Cảm nhận ba câu thơ cuối bài thơ Đồng chí – Chính Hữu

Cảm nhận 3 câu cuối bài đồng chí

Cảm nhận 3 câu cuối bài đồng chí

Video Cảm nhận 3 câu cuối bài đồng chí

“Đêm nay trong rừng sương mù

Bạn Đang Xem: Cảm nhận ba câu thơ cuối bài thơ Đồng chí – Chính Hữu

Cùng nhau chờ địch đến

Trăng treo đầu pháo”

Ba dòng cuối là ba câu thơ hay nhất, là kết tinh cao quý của tình đồng chí. Giữa núi rừng bao la, trong không gian tĩnh mịch của màn đêm là bóng dáng người lính, ngọn giáo và vầng trăng. Trong vùng hoang vu rộng lớn, binh lính mai phục, chờ thời cơ hành động, sát cánh bên nhau. Sức mạnh đồng chí đã giúp họ vượt qua mọi thời tiết khắc nghiệt, mọi khó khăn thiếu thốn. Tình bạn thân thiết đã sưởi ấm trái tim họ trong mùa đông hoang vu, trong sương giá và tuyết rơi. Cây súng và vầng trăng là hai hình ảnh tượng trưng được gợi lên bởi những liên tưởng phong phú. Súng và trăng là xa và gần, thực và mơ, chất liệu chiến đấu, trữ tình, chiến sĩ và thi nhân… Súng là biểu tượng của chiến tranh ác liệt, trăng soi trong lúc đau thương. Đâu đâu cũng có cảnh vật, tượng trưng cho ước mơ về một cuộc sống bình yên. Hình ảnh câu cuối “đầu súng trăng treo” gợi nhịp điệu đong đưa, quanh quẩn, có lúc ánh trăng cận kề, có lúc lại bị đẩy vào khoảng trời bao la. Không có gì có thể ngăn cản những người lính theo đuổi ước mơ tự do và hòa bình trong môi trường khắc nghiệt nhất?

Yi là một nhà thơ, và ông đã viết về những người lính cả đời mình. Tác phẩm của ông không nhiều nhưng người đọc biết đến thơ ông với chất thơ trữ tình, ngôn ngữ hình tượng cô đọng. Bài thơ Đồng chí của Đồng chí được viết trong những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp và được đánh giá là một trong những bài thơ chống Pháp hay nhất.

“Đêm nay rừng hoang Bạch Sương sát cánh cùng địch thủ, trăng treo đầu thương.”

Xem Thêm: Soạn bài Luyện tập vận dụng kết hợp các thao tác lập luận

Kết thúc bài thơ là hình ảnh người lính đứng giữa rừng sương mù. Đoạn văn xuôi dài mở ra một không gian núi rừng bao la và hoang vắng. Vùng núi rừng Bắc Bộ trời rét, sương mù, tuyết trắng. Khí hậu miền núi khắc nghiệt, cái lạnh thấu da khi chỉ có quần vá không có giày, khó khăn, thiếu thốn, lạnh, thiếu áo, đói,,, biết bao thử thách. Nhưng cũng chính những hoạn nạn ấy lại làm cho tình cảm của họ thêm nhớ nhung, và làm cho tình bạn bè thêm nồng ấm. Họ đứng cạnh nhau, như truyền hơi ấm của tình đồng chí. Cảm giác ấy như hơi lạnh xua tan sương muối.

Xem Thêm : Lập dàn ý Tả cơn mưa rào lớp 5

“Sát vai quân thù”

Xem Thêm: Phân tích tình huống truyện Chữ người tử tù (Dàn ý 11 Mẫu) Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Vài phút trước khi trận chiến bắt đầu, tôi rất hồi hộp, sắp bước vào trận chiến sinh tử. Những giây phút có đồng đội xung quanh thực sự là nguồn động viên, là nguồn sức mạnh giúp họ tự tin và bình tĩnh hơn. Bộ đội đứng gác nòng súng hướng lên trời ngước nhìn như trăng sáng treo súng. Một hình ảnh không có thực ngoài đời nhưng lại rất thực trong cảm nhận của con người. Ánh trăng như soi cả rừng cây, đầu súng trăng đã treo. Những người lính lặng lẽ ngắm trăng trên cao trong giây phút thanh bình hiếm có. Đó là sức mạnh của tình bạn thân thiết mang lại sự an tâm. Họ ngắm trăng và cảm nhận vẻ đẹp của nó trên nền quần áo tả tơi. Một sự kết hợp của chiến binh và nghệ sĩ. Súng là biểu tượng của chiến tranh và mặt trăng là biểu tượng của hòa bình. Khẩu súng ấy bảo vệ vầng trăng bình yên. Trận chiến hôm nay là để vầng trăng hoà bình ngày mai chiếu sáng trên quê hương người chiến sĩ. Súng là hiện thực, trăng là lãng mạn. Gun và Moon cũng là đồng đội trong tay. Cặp chiến hữu này soi sáng cho một cặp chiến hữu khác. Bài thơ kết thúc bằng một hình ảnh giản dị nhưng vô cùng đẹp đẽ. Có lẽ vì thế mà khổ thơ cuối được chọn làm nhan đề cho cả bài thơ.

“Đêm nay, rừng hoang Baishuang đang đợi kẻ thù bên cạnh.” Yue Xuan chỉ súng.

Trong rừng đêm hoang vắng, hiu quạnh, họ sát cánh bên nhau, vác súng trên vai, ngửa mặt lên trời, với phong thái kiêu hãnh “chờ giặc tới”. Vào một đêm trăng sáng, có lẽ là vầng trăng cuối tháng, nó lặn dần và nhỏ dần cho đến khi chạm đến đầu súng, họng súng tưởng như đã đến tận chân trời, tác giả đã rất sáng tạo và viết nên một bức tranh vừa thực và thực tế. Rất đỗi trong hình ảnh lãng mạn và gợi cảm này, vầng trăng dường như được vật chất hóa, trở thành một vật thể lơ lửng trên đầu súng. Đêm xuống, súng nằm đất đặt lên vai chiến sĩ nhưng ở góc nhìn đặc biệt, các liệt sĩ đã “bắt” được hình ảnh rất độc đáo đó. Trăng bao giờ cũng tượng trưng cho sự tĩnh lặng, thanh bình, nên thơ và lãng mạn, còn súng là thứ vũ khí lạnh lùng và nguy hiểm, tượng trưng cho chiến tranh và sự hủy diệt tàn khốc. Tuy nhiên, khi bàn tay công lý ghép hai hình ảnh này lại với nhau, chúng bổ sung cho nhau và tạo nên ý nghĩa mới: súng trong tay kẻ thù là hung khí, súng trong tay hai người, người đồng chí, người chiến sĩ. , súng là Họ bảo vệ tổ quốc, bảo vệ hòa bình và bảo vệ vũ khí của ánh trăng hòa bình. Vầng trăng trên cao soi sáng hai người bạn, như làm bạn với hai người lính, cùng hát, soi rõ tình bạn thiêng liêng, cao cả giữa hai người. Hình ảnh vầng trăng treo đầu súng cũng cho ta thấy cuộc đời của người lính không phải lúc nào cũng chỉ có hiểm nguy, trước bom đạn và sự hi sinh, tính mạng của họ cũng sẽ gặp những thử thách. Một bức tranh vô cùng lãng mạn, đẹp và thơ mộng, ngay trong thời gian và không gian của chiến tranh. Hình ảnh vầng trăng và cây súng được Chính Hữu chọn làm kết thúc bài thơ để làm vơi đi nỗi nhọc nhằn của người lính, làm dịu đi những gian khổ, hi sinh của họ và làm sáng lên tình đồng chí cao quý của những người lính. rừng

Vẻ đẹp quân nhân trong đoạn cuối “Đồng chí” là người lính Trung đoàn Thủ đô, sau này trở thành nhà thơ quân đội Tả quân chủ yếu viết về người lính và hai cuộc kháng chiến. Đồng chí viết năm 1948 là bài thơ thành công nhất của ông. Cả bài thơ thể hiện rõ tình đồng đội, tình bạn giữa những người lính Quân đội nhân dân trong kháng chiến chống Nhật. Cả bài thơ bắt đầu bằng những dòng mộc mạc, giản dị, chân thành, tác giả giới thiệu về quê hương của người chiến sĩ. Mỗi người các bạn đều có một quê hương – một ngôi làng nghèo – nhưng các bạn ở đây để chiến đấu, chiến đấu, chiến đấu, sát cánh bên nhau chiến đấu. Cuộc sống của một người lính là khó khăn như thế nào? : áo anh rách vai, quần tôi vá vài mảnh…lại chỉ là chiếc chăn mỏng hay cơn sốt rét hành hạ những đêm giá rét…vượt qua bao khó khăn “Mấy Vết Thương Nắm Tay”. Đó là cái nắm tay siết chặt thể hiện ý nghĩa thiêng liêng, cao cả của tình đồng chí chiến sĩ và tinh thần quyết chiến. Kết thúc bài thơ bằng một hình ảnh đặc sắc:

Xem Thêm: Tương phản trong thiết kế: Nguyên tắc thú vị và độc đáo 

“Đêm nay rừng vắng sương mù mưa ta kề vai chờ giặc tới, đầu súng trăng treo”

Ba câu thơ là một bức tranh đẹp về tình đồng chí chiến sĩ, là biểu tượng cao đẹp về đời sống của người chiến sĩ. Trong bức tranh trên, ba cảnh được nối liền với nhau: bộ đội, khẩu súng và vầng trăng phục kích quân thù giữa rừng sương mù. Sức mạnh đồng chí đã giúp họ vượt qua mọi thời tiết khắc nghiệt, mọi khó khăn thiếu thốn. Tình bạn sưởi ấm trái tim họ. hình ảnh Đầu súng trăng treo là hình ảnh đẹp nhất, vì nó vừa là hình ảnh thực, vừa là hình ảnh tượng trưng. Tác giả chính văn từng nói: “Trăng sáng treo đầu ngọn giáo, ngoài hình tượng, bốn chữ này còn có nhịp điệu treo lắc, xa mà không gần, trăng sáng mọc trong bầu trời đêm.” Và xuống, đôi khi nó dường như treo trên đầu súng. Trong đêm chờ địch mai phục, trăng như bầu bạn. Đây là sự miêu tả chân thực về cuộc chiến chống Nhật, những người lính chờ đợi sự xuất hiện của kẻ thù. Bên cạnh sự miêu tả chân thực, hình ảnh của ” đầu súng trăng treo” còn có ý nghĩa tượng trưng. Sự kết hợp giữa hiện thực và lãng mạn, Vừa thực vừa mơ, vừa xa vừa gần, vừa chiến đấu vừa trữ tình. Vừa là người lính vừa là nhà thơ. Hình ảnh này tượng trưng cho tình cảm trong sáng của người lính. Tình đồng chí là nở rộ, vươn cao và tỏa sáng từ cuộc đời chiến đấu.Thể thơ Hình ảnh độc đáo, bất ngờ và thú vị.Nó thể hiện trọn vẹn ý nghĩa cao cả và tình cảm thiêng liêng về mục đích chiến đấu lý tưởng của người chiến sĩ.Ba dòng cuối bài thơ, với một nhịp thơ chậm rãi, giọng thơ hơi cao, một lần nữa khắc họa chân thực, sâu sắc hình ảnh những người lính kháng Nhật. những khó khăn, thiếu thốn để chiến thắng kẻ thù.Bài thơ “Đồng chí” đặc biệt cảnh báo mọi người bằng ba câu: Hãy trân trọng cuộc sống Tình cảm tốt đẹp, kính trọng người chiến sĩ.

Yi là nhà thơ cả đời viết về người lính. Tác phẩm của ông không nhiều nhưng người đọc biết đến thơ ông với chất thơ trữ tình, ngôn ngữ hình tượng cô đọng. Bài thơ Đồng chí của Đồng chí được viết trong những ngày đầu chống Pháp và được đánh giá là một trong những bài thơ chống Pháp hay nhất.

Xem Thêm : Giải Toán 10 trang 70 Tập 1 Kết nối tri thức

“Đêm nay rừng sương chờ giặc, trăng treo đầu súng.”

Kết thúc bài thơ là hình ảnh người lính đứng giữa rừng sương mù. Đoạn văn xuôi dài mở ra một không gian núi rừng bao la và hoang vắng. Vùng núi rừng Bắc Bộ trời rét, sương mù, tuyết trắng. Khí hậu miền núi khắc nghiệt, cái lạnh thấu da khi chỉ có quần vá không có giày, khó khăn, thiếu thốn, lạnh, thiếu áo, đói,,,, biết bao thử thách. Nhưng cũng chính những hoạn nạn ấy lại làm cho tình cảm của họ thêm nhớ nhung, và làm cho tình bạn bè thêm nồng ấm. Họ đứng cạnh nhau, như truyền hơi ấm của tình đồng chí. Cảm giác ấy như xua đi cái lạnh của sương muối

Xem Thêm : Lập dàn ý Tả cơn mưa rào lớp 5

“Sát vai quân thù”

Xem Thêm: Phân tích tình huống truyện Chữ người tử tù (Dàn ý 11 Mẫu) Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Vài phút trước khi trận chiến bắt đầu, tôi rất hồi hộp, sắp bước vào trận chiến sinh tử. Những giây phút có đồng đội xung quanh thực sự là nguồn động viên, là nguồn sức mạnh giúp họ tự tin và bình tĩnh hơn. Bộ đội đứng gác nòng súng hướng lên trời ngước nhìn như trăng sáng treo súng. Một hình ảnh không có thực ngoài đời nhưng lại rất thực trong cảm nhận của con người. Ánh trăng như soi cả rừng cây, đầu súng trăng đã treo. Những người lính lặng lẽ ngắm trăng trên cao trong giây phút thanh bình hiếm có. Đó là sức mạnh của tình bạn thân thiết mang lại sự an tâm. Họ ngắm trăng và cảm nhận vẻ đẹp của nó trên nền quần áo tả tơi. Một sự kết hợp của chiến binh và nghệ sĩ. Súng là biểu tượng của chiến tranh và mặt trăng là biểu tượng của hòa bình. Khẩu súng ấy bảo vệ vầng trăng bình yên. Trận chiến hôm nay là để vầng trăng hoà bình ngày mai chiếu sáng trên quê hương người chiến sĩ. Súng là hiện thực, trăng là lãng mạn. Gun và Moon cũng là đồng đội trong tay. Cặp chiến hữu này soi sáng cho một cặp chiến hữu khác. Bài thơ kết thúc bằng một hình ảnh giản dị nhưng vô cùng đẹp đẽ. Có lẽ vì thế mà khổ thơ cuối được chọn làm nhan đề cho cả bài thơ.

“Rừng sương đêm nay chờ giặc. Trăng treo đầu súng.”

Trong rừng đêm hoang vắng, hiu quạnh, họ sát cánh bên nhau, vác súng trên vai, hướng lên trời, với tư thế kiêu hãnh “chờ giặc tới”. Vào đêm trăng tròn, có thể là trăng cuối tháng, nó lặn dần và thấp dần cho đến khi chạm đến đầu súng tưởng như đã vươn lên trời. bức tranh giàu cảm xúc Trong bức tranh lãng mạn và gợi cảm, vầng trăng dường như được vật chất hóa, biến thành vật treo trên đầu súng. Thủ pháp tương phản làm cho hình ảnh thêm thi vị Vầng trăng sáng treo trên cao lơ lửng giữa đêm, súng kê dưới đất tựa trên vai người chiến sĩ Nhưng nhìn từ một góc độ đặc biệt, người nghĩa sĩ” chụp ảnh” mà hình ảnh cực kỳ độc đáo. Trăng bao giờ cũng tượng trưng cho sự tĩnh lặng, thanh bình, nên thơ và lãng mạn, còn súng là thứ vũ khí lạnh lùng và nguy hiểm, tượng trưng cho chiến tranh và sự hủy diệt tàn khốc. Tuy nhiên, khi bàn tay công lý ghép hai hình ảnh này lại với nhau, chúng bổ sung cho nhau và tạo nên ý nghĩa mới: súng trong tay kẻ thù là hung khí, súng trong tay hai người, người đồng chí, người chiến sĩ. , súng là Họ bảo vệ tổ quốc, bảo vệ hòa bình và bảo vệ vũ khí của ánh trăng hòa bình. Vầng trăng trên đầu soi sáng hai người bạn, như muốn kết bạn với hai người lính, muốn hát lên soi sáng cho tình đồng chí chiến sĩ thiêng liêng, cao cả giữa hai người. Hình ảnh vầng trăng treo đầu súng cũng cho ta thấy cuộc đời của người lính không phải lúc nào cũng chỉ có hiểm nguy, trước bom đạn và sự hi sinh, tính mạng của họ cũng sẽ gặp những thử thách. Một bức tranh vô cùng lãng mạn, đẹp và thơ mộng, ngay trong thời gian và không gian của chiến tranh. Hình ảnh vầng trăng và cây súng được Chính Hữu chọn làm kết thúc bài thơ để làm vơi đi nỗi nhọc nhằn của người lính, làm dịu đi những gian khổ, hi sinh của họ và làm sáng lên tình đồng chí cao quý của những người lính. rừng

Vẻ đẹp quân nhân trong đoạn cuối “Đồng chí” là người lính Trung đoàn Thủ đô, sau này trở thành nhà thơ quân đội Tả quân chủ yếu viết về người lính và hai cuộc kháng chiến. Đồng chí viết năm 1948 là bài thơ thành công nhất của ông. Cả bài thơ thể hiện rõ tình đồng chí, sự đoàn kết của những người chiến sĩ QĐND thời chống Pháp. Cả bài thơ bắt đầu bằng những dòng mộc mạc, giản dị, chân thành, tác giả giới thiệu về quê hương của người chiến sĩ. Mỗi người các bạn đều có một quê hương – một ngôi làng nghèo – nhưng các bạn ở đây để chiến đấu, chiến đấu, chiến đấu, sát cánh bên nhau chiến đấu. Cuộc sống của một người lính là khó khăn như thế nào? : áo anh rách vai, quần tôi vá vài mảnh…lại chỉ là chiếc chăn mỏng hay cơn sốt rét hành hạ những đêm giá rét…vượt qua bao khó khăn “Mấy Vết Thương Nắm Tay”. Đó là cái nắm tay siết chặt thể hiện ý nghĩa thiêng liêng, cao cả của tình đồng chí chiến sĩ và tinh thần quyết chiến. Kết thúc bài thơ bằng một hình ảnh đặc sắc:

Xem Thêm: Tương phản trong thiết kế: Nguyên tắc thú vị và độc đáo 

“Đêm nay rừng vắng sương mù mưa ta kề vai chờ giặc tới, đầu súng trăng treo”

Ba câu thơ là một bức tranh đẹp về tình đồng chí chiến sĩ, là biểu tượng cao đẹp về đời sống của người chiến sĩ. Trong bức tranh trên, ba cảnh được nối liền với nhau: bộ đội, khẩu súng và vầng trăng phục kích quân thù giữa rừng sương mù. Sức mạnh đồng chí đã giúp họ vượt qua mọi thời tiết khắc nghiệt, mọi khó khăn thiếu thốn. Tình bạn sưởi ấm trái tim họ. hình ảnh Đầu súng trăng treo là hình ảnh đẹp nhất, vì nó vừa là hình ảnh thực, vừa là hình ảnh tượng trưng. Tác giả chính văn từng nói: “Trăng sáng treo đầu ngọn giáo, ngoài hình tượng, bốn chữ này còn có nhịp điệu treo lắc, xa mà không gần, trăng sáng mọc trong bầu trời đêm.” Và xuống, đôi khi nó dường như treo trên đầu súng. Trong đêm chờ địch mai phục, trăng như bầu bạn. Đây là sự miêu tả chân thực về cuộc chiến chống Nhật, những người lính chờ đợi sự xuất hiện của kẻ thù. Bên cạnh sự miêu tả chân thực, hình ảnh của ” đầu súng trăng treo” còn có ý nghĩa tượng trưng. Sự kết hợp giữa hiện thực và lãng mạn, Vừa thực vừa mơ, vừa xa vừa gần, vừa chiến đấu vừa trữ tình. Vừa là người lính vừa là nhà thơ. Hình ảnh này tượng trưng cho tình cảm trong sáng của người lính. Tình đồng chí là nở rộ, vươn cao và tỏa sáng từ cuộc đời chiến đấu.Thơ thơ Hình ảnh độc đáo, kì thú, kì thú.Thể hiện trọn vẹn ý nghĩa cao cả và tình cảm thiêng liêng về lí tưởng mục đích chiến đấu của người lính.Ba dòng cuối bài thơ, với nhịp điệu chậm rãi, giọng điệu hơi cao, một lần nữa miêu tả chân thực, sâu sắc về những người lính trong kháng chiến chống Pháp. Hình ảnh đồng chí, đồng đội là tình cảm cao quý, thiêng liêng nhất của người lính. Chính sức mạnh ấy đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn, trở ngại, thiếu thốn để chiến thắng kẻ thù.Bài thơ “Nhất tình đồng chí” kết thúc bằng ba câu nhằm cảnh báo mọi người: Hãy trân trọng những tình cảm tốt đẹp trong cuộc sống và kính trọng những người lính.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *