Bài văn mẫu phân tích tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông

Bài văn mẫu phân tích tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông

Phân tích ai đã đặt tên cho dòng sông

Tác phẩm “Đặt tên cho dòng sông” là một trong những tác phẩm trọng tâm của chuyên đề ngữ văn lớp 12, đồng thời cũng có giá trị đo lường cao. Tuy nhiên, bài thi được đánh giá là khá khó. Vì vậy, để giải quyết vấn đề này, bài viết dưới đây sẽ cung cấp một số bài văn mẫu để các bạn tham khảo.

Bạn Đang Xem: Bài văn mẫu phân tích tác phẩm Ai đã đặt tên cho dòng sông

1. Tác giả, tác phẩm:

Hoàng Phủ Ngọc Tường sinh năm 1937 tại thành phố Huế, quê gốc ở xã Vân Chàng Bích Khê, huyện Vân Phong, tỉnh Quảng Trị. Ông học ở Huế cho đến khi tốt nghiệp trung học, tốt nghiệp Đại học Sư phạm Sài Gòn năm 1960, và tốt nghiệp Đại học Huế năm 1964.

Năm 1966, Hoàng cung Yubi trốn ra chiến khu và tham gia kháng chiến chống Mỹ thông qua các hoạt động văn hóa nghệ thuật. Ông từng là tổng thư ký Hiệp hội Thiên văn và Nghệ thuật Chi Chengtian, chủ tịch Hiệp hội Thiên văn Ping, và tổng biên tập tạp chí “cua viet”. Năm 2007, anh đoạt giải thưởng văn học nghệ thuật toàn quốc

Tác phẩm chính: Những ngôi sao trên đỉnh phù văn lau, chùm lửa, ai đã đặt tên cho dòng sông, hoa trái quanh em, núi mộng…

Phong cách sáng tác: Kết hợp giữa trí tuệ và trữ tình, lập luận sắc bén, tư duy đa chiều, kiến ​​thức toàn diện về triết học, văn hóa, lịch sử, địa lý…, lối viết hướng nội, súc tích, tâm huyết, tài hoa.

Người được đặt tên được lấy từ chữ ký cùng tên, đó là chữ ký tuyệt vời của anh ấy.

2. Phân tích tóm tắt tác phẩm đặt tên cho sông:

Giới thiệu:Giới thiệu tác giả:

Hoàng Phủ Ngọc Tường sinh ngày 9 tháng 9 năm 1937 tại Thành phố Huế. Quê mẹ ở làng Bích Khê, xã Vân Long, huyện Vân Phong, tỉnh Quảng Trị.

<3

Là cây bút chuyên viết, Hoàng Phủ Ngọc Tường nổi lên trên văn đàn Việt Nam với nhiều tác phẩm có giá trị: Những ngôi sao trên nóc tháp Phù Vân (1971), Nhiều ngọn đèn (1979), Ai đã đặt tên cho dòng sông (1986), Reed’s Will (1984), Fantasy Mountain (1999),……

Văn bản:

Ý nghĩa nhan đề: “Ai đã đặt tên cho dòng sông” vừa gợi lên cái tên sông Hương đẹp đẽ, một vẻ đẹp phong phú, đa dạng và kì diệu như đời sống tinh thần của người dân địa phương. Cảm ơn những người đã có công khai phá vùng đất này. Dòng sông huyền thoại.

Vẻ đẹp của dòng sông thiên nhiên:

– Thượng nguồn: “Bản hùng ca rừng xanh”, “Cô gái giang hồ”, “Người con gái sơn lâm”, “Bà mẹ phù sa văn hóa dân tộc”.

– Trên đường vào Huế: Sông Hương như một cô gái mới yêu, một bên rất e ấp, một bên rất năng động.

Xem Thêm: Vật Lí 10 Bài 7 Kết nối tri thức, Chân trời sáng tạo

– Cuộc chia tay giữa kinh thành và Huế náo nhiệt: tài nữ và người tình say sưa “đánh đàn trong đêm khuya”.

Nét đẹp văn hóa lịch sử của dòng sông.

– Dòng sông Hương là minh chứng cho lịch sử của Huế và đất nước: “Phú Xuân rực sáng, kinh đô anh hùng Nguyễn Huệ”, chứng kiến ​​thất bại bi tráng của cuộc khởi nghĩa thế kỷ 19,…

p><3

– Là một người con gái anh hùng: đã nhiều lần cùng Huế chiến đấu dũng cảm trong thời trung đại, cả Cách mạng Tháng Tám đều lập được những thắng lợi lẫy lừng,…

– Sông Hương là “mẹ đẻ của văn hóa dân tộc”: tất cả kinh nhạc Huế, những bài bản theo suốt đời, tứ cảnh đều sinh ra trên mặt nước sông Hương.

– Người tài nữ đánh đàn trong đêm khuya: không bao giờ lặp lại trong cảm hứng của nhà thơ.

Xem Thêm : Cóc kiện trời – Truyện cổ tích

Kết luận: Đánh giá giá trị nội dung và nghệ thuật.

3. Fan Wenyi phân tích tác phẩm của người đã đặt tên cho dòng sông:

Hoàng Phủ Ngọc Tường không phải là nhà văn gốc Huế, quê gốc ở Quảng Ngãi, nhưng ông sinh ra ở Huế, cho đến cuối đời vẫn gắn bó với Huế. Có lẽ vì thế mà tác giả có một tình yêu sâu sắc và sự theo đuổi nhân văn, lịch sử và địa lý Huế, điều này đã tạo nền tảng vững chắc để viết nên bài văn xuôi tuyệt vời này. Các nhà văn luôn sáng tạo với một phong cách nghệ thuật độc đáo, tác phẩm của họ luôn giàu liên tưởng, giọng văn ấm áp, hài hòa, là sự kết hợp hoàn hảo giữa trữ tình và trí tuệ, lập luận sắc bén và tư duy đa chiều. Chính những đặc điểm đó của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Đãng đã làm cho văn học Việt Nam có những tác phẩm tuyệt vời có giá trị sâu rộng cho đến ngày nay.

Tác phẩm Những tên sông ở Huế, in trong sách cùng tên, luận văn gồm ba phần, những đoạn trích chúng tôi nghiên cứu ở phần đầu, chủ yếu là vẻ đẹp thơ ca. Hương mơ trữ tình của dòng nước chảy trôi giữa trời Huế mộng mơ.

Hoàng Phủ Ngọc Tường đã viết nên những trang viết này bằng tất cả tình yêu và cảm xúc dâng trào, say đắm với mảnh đất Huế thơ mộng, trữ tình. Hình ảnh sông Hương hiện lên như một cô gái Huế xinh đẹp, duyên dáng với mái tóc dài đen nhánh, cá tính của cô gái đầy màu sắc mới, có lúc cá tính, mạnh mẽ, có lúc dịu dàng, uyển chuyển.

Mở đầu tác phẩm, tác giả với vốn kiến ​​thức sâu rộng về địa lý đã mang đến cho người đọc vẻ đẹp của muôn vàn cảnh sắc thiên nhiên và vẻ đẹp quyến rũ của những dòng sông. Sông Hương được công nhận là vẻ đẹp của cảnh quan địa lý Huế và ngược lại, vẻ đẹp thiên nhiên hai bên bờ sông cũng được dòng sông tô đậm, chúng nương tựa vào nhau tạo nên vẻ đẹp rất riêng và thơ mộng. Sông Hương chảy qua ba khúc là sông Hương chảy qua lưng chừng Trường Sơn, sông Hương chảy qua ngoại thành Huế và cuối cùng là sông Hương chảy qua thành phố. đã tạo nên thương hiệu cho vẻ đẹp của nó. Vẻ đẹp của Fuxuan Imperial City.

Sông Hương trong không gian núi rừng Trường Sơn in dấu cảnh đẹp do núi rừng Trường Sơn tạo nên và góp phần hình thành nên dòng sông tươi đẹp. Để minh họa cho luận điểm này, tác giả đã bổ sung ba hình ảnh so sánh và nhân hóa đặc biệt ấn tượng trong bài “Sông Hương như sử thi rừng xanh”, một hình ảnh so sánh mới và rất độc đáo. Lạ lùng, chứng tỏ phường nhân cách của tác giả rất phong phú, mạnh mẽ và táo bạo. Dòng sông Hương hùng vĩ và trải dài vô tận, nằm giữa lòng Trường Sơn, mang dáng vẻ hùng vĩ và trữ tình. Tất cả trong nhịp điệu “chạy dưới bóng cây to”, “dội thác ghềnh thác”, “quay như vũ bão”, tác giả đã sử dụng những động từ mạnh nhằm nhấn mạnh sự đậm đà của miền sông nước. Không những thế, dòng sông chảy qua “đỗ quyên rừng đỏ vạn dặm” cũng không mất đi hương sắc thơ mộng, trong khung cảnh “nhu mê đắm lòng” lại có một loại tâm tình khác. Toàn bộ dòng sông tồn tại như một sự sống mâu thuẫn nhưng rất hài hòa, tạo nên vẻ đẹp phong phú, đa dạng và sức sống mãnh liệt cho dòng sông Tương Giang.

Nhưng chưa hết, em cảm thấy ở đoạn văn này chưa thể hiện hết vẻ đẹp và tính cách của dòng sông nên tác giả tiếp tục sử dụng những hình ảnh nhân hóa đầy sáng tạo, tác giả so sánh sông Hương với “sự phóng khoáng” Và cô gái gypsy hoang dã”, giống như một bộ lạc du mục, mạnh mẽ và hoang dã, và một chút hoang dã, gợi nhớ đến một cô gái sôi máu, nhảy múa nóng bỏng và mê đắm. Dòng sông, qua cách miêu tả của tác giả, đã trở thành một loại Tính cách, một loại tâm hồn phóng khoáng, và chính rừng cổ thụ, đã hun đúc nên tâm hồn dũng cảm, tự do, trong sáng của nó. Loại tính cách và tâm hồn ấy chính là thứ mà dòng sông muốn ẩn mình vào núi thẳm. Một khi ra khỏi rừng già, tức khắc kết thúc cuộc đời hùng tráng của Lâm Môn, ném chìa khóa ra, nhốt xuống vực sâu dưới Kim Phong sơn trong núi thẳm. Quá trình nghệ thuật và lao động miệt mài của tác giả.

Vừa bước ra khỏi khu rừng già, Xiangshuihe bẽn lẽn khoác lên mình chiếc áo mới toanh rất đẹp khiến chúng tôi có chút bất ngờ xen lẫn khó hiểu. Tác giả so sánh vẻ đẹp của sông Hương với “người mẹ phù sa của nền văn hiến nước nhà”, mang vẻ đẹp dịu dàng đầy trí tuệ, sinh ra con cháu xứ Huế và các nền văn hóa hai bên bờ eo biển. Bờ sông cố đô lành lạnh ngọt ngào phù sa ấm áp. Dòng nước lặng lẽ chảy, lặng lẽ tích tụ văn hiến rực rỡ, như người mẹ hiền, luôn âm thầm hy sinh, chịu đựng, vì đứa con thân yêu, mẹ không đòi hỏi điều gì, chỉ mong đứa con khôn lớn, mai một lưu truyền khắp thiên hạ. Ở đây tác giả có

Cuối dòng chảy giữa Trường Sơn, sông Hương bắt đầu cuộc sống mới ở ven kinh thành Huế, băng qua miền Á Châu đầy hoa dại, rất tình và rất nên thơ. .Mang vẻ đẹp của một “gái đẹp”, trong cái nhìn của nhà văn, cô gái đang say giấc nồng thì người yêu đến đánh thức. Sở dĩ tác giả có sự liên tưởng như vậy vì dòng sông êm đềm trôi. Hành trình ngược xuôi Cửa Hương tĩnh lặng giờ đây như một cuộc tìm kiếm có ý thức người con gái trong mộng của mình. Vì vậy, dòng chảy này đã được ví như tìm kiếm và theo đuổi, hào hoa và đam mê. Đây là hành trình của những đôi tình nhân đi tìm nhau, và hành trình của những nàng công chúa đi tìm chàng hoàng tử trong mơ của mình. Dòng sông tràn đầy năng lượng mới, hình hài mới, biến đổi không ngừng, “luẩn quẩn giữa những khúc cua gấp, uốn thành những đường cong rất dịu dàng”. Tác giả nhìn dòng sông và tưởng tượng ra một “mỹ nhân” đang khoe những đường cong quyến rũ của mình, đó là sự liên tưởng đầy sáng tạo và mạnh mẽ của tác giả.

Sông Hương khi đi qua vùng đất Châu Á không chỉ mang vẻ đẹp dịu dàng của người con gái mà còn mang vẻ đẹp vô cùng đa dạng và phong phú. “Có lúc nước chuyển màu xanh thẫm”, “mềm mại như lụa”, vẻ đẹp êm đềm, bình yên ấy. Rồi dòng sông xuyên qua núi, mặt nước phản chiếu những sắc màu rực rỡ “sáng xanh, chiều vàng, chiều tím” thật kỳ thú. và hình ảnh độc đáo. .Khi sông Hương đi qua lăng tẩm trở nên trầm mặc, cổ kính tạo cảm giác sông Hương đang trầm ngâm, thành kính nghĩ về lịch sử huy hoàng của các vị vua, hoàng hậu ngày xưa. Thế nào, và rồi đôi mắt của ông Xiang bỗng sáng lên, trẻ ra nhiều khi nghe thấy âm thanh của thành phố.

Cuối cùng, tác giả đưa cảnh sông Hương nằm trong vòng tay của thành phố Huế, như một cô gái thẹn thùng nằm trong vòng tay người yêu sắp xa người yêu. Nhà văn đã khéo léo tạo nên hình ảnh độc đáo “chiếc cầu trắng giữa phố vắng, nhỏ như vầng trăng khuyết” ám chỉ một mối tình mới của thiếu nữ Huế. Rồi “dòng sông mềm lại, như một tình yêu không nói thành lời”, như trái tim e ấp, rụt rè của cô gái Huế trong mối tình đầu.

Xem Thêm: Bài viết số 7 lớp 9 đề 5: Phân tích bài thơ Tức cảnh Pác Bó của Hồ Chí Minh Dàn ý & 17 mẫu bài viết số 7 lớp 9 đề 5

Tác giả so sánh Huế với điệu “chậm” của Huế, chậm rãi như “mặt hồ phẳng lặng”, “dòng sông chảy chầm chậm qua thành phố… đó là điệu chậm đầy cảm xúc, nhất là đối với Huế”, câu văn đưa nhạc chậm đến lòng người đọc, du dương, mềm mại, tinh tế, đầy liên tưởng thơ mộng, lãng mạn. Rồi tác giả tiếp tục có những liên tưởng mới thú vị “sông Neva sục sạo các chỏm băng”, “trên mỗi chỏm băng có một chú hải âu tinh nghịch đứng bằng một chân, thưởng thức chiếc thuyền xinh đẹp của mình”. đoạn cuối, vì con thuyền quá vội để tạm biệt những người bạn trên bờ, tác giả nhớ đến dòng sông nhiều hương và “chợt cảm nhận nhịp điệu lặng lẽ của nó khi đi qua thành phố”. Dòng chảy chậm rãi ấy gợi cho ta hình ảnh một cô gái e ấp nửa muốn ra đi nửa muốn ở lại, không nỡ rời khỏi vòng tay âu yếm của người mình yêu, lòng đầy ưu tư. Với lối viết sinh động, sáng tạo, tác giả đã biến Dòng Tương Giang thành một “nàng thơ” e ấp, dịu dàng đắm say trong mối tình với chàng trai xứ Huế mộng mơ.

Ngoài ra, sông Hương còn chứng kiến ​​biết bao lịch sử thăng trầm, thịnh suy của cố đô Huế. Con người, chứng nhân của sông Hương, khắc sâu trong lòng. Sông Hương là biểu tượng đẹp nhất, xây dựng nên hình ảnh xứ Huế xinh đẹp và thơ mộng, xuyên suốt nền văn hiến hàng ngàn năm của đất nước này. Vẻ đẹp thanh tao, cá tính ẩn sâu, Tương Hà không già đi bao lâu vẫn mang trong mình sự thanh xuân yêu kiều của những cô gái trẻ.

Tác giả Hoàng Phủ Ngọc Tường đã dựa vào óc sáng tạo, óc liên tưởng tài tình, óc quan sát tỉ mỉ và sự am hiểu sâu sắc về kiến ​​thức văn hóa xã hội xứ Huế để sáng tạo ra hàng loạt tác phẩm ký đặc sắc, như khắc họa vào lòng người đọc và người nghe Một bức tranh đẹp Huế và sông Hương, vẻ đẹp nhân hậu, thiêng liêng nhưng cũng rất tinh tế. Tất cả đều như dẫn người đọc đến Huế một lần, để đứng trên cây cầy vắt ngang sông Hương, để cảm nhận dòng sông và để thỏa lòng mình.

Nó đã thực sự thành công trong việc biến một dòng sông vô hồn thành một sinh vật có tri giác, có nhân cách, biết hy sinh như một con người thực thụ, khiến khán giả say mê lắng nghe. Rất ấn tượng với dòng sông.

4. Bài văn mẫu 2 phân tích ai đã đặt tên cho dòng sông:

“Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông” là tự truyện đặc sắc của Hoàng Phủ ngọc Tường viết về dòng sông Hương êm đềm thơ mộng của xứ Huế. Vòng cảm xúc của bài viết là vẻ đẹp độc đáo, khác biệt của con sông duy nhất chảy qua thành phố Huế. Hoàng Phủ Ngọc Tường là bậc thầy trong việc miêu tả vẻ đẹp và tâm hồn của dòng sông xứ Huế này.

Có lẽ vì đặc điểm của phong cách ký bút nên cách viết của Huang Fuyutang rất tự do và dễ dàng, điêu luyện và mềm mại. Bằng trái tim yêu Huế, yêu cảnh sắc thiên nhiên, yêu sông Hương, Huang Fuyutang đã đăng lên bài những sắc màu, âm thanh rất riêng của Huế.

Sông Hương được tác giả ca ngợi là “con sông duy nhất chảy qua thành phố Huế”, con sông này chảy qua thành phố Huế đã chứng kiến ​​bao đổi thay của mảnh đất này. Lần đầu tiên tác giả viết về sông Hương là từ thượng nguồn. Cảnh đẹp của dòng sông lúc này gợi cho tác giả hình ảnh một cô gái giang hồ tự do, ngông cuồng và quyến rũ.

Dưới ngòi bút của tác giả, dòng sông Hương hiện lên thật tuyệt vời “Sông Hương như một khúc nhạc rừng cổ thụ, khi thì rì rầm dưới bóng những cây đại thụ, khi dữ dội vượt qua bao ghềnh thác, khi thì như cuộn trào. Một dòng xoáy- Như cơn lốc xoáy xuống vực sâu thăm thẳm, lúc nhẹ nhàng say đắm giữa rừng đỗ quyên rực rỡ muôn dặm, chỉ với một vài chi tiết, bức tường ngọc của cung điện đã thu trọn vẻ đẹp có lúc mãnh liệt, lúc mềm mại của dòng sông Hương, có lẽ đây là nét đặc trưng của dòng sông Hương. sông Hương ngược dòng thời tiết thay đổi.

Thật bất ngờ, trong mắt tác giả, Tương Hà giống như “một cô gái giang hồ tự do, phóng khoáng và dũng cảm, một tâm hồn tự do và trong sáng”. Có lẽ đó là biện pháp nhân hóa ẩn dụ để gợi lên vẻ đẹp hoang sơ, quyến rũ của dòng sông. Có thể thấy, trong ngòi bút tự do, phóng khoáng của tác giả, vùng thượng du toát lên một vẻ huyền bí, hùng vĩ và rất riêng.

Tuy nhiên, chỉ cần ngược dòng với Hoàng Cung, bạn mới có thể khám phá hết vẻ đẹp của dòng sông khi nó chảy về phía kinh thành Huế. Có lẽ bạn đọc sẽ phải ngẩn ngơ trước vẻ đẹp dịu dàng, mềm mại và nhanh nhẹn của nó. Tác giả so sánh Tương Giang là “người tình dịu dàng thủy chung nơi cố đô”. Không phải vô cớ mà tác giả lại so sánh nghệ thuật như vậy.

5. Bài văn mẫu số 3 phân tích ai đã đặt tên cho dòng sông:

Trên dải đất hình chữ S của ba miền bắc trung nam, mỗi miền đã thương nhớ biết bao văn nhân có tâm hồn lãng mạn, bay bổng. Đặc biệt là miền trung của mảnh đất này, miền trung của xứ Huế mộng mơ.

Xem Thêm : Bài 27 trang 48 SGK Toán 8 tập 1 – : Phép cộng các phân thức đại số

Thiên nhiên và con người Huế có lẽ luôn được biết đến với vẻ đẹp dịu dàng và ấm áp, nhưng ít ai biết rằng vẻ đẹp ấy một phần là do nét đặc trưng của dòng sông Hương bao quanh thành phố. Bài “Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông” của Hoàng Phủ ngọc Tường là một bài viết hay và sâu sắc về hoàng giang tượng trưng cho thiên nhiên và con người xứ Huế.

Bài bút ký đặt tên cho dòng sông được in trên bút ký cùng tên, có tổng cộng 8 bút ký, được tác giả viết sau đại thắng mùa xuân 1975, khi cả nước đang tưng bừng xây dựng chủ nghĩa cộng sản xã hội. Nhưng đối với cung đình, lòng yêu nước, tinh thần dân tộc thường gắn liền với tình yêu thiên nhiên, truyền thống văn hóa dân tộc.

Sông Hương được tác giả miêu tả ở ba trạng thái trong ba đoạn văn khác nhau: khi ở thượng lưu, khi ở trung tâm và ven đô, pha thêm chút hương vị văn hóa thôn quê. Ở thượng nguồn sông Tương Giang được các nhà văn miêu tả với vẻ đẹp của “cô gái giang hồ tự do, phóng khoáng” Nghệ thuật nhân hóa khiến dòng sông hiện lên là một cô gái đầy nữ tính, có lúc dữ dội, bốc lửa, có lúc trầm lắng, tĩnh lặng.

Yu Yubi nhìn Giang dưới con mắt của một “người tình”, anh yêu, anh yêu vẻ đẹp hoang sơ và độc đáo của sông Hương. Dòng sông cũng đã được miêu tả như một khúc ca của rừng già “giữa rừng già, sông là một khúc ca tuyệt vời, nó réo rắt giữa những cây đại thụ, nó dữ dội vượt qua thác ghềnh, và quay cuồng. vực thẳm như một cơn gió lốc.”

Xem Thêm: Bạn Đồng Môn Là Gì, Nghĩa Của Từ Đồng Môn, Đồng Niên, Đồng Môn Và Bạn Nối Khố

Đối với mọi dòng sông, đoạn thượng nguồn là nơi chảy xiết và dữ dội nhất, và sông Hương cũng vậy, nguồn nước của nó dồi dào và phong phú đủ để chảy qua toàn bộ thành phố Huế. Sông Hương vừa là bản hùng ca của rừng xưa, vừa là “bà mẹ phù sa của huyện văn hiến”, là nơi cung cấp phù sa trù phú cho con người nơi đây và thiên nhiên xứ Huế. . .

Vì sinh ra và lớn lên ở thành phố này nên nhà văn có sự thấu hiểu và hoài niệm sâu sắc về dòng sông quê hương. Tình yêu dành cho Huế khiến cô gái không muốn mở lòng, cô chỉ dành tất cả tình yêu của mình cho Huế, nhưng trái tim cô đã “đóng cửa rừng, chìa khóa ném vào hang đá chân núi thờ”.

Sông Hương ngược dòng trở về thành phố thân yêu. Sông Hương theo đường thủy để khám phá thành phố Huế là một cuộc tìm kiếm có ý thức “Từ ngã ba sông Hương theo hướng bắc nam, qua điện Hòn Cốc; đến thác Ngọc Xuyên thì rẽ hướng tây bắc, vòng qua lớp đáy”. của bãi biển Long Tuyền Nguyệt Biều, rồi đột ngột đi về hướng Đông Bắc, hướng vẽ một vòng cung rất tròn, ôm sát chân núi Thiên Mụ, xuôi về phía Huế.

Nó tìm kiếm nơi nó thuộc về, giống như sông Seine ở Parry hay sông Danube ở Budapest chỉ chảy qua trung tâm thành phố. Khi người con gái trong mộng gặp được người yêu là thành phố Huế, nàng cảm thấy “bãi cát xanh vui lắm”. Trở về với mảnh đất quen thuộc, Tương Giang được so sánh như “tài nữ đánh đàn đêm” gợi nét đẹp độc đáo của cố đô Huế, đó là nhã nhạc cung đình Huế.

Làm sao người đọc có thể quên được lời ca của tình yêu Tiếng nhạc du dương đã trở thành một nét văn hóa thi ca Dưới đêm trăng thanh vắng và nên thơ, em đang xuôi dòng Tương Giang trên con thuyền nhỏ. Nhà văn phải yêu thiên nhiên, yêu quê hương của mình thì nhà văn mới có cảm xúc sâu sắc với sông Hương như vậy. Hương Giang nhảy “điệu nhảy chậm đầy cảm xúc dành riêng cho Huế” và cô muốn ở lại nơi này càng lâu càng tốt.

Nhưng dù chậm đến đâu thì cũng đến lúc sông Hương tạm biệt thành phố để đi tiếp. Hình ảnh chia tay của người con gái được diễn tả với một cảm giác nhớ nhung, xao xuyến: “Rời kinh thành, sông Tương Giang quay về hướng Bắc, quanh năm ôm lấy Bằng Đảo, mơ màng trong sương, giữa thành xa nhớ thương lời chia tay. .” Màu xanh của lũy tre và rừng trầu ngoại ô.

“Sau khi gặp được người yêu qua muôn vàn khó khăn, Tương Giang không đành lòng rời xa mối tình sâu nặng nên đột ngột đổi nghề, gặp lại thành phố này. Thành Bảo Dung cổ kính. Đây sông Hương thề với điều này city ​​: “Còn non, còn nước, còn dài, còn tới, còn nhớ…”.

<3 Với tình cảm sâu nặng như vậy, độc giả và thành phố sao có thể quên được cô gái bán son môi trung thành?

Cuối cùng, nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường miêu tả mối liên hệ giữa vẻ đẹp của sông Hương với vẻ đẹp của văn hóa dân tộc. Sông Hương là dòng sông lịch sử, từng cùng vị vua hùng mạnh Khương Kiến Vệ vượt qua khó khăn, bảo vệ đất nước, là chứng nhân của cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, đặc biệt trong chuyến du xuân Tết 1968.

Bao nhiêu tội ác giặc sông Hương nhớ mãi, khắc cốt ghi tâm. Kèm theo đó là hình ảnh cả dân tộc bất khuất, kiên cường. Dòng sông Hương vẫn còn đó, thường lặng lẽ và hoang dã, và nó sẽ tiếp tục theo thành phố này và đất nước này trong những năm tới. Em rất thích vẻ đẹp của dòng sông thơ mộng trữ tình!

Hoàng Phủ Ngọc Tường được đặt tên theo bài văn của người đã đặt tên cho dòng sông, hiện lên trước mắt người đọc hình ảnh sông Tương Hà với vẻ đẹp đầy nữ tính, không chỉ thu hút người dân xứ Huế mà còn thu hút khách du lịch đến đây. Đọc xong tác phẩm, độc giả thật muốn xách ba lô lên đường ngay để gặp lại cô gái trung thành với quê hương, đất nước và thế giới này.

Dòng sông Hương chảy về thành phố có sức hấp dẫn lớn đối với người đọc. Tại đây, ta được trải nghiệm lối viết nhẹ nhàng, tinh tế và vô cùng tài hoa của tác giả. Ông đã miêu tả vẻ đẹp của sông Hương không chỉ bằng lời nói mà còn bằng cả trái tim chan chứa tình yêu. Giữa cánh đồng hoa dã quỳ, sông Hương như một “nàng công chúa ngủ trong rừng” – một vẻ đẹp muôn màu trong một câu chuyện cổ tích tuyệt đẹp. Dòng sông Hương bỗng “đổi hướng” “ôm lấy chân núi Thiên Mục” và “lơ lửng giữa hai ngọn đồi cao như lâu đài”. Cách miêu tả này thật trữ tình, thật độc đáo khiến người đọc khó có thể cưỡng lại vẻ đẹp tuyệt vời.

Dòng sông Hương vừa hiền hòa vừa dịu dàng “mềm như lụa”, thỉnh thoảng lại phản chiếu muôn màu dưới ánh phản chiếu của sớm xanh, chiều vàng, chiều tím. Sự thay đổi màu sắc theo mùa, theo thời gian trong ngày này tạo nên một nét độc đáo cho những ai muốn ngắm nhìn sông Hương trong một thời gian dài.

Ngọc Hoàng đã miêu tả sông Hương như một bức tranh vẽ nên bức tranh hoàn hảo và tuyệt vời nhất về dòng sông huyền thoại này. Dòng sông Hương đã tạo nên vẻ đẹp của cố đô Huế ẩn sâu trong hàng nghìn năm lịch sử. Điều thú vị nhất là dòng sông Hương chảy giữa lòng Huế, tác giả cho rằng sông Hương đã tìm thấy mình khi gặp thành phố thân yêu và trở nên vui hơn.

Vẻ đẹp của dòng sông này có thể được đánh giá từ nhiều góc độ khác nhau. Nhìn sông Hương và các nhánh của nó bằng con mắt hội họa, phác ra những đường nét tinh tế của mảnh đất Cố đô, qua con đường cảm nhận âm nhạc, sông Hương như một nhịp điệu chậm rãi, sâu lắng, trữ tình… một loại của sự ngạc nhiên và nhiệt tình Vẻ đẹp không thể ngăn cản.

Sông Hương còn là chứng nhân của lịch sử, là “người” chứng kiến ​​sự đổi thay của cố đô Huế từng ngày. Sách địa lý cho biết: “Sông Ngụy Châu đã trải qua nhiều thế kỷ thời Trung Cổ, chiến đấu bảo vệ bờ cõi phía Nam của nước lớn Việt Nam. Nó rực rỡ ánh hào quang kinh đô Phú Xuân của anh hùng Nguyễn Huệ…”

Có thể nói, Hoàng Phúc Đường muốn cảm nhận sông Hương từ nhiều góc độ, cảm nhận nhiều vẻ đẹp khác nhau thì phải có một trái tim nhạy cảm, yêu thương và trân trọng dòng sông thơ mộng này. Lối hành văn giản dị, nhẹ nhàng nhưng đầy lôi cuốn khiến người đọc không thể dứt ra được. Tác giả đã khai thác đặc điểm của bút pháp sắc sảo, gợi cảm này.

“Ai Đã Đặt Tên Cho Dòng Sông” thực sự là một lối viết độc đáo. Sông Hương hiện ra với tất cả vẻ đẹp của nó.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục