6 bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em hay nhất, đạt điểm cao

6 bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em hay nhất, đạt điểm cao

Kể về một trải nghiệm của em

Chọn một ví dụ hay nhất, độc đáo nhất, hay nhất để kể về một kỉ niệm buồn. Giúp học sinh nâng cao kiến ​​thức về cách làm dạng bài này. Xem chi tiết bên dưới.

Bạn Đang Xem: 6 bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em hay nhất, đạt điểm cao

Xem thêm:

  • 4 bài văn mẫu khoảng 400 chữ kể chuyện cổ tích hay nhất đạt điểm cao
  • 6 đoạn đầu tiên, khoảng 150 đến 200 từ, sử dụng các thành ngữ được lựa chọn tốt nhất
  • Top 10+ bài văn mẫu tả hoạt động của lớp 6 đầy đủ nhất (siêu hay)​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​
  • Top 8 Bài Văn Mẫu Tả Hoạt Động Lớp 6 Hay Nhất​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​​

    Dàn ý viết bài văn kể về nỗi đau

    1. Lễ khai trương

    Hướng dẫn viên, hãy kể cho chúng tôi nghe về trải nghiệm mà bạn sắp kể: một kỷ niệm buồn của bạn.

    2. Nội dung bài đăng

    A. Về trải nghiệm

    • Chuyện xảy ra ở đâu? khi?
    • Những người liên quan đến câu chuyện: người thân, thầy cô, bạn bè…
    • sự kiện tường thuật

      • Điều gì đã xảy ra với trải nghiệm: Đó là một trải nghiệm buồn đối với tôi.
      • Trải nghiệm sự việc: Kể các sự việc theo trình tự, theo một thứ tự cụ thể.
      • Rút ra bài học từ kinh nghiệm: Nhận ra bài học…
      • Suy nghĩ và cảm xúc sau trải nghiệm: cảm thấy buồn, hối hận…
      • 3. Kết thúc

        Nhắc lại giá trị của kinh nghiệm đối với người viết.

        Viết bài văn kể về một kỉ niệm buồn trong tình bạn – Ví dụ 1

        Vui lòng tham khảo các ví dụ sau đây về những trải nghiệm đau buồn được gợi ý của chúng tôi với con bạn và bạn bè của bạn. Bạn có thể làm tương tự bằng cách áp dụng mẫu kể chuyện về nỗi đau của mình với một người bạn thân:

        Tất cả chúng ta đều có những trải nghiệm quý giá trong đời. Thông qua những trải nghiệm này, con người rút ra được điều gì đó có giá trị cho mình.

        Bạn thân của tôi là minh hà. Chúng tôi vừa là hàng xóm, vừa là bạn học. Điều này làm cho tình bạn của họ mạnh mẽ hơn. minh ha là một cô gái dịu dàng và ít nói, trong khi tôi sôi nổi và hướng ngoại. Tôi và Hà thường xuyên giúp đỡ nhau trong học tập nên chúng tôi trở thành bạn bè.

        Tôi nhớ có một lần, tôi mải xem phim mà quên học bài. Ngày hôm sau, giáo viên cho cả lớp một bài kiểm tra kéo dài mười lăm phút. Tôi ngồi đó, vẫn bất lực. Thấy vậy, minh hà lén dúi vào tay tôi. Vâng, tôi muốn tôi sao chép bài viết của bạn. Tôi đã không nghĩ về nó và chỉ sao chép bài viết của bạn.

        Trong buổi học tiếp theo, trong giờ đánh giá, giáo viên nói:

        – Cô buồn khi tình trạng đạo văn vẫn diễn ra trong lớp học. minh ha va thu trang, bạn có điều gì muốn nói với mình không?

        Tôi và Hà rất lo lắng khi nghe cô giáo nhắc đến tên mình. Cả lớp bắt đầu xôn xao bàn tán. Cô giáo nói tiếp:

        – Cô thường dạy con tính trung thực trong thi cử. Nếu bạn làm bài không tốt, tôi có thể trừ điểm cho bạn. Nhưng nếu lừa dối, cô sẽ không bao giờ tha thứ.

        Nghe thầy nói xong, tôi biết mình đã sai. Tôi đứng dậy nói với thầy:

        Xem Thêm: Tác phẩm: Bến quê | Soạn văn 9 chi tiết

        – Thưa cô… em là người đã copy bài của cô!

        – Không… thưa cô, tôi cho cô lấy bản của tôi!

        Giáo viên nói:

        – Biết nhận lỗi, không sao. Nhưng yêu cầu bạn copy bài là sai. Lần này, tôi yêu cầu bạn làm một bài kiểm tra khác. Nếu có lần sau, bạn sẽ nghiêm túc chứ?

        Tất cả chúng ta đều cảm thấy nhẹ nhõm:

        – Ừ.

        Xem Thêm : Truyện truyền thuyết

        Đó là một trải nghiệm khó quên đối với tôi. Kể từ đó, tôi đã cố gắng hết sức để không mắc phải những sai lầm như vậy. Tình bạn của tôi với minh hà cũng ngày càng sâu đậm.

        Viết bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em - Mẫu 1

        Hãy kể cho tôi nghe về một trải nghiệm buồn kéo dài – Ví dụ 2

        Gia đình là quan trọng, và đó là đối với tôi. Trong gia đình tôi, mẹ yêu thích của tôi là mẹ tôi.

        Mẹ tôi là một người phụ nữ giản dị. Nhưng mẹ tôi đã hy sinh phi thường cho tôi. Bố mẹ tôi chia tay khi tôi còn rất nhỏ. Tối sống cùng mẹ mình. Mẹ vừa là mẹ, vừa là cha. Cảm ơn tình yêu thương vô bờ bến của mẹ đã khỏa lấp nỗi trống vắng tình cảm của cha tôi.

        Tôi nhớ năm lớp 8, tôi đến ngôi nhà màu hồng – cô bạn thân nhất lớp của tôi để chơi. Vì mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi thầm nghĩ, khi về đến nhà, mẹ tôi sẽ mắng tôi mất. Nhưng khi đến nơi, vừa bước vào nhà, tôi thấy trong nhà rất yên ắng, trên bàn chỉ thấy cơm canh nóng hổi mà không thấy mẹ đâu cả. Tôi ăn xong mà lòng đầy lo lắng. Tôi lẻn vào phòng mẹ và thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi thì thào: “Mẹ ơi!” nhưng không có tiếng trả lời. Tôi lo lắng, chạy đến bên giường, khi chạm vào mẹ tôi thấy ấm áp. Có lẽ mẹ bị sốt.

        Bỗng tôi thấy sợ hãi xen lẫn hối hận. Tôi tự trách mình mải chơi trong khi mẹ tôi làm lụng vất vả, cơm nước cho tôi khi mẹ ốm. Tôi hạ quyết tâm, vội đi lấy khăn lạnh đắp lên trán mẹ. Sau đó tôi nấu cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau có vẻ đỡ hơn, mẹ tôi tỉnh lại. Tôi khuyên mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ tôi vừa ăn vừa nhìn tôi cười. Nói xong, tôi nhìn mẹ, rồi ôm chầm lấy mẹ, khóc thật to: “Con xin lỗi mẹ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng và nói nhỏ: “Không sao đâu con ạ! im đi cưng! “.

        Sáng hôm sau, mẹ tôi hoàn toàn bình phục và có thể đi làm bình thường. Nhưng với kinh nghiệm của ngày hôm qua, tôi biết sự vất vả của mẹ vì tôi. Tôi thầm nhắc mình phải chăm chỉ học tập và giúp đỡ mẹ nhiều hơn nữa để mẹ không phải lo lắng, vất vả.

        Đối với con, mẹ là nguồn sáng diệu kỳ. Tôi dường như hiểu rõ hơn công ơn của mẹ, và tôi hiểu:

        “Con lớn lên vẫn là con của mẹ, suốt đời lòng mẹ theo con”

        (con cò làm phong lan)

        Kể về trải nghiệm bi thảm của mình với mẹ-người mẫu thứ 3

        Yêu cầu trẻ sử dụng các gợi ý mẫu sau đây để kể về những trải nghiệm đau buồn với gia đình của chúng:

        Trong đời ai cũng mắc sai lầm. Nhưng quan trọng nhất là cách chúng ta đương đầu và sửa chữa những sai lầm này. Một lần, tôi đã làm mẹ buồn vì che đậy tội lỗi của mình. Tôi hối hận về hành động của mình lúc đó.

        Hai năm trước, tôi học lớp bốn. Sau khi tiếng trống trường báo hiệu giờ ra chơi đã hết, tôi và các bạn gái hớn hở chạy ra khỏi lớp với chiếc cặp sách trên lưng. Chúng tôi hẹn nhau chơi bi ở khu nhà công vụ. Tôi nhanh chóng lấy chiếc xe đạp của mình và đi đến cửa hàng tạp hóa để mua một túi bóng. Khi đến nơi, tất cả chúng tôi tập trung tại một chỗ và bắt đầu đếm số viên bi của mình. Thấy vậy, lũ trẻ trong làng xúm lại xem. Bắn bóng rất đơn giản. Anh Hòe – anh họ tôi hướng dẫn: “Cứ kẹp bi vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, nhắm đúng mục tiêu rồi xòe ngón trỏ ra bắn bi. Ai trúng viên bi nào thì ăn viên bi đó”. Tôi đi chơi với những người bạn thân nhất của tôi cho đến 6 giờ chiều. Lúc này tôi mới chợt nhớ đến lời dặn của mẹ, hôm nay nhất định phải về sớm thăm bà ngoại. Tôi vội vàng chào tạm biệt mọi người và đi về nhà. Mẹ đã đợi con lâu lắm rồi. Thấy con, mẹ hỏi ngay:

        Xem Thêm: Giải bài tập Tiếng Việt lớp 2 Bài 3: Cây dừa trang 106, 107, 108

        – Ann, sao em về trễ thế?

        Tôi lắp bắp trả lời:

        – Vâng, xe của tôi bị hỏng.

        Mẹ nói tiếp:

        – Xe của bạn bị hỏng ở đâu? Tôi đã tìm khắp cả làng, nhưng không thể tìm thấy bạn.

        Tôi lặng người đi, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi chưa từng có. Mẹ không nói gì và đưa tôi đến gặp mẹ. Đêm đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi chạy về phòng, thành thật kể lại chuyện xảy ra chiều nay và xin lỗi mẹ. Mẹ nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng, xoa đầu nhẹ và nhắc nhở tôi không được làm như vậy nữa. Lúc đó tôi mới thở phào nhẹ nhõm và vội vàng gật đầu hứa sẽ không lừa mẹ nữa.

        Kỷ niệm đó đã dạy cho tôi sự trung thực. Chúng ta cần quan tâm đến cảm xúc và suy nghĩ của những người chúng ta yêu thương. Nếu không, chúng ta sẽ vô tình đánh mất những người đã luôn yêu thương chúng ta.

        Kể lại một trải nghiệm buồn của em - Mẫu 3​​​​​​​

        Bài văn kể về trải nghiệm bi thảm của học sinh lớp 6 – Văn mẫu 4

        Tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm, vì vậy tôi đã phạm rất nhiều sai lầm. Câu chuyện này xảy ra khi tôi học lớp năm, nhưng đó là một trải nghiệm mà tôi sẽ nhớ mãi.

        Vì là con trai nên tôi thích chơi game. Đó là đêm thứ Năm. Tôi ngồi xuống học, nhưng tôi đang nghĩ về trò chơi vào buổi chiều. Càng nghĩ về điều đó, tôi càng không muốn, bởi vì tôi đã thua hoàng đế—bạn cùng lớp của tôi đã lâu không chơi trò chơi, nhưng anh ấy đã đánh bại tôi. Vì vậy, tôi quyết định tập trả thù nhiều hơn. Nghĩ đến đây, tôi lập tức thu dọn sách vở đi xuống lầu. Thấy mẹ trong bếp, tôi nói với mẹ:

        – Mẹ ơi, con có bài tập khó. Tôi có thể mang nó đến Tuanjia để được giúp đỡ không?

        Mẹ đồng ý cho em về sớm vì bố đi làm về sớm. Tôi chỉ nói có và nhảy lên chiếc xe đạp của mình. Nhưng thay vì đến Tuanjia, tôi đến một cửa hàng đồ điện gần trường. Ngồi vào bàn, tôi thấy phấn chấn một cách khó hiểu, và tôi bị cuốn theo cuộc chơi. Chợt có một bàn tay vỗ lên vai tôi:

        Xem Thêm : Mùng 10 tháng 3 năm 2022 Âm là ngày bao nhiêu Dương?

        – Muộn rồi, còn đóng cửa!

        Chủ nhà nhắc và chỉ đồng hồ. Mười một giờ ba mươi. Tôi nhanh chóng trả tiền cho chủ xe và phóng xe ra ngoài. Vừa đạp xe, tôi vừa nghĩ cách giải thích với bố mẹ. Cha mẹ sẽ rất tức giận. Đột nhiên, tôi nghe thấy âm thanh quen thuộc của một chiếc mô tô đang đến gần, và một giọng nói nghiêm khắc vang lên:

        – Đức ơi, bây giờ về nhà ở đâu?

        Đầu gối nhũn ra, đứng như trời trồng, lắp bắp:

        – Bố… bố… tìm con?

        – Chính xác! Mẹ nói em đến nhà Duẩn khuyên, còn bố em sang nhà bạn không gặp nên em sang.

        Xem Thêm: Toán 7 Bài 7 Kết nối tri thức, Cánh diều, Chân trời sáng tạo

        -tôi…tôi…

        – Thôi, cũng khuya rồi, về nhà thôi!

        Tôi bước đến bên cha, cảm thấy tội lỗi vô cùng. Vừa bước vào nhà đã thấy mẹ vẫn ngồi đợi ở phòng khách. Tôi chỉ biết im lặng chờ lời trách mắng của bố. Nhưng không, tôi chỉ nghe mẹ tôi hỏi:

        – duc, bạn đã ở đâu và bây giờ bạn mới quay lại? Bạn đã có một bữa ăn chưa?

        Tôi đã bật khóc khi nghe mẹ nói như vậy. Tôi lập tức xin lỗi bố mẹ và thành thật kể lại mọi chuyện. Bố liền nói với tôi:

        – Tuổi trẻ thường hiếu thắng, thà thua bạn bè còn hơn. Chẳng có vấn đề gì với việc đấy cả. Nhưng bạn đã sai khi lừa tôi ra ngoài. Cha mẹ không phản đối việc chơi game, nhưng nếu trẻ chơi quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe và học tập. Tôi hy vọng bạn nhận thức được điều này.

        Tôi nhìn cha tôi, và ông nhìn tôi với ánh mắt nghiêm túc. Tôi nhận ra sai lầm của mình. Tôi liền hứa với bố mẹ là sẽ không lặp lại sai lầm đó và sẽ chăm chỉ học hành. Qua trải nghiệm này, tôi nhận ra tình yêu sâu sắc của cha mẹ dành cho tôi.

        Bài văn ngắn về trải nghiệm đau buồn – Ví dụ 5

        Tôi đã mất con mèo mun đáng yêu của mình vào một ngày mùa đông lạnh giá năm ngoái. Mỗi khi nghĩ về kỉ niệm đó, tôi lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

        Nhà em nuôi một em mèo mun chân ngắn. Mẹ đặt tên cho con mèo là Zem. Chú mèo này có bộ lông đen mượt. Chân và thân nó tròn mập. Đôi tai của chú mèo vểnh lên để lắng nghe âm thanh. Đôi mắt to và sáng. Khi màn đêm buông xuống, đôi mắt em sáng như vì sao xa. Mỗi khi ngửi thấy mùi thức ăn yêu thích, mũi và râu của anh ấy khẽ rung lên, trông rất vui nhộn. Do chân ngắn nên khi di chuyển, zem đá từ từ từng bước. Hàng ngày, nó luôn gần gũi với mọi người, đặc biệt là tôi. Khi tôi đi học về, con mèo thường chạy đến vuốt ve nó.

        Nhưng một điều không may đã xảy ra và tôi đã vĩnh viễn mất đi chú mèo mà tôi hằng yêu quý. Hôm đó, tôi đưa Zem đến cửa hàng tạp hóa. Trước khi vào nhà, cô ấy buộc dây xích vào tay nắm cửa để con mèo có thể đợi bên ngoài. Nhưng khi trả tiền thì không thấy. Tôi hốt hoảng nhìn quanh tìm zem. Tôi thậm chí còn bắt chước tiếng “meo meo”, nhưng tôi vẫn không thể tìm thấy con mèo dễ thương. Em vừa chạy về nhà vừa khóc nói với bố mẹ là mất zem rồi. Sau khi hỏi khắp nơi và đăng tin tìm mèo, gia đình tôi vẫn không có tin tức gì. Lúc đó tôi rất buồn và đau đớn, tự trách mình lạc lối. Nếu ngày đó tôi cẩn thận hơn thì con mèo con vẫn ở bên tôi. Dù nhận được sự an ủi, động viên của bố mẹ nhưng tôi vẫn rất hối hận về hành động của mình.

        Khoảng hai tháng sau, mẹ tôi mua cho tôi một con mèo mới. Tuy nhiên, ký ức về việc mất con mèo luôn khắc sâu trong tâm trí tôi. Tôi hy vọng Zem được an toàn và khỏe mạnh, và được chăm sóc.

        Bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em - Mẫu 5

        Bài văn tối giản về nỗi buồn – Ví dụ 6

        Trong cuộc đời ai cũng có những trải nghiệm quý giá. Điều này giúp chúng tôi nhận ra nhiều bài học bổ ích cho bản thân. Tôi đã có kinh nghiệm tương tự bản thân mình.

        Tôi thi đỗ vào một trường cấp 2 chuyên nghiệp của huyện. Điều đó khiến mọi người trong gia đình rất tự hào. Tôi cũng cảm thấy rất vui khi nhận được lời khen. Nhưng cũng chính vì vậy mà khi bước vào năm học em lại chủ quan, chểnh mảng trong học tập.

        Trong lớp học mới, tôi đã kết bạn với nhiều bạn. Chúng tôi thường chơi khăm. Tất cả họ đều cảm thấy mình cần nghỉ ngơi sau nhiều tháng chuẩn bị cho bài kiểm tra mệt mỏi và một năm kiến ​​thức đầu tiên rất thoải mái. Tôi cũng thấy mình rất thông minh, khi thi xong chỉ cần xem lại văn là nắm chắc kiến ​​thức. Một lần, tôi bỏ học để đi chơi với một nhóm bạn. Hôm đó, thầy chủ nhiệm cho chúng tôi một lớp. Chúng tôi viết giấy phép cùng một lúc, giả mạo chữ ký của phụ huynh, đặt nó trên bàn của cô ấy và rủ nhau chơi cùng nhau. Nhưng cô giáo đã phát hiện ra. Cô ấy nói cô ấy sẽ gọi cho bố mẹ cô ấy.

        Hôm đó tôi ngồi trong lớp, bồn chồn. Tôi bắt đầu hối hận về hành động của mình. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ những gì giáo viên đã nói với chúng tôi. Chiều về, mẹ không mắng tôi khi thấy tôi, mẹ chỉ hỏi han tôi vài câu. Điều này làm tôi rất ngạc nhiên. Ăn xong tôi về phòng học bài. Đột nhiên, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa. Mẹ vào nói chuyện với em. Mẹ nói rằng mẹ đã nhận được một cuộc gọi từ giáo viên chủ nhiệm. Tôi hồi hộp chờ đợi lời khiển trách. Nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói với tôi: “Con nào cũng có lỗi lầm. Khi mẹ bằng tuổi con, mẹ cũng nghịch lắm, khiến bà không hài lòng. Nhưng nhờ sự bao dung của mẹ mà mẹ đã thay đổi…”.

        Nghe mẹ nói xong, tôi ân hận vô cùng. Tôi nhận ra sai lầm của mình. Một trải nghiệm khó quên đối với tôi đã dạy cho tôi một bài học quý giá. Kể từ đó, tôi đã học tập chăm chỉ.

        Xem thêm:

        • 2 bài mẫu đầu tiên về phân tích bài thơ Quê hương của Đỗ Trung Quân rất hay
        • Mẫu bài luận giới thiệu về truyền thống trường học lớp 6 chọn lọc nhất
        • 5 ví dụ hay và chi tiết về cảm giác của bạn sau khi mắc lỗi với mẹ
        • ►►Nhấp vào nút Tải xuống bên dưới ngay bây giờ để tải xuống 5 bài văn mẫu hay nhất kể về nỗi đau của bạn một cách chọn lọc nhất /strong> pdf tập tin là hoàn toàn miễn phí!

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục