Vẻ đẹp khuất lấp của người đàn bà hàng chài (2 Mẫu) – Văn 12

Vẻ đẹp khuất lấp của người đàn bà hàng chài (2 Mẫu) – Văn 12

Vẻ đẹp khuất lấp của người đàn bà hàng chài

Phân Tích Người Đẹp Ẩn Mình Trong Chiếc Thuyền Chài Ngoài Xa Gồm dàn ý và 2 bài văn mẫu hay. Đính kèm dưới đây là 2 bài văn mẫu viết về vẻ đẹp tiềm ẩn của người hàng chài chắc chắn là gợi ý hữu ích cho các em học sinh lớp 12 ôn tập, nắm chắc nội dung chính nhằm củng cố kiến ​​thức và dễ dàng học bài soạn văn hơn.

Bạn Đang Xem: Vẻ đẹp khuất lấp của người đàn bà hàng chài (2 Mẫu) – Văn 12

Vẻ đẹp tiềm ẩn của cô gái hàng chài được biểu hiện ở mọi mặt, mọi phương diện, trước hết là vẻ đẹp của một người phụ nữ đảm đang, đảm đang và bao dung. Đồng thời, vẻ đẹp đó còn nằm ở lòng nhân ái, bao dung và tình mẫu tử sâu sắc. Như vậy đây là 2 bài văn mẫu siêu hay, mời các bạn theo dõi tại đây.

Khái quát vẻ đẹp tiềm ẩn của cô gái hàng chài

1. Lễ khai trương

– Giới thiệu tác giả Nguyễn Minh Châu, truyện ngắn về chiếc thuyền ngoài xa và nhân vật người đàn bà làng chài.

– Giới thiệu vẻ đẹp tiềm ẩn của người phụ nữ làng chài

2. Nội dung bài đăng

Một. Hồ sơ tính cách người phụ nữ làng chài

——là nhân vật chính và có vai trò quan trọng trong việc thể hiện tư tưởng của tác phẩm. Nhân vật được vẽ sắc sảo, theo sự tương phản giữa bên trong và bên ngoài, giữa sắc và chất.

– Một số vẻ đẹp tiềm ẩn tiêu biểu:

  • Bề ngoài gớm ghiếc, tàn bạo là tốt bụng, vị tha, hào phóng và hy sinh.
  • Đằng sau sự cam chịu, nhẫn nhục ấy vẫn là khát vọng hạnh phúc mãnh liệt, lòng dũng cảm và quyết tâm cao độ của một con người.
  • Đằng sau vẻ ngoài giản dị, ít học là một người phụ nữ biết và hiểu sâu sắc về chân lý cuộc sống.
  • b. Ngoại hình

    Khoảng bốn mươi, cao và mảnh khảnh, nét thô và mặt rỗ. Thức trắng đêm với khuôn mặt mệt mỏi, lưng nhợt nhạt, quần áo xộc xệch, nửa thân dưới ướt sũng.

    Đẻ đông con, sống nghèo khổ, người chồng trở nên hung bạo, đánh vợ để trút giận.

    c.Tính cách, phẩm chất

    Nhẫn nhịn, nhẫn nhịn: Thường bị chồng đánh bằng roi mây “nhẹ thì ba ngày, nặng thì năm ngày”, nhưng chị chưa bao giờ khóc lóc, van xin hay đánh trả.

    Khi đứng trước vị quan tòa khuyên bỏ chồng, chị đã van xin “anh bắt tôi, nhốt tôi cũng được, nhưng đừng thả tôi ra”.

    Xem Thêm: Soạn bài Bình Ngô đại cáo (cả ba sách) | Chân trời sáng tạo, Kết nối

    →Cô cam chịu nhẫn nhịn vì con cái, yêu cầu chúng lập gia đình và lập nghiệp.

    Yêu thương: Tính tự lập và kiên nhẫn của cô bắt nguồn từ tình yêu thương vô hạn dành cho trẻ em. Thương con, không muốn con chứng kiến ​​cảnh bạo hành, chị đã chiều chồng lên bờ, đày con lên rừng, cảm thương cho con khi hận bố vì thương chị gái tội lỗi.

    Tha thứ, bao dung: Sau khi bị chồng đánh, chị vẫn không oán hận, oán hận hay trả thù. Chị càng biết ơn người đàn ông đã cùng chị chèo lái con đò trách nhiệm để nuôi dạy các con nên người. Cô thừa nhận tất cả lỗi là do mình và cho rằng việc chồng bạo hành cũng là do mình.

    Hiểu chân lý cuộc đời: Chị hiểu thiên chức của người phụ nữ và quy luật muôn thuở của tạo hóa: “Thiên Chúa dựng nên người phụ nữ để sinh con cho đến khi trưởng thành”.

    d.Đánh giá chung

    Xem Thêm : Mẫu báo cáo thành tích cá nhân, đề nghị tặng giấy khen mới nhất 2022

    Phụ nữ là chân dung thành công của Ruan Mingzhu, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người.

    Người phụ nữ là một biểu tượng nghệ thuật không thể nào quên, và Nguyễn Minh Châu mong muốn gửi gắm những tư tưởng nhân văn thông qua các tác phẩm của mình.

    3. Kết thúc

    Tóm tắt vẻ đẹp, phẩm giá của người phụ nữ làng chài và nội dung, nghệ thuật của truyện ngắn.

    Phân tích vẻ đẹp tiềm ẩn của người đàn bà hàng chài – Ví dụ 1

    Hình ảnh người phụ nữ là đề tài muôn thuở trong văn học. Tình yêu dành cho người phụ nữ càng sâu đậm thì những trang viết càng đau đớn trước nỗi đau thân phận của họ. Nỗi đau ấy từ những kiều nữ, thân phận kẻ đi chinh phụ chảy trong tâm hồn người nghệ sĩ, những người vợ xa xứ… và ám ảnh những chuyến đò xa vắng của Nguyễn Minh Châu. Ở đây, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người đàn bà hàng chài, người phụ nữ lam lũ, bất hạnh, sống và tỏa sáng vì tình yêu, đức hi sinh và lòng vị tha cao cả. Người Đàn Bà Bất Hạnh khiến người đọc đồng cảm và trân trọng những nỗi niềm của người phụ nữ.

    Truyện “Con tàu đi xa” ra đời trong bối cảnh đất nước ta đang từng bước đổi mới, đời sống kinh tế còn nhiều mặt tiêu cực và nhiều vấn đề khiến người dân hoang mang. Truyện ngắn này được in lần đầu trong tập Chạy Về Quê (1985), sau được tác giả lấy làm từ chung cho tuyển tập truyện ngắn xuất bản năm 1987.

    Nguyễn Minh Châu được mệnh danh là “người mở đường của thiên tài ưu tú” trong giới văn học Việt Nam. Là một nhà văn luôn đi sâu tìm tòi, khám phá con người, tác phẩm của ông như những đoạn văn tự sự nhỏ. Nhà văn chỉ có thể “cắt một lát”, “cưa một lát” và “chụp một khoảnh khắc” để phản ánh bi kịch của một đời người và phú cho đời những triết lý. Tác giả đã xây dựng thành công nhân vật bụ bẫm bên cạnh nhân vật người đánh cá để làm nổi bật những phẩm chất đáng quý của người phụ nữ. Tất cả những gì diễn ra trong cuộc đời cô, số phận, tính cách, hoàn cảnh của cô đều khơi dậy trong tác giả và người đọc những xúc cảm, trăn trở mãnh liệt.

    Câu chuyện được kể lại qua lời kể của nhiếp ảnh gia Phùng, một người lính vừa bước ra khỏi cuộc chiến với nhiều đau thương, mất mát. Theo đề nghị của trưởng phòng, Feng có dịp trở lại chiến trường xưa để chụp ảnh cảnh biển. Tại đây, ông đã tìm thấy một bức tranh cảnh biển độc đáo: “Trước mặt là bức tranh thủy mặc của một họa sĩ thời xưa. Toàn bộ khung cảnh được biến đổi từ đường nét đến ánh sáng rất hài hòa.” Một khung cảnh đẹp như vậy khiến người họa sĩ như vừa “khám phá ra ý nghĩa thực sự của sự hoàn mỹ”. Nhưng đằng sau con thuyền đẹp như mơ là một cảnh tượng nghiệt ngã: người phụ nữ xấu xí, người chồng vũ phu, những trận đòn roi hành hạ dã man, sự nhẫn nhịn của người phụ nữ. Từ vui mừng đến bất ngờ, bàng hoàng. Nghịch cảnh đó đã làm tan nát trái tim anh.

    Đọc qua toàn văn, người đọc không biết tên thật của người đàn bà ấy là ai mà tác giả gọi một cách hờ hững: có khi gọi là bà hàng chài, có khi gọi là chị, có khi gọi là chị. chúng ta……. Như một vệt mờ thăm thẳm số phận của nàng. Tôi không biết tên của người phụ nữ khi cô ấy đến Tòa án Quận để gặp Thẩm phán Dau. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Minh Châu không đặt tên cho cô gái dân chài này, cũng không phải vì cô “nghèo” không viết được tên tiếng mà vì cô cũng như hàng trăm người đàn ông khác ở vùng biển nhỏ này: Bà là người không ra gì, cũng như bao người phụ nữ khác, là hình ảnh điển hình của cuộc sống mưu sinh, vất vả, không hiếm ở nông thôn Việt Nam. Có thể thấy, không chỉ người phụ nữ ấy bất hạnh mà còn rất nhiều phụ nữ phải chịu cảnh bất hạnh như thế trong xã hội bấy giờ. Vai bà hàng chài ít nhiều gợi nhớ đến nhân vật thị trong truyện ngắn “Vợ nhặt của Kim Lan”. Phải chăng vẫn là số phận con người sống giữa dòng đời, và sự sống thật mong manh. Cảm thông cho số phận con người.

    Tác giả đã dùng những từ ngữ rất đắt giá để miêu tả ngoại hình của người đàn bà hàng chài xấu xí, tiều tuỵ: “Chừng bốn mươi, dáng người đàn bà vùng biển quen thuộc, dáng dong dỏng cao, đường nét thô kệch, mặt rỗ. Kéo lưới suốt đêm, mặt mày xanh xao buồn ngủ.” Cuộc sống lam lũ, lam lũ, vất vả, đau đớn đã hằn lên gương mặt vốn đã xấu xí của chị. Không chỉ vậy, tác giả còn tập trung vào đôi mắt của người phụ nữ: “Cô nhìn xuống chân,… trông ra đầm”. Cách miêu tả của nhà văn không chỉ cho thấy trải nghiệm bi thảm của người phụ nữ này mà còn bộc lộ nỗi đau tinh thần dày vò trái tim cô.

    Người đàn bà hàng chài kém may mắn ấy, không chỉ sinh ra với sự thiệt thòi về khuôn mặt mà dường như mọi bất hạnh trong cuộc đời đều đổ dồn lên đầu chị, xấu, nghèo, nghèo… và người chồng thường xuyên đánh đập, hành hạ của chị. bị thương, đứa con đau đớn nhìn cha đánh mẹ… vận đen đeo bám cô như số phận, khuôn mặt hóp lại vì dịch bệnh đậu mùa nên không ai để ý, suốt quãng đường thơ ấu. Sau đó, cô ấy đưa một ngư dân mua cho cô ấy một tấm lưới để dệt và họ kết hôn.

    Tôi cứ nghĩ có một cuộc sống gia đình thì sẽ hạnh phúc và bình yên. Nhưng cuộc sống trên biển vất vả, sóng gió, bấp bênh. Nhà nghèo đông con, thuyền chật hẹp nên thường bị chồng đánh đập, hành hạ “nhẹ ba ngày đánh, nặng đánh năm ngày”. Mỗi khi lão gia đau, liền đem nàng ra ngoài đánh, như là để trút giận, giống như đánh một con thú, trong miệng nói “Ngươi chết cho hắn, các ngươi đều chết cho hắn” . Quả thật, cuộc đời của người đàn bà hàng chài đầy gian nan, vất vả, và cực nhọc. Cô là nạn nhân của nghèo đói, thất học và lạc hậu. Số phận, cuộc đời của cô dần sáng tỏ sau khi cô đến tòa án huyện. Số phận éo le này được tác giả tái hiện đầy cảm thông và sẻ chia.

    Xem Thêm: Giới từ chỉ thời gian (Prepositions of time)

    Sở dĩ cô gái đánh cá có thể để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc chính là bởi vẻ đẹp tâm hồn. Cô ấy là một người phụ nữ yếu đuối phải chịu đựng những cay đắng của cuộc đời, nhưng cô ấy có những phẩm chất đáng quý. Thứ nhất là nhẫn nhục, nhẫn nhục tùy theo hoàn cảnh. Cô coi việc bị đánh là một phần rất quen thuộc trong cuộc sống của mình. Cô chấp nhận mà không van xin hay trốn tránh chứ đừng nói đến việc bỏ lại gia đình đó và người chồng vũ phu. Cô thấu hiểu cuộc sống vất vả không của riêng ai trên biển: con tàu xa khơi, cần một người đàn ông khỏe mạnh, hiểu việc và đương đầu với những ngày giông tố. Đó là sự vâng lời, là sự nhẫn nhịn đáng được cảm thông, chia sẻ, thậm chí là trân trọng. Một người phụ nữ cư xử không khác gì một người có trách nhiệm.

    Ở nhân vật người đánh cá xấu xí, khốn khổ ẩn chứa tình mẫu tử vô bờ bến. Dù phải chịu nhiều gian khổ nhưng người phụ nữ ấy vẫn quyết tâm chịu đựng tất cả, vì đứa con thân yêu của mình bằng mọi giá. Cô ấy nhận ra rằng bạn là lẽ sống của cô ấy, là lý do sống của cô ấy, là cả cuộc đời của cô ấy. Khi tòa đề nghị ly hôn, cô từ chối. Nghĩa là cô không chịu buông bỏ bi kịch nhục nhã của đời mình. Gửi người phụ nữ thà vào tù chịu đòn chứ không bỏ chồng: “Anh bắt em cũng được, anh vào tù cũng được, nhưng đừng để em đi”. Lý do cô ấy đưa ra thật đơn giản nhưng thấm thía: cô ấy cần một người chồng để nuôi con. Vì vậy, sự sống sót của đứa trẻ là lý do để người phụ nữ sống cuộc đời cam chịu của mình.

    Tình mẹ dành cho con là sức mạnh của sự kiên nhẫn: “Phụ nữ trên tàu chúng tôi phải sống vì con chứ không phải vì mình như ở đất liền”. Với đại gia đình phụ thuộc vào sự bấp bênh của ngành sông nước, người phụ nữ này đã tình nguyện gánh chịu mọi đau đớn để đảm bảo sự sống còn của các con mình. Thậm chí, khi bị đánh, chị còn chủ động xin chồng đổi thế đánh: “Con lớn lên thì kêu ông già… đưa lên bờ đánh”. Cô ấy muốn tự mình gánh chịu mọi đau đớn, không để các con bị tổn thương.

    Giống như một bà cụ ngoảnh mặt đi, giấu nước mắt vào trong lòng, vì mình và gia đình, hưởng chút hạnh phúc nhỏ nhoi của cuộc đời khi cái đói và cái chết đang cận kề. Tình yêu, như một bản năng mạnh mẽ từ ngàn năm, lay động và sâu sắc nhất ở người phụ nữ này. Tình mẹ cao vút trong bối cảnh cuộc đời bất hạnh, bất công, đau khổ đầy đau thương. Cho nên nếu ai đó so sánh công ơn của mẹ tôi với biển cả Thái Bình Dương, tôi nghĩ cũng không có gì sai.

    Thậm chí, cô còn thích cậu bé chất phác ấy, đứa con bướng bỉnh nhất trong đám con của cô, tính nết và ngoại hình đều giống bố, đau lòng đến nỗi cô phải gửi vào rừng nuôi. Đau đớn biết bao khi người mẹ ấy phải van xin chồng cho lên bờ đánh đập để các con không nhìn thấy. Nhưng cậu bé đã chứng kiến ​​cảnh bố đánh mẹ. Tình mẹ nảy sinh một cách tự phát, theo bản năng suy nghĩ nông cạn của đứa trẻ, lao đi như một mũi tên, chiến đấu hết mình. Anh ta thậm chí còn cố đâm cha mình bằng một con dao. Bởi vì anh đã hứa với lòng mình rằng chỉ cần anh ở bên, mẹ anh sẽ không bị đánh đập. Tôi vừa thương vừa giận trước hành vi rất trẻ con của cậu bé này.

    Cô rất ngạc nhiên khi người mẹ phản ứng trước cách cậu bé yêu cô. Khi người chồng tát con trai mình và bỏ đi trên bãi biển, sự đồng cảm của anh ấy dành cho đứa trẻ đã nảy sinh. “Người phụ nữ bây giờ dường như đang đau đớn – đau đớn và vô cùng xấu hổ và nhục nhã.” Sau đó, cô ấy kêu lên, “Người phụ nữ ngồi xuống trước mặt cậu bé, ôm lấy cậu rồi buông ra, chắp tay trước mặt cậu và ôm lấy anh ấy một lần nữa.” giữ lấy anh ấy”. Chúng tôi tìm thấy một nghịch lý trong cách cư xử của phụ nữ. Tại sao khi cô bị một người đàn ông hung bạo, tàn nhẫn đánh đập mắng mỏ, lại đau lòng đến thế khi chứng kiến ​​con mình đánh lại cha? Có lẽ lúc này, vô số dòng chảy đã dâng trào trong đầu đối phương. Nhìn cảnh này, tâm hồn đứa trẻ sẽ ra sao? Anh ấy nghĩ gì về cha và mẹ của mình? Liệu nó lớn lên có giống cha nó không?

    Mẹ cố gắng gìn giữ mái ấm trước mặt con cái, để chúng có được niềm vui, và trên hết, để tâm hồn chúng không bị vẩn đục của cuộc đời. Nhưng bây giờ cô bất lực. Có phải nỗi đau và sự hy sinh của cô ấy là vô ích? Bởi khi nhìn anh chàng răng khểnh này, cô có cảm giác “giống như viên đạn đã xuyên vào người đàn ông và giờ sắp xé nát tâm hồn người phụ nữ”. Cảm nhận nỗi đau tột cùng của người phụ nữ lúc này mới thấy thương con đến nhường nào.Nỗi đau tột cùng là do tình yêu đã phải trả giá nhưng vô ích. Cảm động trước tấm lòng của người mẹ lao động nghèo này. Phong trào đơn giản là cao quý và có ý nghĩa.

    Người phụ nữ hiếm muộn có tấm lòng bao dung, độ lượng vô hạn. Trải qua đủ loại đau đớn mà chồng mang đến cho mình, cô vẫn một lòng bao dung, độ lượng đối với anh. Nghệ sĩ phùng và chánh án đầu coi chồng mình là một con người vũ phu, hung bạo và đáng chê trách. Nhưng trong mắt vợ, anh từng là: “con cục cằn nhưng hiền lành, chưa đánh con bao giờ”. Bị chồng đánh nhưng chị không kêu ca, bởi chị hiểu nỗi đau của chồng, hiểu nỗi đau quái ác của một người hiền lành. Cuộc đấu tranh mưu sinh đã biến anh thành kẻ vũ phu.

    Người ta làm ác thường không phải vì họ xấu, mà vì họ khổ. Chị cũng hiểu rằng, chồng mình vừa là nạn nhân bi kịch, vừa là kẻ gây ra bao nỗi đau cho những người thân yêu của chị, sống cảnh bần hàn, thiếu học. Cô ấy thậm chí sẵn sàng thừa nhận sai lầm của mình, cho rằng mình là thủ phạm chính gây ra cuộc sống khốn khổ của chồng, vì cô ấy tin rằng có quá nhiều phụ nữ trên tàu, và mỗi gia đình có hơn mười đứa con. Như vậy, công việc mưu sinh dường như đổ dồn lên vai những người đàn ông. Chính vì vậy, chị cho rằng mình đang đau khổ và xa lánh người chồng trước đây hiền lành nhưng hay cáu gắt. Đây là người phụ nữ có cái nhìn sâu sắc, đa chiều, biết quan tâm, độ lượng với chồng.

    Cô gái đánh cá được Ruan Mingzhu miêu tả là một người từng trải trong cuộc sống và biết cách sống. Phải nói tác giả có sự đồng cảm và trân trọng với người phụ nữ ấy nên mới khắc họa được một bà hàng chài, tuy không biết chữ nhưng không đen nhẻm mà có kinh nghiệm sống và rất khôn ngoan. Đây là một phẩm chất phi thường mà không phải ai cũng có. Trải nghiệm ấy của một người phụ nữ ẩn sau vẻ ngoài xù xì, xấu xí. Ngay cả việc bước vào phòng của Chánh án Dow cũng có vẻ đầy lúng túng và ngạc nhiên. Ẩn trong vẻ khiêm tốn, là kinh hoàng trước thái độ và sự xuất hiện đột ngột của Tao. Nhưng người phụ nữ ấy bỗng nhanh nhạy và sắc sảo lạ thường, nói về cuộc đời bằng những lý lẽ cá nhân của một người đàn ông từng trải. Từ đó, dau và phung phải hiểu và “linh cảm” ra nhiều điều.

    Xem Thêm : Sách giáo khoa Vật lý: Sai đến độ chỉ còn cách… viết lại

    Khi thẩm phán Đẩu và nghệ sĩ Phùng khuyên bà bỏ người chồng bội bạc, độc ác, bà mới thấu hiểu lòng nhân hậu của ông. Nhưng cô đã biết yêu cuộc sống trên sông hơn. Bà là một người bà cố xuất thân từ cuộc đời vất vả, bà có những chân lý giản dị nhưng mặn mà đời thường: “Thuyền ta đàn bà đánh cá, gió chướng ta cần đàn ông chèo”. đòi hỏi đàn ông phải dựa dẫm, dù đó là người chồng vũ phu. Chị cũng hiểu và tự hào về thiên chức của người phụ nữ: “Trời sinh ra người phụ nữ để sinh con, rồi nuôi con khôn lớn nên người phải khổ”. Chính vẻ đẹp của người mẹ, thấm đẫm tinh thần hy sinh cao cả ấy đã làm cho người phụ nữ xấu xí, thô kệch này trở nên rạng ngời.

    Đàn bà trân trọng một chút hạnh phúc trong cuộc sống hàng ngày giữa đau khổ. Cuộc đời người phụ nữ ấy đầy đau khổ mà hạnh phúc thì rất ít. Vì vậy, cô trân trọng khoảng thời gian vợ chồng con cái chung sống hòa thuận. Bởi hạnh phúc hiếm hoi, ít ỏi ấy phải đánh đổi bằng sự tra tấn, nhẫn tâm, đau đớn về thể xác và tinh thần. Niềm vui lớn nhất của chị là “được ngồi nhìn con ăn ngon lành”.

    Sống như những người phụ nữ vất vả ấy, khi cần xa xỉ, nhưng sự tận tụy với chồng con mới là niềm hạnh phúc lớn nhất của người phụ nữ. Đó chính là sức mạnh bên trong nuôi sống người phụ nữ: “lần đầu tiên nở một nụ cười trên khuôn mặt xấu xí” – nụ cười được góp nhặt và gìn giữ bằng roi vọt qua một đời đau thương và nước mắt. Đó là một triết lý sống sâu sắc: quan niệm hạnh phúc của con người thường rất đơn giản, và khát vọng hạnh phúc nhỏ nhoi đến mức xa tầm với.

    Ruan Mingzhou rất chú trọng miêu tả nhân vật. Qua sự so sánh hoàn cảnh và tính cách, ngoại hình và tâm hồn của người phụ nữ, tác giả đã làm nổi bật những phẩm chất cao quý đáng ca ngợi. Qua cuộc đời của cô gái hàng chài, tác giả cũng đặt ra những vấn đề nhức nhối trong cuộc sống: bạo lực gia đình, đói nghèo, thất học, nhân cách tha hóa… Những mâu thuẫn và nguyên tắc sống trái ngược nhau.

    Trong tác phẩm, tác giả cũng xây dựng một nhân vật nữ như một cái bóng nữ, là chị cả của thằng nhóc. Cô gái ấy xuất hiện không nhiều trong các tác phẩm nhưng cũng để lại trong lòng người đọc bao suy tư, ám ảnh. Nếu con trai là cái bóng của đàn ông thì con gái là cái bóng của đàn bà. Còn cậu bé ngây thơ thương mẹ bằng cách đấu tranh quyết liệt với bố. Người chị đầy trưởng thành và ổn định. Anh ta đã có thể ngăn anh trai mình thay vì bắt anh ta làm điều gì đó ngu ngốc và lấy con dao từ cậu bé. Đó là nhận thức của một cô gái đã lớn.

    Đặc biệt chị cả còn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho chị em phụ nữ, bởi chị luôn ở bên cạnh mẹ, âm thầm lặng lẽ chứ không ồn ào như một người đàn ông chất phác. Đây là cách các cô gái thể hiện tình yêu của mình. Ngày mẹ ra Tòa án huyện, con gái đi cùng. Cô bé mặc chiếc áo màu tím lặng lẽ ngồi bên ngoài đợi mẹ. Khi người mẹ mệt mỏi nhìn ra khỏi đầm, tâm trí cô tràn ngập hình ảnh đứa con gái bé bỏng trong chiếc váy tím đang đợi cô trên chiếc thuyền gondola.

    Xem Thêm: Giới thiệu một danh lam thắng cảnh ở quê em

    Chỉ qua hai chi tiết nhỏ nhưng người đọc có thể tìm thấy nét tương đồng ở cô gái trẻ này, người mà cô gọi là bà hàng chài có mẹ khác cha. Khi cô ấy lớn lên, cô ấy sẽ giống như mẹ mình, một người phụ nữ phục tùng, bao dung và hiểu biết? Câu trả lời có lẽ đã được tìm thấy, nhưng chúng ta vẫn mong rằng cuộc sống của những người phụ nữ miền biển sẽ tốt đẹp hơn, sẽ không còn những cô gái áo tím nối gót những cô gái làng chài ấy.

    Cô hàng chài có lẽ không chỉ là hình ảnh ám ảnh tâm trí tôi mỗi khi xem lại những bức ảnh anh chụp mà còn là hình ảnh tra tấn tâm trí người đọc sau khi lật trang. Chúng ta không khỏi băn khoăn điều gì đang diễn ra bên trong trái tim người phụ nữ hiên ngang giữa cuộc đời còn nhiều nhọc nhằn, vất vả. Đây không chỉ là câu hỏi được Ruan Mingzhu nêu ra trong “Stories Overboard” 30 năm trước mà còn là chủ đề nóng trong xã hội ngày nay nhằm đề cao nữ quyền và phản đối bạo lực gia đình. Vì vậy, những bài viết của nguyễn minh châu phải còn nguyên giá trị mãi mãi.

    Vẻ đẹp tiềm ẩn của cô người mẫu đánh cá 2

    Trong tác phẩm “Chiếc thuyền ngoài xa” của nhà văn Nguyễn Minh Châu, nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng người đọc là người phụ nữ làng chài – một người phụ nữ vô danh nhưng có tấm lòng bao dung, vị tha, hy sinh.

    Câu chuyện được kể lại qua lời kể của nhiếp ảnh gia Phùng, một người lính vừa bước ra khỏi cuộc chiến với nhiều đau thương, mất mát. Theo đề nghị của trưởng phòng, Feng có dịp trở lại chiến trường xưa để chụp ảnh cảnh biển. Tại đây, ông đã tìm thấy một bức tranh cảnh biển độc đáo: “Trước mặt là bức tranh thủy mặc của một họa sĩ thời xưa. Mũi tàu in bóng mơ hồ trong sương… Tất cả cảnh vật như được nhìn xuyên qua mắt lưới… Các Toàn bộ khung cảnh có thể được nhìn thấy từ hình bóng. Nó rất hài hòa từ ánh sáng đến ánh sáng.” Một khung cảnh đẹp như vậy khiến người họa sĩ dường như vừa “khám phá ra ý nghĩa thực sự của sự hoàn hảo”. Nhưng đằng sau con thuyền đẹp như mơ ấy là một cảnh tượng tàn khốc: người chồng bạo ngược đánh đập người vợ một cách dã man, còn người phụ nữ thì phải nhẫn nhịn chịu đựng. Từ vui mừng đến bất ngờ, bàng hoàng. Nghịch cảnh đó đã làm tan nát trái tim anh.

    Trong toàn bộ câu chuyện, hầu như không có độc giả nào biết tên của người phụ nữ tội nghiệp mà Ruan Mingzhu gọi cô một cách thờ ơ: khi Yumao, khi thì Yumao, khi thì Yumao. Lại gọi nàng, thỉnh thoảng lại gọi nàng…. Không phải nhà văn “nghèo ngôn ngữ” đến nỗi không gọi tên được nàng, mà đằng sau tiếng gọi vu vơ ấy dường như bộc lộ một kiểu đời, một kiểu số phận chôn vùi trong một cuộc sống bận rộn.

    Cuộc sống tưởng như không còn gì để nói, nhưng trong cơ thể cô lại ẩn chứa biết bao điều kỳ diệu. Một người phụ nữ trạc 40 tuổi, dáng người thô kệch, mặt rỗ, nước da mệt mỏi sau những đêm thức khuya kéo lưới, xanh xao khiến người ta có cảm giác xấu xí, người phụ nữ mệt mỏi dường như đang ngủ. Cuộc sống mưu sinh, lam lũ, vất vả, khổ cực đã làm cho hình dáng vốn đã xấu xí của chị trở nên thô kệch.

    Thông qua câu chuyện của tòa án huyện, người đọc hiểu hơn về những bất hạnh trong cuộc đời cô. Dường như mọi bất hạnh trong cuộc đời đều đổ dồn lên đầu chị, vừa xấu, vừa nghèo, vừa đuối, lại thường xuyên phải chịu đựng những trận đòn của người chồng vũ phu, vừa thương, vừa buồn khi thấy cảnh cha đánh mẹ vì con. .. Kể từ khi cô còn là một đứa trẻ Kể từ đó, cái ác đã theo cô như định mệnh. Mang theo người đánh cá, mua lưới dệt lưới, kết duyên vợ chồng. Cuộc sống trên biển thật vất vả, gian khổ, chìm nổi và bấp bênh. Nghèo đông con, thuyền hẹp,…

    Anh thường xuyên bị chồng đánh đập, hành hạ: ba ngày đánh nhẹ, năm ngày đánh nặng. Mỗi khi đau đớn, anh ta lại lôi chị ra đánh như để trút giận, với lời nhận xét cay độc “mày chết cho nó, mày chết cho nó hết”. Khi bị đánh, cô ấy không la hét, không đánh trả, không bỏ chạy, cô ấy chỉ coi đó là điều hiển nhiên. Người phụ nữ ấy đã chịu đựng mọi đau khổ một cách kiên nhẫn, ngoan ngoãn và âm thầm vì đứa con của mình.

    Phụ nữ nhẫn nhịn, cam chịu số phận. Cô không muốn các con nhìn thấy bố đánh mẹ. Khi đứa trẻ lớn lên, cô bắt chồng lên bờ và đánh cô. Chị đau khổ khi phải chứng kiến ​​cảnh con trai đánh bố: “Viên đạn như xuyên vào người, giờ xuyên qua tâm hồn người phụ nữ, rơi nước mắt…”

    Người phụ nữ đó là một nhà tư tưởng. Cô ấy dường như chưa bao giờ tiết lộ sự hiểu biết sâu sắc của mình về các nguyên tắc sống với thế giới bên ngoài. Cô cho rằng bị đánh là một phần rất quen thuộc trong cuộc sống của mình, và cô chấp nhận điều đó mà không phàn nàn hay trốn tránh. Khi cầu cứu: “Xin thứ lỗi vì tôi đi sau”; “Anh có thể bắt tôi, có thể tống tôi vào tù, nhưng đừng để tôi thoát tội”.

    Mẹ ý thức rõ về thiên chức của người phụ nữ: “Thiên Chúa đã dựng nên người phụ nữ và truyền cho người ấy phải sinh con đẻ cái cho đến khi chúng trưởng thành”. Một đời vất vả: tàu xa khơi cần người khỏe biết việc. Sự cần thiết phải có đàn ông làm chỗ dựa, cùng nhau vượt qua sóng gió, cùng nhau nuôi dạy con cái: “Đàn bà con thuyền chúng ta phải sống vì con, không thể sống cho mình như trên đời này”. Người chị “phải sống vì các em chứ không phải vì mình”.

    Có hiểu được như vậy, chúng ta mới thấu hiểu hết được tình cảm, tấm lòng của người phụ nữ bất hạnh này. Bởi nếu hiểu đơn giản mọi chuyện cứ để đàn bà bỏ chồng. Nhưng để nhìn thấu vấn đề, phụ nữ phải nghĩ và hành động khác. Nguyên nhân sâu xa của sự từ chức của cô là tình yêu vô hạn của cô dành cho trẻ em.

    Người phụ nữ đó cũng rất vị tha. Tôi hiểu tại sao chồng cô lại như vậy. Chị hiểu, trước đây chồng chị là một người con cục cằn nhưng hiền lành, cũng quan tâm đến vợ con nhưng sau này cuộc sống bươn chải đã khiến anh trở nên hư hỏng. Chúng tôi có thể không chấp nhận hành vi phạm tội của anh ta, nhưng chúng tôi có một số thông cảm cho anh ta.

    Đặc biệt ở người phụ nữ mà tâm hồn vẫn còn gìn giữ ngọn lửa hy vọng, niềm tin thắp lên một hạnh phúc mong manh: giữa đau khổ triền miên, người phụ nữ vẫn chắt lọc được nó. Hạnh phúc bé nhỏ: “…thú vị nhất là ngồi nhìn các cháu ăn ngon lành”; “Trên thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chung sống hòa thuận”.

    Đằng sau sự kiên nhẫn ấy là bản năng sinh tồn mạnh mẽ và tình thương xót. Bà là một ngư dân khiêm tốn, chất phác, có tình thương con vô hạn, luôn chịu thương chịu khó và hiểu sâu sắc về những lẽ sống. Điều tỏa sáng ở người phụ nữ ấy là bóng dáng của biết bao người phụ nữ Việt Nam nhân hậu, bao dung, vị tha, hy sinh.

    Lật từng trang truyện, người đọc vẫn còn trăn trở trước một câu hỏi: Liệu kiếp sau của người phụ nữ có kết thúc? Những đứa con tội nghiệp của cô có được sống hạnh phúc mãi mãi không? Đây là những câu hỏi mà các tác giả vẫn chưa trả lời được. Câu trả lời nằm ở cuộc sống và hành động của mỗi chúng ta. Điều đó nói lên giá trị của tác phẩm và vị trí to lớn của nhà văn Nguyễn Minh Châu trong nền văn xuôi Việt Nam hiện đại.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục