Top 12 mẫu cảm nhận bài thơ Chiều tối siêu hay

Những Bài Thơ Cảm Chiều Chiều Hay Nhất——Cảm nhận của em về cảnh thiên nhiên trong bài thơ chiều. Có thể nói, chỉ có mấy câu ngắn ngủi nhưng khổ thơ cuối lại mở ra một khung cảnh trời đất ngày đêm luân phiên nhau thật hoàn hảo trước mắt người đọc. Qua bài thơ này, tác giả đã khắc họa nên một khung cảnh thơ mộng, bình dị về sự thống nhất giữa con người và thiên nhiên. Sau đây là ví dụ về thơ muộn cực hay và chi tiết sẽ giúp các bạn hiểu rõ hơn về tác phẩm.

  • Top 8 bài báo hay nhất về bạo lực học đường
  • Top 7 bài văn mẫu phân tích bài thơ chúc ngủ ngon
  • Cảm nhận thơ học sinh giỏi lớp tối, cảm nhận thơ lớp tối ngắn nhất, cảm nhận bài thơ có dàn ý trong lớp học tối, cảm nhận bài thơ cuối lớp tối…nội dung chính đề cập đến các bài viết sau by hoatieu giúp học sinh học buổi tối Khi viết tác phẩm cần tham khảo thêm để củng cố kiến ​​thức môn ngữ văn. Xin vui lòng tham khảo sau đây để biết chi tiết.

    Bạn đang xem: Cảm nhận bài thơ chiều tối

    Đề bài: phát biểu cảm nghĩ của em về những vần thơ của Hồ Chí Minh

    1. Nêu ngắn gọn cảm giác trong đêm

    I. Giới thiệu:

    Tác giả xin giới thiệu bài thơ Hồ Chí Minh và bài Nhật kí trong tù

    Hai. Nội dung bài viết:Phát biểu cảm nghĩ về những vần thơ cuối đời của Hồ Chí Minh

    1.Hai câu đầu: bức tranh thiên nhiên

    Con người luôn hướng về tự nhiên

    Cảnh đêm tối tăm, hiu quạnh, hoang vắng

    Hình ảnh đại diện cho hoàng hôn

    Hình ảnh đám mây diễn tả không gian rộng lớn vô biên

    Hình ảnh thiên nhiên mang vẻ đẹp thơ mộng cổ điển

    Hai câu thơ, cảm nhận được ý chí, nghị lực của con người

    2. Hai câu cuối: cuộn đời

    Hình ảnh sinh hoạt đời thường ở nông thôn

    Hình ảnh gần gũi, quen thuộc và giản dị

    Hình ảnh con người lấn át hình ảnh thiên nhiên bao la rộng lớn

    Thể hiện tình thương, sự lo lắng cho số phận người lao động nghèo

    Ước mơ thầm kín của gia đình nghèo

    Thắp lên sức sống con người

    3. nghệ thuật

    Ba. Kết bài:Nêu ngắn gọn cảm nhận của em về bài thơ này

    2. Dàn ý chi tiết cảm nghĩ buổi tối

    I. Lễ khai trương

    – Giới thiệu tác giả:

    + Hồ Chí Minh không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là danh nhân văn hóa của dân tộc.

    + Hồ Chí Minh đã để lại cho đất nước sự nghiệp văn học lớn

    – Giới thiệu công việc:

    +Tác phẩm trích trong tập thơ Nhật ký trong tù của anh

    + Thể hiện tình yêu thiên nhiên và khối óc vĩ đại của con người Hồ Chí Minh

    Ví dụ: Hồ Chí Minh là vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam, là anh hùng kiệt xuất của dân tộc. Ngoài tài năng chính trị, ông còn có một kho tàng văn chương vô giá. Bác Hồ đã để lại cho đất nước nhiều tác phẩm văn học đặc sắc, trong đó kiệt tác là tập thơ “Nhật kí trong tù”. Bài thơ thể hiện cảm hứng yêu thiên nhiên và tinh thần tự do, mặc dù hoàn cảnh khó khăn không kém khi ông được chuyển đến từ nhà tù.

    Hai. Nội dung bài đăng

    – 2 buổi đầu tiên: một bức tranh thiên nhiên về đêm

    + Hình ảnh:

    Chim bay về rừng: chim không chỉ bay mà còn “mệt” => nên đi ban đêm

    Mây bồng bềnh giữa trời: Các từ “nhẹ nhàng bồng bềnh” và “mây” trong bản dịch thơ vẫn giữ được vẻ êm dịu của mây nhưng lại làm mất đi ý nghĩa lẻ loi, cô đơn của từ “cô” trong nguyên tác văn bản.

    =>Hãy kể về cuộc đời hoạt động cách mạng của bạn. Hành trình đày ải có biết bao đích đến, từ ngục tù này đến ngục tù khác, hiện tại còn nhiều chông gai, không biết tương lai, tương lai dân tộc sẽ đi về đâu. . .

    =>Gợi lên không gian bao la rộng lớn.

    + Nét độc đáo trong nghệ thuật miêu tả cảnh vật: Thiên nhiên với sắc thái như con người.

    Mệt mỏi sau một ngày mưu sinh, đàn chim ùa về rừng tìm nơi trú ẩn, giống như những người tù mệt mỏi sau một chặng đường dài.

    Đám mây trở nên lẻ loi giữa trời, như người tù lẻ loi nơi đất khách quê người.

    – Hai câu cuối: bức tranh sinh hoạt đời thường của người dân

    + Hình ảnh:

    Cô gái sơn cước: Trong công việc xay ngô, cô gái cao nguyên hiện lên với một sức trẻ phi thường, say mê, nhiệt huyết. Con người không bị ảnh hưởng bởi khung cảnh, xuất hiện giữa núi rừng bao la nhưng lại không hòa nhập với thiên nhiên nhưng chính cô gái này lại trở thành tâm điểm của khán giả.

    Bếp than: đỏ rực => hơi ấm của sự sống.

    Hình ảnh người lao động Quảng Tây khỏe mạnh, chăm chỉ và nhiệt tình.

    + Chữ “hồng” trong bài thơ: ánh hồng trong bếp lửa, trái tim ấm áp, nhiệt huyết của người thiếu nữ hay chính sự lạc quan, yêu đời của chính tác giả. Sự xuất hiện của từ “hồng” được coi là nhân vật đầu đề của bài thơ này, như thổi một làn gió mới, một tinh thần mới, một vẻ đẹp mới vào hồn thơ => bóng tối đang dịu dần.

    +nghệ thuật:

    Chuông “Catch it all”: Kết nối với âm thanh quay liên tục, nhịp nhàng của cối xay ngô. Vòng quay đó có giá trị mở ra tính bền bỉ, kiên trì Dù công việc rất vất vả, cực nhọc nhưng con người vẫn rất cần mẫn, hăng say.

    Từ tối không dùng nhưng vẫn diễn tả cảnh tối

    * Tóm tắt nghệ thuật được sử dụng xuyên suốt tác phẩm.

    – Dùng từ

    – Quy ước tượng trưng: cầm mây chỉ trăng; sự kết hợp giữa động và tĩnh, cảnh vật khắc hoạ thời gian, nhấn mạnh tình cảm con người.

    – Nét cổ điển và hiện đại:

    + Đặc trưng cổ điển: hình ảnh thơ; ngôn ngữ thơ; tứ thơ hóa

    + Nét hiện đại: không chia sẻ nỗi lo với thiên nhiên mà sống hài hòa với thiên nhiên. Từ gió và mưa toát lên một tinh thần lạc quan cách mạng thẳng thắn. *

    *Liên kết mở rộng (có thể đan xen vào bài viết)

    Ba. Kết luận:

    – Khái quát nội dung và nghệ thuật của tác phẩm

    – Nêu cảm nghĩ của bản thân về bài thơ

    Ví dụ:

    Đoạn thơ chiều tối trích trong Nhật ký trong tù Hồ Chí Minh cho ta cảm nhận được khung cảnh thiên nhiên bao la, rộng lớn và hoang vắng, không gian ấy đã bị hình ảnh những con người lao động lấn át. khổ sở.

    3. Thi thiên đọc hiểu buổi tối – mẫu 1

    Tác phẩm hay là tác phẩm chứa đựng giá trị tư tưởng sâu sắc. Ở đó, ta thấy không chỉ tài năng của nhà văn, mà còn thấy được tâm hồn và nhân cách của nhà thơ. Bài thơ chiều là một bài thơ như thế, Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kính yêu, nhà thơ dân tộc, với tình cảm sâu nặng với đất nước, đã viết nên những vần thơ lay động tâm hồn. Nhưng có lẽ, bài thơ còn nguyên giá trị mãi về sau.

    “Chim mỏi vào rừng tìm gốc cây ngủ,”

    Những đám mây nhẹ trên bầu trời”

    Sau một ngày dài kiếm ăn, đàn chim nối đuôi nhau trở về rừng tìm nơi nghỉ ngơi. Chiều muộn, đàn chim mệt mỏi đập cánh giữa không trung. Gu Yunpiao mơ hồ, nhưng sông núi nhẹ nhàng nhưng hoang vắng. Thật kỳ lạ, cùng một tù nhân u sầu chạy trốn khỏi nhà, là một cảnh tượng hoang vắng hay một linh hồn. Thời khắc cuối ngày cũng là lúc màn đêm buông xuống, đây là lúc mọi người tạm gác lại mọi công việc và trở về với bữa cơm sum vầy bên gia đình. Phải chăng lúc ấy Người cũng ao ước được đứng trên chính quê hương mình, đoàn tụ với đồng bào, con cháu dân tộc. Tuy nhiên, hiện thực còn nhiều gian nan nên cảnh cũng buồn, mây lẻ loi, chim mỏi là ẩn dụ cho sự yếu đuối, cô đơn, lẻ loi của con người đất nước. Nỗi nhớ quê hương không thể nguôi ngoai trong tâm trí nhà thơ, càng cô đơn lại càng nhớ da diết. Bằng cách tả cảnh yêu đương quen thuộc, ông đã diễn tả một cách sinh động tâm trạng của mình. Cảnh và tình là hai trong một, người mang niềm vui không thể vui với cảnh.

    “Cô bé xóm núi xay ngô

    Đánh bóng tất cả than đang cháy”

    Không gian sống mở rất đơn giản. Cô gái xay ngô giữa trời đêm tĩnh mịch lạ lùng. Trong số rất nhiều điều lớn lao và vĩ đại khác, anh ấy nhìn vào cảnh lao động – xay ngô đen. Tất nhiên bạn trân trọng khoảnh khắc này, từng khoảnh khắc lao động của con người. Phải có một tâm hồn tinh tế thì nhà thơ mới nhận ra được vẻ đẹp rất bình dị trong cuộc sống như thế. Đây là vẻ đẹp của một người sống trong cảnh nghèo khó, tuy vất vả nhưng rất thoải mái, đáng quý và đáng yêu. Hình ảnh người dân lao động sống chan hoà với cảnh đẹp thiên nhiên càng làm cho bức tranh chiều tối thêm ấm áp và sinh động. Nó mang lại sức sống cho núi rừng, tuy hoang vắng nhưng nó tràn đầy sức sống. Dường như chính sự khao khát sống, khao khát những điều đẹp đẽ, ước mơ tự do cho mọi người thì sống trong đau khổ, tù đày ta càng trân trọng công việc và cuộc sống hơn. Chữ “hồng” trở thành nhãn, trung tâm của bài thơ. Ngọn lửa không chỉ là một vật, nó là biểu tượng của ngọn lửa cách mạng, ngọn lửa của hòa bình và tình yêu. Ánh lửa đã xua đi cái lạnh của đêm, sự mệt mỏi của ngày dài và sự suy tư của những người tù cách mạng. Ngọn lửa hồng thắp lên niềm tin vào tương lai tốt đẹp hơn của đất nước, đặc biệt là sự bình yên trong lao động của người dân.

    Xem Thêm: Bài 5,6,7,8,9 trang 11,12 SGK Toán 7 tập 2: Bảng tần số các giá trị của dấu hiệu

    Khi đọc thơ, ai cũng sẽ có những ý kiến ​​riêng. Với tôi, bài thơ này không chỉ cho tôi thấy được tình yêu đất nước của các bạn mà qua đó, tôi trân trọng cuộc sống lao động của những con người chất phác, chân chất, trân trọng cuộc sống tự do, yên bình của thế hệ mai sau. Chúng tôi đã có nó ngày hôm nay. Từ đó em thêm yêu mến Bác Hồ, người có tấm lòng bao la, độ lượng và em càng thêm tự hào về hồn thơ vĩ đại của dân tộc. Đồng thời cho em bài học về thái độ sống trước cuộc đời, đứng trước những gian nan, thử thách trong cuộc sống em vẫn vững vàng niềm tin, em đang đứng trước ngọn lửa đỏ rực và những tương lai đầy hi vọng. Thử thách hiện tại dù tạo áp lực cho bản thân cũng không thể khiến ta gục ngã, mệt mỏi có thể lung lay nhưng đừng lùi bước, hãy đối mặt với mặt trời, bóng tối ở phía sau. Hãy lạc quan trong mọi tình huống.

    4. Cảm Ca Chiều Chiều – Mẫu 2

    Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc ta đã hy sinh biết bao nhiêu năm tháng cho đất nước. Ông không chỉ là một chiến sĩ cách mạng, mà còn là một nhà thơ có tâm hồn lãng mạn, bay bổng đến tận trời xanh. Trong những năm tháng bị giam cầm trong nhà tù Tưởng Giới Thạch, ông đã nhiều lần rung động, bắt gặp những cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp. Bị những vẻ đẹp ấy mê hoặc, ông đã viết bài thơ mộ (chiều tối). Đoạn thơ là cảnh sắc thiên nhiên và vẻ đẹp của con người lao động đương thời. Đọc bài thơ này, ta thấy một tinh thần ung dung, lạc quan, dù trong chốn lao tù tăm tối, bẩn thỉu, ta vẫn rung động trước vẻ đẹp của Hồ Chủ tịch.

    Hai câu đầu là cảnh thiên nhiên lúc chiều tà:

    “Chim mệt lủi vào rừng tìm chỗ ngủ

    Có một đám mây lơ lửng trên bầu trời

    Bức tranh hơi buồn, bởi đây không phải là bức tranh bình minh tràn đầy sức sống mà là bức tranh chiều tà, mặt trời đã tắt, hoàng hôn đang dần lặn. Đó là lúc con chim phải tìm đường về tổ, được nghỉ ngơi bên gia đình và ngày mai lại bay đi. Tất nhiên, đứng trước khung cảnh thiên nhiên hoang vắng lúc chiều tà như vậy, nhà thơ cũng sẽ có nhiều cảm xúc. Chợt nhớ đến người “Trăm sầu” đã thấy hoàng hôn trong bài thơ sông Dương Tử lúc hoàng hôn:

    “Tiếng làng xa Wushi ở đâu

    Mặt trời lặn, trời mọc, trời sâu

    Bến tàu Jiangchang Tiankuogu”

    Cánh chim mỏi, như người tù mỏi chân sau khi suốt ngày phải dời ngục. Khi mặt trời lặn cũng là lúc con người và vạn vật nghỉ ngơi, cũng là lúc con người cảm nhận rõ ràng hoàn cảnh của chính mình. Nếu như Huy cảm thấy “đơn độc” giữa không gian bao la, vô biên thì Hồ Chí Minh lại cảm thấy cô đơn, lẻ loi giữa bốn bức tường. Lúc này lòng người lại cồn cào, nhớ nhà da diết. Không thấy yếu tố bi tráng, u uất trong bài thơ, tác giả nhớ nhà, nhớ nhà, nhớ nhà nhưng không quá buồn, chỉ để bộc lộ tâm trạng của mình. Nhưng nhà thơ luôn có một tâm trạng ung dung, tự tại và dễ dãi, kiêu kỳ. Hai câu thơ sau thể hiện rất rõ điều này.

    Trong màn đêm mịt mù, người ta vẫn cảm nhận được vẻ đẹp của người dân lao động:

    “Cô bé xóm núi xay ngô

    Đánh bóng tất cả than đang cháy”

    Hình ảnh người lao động hiện lên trên nền bức tranh sinh động và có hồn. Nhà thơ đã sử dụng màu sắc để làm cho bức tranh tĩnh lặng đó thêm hấp dẫn. Cô gái cao nguyên chăm chỉ làm việc ngay cả khi đến lúc nghỉ ngơi cho thấy tinh thần lao động say mê, nhiệt tình vì nhân loại rất đáng trân trọng. Bạn có nhớ đến sự cần cù, chịu thương, chịu khó của người Việt Nam qua hình ảnh người con gái. Dù ở đồng bằng hay miền núi, những phẩm chất cao đẹp của họ chưa bao giờ mất đi. Ngô là biểu tượng của nông nghiệp, thịnh vượng và hạnh phúc. Với niềm tin rằng sự chăm chỉ, cần cù chắc chắn sẽ được đền đáp xứng đáng trong cuộc sống, con người đang nỗ lực hết mình để có một cuộc sống tốt đẹp hơn, đầy đủ hơn. Chỉ qua hai câu thơ ta thấy được tình yêu cuộc sống, tình yêu tha thiết, thiết tha với cuộc đời của người tù. Dù nhà tù có u ám đến đâu, so với hiện tại tươi đẹp bên ngoài, tôi vẫn sẽ nhìn thấy những mặt tích cực và tràn đầy hy vọng vào cuộc sống và tương lai.

    Bốn câu thơ cuối đủ nói lên phẩm chất của các anh, cũng đủ nói lên phẩm chất của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam lúc bấy giờ. Họ không bao giờ chịu khuất phục trước hoàn cảnh, số phận mà luôn tìm kiếm, hy vọng vào những điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Nhờ có những người này mà đất nước chúng ta có hòa bình ngày hôm nay.

    Phong cách thơ Hồ Chí Minh cũng dứt khoát, bay bổng, lãng mạn và tích cực như phong thái đáng kính của Người. Đọc những vần thơ của Chủ tịch Hồ Chí Minh, ta không khỏi băn khoăn, tại sao một người hết lòng vì nước lại có lúc thưởng ngoạn cảnh đẹp, mà lại có tâm hồn lãng mạn, bay bổng đến thế. Đó là vì Người là một vị lãnh tụ có một không hai của nước ta, một nhân cách văn hóa nổi tiếng mà nhiều nước trên thế giới không có được!

    5. Cảm nhận Thánh Ca Chiều Chiều – Mẫu 3

    Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói khái quát trong bài “Chủ tịch Hồ Chí Minh-Hình ảnh Tổ quốc”: Hồ Chủ tịch là người sống rất tình cảm, vì giàu tình cảm nên mọi người đi làm cách mạng vì Người. Trong thế giới tình yêu thương vô bờ bến của con người dành cho con người, con cái, bạn bè gần xa thì tình cảm gia đình phải có chỗ đứng. Lớp học buổi tối có thể tiết lộ một giấc mơ thầm kín, một ngôi nhà ấm áp và một nơi dừng chân trên hành trình vạn dặm.

    Chiều tối là bài thơ thứ 31 trong tập Nhật ký trong tù, ghi lại cảm xúc của nhà thơ trên đường đi từ nhà tù này đến nhà tù khác. Trên con đường khốn khổ đó, một con đường khác. Ai chợt để ý cánh chim đêm.

    “Chim mệt lủi vào rừng tìm chỗ ngủ”

    Những câu thơ không chỉ diễn tả cảnh vật mà còn bộc lộ tình cảm của nhà thơ. Làm sao biết chim mỏi, và làm sao biết chắc mục đích của chim là tìm chỗ ngủ trong rừng, cho nên nó nằm trong lòng chim? Câu này chỉ báo hiệu trời đã về chiều, mọi hoạt động ban ngày đã mệt mỏi, đã đến lúc tìm một nơi để nghỉ ngơi. Bài thơ đối lập với hình ảnh đám mây lẻ loi sau đây:

    “Mây trôi nhè nhẹ trên trời”

    Bản dịch hay nhưng ít thơ hơn bản gốc tiếng Trung. Từ cô trong mây được lược bỏ có nghĩa là đám mây lẻ loi, lẻ loi, rất có ý nghĩa. Ngay cả hai từ bay bổng nhẹ nhàng cũng không diễn tả hết được ý nghĩa của từ “hung hãn”. Vì độ là hành động đi từ bờ biển này sang bờ biển khác, giống như chèo thuyền từ con tàu sang dòng sông, mặt trời là để đi qua một ngày, thiên đỉnh là sự chuyển đổi từ chân trời này sang chân trời khác, đường đi của những đám mây mới là bao xa và vô tận. ! Ngã mạn là biểu hiện của sự trì hoãn, chậm chạp. Đám mây cô đơn trôi từ phương trời này sang phương trời khác, nhưng nó vẫn chậm chạp, trì hoãn, và tôi không biết khi nào nó sẽ đến? Và khi trời đã tối, nó vẫn lơ lửng giữa không trung, như một người tù bị giải đi trên con đường vạn dặm, không biết dừng chân ở đâu! Trong hình ảnh ấy, anh còn phải gửi gắm nỗi cô đơn, khắc khoải, nhớ nhà da diết. Chỉ có hai câu thơ mà tất cả đều nói về cảnh vật, cảnh vật và tình cảm con người. Đây chính là chức năng giản dị và thừa thãi trong thơ cổ điển.

    Nếu như hai câu đầu nói về đàn chim về rừng tìm chỗ ngủ, mây lẻ loi không biết ngả về đâu, thì hai câu cuối nói về người nằm ngủ:

    “Cô bé xóm núi xay ngô

    Xay một lò than đã rực sáng. “

    Trong bản dịch, người dịch đã thêm những từ rõ ràng là bóng tối, và các nhà thơ cổ đại chỉ muốn người đọc cảm nhận được bóng tối đang đến mà không có bất kỳ sự chú ý trực tiếp nào. Điều này tiết lộ bộ tứ. Nhưng đây là cái khó của người dịch. Đáng nói là cảnh lao động gia đình hết sức bình dị, mộc mạc: người chị ở xóm núi đang xay hạt ngô, hạt ngô đã sàng, gian bếp đầy màu hồng. Chị, lửa, tượng trưng cho gia cảnh. Sau khi hạt ngô được xay, bếp đỏ hồng lại tượng trưng. làm việc và nghỉ ngơi. Tạo không khí thoải mái cho hành khách. Điều thứ hai cần lưu ý là màu hồng trong nguyên văn là màu ấm và rực lửa chứ không phải màu đỏ chứng tỏ nhà thơ có ý nói về sự ấm áp chứ không phải ánh sáng hồng. Căn bếp lạnh lẽo, nơi đống tro tàn tượng trưng cho sự cô độc, lẻ loi. Điều đáng chú ý thứ ba là nhà thơ cứ đứng trên núi như thế, như thể mình đang ở bên cạnh. Lại nữa, nhà thơ phải đứng rất lâu mới thấy được sự trôi qua của thời gian trong câu: Cô em xóm núi đang xay hạt ngô-Bắp xay đã hồng? Chỉ là bài thơ bên đường. Thì ra đây chỉ là một khung cảnh tưởng tượng trong tâm trí tôi, ngôi làng nhỏ ven đường trên núi hiện ra trước mặt tôi như một biểu tượng của mái ấm, là nơi đoàn tụ của người thân. Cái kết này tuy không lấp lánh màu hồng lạc quan cách mạng như tôi hiểu nhưng nó vẫn ấm áp tình người, khiến lòng người bớt cô đơn. im lặng. Cùng với hình ảnh ấy, một giấc mơ thầm kín về một mái ấm gia đình thấp thoáng đâu đó. Nếu chúng ta chú ý đến bài thơ trước, đó là một bài hát trên đường.

    “Đi đường khó biết

    Lại là núi cao. “

    Con đường không có cuối, bài tiếp theo là Rồng ngủ suối:

    Đôi ngựa ngày ngày không nghỉ. Rau mồng gà ngũ vị: Thường ăn vào ban đêm, nhiều cỏ mát, rệp tranh giành chỗ đầu, oanh tạc sớm, thích nghe hàng xóm ca hát. Và sau đó, rất dễ hiểu là chúng ta sẽ thấy cảnh gia đình đó diễn ra. Điều đó chứng tỏ trái tim của những người cách mạng vẫn đập theo nhịp của những con người bình dị gần gũi với mọi người.

    Nghệ thuật thơ là nghệ thuật gián tiếp cổ điển, nói lời tình tứ. Hình tượng trong bài thơ cũng là một quan niệm nghệ thuật. Nếu chỉ phân tích nó như một bức tranh hiện thực giản đơn thì nhất định xa rời thế giới nội tâm phong phú của nhà thơ.

    6. Cảm nhận bài thơ ngắn Chiều tối – mẫu 4

    Tác phẩm hay là tác phẩm chứa đựng giá trị tư tưởng sâu sắc. Ở đó, ta thấy không chỉ tài năng của nhà văn, mà còn thấy được tâm hồn và nhân cách của nhà thơ. Bài thơ chiều là một bài thơ như thế, Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kính yêu, nhà thơ dân tộc, với tình cảm sâu nặng với đất nước, đã viết nên những vần thơ lay động tâm hồn. Nhưng có lẽ, bài thơ còn nguyên giá trị mãi về sau.

    “Chim mỏi vào rừng tìm gốc cây ngủ,”

    Những đám mây nhẹ trên bầu trời”

    Sau một ngày dài kiếm ăn, đàn chim nối đuôi nhau trở về rừng tìm nơi nghỉ ngơi. Chiều muộn, đàn chim mệt mỏi đập cánh giữa không trung. Gu Yunpiao mơ hồ, nhưng sông núi nhẹ nhàng nhưng hoang vắng. Thật kỳ lạ, cùng một tù nhân u sầu chạy trốn khỏi nhà, là một cảnh tượng hoang vắng hay một linh hồn. Thời khắc cuối ngày cũng là lúc màn đêm buông xuống, đây là lúc mọi người tạm gác lại mọi công việc và trở về với bữa cơm sum vầy bên gia đình. Phải chăng lúc ấy Người cũng ao ước được đứng trên chính quê hương mình, đoàn tụ với đồng bào, con cháu dân tộc. Tuy nhiên, hiện thực còn nhiều gian nan nên cảnh cũng buồn, mây lẻ loi, chim mỏi là ẩn dụ cho sự yếu đuối, cô đơn, lẻ loi của con người đất nước. Nỗi nhớ quê hương không thể nguôi ngoai trong tâm trí nhà thơ, càng cô đơn lại càng nhớ da diết. Bằng cách tả cảnh yêu đương quen thuộc, ông đã diễn tả một cách sinh động tâm trạng của mình. Cảnh và tình là hai trong một, người mang niềm vui không thể vui với cảnh.

    “Cô bé xóm núi xay ngô

    Đánh bóng tất cả than đang cháy”

    Không gian sống mở rất đơn giản. Cô gái xay ngô giữa trời đêm tĩnh mịch lạ lùng. Trong số rất nhiều điều lớn lao và vĩ đại khác, anh ấy nhìn vào cảnh lao động – xay ngô đen. Tất nhiên bạn trân trọng khoảnh khắc này, từng khoảnh khắc lao động của con người. Phải có một tâm hồn tinh tế thì nhà thơ mới nhận ra được vẻ đẹp rất bình dị trong cuộc sống như thế. Đây là vẻ đẹp của một người sống trong cảnh nghèo khó, tuy vất vả nhưng rất thoải mái, đáng quý và đáng yêu. Hình ảnh người dân lao động sống chan hoà với cảnh đẹp thiên nhiên càng làm cho bức tranh chiều tối thêm ấm áp và sinh động. Nó mang lại sức sống cho núi rừng, tuy hoang vắng nhưng nó tràn đầy sức sống. Dường như chính sự khao khát sống, khao khát những điều đẹp đẽ, ước mơ tự do cho mọi người thì sống trong đau khổ, tù đày ta càng trân trọng công việc và cuộc sống hơn. Chữ “hồng” trở thành nhãn, trung tâm của bài thơ. Ngọn lửa không chỉ là một vật, nó là biểu tượng của ngọn lửa cách mạng, ngọn lửa của hòa bình và tình yêu. Ánh lửa đã xua đi cái lạnh của đêm, sự mệt mỏi của ngày dài và sự suy tư của những người tù cách mạng. Ngọn lửa hồng thắp lên niềm tin vào tương lai tốt đẹp hơn của đất nước, đặc biệt là sự bình yên trong lao động của người dân.

    Xem Thêm: Bài 5,6,7,8,9 trang 11,12 SGK Toán 7 tập 2: Bảng tần số các giá trị của dấu hiệu

    Khi đọc thơ, ai cũng sẽ có những ý kiến ​​riêng. Với tôi, bài thơ này không chỉ cho tôi thấy được tình yêu đất nước của các bạn mà qua đó, tôi trân trọng cuộc sống lao động của những con người chất phác, chân chất, trân trọng cuộc sống tự do, yên bình của thế hệ mai sau. Chúng tôi đã có nó ngày hôm nay. Từ đó em thêm yêu mến Bác Hồ, người có tấm lòng bao la, độ lượng và em càng thêm tự hào về hồn thơ vĩ đại của dân tộc. Đồng thời cho em bài học về thái độ sống trước cuộc đời, đứng trước những gian nan, thử thách trong cuộc sống em vẫn vững vàng niềm tin, em đang đứng trước ngọn lửa đỏ rực và những tương lai đầy hi vọng. Thử thách hiện tại dù tạo áp lực cho bản thân cũng không thể khiến ta gục ngã, mệt mỏi có thể lung lay nhưng đừng lùi bước, hãy đối mặt với mặt trời, bóng tối ở phía sau. Hãy lạc quan trong mọi tình huống.

    7.Cảm nhận về đêm – Ví dụ 5

    “Chiều” là một trong những bài thơ tình giản dị nhất mà Chủ tịch Hồ Chí Minh để lại trong Nhật ký trong tù. Thơ bác thường thế này, thoạt nhìn có vẻ không có gì độc đáo, nhưng vẫn là thơ và hình ảnh quen thuộc:

    “Chim mệt lủi vào rừng tìm chỗ ngủ

    Mây hãy nhẹ trôi giữa trời”

    Đó thực sự là một hình ảnh tích cực trong mắt các nhà sư hay nhà thơ khi trời tối trên núi.

    Bữa tối là khi ánh sáng ban ngày chưa tắt hẳn. Khi ấy, giữa núi rừng không có đường chân trời, chỉ có thể nhìn thấy ánh tà dương mờ mờ phía trên bầu trời. Tự nhiên mắt nhà thơ ngước lên và nhận ra những cánh chim mỏi tìm nơi trú ẩn trong vòm cây.

    Buổi chiều trôi qua, khung cảnh thật hiu quạnh, hoang vắng. Đây là giây phút sum họp, sau một ngày mệt mỏi, mọi người được đoàn tụ với gia đình, nhưng tôi không cảm nhận được cảm giác ấm áp đó. Buồn thay lầm than, người tù bị đày ải nên nỗi nhớ nhà da diết hẳn đang dày vò chủ thể trữ tình. Trong lòng người nỗi nhớ quê hương chưa bao giờ nguôi…

    Tuy nhiên, thơ Hồ Chí Minh còn có một nét rất độc đáo: mạch thơ, hình tượng thơ, tư tưởng thơ ít khi tĩnh tại mà thường vận động hướng tới cuộc sống, cuộc đời một cách lành mạnh, bất ngờ. :

    “Cô bé xóm núi xay ngô

    Đánh bóng tất cả than đang cháy”

    Khi nói đến cảnh, sự chuyển cảnh của câu thơ này cũng rất tự nhiên. Khi màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm khán giả, nhà thơ chỉ biết hướng mắt về ánh đèn. Đó là ánh sáng soi rọi hình ảnh cô thôn nữ xay ngô cho bữa tối.

    Ở đoạn thứ ba, người dịch đã thêm từ “tối” vốn không có trong nguyên bản. Từ ngữ không có gì sai nhưng nó ít nhiều làm mất đi cái tinh tế của bài thơ. Nó vừa bộc lộ ý thơ, vừa làm cho nội dung bớt gợi.

    le chi vien cũng tìm thấy một nét tinh tế tuyệt vời trong câu thơ này. Sự đảo ngược của “Mabao” và “Maguio” làm cho những câu thơ rất hấp dẫn và đặc biệt. Thời gian trôi theo cánh chim và mây, với người con gái lần lượt cuối cùng, và tròn, và đến lúc cô phải dừng lại, lò than đã hồng rực và biến thành thứ ánh sáng kỳ diệu. đẹp. Ánh sáng phát ra từ bên kia lò than không chỉ là ánh sáng thắp lên trong đêm tối mù sương, mà còn là ánh sáng của niềm tin và hy vọng mà các anh đã luôn tin tưởng và phó thác. Đọc thơ bạn, buồn nhưng vẫn tràn đầy niềm tin và hy vọng, có lẽ vì thế.

    Hai câu đầu là cảnh sầu, cảnh chiều tà, chim muông mỏi mòn trước cái chết của khách, nhưng hai câu cuối là niềm hân hoan, một niềm tin thiết tha, hướng về dĩ vãng. Hình ảnh ngọn lửa hồng chân thực. Một hình ảnh nhỏ có thể sắp xếp cả bài thơ và làm cho cả bài thơ bừng lên sự ấm áp. Cuộc sống, ánh sáng, niềm vui của con người hiện lên ở trung tâm bức tranh được nhà thơ vẽ lên, sáng bừng lên, xua đi vẻ hiu quạnh, kiệt quệ của cảnh núi rừng lúc chiều tà.

    Nguyễn Du từng nói: “Cảnh buồn không vui”. Chân lý này hoàn toàn phù hợp với hai câu thơ đầu. Nhưng ở hai câu thơ này, điều chúng tôi muốn nhấn mạnh là vì bi kịch nên con người cũng muôn phần sầu bi. Tuy nhiên, trong hai câu thơ tiếp theo, niềm vui trở lại. Niềm hi vọng, niềm tin thể hiện trong hình ảnh tiếng gọi lửa làm cho bài thơ thêm vui tươi, sinh động…

    Từ đây em biết rằng mọi niềm vui nỗi buồn của Bác đều đồng hành với niềm vui nỗi buồn của đất nước. Nỗi bất hạnh, ngục tù, đau khổ của bản thân, ông vẫn đau đầu cho đất nước của mình…

    8. Hiểu bài thơ Chiều – Ví dụ 6

    Bài thơ Chiều tối của Hồ Chí Minh là bài thơ khắc họa bức tranh chiều tà và hình ảnh cô gái lao động rất đẹp. Bài thơ được nhà văn Hồ Chí Minh viết khi đang bị giam giữ trong nhà tù của chế độ thánh chiến khi bị chuyển từ nhà tù này sang nhà tù khác.

    Bài thơ “Chiều” chỉ có bốn câu nhưng lại vẽ nên hai bức tranh hoàn toàn khác nhau. Đó là bức tranh thiên nhiên và bức tranh con người hoàn toàn đối lập. Qua bài thơ này ta thấy dù trong hoàn cảnh khó khăn nhưng tác giả Hồ Chí Minh vẫn thể hiện tinh thần yêu thiên nhiên và niềm tin lạc quan vào cuộc sống.

    “Chim mệt lủi vào rừng tìm chỗ ngủ

    Những đám mây trôi nhè nhẹ trên bầu trời. “

    Trong hai bài thơ này, tác giả Hồ Chí Minh đã vẽ nên một bức tranh rất ảm đạm về cảnh mặt trời lặn, thể hiện cảnh vội vã của những chú chim sau một ngày mệt mỏi tìm tổ, kiếm ăn, kiếm sống. Tiếng chim và bầu trời rộng lớn tạo thành một sự tương phản thú vị, thể hiện sự cô đơn của cảnh vật và nỗi buồn trĩu nặng trong lòng.

    Trên bầu trời xanh bao la, những đám mây trắng lững lờ trôi, trái ngược hoàn toàn với sự vội vã của những cánh chim mỏi mệt. Khung cảnh thiên nhiên hoang vu, núi non hiểm trở, cao nguyên vô cùng đẹp đẽ, nên thơ, lãng mạn, hương chim muông, hoa lá nhưng cũng gợi một chút hoang vắng, khiến người đọc cảm thấy cô đơn.

    Trong hai câu thơ này, tác giả Hồ Chí Minh đã sử dụng nghệ thuật thư pháp cổ điển rất tài tình, dùng cánh chim làm biểu tượng cho mặt trời lặn. Và tận dụng ánh chiều tà của mặt trời lặn để nói lên nỗi buồn trong lòng. Bởi người ta nhìn thấy hoàng hôn trước khi ngày tàn bao giờ cũng gợi lên một nét buồn, mặt trời khuất bóng và bóng tối gợi lên sự cô đơn. Hoàn cảnh của tác giả Hồ Chí Minh lúc này khiến người ta khó mà vui nổi, vì người ta đang phải chịu nỗi đau mất tự do, bị còng tay, cùm, giam cầm suốt ngày dài. Trong lòng tác giả vẫn còn đó nỗi buồn khôn nguôi nỗi nhớ quê hương lúc này còn đang chịu ách nô lệ của thực dân.

    Thiên nhiên và con người lúc này dường như cũng động lòng trắc ẩn khi thiên nhiên, chim muông, mây trời đều trút nỗi niềm sau một ngày mệt mỏi. Người dân bị tước đoạt tự do không biết sẽ bị áp giải đi đâu và về đâu. Sự mệt mỏi về tinh thần và thể chất của tù nhân.

    Trong tâm trạng của tác giả còn bộc lộ nỗi buồn xa quê hương thân yêu. Trước cảnh đẹp núi rừng, lòng người vẫn chưa thể thảnh thơi sung sướng. Tuy nhiên, trong hai phần tiếp theo, không gian ảnh phong cảnh:

    “Cô bé xóm núi xay ngô

    Đánh bóng tất cả than đang cháy”

    Hai câu tiếp theo thể hiện phong cách “đánh nét chữ” của tác giả Hồ Chí Minh, nhà thơ đã dùng chữ “Hồng” để tạo nên “chữ chấm” của riêng mình. Hình ảnh cô gái trẻ cặm cụi làm việc đến tận khuya, trên gương mặt lấm tấm những giọt mồ hôi thể hiện vẻ đẹp giản dị, duyên dáng của người con gái chăm chỉ.

    Người con gái xay ngô bên bếp than hồng quên cả trời đêm đã vẽ nên một bức tranh thật sống động và đẹp đẽ về cuộc sống gia đình đầm ấm, vui vẻ, hạnh phúc và bình yên. Bức tranh cuộc sống này làm cho những câu thơ trở nên sống động, mang đến cho con người những màu sắc tươi vui, lay động lòng người. Hình ảnh ấm áp của cuộc sống hàng ngày.

    Hình ảnh lò hồng là hình ảnh trung tâm, nhan đề bài thơ càng làm cho người con gái trong trẻo, tươi tắn hơn. Lò hồng còn sưởi ấm cả bài thơ bằng những nét tả cảnh buồn, sầu trong quá khứ, tạo nên một nét chấm phá mới trong thơ Hồ Chí Minh. Bếp lửa hồng bên cạnh cô thôn nữ đang cần mẫn, hăng hái làm bài thơ thêm tươi trẻ, sinh động. Đồng thời cũng thể hiện tinh thần lạc quan của tác giả Hồ Chí Minh.Mặc dù trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn nhưng tác giả vẫn nhìn đời thật tươi trẻ và tràn đầy lạc quan vào tương lai.

    Bài thơ “Chiều” của Hồ Chí Minh là sự kết hợp tài tình giữa phong cách cổ điển và hiện đại, giữa thiên nhiên và con người. Đoạn thơ này dựng nên hai bức tranh thiên nhiên và con người vô cùng đẹp đẽ đối lập nhưng lại phụ thuộc lẫn nhau. Qua bài thơ này, ta càng khâm phục tác giả hơn, bởi ông có một tinh thần vô cùng lạc quan và một trái tim yêu thiên nhiên, cuộc sống.

    9. Bài thơ chiều em nghĩ gì – mẫu 7

    Nhật ký trong tù (1942-1943) soi sáng tâm hồn cao cả của người chiến sĩ cộng sản vĩ đại Hồ Chí Minh. Tâm hồn yêu nhân dân, đất nước như yêu thiên nhiên, cuộc sống. Tâm hồn ấy trong những ngày tù tội tăm tối luôn hướng về tự do, ánh sáng, cuộc sống và tương lai. Vào một buổi chiều buồn ở tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, một nhà thơ tâm huyết, trên đường bị giải đi, người tù bỗng thấy ấm áp, ngây ngất trước hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp và cuộc sống mục đồng thoải mái. Nhà thơ của cảm xúc viết những bài thơ lăng mộ. Bài thơ được viết vào cuối thu năm 1942.

    Xem thêm: Phần mềm đọc file xml dân văn phòng, dân “thuế” nên biết

    Trong bài thơ này có hai hình ảnh rõ nét: hai câu đầu là hình ảnh thiên nhiên, hai câu cuối là hình ảnh sinh hoạt đời thường.

    Trên con đường ít người qua, thiên nhiên chờ đợi như một bài thơ:

    Chim mệt lủi vào rừng tìm chỗ ngủ

    Có một đám mây lơ lửng trên bầu trời.

    Đã xác định được hình ảnh mặt trời lặn, thời gian về chiều đang dần trôi qua. Xa xa, cánh chim làm tổ, trên đầu mây trắng hiu quạnh. Miêu tả thiên nhiên chỉ với vài cây bút mực nhưng gợi lên khung cảnh bao la, trong trẻo và yên bình của cảnh mặt trời lặn trên núi. Thiên nhiên mang vẻ đẹp trong trẻo, thơ mộng nhưng lại hiu quạnh, hoang vắng. Vẻ đẹp ấy được trái tim yêu thương của bạn cảm hóa.

    Hai câu thơ sử dụng các dấu câu gợi tả, đặc biệt là các thi pháp cổ điển: cánh chim chiều tà tượng trưng cho nỗi buồn, nhất là với người xa xứ, gợi nỗi buồn xa xứ, nỗi nhớ quê hương da diết. Tổ quốc ơi, đừng viết nữa:

    Quê tôi khuất trong hoàng hôn

    Sóng khói trên sông làm người lo lắng.

    (lão hạc)

    Thật dễ dàng cảm thấy cô đơn và đau lòng khi đi dạo dưới ánh hoàng hôn đó.

    Bài thơ có cách cảm nhận thế giới quen thuộc của thơ cổ, đồng cảm một cách tự nhiên với những gì con người cảm nhận. Sau một ngày kiếm ăn vất vả, hình ảnh con chim như ẩn dụ cho người tù mệt mỏi sau một ngày bị giam cầm. Mây buồn là hình ảnh ẩn dụ cho tâm trạng cô đơn, buồn tủi của người tù. Thơ cổ điển còn thơ hiện đại, vì cảm nhận thiên nhiên và con người giống nhau, không thuần nhất. Chơn chất mỏi mệt vẫn có nơi nương tựa, cô đơn tuy tự do nhưng người tù không biết đi về đâu, mất tự do vô hạn. Vì vậy, các nhà thơ khao khát tự do và quê hương. Tả cảnh chứa tình, chứa nghĩa sâu xa, đó là vẻ đẹp giàu có của thơ ca cổ điển.

    Hai dòng này cùng diễn tả một cảnh thiên nhiên đẹp mà buồn, bởi “người buồn làm sao vui được”

    Tiếc khi ra nước ngoài, xót xa vì bị tù oan, xót xa vì mất tự do mãi mãi. Nhưng trước cảnh đẹp, lòng người ít nhiều cũng tìm được niềm vui, sự thư thái.

    Nét đặc sắc về nghệ thuật của bài thơ này là chỉ dùng hai hình ảnh động chim bay và mây trôi để tả không gian nhưng lại diễn tả được sự quay của thời gian: chiều dần trôi vào đêm.

    Không gian thay đổi, cảnh đời nơi xóm núi rộng mở một cách tự nhiên:

    Cô gái xóm núi xay ngô

    Xay hết than cháy

    Hai dòng thơ mang phong cách nổi bật của thơ cổ điển, nhưng lại ghi lại hình ảnh thơ giản dị, chân thực theo phong cách hiện thực. Hình ảnh cô gái đang tập trung xay ngô cho xong trước bếp lửa gợi lên một bức tranh cuộc sống bình dị, dung dị và vẻ đẹp thanh bình. Đặc biệt đối với người tù mệt mỏi và tự do, khung cảnh đó trở nên quyến rũ, quý giá và thiêng liêng vô cùng, bởi nó thuộc về thế giới tự do. Chỉ những ai đã từng trải qua đau thương, sóng gió mới thấy hết giá trị của từng giây phút được sống bình yên. Nhờ vậy, bức tranh cuộc sống trở thành nguồn thơ dồi dào, thể hiện sự xao xuyến, rung động mạnh mẽ của hồn thơ.

    Bếp hồng là hình ảnh nổi bật trung tâm của bức tranh thơ, làm nổi bật hình ảnh người con gái. Nó sưởi ấm bức tranh cô quạnh của thiên nhiên. Sưởi ấm bao tâm hồn thi nhân. Hình ảnh cuộc sống con người vì thế là nơi hội tụ của vẻ đẹp thơ mộng, rạng ngời ánh sáng và hơi ấm. Hình ảnh bếp lửa bên cạnh cô gái tạo nên một hình ảnh thơ mộng, giàu sức sống của tuổi trẻ. Vì vậy, Hoàng Trung Thông cho rằng chữ hồng là nhãn của bài thơ này. Khổ thơ cuối khỏe, đẹp thể hiện niềm vui, sự yêu đời, yêu cuộc sống. sự lạc quan của bạn.

    Cho nên hai câu thơ này là lời quan sát của người qua đường, nhưng lại là ánh mắt của một người khao khát cuộc sống bình dị, bình dị. Vì thế, khi nhìn thấy cảnh đồng bào nơi núi rừng, lòng tôi tràn ngập yêu thương và vui sướng. Không phải ngoại cảnh tác động đến con người mà chính là tình cảm của con người che đậy ngoại cảnh. Thiên nhiên đẹp, nhưng không đủ để mang lại niềm vui. Một cuộc sống tốt đẹp mang lại nhiều niềm vui. Có thể thấy nhà thơ có phẩm chất nhân văn cao cả.

    Nguyên văn chữ Hán không có ẩn ý, ​​dịch thơ cũng thừa. Đừng vẽ đêm, vẫn cảm thấy nó nhờ ngọn lửa của lò than. Từ ánh sáng đến bóng tối, nghệ thuật ở đó.

    Các hình ảnh trong thơ chuyển động rất tự nhiên, bất ngờ, lành mạnh: từ lạnh lẽo, ngột ngạt đến đầm ấm, đoàn tụ, từ tối đến sáng, từ buồn đến vui… Đây chính là nét độc đáo của phong cách này. Phong cách thơ của bạn thể hiện niềm tin yêu cuộc sống ngay cả trong những ngày đau khổ nhất.

    Thơ muộn là sự giao hòa giữa cổ điển và hiện đại, giữa thiên nhiên và tâm hồn. Bài thơ này cho phép người đọc cảm nhận được bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp và cảm nhận được vẻ đẹp của trái tim rộng lớn. Tâm hồn phong phú, giàu cảm xúc, nhân hậu và thiết tha với thiên nhiên và cuộc sống con người, luôn hướng về sự sống và ánh sáng, tinh thần lạc quan trong đau khổ.

    10. Cảm nhận của em về cảnh thiên nhiên trong bài thơ chiều

    Chiều như mùa thu là nguồn cảm hứng bất tận của thi nhân từ ngàn xưa. Hồ Chí Minh là một nhà thơ lớn nên không có gì ngạc nhiên khi tâm hồn Người rung động trước cảnh đêm. Ngay trong tập “nktt”, ta có thể thấy nhiều bài thơ viết về hoàng hôn: hoàng hôn, hoàng hôn, nhưng quen thuộc nhất là “chạng vạng” (mộ). Qua bài thơ này ta thấy được vẻ đẹp của bức tranh thiên nhiên và cuộc sống con người, đồng thời cũng thấy được tấm lòng cao đẹp của ông.

    Nhật ký trong tù (1942-1943) soi sáng tâm hồn cao cả của người chiến sĩ cộng sản vĩ đại Hồ Chí Minh. Tâm hồn yêu nhân dân, đất nước như yêu thiên nhiên, cuộc sống. Tâm hồn ấy trong những ngày tù tội tăm tối luôn hướng về tự do, ánh sáng, cuộc sống và tương lai. Vào một buổi chiều buồn ở tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, một nhà thơ tâm huyết, trên đường bị giải đi, người tù bỗng thấy ấm áp, ngây ngất trước hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp và cuộc sống mục đồng thoải mái. Nhà thơ của cảm xúc viết những bài thơ lăng mộ. Bài thơ được viết vào cuối thu năm 1942.

    Trong bài thơ này có hai hình ảnh rõ nét: hai câu đầu là cảnh hoàng hôn, hai câu cuối là cảnh sinh hoạt.

    Hoàng hôn

    Trên con đường ít người qua, thiên nhiên chờ đợi như một bài thơ:

    Chim mệt lủi vào rừng tìm chỗ ngủ

    Có một đám mây lơ lửng trên bầu trời.

    Đã xác định được hình ảnh mặt trời lặn, thời gian về chiều đang dần trôi qua. Xa xa, cánh chim làm tổ, trên đầu mây trắng hiu quạnh. Miêu tả thiên nhiên chỉ với vài cây bút mực nhưng gợi lên khung cảnh bao la, trong trẻo và yên bình của cảnh mặt trời lặn trên núi. Thiên nhiên mang vẻ đẹp trong trẻo, thơ mộng nhưng lại hiu quạnh, hoang vắng. Vẻ đẹp ấy được trái tim yêu thương của bạn cảm hóa.

    Hai câu thơ sử dụng các dấu câu gợi tả, đặc biệt là các thi pháp cổ điển: cánh chim chiều tà tượng trưng cho nỗi buồn, nhất là với người xa xứ, gợi nỗi buồn xa xứ, nỗi nhớ quê hương da diết. Tổ quốc ơi, đừng viết nữa:

    Quê tôi khuất trong hoàng hôn

    Sóng khói trên sông làm người lo lắng.

    (lão hạc)

    Thật dễ dàng cảm thấy cô đơn và đau lòng khi đi dạo dưới ánh hoàng hôn đó.

    Bài thơ có cách cảm nhận thế giới quen thuộc của thơ cổ, đồng cảm một cách tự nhiên với những gì con người cảm nhận. Sau một ngày kiếm ăn vất vả, hình ảnh con chim như ẩn dụ cho người tù mệt mỏi sau một ngày bị giam cầm. Mây buồn là hình ảnh ẩn dụ cho tâm trạng cô đơn, buồn tủi của người tù. Thơ cổ điển còn thơ hiện đại, vì cảm nhận thiên nhiên và con người giống nhau, không thuần nhất. Chơn chất mỏi mệt vẫn có nơi nương tựa, cô đơn tuy tự do nhưng người tù không biết đi về đâu, mất tự do vô hạn. Vì vậy, các nhà thơ khao khát tự do và quê hương. Tả cảnh chứa tình, chứa nghĩa sâu xa, đó là vẻ đẹp giàu có của thơ ca cổ điển.

    Hai dòng này cùng diễn tả một cảnh thiên nhiên đẹp mà buồn, bởi “người buồn làm sao vui được”

    Tiếc khi ra nước ngoài, xót xa vì bị tù oan, xót xa vì mất tự do mãi mãi. Nhưng trước cảnh đẹp, lòng người ít nhiều cũng tìm được niềm vui, sự thư thái.

    Nét đặc sắc về nghệ thuật của bài thơ này là chỉ dùng hai hình ảnh động chim bay và mây trôi để tả không gian nhưng lại diễn tả được sự quay của thời gian: chiều dần trôi vào đêm.

    Không gian thay đổi, cảnh đời nơi xóm núi rộng mở một cách tự nhiên:

    Cô gái xóm núi xay ngô

    Xay hết than cháy

    Hai dòng thơ mang phong cách nổi bật của thơ cổ điển, nhưng lại ghi lại hình ảnh thơ giản dị, chân thực theo phong cách hiện thực. Hình ảnh cô gái đang tập trung xay ngô cho xong trước bếp lửa gợi lên một bức tranh cuộc sống bình dị, dung dị và vẻ đẹp thanh bình. Đặc biệt đối với người tù mệt mỏi và tự do, khung cảnh đó trở nên quyến rũ, quý giá và thiêng liêng vô cùng, bởi nó thuộc về thế giới tự do. Chỉ những ai đã từng trải qua đau thương, sóng gió mới thấy hết giá trị của từng giây phút được sống bình yên. Nhờ vậy, bức tranh cuộc sống trở thành nguồn thơ dồi dào, thể hiện sự xao xuyến, rung động mạnh mẽ của hồn thơ.

    Bếp hồng là hình ảnh nổi bật trung tâm của bức tranh thơ, làm nổi bật hình ảnh người con gái. Nó sưởi ấm bức tranh cô quạnh của thiên nhiên. Sưởi ấm bao tâm hồn thi nhân. Hình ảnh cuộc sống con người vì thế là nơi hội tụ của vẻ đẹp thơ mộng, rạng ngời ánh sáng và hơi ấm. Hình ảnh bếp lửa bên cạnh cô gái tạo nên một hình ảnh thơ mộng, giàu sức sống của tuổi trẻ. Vì vậy, Hoàng Trung Thông cho rằng chữ hồng là nhãn của bài thơ này. Khổ thơ cuối khỏe, đẹp thể hiện niềm vui, sự yêu đời, yêu cuộc sống. sự lạc quan của bạn.

    Cho nên hai câu thơ này là lời quan sát của người qua đường, nhưng lại là ánh mắt của một người khao khát cuộc sống bình dị, bình dị. Vì thế, khi nhìn thấy cảnh đồng bào nơi núi rừng, lòng tôi tràn ngập yêu thương và vui sướng. Không phải ngoại cảnh tác động đến con người mà chính là tình cảm của con người che đậy ngoại cảnh. Thiên nhiên đẹp, nhưng không đủ để mang lại niềm vui. Một cuộc sống tốt đẹp mang lại nhiều niềm vui. Có thể thấy nhà thơ có phẩm chất nhân văn cao cả.

    Nguyên văn chữ Hán không có ẩn ý, ​​dịch thơ cũng thừa. Đừng vẽ đêm, vẫn cảm thấy nó nhờ ngọn lửa của lò than. Từ ánh sáng đến bóng tối, nghệ thuật ở đó.

    Các hình ảnh trong thơ chuyển động rất tự nhiên, bất ngờ, lành mạnh: từ lạnh lẽo, ngột ngạt đến đầm ấm, đoàn tụ, từ tối đến sáng, từ buồn đến vui… Đây chính là nét độc đáo của phong cách này. Phong cách thơ của bạn thể hiện niềm tin yêu cuộc sống ngay cả trong những ngày đau khổ nhất.

    Thơ muộn là sự giao hòa giữa cổ điển và hiện đại, giữa thiên nhiên và tâm hồn. Bài thơ này cho phép người đọc cảm nhận được bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp và cảm nhận được vẻ đẹp của trái tim rộng lớn. Tâm hồn phong phú, giàu cảm xúc, nhân hậu và thiết tha với thiên nhiên và cuộc sống con người, luôn hướng về sự sống và ánh sáng, tinh thần lạc quan trong đau khổ.

    11. Cảm nhận Thơ và Đời hay

    Hồ Chí Minh không chỉ là lãnh tụ vĩ đại của cả dân tộc mà quan trọng hơn Người còn là nhà thơ, nhà văn lớn của dân tộc. Tập thơ “Nhật ký trong tù” được Hồ Chí Minh viết trong những ngày được tin Người bị chính quyền bắt giam vô cớ và tra tấn khắp các nhà tù ở tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Bài thơ “Chiều” là một đoạn trích trong “Nhật ký trong tù”, là bài thơ thứ 31 trong “Tập Ca”.

    Trong số 133 bài thơ trong “Tuyển thơ”, nhiều bài ghi lại những khoảnh khắc trong ngày như sáng, trưa, chiều, chiều…v.v. Hình ảnh con người trước thiên nhiên, nhất là trước những đổi thay của đất trời. Bài thơ này ghi lại khung cảnh của ngôi làng miền núi vào cuối ngày trên con đường từ nhà tù Tianbao đến Long Tuyền vào tháng 10 năm 1942.

    <3

    Nàng là niềm kiêu hãnh của trời

    Tạm dịch là:

    “Chim mỏi về rừng tìm chỗ ngủ

    Những đám mây trôi nhè nhẹ trên bầu trời

    Hai khổ thơ đầu miêu tả bầu trời cuối ngày, những chú chim mỏi mệt tìm về tổ ấm sau một ngày dài, một nơi an toàn, một mái nhà để nghỉ ngơi sau một ngày dài. Một đám mây nhẹ nhàng trôi trên bầu trời, trái ngược với khung cảnh. Mây trôi vô định, mây bay đi đâu, bay về đâu, tất cả là do gió. Cũng như em lúc này, tinh thần không suy sụp nhưng vẫn cô đơn, giữa hư không, giữa thiên nhiên. Cấu trúc của hai câu đối lập, giọng thơ nhẹ nhàng, thoáng buồn. Cảnh người lính bị đày ải, mặt trời lặn, muông thú sum họp nghỉ ngơi sau một ngày dài xa xứ. Vẫn xa nhà, vẫn một mình. Người lính bị bắt nhìn lên trời, thấy chim bay, mây nhẹ mà lòng thấy nao nao. Tác giả đã khéo léo khắc họa một không gian thể hiện quan niệm nghệ thuật trước mắt người đọc.

    Hai câu đầu mang vẻ đẹp của điển tích, không tả nhiều nhưng giàu ý nghĩa. Chỉ hai nét vẽ thôi đã cảm động cái hồn của cảnh vật và tâm trạng của tác giả. Hình ảnh chim và mây mòn mỏi thường xuất hiện trong các tác phẩm Nho giáo như nguồn cảm hứng cho chất liệu và sáng tác. Cảnh đêm của xóm núi vẫn mang tính ước lệ, mở rộng sự liên tưởng và cảm xúc thẩm mĩ.

    “Ngôi làng đầy ma nữ

    Bao phủ linh hồn con yêu bằng muôn màu hồng

    Tạm dịch là:

    “Cô bé xóm núi xay ngô

    Hãy nghiền tất cả than đang cháy”

    Đây là hai câu cuối của bài thơ, từ trời đến người, cuộc sống trên núi, công việc hàng ngày, một bức tranh giản dị đáng yêu. Người thiếu nữ tiếp tục công việc của mình, cụm từ “ma bao” được lặp đi lặp lại ở đầu câu 4 biểu thị sự quay, vòng quay của chiếc cối xay, công việc mà cô gái làm hàng ngày. Giống như quay của một nhà máy. Hành động này dần trở thành thói quen. Sự cần cù, chịu khó của cô gái miền sơn cước. Thời gian cô gái làm việc có lẽ là từ sáng sớm, khi củi đầy lò, đến chiều cô mới làm xong, củi trong bếp cũng đã cháy hết chỉ còn lại những hòn than đỏ rực. .

    Mọi thứ xuất hiện theo thời gian khi cô gái xay ngô, cô ấy xay ngô và hoàn thành. Như than hồng rực lửa, ấm áp lạ thường. Khi màn đêm buông xuống, khung cảnh tối đen như mực, bếp than đỏ rực, cảnh tượng đó đã thu hút trái tim của những người tù——Hồ Chí Minh bị bắt đi. Hình ảnh người con gái lao động cố gắng làm lụng qua ngày, hình ảnh này tượng trưng cho mái ấm gia đình, một mái ấm gợi lên trong cảnh vật sự lạnh lẽo, buồn bã biết bao. Màu tĩnh lặng đó.

    Những cảnh đời thường, chân tay nặng nề xiềng xích khiêng đi vào buổi tối. Bạn đã tìm được nơi trú ẩn cho tâm hồn mình. Không khí tối tăm và màn đêm đã biến mất, thay vào đó là hơi ấm ấm áp. Những bài thơ đầy tâm hồn và nhân văn, hình ảnh giản dị, ấm áp và trẻ trung. Sự thống nhất giữa con người và tự nhiên tạo nên sự hài hòa giữa con người và tự nhiên.

    Qua đoạn thơ này, sử dụng nghệ thuật tả cảnh vừa cổ điển vừa mang phong cách hiện đại gợi cho người nhìn cảnh tăm tối của một người gần mà xa. Ngôn ngữ linh hoạt và sáng tạo làm cho vòng quay của cối xay ngô liền mạch và không bị gián đoạn.

    Cảnh chiều là không gian chủ đạo của bài thơ “Chiều” của Hồ Chí Minh, nổi bật là khung cảnh chuyển mình vào buổi tối, cảnh chiều buồn nhưng vẫn có ánh sáng le lói, gợi lên chút vui tươi.

    12. Cảm thấy rằng bài thơ này kết thúc vào buổi tối

    Học sinh có thể tham khảo các bài văn mẫu dưới đây của hoatieu để hoàn thiện bài văn của mình.

    Bạn cảm thấy thế nào vào cuối buổi tối – ví dụ 1

    Khi đọc thơ, ai cũng sẽ có những ý kiến ​​riêng. Với em, bài thơ này không chỉ thể hiện tình yêu quê hương đất nước mà còn để em trân trọng cuộc sống lao động bình dị, chất phác của người dân và cuộc sống tự do, yên bình của thế hệ sau. Chúng tôi đã có nó ngày hôm nay. Từ đó tôi mến Bác Hồ, tôi rộng rãi và càng thêm tự hào về tinh thần thơ ca lớn của dân tộc.

    Cuối bài cảm nghĩ buổi tối – ví dụ 2

    Nguyễn Du từng nói: “Cảnh buồn không vui”. Chân lý này hoàn toàn phù hợp với hai câu thơ đầu. Nhưng ở hai câu thơ này, điều chúng tôi muốn nhấn mạnh là vì bi kịch nên con người cũng muôn phần sầu bi. Tuy nhiên, trong hai câu thơ tiếp theo, niềm vui trở lại. Niềm hi vọng, niềm tin gửi gắm trong hình ảnh tiếng gọi lửa đỏ càng làm cho bài thơ thêm tươi vui, tràn đầy sức sống. Bấy giờ tôi mới hiểu niềm vui nỗi buồn của Bác là niềm vui nỗi buồn của đất nước. Nỗi bất hạnh, ngục tù, đau khổ của bản thân, ông vẫn đau đầu cho đất nước của mình…

    Cuối bài cảm nghĩ buổi tối – ví dụ 3

    Nghệ thuật thơ là nghệ thuật gián tiếp cổ điển, nói lời tình tứ. Hình tượng trong bài thơ cũng là một quan niệm nghệ thuật. Nếu chỉ phân tích nó như một ranh giới giản đơn của hiện thực thì nhất định xa rời thế giới nội tâm phong phú của nhà thơ.

    Vui lòng tham khảo thêm phần tài liệu của hoatieu.vn để biết thêm thông tin hữu ích.

    Xem Thêm: Văn mẫu lớp 12: Phân tích hai khổ thơ đầu bài Sóng của Xuân Quỳnh Dàn ý & 15 bài văn phân tích sóng khổ 1, 2

    Xem thêm:  Đoạn trích Chị em Thúy Kiều Trích phần Gặp gỡ và đính ước, Truyện Kiều

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *