tế

Xem thêm: Khái quát và phân tích hình tượng anh hùng nghĩa sĩ nông dân trong văn học nhân nghĩa

Bài giảng: Văn nhân từ thiện cần học trò (phần 2: việc làm) – Cô thùy nhan (thầy vietjack)

Ví dụ 1

Ruan Tingzhao (1822-1888) là một chí sĩ yêu nước căm thù giặc. Cuộc đời của ông đã phải trải qua nhiều bi kịch, gian khổ và bất hạnh. Có lẽ vì thế mà hơn ai hết Người cảm nhận được nỗi đau mất nước khi thực dân Pháp xâm lược nước ta. Năm 1859, giặc Pháp xâm lược sông Binyi và chiếm thành Jiading, ông phải đến Qingba, quê vợ, để lánh nạn. Về phía thực dân Pháp, sau khi chiếm được đồn Gia Định, chúng bắt đầu mở rộng tiến công ra các vùng lân cận. Cần nhanh chóng bị quân xâm lược Pháp chiếm đóng. Những người nông dân trong trang phục thường dân, chân lấm tay bùn đã đứng lên đấu tranh. Họ gia nhập đội quân nổi dậy, sẵn sàng chết vì nghĩa lớn. Trong số đó, nhiều liệt sĩ đã anh dũng hy sinh. Những hy sinh này đã khơi dậy sự ngưỡng mộ lớn. Ngày 16 tháng 12 năm 1861, Đinh Chiêu Dự Quang cử Nguyễn Đình Chao viết chiếu văn tế cho hơn 20 nghĩa sĩ đã hy sinh trong trận đánh đêm và đọc tại lễ truy điệu. Với lòng ngưỡng mộ và niềm thương cảm vô bờ bến, Nguyễn Đình Chênh đã viết bài văn tưởng nhớ nhà từ thiện nghèo khó này. Sự hi sinh không chỉ thể hiện niềm tiếc thương vô hạn của tác giả và nhân dân đối với các nghĩa sĩ mà còn khắc họa chân thực vẻ đẹp bi tráng, anh dũng của người nông dân. Chiến tranh Vệ quốc Tây phương.

Ôi!

Súng địch, tim lộ..

Khi đất nước lâm nguy, tiếng súng nổ ra khắp nơi. Chính trong sự khủng hoảng và đau đớn đó, tình cảm yêu nước của những người nông dân bình dị được thể hiện, và cái chân, thiện, mỹ của tâm hồn giữa đất trời được thể hiện.

Ở những câu sau, tác giả nhiều lần sử dụng biện pháp tương phản để thể hiện tấm lòng, lòng yêu nước, nhớ quê hương của những người nông dân chất phác rõ ràng và sâu sắc hơn.

Nhớ hồn xưa:

Câm miệng làm ăn đi, cố nghèo đi

Nếu không quen cung ngựa, hãy đi học;

Chỉ biết chăn trâu và sống ở làng quê.

Cày, bừa, cấy, tay tôi đã quen rồi;

Luyện khiên, luyện thương, luyện mác, luyện cờ, mãi không mọc mắt

Họ tồn tại và tồn tại, chỉ là “làm ăn”. Họ vẫn sống, họ vẫn tồn tại, nhưng chỉ trong im lặng. Trong cuộc sống, họ có những lo toan, “cơm áo” cũng đơn giản, họ chỉ quen làm những công việc đồng áng: cày, bừa, cấy, hái, làm bạn với trâu, với ruộng đồng. Họ không quen thuộc với “cung ngựa”, “phong cách nhung”, hay “bộ cờ và bộ cờ”. Những người tử vì đạo ở đây chẳng qua là Bunun, không quen chiến đấu, không được huấn luyện và đánh giặc chỉ vì tình yêu và lòng thù hận.

Khi “âm phong hạc lay động hơn mười tháng”, họ mong triều đình hạ lệnh: “mưa như hạn”.

, Bi kịch đau thương ở đây là: triều đình nhu nhược, không hiểu được tình cảm yêu nước của nhân dân. Lòng căm thù giặc của nông dân không thể nào nguôi:

<3

…Thấy bào thai trắng muốt muốn ăn gan, nhìn ống khói đen ngòm từng ngày chỉ muốn chui ra cắn cổ.

Hình ảnh những người nông dân, nghĩa sĩ yêu nước hiện lên dũng cảm, bộc trực. Lòng yêu nước từ trái tim khiến họ tỏa sáng đẹp đẽ.

Vẻ đẹp của những nghĩa sĩ nông dân yêu nước được bộc lộ ở lòng căm thù giặc sục sôi. Chính lòng căm thù giặc trở thành một hành động bất khuất hết sức anh dũng.

<3<3

Trong các tác phẩm chống chiến tranh phong kiến ​​trước đây, khi những người nông dân phải ra biên ải để bảo vệ lãnh thổ của nhà vua, họ đã ra đi với tâm trạng và thái độ “xuống thuyền mà nước mắt giàn giụa”. mưa”, ở đây, những người nông dân của Nguyễn Đình Chiểu hoàn toàn khác. Họ tự nguyện đứng lên chiến đấu bảo vệ quê hương, đất nước. Nguyễn Đình Chiêu đã khắc họa sinh động vẻ đẹp của đất nước và vẻ đẹp của hành động yêu nước của những người nông dân. Từ động lực tinh thần tự nguyện gánh vác trọng trách lịch sử, họ đã tạo nên sức mạnh to lớn của mình, họ đã hành động, đứng lên chống giặc ngoại xâm, không đợi cha nhìn thấy, ông chỉ “Có áo vải đợi bên thận, vác bao, dao, cầm trên tay ngọn tầm ma, mua dao, mũ đèn”. Hình ảnh người nông dân được thể hiện trong tác phẩm khiến ta vừa tự hào vừa xót xa. Những người dân chính nghĩa dường như chính là hiện thân của sức mạnh cả nước. Đứng trước sự kẻ thù hùng mạnh của “đạn nhỏ, đạn to”, “trống sắt, thuyền đồng”, và đội quân xâm lược chuyên nghiệp, vũ khí mà chúng sử dụng chỉ là “cây gậy” và “áo vải”, “số 1 thế giới” , chỉ có “mài dao”, chỉ có “cung cỏ đá lửa” Thử hỏi, đem những thứ này chống lại họng súng thực dân có khác gì liều chết. Đau lòng khi thấy sự thật tàn khốc phơi bày trước mắt Đau lòng. Đây là bi kịch của người liệt sĩ kêu cứu và bi kịch của sinh mệnh dân tộc ta trong thời khắc nguy kịch đó, bi kịch này đã dẫn đến thảm họa mất nước kéo dài hàng thế kỷ.

Nhưng cũng chính từ tấn bi kịch này, vẻ đẹp của hình tượng những người nghĩa sĩ nông dân yêu nước càng được soi sáng. Với lòng yêu nước bất khuất, họ đã làm nên những điều phi thường, và chính họ đã hát vang bản hùng ca của cuộc chiến tranh vệ quốc. Bất chấp hiểm nguy, bất chấp sự chênh lệch, đối đầu của hoàn cảnh chiến đấu, các anh quyết giành chiến thắng, dùng tinh thần xả thân quên mình để bù đắp sự kém cỏi, chênh lệch giữa mình và địch. Thế trận có khác, nhưng do các nghĩa sĩ đã chiến đấu bằng chính tinh thần của mình, không sợ hy sinh, quyết chiến quyết thắng nên hiệu quả chiến đấu rất tốt.

Chỉ sử dụng vũ khí cơ bản, ví dụ:

Xem Thêm: 50+ Bài văn thuyết minh lớp 9 hay nhất năm 2020

Đốt rơm và đốt nhà tôn nữa,

<3

Đi ngang, phản công, cứ để mật mã chết ngạt…

Chỉ có những thứ vũ khí đơn giản, nhưng lòng yêu nước, tinh thần dân tộc đã tạo nên những điều kỳ diệu. Hình ảnh người nghĩa sĩ nông dân bừng lên ánh hào quang yêu nước dường như che lấp đi thời kỳ đen tối của lịch sử mất nước nửa sau thế kỷ XX.

Sự hi sinh như một tượng đài bằng văn tự, tạc nên hình tượng người anh hùng nghĩa sĩ nông dân anh dũng nhưng bi tráng, tượng trưng cho lòng căm thù giặc của ông cha đối với giặc ngoại xâm. Tượng đài là một mốc son ghi dấu bi kịch lớn của dân tộc – bi kịch mất nước, đánh dấu một thời kỳ đen tối trong lịch sử nước ta – một trăm năm đô hộ của thực dân Pháp. Nhưng anh dũng thay, trong bi kịch lớn lao ấy, đặc biệt là tinh thần bất khuất của quân dân miền Nam nói chung và của dân tộc Việt Nam nói chung vẫn sáng ngời lý tưởng cao cả của các nghĩa sĩ sẵn sàng xả thân vì đại nghĩa, vì dân tộc.

Ví dụ 2

Ruan Tingzhao là một nhà thơ yêu nước mù quáng với lòng yêu nước sâu sắc đối với nhân dân. Ông đã để lại nhiều tác phẩm văn học có giá trị, ngoài bài thơ nổi tiếng “Lv Wentian”, “Wan De Yi Gan Gui” là hiện thân cao nhất cho lòng yêu nước, thương dân của tác giả. Với lòng ngưỡng mộ và cảm thương chân thành, nhà văn đã dựng lên một tượng đài bất tử cho người nông dân – những con người chất phác, thật thà, mang vẻ đẹp của người anh hùng dân tộc sẵn sàng chiến đấu chống lại kẻ thù và hi sinh tính mạng.

Trước hết, họ là những người nông dân chất phác ở nông thôn. Những người này chỉ “làm ăn không lo nghèo”, cuộc sống của họ chỉ gói gọn trong công việc đồng áng, chăn trâu trong làng. Họ quay lại và đi làm để kiếm sống. Họ chỉ là dân làng “không quen cung ngựa, không học lông cừu”, họ không biết gì về “luyện thương, thương, mác, cờ”, và họ không biết gì về binh pháp. và những người lính. Người nông dân anh hùng cần kiệm rất chất phác, mộc mạc, chất phác để sống trong cảnh bần hàn của người nông dân đói rét.

Xem Thêm : Soạn bài Văn bản báo cáo | Soạn văn 7 hay nhất

Tuy nhiên, chúng mang lại vẻ đẹp của một người đàn ông sẵn sàng bất chấp. Vì khi giặc làm loạn, quấy nhiễu thì sức đề kháng của triều đình yếu ớt, “ruộng đất cơm áo” bị cướp, nước bị giặc đô hộ. Là một dân tộc có truyền thống yêu nước, đánh giặc ngoại xâm từ bao đời nay, họ không đợi “đợi ai hỏi bắt ai, xin lần này vỡ kính” mà chủ động chống giặc . Lười trốn chui trốn nhủi, chuyến này nhắm thẳng vào hổ”. Khí phách hào hùng theo hào khí phương Đông của thời đại phong trần. Họ tình nguyện, bất chấp khó khăn trở ngại, đánh giặc, diệt hung thủ cá voi, và bắt được con hổ lớn. Giặc lúc này Uy hiếp, người đông, vũ khí tối tân gấp trăm lần ta, nhưng người Bunun không sợ.

Người nghĩa sĩ nông dân anh dũng chiến đấu, quyết tử vì nước. Kẻ thù dù hùng mạnh, hiện đại, dù biết trước sẽ chết, nhưng dù chiến đấu với tinh thần yêu nước, căm thù giặc, họ cũng không lùi bước. Tinh thần ấy cao đẹp và đáng khâm phục biết bao khi chỉ có dân nghèo mới dám ra trận như những người lính thực thụ, chỉ mặc “quần áo” không dao bầu, đao, mũ dùi đánh trận bằng vũ khí thô sơ. liềm trong tay”, rồi cung và mã tấu…chiến đấu bằng vũ khí. kẻ thù hiện đại.

Các anh đã chiến đấu kiên cường đến hơi thở cuối cùng, tinh thần chiến đấu bất khuất, thông thạo các trận đánh cam go đã trở thành tượng đài lý tưởng trong lòng người dân Việt Nam. Một bức tranh chân thực, sinh động khắc họa hình ảnh anh dũng của những người nông dân trong thời khắc hiểm nghèo nơi biên cương được Đỗ Khâu miêu tả trong đoạn văn: “Khốn khó con rể khua chiêng trống, quân thù giẫm lên hàng rào, không nhìn thấy quân thù Tây không ai sợ Đạn nhỏ đạn nhỏ xông cửa xông vào như chốn không người Kẻ qua hàng, kẻ chém ngược làm ma ma. Mùa hè trước bàng, hãy cho tàu sắt và súng nổ”. Hàng loạt động từ, giới từ mạnh mẽ, nhịp điệu nhanh, mạnh, câu văn như bị đập tan thành từng mảnh, khắc họa hình ảnh những người anh hùng xả thân vì độc lập dân tộc và hy sinh thân mình, vị thần đó đã làm cho kẻ thù hoảng sợ. Có thể nói, hình ảnh người nông dân xung phong nổi bật giữa bầu trời khói lửa, tạo nên một tượng đài nguy nga, để lại ấn tượng khó phai trong lòng người dân đất Việt.

Hình ảnh người nông dân đã xuất hiện từ lâu trong văn học như: “như tướng quân hịch”, “nồi ngô cáo”… nhưng phải đến lần đầu tiên người nông dân mới được nhắc đến. đầu tiên đến với “văn nhân sĩ”, người Việt Nam bước vào văn chương với những thân phận, tính cách, tư tưởng, tình cảm, hành động phong phú như thế. Hy sinh ra đời trong hoàn cảnh khó khăn của những ngày đầu kháng chiến chống Pháp. Một mặt thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với các liệt sĩ đã hy sinh vì Tổ quốc, ca ngợi lòng dũng cảm, kiên trung của họ, mặt khác, nó tố cáo tội ác của thực dân Pháp và phê phán thái độ của chúng đối với chiến tranh. Các vua và quan đại thần nhà Nguyễn một mặt động viên, khích lệ tinh thần nhân dân chống giặc.

Do đó, dùng từ sinh động, giọng điệu linh hoạt, gần gũi với cuộc sống nhà nông, đậm chất Giang Nam phóng khoáng. Với lòng yêu nước sâu sắc, Ruan Tingzhao đã xây dựng hình ảnh một người nông dân chất phác, nghèo khó và đẹp trai. Đây là hình ảnh người nông dân đẹp nhất trong lịch sử văn học dân tộc.

Bài văn mẫu 3

Văn chương của liệt sĩ Nguyễn Đình Chào là những bức tượng bi tráng của những anh hùng nghĩa sĩ, nghĩa sĩ nông dân. Lần đầu tiên trong lịch sử văn học, hình ảnh người nông dân được khắc họa một cách trọn vẹn và đẹp đẽ đến vậy. Nguyễn Đình Chiểu đã hoàn thiện bức tranh nông dân hào hùng và đẹp đẽ qua tác phẩm này.

Năm 1858, thực dân Pháp xâm lược nước ta. Tháng 2 năm 1859, thực dân Pháp chiếm Gia Định và tấn công ra các vùng lân cận (Cù Công, Cần Giờ). Ngày 14-12-1861, cuộc khởi nghĩa của nghĩa quân Cần Giờ đã giành được thắng lợi bước đầu: chém đầu một quan Pháp và một số lính thuộc địa, chiếm được đồn giặc. Ngày 16-12-1862, giặc phản công, 20 nghĩa quân bị giết. Vì vậy, Du Quang, hoàng tộc Gia Định lúc bấy giờ, đã nhờ Ruan Tingzhao viết các nghi thức tế tự và đọc thuộc lòng trong lễ truy điệu liệt sĩ.

Hình ảnh nông dân không xuất hiện trong văn học trung đại, và họ đã được nhắc đến trong tác phẩm Ping Wu Dacao của Ruan Shi: “Deep Dry Wiki, Mang Le Guiduo Four Volumes”” (thiết lập như cờ, tập hợp trong tất cả Đây là lần đầu tiên người nông dân được nhắc đến trong văn học nhưng do tính chất của bản tuyên ngôn nên Nguyễn chưa có điều kiện khắc họa rõ nét chân dung người nông dân mà chỉ có thể dừng lại ở việc khẳng định vị trí, vai trò của họ của đội quân xâm lược trong Chiến tranh chống Nhật Bản

Còn có những tác phẩm văn học của nhà nhân ái Nguyễn Đình Chào đã định hình hình ảnh và tinh thần người nông dân một cách trọn vẹn đến thế, đây là lần đầu tiên trong văn học Việt Nam. Từ cuộc sống đời thường đến đời sống tinh thần, từ vẻ ngoài giản dị, hiền lành đến sự dũng cảm, ngoan cường đều được khắc họa một cách sinh động. Đây là một phát hiện mới của nông dân Ruan Tingzhao – nông dân là lực lượng nòng cốt của mọi cuộc kháng chiến, nhưng họ ít hiểu đúng về vai trò lịch sử của mình.

Mở đầu, tác giả khái quát bối cảnh thời đại, đồng thời khẳng định địa vị, tầm quan trọng của người anh hùng nông dân: lần đầu tiên bộc lộ tấm lòng/ mười năm thăng trầm, có thể không bằng nổi; một trận đánh Tây chính nghĩa, dẫu thua như tiếng la vang”. Đây là một thời đại đầy bi thương và tủi nhục, đã sản sinh ra những người nông dân anh hùng với tấm lòng yêu nước nồng nàn. Câu văn rất ngắn gọn, vỏn vẹn tám chữ: họng súng của quân thù / lòng người, đất gầm trời / gợi lên khí thế sục sôi, căng thẳng, oanh liệt của quân dân ta trong quá trình đánh giặc. tượng đài anh hùng nông dân phía sau.

Người nông dân khi chưa có giặc ngoại xâm sống cuộc đời vất vả, khó khăn: “ra làm quan lo nghèo”. Cuộc sống của họ xoay quanh lũy tre đầu làng, gắn liền với công việc đồng áng nặng nhọc: “Tui chỉ biết chăn trâu, mà ở làng”, “cuốc, cày, bừa, cấy, tay quen rồi”, tập quán canh tác của họ Hoàn toàn xa lạ. Kiếm khách: “Tu luyện khiên, thương, đao, cờ, ta còn chưa từng thấy qua.” Cuộc sống của họ gắn bó với làng xóm, quê hương nên khi nghe tin giặc xâm lược, họ đặt trọn niềm tin vào triều đình: “Niềm tin như nắng hạn mưa rào” và họ mang theo trong mình. Tôi căm thù giặc sâu sắc: thấy bào thai trắng muốt thì thèm ăn gan, thấy ống khói ngày nào đen thui thì muốn chui ra cắn cổ. “Không những thế, họ còn là những người có tinh thần trách nhiệm với Tổ quốc, với đất nước khi đất nước gặp nạn. Dù không được học binh pháp nhưng họ sẵn sàng hy sinh vì bình yên của Tổ quốc. đất nước.

Người nông dân cầm cuốc cày ruộng “trong cuộc chiến chống giặc Tây bỗng đứng dậy trở thành dũng sĩ bất khuất”. Đâu rồi hình bóng của một người mà tôi chỉ biết trong làng, với tầm nhìn hạn hẹp, lớn lên trong tích tắc, và tinh thần chiến đấu sục sôi. Vũ khí tuy đơn sơ, chủ yếu là những vật dụng hàng ngày: măng, cung, dao phay… nhưng các anh hừng hực khí thế, dũng cảm đánh giặc. Chúng nó đâu”, “đập cửa ầm ầm, liều mạng làm như không có chuyện gì xảy ra”,… chúng xử sự rất kiên quyết, dứt khoát: “Kẻ trước, kẻ đốn sau. Mã tà, ma; hè trước, tàu sau, tàu sắt, tàu đồng súng nổ”. v.v… Diễn tả khí thế hào hùng, hành động quyết đoán, quả cảm của những con người quên mình vì đại nghĩa.

Khi miêu tả hình ảnh những người nông dân anh hùng, tác giả hoàn toàn sử dụng bút pháp hiện thực, tái hiện chân thực cuộc sống của họ từ ngoại hình đến công việc nặng nhọc. Ngày,… như nông dân ghét cỏ,…) Đặc biệt thủ pháp đối lập được sử dụng nhiều hơn: tiến/lao vào, đâm/chặt sau, áo vải, đạn to/đạn lớn, đạn nhỏ, v.v. Những kỹ năng nghệ thuật trên là không thể thiếu để khắc họa vẻ đẹp anh hùng và bi tráng của những người nông dân anh hùng.

Văn tế nghĩa sĩ Cần Ruojing là khúc ca hào hùng ca ngợi những người nông dân anh hùng, bất khuất, ngoan cường. Hình ảnh và sự hy sinh của các anh đã chứng kiến ​​lòng yêu nước nồng nàn của các anh, đồng thời cũng là minh chứng cho triết lý sống bất diệt của ông cha ta “thà chết chứ không chịu nhục sống”.

Bài 4

“Văn từ thiện Can Cửu” là đỉnh cao sáng tác của nhà thơ Nguyễn Đình Chiêu, đồng thời cũng là biểu tượng sinh động và sâu sắc nhất về lòng yêu nước thương dân của ông. Bằng tấm lòng cảm thương và sự ngưỡng mộ chân thành, nhà thơ đã dựng nên một “tượng đài nghệ thuật” bất tử về những người nghĩa sĩ nông dân anh hùng trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc.

Có thể nói “Tử Tế” là một bản trường ca buồn về một nhà hảo tâm hy sinh tính mạng vì sự tồn vong của đất nước. Những người nghèo chân chất “Mồ côi chí thú làm ăn lo nghèo, ý thức đứng lên gánh vác nhiệm vụ trọng đại, gian khổ của đất nước: đánh giặc, trước tội ác man rợ của Phật giáo, trước thái độ bần cùng, hèn hạ của triều đình, họ không bịt tai bịt mắt, Ý thức trách nhiệm công dân thôi thúc họ cầm vũ khí chiến đấu:

<3

Không có thăng trầm, chuyến đi này đầy hổ báo”.

Xem Thêm: Tập làm văn lớp 5: Tả một cây cổ thụ (Dàn ý 40 mẫu) Tả cây cối lớp 5

Họ không phải là binh thường của triều đình, mà là “những người làng xóm thương tình gánh vác mà chiêu mộ”. Đây là ý nghĩa của lòng vị tha dân tộc, dám chống lại kẻ thù và dám hy sinh. Điều này hoàn toàn trái ngược với các quan đại thần tham sống sợ chết. Chính vì vậy, hình ảnh những người anh hùng nông dân càng thân thương và đáng quý hơn.

Không cần mệnh lệnh của cấp trên, không đợi trang bị, huấn luyện, các anh đã lao vào trận quyết chiến với kẻ thù với lòng dũng cảm hiếm có: “Ai qua trước, người sau chém sau”. Mùa hè năm ngoái, có tiếng vo ve phía sau, giá đỡ tàu thiếc trôi dạt và tiếng súng nổ. Tinh thần này đã đưa những vũ khí thô sơ vào tay họ để làm việc: “Một que diêm đánh bằng rơm, và một cây cung cũng đốt cháy một ngôi nhà tôn giáo khác – và một thanh kiếm vung bằng lưỡi đại đao cũng chặt đầu quan chức đó”.

Dũng cảm trong trận chiến khắc phục điểm yếu về trang bị. Trong cảnh chiến đấu tráng lệ, hình bóng của một người lính anh hùng nông dân đang chiến đấu đặc biệt bắt mắt.

Trong thơ cổ của ta, chỗ tả trận đánh không nhiều, thường tả vài nét. Trong cuộc hy sinh này, nhà thơ đã miêu tả rất chân thực, chi tiết sống động, khí phách anh hùng gần gũi, nó ở trong cuộc sống, nó quen thuộc với mọi người. Sức mạnh của nghệ thuật đã biến những hình ảnh đời thường thành hình ảnh những người nghĩa sĩ nông dân chân lấm tay bùn quanh năm nhưng khi sôi sục bên trong thì biến thành những anh hùng nghĩa sĩ cứu nước. . Hình bóng của họ thống trị chiến trường, hiện ra từ bầu trời trên ánh nến, bao trùm cả không gian, thấp thoáng như một tượng đài nguy nga.

Cảm xúc chủ đạo của một số đoạn văn là cảm xúc bi tráng, ngôn từ mạnh mẽ, mạnh mẽ, mọi hành động được thể hiện bằng động từ mạnh, ngữ điệu sục sôi, trào dâng. Nghệ thuật Chiến đấu đạt hiệu quả cao nhất… tất cả được kết hợp thành một giai điệu chiến đấu hào hùng, thú vị. Thật là một sử thi tuyệt vời. Ngòi bút của tác giả xứng đáng với những chiến công cao cả của những anh hùng nông dân, tác giả đã phát hiện ra những tư tưởng vô cùng vĩ đại trong hành động giết giặc cứu nước của họ.

Gần ba chục nghĩa sĩ nông dân đã hy sinh trong một trận cận chiến ác liệt. Một người đàn ông nào đó chết thảm, cả cây cối trong làng đều tiếc thương: “Non sông mất lối, cây cỏ mấy dặm. Người chết vì nước non, người chết vì đồng bào, Tượng đài nghệ thuật “Tấm thẻ liệt sĩ đẫm máu bi tráng. Đứng giữa khói lửa chiến tranh, tiếng kêu gào của quân tình nguyện, và cả những giọt nước mắt, tiếng kêu đau đớn của các thi sĩ và nhân dân.Đây là thành tựu nghệ thuật đặc sắc của nhà thơ yêu nước mù Đinh Triệu. Sự hy sinh như một tượng đài, một mốc son, một lâu đài vinh quang của nông dân và nhân dân lao động miền Nam, mãi mãi sáng ngời.

Bài 5

Nguyễn Đình Chiểu là một nhà Nho yêu nước cuối thế kỷ 19. Cuộc đời anh đầy bất hạnh. Nhưng với nghị lực phi thường của mình, ông đã trở thành tám tấm gương sáng về nhiều mặt… “Nhà văn từ thiện bất cần đời” Ruan Tingzhao đã dựng lên một bức tượng bi tráng về những người nông dân anh hùng chống giặc Pháp cuối thế kỷ xx ” Sự đánh giá trên rất xứng đáng với thành công của tác phẩm. Hơn một thế kỷ trước, khi đọc lại tác phẩm văn học ấy, ai mà không rưng rưng xúc động, bởi “Nước mắt anh hùng” có bao nhiêu tiếng khô khan?

Mở đầu tác giả thở dài:

Ôi! Súng giặc nội xâm, lòng người phơi phới!

Đây là hoàn cảnh và bối cảnh xây dựng tượng đài của Ruan Tingzhao. Đất nước bị xâm lược. Tiếng pháo của địch gầm rú khắp rừng núi và đồng bằng. Một kẻ thù hung dữ đang đến. Xã tắc đang chao đảo trước “tàu sắt, tàu đồng, tiếng súng”, có lẽ, đã đến lúc:

Tiền tan chảy

Gạch sơn Dainai và mây nhuộm

Cũng là thời gian:

Trốn khỏi nhà

Tổ chim ác là bị lạc

Xem Thêm : Kể lại câu chuyện Các em nhỏ và cụ già – Tập làm văn lớp 3 (3 mẫu)

(chạy về phía tây – nguyễn đình chiểu)

Trong cảnh tang thương, ly tán, đau thương này, lòng dân sáng ngời giữa trời xanh!

Họ là ai?

Họ không phải là những nhà nho, học giả, cũng không phải là những gia đình giàu có được vua chúa sủng ái. Họ chỉ là con người:

Mồ côi chí thú làm ăn, lo thoát nghèo

…chỉ biết chăn trâu, sống ở làng quê

Cày, bừa, cấy, tay tôi đã quen rồi;

Luyện khiên, luyện thương, luyện mác, luyện cờ, tôi chưa từng thấy

Xem Thêm: 10 điều về công ơn cha mẹ – con nguyện tìm cách đáp đền

Họ hoàn toàn là nông dân, 100% là nông dân và họ chưa bao giờ bước chân ra khỏi làng! Không những thế, họ còn là những nông dân nghèo, rất nghèo. Chữ “mồ côi” của ông Dư thật đáng thương! Nó chỉ những ngày thường, nhưng những tháng năm dài đằng đẵng đó, chúng không giống như “bầy đàn” của hoàng đế và quan lại. Cả một đời, từ thế hệ này sang thế hệ khác, bán mặt cho đất bán lưng cho trời! Tuy nhiên, những người đầu tiên đứng lên là những người bị bỏ rơi, ngay cả khi họ không phải là binh lính hay lính canh. Họ chỉ tụ tập dưới ngọn cờ vì một mục đích cao cả.

<3

Hai vầng nhật nguyệt chói lọi, đâu treo cừu bán chó.

Ruan Tingzhao đã dùng hai câu trên để cho chúng ta thấy họ là những liệt sĩ thực sự, những người có trọng trách với đất nước, những người có dòng máu bất khuất. Vì vậy, họ quyết định: “Lần này, tôi sẽ cố gắng hết sức… Chuyến đi này nhất định sẽ thành công.”

Đây là suy nghĩ của hàng triệu người về thị trinh, cha của đại vương phùng hưng, người từng chém cá kình ở biển đông và bắt hổ trong lịch sử dân tộc.

Nhưng ông già vẫn không quên họ là những người chân đất mang trong tim kẻ thù:

Thấy bào thai trắng muốt muốn ăn gan

Tôi muốn cắn vào cổ mình vào cái ngày nhìn thấy ống khói chuyển sang màu đen!

Chính lòng căm thù ấy đã giúp họ vượt qua khó khăn, khắc phục khó khăn, không đợi vũ khí, cơm áo, luyện binh, không sợ kẻ thù hùng mạnh, có vũ khí tối tân, có tinh thần cầu lợi. .. Ngay lập tức tôi quyết định ra trận với một vũ khí tự chế đơn giản: “Súng hỏa mai bằng rơm/kiếm bằng dao rựa”, nghĩa là gì? Chiến đấu càng lâu càng tốt để tiêu diệt kẻ thù! Không có lòng đại nghĩa thì làm sao có dũng khí?

Và, khi họ cạnh tranh, họ làm rất tốt:

Lao động, khua chiêng đánh trống, đạp rào thấy địch không với tới, ai sợ thằng tây bắn đạn nhỏ, đạn to xông vào, xông vào trong, như thể anh ta không có giống nhau.

Kẻ vượt, kẻ chém, dọa ma; hè trước, sau này tàu sắt tàu đồng nổ tung.

Thật là một trận chiến thù hận khốc liệt, khốc liệt! Những động từ mạnh mẽ “bước-trượt-đẩy-đấm-ngang-xéo-” cho phép người đọc hàng trăm năm sau vẫn thấy khí thế bấp bênh của quân khởi nghĩa trước mặt. Trong ánh lửa bập bùng, những bắp tay trần lấp lóa, lưỡi gươm sáng loáng, tiếng bước chân vội vã, tiếng rống giết giặc…

Trên văn đàn Việt Nam lúc bấy giờ, hiếm thấy những bức tranh hiện thực sống động như vậy! Chiết trung, bút và mực tin đồn quý giá biết bao! Tại sao một người bị “bóng tối bao quanh” lại có thể nhìn rõ như vậy? Tài năng hay tấm lòng? Có lẽ tất cả mọi thứ!

Chính tinh thần chiến đấu của các nghĩa sĩ đã lập nên những chiến công đáng được biểu dương. Họ đã tiêu diệt bọn chỉ huy gian ác, đốt hang ổ của bọn gián điệp, tức là kẻ thù nổi, kẻ thù chìm, kẻ thù ruột thịt, kẻ thù tư tưởng (thầy)… càng có ý nghĩa. Nó có ý nghĩa rất lớn khi những chiến công này bao gồm những vũ khí rất thô sơ này! Tượng đài ấy càng hùng vĩ hơn.

Thật đáng tiếc! Họ đã ngã xuống! Sự hy sinh anh dũng của họ khiến cả thế giới đau lòng:

Sông nhiều cây cối, cây cối muôn dặm;

Nhìn qua thị trường thấy phù hợp với mọi lứa tuổi.

Trời u ám! Người than khóc! Thật là một bi kịch! Đằng sau cái chết của anh hùng sẽ là:

Đau quá! Mẹ già ngồi khóc, đêm khuya ngọn đèn leo lét trong lều. Hồi hộp hơn! Vợ yếu chạy tìm chồng, bóng chiều trước ngõ tan dần.

Có thể nói, Ruan Tingzhao đã viết một câu đau lòng như vậy với máu và nước mắt đan xen!

Mặc dù Ruan Tingzhao đã lau nước mắt và ca ngợi sự hy sinh anh dũng của những người lính, nhưng anh ấy có một tình yêu vĩ đại tràn ngập ánh trăng, “đánh giặc trong nước, cùng anh ấy giúp đỡ linh hồn”, và thề sẽ trao tặng vĩnh viễn “, nghĩa là những người đó sau khi chết vẫn còn sống! Nhưng chúng tôi vẫn không khỏi ngậm ngùi, đau xót trong lòng!

Tượng đài bi tráng do Nguyễn Đình Chiêu dựng bằng ngọn bút sẽ trường tồn cùng non sông Việt Nam! Đây là tượng nông dân đánh giặc đầu tiên! Người Việt Nam biết chọc lỗ trên cành cây để gieo hạt, và họ cũng biết vót măng, vót tre để chống lại mọi kẻ thù bốn chân và hai chân! Họ là những người chủ thực sự của đất nước. Nhưng trong văn học chính thống trước khi Ruan Tingzhao cai trị, họ chưa bao giờ trở thành nhân vật trung tâm! Bây giờ, Ruan Tingzhao đã trả lại những người chân lấm tay bùn này về đúng vị trí của họ. Ruan Tingzhao đã trở thành một ngôi sao sáng trong giới văn học Trung Quốc vào cuối thế kỷ thứ mười với công trạng “một nhà từ thiện văn học xứng đáng”! “Văn nhân từ thiện phải tiến lên” là một “anh hùng ca” muôn đời (Fan Wendong).

Thắp nén nhang tưởng nhớ, tưởng nhớ anh hùng, tưởng nhớ nhà thơ yêu nước Nguyễn Đình Chiêu.

Giới thiệu kênh youtube vietjack

Ngân hàng đề thi lớp 11 tại

khoahoc.vietjack.com

  • Hơn 75.000 câu hỏi toán trắc nghiệm có đáp án
  • Hơn 50.000 câu hỏi trắc nghiệm với 11 đáp án chi tiết
  • Gần 40.000 Câu hỏi và Đáp án trắc nghiệm Vật lý 11
  • Ngân hàng câu hỏi trắc nghiệm

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục