Top 50 Phân tích Cảnh ngày hè (hay nhất)

Top 50 Phân tích Cảnh ngày hè (hay nhất)

Phân tích cảnh ngày hè

Tổng hợp hơn 50 bài văn phân tích cảnh mùa hè hay nhất và có dàn ý chi tiết giúp các em có thêm tài liệu tham khảo và viết bài văn phân tích cảnh mùa hè hay hơn.

Bạn Đang Xem: Top 50 Phân tích Cảnh ngày hè (hay nhất)

top 50 phân tích cảnh mùa hè (hay nhất)

Đề bài:Phân tích bài thơ mùa hạ của Nguyễn Trãi.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 1

Nguyễn Trãi là anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, Người đã để lại cho đời một sự nghiệp sáng tạo đồ sộ, trong đó có việc sáng tạo ra chữ Hán và danh từ. Ở khía cạnh nào đó ông cũng có những tác phẩm xuất sắc. “Cảnh mùa hè” là bài thơ nổi bật nhất của ông trong “Tuyển tập thơ Quốc âm”. Các tác phẩm thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu nhân dân và lòng yêu nước sâu sắc của Nguyễn Tí.

Bài thơ bắt đầu bằng một câu thơ tuyên bố:

Vậy thì hãy tận hưởng khoảng thời gian tuyệt vời ở trường

Rồi có nghĩa là nhàn rỗi, nhàn hạ, đảo từ ở đầu câu Cách ngắt nhịp 1/2/3 rất lạ và độc đáo đã làm nổi bật hoàn cảnh và cảm xúc của nhân vật trữ tình. Đối với Ruan Ji, người sống một cuộc sống bận rộn và quan tâm đến đất nước và con người, đây là khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi trong đời anh. Kết hợp lời văn với những ngày dài đi học, gợi cho ông nhớ về quãng thời gian ẩn dật sau khi về hưu, nơi ông sống một cuộc sống nhàn nhã, ung dung tự tại, hài hòa với thiên nhiên. Câu thơ mở đầu bộc lộ cho người đọc một tâm hồn rộng mở để đón nhận mọi điều tốt đẹp của thiên nhiên và cuộc sống.

Sau câu thơ mở đầu, năm câu thơ tiếp theo mở ra khung cảnh mùa hè thật sinh động, tươi đẹp và tràn đầy sức sống:

cuốc lác siết chặt tán lá

Thạch lựu còn đỏ

Quả hồng thơm

Chợ cá làng chài rắc rối

<3

Tác giả dùng hàng loạt sự vật để miêu tả mùa hè: cây hương thảo, cây lựu, hoa sen, đây là những loại cây đặc trưng của mùa hè. Nhưng ấn tượng hơn cả là cách Nguyễn kết hợp sự vật thiên nhiên với các động từ: vắt, nước lựu, hoa sen, diễn tả sức sống mạnh mẽ, mãnh liệt, sự vươn lên của cảnh, tất cả cùng hướng lên, càng sống động. Sự kết hợp giữa các màu xanh, đỏ, hồng rực lửa làm cho bức tranh mùa hè thêm sinh động, làm cho bức tranh thêm sinh động và tràn đầy sức sống. Không gian tràn ngập hương thơm đặc trưng của mùa hạ như hoa sen, lựu, đủ loại hoa… Sự dịu dàng, tươi mát của chúng tan trong không khí và lan tỏa vào lòng nhà thơ. . .

Trong bức tranh đó còn có âm thanh của cuộc sống con người. Tiếng ồn ào của chợ cá gợi lên nhịp sống tấp nập, sôi động của làng chài, cũng là một mô hình thu nhỏ của cuộc sống con người. Đồng thời, tiếng chim kêu còn gợi cho ta âm thanh từ xa vọng lại, cho thấy sự tĩnh lặng của không gian và sự mở rộng của lòng người, để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên. cuộc sống xung quanh.

Dưới ngòi bút của Nguyễn Trãi, nó thể hiện một cuộn tranh mùa hè mang đặc trưng của một làng quê Việt Nam, nơi vạn vật tràn đầy sức sống, náo nhiệt, đời sống con người ấm no, tươi vui. Đồng thời, qua những câu thơ còn cho thấy một con người biết lắng nghe, quan sát và cảm nhận những vẻ đẹp tinh tế nhất trong cuộc sống bằng một tâm hồn thư thái, nhàn tản và một tâm hồn rộng mở.

Trong những phút say đắm, hòa với nhịp điệu tự nhiên của cuộc sống, nhưng Nguyễn Trãi vẫn nuôi một ước mơ, một ước vọng lớn:

Sẽ có một kẻ ngốc chơi piano

Minfu hỏi đường

Ước mơ của chàng thật đẹp và cao cả, chàng mong có được vũ khí của vua, binh khí của vua, tấu lên khúc hát của gió nam, để nhân dân được sống ấm no hạnh phúc hơn. Ước mơ thể hiện tâm hồn và lí tưởng cao đẹp của Nguyễn. Suốt đời Bác luôn quan tâm đến dân, nước, đây là tình cảm được Bác thể hiện trong nhiều bài thơ:

Dựng lại tình xưa

Ngày và đêm triều cường

Tác phẩm là sự sáng tạo của thể thơ: thất ngôn xen lục ngôn. Thông minh và giàu ngôn ngữ, ông đã miêu tả thành công thế giới tự nhiên và cuộc sống con người bằng những động từ mạnh mẽ, tiếng lóng và từ tượng thanh. Thể thơ đa dạng về nhịp điệu, cách gieo vần độc đáo làm cho bài thơ thêm hấp dẫn, thú vị.

Bài thơ đã khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên mùa hè rực rỡ sắc màu, sinh động và tràn đầy sức sống. Qua bài thơ này, ta cũng thấy được vẻ đẹp của trái tim Nguyền Tí: yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, có tâm hồn thơ mộng và đặc biệt là có tình cảm yêu nước sâu sắc.

Phân tích dàn ý bài thơ mùa hè

Tôi. Phần mở đầu:Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Tác giả Nguyễn Thi là nhà thơ, nhà văn kiệt xuất, tài hoa của dân tộc, có nhiều đóng góp to lớn cho nền văn học nước ta.

– Bài thơ mùa hè của Nguyễn Trãi là bài thứ 43 trong Quốc âm thi tập bảo kinh cảnh giới, thể hiện những bức tranh thiên nhiên tươi đẹp và tình cảm yêu nước thương dân của tác giả.

Hai. Nội dung bài đăng

– Cuộc sống ở ẩn của nguyễn trai:

+ “vâng”: Là một từ cổ, có nghĩa là bình tĩnh không vội

+ “school day”: Một ngày dài, chỉ là một chút thời gian rảnh rỗi.

+ cool off: hoạt động nhàn nhã, yên tĩnh, thư giãn

→ Tác giả đang ở trong một trạng thái tâm hồn thanh thản và thư thái. Nguyễn đã sống một cuộc đời bận rộn và cống hiến hết mình cho đất nước, đây là những khoảnh khắc hiếm hoi trong đời.

– Hình ảnh mùa hè hiện lên với vẻ đẹp rực rỡ của thiên nhiên mùa hè:

+ Cây có sức sống mãnh liệt, đến nay tán cây đã xanh mướt bao trùm cả không gian

+ Màu đỏ của cây lựu làm đậm thêm cảnh mùa hè

+ Hương sen bay theo gió

→ Cảnh mùa hè trong lành, tràn đầy sức sống, tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, yêu thiên nhiên của Nguyễn Trãi

– Hình ảnh về vẻ đẹp của cuộc sống con người:

+ nguyễn trai kết hợp nhiều từ Hán Việt như ngư, ve sầu, độc thân thuần Việt tạo nên vẻ đẹp vừa mộc mạc, chân quê, vừa trang nhã.

+ Cuộc sống được trải nghiệm qua âm thanh: âm thanh của làng Yushi, tiếng ve kêu mỗi mùa hè

+ chữ: Vắt, ùa, vù vù… → Cảnh mùa hè rộn ràng, nhộn nhịp, không khí thật sôi động

+ động từ: lấp đầy, vắt vẻo, gửi gắm, mang đến cho người đọc cảm giác tràn đầy sức sống của cảnh vật mùa hè

+ Nhà thơ sử dụng hai từ tượng thanh “đào” – tiếng chợ cá, “dương” – để gợi tả tiếng ve kêu, kết hợp với nghệ thuật đảo ngữ câu văn để nhấn mạnh giọng nói khỏe khoắn quanh làng.

→ Sống động, ồn ào, tràn đầy sức sống và âm thanh.

→ Cả thiên nhiên và con người dường như đều căng tràn sức sống, với tấm lòng lạc quan, yêu đời, tinh tế và nhạy cảm, yêu thiên nhiên, nghiêm túc với cuộc sống nơi quê nhà của nhà thơ Nguyễn Tí.

– Nhà thơ nhìn và nghe cái tinh tế, cái thú vị của mùa hè:

+ Nhà thơ nhìn cành lá xanh mướt, những chùm lựu đỏ tươi, tiếng ve kêu râm ran cả một góc trời, bóng dáng những người dân làng chài mỗi sớm mai thức dậy kéo lưới khi chiều về. .

+ mùi sen, mùi hè

→Tâm hồn của nhà thơ nguyễn trãi sống chan hòa với thiên nhiên, điều đó cho thấy tác giả là một người yêu đời, yêu cuộc sống.

– nguyễn trai yêu nước thương dân:

+ “dễ dàng” là một từ cũ có nghĩa là có thể, nên

+ “Nuqin” là cây đàn của vua khi lên ngôi. Đây là tác phẩm kinh điển quen thuộc của Trung Quốc kể về thời đại nghi binh – một vị vua nhân từ mang lại ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Vua Nghiêu ngày ngày thổi đàn tỳ bà hát bài gió nam ca ngợi cảnh thái bình của đất nước

→Thể hiện niềm khao khát được sở hữu một cây đàn piano, ca ngợi cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp và cuộc sống vui tươi của quê hương, niềm vui sướng hạnh phúc của tác giả khi được sống chan hòa với làng quê.

+ Câu cuối thể hiện rõ ràng, cụ thể ước mơ thấy đất nước thái bình, thịnh trị.

→ nguyễn trãi sống thanh nhàn nhưng vẫn nặng lòng vì dân, vì nước. Anh ước mơ về một cuộc sống ấm no, sung túc không chỉ ở quê nhà mà trên khắp mọi miền đất nước.

– Nghệ thuật:

+ Trữ tình, giọng trầm, văn sinh động

+ sáng tạo thơ thất ngôn xen lục ngôn

+ Ngôn ngữ thơ phong phú, đa dạng, có lớp Hán Việt, lớp thuần Việt tạo nên vẻ đẹp trang trọng, giản dị

+ rút kinh nghiệm

Ba. kết thúc

——Một lần nữa nhấn mạnh tình yêu thiên nhiên của tác giả, ca ngợi phẩm chất tuyệt vời của nhà thơ là quan tâm đến sự nghiệp chung của Tổ quốc dù đã bị sa thải.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 2

Khi ẩn cư ở Côn Sơn, Nguyễn Điềm đã viết rất nhiều bài thơ độc đáo, trong đó có chương thứ 43 của “Tuyển tập thơ Bao Jingguo”. Bài thơ này là một bức tranh phong cảnh mùa hè độc đáo, nhưng cũng có thể toát lên vẻ tự tin của tác giả.

Những câu đầu tiên, chúng ta đọc đơn giản thôi, sao có vẻ yên bình, thanh thản và thanh thản đến thế.

“Vậy thì hãy tận hưởng khoảng thời gian thú vị ở trường”

Đoạn thơ miêu tả hình ảnh nhà thơ Nguyễn Thi ngồi dưới bóng cây nhàn nhã thưởng ngoạn sự mát mẻ. Việc quân, việc nước phải hoàn thành, ông trở về với cuộc sống bình dị, giản dị nhưng hài hòa, gần gũi với thiên nhiên. Một số sách dịch là “thời gian rảnh rỗi trong thời sinh viên”. Nhưng “rảnh” hay “rồi” cũng thu hút sự chú ý của người đọc. Thời gian rảnh rỗi, mọi thứ đã sẵn sàng, và sự kết thúc của “back to school” lại một lần nữa được chú ý. Cả bài thơ không còn đơn thuần là hình ảnh Nguyền Tí ngồi dưới bóng râm mà bộc lộ cảm xúc, tâm sự của tác giả: “Hãy thảnh thơi hưởng ngày dài”. Một xã hội suy yếu, khát vọng và ý chí của tác giả bị chôn vùi, và không còn lại gì, anh ta rời đi, trốn tránh chính phủ và dành cả ngày ở trường. Để làm nhẹ một tâm sự, một gánh nặng trên vai. Cả bài thơ thoáng chút ý nghĩ thầm kín, không còn chút gì là yên tĩnh.

Xem Thêm: Truyện ngắn Một người Hà Nội (Full) – Nguyên Khải – Áo kiểu đẹp

Trở về với thiên nhiên, để anh có cơ hội gần gũi với thiên nhiên hơn. Anh ấy vui mừng và bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của thiên nhiên.

<3

Thạch lựu còn đỏ

Hương hoa hồng bền lâu”.

Cảnh mùa hè chạy qua tâm hồn anh, và cảm xúc của anh vẫn còn sống. Cây lớn nhanh, tán xòe trên mặt đất như một tán rộng vươn lên không trung, cành lá xanh tươi. Cây lựu còn đỏ, hồ sen thơm ngát, điểm xuyết những cánh hồng. Qua lăng kính của nguyễn trãi, cuộc sống vẫn rực cháy, đủ đầy, cuộc sống là một vườn hoa, một khu vườn thiên nhiên đầy màu sắc. Có lẽ sở dĩ cảnh vật được ví như tiên cảnh ấy là bởi nó được nhìn bằng con mắt của một thi nhân đa cảm, tràn đầy khát khao sống…

Qua khung cảnh mùa hè, tâm trạng của Nguyền Tí cũng được thể hiện một cách sâu sắc:

“Gõ chợ cá làng chài

Khi tôi cầm ve sầu”.

Chợ phiên là hình ảnh bình yên trong tâm thức người Việt. Chợ sôi thì nước yên, dân thịnh, chợ tan thì người ta dễ nghĩ đến hình ảnh quốc biến, loạn, xâm, chiến, loạn. .. Cùng với tiếng ve kêu, tiếng gọi lúc hoàng hôn gợi lên cuộc sống mục đồng. Chính những màu sắc bình dị này đã làm sâu sắc thêm cảm xúc của anh ấy và gọi ra những ý tưởng mà anh ấy theo đuổi.

“Thật dễ dàng để chơi piano trong một thời gian

Minfu hỏi đường”.

“Dân no đủ”, đời sống người dân ngày càng ấm no, hạnh phúc là điều mà Ruan luôn khao khát, mong đợi. Ở đây, ông đề cập đến kẻ ngu vì khi vua Nghiêu cầm quyền, vua Thuấn đã nổi tiếng thịnh trị và thái bình. Vua Thuấn có đàn “nam phong” dùng để khen nhà giàu sản xuất nhiều lúa ngô khoai. Vì vậy, tác giả muốn đưa tiếng khèn của vua vào cuộc sống của nhân dân, ca ngợi sự ấm no, niềm vui và hạnh phúc của cuộc sống nhân dân. Những ước mơ đó chứng tỏ Nguyễn Thi là một nhà thơ lớn có tấm lòng nhân đạo cao cả. Ông luôn nghĩ đến cuộc sống của mọi người và quan tâm đến cuộc sống của họ.

Đó là một giấc mơ tuyệt vời. Có thể nói, dù bị triều đình đánh đuổi họ Nguyễn nhưng ông vẫn sống lạc quan, yêu đời, mong thực hiện được khát vọng lý tưởng của mình, để nhân dân được ấm no.

Đoạn thơ này làm rõ cảm xúc “cuốn sóng đông” ngày đêm với tấm lòng yêu nước thương dân của Nguyễn Thi trong thời gian lưu lại Côn Sơn. Anh ấy yêu thiên nhiên. Có lẽ chính thiên nhiên đã cứu Nguyên thoát khỏi giây phút u ám của cuộc đời. Dù sống theo dòng đời trôi theo dòng chảy nhưng các chàng trai vẫn một lòng bám lấy “một tấc đất tấc vàng tình xưa”. Nguyễn Trãi vẫn không quên lí tưởng thanh nhàn, nhân nghĩa, lí tưởng: Mong cho làng xóm không còn tiếng oán than.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 3

Trở lại những ngày ẩn cư ở Côn Sơn, Nguyễn Điềm đã viết rất nhiều bài thơ đặc sắc, trong đó có chương thứ 43 của “Tuyển tập thơ Baojingjing”. Bài thơ này là một bức tranh phong cảnh mùa hè độc đáo nhưng lại là một cái nhìn tự tin của tác giả.

Câu đầu tiên, ta đọc thoáng qua đã thấy sao mà có vẻ yên bình, thanh tịnh và thanh thản đến thế.

“Rồi tận hưởng không khí trong lành của thời học sinh”

Bài thơ khắc họa hình ảnh nhà thơ Nguyễn Trạch ngồi nhàn nhã dưới bóng cây như đang tận hưởng cái mát thực sự. Việc quân, việc nước phải hoàn thành, ông trở về với cuộc sống bình dị, giản dị nhưng hài hòa, gần gũi với thiên nhiên. Một số sách dịch là “thời gian rảnh rỗi trong thời sinh viên”. Nhưng “rảnh” hay “đã” cũng khiến người đọc chú ý. Rảnh rỗi, mọi việc đã xong, “ngày học” kết thúc và thu hút sự chú ý. Cả bài thơ không còn đơn thuần là hình ảnh Nguyền Tí ngồi dưới bóng râm mà chuyển tải tiếng nói nội tâm, tâm sự của tác giả: “Rảnh rỗi ta vui ngày dài”. Một xã hội đã suy yếu, hoài bão và ý chí của tác giả đã bị chôn vùi, còn anh thì chẳng còn gì nên chỉ còn cách ra đi, trốn nhà quan về, suốt ngày ngồi học “mát mẻ” để khuây khỏa. Tâm sự, bạn có một gánh nặng trên vai của bạn. Toàn bài thơ có một chút gì đó của tâm tư thầm kín, không còn vẻ yên bình nhẹ nhàng.

Xem Thêm: Truyện ngắn Một người Hà Nội (Full) – Nguyên Khải – Áo kiểu đẹp

Trở về với thiên nhiên, để anh có cơ hội gần gũi với thiên nhiên hơn. Anh ấy vui mừng và bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của thiên nhiên.

“He Lu đang siết chặt và lan rộng

Thạch lựu còn đỏ

Quả hồng có mùi thơm.

Cảnh mùa hè chạy qua tâm hồn anh, và những cảm xúc của anh vẫn sống động. Cây nho lớn rất nhanh, tán lá xòe rộng bao phủ khắp mặt đất, giống như một tán cây rộng vươn tới tận trời, cành lá xanh tươi. Cây lựu còn đỏ, hồ sen thơm ngát, điểm xuyết những cánh hồng. Qua lăng kính của nguyễn trãi, cuộc sống vẫn rực cháy, đủ đầy, cuộc sống là một vườn hoa, một khu vườn thiên nhiên đầy màu sắc. Cảnh vật như tiên cảnh, có lẽ bởi nó được nhìn qua con mắt của một thi nhân đa cảm, tràn đầy khát khao sống…

Qua khung cảnh mùa hè, tâm trạng của Nguyền Tí cũng được thể hiện một cách sâu sắc:

“Chợ cá làng chài”

Xem Thêm : Bài 21,22,23, 24,25 trang 111, 112 SGK Toán lớp 9 tập 1:Dấu hiệu

Bạch đàn ôm ve sầu chiều tối.

“Chợ phiên” là hình ảnh bình yên trong tâm thức người Việt Nam. Thị trường sôi động, nước thịnh, dân an, dân giàu. Khi chợ búa dễ gợi lên cảnh đất nước đổi thay, bạo loạn, chiến tranh, chiến tranh, binh đao… cộng với tiếng ve kêu lúc chiều tà gợi lên cuộc sống đồng quê. Chính những màu sắc mộc mạc này đã làm sâu sắc thêm tình cảm của anh ấy và khơi dậy những ý tưởng mà anh ấy đang theo đuổi.

“Người ngu cầm đàn một lúc thì dễ

Của người giàu hỏi đường đi.

“Dân giàu”, cuộc sống của người dân ngày càng viên mãn, hạnh phúc là điều mà Ruan Ji luôn khao khát và hy vọng. Ở đây, ông đề cập đến kẻ ngu vì khi vua Nghiêu cầm quyền, vua Thuấn đã nổi tiếng thịnh trị và thái bình. Vua Thuấn có đàn “nam phong” dùng để khen nhà giàu sản xuất nhiều lúa ngô khoai. Vì vậy, tác giả muốn đưa tiếng khèn của vua vào cuộc sống của nhân dân, ca ngợi sự ấm no, niềm vui và hạnh phúc của cuộc sống nhân dân. Những ước mơ đó chứng tỏ Nguyễn Thi là một nhà thơ lớn có tấm lòng nhân đạo cao cả. Bác luôn nghĩ đến nhân dân, quan tâm đến cuộc sống của họ.

Đây là một giấc mơ tuyệt vời. Có thể nói, dù bị triều đình trục xuất họ Nguyễn nhưng ông vẫn sống lạc quan, yêu đời, mong thực hiện được khát vọng lý tưởng của mình, để nhân dân được ấm no.

Bài thơ này làm sáng tỏ tình cảm yêu nước của Nguyễn Điềm đối với những người ngày đêm “cuốn Đông triều” vào thời Côn Sơn của ông. Anh ấy yêu thiên nhiên. Có lẽ chính thiên nhiên đã cứu Nguyên thoát khỏi giây phút u ám của cuộc đời. Dù sống một cuộc đời thuận theo tự nhiên, Utley vẫn coi trọng “từng tấc đất, từng tấc vàng”. Nguyễn Trãi vẫn không quên lý tưởng của nhân dân, lý tưởng của nhân loại, lý tưởng: Mong làng này, làng này đừng kêu ca, kêu ca.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 4

Đối với bài thứ 43 của Baojing Realm, trong tuyển tập thơ Guoyin của Ruan Ti, tiêu đề của Xia Rijing cũng đúng. Hầu hết các bài thơ của họ kính râm vẫn thiên về khoe khoang trang sức, giống như chủ đề chung của nhóm người này. Trong khi đó, Bài học 43, mặc dù không phải là không có cảnh báo, nhưng thiên về kịch bản hơn. Cả bài thơ là nỗi ấm ức của một thiếu niên trước cảnh mùa hè rộn ràng. Dù được viết cách đây hơn 6 thế kỷ nhưng nhiều văn bản đã trở nên xa xưa đối với người hiện đại, thậm chí với gần 20 tựa sách dài, cảnh mùa hè vẫn là thừa. Sức mạnh vượt qua khoảng cách thời gian khổng lồ và vượt qua rào cản ngôn ngữ dày đặc giờ đây đã đến được với độc giả. Điều gì làm cho bài thơ này có sức sống? Cây bút thiên tài? Sự tinh tế của tâm hồn? Trái tim đàn ông cao bao nhiêu? Có lẽ không phải là một yếu tố riêng lẻ mà là sự kết tinh của tất cả các yếu tố để tạo thành một chỉnh thể thơ sôi động, một cấu trúc ngôn ngữ cô đọng cộng hưởng.

Cảnh mùa hè, trên hết, là một cảnh sáng rực rỡ và nhộn nhịp. Nếu tuân theo nguyên tắc “thơ trong tranh”, người đọc hoàn toàn có thể hiểu bài thơ như một bức tranh. Một bức tranh được vẽ bằng lời. Theo phân loại tranh, tranh thiên về gam màu nóng. Thật là một màu sắc mùa hè tinh túy.

Hai tiêu đề, cái đầu mang không khí mùa hè đến cho người đọc:

“Vậy thì hãy tận hưởng khoảng thời gian tuyệt vời ở trường

Mật độ dày đặc và rải rác”

Sự xuất hiện của mùa hè rất phù hợp với tâm trạng, thời điểm và không gian. Ba từ “giải nhiệt” bao hàm hình ảnh một cậu bé đang tận hưởng mùa hè trong khoảng thời gian rảnh rỗi hiếm hoi của mình. Nhưng ba từ ngày khai trường mới có thể khơi dậy sự cộng hưởng của mọi người hơn nữa. Nếu ngày dài, sự khác biệt giữa đêm ngắn và ngày dài thực sự là đặc trưng của mùa hè. Nhưng nó chỉ là vấn đề thời gian? Nó dường như là một vấn đề tâm lý. Có khi nào một người hăng hái gánh vác trách nhiệm xã hội này lại cảm thấy mình là “tuổi học trò” khi vừa là trụ cột, vừa bận rộn với triều đình, lại là nguyên thủ quốc gia? không thể. Vào thời điểm đó, những người thích hành động khó có thể cảm nhận được “thời sinh viên”. Vậy chữ “ngày học” ám chỉ một khoảng thời gian nhàn hạ không mấy nhàn hạ ngoài đời trai? Nhưng không chỉ ở ý nghĩa của lời nói, thái độ ấy còn ẩn chứa trong âm vang của lời nói. Không phải vậy sao? Đoạn mở đầu tạo một cảm giác lạ lùng cho những ai quen đọc thơ khải huyền. Có sự giao thoa giữa các cảm giác khác nhau: ngắn và dài, nhanh và nhàm chán. làm thế nào về điều đó Phải chăng vì đó là một câu văn khác thường: chỉ có sáu chữ (lục bát) và chỉ có hai nhịp (3/3). Toàn bộ chuỗi ngắn và mỗi vần dài. Số nhịp tích lũy, với mỗi nhịp mở ra. Kéo dài này làm gì? Nghe tiếng vang của nó:

“Vậy thì hãy bình tĩnh/trong những ngày đi học”

Điều này chẳng phải tạo nên một giọng điệu riêng biệt, một giọng điệu có vẻ trái ngược nhau: vừa bức xúc vừa vu vơ? Nhàn nhã thúc giục, nhàn nhã quan tâm, đây chẳng phải là thái độ muôn thuở trong lòng con trai sao? Có lẽ không ngoa khi nói rằng trái tim này đang thầm tìm kiếm một mẫu câu như vậy ở đầu chương! Các nhà nghiên cứu hiện đại có thể gọi đó là sự tham gia sáng tạo vô thức không?

Kết hợp câu chủ đề thứ hai với câu chính, chúng ta thấy thiên nhiên phát triển rực rỡ qua màu sắc rực rỡ của thảo mộc và hoa lá:

<3

Thạch lựu còn đỏ

Hồng liên tri đã ngửi thấy hương rồi”

Trật tự không gian kéo dài từ cao xuống thấp, điểm nhìn của nhà thơ cũng trải dài từ mặt đất đến hành lang rồi xuống ao sen. Thiên nhiên ở bậc nào thì sức sống bên trong cũng căng tràn. Các sinh vật trong tự nhiên không tĩnh. Họ rời đi. Những chiếc lá xanh “ép” lại như cuộn lại từng chiếc một, khi tỏa nắng lá lại “mở ra” như chiếc ô. Màu đỏ ngọc hồng lựu không lặng lẽ tô điểm thêm màu sắc, cũng không bùng lên vài tia lửa, mà bùng lên những chùm ánh sáng đỏ rực, thắp sáng cả hiên nhà như pháo hoa. Sen dưới đáy hồ đáp lại bằng màu hồng chín mọng và hương thơm bay lên không trung. Những động tác dày đặc “bóp”, “tút”, “tút”, “lốp”… khiến mọi loài cây tưởng chừng như thảo mộc đều cảm thấy hưng phấn và dịu lại. Do đó, cảm giác chuyển động mạnh mẽ vang vọng sự lạnh lùng của trường màu và kích thích sức sống tự nhiên của thời đại hưng thịnh.

Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Ta còn thấy một Nguyễn Trãi tinh tế hơn. Nhà thơ nắm bắt được một nhịp điệu vận động vô hình một lần nữa thôi thúc, thúc đẩy tạo vật. Chỉ cần để ý, bạn sẽ thấy: các vị thuốc liên tục từ cao xuống thấp, chuyển động liên tục từ trong ra ngoài, lá-hoa-hương đồng bộ, đặc biệt là tiết tấu nhanh. Màu hồng liên tục có mùi thơm. Loài này hiện hữu, loài khác đã hiện hữu, phản ứng với nhau, chen lấn nhau, tạo nên một bầu không khí trong đó các sinh vật thi nhau khoe sắc, khoe sắc.

Từ ngữ ở đây có thể đảm bảo tạm dừng. Đầu tiên, từ. Hiện có hai ghi chép khác nhau về câu thơ hồng nhan có mùi… nên có hai cách hiểu khác nhau. Một phiên bản ghép là “thiếc”, có nghĩa là không có mùi và thể hiện sự thất vọng. Một phần ăn là “tạm biệt”, có nghĩa là tỏa hương thơm và thể hiện sự thịnh vượng, giàu có. Kèm theo các từ là cú pháp. Cặp quan hệ từ “cũng”… “đã” trong cặp câu đúng biểu thị kiểu quan hệ cú pháp nào? Nhiều người chỉ coi chúng là dấu hiệu của một mối quan hệ đang đi xuống: “còn sót lại”… “la hét”. Kể từ đó, mọi người đã hiểu được ý nghĩa của chúng, bởi vì Garnet Garnet vẫn phát ra ý thức màu đỏ/hồng, và nhà tiên tri tin (từ) mùi này. Đây có phải là một sự hiểu biết thích hợp? Để làm rõ, có lẽ nên có cơ sở của văn thơ và luật nghệ thuật hơn là cơ sở của chữ viết. Có một quy luật trong nghệ thuật: chi tiết tuân theo tổng thể, và tổng thể thống trị chi tiết. Cảm hứng chung của bài thơ là về sự căng tràn sức sống của mùa hè. Vì vậy, hình ảnh (thiên nhiên và cuộc sống sông nước) tạo nên tổng thể ở đây cũng phải nhất quán, và từng chi tiết phải giúp làm nổi bật sự phồn thịnh. Hãy xem, từ “tin” có nghĩa là không có gì. Nó nói hãy suy nghĩ. Nói chung sao hay, chi tiết sao dở? Rõ ràng, “tin” sẽ bị lạc phím và phá vỡ hệ thống. Ngược lại, từ “biệt” có nghĩa là thịnh vượng, chỉ để cộng hưởng với sự thịnh vượng đó. Điều này cũng đúng với quan hệ cú pháp. Cặp trạng từ “still”… “had”… này không chỉ nói về kiểu quan hệ từ chối: “is still”… “was over”, mà nó còn được sử dụng để nói về tính chất tăng tiến. chỉ Loại mối quan hệ: “Đã”…”Đã thêm”. Trên toàn bộ điều này, các mối quan hệ phải tiến bộ để tham gia. Vì vậy, nghĩa của hai câu chỉ có thể là: trái lựu còn nhú ra đỏ hồng, đã tỏa (tỏa) hương rồi. Hoa sen và lựu bổ sung cho nhau và bổ sung cho nhau để tạo nên vẻ đẹp mùa hè hoàn hảo.

Điều bổ sung cho thiên nhiên lộng lẫy là cuộc sống sông nước thịnh vượng. Theo đó, những bức tranh đầy màu sắc của mùa hè giờ đây tràn ngập âm thanh:

“Gõ chợ cá làng chài

<3

Nghĩ cũng thú vị lắm, chợ là hình ảnh rất đặc trưng của kiểu sống này. Khi đông đúc, chợ là hình ảnh vui tươi của cuộc sống tất bật. Khi thị trường đóng cửa, đó là hình ảnh của một sự giải thể đang xuống dốc. Chỉ nhìn vẻ bề ngoài của chợ rau cũng thấy được dư âm của cuộc sống. Âm thanh “ồn ào” từ chợ cá ở làng chài nói lên cuộc sống sôi động xung quanh. Ngay cả hình ảnh của bạch đàn. Khi mặt trời lặn, bóng tối bao trùm và bao trùm xung quanh, và âm thanh của cuộc sống hàng ngày biến mất. Lúc lâm chung, dù là nơi núi non hay nơi đài các, không khí tịch mịch khó tránh khỏi.

Nhưng không khí nơi đây đã bị tiếng ve xua tan. Tiếng ve kêu inh ỏi, như một nhạc cụ, làm cho buổi tối trở nên sống động. Phải là một tâm hồn cởi mở, một tâm hồn hào hứng, mới có thể nghe thấy tiếng ve kêu inh ỏi biến thành tiếng đàn hạc đó. Từ những làng chài xa xôi của tầng lớp dân nghèo đến căn gác trọ bần của tầng lớp thượng lưu, đâu đâu cũng náo nhiệt. Bức tranh toàn cảnh có cái nhìn bao quát, một hai nét là rực rỡ, ngày xưa tranh vẽ tự nhiên là từ cao xuống thấp, còn bây giờ bức tranh cuộc sống là từ thấp đến cao, từ xa đến gần. Lối viết đảo ngữ pháp, đặt những tiếng lẩm bẩm ở đầu mỗi câu, như để tạo điểm nhấn. Chúng tôi cho rằng tác giả đang muốn lan tỏa một hệ thống âm thanh lớn trong không gian. Khung cảnh giữa mùa hè thậm chí còn thịnh vượng hơn.

Có đứng ngắm cảnh mới thấy được phần nào tấm lòng của người vẽ cảnh. Đúng vậy, khung cảnh đó không chỉ cho ta biết sự mong manh của tâm hồn mà còn là sự rạo rực của niềm khao khát sống. Nhưng chúng tôi có linh hồn và sự sôi nổi của một trái tim nghiêm túc với cuộc sống. Nhưng chúng ta có dịp được biết trực tiếp hơn tấm lòng ấy qua mong muốn thẳng thắn của nhà thơ:

“Thật dễ dàng để chơi piano trong một thời gian

Người giàu trên khắp thế giới đang đi theo con đường riêng của họ”

Nếu có đàn tỳ bà, tôi sẽ đánh đàn nam cầu tám phương. Cặp kết này cho ta thấy ý chí của ốc trai. Ai dám mang tâm nguyện đó? Chỉ là một nhà thơ bình thường? Chỉ là thần công? Làm sao những người này dám mơ ước được cầm cây đàn của nhà vua trong tay? không. Ngoài đời, Nguyễn Tí là một công chức xét về địa vị. Nhưng trong thơ, trong thế giới của những khát khao riêng tư nhất của mình, ông thể hiện một khát vọng lớn lao như vị quân vương, biểu tượng của lịch sử. Chẳng có vấn đề gì với việc đấy cả. Hơn nữa, đó là một tham vọng đầy dục vọng.

Hơn nữa, Nguyễn Điềm chơi đàn có phải là để ca ngợi cuộc sống sung túc hiện nay không? không. Dù cảnh bày tiền có nhộn nhịp. Nhưng anh vẫn chưa hài lòng. Anh ta muốn lấy cây đàn tỳ bà của nhà vua và chơi bài hát của gió nam, cầu nguyện cho sự thịnh vượng của người dân. Anh mong được sống một cuộc đời thật sự bình yên. Đó là niềm khao khát sâu sắc và cháy bỏng suốt đời. Vì điều này, ông đã phải trả giá bằng sinh mạng và tôn giáo. Tại sao anh lại nhào nặn nó thành một câu tục ngữ, một câu dừng lại đột ngột như muốn khoét sâu thêm nỗi đau trong lòng. Đây há chẳng phải là dục vọng của một người suốt đời “kính quốc” hay sao!

Và khung cảnh mùa hè như thế, tuyệt vời chưa, tâm hồn của một người tài và tấm lòng của một vị vua?

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 5

“Vậy thì hãy bình tĩnh lại khi còn là sinh viên

Ép đùn ép xanh phủ gương

Thạch lựu còn đỏ

Quả hồng thơm

Ra chợ cá làng chài

<3

Người ngu cầm đàn thì dễ

Người giàu ở khắp mọi nơi”

Bài thơ Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi thể hiện một tâm hồn giàu tình yêu thiên nhiên, cuộc sống, con người, đất nước.

Trong bức tranh mờ ảo, bầu trời chiều đỏ rực, một tòa nhà yên tĩnh, cây hoa già ngoài sân phủ tán xanh thẫm, cây lựu đỏ au dưới hiên nhà. Một số ve trên một chi nhánh. Trong đầm sen hồng, xa xa là làng chài, chợ búa. Trên gác có một người đàn ông ngồi thiền. Khi nhìn vào một bức tranh, đầu tiên chúng ta thấy tư thế của một người đang ngồi ở đó. Câu mở đầu là “Sang” – thong dong, thong thả ngắm cảnh.

Xin hãy nhớ rằng, đây là một bức tranh cuộn đẹp như tranh vẽ, một vị tướng quân từng xông pha trận mạc đã “đau lòng” vì vận mệnh nước nhà “dựng trúc phất phới”, sau đóng vai ẩn sĩ Nhân vật mà trái tim đồng hương không bao giờ nguôi ngoai: “Ngày và đêm trỗi dậy”. Trong cơn thử thách của cuộc đời, Nguyễn Thiếp nhận ra khoảnh khắc hiếm hoi này và thấy rằng một tư thế ung dung, thoải mái mới là sự hưởng thụ thực sự. Sau tư thế ấy mới thấy một không khí thanh bình cả làng, giang sơn vừa đi đã quá xa.

Người này có đôi mắt tinh anh và dòng máu cuồng nhiệt. Mắt người xem rất phê: ba cây, ba hình, không trùng nhau. Tả cây lộ rõ ​​bộ mặt của mùa hè. Cây cối: Tán cây xanh mướt, trải dài – sức sống cao. Lựu: Màu đỏ – màu rực rỡ của sức khỏe. Sen hồng: Hương đậm – sưởi ấm tâm hồn, nốt cao. Ba cây, ba hình, ba nửa màu (xanh, đỏ, hồng) đều có linh hồn. Ngôn ngữ thơ đã thay thế cho màu sắc, chất liệu của hội họa, thay vào đó là ngôn từ sinh động của cuộc sống hàng ngày. Từ “vắt” khiến ta cảm nhận được sức sống căng tràn mà mắt thường có thể nhìn thấy được. Từ “phun” thậm chí còn xa lạ hơn. Thay vì vẽ cây nghệ tây, tôi cảm thấy cây lựu phun và đổ màu đỏ. Hoa sen hồng thơm. Một tích tắc khác cũng đã làm hết sức mình trong cuộc gọi cuối cùng. Chợ làng chài rất sôi động và ồn ào…

Xem Thêm: Tóm tắt Lão Hạc hay, ngắn nhất (20 mẫu) – VietJack.com

Tôi chợt nhận ra một điều kỳ lạ. Nghệ sĩ của nhà thơ Nguyễn Trãi thế kỷ 15 của Việt Nam không liên quan gì đến các họa sĩ vĩ đại của Hà Lan thế kỷ 10, v.v. Đó không phải là màu sắc được sử dụng, mà là cách nó được thể hiện. Van-oc vẽ cánh đồng lúa và chúng tôi nghĩ rằng cánh đồng lúa đang cháy. Cây cối ven đường cũng bị cháy rụi. văn-đáo tự thiêu trong sơn. nguyễn trai cũng cháy hết mình trong thơ. Những từ “bóp”, “xịt”, “tạm biệt”, “lão lai”, “túi phân” là ngọn lửa rừng rực trong lòng chàng trai dù phải kìm lại vì những lần “Ừ, vui ngày xưa”. .Ngày đi học”.

Trong bức ảnh này, thính giác nhạy bén của cô bé giúp nguyen trai “vẽ” khung cảnh bằng âm nhạc. Không nhìn rõ chợ cá phía xa, nhưng âm thanh “tút tút tút” mang theo nhịp sống hối hả, nhộn nhịp của một cuộc sống yên bình len lỏi vào tâm trí người đọc. Nếu “Old Qing” là bản giao hưởng của cuộc sống hàng ngày của con người, thì “Dangdang ôm con ve sầu” đi kèm với độc tấu đàn tỳ bà, được chơi nghiêm túc vào buổi tối, mang khí chất quý tộc kéo dài và một tòa nhà cao tầng cô đơn. Hai phong cách dân gian và quý tộc bổ sung cho nhau, bởi chất keo của cuộc sống hàng ngày tràn đầy sức sống.

Vì vậy để vẽ nên bức tranh này không chỉ là vấn đề giác quan nghề nghiệp của họa sĩ hay nhà thơ, mà là khả năng và phẩm chất của tâm hồn – tâm hồn tinh tế, biết quan tâm của một người rất yêu đời, yêu đời.

Hình ảnh “Cảnh mùa hè” có nhận xét – phản ánh độc lập:

“Thật dễ dàng cho một kẻ ngốc cầm đàn piano trong một giờ

Người giàu ở khắp mọi nơi”

Một chu kỳ thơ ca từ hướng ngoại đến hướng nội. Từ miêu tả đến biểu cảm, từ đối tượng đến chủ thể. Nguyễn Trãi đã trực tiếp bộc lộ cảm xúc của mình ở hai câu cuối. Đó là một giấc mơ, một học thuyết nhân học ấp ủ đã thành hiện thực. Một giấc mơ là một giấc mơ trở thành sự thật. Giấc mơ của những người phương Đông sống trong thời trung cổ trong một ngàn năm. Tôi cầu mong một vị vua hiền hòa được bình yên và tràn đầy hạnh phúc. Hơn 400 năm trước, vào thời đại Tiên Lý, Pháp Thuận có nói: “Nước như mây cuốn/ Nam trời rộng mở thái bình/ Vũ Uy trong cung/ Đất sĩ phu”. Vận nước không như ý, nguyện chữ bình, vua không làm loạn dân, khắp nơi không có thương vong. Nhiều thập kỷ sau, vị vua thông thái Li Qingzong đã tìm mọi cách để thực hiện ước nguyện của mình:

“Nam Bắc”

Bài hát hòa bình lan tỏa tiếng tăm”

Xưa nay, từ góc độ nhân sinh, nhìn cuộc đời – từ cỏ cây, vạn vật đến chúng sinh đang sống hạnh phúc, Nguyễn Trãi lại khao khát ước vọng bấy lâu này. Đó là ước mơ của một vĩ nhân để trị vì đất nước và mang lại hòa bình cho thế giới, làm giàu cho người dân và củng cố đất nước.

Nếu một giấc mơ khác thuộc về một vĩ nhân, thì cốt lõi của giấc mơ thuộc về một nhà thông thái. Đó chính là khái niệm “gần dân” (vì dân sống trong làng) được nêu rõ trong thông điệp của Ngô – “hướng dân, yên tâm”. Đây là một ý tưởng tốt. Với Nguyễn Trãi, tư tưởng ấy sục sôi trong hành động, trong trăn trở và cháy bỏng trong thơ ca. Cả bài thơ có 8 nhân vật, cho đến câu cuối cùng nổi bật lên là chữ “người” nhưng lại là nền tảng tư tưởng, tình cảm của tác giả và là linh hồn của cả bài thơ. là sợi chỉ đỏ nối kết cả tám câu thơ lại với nhau.

“Cảnh mùa hè” không nhằm mục đích hướng dẫn chung. Trước sự trỗi dậy của cuộc đời, quá đỗi bình thản, Nguyền Tí tự cảnh cáo mình, để cuộc đời này mãi mãi chỉ nghĩ đến một chữ “ưu tiên”.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 6

Nguyễn Trãi được biết đến là nhà thơ, nhà văn lớn của dân tộc. Phải kể đến bài thơ Cảnh ngày hè, một trong những kiệt tác của ông, thể hiện tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu đời, yêu người, yêu quê hương của tác giả:

“Rồi hãy tận hưởng cái mát mẻ của thời học trò, hoa xanh chen tán tán. Thạch lựu vẫn phun đỏ, hồng không ngừng tỏa hương. Sẽ có kẻ ngốc ôm đàn tỳ bà cả tiếng đồng hồ, người giàu sẽ hỏi đường”

Bài thơ “Cảnh ngày hè” của Nguyễn Trãi là bài thơ thứ 43 trong chùm “Bao người vi viên” của bộ “Thơ Quốc âm thi tập”, là một bức tranh cuộn đẹp về thiên nhiên và tình cảm yêu nước của nhân dân. tác giả.

Đầu tiên, tác giả miêu tả hoàn cảnh sống của bản thân trong những ngày ở ẩn. Câu thơ mở đầu, đọc nhẹ nhàng, gợi lên một cuộc sống bình lặng, an nhàn: “Rồi vui những ngày mát trường”. “Rồi” ở đây có nghĩa là ung dung, thong thả. Free time during a “school day” có nghĩa là một ngày dài, ngồi “mát mẻ” – một hoạt động nhàn nhã, yên tĩnh, thư giãn. Từ đó ta thấy được trạng thái tâm hồn bình lặng, thư thái của tác giả. Nguyễn Trãi cả đời bận rộn, cống hiến cho đất nước, nay được thảnh thơi hiếm có trong đời.

Do đó, anh ấy gần gũi với thiên nhiên hơn. Bức tranh vẽ cảnh mùa hè nổi lên như một bức tranh thiên nhiên mùa hè lộng lẫy:

“Hoa xanh vắt ra xòe rộng. Thạch lựu còn phun đỏ hồng, thơm ngào ngạt”

Nguyễn Trãi say mê, rạo rực trước vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè. Hoa loa kèn căng tràn sức sống, nay tán lá đã xanh mướt bao trùm cả không gian. Với màu đỏ của cây lựu làm khung cảnh thêm sâu. Đầm sen tỏa hương thơm ngào ngạt, rung rinh trong gió. Cảnh thiên nhiên mùa hè thể hiện tâm hồn tươi mới, đầy sức sống, tinh tế, nhạy cảm và yêu thiên nhiên của Nguyễn.

Không chỉ là cuộn tranh thiên nhiên mà còn là cuộn tranh đẹp về cuộc sống con người:

“Vui chợ cá làng chài, xây làng ôm ve sầu”

Sử dụng nhiều từ Hán Việt như “ngư ông, ve sầu, chũm chọe”, kết hợp với các từ thuần Việt như “lao o’o”, “d’ang dai” tạo nên vẻ đẹp mộc mạc, bình dị. Vừa trang nhã, vừa trang nghiêm. Cuộc sống của con người có thể được cảm nhận không chỉ qua thị giác, mà còn qua âm thanh. Đó là âm thanh từ làng Yushi, tiếng ve kêu mỗi mùa hè. Những âm thanh đặc trưng của một mùa hè đồng quê làm cho mùa hè trở nên vui nhộn và sống động. Tác giả thật tinh tế khi sử dụng các động từ như “đón, siết, gửi” khiến người đọc cảm nhận được sức sống của cảnh vật mùa hè. Nhờ vậy, thiên nhiên và con người tràn đầy sức sống, lạc quan, yêu đời, tinh tế, nhạy cảm và yêu thiên nhiên, giống hệt như cuộc sống nơi quê nhà của nhà thơ Nguyễn Tí.

Hai câu cuối bộc lộ tấm lòng yêu nước thương dân của nhà thơ. Quan chức tuy ở ẩn nhưng Ruan Ti vẫn quan tâm đến Trung Hoa Dân Quốc:

“Người ngu chơi đàn tỳ bà trong một giờ thì dễ, nhưng người giàu hỏi đường khắp nơi”

Nhà thơ mượn hình ảnh “ngu”, tức đàn tỳ bà của vua Thuấn. Đây là tác phẩm kinh điển quen thuộc của Trung Quốc kể về thời đại Thuấn – vị vua nhân từ đã mang lại ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Mỗi ngày, vua Nghiêu và vua Thuấn thường lấy đàn tỳ bà của mình ra và tấu khúc nhạc của gió nam, ca ngợi cảnh thái bình của đất nước này. Qua đó, nhà thơ thể hiện mong muốn đưa loại nhạc cụ này vào cuộc sống của mọi người, ca ngợi cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp và cuộc sống vui tươi ở quê hương, ca ngợi niềm vui và hạnh phúc của tác giả khi sống chan hòa với thôn quê. Kết thúc bài thơ là ước mơ đất nước thái bình thịnh trị của Nguyễn Tí.

Như vậy, qua những đoạn thơ trên, người đọc thấy được tấm lòng yêu nước của con người Nguyễn Trí. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Người luôn có một tình yêu sâu sắc đối với nhân dân và đất nước.

Phân tích cảnh mùa hè – Mẫu 7

“Quốc Âm” của Nguyễn Trãi là một không gian trữ tình độc đáo. Cảnh phong phú, tình yêu phong phú, nhưng chương thứ bốn mươi ba của bộ “Bảo quốc” là độc đáo, thể hiện sự tự tin của tác giả. Bài thơ có tên là “Cảnh mùa hè.”

Khổ thơ đầu cho thấy Nguyễn sống rất ung dung tự tại. Bởi vì, nếu bạn vẫn có thể tham gia vào chính trị, thì không có gì thoải mái như vậy. Bài thơ có lẽ được sáng tác vào khoảng năm 1438-1439, khi Nguyễn Trãi về Côn Sơn để tránh các đại thần đang cai quản triều đình. Lời bài hát như tiếng nói từ trái tim: “Ừ thì rảnh rỗi bao nhiêu thì bình yên bấy nhiêu”.

Bạn có thể nghĩ ra 4 câu đầu tả cảnh. Tác giả mở ra với thiên nhiên những lúc rảnh rỗi để “giải nhiệt” cuối hè. Bức tranh rất sống động và tràn đầy sức sống. Những khóm bách xanh màu ngọc bích của nó đang “chen chúc”, xòe rộng, xòe rộng như một chiếc ô xanh với cành lá đan xen. Màu xanh thật tươi tốt và chưa lan rộng.

Dưới hành lang, hoa lựu đỏ tươi chói mắt. Màu đỏ là màu nóng, màu xanh là màu lạnh, làm cho khung cảnh trở nên sống động và sinh động, như thể đang cạnh tranh để thể hiện sự sống. Cuối xuân đầu hạ, nguyen trai cũng mang đến cho người ta một cảm giác tinh tế:

“Xuân muộn trong tiếng cuốc”

Tả mùa hè, nguyễn du viết:

“Tường lửa lựu”

Cảnh ở đây được tiếp nhận qua nhiều giác quan (mắt, mũi, tai và cả ấn tượng). Mùa hè đi cùng với mặt trời lặn, nhưng có một nguồn năng lượng sống bên trong dường như không thể kìm nén, “bóp nghẹt” và “bùng nổ” mọi thứ. Cảnh được nhân cách hóa nên ở đây thiên về tả tâm thái của sự vật, điều đó cho thấy tình yêu cuộc sống của tác giả mãnh liệt đến nhường nào.

Mẫu câu khiến người ta liên tưởng hoa đỏ rải hành lang chứ không phải lựu, đầm sen không còn thơm, sen cũng không thơm. Màu sắc tinh tế và tươi mát, mặc dù tôi biết hương thơm màu đỏ đến từ đâu. Có lẽ nhà thơ đang cô đơn và chán chường với ý nghĩ rằng thiên nhiên có thể chữa lành nỗi đau. Nhưng giữa những âm thanh của thiên nhiên, Nguyễn Trãi vẫn chắt lọc những âm thanh của cuộc sống. Khi trở về với thiên nhiên, anh ta có cơ hội gần gũi hơn với thiên nhiên. Anh ấy vui mừng và bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của thiên nhiên.

“Thạch lựu vắt xanh, đỏ son còn phun phấn đỏ, thơm”

Cảnh sắc mùa hè chạy qua tâm hồn, tình cảm của ông, thiên nhiên tràn đầy sức sống. Loại cây này phát triển rất nhanh, tán ngày càng to, có thể vươn lên không trung như một tán rộng, cành lá xanh tươi. Cây lựu còn đỏ, đầm sen thơm ngát, cành lá hồng điểm xuyết hoa. Qua lăng kính của nguyễn trãi: sức sống vẫn hừng hực, căng tràn, cuộc sống là một vườn hoa, một khu vườn thiên nhiên đầy màu sắc. Cảnh vật tựa như tiên cảnh, có lẽ bởi nó được nhìn qua con mắt của một nhà thơ đa cảm, bâng khuâng với cuộc đời. Là tiếng ồn ào của chợ cá phát ra từ làng chài, hay chính tác giả đang ngây ngất khi nhìn thấy “nhà giàu”, thậm chí cả tiếng ve kêu du dương, chẳng lẽ trái tim của Ruan Ti đang chơi nhạc?

Nghe nói thiên hạ đủ giàu, đủ vui, đủ sướng, nguyễn trai nằm mơ thấy cây đàn lớn gảy đàn gió nam ca ngợi cảnh:

“Người giàu ở đâu cũng có”

Những câu lục bát được ngắt thành nhịp đều để cô đọng cảm xúc trong bài nên dù có “rồi nguôi ngoai” tác giả vẫn có lý tưởng vì dân. Một người mang lại hạnh phúc cho mọi người trong suốt cuộc đời của mình.

“Ba năm họp một hai cuộc, đổi tên đổi họ, xin nhiều hơn phần đó, ngồi nhìn đời bình lặng”

(Tự Từ Bi, Bài 10)

Bài thơ này nói rõ cảm xúc của Nguyễn Đề trong thời gian ở Côn Sơn nhưng lòng yêu nước thương dân vẫn ngày đêm “cuốn về hướng Đông”. Anh đam mê thiên nhiên, cây cỏ. Có lẽ chính thiên nhiên đã cứu Nguyên khỏi những chàng trai đa sầu đa cảm “một tấc đất tình xưa”. Nguyễn Trãi vẫn không quên lí tưởng thân dân, lí tưởng nhân nghĩa, lí tưởng mong làng vắng hết lời than thở.

Phân tích cảnh mùa hè – Bài mẫu 8

Nguyễn Trãi là anh hùng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới, ông đã để lại cho đời một sự nghiệp sáng tác đồ sộ, trong đó có việc sáng tạo ra chữ Hán và danh từ. Ở khía cạnh nào đó ông cũng có những tác phẩm xuất sắc. “Cảnh ngày hè” là một trong những bài thơ nổi bật nhất của ông trong tuyển tập Quốc ca.

Tác phẩm thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu đồng bào và lòng yêu nước sâu sắc của Nguyễn Trãi. Bài thơ mở đầu bằng một câu thơ tuyên bố: Vậy thì hãy tận hưởng những ngày đi học. Then có nghĩa là nhàn rỗi, nhàn rỗi, rồi đảo lên đầu câu 1/2/3, cách đánh nhịp lạ, độc đáo này góp phần nhấn mạnh hoàn cảnh, cảm xúc của nhân vật trữ tình.

Trong cuộc sống bộn bề lo cho dân cho nước, đối với Nguyễn Khiết, đây là khoảng thời gian thảnh thơi hiếm có trong đời. Kết hợp lời văn với những ngày dài thời học sinh gợi nhớ về quãng thời gian ông đã lui về sống ẩn dật, ung dung, sống chan hòa với thiên nhiên.

Những câu thơ mở đầu cho người đọc thấy một tâm hồn rộng mở trước mọi điều tốt đẹp của thiên nhiên và cuộc sống. Sau chương mở đầu, năm câu thơ tiếp theo mở ra khung cảnh mùa hè thật sinh động, tươi đẹp và tràn đầy sức sống:

Tán cây hòe lức vắt vẻo phủ đầy thạch lựu và liên tục phun đỏ hồng, thơm phức như chợ cá làng chài.

Xem Thêm : Nội dung chương trình Hóa Học lớp 9 Kỳ 1

Mùa hè được tác giả miêu tả qua hàng loạt sự vật: cây hương thảo, cây lựu, hoa sen, đây là những loại cây đặc trưng của mùa hè. Nhưng ấn tượng hơn cả là cách Nguyễn Trãi kết hợp sự vật thiên nhiên với các động từ: vắt, lựu phun, sen, diễn tả sức sống mạnh mẽ, mãnh liệt, sự vươn lên của cảnh vật, tất cả đều hướng lên, càng sống động.

Bức tranh mùa hè trở nên sinh động hơn với sự kết hợp của các gam màu xanh, đỏ, hồng rực lửa khiến bức tranh thêm sinh động và tràn đầy sức sống. Không gian tràn ngập hương thơm đặc trưng của mùa hạ như hoa sen, lựu, đủ loại hoa… Sự dịu dàng, tươi mát của chúng tan trong không khí và lan tỏa vào lòng nhà thơ. . .

Trong bức tranh ấy còn có âm thanh của cuộc sống con người. Tiếng ồn ào của chợ cá gợi lên nhịp sống tấp nập, sôi động của làng chài, cũng là một mô hình thu nhỏ của cuộc sống con người. Đồng thời, tiếng chim kêu còn gợi cho ta âm thanh từ xa vọng lại, cho thấy sự tĩnh lặng của không gian và sự mở rộng của lòng người, để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên. cuộc sống xung quanh.

Dưới ngòi bút của Nguyễn Trãi, hiện lên một loạt bức tranh mùa hè mang đặc trưng của phong cảnh làng quê Việt Nam, nơi vạn vật tràn đầy sức sống, náo nhiệt, đời sống con người ấm no, tươi vui. Đồng thời, qua câu thơ còn cho thấy tâm hồn con người thư thái, không gò bó, biết lắng nghe, quan sát và cảm nhận những vẻ đẹp tinh tế nhất trong cuộc sống với một tâm hồn rộng mở.

Trong giây phút say đắm hòa cùng nhịp điệu tự nhiên của cuộc sống, Nguyễn Trãi vẫn nuôi một ước mơ, một ước vọng lớn:

Nếu bạn chơi đàn trong một giờ, sẽ có kẻ ngốc và người giàu sẽ hỏi giải pháp

Ước mơ của anh thật đẹp và cao cả, anh mong có vũ khí của nhà vua, vũ khí của nhà vua, chơi bài nam phong này và để mọi người được hưởng một cuộc sống đầy đủ hơn và hạnh phúc hơn. Ước mơ thể hiện tâm hồn và lí tưởng cao đẹp của Nguyễn. Suốt đời Bác luôn quan tâm đến dân, nước, đây là tình cảm được Bác thể hiện trong nhiều bài thơ:

Dựng mối tình xưa trong ngày đêm triều dâng

Tác phẩm là một sáng tạo đầy chất thơ: bảy nhân vật xen kẽ sáu nhân vật. Thông minh và giàu ngôn ngữ, ông đã miêu tả thành công thế giới tự nhiên và cuộc sống con người bằng những động từ mạnh mẽ, tiếng lóng và từ tượng thanh. Nhịp thơ thay đổi, độc đáo làm cho toàn bài thơ thêm hấp dẫn, thú vị.

Bài thơ đã khắc họa thành công bức tranh thiên nhiên mùa hè rực rỡ sắc màu, sinh động và tràn đầy sức sống. Qua bài thơ này ta cũng thấy được vẻ đẹp tấm lòng của Nguyễn Tí: yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, có hồn thơ bay bổng và đặc biệt là có tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 9

Nguyễn Trãi, trước đây gọi là Ức Trai, là một chính khách và nhà thơ thời Việt Nam và triều đại nhà Lê. Ông làm quan trong triều một thời gian rồi lại mai danh ẩn tích. Nguyễn Trãi làm thơ nhiều và để lại một khối lượng tác phẩm đồ sộ, nhưng hầu hết đã thất lạc sau những phán xét oan uổng của các thành viên. Trong thời gian ở ẩn, ông tiếp tục làm thơ, một trong số đó là “Cảnh mùa hè”.

Bài thơ này là một bức tranh mùa hè độc đáo, và cũng là tâm sự của tác giả

“Vậy thì hãy bình tĩnh đi học”

Bài thơ này được viết rất rõ ràng theo kết cấu bốn phần đề-sự-cụ-kết. Mở đầu bài thơ là hình ảnh nhà thơ Nguyễn Tí đang ung dung ngồi dưới bóng cây như đang tận hưởng cái mát thực sự. Việc quân, việc nước phải hoàn thành, ông trở về với cuộc sống bình dị, giản dị nhưng hài hòa, gần gũi với thiên nhiên. “Ừ” có nghĩa là an tâm, chuyện đã qua, đã qua. Một “ngày học” là một ngày dài. Cả bài thơ không còn là hình ảnh Trạng Tí ngồi dưới bóng mát đơn thuần, mà bộc lộ nỗi niềm và tâm sự uể oải của tác giả, ta vui cả ngày. Một xã hội suy yếu, khát vọng và ý chí của tác giả bị chôn vùi, và không còn lại gì, anh ta rời đi, trốn tránh chính phủ và dành cả ngày ở trường. Để làm nhẹ một tâm sự, một gánh nặng trên vai. Cả bài thơ thoáng chút ý nghĩ thầm kín, không còn chút gì là yên tĩnh.

Sống hòa hợp với thiên nhiên, Nguyễn Trãi đã khám phá một cách tài tình một vẻ đẹp thuần khiết không có trong các cung điện, cấm địa, những nơi đầy thị phi và tội lỗi. Cụ thể là:

“Thạch lựu vắt xanh, đỏ son còn phun phấn đỏ, thơm”

Chỉ bằng vài nét vẽ, khung cảnh thôn quê hiện lên tươi tắn, hài hòa. Cây cối trong sân, trong ao đều tràn đầy sức sống, thi nhau khoe sắc, tỏa hương thơm. Cây có lá xòe rộng màu xanh, còn cây lựu có hoa màu đỏ thắm và hoa sen hồng thơm ngát. Sự sống trên cây đang lan rộng cành, lá, hoa hướng lên trên. Bóng cây soi sân đình, soi bóng hồn thi nhân. Các từ như vắt (lao), căng (lan), phun, gửi (hầu, khóc) gợi tả sức sống căng tràn chứa đựng trong sự vật và tạo nên những hình ảnh mới lạ, ấn tượng. Ở đây ta bắt gặp một khung cảnh thiên nhiên tràn đầy sức sống chứng tỏ nhà thơ có một tình yêu thiên nhiên, cuộc sống rất mãnh liệt, đồng thời cũng có khát vọng nỗ lực làm cho cuộc sống này tốt đẹp hơn. Sinh mệnh của nhân vật chính cũng đã cạn kiệt, nhưng anh vẫn tràn đầy sức sống như một cây tùng đã bị gió tuyết và băng giá phong hóa. Phải chăng thức đỏ (màu đỏ) của hoa lựu là thức đỏ của tấm lòng son sắt vì dân, vì nước? Phải chăng hương thơm của hoa sen là lý tưởng bất diệt suốt đời đấu tranh của Nguyễn cho hòa bình của đất nước và nhân dân?

Nếu như bốn câu thơ trên của Nguyễn Khiết miêu tả một khung cảnh sôi động, thì hai câu tiếp theo là một loạt âm thanh và nhân vật yên bình nơi thôn dã:

“Vui chợ cá làng chài, xây làng ôm ve sầu”

Từ tượng thanh được đặt trước hình ảnh chợ cá làm nổi bật không khí trù phú của làng chài. Một sự náo động – qua lại, tiếng nói và tiếng cười lớn. Mọi thứ đều hướng đến sự chăm chỉ, một cuộc sống chân thành. Bản giao hưởng của âm thanh xen lẫn với sự xuất hiện đột ngột của tiếng ve sầu vào đầu buổi tối báo hiệu mùa hè ở vùng nông thôn đã kết thúc. Tiếng ve kêu trong chiều tà thường gợi nỗi buồn nhưng với người thợ thủ công lúc này nó đã trở thành tiếng đàn rộn rã khiến tâm trạng thi nhân càng rạo rực.

“Người ngu chơi đàn tỳ bà trong một giờ thì dễ, nhưng người giàu hỏi đường khắp nơi”

Xem Thêm: Tóm tắt Người lái đò sông đà hay, ngắn nhất (10 mẫu)

Một chu kỳ thơ ca từ hướng ngoại đến hướng nội. Từ miêu tả biểu cảm ánh sáng, đối tượng đến chủ thể. Nguyễn Trãi đã trực tiếp bộc lộ cảm xúc của mình ở hai câu cuối. Đó là một giấc mơ, một học thuyết nhân học ấp ủ đã thành hiện thực. Một giấc mơ là một giấc mơ trở thành sự thật. Giấc mơ của những người phương Đông sống trong thời trung cổ trong một ngàn năm. Mong có một vị vua hiền, bình an và hạnh phúc.

“Cảnh mùa hạ” bộc lộ tấm lòng biết ơn, độ lượng của nhà thơ, khiến người đời cảm phục, biết ơn công lao của ông đối với đất nước. Trong bất cứ hoàn cảnh nào, tấm lòng của Nguyễn Trí vẫn luôn trung thành yêu nước thương dân.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 10

“Rồi hưởng cái mát của ngày dài Lá xanh vắt ra soi gương Thạch lựu còn phun đỏ hồng Hương thơm chợ cá làng chài Nếu cầm ve sầu bạn sẽ có một kẻ ngốc cầm đàn piano trong một giờ”

Bài thơ Cảnh ngày hè của Nguyễn Trãi thể hiện tâm hồn dạt dào tình yêu thiên nhiên, cuộc sống, con người, đất nước.

Trong bức tranh mờ ảo, bầu trời chiều đỏ rực, một tòa nhà yên tĩnh, cây hoa già ngoài sân phủ tán xanh thẫm, cây lựu đỏ au dưới hiên nhà. Một số ve trên một chi nhánh. Trong đầm sen hồng, xa xa là làng chài, chợ búa. Trên gác có một người đàn ông ngồi thiền. Khi nhìn vào một bức tranh, đầu tiên chúng ta thấy tư thế của một người đang ngồi ở đó. Câu mở đầu là “ngoan” – thong dong, thong thả ngắm cảnh.

Xin hãy nhớ rằng, đây là một bức tranh cuộn đẹp như tranh vẽ, một vị tướng quân từng xông pha trận mạc đã “đau lòng” vì vận mệnh nước nhà “dựng trúc phất phới”, sau đóng vai ẩn sĩ Nhân vật mà trái tim đồng hương không bao giờ nguôi ngoai: “Ngày và đêm trỗi dậy”. Trong cơn thử thách của cuộc đời, Nguyễn Thiếp nhận ra khoảnh khắc hiếm hoi này và thấy rằng một tư thế ung dung, thoải mái mới là sự hưởng thụ thực sự. Sau cử chỉ ấy mới thấy được không khí yên bình của cả làng quê, đất nước vừa qua cơn binh lửa.

Người này có đôi mắt tinh anh và dòng máu cuồng nhiệt. Mắt người xem rất phê: ba cây, ba hình, không trùng nhau. Tả cây lộ rõ ​​bộ mặt của mùa hè. Cây cối: Tán cây xanh mướt, trải dài – sức sống cao. Lựu: Màu đỏ – màu rực rỡ của sức khỏe. Sen hồng: Hương đậm – sưởi ấm tâm hồn, nốt cao. Ba cây, ba hình, ba nửa màu (xanh, đỏ, hồng) đều có linh hồn. Ngôn ngữ thơ đã thay thế cho màu sắc, chất liệu của hội họa, thay vào đó là ngôn từ sinh động của cuộc sống hàng ngày. Từ “vắt” khiến ta cảm nhận được sức sống căng tràn mà mắt thường có thể nhìn thấy được. Từ “phun” thậm chí còn xa lạ hơn. Thay vì vẽ cây nghệ tây, tôi cảm thấy cây lựu phun và đổ màu đỏ. Hoa sen hồng thơm. Một tích tắc khác cũng đã làm hết sức mình trong cuộc gọi cuối cùng. Chợ làng chài rất sôi động, nên rất ồn ào…

Tôi chợt nhận ra một điều kỳ lạ. Nghệ sĩ của nhà thơ Nguyễn Trãi thế kỷ 15 của Việt Nam không liên quan gì đến các họa sĩ vĩ đại của Hà Lan thế kỷ 10, v.v. Đó không phải là màu sắc được sử dụng, mà là cách nó được thể hiện. Van-oc vẽ cánh đồng lúa và chúng tôi nghĩ rằng cánh đồng lúa đang cháy. Cây cối ven đường cũng bị cháy rụi. văn-đáo tự thiêu trong sơn. nguyễn trai cũng cháy hết mình trong thơ. Những từ “bóp”, “xịt”, “tạm biệt”, “lão lai”, “túi phân” là ngọn lửa rừng rực trong lòng chàng trai dù phải kìm lại vì những lần “Ừ, vui ngày xưa”. .Ngày đi học.

Trong bức ảnh này, thính giác nhạy bén của cô bé giúp nguyen trai “vẽ” khung cảnh bằng âm nhạc. Không nhìn rõ chợ cá phía xa, nhưng âm thanh “tút tút tút” mang theo nhịp sống hối hả, nhộn nhịp của một cuộc sống yên bình len lỏi vào tâm trí người đọc. Nếu “Old Qing” là bản giao hưởng của cuộc sống hàng ngày của con người, thì “Dangdang ôm con ve sầu” đi kèm với độc tấu đàn tỳ bà, được chơi nghiêm túc vào buổi tối, mang khí chất quý tộc kéo dài và một tòa nhà cao tầng cô đơn. Hai phong cách văn hóa dân gian và quý tộc bổ sung cho nhau, bởi chất keo của đời sống thường ngày tràn đầy sức sống.

Vì vậy để vẽ nên bức tranh này không chỉ là vấn đề giác quan nghề nghiệp của họa sĩ hay nhà thơ, mà là khả năng và phẩm chất của tâm hồn – tâm hồn tinh tế, biết quan tâm của một người rất yêu đời, yêu đời.

Hình ảnh “Cảnh mùa hè” có nhận xét – phản ánh độc lập:

“Người ngu chơi đàn tỳ bà trong một giờ thì dễ, nhưng người giàu hỏi đường khắp nơi”

Một chu kỳ thơ ca từ hướng ngoại đến hướng nội. Từ miêu tả đến biểu cảm, từ đối tượng đến chủ thể. Nguyễn Trãi đã trực tiếp bộc lộ cảm xúc của mình ở hai câu cuối. Đó là một giấc mơ, một học thuyết nhân học ấp ủ đã thành hiện thực. Một giấc mơ là một giấc mơ trở thành sự thật. Giấc mơ của những người phương Đông sống trong thời trung cổ trong một ngàn năm. Tôi cầu mong một vị vua hiền hòa được bình yên và tràn đầy hạnh phúc. Hơn 400 năm trước, vào thời đại Tiên Lý, Pháp Thuận có nói: “Nước như mây cuốn/ Nam trời rộng mở thái bình/ Vũ Uy trong cung/ Đất sĩ phu”. Vận nước không như ý, nguyện chữ bình, vua không làm loạn dân, khắp nơi không có thương vong. Hai mươi năm sau, vị vua anh minh Lê Thánh Dũng đã dốc sức thực hiện tâm nguyện:

“Khúc ca hòa bình, nam bắc mỹ nam”

Xưa nay, từ góc độ nhân sinh, nhìn cuộc đời – từ cỏ cây, vạn vật đến chúng sinh đang sống hạnh phúc, Nguyễn Trãi lại khao khát ước vọng bấy lâu này. Đó là ước mơ của một vĩ nhân để trị vì đất nước và mang lại hòa bình cho thế giới, làm giàu cho người dân và củng cố đất nước.

Nếu một giấc mơ khác thuộc về một vĩ nhân, thì cốt lõi của giấc mơ thuộc về một nhà thông thái. Đó chính là khái niệm “gần dân” (vì dân sống trong làng) được nêu rõ trong thông điệp của Ngô – “hướng dân, yên tâm”. Đây là một ý tưởng tốt. Với Nguyễn Trãi, tư tưởng ấy sục sôi trong hành động, trong trăn trở và cháy bỏng trong thơ ca. Cả bài thơ có 8 nhân vật, cho đến câu cuối cùng nổi bật lên là chữ “người” nhưng lại là nền tảng tư tưởng, tình cảm của tác giả và là linh hồn của cả bài thơ. là sợi chỉ đỏ nối kết cả tám câu thơ lại với nhau.

“Cảnh mùa hè” không nhằm mục đích hướng dẫn chung. Trước cuộc đời phát sinh, bình lặng như vậy, nguyễn trai tự khuyên mình bất tử kiếp này và khổ chỉ vì cái “ưu tiên” ấy.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 11

Được tôn vinh là anh hùng dân tộc, nhà thơ, Nguyễn Trãi đã gây ấn tượng mạnh với người đọc qua các tác phẩm của mình. Trong những năm qua, Nguyễn Tí đã sáng tác nhiều tác phẩm, và mỗi bài thơ đều có quan niệm nghệ thuật và tình cảm của ông. Bài thơ “Cảnh ngày hè” là bức tranh mùa hè ở thôn quê, đồng thời cũng là nỗi lòng chưa bao giờ trút cạn của ông.

Cuộc sống của một quan chức Tây Tạng yên bình, tĩnh lặng và không hỗn loạn. Anh mở đầu bài thơ một cách nhẹ nhàng và yên bình nhất: rồi tận hưởng không khí trong lành của thời đi học. Những câu thơ trên gợi lên phong cách và sự giản dị trong cuộc sống của Nguyễn Chí nơi miền quê yên ả. Xa rời một chính quyền đầy rẫy những đấu tranh và bất công, ông đã chọn cho mình một con đường độc lập, xa rời công việc quân sự, gần gũi với thiên nhiên và sống hài hòa với thiên nhiên.

Không nhắc đến thời gian nhưng người đọc sẽ nhận ra mùa hè. Tuy bài thơ không vướng bận lo toan nhưng hẳn người đọc vẫn nhận ra tình cảm của tác giả. Tuy không bận việc nước, việc quân nhưng trong lòng ông vẫn chất chứa nhiều cảm xúc khó tả. Đoạn thơ tiếp theo, người đọc thấy một cảnh mùa hè rực rỡ sắc màu:

Hoè cuốc xanh bóp lá thạch lựu nhưng vẫn phun đỏ hồng và thơm

Một bức tranh mùa hè đầy màu sắc, khung cảnh thiên nhiên như đan xen những đường nét và sức sống của mùa hè. Hình ảnh cây hoa đỏ, cây lựu, cây hồng là đặc trưng của mùa hè. Màu sắc của những loại cây này gợi lên một không gian đầy màu sắc và sức sống.

Người đọc trải nghiệm một khu vườn tràn đầy sức sống qua tác phẩm của Ruan Ze. Chắc hẳn ai cũng mong có được một cuộc sống bình yên và êm đềm như vậy. Đây có thể là nét đặc trưng của mùa hè miền Bắc. Tuy nhiên, đằng sau những bức ảnh mùa hè rực rỡ sắc màu, người đọc cảm nhận được tấm lòng chân thành của anh dành cho quê hương:

Chợ cá vui vẻ làng chài

Sử dụng phép đảo ngữ cú pháp, từ “cũ” được đảo ở đầu câu khiến ta cảm nhận rõ nét cảnh chợ quê hối hả, tấp nập nơi ông ở. Vì “phố” luôn gợi nhớ về một thời thái bình thịnh trị, khi phố phồn hoa nghĩa là đất nước ấm no hạnh phúc, còn khi phố ly tán là nước suy. Vì vậy, dù ở quê nhà, Ruân Tí vẫn mong quê hương luôn bình yên, ấm no, hạnh phúc. Hai dòng cuối bài thơ là những ước nguyện, tâm tư mà suốt đời Nguyễn Trãi đã ấp ủ, mong chờ:

Nếu bạn chơi đàn trong một giờ, sẽ có kẻ ngốc và người giàu sẽ hỏi giải pháp

Tác giả lấy điển tích đời vua Nghiêu, vua trị nước thì yên, nước yên, dân yên. Vào thời điểm đó, vua Shun có một loại nhạc cụ tên là “Nam phong”, có âm sắc sống động, mang đến cho người ta cảm giác đơn giản và ấm áp. Vì vậy, nguyễn trai muốn dùng tiếng nói ấy để cầu mong cho nhân dân được sống bình yên, an lạc và hạnh phúc nhất. Mong ước “dân đã phú đủ” của Nguyễn Trãi thật đáng quý, đáng trân trọng.

Vì vậy, qua bài thơ “Cảnh mùa hè”, Nguyền Tí đã miêu tả một khung cảnh mùa hè rực rỡ sắc màu và thoáng thấy một con người luôn nghĩ đến nước vì dân. Bài thơ này đã để lại cho người đọc ấn tượng sâu sắc nhất và những suy nghĩ đáng trân trọng về cuộc đời của ông.

Phân tích cảnh mùa hè – Ví dụ 12

Đặt bài “bao kính cảnh số 43” trong “Quốc âm thi ca” của Nguyễn Trãi, và tựa đề “Cảnh mùa hè” là đúng. Hầu hết những bài thơ thuộc nhóm “thuộc thế” vẫn có xu hướng kho kheo, đó cũng là chủ đề chung của cả nhóm thơ. Trong khi đó, Bài học 43, mặc dù không phải là không có cảnh báo, nhưng thiên về kịch bản hơn. Cả bài thơ là nỗi ấm ức của Tre trước cảnh nhộn nhịp ngày hè.

Dù được viết cách đây hơn sáu thế kỷ, nhiều văn bản quá xa xưa với người hiện đại, thậm chí còn kèm theo gần hai chục chú thích dài dằng dặc, “Cảnh mùa hè” vẫn có thể trải dài cách biệt, vượt qua rào cản ngôn ngữ dày đặc mà bây giờ đến với độc giả. Điều gì làm cho bài thơ này có sức sống? Cây bút thiên tài? Sự tinh tế của tâm hồn? Sự vĩ đại của trái tim con người? Có lẽ không phải là một yếu tố riêng lẻ mà là sự kết tinh của tất cả các yếu tố để tạo thành một chỉnh thể thơ sôi động, một cấu trúc ngôn ngữ cô đọng cộng hưởng.

“Cảnh ngày hè” trước hết là một cảnh tươi sáng, sung túc. Nếu tuân theo nguyên tắc “thơ ảnh”, người đọc có thể thấy bài thơ hoàn toàn là một bức tranh. Một bức tranh được vẽ bằng lời. Theo phân loại tranh, tranh thiên về gam màu nóng. Thật là một màu sắc mùa hè tinh túy.

Hai câu đầu, nét đầu tiên mang hơi thở của mùa hè đến với người đọc:

“Rồi tận hưởng cái mát rượi, siết chặt và lan tỏa của ngày xưa”

Sự xuất hiện của mùa hè rất phù hợp với tâm trạng, thời gian và không gian. Ba từ “rồi cho bớt nóng” gợi cho người ta nhớ đến khoảng thời gian nhàn rỗi hiếm hoi của tuổi thiếu niên, tận hưởng thời gian mùa hè. Nhưng ba từ ngày khai trường mới có thể khơi dậy sự cộng hưởng của mọi người hơn nữa. Nếu ngày dài, sự khác biệt giữa đêm ngắn và ngày dài thực sự là đặc trưng của mùa hè. Nhưng nó chỉ là vấn đề thời gian? Nó dường như là một hiệu ứng tâm lý. Khoảng thời gian nào có thể khiến một người háo hức gánh vác công việc xã hội này cảm thấy “thời học sinh”? Khi nào thì bận làm trụ cột trong triều đại công tử? không thể. Vào thời điểm đó, những người thích hành động khó có thể cảm nhận được “thời sinh viên”. Vậy thuật ngữ “ngày học” gợi một khoảng thời gian nhàn hạ không mấy êm đềm bên ngoài của cậu bé Ứ? Nhưng không chỉ ở ý nghĩa của lời nói, thái độ ấy còn ẩn chứa trong âm vang của lời nói. Đoạn mở đầu tạo một cảm giác lạ lùng cho những ai quen đọc thơ khải huyền. Có sự giao thoa giữa các cảm giác khác nhau: ngắn và dài, nhanh và nhàm chán. Toàn bộ chuỗi ngắn và mỗi vần dài. Số nhịp tích lũy, với mỗi nhịp mở ra. Nghe tiếng vang của nó:

“Vậy thì hãy tận hưởng cái mát mẻ của thời học sinh”

Nó không tạo nên một giọng điệu khá khác lạ, chứa đựng những âm điệu tưởng như đối lập nhau: khẩn thiết và vu vơ. Nhàn giục, tâm tư nhàn tản, là trạng thái tâm hồn muôn thuở của nhà thơ. Có lẽ không ngoa khi nói rằng chính tâm trí này đang mơ hồ tìm kiếm một cấu trúc từ như vậy trong câu mở đầu.

Ghép câu chủ đề thứ hai với câu chính ta sẽ thấy màu sắc rực rỡ của cỏ cây hoa lá bộc lộ rõ ​​bản chất:

“Thạch lựu vắt xanh, đỏ son còn phun phấn đỏ, thơm”

Trật tự không gian từ cao xuống thấp, điểm nhìn của nhà thơ cũng từ dưới đất lên, xuống hành lang, xuống ao sen. Thiên nhiên ở bậc nào thì sức sống bên trong cũng căng tràn. Các sinh vật trong tự nhiên không tĩnh. Những chiếc lá xanh được “ép” lại như một tấm rèm cuốn, và tán cây được “mở ra” như một chiếc ô. Màu đỏ ngọc hồng lựu không lặng lẽ tô điểm thêm màu sắc, cũng không bùng lên vài tia lửa, mà bùng lên những chùm ánh sáng đỏ rực, thắp sáng cả hiên nhà như pháo hoa. Sen dưới đáy hồ đáp lại bằng màu hồng chín mọng và hương thơm bay lên không trung. “Bóp”, “Nổ”, “Xịt”, “Rời”… Mật độ hành động ngày càng cao, để mỗi loại thảo mộc tưởng chừng như tĩnh lặng đều ẩn chứa sức sống bùng nổ đằng sau. Do đó, cảm giác chuyển động mạnh mẽ vang vọng sự lạnh lùng của trường màu và kích thích sức sống tự nhiên của thời đại hưng thịnh.

Nhà thơ nắm bắt được nhịp điệu vận động vô hình một lần nữa thôi thúc, thúc đẩy tạo vật. Chỉ cần để ý, bạn sẽ thấy: các vị thuốc liên tục từ cao xuống thấp, chuyển động liên tục từ trong ra ngoài, lá-hoa-hương đồng bộ, đặc biệt là tiết tấu nhanh. Màu hồng liên tục có mùi thơm. Loài này hiện hữu, loài khác đã hiện hữu, phản ứng với nhau, chen lấn nhau, tạo nên một bầu không khí trong đó các sinh vật thi nhau khoe sắc, khoe sắc.

Hòa quyện với thiên nhiên lộng lẫy là cuộc sống sông nước trù phú. Theo đó, những bức tranh đầy màu sắc của mùa hè giờ đây tràn ngập âm thanh:

“Chợ cá vui vẻ ở làng chài”

Chợ là hình ảnh rất đặc trưng của cuộc sống. Khi đông đúc, chợ là hình ảnh vui tươi của cuộc sống tất bật. Khi thị trường đóng cửa, đó là hình ảnh của một sự giải thể đang xuống dốc. Chỉ nhìn vẻ bề ngoài của chợ rau cũng thấy được dư âm của cuộc sống. Âm thanh “loạn xạo” của chợ cá làng chài nói lên nhịp sống hối hả xung quanh. Ngay cả hình ảnh của bạch đàn. Khi mặt trời lặn, bóng tối bao trùm và bao trùm xung quanh, và âm thanh của cuộc sống hàng ngày biến mất. Lúc lâm chung, dù là nơi núi non hay nơi đài các, không khí tịch mịch khó tránh khỏi.

Nhưng không khí nơi đây đã bị tiếng ve xua tan. Tiếng ve kêu inh ỏi, như một nhạc cụ, làm cho buổi tối trở nên sống động. Phải là một tâm hồn cởi mở, một tâm hồn hào hứng, mới có thể nghe thấy tiếng ve kêu inh ỏi biến thành tiếng đàn hạc đó. Từ những làng chài xa xôi của tầng lớp dân nghèo đến căn gác trọ bần của tầng lớp thượng lưu, đâu đâu cũng náo nhiệt. Tổng quan trong một nét, trong một nét, trong một nét. Tôi đã từng vẽ thiên nhiên từ cao xuống thấp, còn bây giờ tôi vẽ cuộc sống từ thấp lên cao, từ xa đến gần. Lối viết đảo ngữ pháp, đặt những tiếng lẩm bẩm ở đầu mỗi câu, như để tạo điểm nhấn. Chúng tôi cho rằng tác giả đang muốn lan tỏa một hệ thống âm thanh lớn trong không gian. Khung cảnh giữa mùa hè thậm chí còn thịnh vượng hơn.

Chỉ ở trong cảnh, ta mới thấy được phần nào tấm lòng của người vẽ cảnh. Một khung cảnh như vậy không chỉ cho chúng ta biết sự tinh tế của tâm hồn, mà còn cho thấy khát vọng sống vô tư. Nhưng chúng tôi có linh hồn và sự sôi nổi của một trái tim nghiêm túc với cuộc sống. Nhưng chúng ta có dịp được biết trực tiếp hơn tấm lòng ấy qua mong muốn thẳng thắn của nhà thơ:

“Kẻ ngốc cầm đàn trong một giờ thì dễ, nhưng người giàu thì biết đi đâu”

Nếu có đàn tỳ bà của vua, tôi xin gảy đàn phía nam, cầu phú quý tứ phương. Cặp kết này cho ta thấy ý chí của ốc trai. Ngoài đời, Nguyễn Tí là một công chức xét về địa vị. Nhưng trong thơ, trong thế giới của những khát khao riêng tư nhất của mình, ông thể hiện một khát vọng lớn lao như vị quân vương, biểu tượng của lịch sử. Anh ta muốn lấy cây đàn tỳ bà của nhà vua và chơi bài hát của gió nam, cầu nguyện cho sự thịnh vượng của người dân. Anh mong được sống một cuộc đời thật sự bình yên. Đó là niềm khao khát sâu sắc và cháy bỏng suốt đời. Vì điều này, ông đã phải trả giá bằng sinh mạng và tôn giáo. Sao nắn nót thành câu tục ngữ, câu văn bỗng ngắn lại, như muốn khoét sâu thêm nỗi đau trong lòng.

“Cảnh mùa hạ” là sự kết hợp tuyệt vời giữa tâm hồn của một thư sinh tài hoa và tấm lòng của một vị vua nhân đức?

Phân tích cảnh mùa hè – Mẫu 13

Thế kỷ 15, tức thời kỳ Phục hưng ở châu Âu, là thời đại xuất hiện những người khổng lồ về trí tuệ và tri thức trong nhiều lĩnh vực, chẳng hạn như Leonardo da Vinci – họa sĩ, nhà điêu khắc, nhà điêu khắc và nhà triết học tự nhiên. Cũng trong thế kỷ 15, ở Việt Nam đã xuất hiện thiên tài Nguyễn Thi – nhà ngoại giao, nhà quân sự tài ba, khai quốc công thần đầu tiên của nhà Hậu Lê, nhà văn hóa kiệt xuất. Về địa lý, lịch sử, văn học và nhiều lĩnh vực khác,…

Trên lĩnh vực văn học, thơ Nguyễn Tí đã để lại nhiều kiệt tác được người đời ngợi ca, đánh giá cao, tiêu biểu có thể kể đến như: Bình ngô đại cáo, Quân trung tự cường tập, Ức trai thi tập, Quốc ngữ. Tư tưởng nhân nghĩa và phụng sự bầu trời của ông chịu ảnh hưởng sâu sắc của Nho giáo, và tư tưởng của ông về Xinmin cũng rất nổi bật.

“Cảnh mùa hè” là bài thơ được trích từ bài thứ 43 trong chuyên mục “Phong cảnh Bảo Lục” của Tuyển tập thơ Nam Quốc, nhưng qua cảnh mùa hè lúc rảnh rỗi tác giả Nguyễn vẫn một lòng vì dân, đầy của nhân nghĩa, yêu nước, Thương dân, tuy tủi nhục không còn được vua tin dùng.

Cảnh mùa hạ vốn được viết theo thể “Thất ngôn bát cú”, nhưng Nguyễn Trạch khi viết tác phẩm này đã ít nhiều thay đổi thể thơ cho phù hợp và linh hoạt hơn. Vì vậy, bố cục của bài thơ này không cứng nhắc, kết thúc bằng bốn đoạn nhưng ở đây có sự phân định ranh giới rõ ràng, sáu câu đầu là bức tranh thiên nhiên của cảnh mùa hè dưới mắt em. Ẩn và rời khỏi thế giới này.

“Rồi tận hưởng cái không khí trong lành của ngày xưa, khi những ngày dài xanh mướt vắt ra và phủ thạch lựu, những hiên nhà vẫn không ngừng rải đỏ hồng, thơm chợ cá làng chài, ôm ấp tiếng ve kêu của nghĩa trang “

Bên cạnh mốc thời gian mùa hè rộng lớn, dấu ấn thời gian để tác giả xây dựng bức tranh thiên nhiên, cuộc sống còn được thể hiện qua ba nhân vật “tầng trần” chỉ thời điểm cuối ngày, khi mặt trời đã dần lặn và vạn vật Chờ đêm co lại, chuyển từ trạng thái vận động sang trạng thái nghỉ ngơi.

Nhưng ngược lại, trong thơ Nguyễn Cối, khung cảnh cuối ngày lại khác hẳn, vạn vật chưa trở nên mệt mỏi, vắng lặng, héo úa, buồn bã như thơ của các văn nhân trung đại, như ngọn gió “Ngàn buổi sáng”. ở Quận bà Thanh Tuyền Thổi bay đàn chim mỏi/ Từng bước một thấy ngàn dặm liễu” hay như Nguyễn Du đã nói “Chim bay về rừng/ Hoa trà ta chứa nửa vầng trăng”.

Nhưng trong thơ Nguyễn Tí, vạn vật vẫn tràn đầy sức sống, tràn ngập màu sắc của âm thanh, phồn hoa rực rỡ trong buổi hoàng hôn. Được thể hiện qua hàng loạt hệ thống động từ như “ép” trong “đùn nặng trĩu, vương miện”, nó diễn tả sức sống mãnh liệt trong từng thớ thịt của vỏ cây, từng lớp từng lớp từng lớp một bứt ra. Không chỉ vậy, “tán cây” gợi hình ảnh những tán cây xanh tốt tươi tốt vươn mình mạnh mẽ che mát những khoảng không gian rộng lớn.

Vậy thì động từ “phun” trong câu “thạch lựu hay phun đỏ” ​​cũng gợi cho người ta cảm giác tràn đầy sức sống, chờ đợi nở hoa, sinh sôi tạo nên bông hoa lựu đỏ tươi. .Làm sinh động bức tranh mùa hè, minh chứng cho sự vận động không ngừng của thiên nhiên và cuộc sống. Cảnh thiên nhiên tiếp tục được diễn tả bằng câu “hương cứ tiễn hương”, ở đây “tiễn biệt” là một từ Hán Việt, có nghĩa là còn lại, nên có thể hiểu đầm sen đã hiểu trọn vẹn hương thơm nồng nàn, Hay hoa sen trong ao nở, Hương thơm ngát trời.

Bên cạnh những động từ diễn tả sự sôi động của từng cảnh vật, những từ ghép còn diễn tả những âm thanh trong hai câu thơ “Xoáy xòa chợ cá làng chài/Thượng ôm lầu lầu”.Tiếp tục thêm cảnh hoàng hôn đến bức tranh mùa hè Sự phấn khích của cuộc sống trước đây. Có tiếng mặc cả, giao tiếp giữa người mua và người bán, thông qua hình ảnh “làng chài, chợ cá” tái hiện sinh động cuộc sống của người dân, gợi lên nhịp sống tấp nập, sung túc của người dân, qua đó gợi lên khung cảnh buổi chợ cuối chợ. ngày có cảnh nhộn nhịp.

Tiếng cười của dàn đồng ca ve sầu, vọng lại tiếng người hối hả phía xa, tạo nên tiếng “yoyo” giòn giã, rộn rã, khuấy động cả không gian chiều tà, khiến khung cảnh thêm sống động và tràn đầy sức sống ý nghĩa của cuộc sống, để gạt đi nỗi u sầu buồn tẻ, tẻ nhạt của mặt trời lặn.

Điểm độc đáo của bài thơ này là tác giả đã mở rộng mọi giác quan, cảm nhận một cách tinh tế và tái hiện một cách vui tươi vẻ đẹp của cảnh vật thiên nhiên cuộc sống. Ấn tượng đầu tiên về nét bút của Nguyễn Trãi đối với người đọc là một bức tranh thiên nhiên mát mẻ, dễ chịu, cho người đọc cảm nhận được phong thái ung dung của nhà thơ khi thưởng ngoạn từng cảnh vật. gió mùa hè.

Hơn nữa, ấn tượng thị giác là những hình khối của thiên nhiên, màu sắc rực rỡ, màu xanh của những tán cây rợp bóng nổi bật trên nền xanh đậm. Lựu đỏ tươi, sen hồng nở trong đầm dịu dàng. Ba màu cuối cùng đều tắm mình trong sắc vàng nhạt của mặt trời lặn đem đến một bức tranh mùa hè tươi tắn, tràn đầy sức sống, thể hiện tình yêu đời, yêu cuộc sống, nhìn cảnh vật bằng tình yêu thiên nhiên của tác giả.

Cùng với khứu giác tinh tế của sen, hương hoa thoang thoảng chỉ những ai thực sự có tâm với sen mới cảm nhận được, hương thơm dịu mát, nồng nàn lan tỏa trong không gian rộng rãi. Hương thơm ấy cũng gián tiếp nói lên vẻ đẹp của đóa sen nở rộ, khiến người đọc dễ liên tưởng đến hình ảnh váy sen hồng, không quá rực rỡ nhưng đủ làm bừng sáng bức tranh thiên nhiên. Nở rộ vẻ đẹp, tình yêu lấy sự sống từ hương thơm của loài hoa cao quý này.

Cuối cùng, bức tranh thiên nhiên về cảnh mùa hè càng trở nên sinh động, rộn ràng hơn trong sự cảm nhận tinh tế của tác giả về âm thanh của con người và đồ vật. Đó là tiếng “xèo xèo” diễn tả nhịp sống hối hả, tất bật của buổi chợ chiều, tiếng “ngứa” của tiếng ve kêu râm ran khắp không gian như nhắc người ta nhớ về mùa hè oi bức.

Sử dụng cấu trúc đảo ngữ đặt các từ ngữ miêu tả âm thanh ở đầu câu nhấn mạnh nhịp sống sôi động buổi chiều tà và khơi dậy niềm vui, sự phấn khởi của con người. Những buổi chiều thơ mộng thường mang lại cảm giác trống vắng và cô đơn.

Vì vậy, mọi giác quan của tác giả đều được huy động, bức tranh thiên nhiên và cuộc sống được tái hiện một cách xuất sắc.Cảnh mùa hè của Nguyễn Chuẩn không chỉ đẹp mà còn có chiều sâu, thể hiện được ba giác quan của tác giả về cuộc sống, luôn say sưa ngắm nhìn. và đôi mắt chân thành.Những đôi mắt miêu tả cuộc sống, thể hiện tình yêu thiên nhiên và thái độ nghiêm túc của tác giả đối với cuộc sống. Ruan Ze thể hiện lòng yêu nước của mình qua hai đoạn kết xuất phát từ những cảm nhận tinh tế về thiên nhiên và cuộc sống.

“Kẻ ngốc cầm đàn trong một giờ thì dễ, nhưng người giàu thì biết đi đâu”

Qua quan sát cuộc sống nhộn nhịp của người dân ở chợ cá làng chài, tác giả đã tưởng tượng ra bức tranh cuộc sống của người dân vô cùng tươi đẹp và sung túc. Điều này khơi dậy trong tâm hồn tác giả niềm hân hoan, hạnh phúc khi được chứng kiến ​​đất nước thái bình thịnh trị nên muốn được chuột bạch của vua tấu lên khúc nam phong ca ngợi sự thái bình thịnh trị của đất nước. Nó thể hiện khát vọng của Nguyễn Trãi là làm cho dân giàu nước mạnh như hai triều đại trong lịch sử.

Đồng thời, hai câu thơ cũng thể hiện tâm nguyện suốt đời của tác giả, được phục vụ nhân dân, phục vụ nhân dân với tư tưởng nhân nghĩa, và sự mãn nguyện, mãn nguyện khi điều đó nay đã trở thành hiện thực. Tất cả đều làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn cao thượng của Nguyễn Thi, dù làm quan, bị người khác lợi dụng hay bại trận thì tấm lòng của chàng vẫn không thay đổi.

Tác giả luôn quan tâm đến con người và cuộc sống lao động bình dị, giản dị, đồng thời thể hiện tình yêu đối với vẻ đẹp của thiên nhiên và cuộc sống. Họ Nguyễn ấy đã cả đời cống hiến cho dân, cho nước, với tư tưởng cao cả, từ bi, nhân nghĩa, phụng sự tổ quốc, là trung tâm của quốc gia, điều đó thật đáng quý. rất quý giá.

Cảnh ngày hè là một bài thơ hay, thể hiện rõ nét vẻ đẹp tâm hồn của tác giả Nguyễn Thi, ở đó người ta không chỉ được ngắm nhìn vẻ đẹp của một cảnh thiên nhiên huy hoàng, phồn hoa, rực rỡ. Điều đó cũng thừa nhận tác giả có tấm lòng thiết tha trước vận mệnh của đất nước, vận mệnh của dân tộc, chỉ mong cho dân giàu nước mạnh, yên vui trong cuộc sống, đồng thời nhấn mạnh điều mà tác giả luôn canh cánh trong lòng. quan tâm đến tư tưởng, hệ tư tưởng của nhân dân.

Có đáp án bài tập lớp 10 trong sách mới:

  • (MỚI) Đã giải quyết vấn đề về kiến ​​thức kết nối lớp 10
  • (MỚI) các bài giải bài tập về chân trời sáng tạo lớp 10
  • (Mới)Giải pháp cho Diều lớp 10
  • Giới thiệu kênh youtube vietjack

    Ngân hàng câu hỏi lớp 10 tại khoahoc.vietjack.com

    • Hơn 7500 câu hỏi toán trắc nghiệm có đáp án
    • 5000 câu trắc nghiệm có đáp án chi tiết cho 10 câu
    • Gần 4000 Câu Hỏi Đáp Án Trắc Nghiệm Vật Lý 10

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục