Top 12 Bài văn phân tích vẻ đẹp sông Hương trong “Ai đã đặt tên

Top 12 Bài văn phân tích vẻ đẹp sông Hương trong “Ai đã đặt tên

Vẻ đẹp sông hương

Hoàng Phủ Ngọc Tường là một trí thức uyên bác, yêu nước. Ông chuyên về thể loại bút máy. Nét độc đáo trong sáng tác của Hoàng Phủ Ngọc Tường nằm ở sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa chất trí tuệ và chất trữ tình, kết hợp lập luận sắc bén với tư duy đa chiều, tổng hợp những kiến ​​thức sâu rộng về triết học, văn hóa, lịch sử, địa lý, nội tâm súc tích, tâm huyết và tài hoa. Ai đã đặt tên cho dòng sông này? là một tự truyện đặc sắc, viết tại Huế năm 1981, in trong sách cùng tên của ông.

Bạn Đang Xem: Top 12 Bài văn phân tích vẻ đẹp sông Hương trong “Ai đã đặt tên

Tác phẩm miêu tả cảnh sắc thiên nhiên của sông Hương và sự gắn bó của dòng sông với Huế và lịch sử, văn hóa của đất nước. Nó thể hiện niềm tự hào chân thành và sâu sắc của tác giả về dòng sông Hương, về xứ Huế yêu dấu, về quê hương.

Sông Hương nhìn từ đầu nguồn là dòng sông có mối liên hệ sâu sắc với Trường Sơn. Trong mối quan hệ đặc biệt này, sông Hương như một bài ca rừng cổ, với nhiều giai điệu hùng tráng, dữ dội: khi thì gầm rú dưới bóng cây đại thụ, khi thì ào ạt tuôn trào, khi thì quay cuồng như một cơn lốc. Sâu lắng, dịu dàng và say đắm giữa hàng dặm rừng đỗ quyên đỏ chói.

Xem Thêm : Mã ZIP Long An là gì? Danh bạ mã bưu điện Long An cập nhật mới và đầy đủ nhất

Qua hình tượng nhân hóa, sông hương như một cô gái giang hồ tự do, phóng khoáng, dũng cảm không sợ hãi, với tâm hồn tự do, trong sáng. Tác giả cho rằng nếu chỉ chú ý đến vẻ bề ngoài của thành phố mà không chú ý tìm hiểu sông Hương từ trong nguồn thì sẽ khó cảm nhận hết vẻ đẹp trong sâu thẳm tâm hồn mà nó không muốn có. .tiết lộ.

Vì vậy, ở thượng nguồn, sông Hương có vóc dáng khỏe khoắn, toát lên vẻ đẹp mạnh mẽ, hoang dã và cá tính. Khi dòng sông Hương chảy vào thành phố Huế mang đến nhiều cảnh đẹp khác nhau, gắn liền với đặc trưng văn hóa, không gian của thành phố Huế. Trước khi trở thành người tình dịu dàng và thủy chung của cố đô, sông Hương đã trải qua một hành trình đầy gian nan và thử thách. Trong nhãn quan tinh tế và lãng mạn của tác giả, dòng chảy của cả dòng sông giống như một cô gái tỉnh táo đi tìm tình yêu đích thực trong một câu chuyện tình cổ tích.

Việc miêu tả dòng sông Hương chảy xuôi về đồng bằng và ngoại ô thể hiện phong thái và tài năng của tác giả. Người đọc sẽ khó cưỡng lại sức hút toát ra từ hàng loạt động từ miêu tả dòng chảy sinh động của các địa danh khác nhau ở Huế. Giữa cánh đồng hoa dã quỳ đầy ắp, sông Hương là “người con gái đẹp trong giấc ngủ”; nhưng vừa ra khỏi núi, như một nàng tiên thức giấc, sông Hương bỗng bừng lên sức trẻ trung, tươi trẻ trong “sự đổi thay”. chảy” rồi “rồi chợt quay lại”. Khát khao, vẽ một vòng cung thật tròn, ôm lấy chân núi Thiên Mục, rồi “du hành”, “đi trong dư âm”, “lơ lửng giữa hai đỉnh núi sừng sững như lâu đài”…

Mạnh mẽ và mềm mại cùng tồn tại, đôi khi “mềm mại như lụa” khi dòng sông Hương đi ngang qua. tam thai, nói lựu; có lúc đi qua những đồi núi phía Tây Nam thành phố, có lúc soi bóng “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím”, có lúc đi qua những lăng tẩm, đền đài mang vẻ kiêu hãnh. âm thanh, đôi khi mang một vẻ đẹp Tĩnh Lặng. Nằm ẩn mình trong rừng thông, nó rực rỡ, tươi tắn và trẻ trung cho đến khi bắt gặp “tiếng chuông tháp Thiên Mục bên kia, tiếng gà gáy làng quê miền Trung”…

Hai bút pháp kể và tả trong bài được kết hợp nhuần nhuyễn với nhau, với góc nhìn thú vị và sự trù phú, hài hòa của xứ Huế, đã làm nổi bật một cách tự nhiên một dòng sông nước hoa kiều diễm.

Xem Thêm : Soạn bài Luyện tập vận dụng kết hợp các thao tác lập luận

Như gặp lại thành phố thân yêu, dòng sông Hương chảy ở Huế “vui giữa bãi xanh ngoại ô Kim Long”, dòng sông “thẳng tắp hiền hòa xuôi theo hướng Tây Nam – Đông Bắc’’, rồi “ Bow Softly to Mussel Dunes” làm mềm dòng sông, như một tiếng “vâng” thay cho lời yêu thương. Sông Hương nằm trong lòng thành phố thân yêu của ông, cũng giống như sông Xen ở Paris, sông Đa-nuýp ở Bu-đa-pét, v.v., nhưng trong cách thể hiện tài tình của tác giả, người ta có thể cảm nhận được sông Hương. Đa góc độ: Dưới con mắt nhìn của bức tranh, sông Hương và các chi lưu của nó phác những đường nét tinh tế, tạo thành vẻ đẹp cổ kính của cố đô; qua cách cảm nhận âm nhạc, sông Hương “đẹp như một dòng chảy chậm”. điệu”, chậm rãi, sâu lắng, trữ tình và đầy tình yêu Nhìn dòng máu nóng sông Hương là người tình dịu dàng chung thủy. Điều này được thể hiện qua một khám phá thú vị của tác giả: “Rời kinh thành, sông Hương rẽ về hướng Bắc, ôm lấy Bằng Đảo quanh năm mơ màng trong sương, trôi xa phố hoài cổ Đi giữa xanh biếc.” vi đà Cây tre, trầu ở Rừng ngoại ô. Sau đó, giống như nhớ tới lời nói trước đó chưa nói, nó đột nhiên đổi hướng, rẽ hướng đông tây, gặp thành phố lần cuối ở góc phố cổ Bao Dung. Và như tác giả đã nói, bước ngoặt bất ngờ giống như một sự “vướng mắc kéo dài”, và dường như có một “sự tán tỉnh mơ hồ” của tình yêu…

Sông Hương gắn liền với lịch sử dân tộc mang vẻ đẹp sử thi và ghi dấu bao thế kỷ vinh quang bởi nó là dòng sông biên cương xa xôi của đất nước vua chúa hùng mạnh. Được đặt tên là Linh Giang (sông thần thánh) trong sách Địa chí chí của Nguyễn Trãi, “sông Vạc Châu đã chiến đấu bảo vệ biên cương phía Nam của nước Đại Việt thời Trung đại”, “Rực rỡ phản chiếu Phú Xuân, kinh đô thế kỷ XVIII- anh hùng thế kỷ Nguyễn Huệ”; “Nơi đây đã trải qua lịch sử bi tráng của thế kỷ 19 đẫm máu khởi nghĩa”, chứng kiến ​​một thời kỳ mới với muôn vàn thắng lợi chấn động của Cách mạng Tháng Tám năm 1945 và hai cuộc Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại sau đó. Cái này…

Dòng sông thơm ngát đời thơ này là chứng nhân kiên nhẫn của những thăng trầm của cuộc đời. Tuy nhiên, điều làm cho dòng sông bình dị mà đẹp đến thế là khi nghe tiếng gọi, nó biết cống hiến kỳ tích của mình để rồi trở về đời thường, làm người. Người con gái dịu dàng của đất nước. Có lẽ chính vì vậy mà Tương Hà không bao giờ lặp lại trong cảm hứng sáng tạo của các nghệ sĩ.

Có thể nói, điều đặc biệt làm cho bài tùy bút này hấp dẫn chính là tình yêu với non sông được thể hiện qua tài hoa của một cây bút trí thức tổng hòa vốn hiểu biết sâu rộng về văn hóa, lịch sử, địa lý, văn học bằng một văn phong tao nhã, nội tâm, tinh tế, tài hoa.

Trích trong bài “Ai đã đặt tên cho sông Hương”, qua sự quan sát sắc sảo bức tường ngọc cung đình bên dòng sông Hương gợi lên vẻ đẹp của xứ Huế và tâm hồn của con người xứ Huế. Ông xứng đáng là nhà thơ của thiên nhiên, nhà từ điển sống động, nhà văn đầy lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Chữ ký giúp bồi dưỡng tình yêu và lòng tự hào về non sông, đất nước.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục