Cảm nhận bài thơ Từ ấy – Tố Hữu – Thích Văn Học

Cảm nhận bài thơ Từ ấy – Tố Hữu – Thích Văn Học

Cảm nhận bài từ ấy

Nhà thơ Chế Lan Văn từng viết: “Viết cảnh hay tình, khóc mình hay người, viết vấn đề lớn hay vấn đề nhỏ, đều là vì lý tưởng cộng sản. Thế đấy”. đủ để chúng ta hiểu nhà thơ tình yêu cách mạng vĩ đại nhất trong thơ ca hiện đại, Đầu Du. Trong muôn vàn lá cờ rởm dưới ách thống trị của thực dân Pháp, yếu tố hiện hữu xuất hiện là lá cờ đảng, mang lý tưởng, lối sống, triết lý đúng đắn nhất lúc bấy giờ, xuyên suốt những vần thơ của Người. Dù đã ở tuổi “gần đất xa trời” nhưng Bác vẫn kiên trung với cách mạng:

Bạn Đang Xem: Cảm nhận bài thơ Từ ấy – Tố Hữu – Thích Văn Học

“Thuyền vượt sóng mà không nghiêng, tức là non sông mới qua, mộng mới đi nửa chừng, nhưng đảng và thơ vẫn còn mối thâm giao trăm năm”

Như một tia sáng giữa bầu trời u tối, bài thơ “Lời ấy” được coi là bản tuyên ngôn vào đời của một thanh niên 16-17 tuổi đầy nhiệt huyết, chỉ ra lí do mà người thanh niên đó đã sống vì lí tưởng nào trong cuộc đời. cám dỗ của thời đại đó. Một người bạn từng tâm sự: “Nếu không có ‘chữ ấy’, không biết tôi sẽ ra sao. May mắn thay, tôi là một người vô tội.”

Bài “Lời ấy” được viết năm 1938, nằm trong phần “Máu lửa” của tuyển tập “Lời ấy”, mang một nét duyên thơ tiêu biểu, thể hiện niềm vui sướng, khát khao của nhà thơ. Khi còn là một thiếu niên, ông dấn thân vào con đường cách mạng.

Đoạn thơ mở đầu là niềm say mê, hân hoan của tác giả khi bắt gặp lí tưởng của đảng, khi còn đang “loay hoay tìm lí do để yêu đời”. Hai dòng đầu bài thơ vận dụng nhuần nhuyễn thủ pháp tự sự kết hợp trữ tình, tràn đầy niềm say mê, phấn khởi khi tiếp nhận lý tưởng cách mạng:

“Lời nói trong tim tôi đốt cháy mặt trời, và sự thật tỏa sáng trong trái tim tôi”

“That Word” không chỉ là dòng thời gian. Nó đứng đầu khổ thơ, nó còn gánh trên vai sứ mệnh trở thành một dấu mốc thiêng liêng trong cuộc đời nhà thơ, là một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời và tâm hồn nhà thơ. Nó kết thúc chuỗi ngày dài tìm kiếm tình yêu của đời mình. Những hình ảnh ẩn dụ như “nắng hè”, “mặt trời chân lí” thể hiện niềm hân hoan của nhà thơ khi bắt gặp lí tưởng cộng sản. Những hình ảnh chói lọi ấy không chỉ đánh thức, soi sáng tâm hồn nhà thơ mà còn xua tan bóng tối của chủ nghĩa cá nhân trong tâm hồn nhà thơ. Vô số lần ánh sáng của sự thật tỏa sáng trên những dòng thơ:

“Đời là tăm tối, phải đi tìm ánh sáng, chỉ có một con đường là cách mạng”

Các động từ mạnh “trong sáng”, “duyên dáng” góp phần khẳng định vai trò của lí tưởng sống trong cuộc đời cách mạng và thơ ca của bạo chúa. Một bên là ánh sáng bất chợt (chập chờn), một bên là ánh sáng rất xuyên, rất rực rỡ (chói lóa), như che mắt nhà thơ và soi sáng cả trái tim tác giả. Ánh sáng ấy đã xua tan hoàn toàn màn sương mù của ý thức tiểu tư sản, mở ra một bầu trời trong lòng nhà thơ, đúng như nhà thơ Chế Lan đã viết:

“Mặt trời tư tưởng chiếu sâu, rêu cũng chói”

Xem Thêm: Những bài văn hay về thầy cô nhân ngày 20-11

Có gì lấp lánh đây, như cô gái gặp người yêu trong câu ca dao xưa ấy:

“Gặp em như thấy nắng chói chang”

Có lẽ ánh sáng lí tưởng soi sáng đời người, xua tan bóng tối vô minh, mở ra một thế giới mới cho tư tưởng tình cảm của nhà thơ.

Xem Thêm : TOP 18 bài Phân tích Hạnh phúc của một tang gia hay nhất

Hai câu cuối diễn tả niềm hân hoan vô hạn của nhà thơ trong những ngày đầu cách mạng bằng bút pháp lãng mạn, trữ tình:

“Tâm hồn tôi là một khu vườn đầy hoa, đầy hương thơm, chim hót và hoa”

So sánh tâm hồn mình với “khu vườn”, Tháp sử dụng nghệ thuật tượng hình để miêu tả trừu tượng sinh động, tạo nên sự tương phản thẩm mỹ chính xác, độc đáo và bất ngờ. Trong khu vườn đó, cuộc sống tràn ngập màu sắc, âm thanh và mùi vị. Đó là màu xanh của lá, hương thơm say lòng của hoa, tiếng chim hót líu lo. Mọi âm vang của cuộc sống được nhà thơ chắt lọc để nuôi dưỡng tâm hồn. Huyền Điếm, đại diện tiêu biểu của thơ ca Lãng mạn thời bấy giờ, cũng có hình ảnh tương tự khi miêu tả tình cảm trong sáng, ngây thơ của những người yêu nhau:

“Từ lúc ta yêu nhau, vườn thơm trái tim em mãi nở hoa”

“Hào” là hương thơm ngào ngạt, “rộn ràng” là tiếng ríu rít, hai tính từ gợi tả sức sống mãnh liệt, niềm vui, hạnh phúc của tâm hồn cảm thụ của thi nhân. Khu vườn của tâm trạng trở nên cụ thể hơn, tràn ngập âm thanh, mùi vị, v.v., dưới ánh sáng của sự thật, thơ ca và thức tỉnh. Cuộc sống không ngừng hiện ra, và nhà thơ sẵn sàng đón nhận sự thật, như hoa cỏ đón ánh mặt trời.

Sử dụng hình ảnh thiên nhiên để thể hiện cái hồn, nhấn mạnh tính tất yếu của cách mạng, tạo nên những hình ảnh thơ lấp lánh. Trong cuộc sống hiện nay, lí tưởng sống là nguồn sống của con người, và nguồn sống trong thơ đúng như m.gorki đã từng nói: “Văn học giúp con người biết mình, nâng cao lòng tự tin, muốn làm gì thì làm”. . . xuất hiện trong khao khát chân lý của đàn ông”.

Không chỉ khơi dậy lý tưởng cách mạng, mà còn thể hiện cách hiểu mới về ý nghĩa cuộc sống:

Xem Thêm: Em bé thông minh – Kho Tàng Truyện Cổ Tích Chọn Lọc

“Tôi gắn kết trái tim tôi với mọi người, để tình yêu thương bao trùm trăm nơi, mang tâm hồn tôi đến gần bao tâm hồn đau khổ, cho cuộc đời tôi mạnh mẽ hơn”

Đầu Hào vốn là một thanh niên sống trong môi trường đô thị nên cũng có những tình cảm và cái tôi tiểu tư sản. Thoát ra khỏi cái vòng khép kín ấy không dễ, chính anh từng thẳng thắn nói:

“Tôi nhớ mình đã từng nghĩ làm sao tìm được lý do để yêu đời, rong ruổi muốn trốn chạy, chao ôi không thể ra đi”

Tuy nhiên, kể từ khi gặp được lý tưởng sống, nhận thức của người bạn này đã trải qua một bước ngoặt quan trọng, hay nói chính xác hơn, đó là sự chuyển đổi về tư duy và thay đổi về lý trí. Với “trăm nơi” và “bấy nhiêu tâm hồn đau khổ”, ông xác lập mối quan hệ mới giữa “tôi” và “mọi người”, giữa cái riêng và cái chung, giữa cái tôi và cái tôi. “Ép” và “che” là hai động từ diễn tả hoạt động tự nguyện, hai khái niệm hoàn toàn khác nhau nhưng đều là những nhận thức mới về các yếu tố của cuộc sống. “Ép buộc” không phải là ép buộc mà là tự nguyện gắn bó, đoàn kết và đồng cảm với mọi người. “Bóng mát” là tâm hồn nhà thơ trải dài miên man với cuộc đời, thể hiện niềm thương cảm sâu sắc đối với hoàn cảnh của từng nhân vật cụ thể. Các yếu tố dường như đã vượt qua giới hạn của cái “tôi” cá nhân nhỏ bé, sống chan hòa với mọi người, hòa nhập vào cái tôi chung, giống như sự thay đổi đại từ trong bài thơ “Koizumi”. :

“Từng giọt long lanh rơi tôi đưa tay hứng lấy……………….Tôi hòa vào bản hòa ca với những nốt trầm rung rinh”

Từ “đến” được lặp lại hai lần nhấn mạnh sự gắn bó, sẻ chia giữa mình với “mọi người”, “bối cảnh trăm bề” và “nỗi khổ tâm linh”. Sự giác ngộ lý tưởng cộng sản là sự giác ngộ về tình cảm. Trước hết là giác ngộ về lập trường, về phía nhân dân, về đối tượng như người bạn từng nói “tội nghiệp người tù”. Khi hòa đồng với mọi người, anh ấy tìm thấy nguồn sức mạnh: “Hòa thân thì sống”. “Khối” là sự gắn kết của một tập thể, một cộng đồng và “mạnh” là hiệu quả của sự gắn kết. Nếu các nhãn hiệu biến định nghĩa này thành một tuyên bố khiến hệ thống tư sản khiếp sợ: “Vô sản của tất cả các nước bị áp bức đoàn kết lại”, thì cánh hữu biến chúng thành thơ ca. Chữ “Quan” lay động cả giác quan và trái tim. Tình yêu con người và cuộc sống trong thiên nhiên đã nâng lên thành chủ nghĩa nhân đạo, và anh cũng muốn được như chùy:

“Vì đời hy sinh cho đời đời với mac là bản tình ca nhiều nghĩa”

Xem Thêm : KHÁI NIỆM, ĐỒNG ĐẲNG, ĐỒNG PHÂN, DANH PHÁP VÀ TINH

Sử dụng yếu tố trong sáng lý tưởng để tạo nên những chuyển biến sâu sắc, biến một thanh niên tiểu tư sản thành nhà thơ của nhân dân. Tình yêu con người của con người là tình yêu giai cấp, anh ta đặt mình vào cuộc sống và thấy niềm vui và sức mạnh. Như vậy đã khẳng định nguồn gốc sâu xa của văn chương và cuộc đời: “Cuộc đời là nơi phát xuất, nhưng cũng là đích đến của văn chương”.

Từ tình cảm gắn bó thân thiết, một người bạn đã nâng tình cảm giai cấp lên tình anh em, coi mọi người như người trong nhà:

Xem Thêm: Dàn ý phân tích Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc

“Tôi đã là con của vạn gia đình, là anh của vạn gia đình điêu tàn, là anh của vạn trẻ không có bát cơm…”

Phần

tiếp tục ý tưởng của phần thứ hai và tiếp tục xây dựng một cây cầu từ “Tôi” đến “Tôi”. Đọc “Nghìn nhà”, “Nghìn thai nhi”, “Nghìn cái đầu”, hình tượng trong thơ như cụ thể hơn, sinh động hơn, giàu cảm xúc hơn. Từ “nghìn” được lặp lại ba lần nhấn mạnh sự bao la, nhiệt huyết của nhà thơ muốn thoát khỏi cái tôi mà đi đến thế giới rộng lớn. Đó cũng là số lời ước chừng, khẳng định lại sự đoàn kết, trò chuyện đầm ấm, thân tình của một gia đình. Từ “là” kết hợp với các đại từ biểu thị sự thân thiết (như em, con, anh) một mặt thể hiện mối quan hệ tự nhiên, sâu sắc, mặt khác khẳng định trách nhiệm, vai trò quan trọng của một con người. . Cộng đồng. Chủ sở hữu coi mình là một phần của một gia đình lớn làm việc chăm chỉ. Đến đây làm chúng tôi nhớ lại những dòng cảm xúc khi bạn mình viết cho bác He:

“Chú là cha, chú là anh, chí lớn bao trùm, máu đỏ tươi”

Bài thơ này không chỉ như một hồi ức của người lính trẻ mà còn thể hiện niềm vui sướng của nhà thơ khi chủ động đi tìm một đại gia đình mới. Nhà thơ bày tỏ sự cảm thông, xót thương cho những con người đau khổ, bất hạnh, những người lao động vất vả (nghìn phôi). Nhà thơ có sự đồng cảm, đồng cảm với những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ, không nơi nương tựa. “Bơ cù” là một tính từ khá mới mẻ nhưng người đọc vẫn có thể cảm nhận được sự lang thang, bơ vơ của những người đồng hương nghèo. Tâm trạng nhà thơ chuyển biến mạnh mẽ, từ cảm thông, chia sẻ, chuyển sang căm giận trước những bất công bất công của cuộc đời. Yếu tố con người làm việc không chỉ là nhận thức mà là sự giao tiếp tốt giữa cá nhân và cộng đồng. Suy cho cùng, cách mạng là cuộc giao lưu lớn giữa người với người, như Lênin đã nói: “Các đồng chí là ngày hội của quần chúng”.

Khép lại bài thơ này là sự chân thành, quyết tâm và dấn thân của Toản đối với sự nghiệp cách mạng dân tộc, đúng như Xuân Hoàng đã từng nhận xét: “Đào Hồ là một nhà thơ cách mạng, một nhà thơ cách mạng”. chế lan viên nói: “Thơ của anh Hữu là thơ cách mạng, không phải thơ tình… mà thơ anh là thơ tình. Anh nói chuyện tình cảm nồng nàn”

“Lời ấy” là tiếng hát của những người trẻ lạc quan, yêu đời và có lý tưởng. Bài thơ vừa triết lí vừa quen thuộc. Mỗi câu thơ như cháy bỏng ý chí của một người cộng sản luôn cống hiến hết mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, có lẽ người thanh niên này đã cống hiến cả cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc:

“Tạm biệt cuộc đời thân yêu, tôi tặng bạn đồng hành mấy vần thơ và một nắm tro. Tro bón phân cho đất, cho người sống, cho người chết”

Xem thêm:

Xem thêm các bài viết về công việc này: https://thichvanhoc.com.vn/tag/tu-ay/

Danh mục bài viết mẫu nâng cao tham khảo: https://thichvanhoc.com.vn/van-mau/nang-cao/

Xem các bài viết mới nhất trên fanpage văn học

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục