Phân tích cảnh đợi tàu trong Hai đứa trẻ (Thạch Lam)

Cảnh đợi tàu trong tác phẩm hai đứa trẻ

Cảnh đợi tàu trong tác phẩm hai đứa trẻ

Video Cảnh đợi tàu trong tác phẩm hai đứa trẻ

Cùng thpt sóc trăng học tem phân tích cảnh đợi tàu của hai đứa trẻ (thạch lam).

Bạn Đang Xem: Phân tích cảnh đợi tàu trong Hai đứa trẻ (Thạch Lam)

Phân tích dàn ý cảnh hai đứa trẻ đợi tàu (màu xanh)

Đề cương số 1

I. Giới thiệu:

  • Phát biểu: Mỗi tác phẩm nghệ thuật đều có một khung cảnh độc đáo đóng vai trò quan trọng trong việc thể hiện chủ đề và tư tưởng.
  • Khái quát cảnh chờ tàu: Nếu chữ người tử tù có cảnh thì có thể đó là cảnh hai đứa trẻ (tác phẩm truyện ngắn xuất sắc của nhà văn-thạch lam) chờ tàu.
  • Hai. Văn bản:

    1. Lý do hai chị em đứng đợi xe buýt

    – Gắn bó với anh trai của cô ấy, người luôn cố gắng thức để đi tàu dù đang buồn ngủ, bởi vì:

    • Mẹ cô ấy bảo cô ấy đợi tàu
    • Nhưng cô không ngờ có người đến
    • Cô ấy thức vì muốn coi chuyến tàu là chuyện cuối cùng của đêm ⇒ thực ra là để thay đổi cảm giác, thay đổi không khí tù đọng trong ngày
    • ⇒ Tự thức tỉnh

      2. Hai chị em trước khi tàu đến ga

      • an: Mí mắt của tôi gần như sắp rơi ra, và tôi vẫn muốn nói với bạn.
      • Chú ý lắng nghe, từ ngọn lửa xanh, tiếng còi lại vang lên, kéo dài trong gió xa ⇒ mong chờ, mong đợi, háo hức
      • Tâm luôn tĩnh lặng, có một cảm giác khó hiểu
      • Len gọi anh trai: nhanh lên nhanh lên⇒ sợ trễ mất rồi
      • Thức tỉnh “dụi mắt”, “dụi mắt” ⇒ nhanh nhẹn, hồn nhiên, đáng yêu và đáng thương.
      • ⇒ Niềm háo hức, mong chờ chuyến tàu đêm của hai chị em, như mong chờ một điều gì đó tươi sáng cho cuộc sống tẻ nhạt hàng ngày

        3. Hai chị em khi tàu đến ga

        • Tàu tới, cho tôi đứng nhìn tàu chạy qua
        • Ngay cả trong một khoảnh khắc, lien nhìn thấy “những con kền kền sang trọng, bằng đồng và lấp lánh” ⇒ được kết nối với một thế giới khác với cuộc sống thường ngày của cô
        • câu hỏi/câu cảm thán của một người: “Tàu hôm nay vắng nhỉ?” ⇒ có lẽ ngày nào chúng ta cũng mong chờ tàu
        • Đứng nhìn đoàn tàu đi qua, em không trả lời câu hỏi của tôi, nỗi niềm sâu thẳm trong tâm hồn em vẫn chưa nguôi
        • Tôi mơ về Hà Nội, một Hà Nội rực rỡ và xa xôi, một Hà Nội xinh đẹp, giàu có và hạnh phúc… Kí ức ấy khiến tôi thêm ân hận và chán chường với cuộc sống hiện tại.
        • Chuyến tàu đến cho phép hai chị em đón nhận những ngày xưa tốt đẹp và sống trong một thế giới mới tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn, rực rỡ hơn và hạnh phúc hơn bao giờ hết
        • ⇒ tâm trạng hào hứng, vui vẻ, hạnh phúc, mơ mộng

          4. Hai chị em khi tàu bắt đầu

          – Thị trấn nơi có biết bao con người “trong bóng tối mong ánh sáng của cuộc đời”, trong đó có Liên và An

          – Hai chị em còn nhìn chấm nhỏ trên đèn treo ở toa cuối cùng

          – Tàu rời bến, Liên An An trở về với tâm trạng uể oải, mệt mỏi với cuộc sống thường ngày, niềm vui của hai chị em chỉ là thoáng qua

          – Mọi thứ chìm trong bóng tối, ánh sáng lờ mờ chỉ soi sáng một vùng nhỏ đang chìm vào giấc ngủ

          ⇒ Cảm giác hối hận, lo lắng về cuộc sống thường nhật nơi xa xứ

          ⇒ Miêu tả cảnh hai chị em và những người dân nghèo khác đợi tàu, Thạch Lam muốn nói lên ước mơ thoát khỏi cuộc sống trần tục và khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Ý nghĩa hơn với người nghèo.

          Ba. Kết luận:

          Xem Thêm: 5 điều con cái trưởng thành vô tình làm buồn lòng cha mẹ

          – Đánh giá chung nhất về cảnh hai chị em đợi tàu và nghệ thuật men đã làm nên thành công cho cảnh: bút pháp lãng mạn hiện thực, nghệ thuật miêu tả nội tâm…

          – Hãy liên lạc để bày tỏ cảm xúc của bạn về dịp đặc biệt đó.

          Đề cương #2

          1) Bài hát mở đầu

          – Giới thiệu chung về tác giả, tác phẩm:

          • Thạch Lam, nhà văn lớn của dòng văn học lãng mạn Việt Nam 1930 – 1945, đi sâu vào thế giới nội tâm nhân vật với những mong manh, những cảm xúc mơ hồ.
          • Truyện ngắn Hai đứa trẻ tuy không có cốt truyện đặc sắc nhưng qua tiếng nói nội tâm của các nhân vật, những mảnh đời bất hạnh lần lượt hiện ra khiến tác phẩm có nhiều cảm xúc.
          • – Khái quát cảnh đợi xe buýt: Cảnh hai chị em đợi xe buýt là kết tinh của những tư tưởng nghệ thuật tiến bộ sâu sắc và những nét bút đầy chất nhân văn, trữ tình của tác giả Thạch Khắc.

            2) Văn bản

            Xem Thêm : Phân tích bài thơ Chiều xuân – Anh Thơ

            *Bài 1: Lý do hai chị em ngồi chờ tàu

            – Gắn bó với anh trai của cô ấy, người luôn cố gắng thức để đi tàu dù đang buồn ngủ, bởi vì:

            • Mẹ cô ấy bảo cô ấy đợi tàu
            • Nhưng cô không ngờ có người đến
            • Cô ấy thức cả đêm, cố xem chuyến tàu là màn cuối cùng của đêm --> thực ra là để thay đổi cảm giác, để thay đổi không khí chết chóc hàng ngày.
            • => Tự nhận thức, khao khát, khao khát được nhìn thấy một cái gì đó khác với cuộc sống của chính mình.

              *Bài 2: Hai chị em trước khi tàu đến

              • Mí mắt của tôi gần như muốn rơi ra, và tôi vẫn đang cố bảo cô ấy dậy khi tàu đến
              • Nhìn từ ngọn lửa xanh, tiếng còi vi vút, kéo dài theo ngọn gió xa --> mong đợi, chờ đợi, mong mỏi.
              • Tâm luôn tĩnh lặng, có một cảm giác khó hiểu
              • liên gọi điện thoại cho em trai: Khẩn, gấp -> Em sợ hơi muộn, trễ quá, em sẽ bỏ lỡ mất.
              • Dậy một câu “dậy đi”, “dụi mắt” dậy -> hành động nhanh nhẹn, hồn nhiên, đáng yêu và đáng thương.
              • => Niềm háo hức, mong chờ chuyến tàu đêm của hai chị em như mong chờ một chút gì đó thắp sáng cho cuộc sống tẻ nhạt hàng ngày.

                * Bài 3: Cảnh tàu hỏa

                • Tàu tới, cho tôi đứng nhìn tàu chạy qua
                • Chỉ trong tích tắc, cô nhìn thấy “những chiếc xe sang gớm ghiếc, những chiếc đồng bóng loáng và những con kền kền” -> cảm thấy một thế giới khác hẳn cuộc sống thường ngày của mình.
                • Câu hỏi cảm thán của

                • an: “Hôm nay tàu đông không?” -> Chắc ngày nào hai bạn cũng đợi tàu.
                • Đứng nhìn đoàn tàu đi qua, em không trả lời câu hỏi của tôi -> Trong lòng tôi bao cảm xúc vẫn chưa nguôi.
                • Tôi mơ về Hà Nội, một Hà Nội rực rỡ và xa xôi, một Hà Nội xinh đẹp, giàu có và hạnh phúc… Kí ức ấy khiến tôi thêm ân hận và chán chường với cuộc sống hiện tại.
                • Sự xuất hiện của con tàu cho phép hai chị em ôm lấy quá khứ tươi đẹp và sống trong một thế giới mới tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn, rực rỡ hơn và hạnh phúc hơn bao giờ hết.
                • =>tâm trạng cảm xúc, niềm vui, hạnh phúc, ước mơ.

                  *Luận điểm 4: Hai chị em khi tàu chuyển bánh

                  • Một thị trấn nơi có biết bao người “trong bóng tối mong ánh sáng của cuộc đời”, trong đó có Liên và An
                  • Hai chị em cũng nhìn vào chấm đèn treo ở toa cuối
                  • Tàu chạy đi, Liên An và hai người trở về với tâm trạng uể oải, mệt mỏi với cuộc sống hàng ngày, niềm vui của hai chị em chỉ là thoáng qua.
                  • Mọi thứ chìm trong bóng tối, và ánh đèn mờ ảo chỉ chiếu sáng một mảnh đất nhỏ đã chìm vào giấc ngủ chập chờn.
                  • =>Tâm trạng tiếc nuối, khắc khoải khao khát cuộc sống thường nhật nơi vùng nghèo đói.

                    * Ý nghĩa của cảnh chờ đợi

                    • Cảm thấy nghèo nàn, không tên, vô nghĩa: những giấc mơ thật tầm thường và nhỏ nhoi, chỉ là những chuyến tàu vụt qua trong bóng tối.
                    • Thể hiện cái nhìn lạc quan về con người: họ kiên trì và muốn đổi đời. Mọi người đều biết về những giấc mơ, mong muốn một số thay đổi, mặc dù rất mơ hồ và rời rạc. Điều đó chứng tỏ rằng tuy ngày đã qua, cảnh đã qua nhưng tấm lòng và cuộc sống của họ không, nhất là đối với các em nhỏ như chị em.
                    • * Nét nghệ thuật

                      • Không viết truyện
                      • Sự kết hợp giữa lãng mạn và hiện thực
                      • Nghệ thuật vẽ nội tâm
                      • Ngôn ngữ ngắn gọn, súc tích, giàu hình thức.
                      • 3) Kết thúc

                        • Tóm tắt ý nghĩa của cảnh chờ đợi.
                        • Hãy nói những gì bạn cảm thấy.
                        • Phân tích bài văn mẫu Hai đứa trẻ đợi tàu (thạch lam)

                          Phân tích cảnh hai đứa trẻ chờ đoàn tàu (thạch lam) – Văn mẫu 1

                          Xem Thêm: Soạn bài Đêm nay Bác không ngủ – Cánh diều

                          Nhà văn Thạch Lâm là tác giả thường viết tiểu thuyết nhưng lại thành công ở thể loại truyện ngắn. Phong cách sáng tác của ông rất riêng, thường viết truyện không có cốt truyện mà lấy cảm xúc làm chủ đạo, như thơ trữ tình, nhưng chiều sâu của tác phẩm khiến người đọc bất ngờ, thường mang đến cho người đọc những tình cảm chân thành, tha thiết. Đến với truyện ngắn “Hai đứa trẻ”, đây cũng là truyện ngắn tiêu biểu cho phong cách Thạch Lam, dịu dàng và sâu lắng. Đặc biệt, truyện ngắn mang đến cho người đọc một cảnh tượng xúc động ở cuối bài: cảnh đợi tàu, khiến người đọc có nhiều xúc động.

                          Hàng ngày, hai chị em luôn có thói quen thức khuya chờ tàu. Tác giả đã khắc họa một cách sinh động sự mong chờ của hai chị em đối với thời điểm đoàn tàu đi qua huyện Tấn Giang. Lý do hai chị em đợi xe buýt hoàn toàn khác với lý do của người dân quận Tấn Giang. Nếu như người ta chờ tàu để bán đồ kiếm thêm tiền thì phụ nữ lại muốn thỏa mãn nhu cầu tinh thần. Khi tàu đến, hai chị em như bị mắc kẹt trong ký ức của quá khứ, nhớ lại những ngày còn sống hết mình ở Hà Nội. Tàu đến là một thế giới đầy âm thanh và ánh sáng, khiến một ngày tẻ nhạt của hai chị em như một làn gió xuân. Trong cuộc sống nghèo khó, vẫn có những người con giữ được tấm lòng tinh tế, trong sáng và lãng mạn. Hai chị em ngồi đợi tàu đi xem tàu, sống lại những kỷ niệm tuổi thơ vui vẻ và viên mãn, những khoảng thời gian hạnh phúc đã mất trong quá khứ, sống trong một thế giới ồn ào và tươi sáng hơn, tràn ngập ánh sáng, khác hẳn với cuộc sống tối tăm và tù túng. của thị trấn này.

                          Phân tích cảnh đợi tàu trong truyện ngắn hai đứa trẻ

                          Đoàn tàu là biểu tượng của sự sống, có ánh sáng và âm thanh, nó tượng trưng cho cuộc sống tấp nập, sôi động. Khi tàu đến làm tôi nhớ Hà Nội, nơi gắn liền với những kỷ niệm gia đình và cuộc sống phồn hoa. Hình ảnh đoàn tàu mang ánh đèn và âm thanh của một Hà Nội nhộn nhịp, lộng lẫy và tươi vui vào không gian. Cuộc sống ấy khác hẳn với cuộc sống tẻ nhạt, tù túng, tối tăm, bế tắc ở vùng cẩm giang. Qua cảnh đợi tàu, nhà văn Lin Zelin đã thể hiện sự trân trọng, cảm thông đối với những kiếp người nhỏ bé. Đồng thời, tác giả cũng muốn cảnh tỉnh những con người đang sống trong vòng luẩn quẩn và bị mắc bẫy trong triết lý sống. Đó là: hãy mạnh mẽ vươn lên, đừng để mình chìm trong bóng tối, đừng sống một cuộc đời vô nghĩa. Thực tế xung quanh cuộc sống có thể là nghèo đói hay nghèo khó, chật hẹp hay tăm tối, nhưng không bao giờ được ngừng tin tưởng và hy vọng vào một tương lai tốt đẹp hơn. Đoàn tàu mang đến nhiều hình ảnh tươi sáng, qua đó cũng thể hiện niềm lạc quan, niềm tin của tác giả vào tương lai tươi sáng của loài người. Qua cảnh đợi tàu tác giả thể hiện niềm tin của tác giả vào sự vươn lên của con người. Dù cuộc sống bế tắc hay tăm tối, họ luôn có một tinh thần hướng tới tương lai và khát khao đổi đời không ngừng. Tác giả lên án xã hội không quan tâm đến số phận con người, khiến họ hàng ngày phải sống trong cảnh nghèo đói, tăm tối. Qua đó cất lên tiếng nói của mình để thay đổi cuộc sống và trao quyền cho mọi người có cuộc sống đáng sống hơn.

                          Ý nghĩa của “hai đứa trẻ” nhanh chóng được truyền tải và xây dựng nên một cái kết ấn tượng, cũng như cảnh chờ tàu đầy cảm xúc. Một chi tiết nhỏ nhưng lại mang đến cho người đọc ý nghĩa sâu sắc, thể hiện chiều sâu và tình cảm nhân đạo trong tác phẩm của nhà văn Thạch Lam.

                          Phân tích cảnh hai đứa trẻ đợi tàu (thạch lam) – văn mẫu 2

                          “Mỗi câu chuyện của Thạch Lam như một bài thơ trữ tình, giọng điệu êm đềm nhưng chan chứa tình cảm, sự chân thành và sự nhạy cảm của tác giả trước những cảnh vật, hoàn cảnh luôn thay đổi.. Quả thật, trang văn của Thạch Lâm không đi vào sự kiện mà đi vào chiều sâu của cảm xúc con người. Cảnh hai chị em Liam và Ann chờ tàu, nắm bắt được sự thay đổi cảm xúc dù là nhỏ nhất giữa hai nhân vật.

                          Lian và Anben là những đứa trẻ sống ở thành phố, sau đó gia đình họ rơi vào cảnh nghèo khó và phải chuyển đến một khu dân cư nghèo. Lian và An vẫn còn trẻ nhưng họ cũng điều hành các cửa hàng nhỏ ở chợ và tham gia hỗ trợ gia đình. Xung quanh là bao mảnh đời bé nhỏ, nhọc nhằn như cô Chị và những đứa con đang phải mưu sinh, vật lộn từng ngày, gia đình bác Xẩm góp vui giữa tiếng đàn âm thầm,… cuộc sống tẻ nhạt, tẻ nhạt. , lang bạt nhưng người dân nơi đây luôn mong chờ ngày được thắp sáng: “Bao kẻ chìm trong bóng tối mong ánh sáng soi rọi cho cuộc đời nghèo khó hằng ngày”.

                          Mỗi đêm, dù buồn ngủ nhưng Lian và An vẫn cố thức để chờ hoạt động cuối cùng của đêm, đó là chờ chuyến tàu đêm từ Hà Nội đi ngang qua. Tại sao những đứa trẻ ngây thơ đó lại đợi tàu chạy qua rồi mới được đi ngủ? Họ có nghe lời mẹ không? Cố nán lại bán thêm kẹo, bánh từ khách qua đường. Nhưng không phải “lien và tôi đang cố thức vì một lý do khác, bởi vì chúng tôi muốn coi chuyến tàu đó là sự kiện cuối cùng của đêm”. Trong sự chờ đợi ấy có cả khát khao của trái tim non nớt non nớt, có cả khát khao cháy bỏng. Vì vậy, trước khi đi ngủ, Ann đã nói với cô ấy: “Tàu đang đến, đánh thức tôi dậy” Ham muốn của họ là vô thức nhưng cũng rất mạnh mẽ. Con tàu lăn bánh, mang theo một thế giới khác, thế giới của âm thanh và ánh sáng.

                          Trong lúc chờ đợi phi thuyền xuất hiện, cô liên tục thả hồn mình vào vũ trụ để cảm nhận hết vẻ đẹp của thiên nhiên về đêm. Qua kẽ lá, trên bầu trời Nghìn sao vẫn sáng, những búp bàng nhỏ nhẹ nhàng đáp xuống vai em. Tâm hồn cô cứ miên man trôi với một nỗi buồn mà chính cô cũng lờ mờ cảm nhận mà không hiểu hết.

                          Cùng với thông báo của Superman, tiếng trống cảnh báo của cộng đồng vang lên: “Đèn” để xua tan sự tĩnh lặng của màn đêm chuẩn bị cho sự kiện. Chuyển động cuối cùng của đêm – đoàn tàu từ Hà Nội dần hiện ra. Đầu tiên là ngọn lửa xanh như bóng ma, sau đó là một làn khói trắng bốc lên từ xa. Sau nhiều lần đánh thức cô dậy, hai chị em cẩn thận quan sát mọi động thái trên tàu. Tiếng gọi: “Dậy đi. Tàu đến rồi” không chỉ là một hồi chuông đánh thức, trong đó còn có cả niềm vui, như một tiếng reo hò thôi thúc bạn đứng dậy nhìn đoàn tàu đi qua . .

                          Khi tàu cập bến, niềm hạnh phúc, vui sướng khôn tả trào dâng trong lòng hai chị em, dù chỉ là thoáng qua nhưng cũng đủ để hai tâm hồn mỏng manh cảm nhận trọn vẹn mọi chuyện diễn ra trên tàu. : “Các toa xe được thắp sáng rực rỡ, chiếu sáng đường phố. Chỉ thoáng thấy những tầng trên sang trọng đầy người, những con kền kền và đồng lấp lánh, cùng những ô cửa sổ sáng”. Trong khoảnh khắc, trên thuyền chỉ còn lại một chấm đỏ nhỏ, rồi biến mất sau rừng trúc. Em bé ngây thơ, nhưng nhận ra ngay chuyến tàu hôm nay không đông như mọi ngày. lien thấy các chuyến tàu thưa thớt và kém sáng hơn: “Tàu đêm nay không đông như mọi ngày, ít đông hơn và kém sáng hơn”. Chuyến tàu hôm nay tuy không sáng sủa và đông đúc như thường lệ nhưng khi nó xuất phát từ Hà Nội đã mang đến cho Liên một thế giới khác, một thế giới của ánh sáng, niềm vui và hạnh phúc. Lòng cô rạo rực một niềm vui, một niềm hạnh phúc khó tả khi được sống lại những ngày được uống ly vang xanh đỏ lạnh ngắt và nghĩ đến Hà Nội rực rỡ, lung linh.

                          Đêm nào chúng tôi cũng ngồi đợi tàu, dù buồn ngủ đến đâu cũng phải đợi tàu đi qua rồi mới chìm vào giấc ngủ. Đây không phải là một cử chỉ ngẫu nhiên, vô nghĩa, mà là một nhu cầu, một yêu cầu thiết yếu để kết nối và bảo mật. Đằng sau đó còn là những ước mơ, khát khao về một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Hình ảnh những đoàn tàu thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng đủ để đưa người ta trở về, làm sống dậy những ký ức tuổi thơ êm đềm ngày xưa. Khát vọng chờ đoàn tàu đi qua cũng phản ánh một khát vọng mãnh liệt ở trẻ, khát vọng thay đổi cuộc đời. Tại sao lại đặt điều ước đó cho hai nhân vật Liên An, thay vì em gái và chú Chao… bởi vì họ là những đứa trẻ, họ đang học mầm non, và họ là tương lai của cuộc đời. Vì thế khát vọng thay đổi cuộc sống càng trở nên ý nghĩa hơn, vang xa hơn khi tập trung vào hai nhân vật. Đồng thời, qua cảnh đợi tàu, Thạch Nham còn thể hiện thái độ đồng cảm với những con người yếu đuối, bất hạnh phải sống cuộc đời mòn mỏi, vật vã, bế tắc của số phận; . Không chỉ vậy, qua cảnh đợi chuyến tàu đêm, Lâm Trạch Lâm còn đưa ra một lời kêu gọi chân thành lay động trái tim người đọc: hãy thay đổi cuộc sống, làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, biến cuộc sống thành một môi trường sống lành mạnh, hãy mạnh mẽ để những đứa trẻ có thể sống hạnh phúc.

                          Tác phẩm để lại dấu ấn và ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí và tả cảnh tài tình. Sau khi khép lại cuốn sách, độc giả không khỏi ngỡ ngàng trước số phận éo le của con người trên thế giới. Nhưng đồng thời cũng phải tôn trọng và nâng niu những ước mơ chân thành và mạnh mẽ của họ về một cuộc đời khác, vì những cuộc đời thay đổi.

                          Phân tích cảnh hai đứa trẻ (thạch lam) đợi tàu – Văn mẫu 3

                          Xem Thêm : TỔNG HỢP LÝ THUYẾT VÀ GỢI Ý GIẢI BÀI TẬP XENLULOZƠ HÓA

                          Ngày xưa, nhà văn Thạch Lam từng nói: “Cái đẹp ở trong vũ trụ, ẩn nấp trong hang cùng ngõ hẻm, trong mọi sự vật tầm thường. Công việc của nhà văn là khám phá những vẻ đẹp tiềm ẩn, không thể nhìn thấy của sự vật”. tìm thấy vẻ đẹp tiềm ẩn trong những con người, sự vật, sự vật tầm thường ấy đã tiếp sức cho con đường nghệ thuật của nhà văn, giúp ông sáng tác thành công tác phẩm thứ hai “Những đứa con”, một áng văn xuôi đặc sắc của nền văn học Việt Nam trước cách mạng. chuyến tàu đêm là nơi kết tinh những tư tưởng nghệ thuật sâu sắc, tiến bộ của Lin Linzhe bằng những nét bút đậm chất nhân văn, trữ tình.

                          Những chuyến tàu đêm xuất hiện chủ yếu thông qua nhận thức, mong muốn và dự đoán về sự kết nối. Trong câu chuyện của những nhũ đá, những chi tiết rất nhỏ nhưng rất ý nghĩa được lồng vào một cách tinh tế, qua đó thể hiện niềm khao khát được đoàn tàu đi qua phố thị nơi đô thị sâu sắc, háo hức và mãnh liệt đến nhường nào. Dù trời đã khuya, “An Lianlian buồn ngủ đến mức nhắm mắt lại”, hai chị em vẫn cố gắng thức đợi xe buýt, không bán thêm hàng như mẹ nói. , nhưng vì đợi tàu đến. Chuyến tàu cuối cùng của đêm. Sự mong đợi mạnh mẽ của cô đối với chuyến tàu có liên quan mật thiết đến cảm xúc sâu sắc của cô về sự nghèo khó, nghèo nàn và tăm tối của thành phố, đồng thời qua chuyến tàu đêm, cô cũng nhận ra rằng cuộc sống ở nơi Lian và An đang ở rất khác. Tâm trạng của Lian được Shi Lan miêu tả một cách tinh tế, trước khi tàu đến, cô ấy mong mỏi chuyến tàu ở phía xa, khi tàu đến, cô ấy vui mừng và phấn khích, và cuối cùng là buồn bã và thất vọng khi tàu đến. Tàu đã đi rồi.

                          Tàu hỏa được thể hiện qua cảm nhận về khoảng cách từ xa đến gần, còn tàu thủy cũng chủ yếu được thể hiện qua âm thanh, ánh sáng, cuộc sống trên tàu. Đầu tiên là ánh sáng, xa xa, bác sĩ tương lai đã nhận ra và vui mừng hét lên “ánh sáng ở bên ngoài”, điều này khiến tâm trạng của Lian cảm động, đôi mắt của cô là “ngọn lửa xanh, như ma sát mặt đất”, đầy quyến rũ, vẫy gọi đến tâm hồn trẻ thơ của các chị, để rồi từ xa chị còn thấy “khói phương xa tỏa ánh trắng”, trên đường”, “đồng niken lấp lánh”, “cửa sổ sáng sạch”. Tất cả những ngọn đèn ấy đều mạnh mẽ, khác với những ngọn đèn trong xóm, mờ ảo, khác với ngọn đèn dầu của chị tôi, chiếc bếp lò của bác sĩ, những con đom đóm, ánh sáng từ ô cửa khép hờ,…Khác với sự yếu ớt, mờ nhạt, mong manh, ánh đèn mờ ảo ở các thành phố kết nghĩa, như thể sắp bị màn đêm nuốt chửng. Tuy nhiên, thứ ánh sáng dày đặc, mơ màng đó không ở quanh hai chị em quá lâu mà chỉ tồn tại trong chốc lát rồi biến mất hoàn toàn, nó để lại những gì đằng sau là sự tiếc nuối, thất vọng là bóng tối, và sự im lặng đến tột cùng.. “Dưới lũy tre”, những chi tiết này thật ám ảnh, đối với người đọc, ánh mắt của một đứa trẻ hay một đứa trẻ là ánh mắt đầy tiếc nuối, muốn níu kéo, nhưng cũng như muốn theo chuyến tàu đêm đó để thoát khỏi thị trấn ổ chuột này.

                          Những chuyến tàu đêm còn hiện lên trong cảm nhận của Liên qua những âm thanh tinh tế, độc đáo, dù đứng từ xa nhưng tiếng tàu vẫn đầy sức hút đối với tâm hồn thơ trẻ của Liên. âm thanh của gió”, âm thanh vẫn rất mơ hồ, nhưng nó rất mạnh mẽ, phá vỡ sự im lặng u sầu của Quzhen, xuyên qua bóng tối và mang đến cho Quzhen một cảm giác khác. Tất nhiên. Âm thanh hoàn toàn khác với trống rỗng trống, khô Tiếng trống ngắn, ngắn rồi chìm vào bóng đêm, không thể thoát ra khỏi nỗi cô quạnh, u uất của làng quê nghèo Tiếng tàu đêm càng gần càng mạnh, càng gần càng náo nức. tiếng bánh xe”, tiếng bánh xe “xèo xèo” inh ỏi “ghi vào”. Âm thanh ấy khuấy động cả thị trấn tối tăm, khác hẳn với tiếng muỗi, tiếng ếch nhái, tiếng chó sủa ban đêm nhỏ và chói tai. Nhưng tiếng tàu, cũng như ánh sáng, cũng hòa vào nhịp tàu chạy vào khoảng không “Tiếng tàu rất nhỏ, rồi dần biến mất trong bóng tối, không bao giờ còn nghe thấy nữa”. của âm thanh và ánh sáng đã để lại sự tiếc nuối sâu sắc trong lòng người phụ nữ.

                          Cuộc sống trên tàu được thể hiện qua phong cách miêu tả măng đá và qua cảm nhận tinh tế của Lian, mặc dù chỉ khi áp sát vào tàu mới thấy được một chút sự sống trên tàu. Tầng trên sang trọng chật kín người”, “đồng niken lấp lánh”, “cửa sổ lấp lánh”. Liên chỉ để ý đến những cabin sang trọng, bởi chỉ có cuộc sống ở trên cao mới khác, giàu sang, phú quý, sang trọng, sáng sủa, đó là điều cô hằng mơ ước. , chứ không phải cuộc sống tăm tối, nghèo nàn và phàn nàn ở một thị trấn nhỏ.

                          Vì vậy, từ mọi khía cạnh, âm thanh, ánh sáng và cuộc sống trên tàu, có thể thấy rằng thế giới mà con tàu mang theo là một thế giới khác với thị trấn, vì vậy đêm mới của con tàu đã trở thành của mọi người khát khao và hy vọng.con người nơi đây. Chuyến tàu đêm không chỉ khác phố huyện, mà còn khác cả chuyến tàu đêm trước “Tàu đêm nay không đông như mọi ngày, ít người hơn, trời cũng chẳng sáng” hàm ý buồn bã, thất vọng nhưng vẫn không thể dập tắt ham muốn mạnh mẽ của cô. Liên Chấn vẫn kiên quyết theo đuổi ước mơ của mình, “nhưng họ từ Hà Nội về” và mang theo những ký ức về “Hà Nội xa xôi rực rỡ, vui vẻ và ồn ào”. Cuối cùng, đích đến của sự mong mỏi, chờ đợi chính là “con tàu mang một chút thế giới bên kia”, con tàu là sứ giả của thế giới bên kia, và Hà Nội là hiện thân cụ thể của thế giới ấy. Khát khao những chuyến tàu đêm, nhưng cũng khao khát một thế giới khác với thế giới chúng ta đang sống, một thế giới tươi sáng, tốt đẹp, viên mãn và cho phép phụ nữ kết nối với họ. Thoát khỏi cuộc sống chật chội nơi phố thị nghèo khó, mệt mỏi với những ngày hấp hối, đầu đường xó chợ và những mảnh đời lụi tàn. Đây là khát vọng đổi đời của người dân trong thời kỳ mồng 1 tháng 8. Tuy còn mơ hồ nhưng lại vô cùng sâu sắc, ấm áp và mạnh mẽ, đọng lại trong lòng hầu hết người cầm bút lúc bấy giờ.

                          Xem Thêm: 30 bài văn tả bà Hay Tuyển chọn

                          Nhưng bằng cảm giác con thoi, con tàu quá nhanh, nó mang theo tất cả ánh đèn rực rỡ, âm thanh náo nhiệt, cuộc sống tốt đẹp ra đi, để lại hai chị em trong bóng tối, trong bóng tối trong im lặng, a thị trấn nhỏ trong một khu vực nghèo khó. Con tàu tượng trưng cho sự vỡ mộng, sự thất vọng đến từ một giấc mơ mong manh, quá xa vời để trở thành hiện thực. Chuyến tàu đi qua, trở lại xóm vắng lặng, tối hơn, sầu hơn, để lại trong tâm trí một khoảng trống mênh mông. Từ đó, các nhà văn của thạch lam muốn gửi đến người đọc một thông điệp ý nghĩa rằng để có một cuộc sống tốt đẹp, ấm no thì có những khát khao, ước mơ mãnh liệt thôi chưa đủ mà con người cần phải hành động. Thực ra, những nỗ lực đổi đời, nếu không, sẽ mãi nằm trong trí tưởng tượng, cho dù giấc mơ đó có đẹp đến đâu.

                          Nỗi khát khao mong chờ chuyến tàu đêm không ngừng hướng tâm hồn cô về Hà Nội xa xôi, nơi cô đã từng sống một cuộc sống sung túc, sung túc, gợi cho cô nhớ về quá khứ xa xăm, về quá khứ. Những kí ức đẹp đẽ của tuổi thơ đã không còn, cùng với sự nuối tiếc quá khứ, chuyến tàu đêm này đã khiến Liên Chân hiểu hơn về sự u ám, bế tắc của người dân trong huyện và gia đình anh.

                          Trong tác phẩm, hai bức thạch nhũ xoáy sâu vào tâm hồn nhân vật, tâm hồn những đứa trẻ tội nghiệp, ý thức sâu sắc về cái nghèo và cảm xúc hội họa tinh tế. Bức tranh thiên nhiên về làng quê Việt Nam là nỗi xót xa, sợ hãi trước những mảnh đời tan nát. Thông qua đó, tác giả thể hiện thái độ trân trọng những khát khao, mong đợi về một cuộc sống tốt đẹp hơn của con người, đồng thời gửi gắm thông điệp muốn thay đổi cuộc đời chỉ có khát khao, mong đợi. Không bao giờ là đủ mà còn phải thiết thực. Hành động biến ước mơ thành hiện thực. “Về nghệ thuật nhũ đá” miêu tả thành công những cung bậc cảm xúc khác nhau trong sâu thẳm tâm hồn nhân vật, vừa trữ tình lãng mạn, vừa kết hợp bút pháp của nhà thơ để tạo nên nhiều hình ảnh tượng trưng. cho toàn bộ công việc.

                          Phân tích cảnh hai đứa trẻ đợi tàu (thạch lam) – Văn mẫu 4

                          “Mỗi truyện của Thạch Lam như một bài thơ trữ tình, giọng điệu trầm tĩnh nhưng chứa chan tình cảm, sự chân thành và sự nhạy cảm của tác giả trước những thăng trầm của cảnh vật và của lòng người”. Quả thật, trang văn của Thạch Lâm không đi vào sự kiện mà đi vào chiều sâu của cảm xúc con người. Cảnh hai chị em Liam và Ann chờ tàu, nắm bắt được sự thay đổi cảm xúc dù là nhỏ nhất giữa hai nhân vật.

                          Lian và Anben là những đứa trẻ sống ở thành phố, sau đó gia đình họ rơi vào cảnh nghèo khó và phải chuyển đến một khu dân cư nghèo. Lian và An vẫn còn trẻ nhưng họ cũng điều hành các cửa hàng nhỏ ở chợ và tham gia hỗ trợ gia đình. Xung quanh là bao mảnh đời bé nhỏ, mệt mỏi như cô Chị và những đứa con đang phải bươn chải mưu sinh, vật lộn từng ngày, gia đình bác Xẩm góp vui giữa tiếng đàn âm thầm,… cuộc sống tẻ nhạt, tẻ nhạt. , sống lay lắt nhưng con người nơi đây luôn mong chờ một ngày tươi sáng hơn: “bấy nhiêu người trong bóng tối mong ánh sáng cho cuộc sống nghèo khó từng ngày”.

                          Mỗi đêm, dù buồn ngủ nhưng Lian và An vẫn cố thức để chờ hoạt động cuối cùng của đêm, đó là chờ chuyến tàu đêm từ Hà Nội đi ngang qua. Tại sao những đứa trẻ ngây thơ đó lại đợi tàu chạy qua rồi mới được đi ngủ? Họ có nghe lời mẹ không? Cố nán lại bán thêm kẹo, bánh từ khách qua đường. Nhưng không phải “Lian và tôi đang cố thức vì một lý do khác, bởi vì chúng tôi muốn xem chuyến tàu đó là sự kiện cuối cùng của đêm”. Trong sự chờ đợi ấy có cả khát khao của trái tim non nớt non nớt, có cả khát khao cháy bỏng. Do đó, Ann đã nói với cô ấy trước khi đi ngủ: “Tàu đang đến, tôi sẽ đánh thức bạn dậy.” Ham muốn của họ là vô thức, nhưng cũng rất mạnh mẽ. Con tàu lăn bánh, mang theo một thế giới khác, thế giới của âm thanh và ánh sáng.

                          Trong lúc chờ đợi phi thuyền xuất hiện, cô liên tục thả hồn mình vào vũ trụ để cảm nhận hết vẻ đẹp của thiên nhiên về đêm. Qua kẽ lá, trên trời “nghìn sao vẫn còn đó”, nụ bàng nhỏ khẽ rơi trên vai em. Tâm hồn cô cứ miên man trôi với một nỗi buồn mà chính cô cũng lờ mờ cảm nhận mà không hiểu hết.

                          Tiếng trống an ninh khu vực vang lên, Superman thông báo: “Kẻ đốt đến rồi” để phá vỡ sự tĩnh lặng của màn đêm, chuẩn bị cho sự kiện cuối cùng của đêm – đoàn tàu trôi từ Hà Nội xuất hiện. Đầu tiên là ngọn lửa xanh như bóng ma, sau đó là một làn khói trắng bốc lên từ xa. Sau nhiều lần đánh thức cô dậy, hai chị em cẩn thận quan sát mọi động thái trên tàu. Tiếng gọi bác gác: “Dậy đi. Tàu đến rồi” không chỉ là sự thức tỉnh mà còn chất chứa niềm hân hoan, như một lời cổ vũ, giục giã bạn hãy đứng dậy và dõi theo khoảnh khắc đoàn tàu chạy qua.

                          Giây phút đoàn tàu cập bến, trong lòng hai chị em lâng lâng niềm hạnh phúc, vui sướng khôn tả, dù chỉ thoáng qua cũng đủ để hai tâm hồn tinh tế lĩnh hội hết những diễn biến, biến cố trên tàu: “The Chiếc xe ngựa được thắp sáng rực rỡ, Thắp sáng cả con phố. Chỉ thoáng nhìn thấy những boong trên sang trọng chật ních người, những chiếc đồng và kền kền lấp lánh, và những ô cửa sổ sáng trưng.” rừng tre. Em bé ngây thơ, nhưng nhận ra ngay chuyến tàu hôm nay không đông như mọi ngày. Liên cũng nhận thấy sự thưa thớt của tàu và sự thiếu ánh sáng: “Tàu đêm nay không đông như thường ngày, không đông đúc và có vẻ không sáng sủa cho lắm”. Chuyến tàu hôm nay tuy không sáng sủa và đông đúc như thường lệ nhưng khi nó xuất phát từ Hà Nội đã mang đến cho Liên một thế giới khác, đó là một thế giới tươi sáng, vui tươi và hạnh phúc. Lòng cô rạo rực, ngập tràn niềm hạnh phúc khó tả khi được sống lại những ngày xưa uống ly nước đá xanh xanh đỏ đỏ và nhớ về những ngày xưa ở Hà Nội rực rỡ, lung linh.

                          Đêm nào chúng tôi cũng ngồi đợi tàu, dù buồn ngủ đến đâu cũng phải đợi tàu đi qua rồi mới chìm vào giấc ngủ. Đây không phải là một cử chỉ ngẫu nhiên, vô nghĩa, mà là một nhu cầu, một yêu cầu thiết yếu để kết nối và bảo mật. Đằng sau đó còn là những ước mơ, khát khao về một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn. Hình ảnh những đoàn tàu thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng đủ để đưa người ta trở về, làm sống dậy những ký ức tuổi thơ êm đềm ngày xưa. Khát vọng chờ đoàn tàu đi qua cũng phản ánh một khát vọng mãnh liệt ở trẻ, khát vọng thay đổi cuộc đời. Tại sao lại đặt điều ước đó cho hai nhân vật Liên An, thay vì em gái và chú Chao… bởi vì họ là những đứa trẻ, họ đang học mầm non, và họ là tương lai của cuộc đời. Vì thế khát vọng thay đổi cuộc sống càng trở nên ý nghĩa hơn, vang xa hơn khi tập trung vào hai nhân vật. Đồng thời, qua cảnh đợi tàu, Thạch Nham còn thể hiện sự cảm thông của mình đối với những con người yếu đuối, bất hạnh phải sống một cuộc đời mòn mỏi, chật vật, những số phận trì trệ; Không chỉ vậy, qua cảnh đợi chuyến tàu đêm, Lâm Trạch Lâm còn đưa ra một lời kêu gọi chân thành lay động trái tim người đọc: hãy thay đổi cuộc sống, làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn, biến cuộc sống thành một môi trường sống lành mạnh, hãy mạnh mẽ để những đứa trẻ có thể sống hạnh phúc.

                          Tác phẩm để lại dấu ấn và ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí và tả cảnh tài tình. Sau khi khép lại cuốn sách, độc giả không khỏi ngỡ ngàng trước số phận éo le của con người trên thế giới. Nhưng đồng thời cũng phải tôn trọng và nâng niu những ước mơ chân thành và mạnh mẽ của họ về một cuộc đời khác, vì những cuộc đời thay đổi.

                          Phân tích cảnh hai đứa trẻ đợi tàu (thạch xanh) – mẫu số 5

                          “Trong nhóm self-help, hoàng đạo là nhà lý thuyết, tâm linh nhất là người thực hành, Qixiong đoạn tuyệt với lối sống cũ, hướng tới một cuộc sống mới… và thạch lâm là một người đồng hương yêu anh ấy , xin lỗi Nó làm tan nát trái tim tôi.” Văn của anh bình yên và sâu sắc, nhưng những con người anh viết không thoát khỏi hiện thực tàn khốc. Ông yêu đồng bào sâu sắc, nhân vật trong tác phẩm của ông tuy sống trong cảnh nghèo khó nhưng họ vẫn tiếp tục chung tay giúp đỡ và vẫn tỏa sáng một tia sáng của sự sống. Cảnh chị em đoàn tàu trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ” là minh chứng.

                          liên và an đã từng sống ở Hà Nội – một thành phố nhộn nhịp, hối hả với rất nhiều điều mới mẻ để làm. Ở đó, hai chị em được mẹ dẫn ra Hồ Tây ăn những món ngon, nhưng sau khi bố mất việc, cả nhà phải chuyển về vùng quê – một huyện thị nghèo. Con người và cuộc sống ở đây hoàn toàn trái ngược với quá khứ của Liên minh miền Nam xa xôi. Giờ hai chị em được mẹ giao cho mở quán tạp hóa nhỏ bán đồ lặt vặt để phụ giúp gia đình, thu nhập cũng chẳng được bao nhiêu. Khung cảnh nơi đây u tối, tĩnh mịch đến rợn người từ chiều đến tối. Những người xung quanh cô cũng nghèo, sống cuộc sống qua ngày. Chính vì vậy mà những cảm xúc luôn đan xen nỗi buồn man mác, thấm sâu vào tâm hồn nhạy cảm của cô gái trẻ.

                          Khi màn đêm buông xuống, con người muốn được nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt mỏi. Lian và An cũng giống như những người dân ở đây, nhưng họ cố gắng thức mỗi ngày để chờ chuyến tàu từ Hà Nội đi qua. Khi chợp mắt, anh lặng lẽ quạt cho cô, thả hồn cô vào thiên nhiên. Cô quan sát từ trên đỉnh đầu “muôn ngàn vì sao vẫn sáng” đến mặt đất có “con đom đóm đậu dưới lá, thấp thoáng ngọn đèn xanh nho nhỏ”, tinh tế hơn cô cảm nhận được bông hoa bàng nhẹ nhàng. rơi trên mỗi vai. Điều đó tạo cho người ta một cảm giác rất mơ hồ, khó hiểu. Cô ấy là một người tinh tế và nhạy cảm. Thậm chí, cô còn quan sát dòng người ở đây, không gian tĩnh lặng, tiếng trống đánh trống khô khốc của lính canh khiến khung cảnh càng thêm yên tĩnh. Mẹ và em gái tôi, gia đình siêu nhân của tôi, chú xam của tôi… họ vẫn đang cố gắng tỉnh táo trong khi chờ tàu.

                          Tại sao lại thế này? Họ đang đợi gì cho chuyến tàu đi qua? Có phải là “để bán – có thể một vài người mua” như mẹ nói. Nhưng điều đó không sao cả, và Ann đã không nghĩ đến điều đó, bởi vì cô biết họ chỉ mua hộp diêm hoặc hộp thuốc. Hòa bình và liên tục là một lý do khác, vì người ta hy vọng rằng việc nhìn thấy chuyến tàu đó là hành động cuối cùng trong đêm “để mang lại ánh sáng cho sự nghèo khó hàng ngày của họ cho nhiều người đang chìm trong bóng tối”.

                          Đây là chuyến tàu của những điều ước trong tương lai. Chuyến tàu đã mang đến cho hai chị em và những người dân phố huyện nghèo một điều lạ lùng từ thế giới ánh sáng của cô em gái, ánh lửa bập bùng của người chú, ánh sáng thưa thớt của Đoàn. Ánh sáng của xe điện, ánh sáng của đồng và niken, của những đám than hồng đỏ rực, tất cả ánh sáng xé tan bầu trời mờ ảo của những con phố nghèo. Tiếng còi tàu vọng lại từ xa, tiếng ô tô rít trên máy ghi âm và tiếng hành khách náo động phá vỡ sự im lặng và u sầu của không gian. Nỗ lực vực dậy cuộc đời của An và Lian là vì thế. Họ háo hức nhìn thấy ước mơ về sự đổi thay mà đoàn tàu sẽ mang đến cho họ, háo hức bắt đầu một cuộc sống mới trong một tương lai tốt đẹp hơn.

                          Mặt khác, chuyến tàu cũng gợi lại những kỷ niệm xưa “Hà Nội xa, Hà Nội rực rỡ vui vẻ”-gia đình chị vẫn tương đối khá giả, hai chị em cũng đã có một khoảng thời gian vui vẻ. Con tàu vụt qua bầu trời đen như một ngôi sao băng. Chuyến tàu không chỉ là kỉ niệm thân thương của tuổi thơ mà còn là niềm hi vọng cho ngày mai. Ông thật tinh tế và sâu sắc khi tìm thấy ở nhân vật mình niềm khao khát chân thành đáng thương được sống trong nghèo khó chứ không tuyệt vọng nhưng vẫn nuôi hy vọng và ước mơ. Chi tiết ấy khiến ai đã từng đọc Chọn vợ của Kim Vô Kỵ đều nhớ đến lời bà lão động viên con dâu, con trai để tự tin và chúc chúng có một tương lai hạnh phúc. Bà chỉ nhẹ nhàng nói: “Vợ chồng anh làm ăn cho đàng hoàng thì trời thương. Ai giàu ba đời, ai nghèo ba đời”. Tưởng chừng như tuyệt vọng khi đứng bên bờ vực của sự sống và cái chết, bà lão trên bầu trời vẫn luôn hi vọng và an ủi hai vợ chồng. Đôi vợ chồng trẻ với một niềm tin. Những giá trị nhân văn kết tụ ở đó, tạo nên một tác phẩm có sức sống bền bỉ theo thời gian.

                          Thạch Lam quan niệm rõ ràng về sứ mệnh của văn học: “Đối với tôi, văn chương không phải là con đường để người đọc trốn tránh hay lãng quên, mà hơn thế, văn chương là một thứ vũ khí hùng hồn và mạnh mẽ mà chúng ta có, vừa Tố cáo vừa biến đổi một thế giới giả dối và tàn khốc, đồng thời để lại cho trái tim người đọc trong sáng và phong phú hơn. Cảnh hai chị em đợi tàu làm tăng thêm vẻ bóng bẩy cho bản tuyên ngôn văn học của ông. Nhà văn tài hoa này được biết đến với phong cách lãng mạn, truyện ngắn trữ tình và nghệ thuật thành công trong việc miêu tả thế giới nội tâm của nhân vật, cảnh hai chị em đợi tàu được miêu tả chi tiết, sinh động, mang đến cho người đọc, người nghe nhiều hiểu biết, suy nghĩ và bài học về niềm tin vào cuộc sống.

                          Đăng bởi: thpt sóc trăng

                          Danh mục: Giáo dục

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *