Bức tranh thiên nhiên trong Đoàn thuyền đánh cá (9 mẫu) – Văn 9

Bức tranh thiên nhiên trong Đoàn thuyền đánh cá (9 mẫu) – Văn 9

Tranh vẽ đoàn thuyền đánh cá

top 9 bài văn phân tích bức tranh thiên nhiên trong bài thơ Đoàn thuyền đánh cá cực hay kèm theo 3 dàn bài chi tiếtNhằm giúp các em học sinh lớp 9 cảm nhận được thiên nhiên biển tươi đẹp hơn hình ảnh sâu sắc.

Bạn Đang Xem: Bức tranh thiên nhiên trong Đoàn thuyền đánh cá (9 mẫu) – Văn 9

Đó là vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên buổi chiều tà khi đoàn thuyền đánh cá ra khơi, vẻ đẹp của sự trù phú của biển cả bao la khi ra khơi và cảm giác thơ mộng của con thuyền nhỏ khi ra khơi ra khơi. Con cá trở về. Xin mời các em chú ý tham khảo bài soạn và học tốt ngữ văn 9.

Vẽ tranh thiên nhiên trong đoàn thuyền đánh cá

Đề cương 1

1. Lễ khai trương

  • Giới thiệu chung về tác giả huyền.
  • Giới thiệu bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” và những hình ảnh thiên nhiên được miêu tả trong tác phẩm.
  • 2. Nội dung bài đăng

    Một. Bức tranh thiên nhiên đoàn thuyền đánh cá ra khơi trong buổi hoàng hôn

    • Hình ảnh ẩn dụ “mặt trời như hòn lửa rơi xuống biển”: gợi sự hùng vĩ.
    • Cách nhân hóa “Sóng đã nhân hóa Cửa Đêm”: Tưởng tượng vũ trụ bao la như một ngôi nhà lớn.
    • b. Khung cảnh thiên nhiên và sự trù phú của biển cả bao la khi những đoàn thuyền đánh cá ra khơi

      – Cách liệt kê và miêu tả nhiều loài cá

      • Trường cá “East China Whitebait”, “East China Mackerel like Shuttlecock”
      • Hình ảnh đàn cá sống động như thật mà vô cùng tráng lệ: “Cá đuốc hồng đen lấp loáng”, “Đuôi cá đong đưa trăng vàng”.
      • – Gợi sự giàu có, trù phú và sự hùng vĩ của biển cả về đêm.

        c. Từ thuyền đánh cá trở về, thiên nhiên đẹp như tranh vẽ nên thơ

        <3

        – Hàng triệu bức ảnh mắt cá bé lúc bình minh

        • Thể hiện sự trù phú của thiên nhiên.
        • Những thú vui tiềm ẩn và thành quả lao động của ngư dân.
        • 3. Kết thúc

          • Nhận xét về nghệ thuật và ý nghĩa của việc miêu tả thiên nhiên trong đoạn thơ.
          • Đề cương 2

            1. Lễ khai trương

            Giới thiệu về tác giả, tác phẩm, cảnh thiên nhiên trong bài thơ: Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” của Huyền mang một hồn thơ mới, sự hồi sinh của một tâm hồn và một đất nước. Bài thơ này là bài ca ngợi sự gian khổ, cần cù của con người trong thời đại mới

            2. Nội dung bài đăng

            • Hình ảnh thiên nhiên của biển lúc hoàng hôn: Hình ảnh mặt trời được nhân hóa, ví như hòn than chìm xuống biển tạo nên tín hiệu về sự vận động, trôi chảy của thời gian. Thời gian, ngày và đêm đến
            • Bức tranh thiên nhiên về sự trù phú của đại dương: Đàn cá thu được so sánh với những chú cá thu lớn và bơi nhanh, còn những “ánh sáng” dưới biển là loài. Hải sản mang lại sức sống cho biển
            • Một bức tranh thiên nhiên nên thơ: màu sắc của thiên nhiên kết hợp với màu sắc của các loài cá dưới biển tạo nên những sắc màu tuyệt đẹp: lấp lánh, đen, hồng, vàng…
            • Vẻ đẹp của thiên nhiên khi đoàn thuyền trở về: Mặt trời chiếu sáng trên biển không chỉ khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn tượng trưng cho sự hồi sinh của quê hương của người dân lao động.
            • 3. Kết thúc

              Ý nghĩa của bức tranh thiên nhiên trong bài thơ: Qua bức tranh thiên nhiên biển cả trong bài thơ, ta cảm nhận được một bức tranh đẹp và xúc động. Đồng thời cảm nhận được sức sống mãnh liệt và vẻ đẹp của những người lao động khỏe mạnh, vui vẻ, hăng say lao động.

              Đề cương 3

              I. Giới thiệu:

              • huy cận là một nhà thơ nổi tiếng trong phong trào thơ mới. Sau mấy cm thơ tràn đầy niềm vui, niềm tin yêu cuộc sống mới.
              • Vũ trụ đương nhiên là nguồn cảm hứng dồi dào trong sử thi và nó có vẻ đẹp riêng.
              • Một trong những bài thơ được yêu thích nhất là “Đoàn thuyền đánh cá” được viết năm 1958 tại vùng biển Quảng Ninh. Bằng bút pháp lãng mạn kết hợp với hiện thực và nhiều hình ảnh hào hùng, tráng lệ, bài thơ ca ngợi thiên nhiên vũ trụ và những con người đang dấn thân vào cuộc sống mới ở miền Bắc trong thời kỳ xây dựng xã hội chủ nghĩa.
              • Hai. Văn bản:

                1. Quang cảnh biển và sự phấn khích của người dân.

                A. Hoàng hôn trên biển.

                – Cảnh hoàng hôn được miêu tả rất hay và ấn tượng:

                Mặt trời lặn xuống biển như lửa, sóng đêm khóa cửa

                – Nghệ thuật so sánh nhân hóa thể hiện cảnh biển hoàng hôn lộng lẫy. Mặt trời được ví như ngọn lửa đang dần tàn lụi. Trong liên tưởng này, vũ trụ giống như một ngôi nhà lớn, khi màn đêm buông xuống, cánh cửa khổng lồ ấy bị sóng biển khóa lại. Chi tiết mặt trời lặn xuống biển sẽ khiến người đọc bối rối, vì đoạn thơ tả cảnh đoàn thuyền đánh cá ở biển Bắc, trong khi ở bờ biển nước ta, trừ miền Tây Nam Bộ, thường chỉ có thể nhìn thấy mặt trời mọc. Biển không thấy mặt trời lặn xuống biển. Trên thực tế, cảnh mặt trời xuống biển là một chiếc thuyền nhỏ ra khơi dưới ánh mặt trời lặn, hoặc từ một hòn đảo nhỏ nhìn về phía tây, bạn vẫn có thể nhìn thấy mặt trời xuống biển băng qua một mảnh biển. Nhà thơ đã miêu tả sự chuyển đổi của ngày và đêm rất chân thực với óc quan sát nhạy bén.

                b. Khi thiên nhiên đi vào trạng thái tĩnh, con người bắt đầu hoạt động

                “Thuyền đánh cá ra khơi tiếng hát cùng gió”

                – Hạm đội chứ không chỉ là những con thuyền nhỏ ra khơi, gây ồn ào trên biển. Từ “Zai” không chỉ khẳng định nhịp điệu lao động của ngư dân có xu hướng ổn định mà còn phản ánh sự tương phản giữa phần còn lại của đất trời và sự lao động của con người.

                – Tác giả tạo nên một hình ảnh mạnh mẽ, lạ mà chân thực qua sự kết hợp giữa ba sự vật, hiện tượng là tiếng hát, cánh buồm và gió biển. Người đánh cá căng buồm và hát bài thơ cho nhà thơ nghe như thể bài thơ là những cánh buồm căng. Tiếng hát đem lại niềm vui, và như gió biển căng buồm, niềm phấn khởi của người lao động biến thành sức mạnh, cùng con thuyền căng buồm ra khơi.

                – Nghệ thuật ẩn dụ trong hình ảnh thơ lãng mạn này góp phần thể hiện hiện thực: đây là niềm vui, sự lạc quan của người dân chài. Họ ra khơi với niềm phấn khởi, bởi họ đã biết tìm niềm vui trong công việc, yêu biển, hăng say với công việc phấn đấu làm giàu cho đất nước.

                – Lời ca của người lao động cũng mang những mong ước chân thành vừa thực tế vừa lãng mạn

                “Bài hát: Con cá bạc trong biển im lặng, con cá thu ở biển Hoa Đông như con thoi, dệt biển ngày đêm, vạn tia sáng, đến dệt quán Internet, đội cá của tôi! “

                Từ hình dáng con cá hình thoi, nhà thơ tưởng tượng ra biển như một dải lụa lớn, và con cá là những “con thoi” đưa đò qua đó. Các ngư dân đã hát những bài ca ngợi sự giàu có của biển, những bài hát để thu hút cá vào lưới và chúc cho việc đánh bắt cá thịnh vượng.

                2. Cảnh trở về nhà lúc rạng sáng.

                A. Cảnh quay trở lại của hạm đội

                -Tác giả lặp lại câu đầu của khổ thơ thứ nhất: “Bài ca căng buồm theo gió”

                + Có khác chữ “với”, có lẽ tác giả tránh lặp ở khổ trước =>; làm cho khổ cuối như một khúc ca, tạo cảm giác về thời gian và lao động; nhấn mạnh tình cảm của con người. Hạm đội rời đi với sự phấn khích và nhiệt tình, nhưng háo hức trở lại với tinh thần tương tự. Bài ca đưa đò đi là bài ca đưa đò về.

                + Phương tiện, hình ảnh phóng đại về con người “Hạm đội đua với mặt trời”: Cho thấy trong cuộc chạy đua bất tận giữa con người với vũ trụ, con người đã đem sự vĩ đại của thiên nhiên vào cuộc đua này và con người đã giành được chiến thắng. Có thể nói, Xuanyan đã khám phá vẻ đẹp hùng vĩ bằng tình yêu của mình đối với cuộc sống mới của con người. hơn là những không gian vũ trụ u ám trong thơ ông trước Cách mạng Tháng Tám.

                Bình minh trên biển

                -Bài thơ bắt đầu bằng cảnh hoàng hôn và kết thúc bằng cảnh bình minh “mặt trời mọc biển mới”. Mặt trời ló dạng và từ từ nhô lên ở phía chân trời xa, cảm giác như mặt trời đang ở trên biển. Câu thơ đậm chất tượng hình cho thấy một vòng tuần hoàn yêu dấu của những chân trời xa trông như mặt trời và biển cả. Bài thơ mang đậm tính ẩn dụ thể hiện sự tuần hoàn của thời gian, vũ trụ.

                -Hình ảnh “Mắt cá vinh quang Qianligan” như một mặt trời nhỏ, ngây ngất trước thành quả lao động một đêm trên biển của con người.

                =>Đây là một khung cảnh kì vĩ giữa trời và biển, giữa thiên nhiên và thành quả lao động.

                Ba. Kết luận:

                Câu thơ tạo được âm hưởng vừa khỏe khoắn, vừa sôi nổi, vừa phơi phới, vừa bay bổng. Điều góp phần tạo nên âm thanh này là các yếu tố thơ, nhịp điệu và vần điệu. Lời ca trong sáng, âm điệu như một khúc hát thiết tha, nồng nàn, bay bổng (4 lần điệp khúc “hát”). Nhịp điệu trong bài thơ thay đổi linh hoạt, vần bằng vần bằng, vần xen kẽ. Nhịp tạo ra âm vang và sức mạnh, vần bằng nhau tạo ra âm vang và bay bổng, và nhịp điệu trống rỗng và tráng lệ.

                Bài thơ là những bức tranh thiên nhiên và đoàn thuyền đánh cá đẹp, rộng lớn, liên tục. Thiên nhiên như người bạn thân thiết đồng hành cùng cuộc sống con người. Hình tượng người công nhân trong bài thơ được sáng tạo bằng cảm hứng lãng mạn, thể hiện niềm tin, niềm vui vào cuộc sống mới. Đoàn Thuyền Đánh Cá là một bài thơ hay thể hiện rõ những chuyển biến của hồn thơ sau cách mạng.

                – Lãng mạn hơn, nỗi vất vả của người dân chài trở thành khúc ca vui tươi, ngân vang cùng thiên nhiên.

                Phong cảnh thiên nhiên trên thuyền đánh cá – Mẫu 1

                Xem Thêm: Hoá học 11 Bài 6: Bài thực hành 1 Tính axit-bazơ và Phản ứng trao đổi ion trong dung dịch các chất điện li

                Năm 1958, Hồ Diên cũng lao ra đường hưởng ứng phong trào viết về đời sống lao động và xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc. Chiếc thuyền đánh cá là kết quả chuyến đi thực tế của nhà thơ đến vùng mỏ Quảng Ninh. Bài thơ lấy cảm hứng từ thiên nhiên, con người và niềm hân hoan, tin tưởng của đất nước trước thềm cuộc sống mới. Đặc biệt, việc miêu tả vẻ đẹp thiên nhiên vũ trụ rất sinh động và duyên dáng.

                Mở đầu bài thơ, tác giả ca ngợi vẻ đẹp thiên nhiên của quê hương với cảnh hoàng hôn quê mình:

                Mặt trời lặn như biển lửa, sóng dữ, cửa đóng ban đêm. Đoàn thuyền đánh cá lại ra khơi, dong buồm ca hát cùng gió.

                Không gian trong thơ là biển, thời gian là mặt trời lặn. Trong thơ cổ, thời gian và địa điểm này gắn liền với đau thương và chia ly. Nhưng ở những bài thơ cận cảnh, cảnh vật rất tươi tắn không chút u buồn. Nhà thơ đã nhân hóa mặt trời là khách của vũ trụ, biển là ngôi nhà của thế giới, gợn sóng dồi dào là những chốt vững chắc, đêm là cửa sập… Viết về thiên nhiên, vũ trụ thì bao la, nhưng thiên nhiên thì không xa lạ nhưng ấm áp hơi thở cuộc sống. Những động từ như “an” và “beng” diễn tả hành động mạnh mẽ và dứt khoát khi vũ trụ đi vào trạng thái hoàn toàn tĩnh lặng và yên bình.

                Thay biển đời vũ trụ khép kín, cảnh lao động của con người đang được mở ra. Tác giả không tập trung miêu tả những chuyển động cụ thể của bản đồ lao động mà ca ngợi sự giàu có và bao dung của biển cả:

                Bài hát: Con cá bạc biển Đông yên sóng lặng Con cá thu biển Hoa Đông như con thoi, ngày đêm dệt ánh sáng của biển, đến dệt quán Internet của ta, ta ơi đàn cá!

                Thuyền nhỏ ta treo buồm trăng lướt gió lướt giữa mây cao biển rộng, đi xa khám phá nội hải, giăng lưới giăng lưới.

                Cá trê và cá trê, đuốc đỏ đen lấp lánh, đuôi tôi vẫy trăng vàng, hơi thở của đêm: sao lái nước Hạ Long.

                Liệt kê các loại cá ngon và có giá trị, nêu bật sự phong phú và phong phú về cá ở biển Hoa Đông. So sánh đàn cá với “bansuo” được nhân hóa và “dệt” tấm lụa trắng lấp lánh dưới đáy biển, ca ngợi vẻ đẹp huyền ảo của biển cả về đêm. Sự kết hợp độc đáo và sáng tạo của “những chú cá lấp lánh với ánh đèn pin đen hồng” gợi lên vẻ đẹp của đêm Lễ hội đèn lồng giữa biển. Đàn cá bơi thành đàn như rước đuốc, quẫy đuôi tung tóe trăng vàng. Bức tranh sơn mài đầy màu sắc và lộng lẫy. Biển quê hương chan chứa yêu thương đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ.

                <3

                Hãy so sánh đáy đại dương với lòng mẹ. Tình mẫu tử bao la, hi sinh như biển cả quê hương đã nuôi dưỡng biết bao thế hệ người dân làng chài lớn lên. Bài thơ này thể hiện lòng biết ơn đối với biển và thể hiện tình cảm sâu sắc đối với quê hương. Nếu như đầu bài thơ là cảnh đoàn tàu mạnh mẽ ra khơi dưới ánh chiều tà thì cuối bài thơ là hình ảnh bình minh, bình minh của một ngày mới, đoàn thuyền trở về với chiến lợi phẩm:

                Vảy bạc, đuôi vàng lấp lánh lúc bình minh. Giăng lưới bắt nắng hồng”” nắng lên biển màu mới, mắt cá soi ngàn dặm

                Các tính từ chỉ màu như ‘bạc’, ‘vàng’, ‘hồng’ mô tả độ sáng của bình minh. Phép nhân hóa mặt trời “đội biển” làm lộ ra sắc màu của ngày mới khiến câu thơ có sức biểu cảm. Bình minh mọc lên từ màn đêm. Màu sắc mới hay đây chính là hình ảnh của cuộc sống mới đem lại niềm vui cho người lao động.

                Thơ Ngọc Châu có nhiều ý tưởng sáng tạo và trí tưởng tượng phong phú. Đoạn thơ có giọng điệu mạnh mẽ, lạc quan. Huyền đã vẽ nên nhiều hình ảnh đẹp, tráng lệ bằng những nét bút lãng mạn, thể hiện sự hòa hợp giữa thiên nhiên và con người, đồng thời thể hiện niềm vui, niềm tự hào của nhà thơ trước cuộc sống lao động mới.

                Hình ảnh thiên nhiên trong đoàn tàu đánh cá – mô hình 2

                Sau Cách mạng năm 1911, tâm hồn Huyền Thạch trải qua một sự biến đổi mới, tìm thấy ánh sáng, con đường và lý tưởng của chính mình. Khu phố của Huy trở nên ấm áp nên thơ ca trở nên trong sáng, tràn đầy tình yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên đất nước. Trong chuyến thị sát tại Quảng Ninh, ông đã sáng tác tác phẩm “Thuyền đánh cá”, không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp của con người mà còn làm nổi bật vẻ đẹp trù phú của quê hương, đất nước.

                Thiên nhiên được miêu tả theo trình tự từ hoàng hôn đến bình minh, cảnh vật chuyển động không ngừng. Sau một ngày dài, cảnh tưởng chừng như ngừng chuyển động, nhưng thực ra nó không ngừng chuyển động, nên cảnh sắc thiên nhiên trở nên sống động.

                Mở đầu bài thơ là cảnh mặt trời lặn dần xuống biển, cảnh ấy lại hiện lên rực rỡ:

                “Mặt trời lặn như lửa, sóng đêm khóa cửa.”

                Xem Thêm : Kiến thức trọng tâm Lịch sử lớp 12 thi tốt nghiệp THPT 2022

                Tác giả đã khéo léo kết hợp những hình ảnh cụ thể như mặt trời, sóng biển, với sự tương phản, nhân hóa để tạo nên một bức tranh hoàng hôn tuyệt đẹp. Mặt trời giống như một ngọn lửa khổng lồ, từ từ chìm xuống biển, chìm trong màn đêm tĩnh mịch. Sóng và biển được nhân hóa thành những sinh vật để tưởng nhớ sự yên nghỉ thực sự của mặt trời. Nhưng ở đây chỉ có mặt trời đang ngủ, mọi thứ khác dường như đang thức dậy :

                “Ca dao rằng: Con mồi trắng biển Hoa Đông êm đềm, cá thu biển Hoa Đông như con thoi.”

                Lời văn hiện thực kết hợp với trí tưởng tượng vô cùng phong phú, cá thu được ví như con cá thu, dệt trên tấm vải khổng lồ giữa biển khơi với tốc độ chóng mặt, khiến cả không gian bừng lên muôn màu muôn vẻ, giàu ánh sáng và phong phú. Tác giả tiếp tục liệt kê giàu sang ở phần tiếp theo, ở đây không chỉ có cá mồi trắng, cá thu mà còn có hàng nghìn loài cá khác: cá chim, cá chim, cá trê, cá mú… Bằng hình thức liệt kê, tác giả khẳng định và ca ngợi sự giàu sang. nước ta giàu tài nguyên. Đặc biệt ở phần tư, Xuanyan đã sử dụng những nét cọ rất tài tình để vẽ nên một bức tranh sơn mài tuyệt đẹp. Bức tranh ấy được sáng tạo trên cơ sở tưởng tượng, liên tưởng cảm tính, mơ mộng nhưng đồng thời cũng có cơ sở ở hiện thực. Với bầu trời đêm đen làm nền và ánh trăng trên đầu, khung cảnh trở nên huyền bí và mờ ảo. Trong không gian ấy, mọi chuyển động của thiên nhiên trở nên rạng rỡ, huyền ảo: đuôi cá trê nhấp nháy những ánh đuốc đen hồng, chuyển động của vầng trăng vàng khi chiếc đuôi lắc lư càng làm cho bức tranh thêm rực rỡ, sinh động và có hồn. Vẻ đẹp của thiên nhiên thật tươi đẹp và tràn đầy sức sống: ánh sao đêm hít thở mặt nước Vịnh Hạ Long. Thiên nhiên trù phú, trù phú là nguồn sống nuôi dưỡng con người lớn lên, trưởng thành, nên bài thơ này tha thiết như tấm lòng biết ơn chân thành của người con với mẹ biển: Biển cá cho con, như lòng mẹ/Cải biến đời con Hằng ngày.

                Thời gian không ngừng chuyển động, mặt trời đã dần ló rạng sau một đêm say giấc. Câu thơ: Mặt trời mọc từ biển mang màu áo mới/ Mắt cá chân ngàn dặm rực rỡ cho thấy nếu vẻ đẹp của mặt trời lặn rực rỡ bao nhiêu thì vẻ đẹp của bình minh cũng rực rỡ bấy nhiêu. Những màu sắc mới ở đây là gì? Có thể hiểu màu mới là màu của mặt trời lúc bình minh, khi màu nắng bao giờ cũng rực rỡ và tươi đẹp hơn, nó mang vẻ đẹp của sự khởi đầu, của nguồn sống. Hình ảnh đẹp nhất, thể hiện rõ nhất phong cách lãng mạn của Hu Yan chính là dòng cuối cùng: Mắt cá chân sáng ngời của Vạn Lịch. Hình ảnh ẩn dụ mắt cá khiến người đọc liên tưởng đến muôn vàn mắt cá được phản chiếu dưới ánh mặt trời càng thêm rạng rỡ. Bài thơ này không chỉ miêu tả vẻ huy hoàng của một ngày mới mà còn miêu tả sự trù phú, trù phú của biển cả. Đây là một bài thơ hay thể hiện tài năng nghệ thuật và sự liên tưởng độc đáo của Huyền.

                Bức tranh thiên nhiên và biển cả được tạo nên từ một trường liên tưởng độc đáo, với nét vẽ phóng đại. Ông sử dụng linh hoạt các thủ pháp nghệ thuật như so sánh, nhân hóa, ẩn dụ (mặt trời như hòn lửa, con cá như con thoi, mắt cá…) tái hiện trước mắt chúng ta một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp. Cuộc sống, thiên nhiên trù phú, phong phú.

                Qua những bức tranh về thiên nhiên, ta thấy được năng khiếu quan sát, trí tưởng tượng phong phú và tài năng của Huyền. Không những thế các bạn còn thấy được sự hùng vĩ của quê hương đất nước. Đó là sự hồi sinh tự nhiên sau nhiều năm đau khổ vì chiến tranh. Thiên nhiên và con người đang từng ngày làm trẻ hóa và làm phong phú thêm đất nước này. Tác phẩm là bài ca, ngợi ca vẻ đẹp đất nước Việt Nam.

                Tranh Thiên Nhiên Trong Đoàn Đánh Cá – Mẫu 3

                Bài thơ “Đoàn thuyền” của Huyền mang một sức sống mới, một tâm hồn, hồn thơ của sự hồi sinh đất nước. Bài thơ này là bài ca ngợi sức lao động của nhân dân trong thời đại mới sau những năm tháng khổ cực mưa gió. Những gì hiện lên trong bài thơ không chỉ là hình ảnh người dân chài đang lao động mà còn là bức tranh kỳ vĩ, tráng lệ và huyền ảo của biển cả vô tận.

                Ngay ở đầu bài thơ, chúng ta đã chụp được cảnh thiên nhiên trên biển lúc hoàng hôn, một cảnh tượng huy hoàng và tráng lệ:

                “Mặt trời lặn như biển lửa, sóng đêm khóa cửa”

                Hình ảnh mặt trời được nhân hóa, ví như hòn than chìm xuống biển tạo nên tín hiệu của sự chuyển động, thời gian trôi qua, ngày và đêm sắp đến. “Sóng biển” và “đêm” được nhân hóa như những hành động chạy loạn xạ và đóng sầm cửa, gợi cho ta cảm giác biển giống như một ngôi nhà lớn đóng cửa trước khi màn đêm buông xuống, và dường như thiên nhiên cũng đang “làm sạch” và nghỉ ngơi. .Chuyến ra khơi của đoàn thuyền đánh cá thể hiện sự trù phú, trù phú của biển cả:

                “Cá thu biển Đông như con thoi dệt biển ánh sáng ngày đêm”

                Bầy cá thu được ví như những “con thoi” đông đảo và bơi nhanh, còn những “ánh sáng” dưới biển chính là hải sản cấu tạo nên sinh vật biển. Thuyền ra khơi, dân chài bắt đầu giăng lưới khắp nơi, ra trận đánh cá:

                “Cá chim, bí xanh… Đuốc đỏ rực, trăng vàng vẫy đuôi, đêm sao thở mặt nước Hạ Long”

                Nghệ thuật các loài cá thể hiện sự phong phú, đa dạng của vùng biển không chỉ giàu có mà còn thơ mộng. Màu sắc của thiên nhiên được kết hợp với màu sắc của các loài cá dưới biển tạo nên những mảng màu rực rỡ: lấp lánh, đen, hồng, vàng… và đàn cá quẫy đuôi dưới nước phản chiếu ánh trăng. Nước như tan vào biển trăng. Biển như lồng ngực của người khổng lồ đang thở đều đặn, điều đó cho thấy không gian biển trong mắt tác giả vừa thực vừa hư ảo, lãng mạn và bay bổng.

                “Ta kéo được mẻ cá to…lưới vì nắng hồng”

                “Những con cá nặng trĩu” là hiện thân của mùa gặt, ánh nắng hồng buổi bình minh hòa với màu của đàn cá mồi càng làm nổi bật lên sự trù phú, quý giá mà biển cả ban tặng. Vẻ đẹp của thiên nhiên ở câu thơ cuối là một bức tranh khác, bức tranh về sự hiện lên lung linh lúc bình minh, đan xen với đoàn thuyền khải hoàn trở về:

                “Con thuyền và mặt trời chạy đua… Mắt cá lộng lẫy ngàn dặm cạn”

                Hình ảnh mặt trời ở đầu và cuối bài thơ diễn tả một vòng sinh hoạt của người dân ven biển. Mặt trời soi bóng trên biển không chỉ khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn tượng trưng cho sự hồi sinh về quê hương của người dân lao động.

                Qua bức tranh thiên nhiên biển cả trong bài thơ, ta cảm nhận được một bức tranh đẹp đẽ, xúc động và vô cùng rực rỡ. Đồng thời cảm nhận được sức sống mãnh liệt và vẻ đẹp của những người lao động khỏe mạnh, vui vẻ, hăng say lao động.

                Tranh Thiên Nhiên Trong Đoàn Đánh Cá – Mẫu 4

                Công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội ở miền Bắc đã hình thành xu thế một người hai việc, vừa xây dựng miền Bắc, vừa chi viện cho tiền tuyến miền Nam. Mọi người ở khắp mọi nơi đang làm việc ngày đêm và vất vả. Với tinh thần đó, các nhà văn, nhà thơ đã tiếp cận cuộc sống của người lao động để suy ngẫm và ca ngợi họ. Trong số đó, ấn tượng nhất có lẽ là tác phẩm “Đoàn thuyền đánh cá của anh Huy”.

                Nhà thơ Huyền (1919-2005) tên đầy đủ là Cù Huyền, sinh tại làng An Phụ, huyện Mù Quang (nay là huyện Tương Sơn, nay là huyện Đức Thọ), tỉnh Hà Tĩnh. Hơn 60 năm hoạt động văn học, đặc biệt là sáng tác thơ ca, và gần trăm bài thơ, từ buồn xưa đến vui hôm nay, luôn gắn bó mật thiết với đời sống chung của dân tộc. Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” thể hiện sự kết hợp của nhà thơ Huyễn Huyễn giữa cảm hứng lãng mạn với cảm hứng thiên nhiên, vũ trụ. Bài thơ dựa trên hành trình của những đoàn thuyền đánh cá ra khơi. Hai phần đầu là sự ra đi và sự náo nức của con người, bốn phần cuối là hoạt động của những đoàn thuyền đánh cá, và cuối cùng là sự trở về của những con thuyền vào buổi bình minh của một ngày mới.

                Nhà thơ Từ Cẩm từng tâm sự: Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” là nguồn cảm hứng chung cho sáng tác thơ của tôi trong những năm xây dựng chủ nghĩa xã hội. Tôi viết bài thơ này khá nhanh, tôi chỉ mất vài tiếng đồng hồ trong một buổi chiều trên biển Hạ Long. Bài thơ được viết liền mạch đến nỗi nó cần sửa lại rất ít. Tôi nghĩ đây không phải là ngẫu nhiên, mà trong không khí rất vui vẻ của những ngày đầu xây dựng xã hội chủ nghĩa, tôi đã tích lũy được nguồn cảm hứng về những chủ đề quen thuộc. (Hyperkin, Tác phẩm văn học, Nhà xuất bản văn học, 2001).

                Mở đầu bài thơ là hình ảnh con thuyền ra khơi:

                Mặt trời lặn như lửa, đêm khóa sóng, thuyền đánh cá ra khơi hát cùng gió biển

                Tác giả chọn một thời điểm rất đặc biệt, đó là lúc hoàng hôn, với thi vị phong phú và khả năng quan sát nhạy bén của mình. Mặt trời chìm dần xuống đáy biển được tác giả so sánh với quả cầu lửa. Với sự tương phản này, một không gian hấp dẫn và tráng lệ được giới thiệu với người đọc. Nhưng không gian tươi đẹp ấy chỉ tồn tại trong chốc lát, rồi nhường chỗ cho bóng tối len lỏi. Thủ pháp nhân hóa sóng sánh, đóng cửa vào ban đêm đã thể hiện tính dứt khoát của sự chuyển dịch không gian. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, vũ trụ đã bắt đầu nghỉ ngơi và thư giãn. Trong trường hợp đó, mọi người quay trở lại làm việc. Sự đối lập giữa thiên nhiên và con người, cùng những thủ pháp nghệ thuật độc đáo tạo nên một không gian lộng lẫy, gợi cảm xúc cho người đọc. Đoàn tàu cá lại ra khơi cho thấy rõ đây không phải là lần đầu ra khơi nhưng là công việc được lặp đi lặp lại thường xuyên, đều đặn. Phải nói rằng đánh cá trên biển đã trở thành chuyện thường ngày, không phải của tàu mà của cả đội tàu. Họ ra về với tinh thần đoàn kết, phấn khởi, lạc quan và ý thức khẩn trương làm việc. Tinh thần ấy được thể hiện qua lời ca khỏe khoắn, lời ca của họ như hòa vào gió, thổi căng buồm đẩy con thuyền thẳng tiến ra khơi.

                Phần tiếp theo, tác giả làm nổi bật vẻ đẹp của những người dân làng chài:

                Cá mồi trắng biển Đông vẫn hát, cá thu biển Đông như con thoi, ngày đêm dệt biển, giăng lưới rực rỡ, đàn cá của tôi

                Bài ca của người lữ khách không chỉ thể hiện tâm hồn lạc quan, tinh thần khẩn trương mà còn thể hiện niềm khao khát của con người. Ra khơi đánh cá ngàn năm, may rủi là chuyện thường tình. Do đó, trong câu thơ chúng ta có thể đọc mong muốn của họ. Cầu cho trời yên biển lặng, cá gặp suối được mùa bội thu. Giọng thơ có vẻ ngọt ngào, ngân dài và xa xăm. Sự tương phản trong hình ảnh con cá và sự khéo léo trong nghệ thuật ẩn dụ giúp người đọc có những hiểu biết thú vị về nhân dân lao động trong công cuộc xây dựng xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc.

                Xem Thêm: Lợn cưới áo mới – Ngữ văn 6

                Phần thứ ba là hình ảnh đoàn thuyền đánh cá trên biển:

                Thuyền ta cưỡi gió trăng lướt giữa biển mây, neo ngàn dặm thăm dò lòng biển, giăng lưới vây

                Toàn bộ bài thơ có thể nói là một bức tranh sơn mài tuyệt đẹp. Tất cả các hình ảnh: mây, nước, sao, trời đều được vẽ bằng ngôn ngữ kì ảo lung linh. Đặc biệt là hình ảnh con thuyền vừa hiện thực vừa lãng mạn. Cưỡi gió cưỡi trăng đọc câu thơ này ta thấy thiên nhiên cũng giúp cho nghề đánh cá. Trăng sao như soi sáng cho người ta rõ hơn để dò luồng cá. Giữa biển trời bao la, trời và biển như hòa làm một. Còn đối với những người dân chài, tác giả miêu tả họ với tinh thần làm chủ biển cả. Họ làm việc chăm chỉ, sáng tạo và tổ chức câu cá thành một trận chiến. Với tinh thần làm việc hăng say và lạc quan như vậy, chắc chắn hiệu quả sẽ cao hơn. Trong phần thứ tư, tác giả dành để mô tả sự giàu có của biển:

                Phong cảnh thiên nhiên trên thuyền đánh cá – Mẫu 5

                Trước Cách mạng tháng Tám, Hồ Nham được biết đến là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ mới. Bài thơ “Xun Nao” của ông thể hiện tâm trạng chung của giai cấp tiểu tư sản đương thời với “nỗi sầu xưa” và “nỗi sầu muôn thuở”. Nhưng nhìn chung, có thể thấy thơ của Huyền Yển đề cao khát vọng hòa nhập giữa cá nhân và vũ trụ, giữa con người và thiên nhiên. Sau cách mạng, họ vẫn chung khát vọng cao cả, nhưng đã tươi tỉnh trước làn gió cách mạng, khung cảnh nên thơ và đẹp như tranh vẽ, chan chứa niềm vui, hòa mình vào cuộc chiến đấu của đất nước, trẻ lại từng ngày của quê hương. Đây chính là điều tạo nên màu sắc tươi sáng cho trang thơ. “Đoàn thuyền đánh cá” là một trong những bài thơ thể hiện rõ nhất sự thay đổi của thơ ông.

                Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” là lời tri ân đến những người dân làm nghề chài lưới – những người dân sống bám biển. Xuyên suốt bài thơ là hình ảnh con người, bầu trời, biển cả, thiên nhiên, vũ trụ luôn bổ sung cho nhau, phản chiếu lẫn nhau, đan xen thành một khúc ca lao động hùng tráng.

                Bài thơ mở đầu bằng một hình ảnh thiên nhiên, vũ trụ vô cùng độc đáo được thể hiện bằng con mắt của một tâm hồn lãng mạn, bay bổng:

                Mặt trời lặn xuống biển như một quả cầu lửa, sóng dữ dội và màn đêm khép lại.

                Hai câu thơ ngắn ngủi như đã phác họa nên một bức tranh hoàn mỹ và sống động về cảnh hoàng hôn trên biển. Mặt trời chiều từ từ “rơi xuống biển”, với những tia sáng cuối cùng trong ngày, giống như một “quả cầu lửa” khổng lồ. Đây là một so sánh độc đáo. Ta có cảm giác như mặt biển được dát một màu hồng, và bầu trời chạng vạng dập dờn theo những con sóng bạc tạo nên một khung cảnh trời nước hòa làm một tuyệt đẹp. Hoàng hôn, nhưng cái mà vũ trụ gợi lên không phải là cảm giác chết chóc, mà là sự chuyển động khỏe khoắn. Đây hoàn toàn không phải là phong cách của Hồ Diễm trước Cách mạng tháng Tám – một con người luôn cô đơn và nhỏ bé, ôm lấy “nỗi buồn cũ” và một mình đối mặt với vũ trụ bao la. Ở đây, biển trời trùng điệp bao la khiến con người như được hòa nhập với nhịp sống của thiên nhiên. Phép nhân hóa tài tình không chỉ cho ta thấy một nhà văn tài hoa mà còn cho ta thấy một cảnh thiên nhiên kì thú: sóng nhanh chóng bẫy lấy ánh sáng bằng động tác đóng cửa “rầm” một tiếng như đóng then cửa. Thiên nhiên hùng vĩ, rộng lớn nhưng sao nó thật gần gũi với những gì thân thuộc trong ngôi nhà của mỗi người. ra huy cận là nhìn biển qua con mắt của một ngư dân cả đời gắn bó với biển, coi biển như nhà. Và khi thiên nhiên dừng lại sau một ngày thắp đèn vất vả cũng là lúc ngư dân bắt đầu hành trình làm việc của một ngày mới. Trẻ khỏe biển hào hứng ra khơi:

                Thuyền đánh cá lại ra khơi

                Tinh thần tận tụy với công việc khiến họ quên biển đêm, không quản ngại khó khăn, gian khổ. Chỉ một câu “lại ra khơi” đủ để người đọc biết rằng đây là công việc quá đỗi quen thuộc của những ngư dân nơi đây. Nhưng quen không hề nhàm chán, ngược lại còn rạo rực, say mê. Niềm đam mê đó đã biến thành một bài hát:

                Hát cùng gió và buồm

                Câu thơ nói về lòng say mê của con người, tinh thần lao động hăng say, hòa vào biển cả bao la. Chính bài hát đó đã nâng con người lên tầm cao của vũ trụ. Tiếng hát- cánh buồm- gió biển thể hiện mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên- chúng hòa nhập và trở thành động lực đưa con thuyền ra khơi rộng lớn. Con thuyền ra khơi mang theo những khúc ca đầy ắp hy vọng công lao của ngư dân sẽ có kết quả tốt đẹp.

                Khổ thơ này ngắn nhưng đầy hình ảnh. Nghệ thuật liên tưởng, so sánh, nhân hóa độc đáo giúp huyển xây dựng một bức tranh thiên nhiên và con người kỳ vĩ. Đặc điểm của tài và văn vững vàng tiếp tục được thể hiện ở những câu thơ sau để lại cho ta ấn tượng rất riêng:

                Thuyền nhỏ ta treo buồm trăng lướt gió lướt giữa mây cao biển rộng, đi xa khám phá nội hải, giăng lưới giăng lưới.

                Con người và thiên nhiên chung sống hài hòa, vũ trụ bao la. Không gian vũ trụ được đo bằng bầu trời, biển cả – một không gian rộng mở, vượt khỏi tầm mắt con người, nhưng ấm áp chứ không lạnh lẽo như “con gió nhỏ lẻ loi”. Hình ảnh con thuyền là sáng tạo ban đầu của Huyền. Chợt nhớ câu thơ của thầy cúng:

                Con thuyền nhỏ khỏe như ngựa, mái chèo chắc khỏe, căng buồm vượt biển dài, những cánh buồm to như linh hồn của làng, vươn thân trắng nõn đón gió.

                (te hanh – quê hương)

                Nếu như con thuyền quê hương là một “con tuấn mã”, khỏe khoắn, hoạt bát thì Huyền Châu bay bổng, lãng mạn hơn. thinh hanh gắn những động từ và tính từ mạnh cho những con tàu của mình: hăng hái, nanh nọc, khỏe mạnh, mỏng manh, v.v., trong khi huy close vẽ những con tàu của mình bằng những nét vẽ mềm mại, thơ mộng khi gắn chúng vào tranh. Hình ảnh thiên nhiên: bánh lái là gió, cánh buồm là trăng. Tàu và người cùng chung sống hòa hợp với thiên nhiên, trong gió trăng, biển trời nên thơ. Chiếc thuyền câu quen thuộc với người dân chài trong cuộc sống thường ngày, như được gió thổi, bởi gió biển, hay bởi tâm hồn của một con người, đã trở thành một con thuyền lung linh lướt nhẹ. Thiên nhiên tươi đẹp? Trong khung cảnh tráng lệ đó, mọi người bắt tay vào làm việc:

                Khám phá đáy biển từ xa và giăng lưới.

                Đoàn tàu đánh cá trên biển cũng giống như đội quân nhập ngũ, cũng là “trinh sát”, “bố trí”, “vòng vèo”. Huyền sử dụng nhiều biệt ngữ quân sự nhưng không hề làm câu thơ khô khan mà ngược lại, gợi cho ta một hình ảnh thú vị về người ngư dân đang lao động. . Giữa biển cả bao la, con người không sợ hãi, phải chăng bởi một điều rất giản dị mà sâu sắc: biển cả là người mẹ gắn bó, nâng đỡ con người:

                Biển cho tôi cá như lòng mẹ cho đời tôi lớn lên từng ngày.

                Biển bao giờ cũng thế, dù có sóng gió bão bùng vẫn luôn bao dung và quan tâm đến con người. Biển giàu đẹp là thế giới của muôn vàn loài cá:

                Cá chim, cá trê, đuốc đỏ đen lấp lánh, đuôi tôi ve vẩy vầng trăng vàng. Đêm thở, sao lùa nước rồng.

                Hai câu đầu tưởng như chỉ là một dòng tên cá trên biến nhưng lại mang đến cho người đọc một sự thưởng thức thẩm mĩ độc đáo. Một liên tưởng, ẩn dụ thú vị: đàn cá song như ngọn đuốc thắp thêm màu sáng cho biển đêm. Đàn cá chơi dưới ánh trăng, vẫy đuôi, phá vỡ ánh trăng và phản chiếu trên mặt nước, màu “vàng” của trăng và những chấm hồng của cá bổ sung cho nhau, tỏa sáng rực rỡ trong đêm tạo nên một vẻ đẹp huyền ảo và huyền ảo. sự xa lạ. Biển như một cung điện sặc sỡ, trăng và cá đang tham gia vũ điệu thần tiên. Quả bóng đó cũng đi kèm với một bầu trời đầy sao khổng lồ. Tác giả thể hiện khả năng liên tưởng tuyệt vời của mình qua hình ảnh nhân hóa: “Đêm thở sao nước Hạ Long”. Đêm tĩnh lặng, biển lặng, thủy triều lên xuống, sóng vỗ tạo nên không khí của đêm. Mọi thứ trong vũ trụ dường như hội tụ lại với nhau, cho phép bàn tay thiên tài của người nghệ sĩ chạm khắc nên một bức tranh tuyệt đẹp.

                Biển bao la, thiên nhiên tươi đẹp, nên thơ và đẹp như tranh vẽ, khiến sức lao động của con người bỗng trở nên nên thơ, đẹp như tranh vẽ. Chúng tôi không thấy sự vất vả của công việc đánh cá ở đây, bởi vì thiên nhiên giúp đỡ:

                Ta hót câu dụ cá, gõ mạn thuyền có tiếng trăng cao.

                Tiếng ca lao động sức người bổ sung cho tiếng trống trăng trên đầu. Thiên nhiên, con người hát trong say mê lao động:

                Sao mờ, mặt trời kéo lưới kéo con đập nặng nề lên. Cá vàng vảy bạc, bình minh ló dạng, lưới giăng đón nắng hồng.

                Thiên nhiên đang dần thay đổi, một ngày lao động của con người cũng kết thúc. Huyền như một hình tượng người đánh cá chế ngự thiên nhiên, khỏe mạnh, xinh đẹp, sánh ngang với vũ trụ: “Tôi kéo tay được cả đàn cá nặng trĩu”. Công việc lao động nặng nhọc của người ngư dân đã trở thành khúc ca vui tươi của cuộc sống hài hòa với thiên nhiên, thể hiện tinh thần lao động hăng say, khẩn trương và hiệu quả:

                Tranh Thiên Nhiên Trong Đoàn Đánh Cá – Mẫu 6

                Nếu nói trước Cách mạng Tháng Tám, Hồ Diên nổi tiếng với những vần thơ bi tráng “Nỗi sầu nhân thế”, thì sau Cách mạng Tháng Tám, thơ ông tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. cuộc sống mới. Điều đó được thể hiện rất rõ qua bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” – đây là kết quả của chuyến đi thực tế vùng Mỏ Quảng Ninh của tác giả. Trong các tác phẩm, thông qua hình ảnh con người lao động và thiên nhiên đã làm nổi bật những đổi thay của lao động và cuộc sống mới.

                Mở đầu tác phẩm, vẻ đẹp của thiên nhiên được miêu tả qua cảnh mặt trời lặn của đoàn thuyền đánh cá:

                “Mặt trời lặn như lửa, sóng đêm khóa cửa”

                Trong buổi chiều hoàng hôn, mặt trời lặn dần từ phía Tây với hình ảnh ẩn dụ độc đáo “như quả cầu lửa”. Hình ảnh quen thuộc khắc họa sắc màu rực lửa của mặt trời khi lặn xuống đáy đại dương, đồng thời gợi lên dòng chảy và sự trôi qua của thời gian cùng sự hùng vĩ của nó. Vẻ đẹp của thiên nhiên còn được tô đậm qua nhân hóa “Yebo khóa trái cửa”. Ngày đêm sóng vỗ bờ như đinh đóng cột, đêm đóng cửa như cửa biển. Vũ trụ rộng lớn và vô biên được hình dung như một ngôi nhà lớn cho con người.

                Bức tranh thiên nhiên còn khắc họa vẻ đẹp hùng vĩ của mẹ biển cả. Những đàn “Cá trắng Hoa Đông”, “Ánh sáng biển Đông” xuất hiện với sự thán phục, tự hào và biết ơn thiên nhiên đã ban tặng cho con người. Hành trình của những con thuyền đánh cá trên biển luôn gắn liền với sự phong phú, giàu có của tài nguyên thiên nhiên:

                “Cá trê, cá đỏ, đèn đen lập lòe, cá theo trăng vàng mà trôi, thở sao đêm chuyển rồng dưới nước”

                Bức tranh thiên nhiên được phác họa bằng phương pháp con số khiến đàn cá hiện lên thật sinh động và tráng lệ. “Cá mú lấp lánh ngọn đuốc đen” mô tả một con cá mú có thân hình mảnh khảnh và trên vảy xuất hiện những chấm nhỏ màu hồng nhạt, đồng thời gợi nhớ đến hình ảnh một loài cá tỏa sáng như một cái cây. đêm. Đó chính là cái “đuôi mình” của chú cá vờn dưới nước như “vẫy trăng vàng”, điểm xuyết những đêm trăng đẹp, lấp lánh ánh nước mờ ảo. Những con sóng còn mang hơi thở của biển khiến cho bức tranh thiên nhiên có vẻ hiền hòa, thân thuộc.

                Xem Thêm : Một cốc bằng bao nhiêu aoxơ?

                Và khi con thuyền trở về với những câu ca ân tình, thiên nhiên lại hiện ra với vẻ đẹp thơ mộng:

                <3

                Sự chuyển đổi từ hoàng hôn, thuyền đánh cá ra khơi đến thuyền đánh cá trở về thể hiện sự tuần hoàn của thời gian. Lúc này, vẻ đẹp của thiên nhiên được miêu tả là sự hồi sinh của “những sắc màu mới từ mặt trời và biển cả”. Đồng thời, hàng triệu hình ảnh mắt cá li ti trong ánh ban mai không chỉ thể hiện sự trù phú của thiên nhiên mà còn ẩn chứa niềm vui và thành quả lao động cần cù của ngư dân.

                Như vậy, dưới cảm hứng ngợi ca và cảm hứng vũ trụ, tác giả đã thành công trong việc miêu tả vẻ đẹp của thiên nhiên bằng những hình ảnh thơ giàu sức gợi. Qua những nét vẽ về thiên nhiên, ta thấy được lòng biết ơn của con người đối với những món quà mà mẹ biển cả đã ban tặng. Đồng thời, vẻ đẹp của bức tranh ấy cũng là cái phông nền để tác giả làm nổi bật hình ảnh người dân lao động trong khúc ca chế ngự thiên nhiên, đất trời.

                Tranh Thiên Nhiên Trong Đoàn Đánh Cá – Mẫu 7

                Biển bao la luôn mang đến nguồn cảm hứng bất tận cho các thi nhân. Nếu Chunqiong cảm nhận được sóng gió của biển cả và luôn khao khát được yêu thương thì Xuanqiong lại hướng về biển cả tràn đầy sức sống, một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ và đẹp đẽ. Trong bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá”, người hàng xóm của Huy mang hồn thơ của một sức sống mới, một tâm hồn và sự hồi sinh của một đất nước. Đoạn thơ miêu tả nhiều cảnh đẹp, tráng lệ, thể hiện sự hài hòa giữa thiên nhiên và con người lao động, đồng thời thể hiện niềm vui, niềm tự hào của nhà thơ trước đất nước và cuộc đời.

                Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh hoàng hôn trên biển cả bao la. Giữa màn đêm đang dần ăn mòn không gian vũ trụ bao la, mặt trời như ngọn lửa khổng lồ rực sáng, dần chìm xuống biển:

                Khi mặt trời lặn, biển như lửa, sóng xô dữ dội, đêm đóng sập cửa

                Đêm buông xuống như một cánh cửa lớn, và làn sóng của nó là một cái chốt vững chắc. Hình ảnh so sánh kết hợp với nhân hóa vừa tạo nên nét đẹp huyền ảo của thiên nhiên, vừa tạo nên sự kết thúc nhanh chóng, khẩn trương của một ngày dài. Nhưng chưa hết, như một ngày ảm đạm trong tác phẩm Hai đứa trẻ, mà một ngày mới lại mở ra cho Son of the Sea. – Bắt đầu ngày mới trên biển:

                Thuyền đánh cá ra khơi hát cùng gió

                Phần tiếp theo, tác giả miêu tả vẻ đẹp vô tận của nguồn tài nguyên biển, cảnh hoàng hôn, giấc ngủ sâu sau một ngày mệt mỏi, khoảnh khắc vạn vật trong biển thức giấc:

                Ca dao rằng: Mồi trắng biển Hoa Đông êm đềm, cá thu biển Hoa Đông như con thoi.

                Nếu cả bài thơ là sự miêu tả sáng tạo không khí lao động của những người lính biển thì chi tiết đàn cá là sự sáng tạo độc đáo. Các thủ pháp nghệ thuật ở đây được sử dụng linh hoạt khiến người đọc cảm nhận được sự trù phú của biển cả. Kết hợp giữa nét vẽ chân thực và trí tưởng tượng vô cùng phong phú, luồng cá giống như một quả cầu lông, dệt hàng ngàn tia sáng trong một tấm lưới khổng lồ. Trong đêm tối của biển cả bao la, ánh hào quang ấy như thắp lên niềm hy vọng cho những người hàng hải, đồng thời cũng là sự nhân ái với những ngư dân có nguồn hải sản phong phú. Không chỉ cá thu, cá trích trắng mà cả cá chim, cá chim, cá trê, cá mú… cũng đồng thanh cất tiếng hót, tạo nên bản trường ca hùng tráng của biển cả.

                Mặt trời đã lặn nhưng ánh trăng rắc lên mặt biển những chùm ánh sáng cao, êm ả tạo nên một không gian lãng mạn, kỳ ảo, nơi sắc màu của thiên nhiên và sắc màu của cá biển bổ sung cho nhau. Màu sắc: Lấp lánh, đen hồng, vàng… làm cho bức tranh thêm rực rỡ, sinh động và có hồn. Vẻ đẹp của thiên nhiên thật tươi đẹp và tràn đầy sức sống. Cuộc sống: Thở ra nước vào ban đêm và mang nước đến Vịnh Hạ Long. Biển cả trù phú, màu mỡ là nguồn sống nuôi dưỡng con người lớn lên và trưởng thành. Cuộc sống của ngư dân phụ thuộc vào biển, và biển ở rất gần họ.

                Sau một đêm làm việc vất vả, bình minh đã ló rạng. Hình ảnh mặt trời lại xuất hiện trong bài thơ. Khung cảnh bình minh và mặt trời từ từ nhô lên khỏi biển thật tuyệt vời. Bình minh lên cũng là lúc ngư dân trở về cảng, những khoang tàu đầy ắp cá. Mặt trời và ánh bình minh tươi đẹp chiếu vào mắt cá như khẳng định thành quả lao động của con người. Mặt trời của ngày mới như vầng hào quang rực rỡ, tô điểm thêm chiến công của ngư dân sau khi ra khơi thành công.

                Cảnh hoàng hôn và bình minh trên biển được đặt ở đầu và cuối bài thơ, mở ra một không gian bao la, đó là thời gian, là nhịp quay của vũ trụ, là nhịp sống của con người. Đi câu đêm. Đồng thời, bài hát này cũng được hát bởi những người ra khơi từ lúc ra đi để trở về. Tiếng hát khi trở về nhà biểu lộ rõ ​​ràng một loại vui mừng phấn khởi. Giai điệu bài hát nhẹ nhàng, thể hiện bầu không khí ấm áp và sảng khoái nhờ kết quả tốt đẹp đạt được sau một đêm làm việc chăm chỉ. Hình ảnh hoán dụ “Cá vinh vạn dặm cạn” kết thúc bài thơ nhưng lại mở ra một trường liên tưởng về một tương lai tươi sáng, một cuộc sống mới tràn đầy hi vọng cho đất nước hôm nay.

                Bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” miêu tả nhiều cảnh đẹp tráng lệ, thể hiện sự hài hòa giữa thiên nhiên và con người lao động. Nó còn thể hiện óc quan sát tỉ mỉ trước những bức tranh thiên nhiên sinh động, trí tưởng tượng phong phú và sự thăng hoa tinh tế của ngôn từ. Bài thơ giúp người đọc cảm nhận được tình yêu thiên nhiên.

                Tranh Thiên Nhiên Trong Đoàn Đánh Cá – Mẫu 8

                Xem Thêm: Tập làm văn lớp 5: Tả quang cảnh trường em (Dàn ý 19 Mẫu) Bài văn tả cảnh lớp 5 hay nhất

                Từ Nhẫn là nhà thơ tiêu biểu, có uy tín cao trong phong trào Thơ mới trước và sau cách mạng. Hòa chung không khí của ngày Quốc khánh, Hu Yan dường như đã chứng kiến ​​​​sự hồi sinh của đất nước và con người sau khi hòa bình được lập lại trên khắp miền bắc. Bởi vậy, hồn thơ bỗng bừng nở trở lại sau bao nhiêu năm không viết. Và bài thơ “Đoàn thuyền đánh cá” (1958) ra đời như một định mệnh. Bài thơ là khúc ca lao động, khúc ca khải hoàn về sự đổi thay của đời sống nhân dân ta sau những năm tháng chiến tranh, khổ ải dưới ách xâm lược của thực dân. Đọc xong bài thơ này, ta không chỉ cảm nhận được tinh thần khỏe khoắn, tinh thần hăng say lao động của những ngư dân miền biển, mà còn như thắp lên một bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ lung linh, nơi có biển và trời lấp lánh, chói lọi. .

                Trước hết, mở đầu bài thơ là cảnh thiên nhiên trên biển lúc hoàng hôn thật kỳ vĩ và tráng lệ:

                Mặt trời lặn xuống biển như lửa, sóng đêm khóa chặt cửa.

                Hình ảnh “mặt trời” được nhân hóa (xuống biển) và tương phản (như quả cầu lửa) trở nên sinh động, rạng rỡ, gần gũi và ấm áp. Nó là tín hiệu của sự chuyển động, dòng chảy của thời gian, báo trước ngày và đêm sắp đến. “Bồ” và “Đêm” cũng được nhân hóa như hành động “đóng cửa”, “đóng cửa”. Vũ trụ được tưởng tượng như một ngôi nhà lớn vào ban đêm, với những hành động tương tự như con người: tắt lửa, cài chốt, sập cửa. Màn đêm buông xuống như cánh cửa khổng lồ, sóng vỗ như sấm sét. Bản chất thích làm sạch để nghỉ ngơi sau một chu kỳ hoạt động. Cảnh đẹp, hùng vĩ, lấy cảm hứng từ một vũ trụ mạnh mẽ, được lãng mạn hóa và nên thơ.

                Thời gian trôi qua, một đoàn thuyền đánh cá ra khơi, mọi vẻ đẹp và sự trù phú của biển dường như dần hiện ra, bồng bềnh dưới ống kính quay. Nhà thơ chậm chạp. Cá biển được liệt vào danh sách biểu tượng cho vẻ đẹp của biển Hoa Đông do thiên nhiên ban tặng cho con người:

                Cá thu ở biển Hoa Đông như con thoi, ngày đêm đan xen trên biển, tỏa sáng rực rỡ.

                Trường phái cá thu được ví “như quả cầu”, nghĩa là biển Hoa Đông rất nhiều cá và chúng bơi như quả cầu. Cái tạo nên “ánh sáng” chính là tôm cá và các loài thủy sinh dưới biển, là sự sống của đại dương tự nhiên. Và sau khi ra khơi bằng thuyền và giăng lưới khắp nơi, tất cả vẻ lộng lẫy và nên thơ của biển dường như được những ngư dân trên thuyền thu hết lại:

                Cá trê cá trê, nhưng đuốc hồng đen soi, đuôi tôi ve vẩy vầng trăng vàng. A Night That Breathing the Stars: The Water of Halong.

                Nhà thơ như một ngư dân đắm mình trong biển cả, cảm nhận hết vẻ đẹp vốn có của thiên nhiên. Biển đẹp và trù phú tô điểm thêm sức sống của biển làm cho bức tranh lao động thêm rực rỡ vui tươi. Nghệ thuật liệt kê các loài cá: Cá chim, cá chim, cá trê, cá mú, có tác dụng thể hiện sự trù phú của biển cả. Hải sản ở biển rất phong phú, đủ loại cá quý, cá ngon (chim, thu, kỳ, nhị, tứ hải Biển Đông) đang chờ người đến đánh bắt. Biển không chỉ giàu có mà còn rất đẹp và thơ mộng. Đây là sự kết hợp giữa màu sắc của thiên nhiên và màu sắc của cá ở biển: bóng, đen, hồng, vàng. Dưới ánh trăng ban đêm, những đàn này bơi trong nước như những ngọn đuốc hồng và đen. Từng đàn cá tung tăng bơi lội, vẫy đuôi, in ánh trăng xuống mặt nước, như hòa vào một biển trăng “vàng”. .Câu thơ cuối được nhân hóa khiến vũ trụ như khổng lồ, biển cả như lồng ngực, nhịp thở đều đặn. Những vì sao về đêm in trên mặt nước, thủy triều đẩy những vì sao xuống dưới nước tạo thành những vì sao lái trên mặt nước của Vịnh Hạ Long. Trong trí tưởng tượng của nhà thơ, đó là hơi thở của đêm và của sóng tự nhiên. Không gian của biển vừa thực vừa ảo, đầy lãng mạn bay bổng.

                Chính nguồn tài nguyên biển phong phú đã mang lại mùa màng bội thu cho ngư dân vùng đánh bắt:

                Chúng tôi kéo lên một đàn cá lớn. Silverscale Yellowtail chập chờn lúc bình minh. Lưới đã giăng đón nắng hồng.

                Hình ảnh “cánh tay xoắn” của anh thợ mạng là một bức tranh sắc nét, không chỉ thể hiện vẻ đẹp rắn rỏi, khỏe khoắn, cường tráng của các cơ bắp trên cánh tay chàng trai trẻ mà còn cho thấy “vạn người pound” của một bó tạ. Cá nặng và đầy. Ánh nắng hồng lúc bình minh và màu sắc của các loài cá bổ sung cho nhau: “bạc” và “vàng” có tác dụng làm nổi bật sự giàu có, quý giá của biển cả “rừng vàng biển bạc” mà thiên nhiên ban tặng cho con người. Vì vậy, con người dường như càng thêm nhớ ơn biển trời quê hương:

                Biển cho tôi cá như lòng mẹ cho đời tôi lớn lên từng ngày.

                Sự đối lập giữa nghệ thuật nghệ thuật và nghệ thuật nhân hóa không chỉ thể hiện sự bao la, vĩ đại và tình yêu thương cao cả của mẹ biển cả mà còn thể hiện lòng biết ơn sâu sắc của ngư dân đối với vũ trụ mẹ thiên nhiên.

                Cuối cùng, vẻ đẹp tự nhiên của biển hiện ra lung linh, rực rỡ và rực rỡ ánh bình minh khi những đoàn thuyền đánh cá chiến thắng trở về:

                Con thuyền chạy đua với mặt trời, mặt trời, màu biển mới, mắt cá rực rỡ.

                Cấu trúc tuần hoàn làm cho vũ trụ tuần hoàn. Hình ảnh mặt trời ở khổ thơ đầu tiên mở đầu khổ thơ thứ tư và kết thúc khổ thơ cuối, diễn tả hành trình của một ngư dân đánh cá trên biển vào ban đêm. Mặt trời chiếu vào mắt cá ánh sáng đẹp đẽ của buổi bình minh, như tô thêm vẻ bóng bẩy cho thành quả lao động của con người và làm cho nó thêm rực rỡ. Nắng chiếu vào mắt cá khiến mắt cá sáng lấp lánh như muôn ngàn mặt trời. Đồng thời, mặt trời chiếu sáng rực rỡ trên đại dương bao la ấy, không chỉ khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn tượng trưng cho sự hồi sinh của Tổ quốc, của những con người đang xây dựng cuộc sống mới sau những năm tháng gian khổ trong quá trình xây dựng chủ nghĩa xã hội. Thuộc địa bom và súng của kẻ thù.

                Tóm lại, qua vẻ đẹp của cảnh thiên nhiên biển cả, ta thấy được khả năng quan sát, miêu tả cảnh sắc thiên nhiên của nhà thơ thật sinh động, chi tiết; Từ đó, bức tranh thiên nhiên được biến thành bức tranh sơn mài tuyệt đẹp, lộng lẫy và vô cùng xúc động, góp phần tôn lên vẻ đẹp của con người lao động: khỏe khoắn, tươi vui và tràn đầy sức sống. Người đọc cảm nhận được tình yêu thiên nhiên, sự bàng hoàng trước vẻ đẹp của thiên nhiên, tình yêu cuộc sống và con người của hồn thơ hậu cách mạng.

                Phân tích vẻ đẹp thiên nhiên của đoàn thuyền đánh cá

                Lê Quý Đôn từng nói: “Trong bụng không có ba vạn quyển sách, trước mắt không có núi sông kỳ lạ thì không làm thơ được.” Nhưng có lẽ, theo nhận xét của nội thành và nội chan, thi sĩ huy gần đúng. “góp nhặt Những mảnh sầu vương vãi, những thứ rác rưởi vứt bỏ, tạo nên những vần điệu hư ảo. Người ta sẽ kinh ngạc, bởi không nghĩ rằng một thi nhân lại có thể tạo nên biết bao hạt ngọc trai từ một ít bụi đất”. “30.000 cuốn sách” bất biến không chỉ là những “kỳ quan phong cảnh” bất biến theo thời gian, mà còn là sự bao la của thế giới, là những tình cảm đi kèm với nó, của con người. Trái tim anh như đập nhịp cùng nhịp tim của thời đại. Thơ ông trước 1945 thiết tha, sầu não:

                “Người xưa hay buồn, chẳng biết nỗi nhớ đã vơi, hay lòng còn buồn nắng mưa đất nước, buồn sông núi.”

                Sau 1945, khi làn sóng cách mạng cả nước đang dâng trào, nhiều nhà thơ vấp ngã, vấp ngã, rơi vào dĩ vãng buồn, lạc vào thời đại sôi động. Và Huey bên cạnh, với tư cách là một “thành viên” của thế giới này, đã từng bước bước ra khỏi “thung lũng đau thương” bi thảm năm xưa. Đánh dấu bằng sự trở lại của một “nam thần” mới, không thể không kể đến bài thơ “Trời sáng mỗi ngày” được in trong tập sách như một khát khao được ngắm nhìn khung cảnh kỳ vĩ, đất nước thống nhất ở hai miền nam bắc. – Miền Bắc, đó là “câu thuyền”. Nổi bật lên là khung cảnh thiên nhiên, chứa đựng bao điều mà nhà thơ muốn gửi gắm.

                Nó không to lớn và đáng sợ như người ta so sánh, thiên nhiên như một ẩn sĩ với những biến đổi khôn lường, như cảnh biển được mô tả trong “New Town”:

                “Lo chiều tan cửa nát nhà ai trong bóng tối, cánh buồm xa khơi”

                Vì cảnh biển hay cảnh đêm gợi lên một không gian rộng lớn nên không tránh khỏi cảm giác cô đơn, lạc lõng, lẻ loi. Tuy nhiên, trong cùng một không gian và thời gian, những vần thơ của Yu Ni đã mang lại những cảm xúc ấm áp, ôm ấp và che chở cho những chuyến ra khơi của ngư dân:

                “Biển như lửa dưới nắng, sóng dữ, đêm đóng cửa”

                Mặt trời – chúng ta nghĩ thật xa vời, vĩnh cửu, thậm chí không dám nhìn, nhưng nó được ví như quả cầu lửa – một vật thể dường như hoàn toàn trái ngược, nhỏ bé, tầm thường, thứ mà chúng ta thấy trong cuộc sống hàng ngày Hằng ngày. Nhà thơ so sánh mặt trời với lửa, khéo léo làm cho khung cảnh thiên nhiên không còn đẹp như trong thực tại mà mang lại cảm giác gần gũi, sinh động chưa từng thấy. Đối với tôi, thiên nhiên không phải là kẻ thù để chinh phục, cũng không phải là điều nguy hiểm để tránh. Thiên nhiên là người bạn đồng hành, là người mẹ với trái tim bao la, chan chứa tình yêu thương con người, là cơm ăn áo mặc cho chúng ta. Vì vậy, tài liệu tham khảo của anh ấy về thiên nhiên, giống như một người bạn cũ trong nhiều năm, đã lặng lẽ ở bên cạnh chúng tôi. Sở dĩ nhà thơ đưa ra hình ảnh ẩn dụ như vậy không phải để làm mất đi hình bóng vĩ đại của thiên nhiên, mà để mang những điều tưởng chừng vĩ đại, vô cùng ấy như sóng biển hay màn đêm vào trong tổ ấm của những con người xinh đẹp. Người ơi, hãy luôn chào đón họ trở về trong vòng tay của mình. Mỗi khi mặt trời lặn. Lao động không còn là nghĩa vụ mà là một kiểu hưởng thụ, một mình dạo chơi hát cùng gió trời:

                <3

                Ở đoạn thứ hai, nhà thơ Xu Can không chỉ làm rõ nội dung của những vần thơ ca ngợi sự giàu đẹp của biển đảo quê hương mà còn lồng vào đó là lòng biết ơn của những người dân quê hương. Họ sống vì vẻ đẹp đa dạng và kỳ thú này của thiên nhiên:

                “Hát: Mồi trắng biển Đông yên lặng, cá thu biển Đông như con thoi, ngày đêm dệt biển vạn ánh sáng giăng lưới!”

                Như chúng ta vẫn thường nhắc nhở thế hệ con cháu “rừng vàng biển bạc”. Nhà thơ Huyền sử dụng hình ảnh đàn cá bạc đầy liên tưởng để phác họa rõ nét lớp vảy cá bạc lấp lánh trên mặt biển. Tác giả đã vẽ một bức tranh màu nước yên tĩnh và đẹp đẽ, khiến lòng người rạo rực, như nhìn thấy cảnh tượng tráng lệ trước mắt, như nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào cùng tiếng gió hát, như ngửi thấy hương thơm. biển. Đồng thời cũng khiến người đọc cảm nhận sâu sắc về biển trời quê hương, liệu có bao giờ quê hương ta đẹp đẽ và đáng quý biết bao. Có lẽ đọc thơ của Huyền, đôi khi chúng ta cũng thở dài như nhà thơ Chế Lan Viên “Đất nước này có bao giờ đẹp đến thế?” Không những thế, nhà thơ còn xen lẫn nhân cách hóa “Cá nhồng như con thoi” như “Ngày đêm đan vào nhau biển và ánh sáng Hình ảnh của “Vạn Chương” qua “lăng kính” của mình đã thể hiện khung cảnh biển trở nên phong phú, thú vị và đặc sắc. Cả đại dương lung linh, rực rỡ bởi tấm vải khổng lồ do vô số loài cá quý dệt nên.

                Điều vui hơn nữa là những người công nhân cũng rất yêu biển, bởi biển sẽ luôn phục vụ họ. Họ trìu mến gọi “cá tôi” và nói “tôi”, như thể giữa con người và thiên nhiên không còn bức tường ngăn cách mà gần gũi như người thân, bạn bè. Điều này làm tôi nhớ đến câu thơ của nhà thơ:

                “Núi cao vàng ở đâu? Cá ở đâu biển xa? Sông lớn, Luohe, Honghe, nước chảy, dòng điện xoay chiều từ đâu đến?”

                Nếu con người không biết trân trọng và yêu quý thiên nhiên thì có lẽ sắt vàng sẽ không còn đường đi, cá sẽ không còn đường chạy, dòng điện xoay chiều sẽ không còn đường đi. Chính vì tình yêu đó luôn sâu đậm, luôn có trước sau nên con người và thiên nhiên là một:

                “Thuyền em cưỡi gió, trăng, mây, biển cả”

                Có thể gọi Xuan Yan là nhà thơ hơn là họa sĩ. Anh đã tạc nên một kiệt tác theo phong cách riêng của mình, gần gũi, kín đáo nhưng lãng mạn, thơ mộng, không phân biệt thực ảo. Không biết “buổi trăng” kia là buồm căng, nhìn từ xa giống như vầng trăng thứ hai, hay “buồm trăng” kia là bóng trăng phản chiếu trên mặt nước, khảm vàng bạc. Thế giới. Không ai biết, chỉ biết rằng mỗi người đều có câu trả lời đầy chất thơ của riêng mình, nhưng với Huyền Yểu, có thể con thuyền với đôi cánh “cánh buồm trăng” đã bước ra từ một cõi thần tiên nào khác. Tiết II tiếp tục khai thác mối liên hệ này. Hình ảnh “mây cao biển bằng” gợi lại cảm giác tự nhiên về sự bao la, diệu kỳ của vũ trụ vốn quen thuộc trong thơ Huyền Yan. Nhưng điều đó không có nghĩa là những người được đặt vào trung tâm của không gian đó trở nên cô đơn và lo lắng, mà trở nên phấn khích và kích động hơn. Không chỉ mang vẻ đẹp của người lao động mới mà trước vẻ đẹp của thi nhân, họ còn mang vẻ đẹp của một tâm hồn say đắm:

                “Đuốc bột đen cá trê nháy nháy, Ta lắc trăng vàng thở sao đêm lái nước rồng”

                Hai câu đầu của bài thơ được nhà thơ dùng để làm nổi bật sự trù phú của biển đảo quê hương. Không chỉ về số lượng, mà còn về chất lượng. Trong đó, đặc biệt nhất và được quan sát tỉ mỉ nhất là nhóm cá. Biển vốn là thủy sinh, nhưng qua hình ảnh ẩn dụ độc đáo “những đàn cá soi đuốc đen hồng”, sự kết hợp giữa nước và lửa tạo nên sự tương phản mới lạ, thú vị trong lời thoại của anh.

                Ở hai dòng cuối của bài thơ, Huy Cận tiếp tục sử dụng thủ pháp nghệ thuật nhân hóa, biện pháp gọi cá song tưởng chừng đơn giản nhất là “em” không ngờ lại mang đến sự gần gũi, thân thiết giữa ngư dân với thiên nhiên. Ngoài ra, động từ “nuốt” còn muốn tăng thêm “nhân tính” cho chú cá, khiến chú giống như một đứa trẻ tinh nghịch, tò mò đang hồn nhiên chơi đùa với ánh trăng huyễn hoặc trên mặt nước. Khổ thơ cuối là một nét đột phá độc đáo khác của nhà thơ Hồ Diên. Ta có thể hiểu chữ “Xi” là hơi thở của biển cả, như một cơ thể tràn đầy sức sống, có hơi thở và nhịp đập của chính nó. Biển về đêm không hoàn toàn tĩnh lặng mà dường như đang tỉnh táo dõi theo hành trình của con người. Nhịp thở nhịp nhàng, sóng biển nhấp nhô, hệt như những vì sao xô đẩy trong biển đêm, tạo nên một không gian trữ tình, lãng mạn khiến người đọc không thể nào quên. Ngoài ra, chúng ta cũng có thể hiểu “why” là từ nghi vấn. Đêm nằm than thở như một ông già, phàn nàn về sự nghịch ngợm hồn nhiên của lũ cá mú. Đây cũng là một đặc điểm của nhân ái sau 1945, khi thiên nhiên trong thơ ông không còn u ám, đáng thương mà tươi sáng, có hồn hơn. Không còn bóng dáng của thiên nhiên mà “hồn nhỏ mang thiên cổ sầu” và “lặng lẽ từ bờ xanh chuyển về bãi cát vàng”.

                Thiên nhiên đôi khi khắc nghiệt nhưng cũng soi sáng cho con người, như trong bài thơ “Ánh trăng” của nguyễn duy:

                “Trăng cứ quay hoài, người ngu dốt cỡ nào, trăng cũng yên lặng đến phát sợ.”

                Nhưng đồng thời, tự nhiên luôn luôn vị tha, và con người nương tựa, nương tựa, che chở, nương tựa vào chúng từ đầu đến cuối:

                “Hát lên câu hát “Cá về gõ thuyền trăng cao, biển cho em cá như lòng mẹ nuôi em từng ngày”

                Vầng trăng không chỉ nhuộm đỏ những cánh buồm bạc đưa con thuyền ra khơi mà còn phác họa nên một khung cảnh thấp thoáng, với những con sóng vỗ vào mạn thuyền tạo nên giai điệu gọi cá ta chưa bao giờ vùng vẫy trên biển Tuy nhiên, không biết mọi chuyện sẽ đi về đâu, chúng ta không thể hiểu hết tấm lòng của những ngư dân đã lao động không mệt mỏi vì một hậu phương vững chắc, một xã hội xã hội chủ nghĩa hoàn chỉnh làm tiền đề cho tiền tuyến miền Nam. Biển đã cho họ bát cơm manh áo, dẫu có lúc sóng gió, nếu không có biển họ sẽ không còn là ngư dân nữa. Ngày nào, từ khi sinh ra, hoặc được biển nuôi lớn từ nhỏ, biển đã trở thành một phần máu thịt của đất Việt từ bao đời nay. Đó là sự kết nối ngàn đời, bắt đầu từ xa xưa khó nhớ, nhưng cũng khó đứt, khó buông. Ca dao cũng dùng sự dạt dào của nước để diễn tả lòng mẹ:

                “Công cha như núi, mẹ như nước chảy”

                Điều in sâu trong lòng người Việt Nam không chỉ là núi non hùng vĩ, mà còn là một tình yêu thương vô bờ bến: bao dung, vị tha, đùm bọc con người như người mẹ hiền. Với người dân nơi đây, biển không chỉ là kế sinh nhai mà nó đã trở thành tổ ấm, tổ ấm luôn dang rộng vòng tay đón chào mỗi khi trở về. Dù ngư dân đi đâu, về đâu thì thiên nhiên, đặc biệt là biển cả vẫn âm thầm đồng hành cùng họ, những lời động viên thầm lặng nhưng chân thành có ý nghĩa hơn bất kỳ hình thức nào:

                “Tiếng hát giương buồm cùng gió biển, con thuyền chạy đua với mặt trời, nắng lên biển trông mới, soi mắt cá rực rỡ ngàn dặm.”

                Khổ thơ cuối kết thúc bài thơ, tạo nên một đoạn kết tương ứng. Hạm đội khải hoàn trở về, với khí thế hung hãn, đủ sức chạy đua với mặt trời. Khác hẳn với những con người trước Cách mạng Tháng Tám, họ luôn mơ hồ, khắc khoải đi tìm một hy vọng đổi đời, giống như hình ảnh những con người nơi hang cùng ngõ hẻm hằng đêm mong chờ Chúa hiện về. Huấn luyện trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ” – thạch lam Con người ngày nay dám chạy đua với thiên nhiên, có lẽ bởi sức mạnh vô biên do vẻ đẹp của thiên nhiên mang lại, đó là hy vọng về một “màu mới”, và đó là sự trường tồn. -Tương lai mới của đất nước trong ách nô lệ, câu cuối đầy chất lãng mạn, việc sử dụng từ “vinh quang” trên quốc huy gây ấn tượng mạnh về ánh sáng của thành quả lao động, ánh sáng của tương lai.Nhà thơ từ mặt trời chiếu xuống mắt cá chân Trong hình tượng hiện thực, một kiệt tác anh hùng đã tạo ra một tương lai vĩ đại, sẽ được xây dựng trên những con người lao động, thiên nhiên hôm nay và những điều giản dị nhất.

                Khung cảnh thiên nhiên trong “Đoàn thuyền đánh cá” không chỉ gián tiếp bộc lộ vẻ đẹp của con người qua từng bức tranh mà còn chuyển tải thông tin, ý nghĩa được nhân vật chính truyền tải một cách khéo léo. Đó là một loại khao khát, một loại hy vọng, một loại phấn đấu tiến lên, dũng cảm tiến lên, bất khuất hướng tới tương lai, đứng thẳng không chùn bước, chờ đợi, chờ đợi một món quà hão huyền khác của niềm tin. Tự do phải do chính chúng ta tạo ra, và đó là tự do lâu dài và bền vững nhất.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục