Phân tích bài thơ Mới ra tù, tập leo núi của Hồ Chí Minh

Phân tích bài thơ Mới ra tù, tập leo núi của Hồ Chí Minh

Mới ra tù tập leo núi

Mô tả thử nghiệm

Bạn Đang Xem: Phân tích bài thơ Mới ra tù, tập leo núi của Hồ Chí Minh

1.Những bài thơ, tập thơ mới xuất bản, tuy thường được in trong nhật ký trong tù, không có trong tuyển tập này, nhưng hoàn cảnh sáng tác thật đặc biệt.

Sau nhiều năm bị cầm tù, cuối cùng Hồ Chí Minh cũng được trả tự do. Bầu trời tự do, con đường cách mạng phía trước còn nhiều chông gai. Tuy nhiên, “chân yếu, mắt mờ, tóc bạc”. Hồ Chí Minh quyết định tập leo núi để rèn luyện cho đôi chân thêm vững vàng. Anh quyết định dù phải bò hay lê lết cũng phải đi bộ mười bước mỗi ngày. Lần đầu tiên leo lên đỉnh núi, Hồ Chí Minh đã viết bài thơ này:

Giày van sơn, giày sơn sơn,

Lòng cao như kính không nóc

Khôi phục chất độc của phương Tây,

đao vông nam thiên tiểu lão nhân.

Xem Thêm: Chu Văn An – người thầy chuẩn mực muôn đời của Việt Nam

Trường dịch thuật nghệ thuật tự do:

Núi ôm mây, mây ôm núi,

Xem Thêm : Diện tích hình thang – Bài tập & lời giải Toán 5

Lòng sông trong vắt, nhưng bụi trần không lẫn;

Tiếp tục hướng về phía tây,

Nhìn lại trời nhớ cố nhân

Tự dịch:

Mây ôm núi, núi ôm mây

Lòng sông sạch không còn bụi hồng

Xem Thêm: Chọn Lọc 99 hình ảnh chú bộ đội đứng gác nghiêm trang nhất

Buồn bước lên đỉnh gió Tây

Nhìn nước xưa thương nhớ một người

Theo hồi ký “Dân ta anh hùng” (1960) của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, từ khi Hồ Chí Minh sang Trung Quốc bị bắt, nhất là có tin đồn người chết là đồng chí, đồng bào. lo lắng. Bỗng một hôm, mọi người vui mừng nhận được một tờ báo từ Trung Quốc với dòng chữ “Chúc các bạn ở nhà mạnh khỏe, làm việc chăm chỉ và ở đây bình an” ở bên lề, kèm theo bài thơ này. Đọc xong bài thơ này, ai nấy đều vui mừng khôn xiết khi thấy nét chữ của hai bạn giống hệt nhau. “Tin anh trở về bình an như tia nắng rực rỡ vừa ló dạng nơi chân trời báo hiệu một ngày mai tươi đẹp sắp đến”. Vì vậy, bài thơ này không chỉ là tình cảm mà còn là “lời nhắn nhủ” của ông gửi đến đồng chí, đồng bào trong nước. Sau này, khi người biên tập dịch và in thành sách, ông đã đặt tựa cho bài thơ.

2.1. Đọc một bài thơ không biết hoàn cảnh ra đời, người đọc như nhận được một câu tứ tuyệt quen thuộc trong một bài thơ cổ: Lên núi nhớ em.

Xem Thêm : Biệt Danh Cho Tên Ngọc ❤️️ Những Nickname Hay Nhất

Chỉ qua hai câu đầu, người đọc có thể nhận ra Hồ Chí Minh tả cảnh trong bài thơ cổ “Sắc nước hương trời” chỉ bằng mấy nét bút.

Câu đầu gợi tả vẻ đẹp nên thơ hùng vĩ của thiên nhiên: Ủng quạt trùng nắng, Ủng nắng quạt (núi ôm mây, mây ôm núi). Những ngọn núi nối tiếp những đám mây nói chung là những ngọn núi cao. Ngoài ra, những đám mây trên bầu trời dường như đang nâng những ngọn núi lên (và những ngọn núi cũng đang nâng những đám mây lên). Những đám mây vốn đã cao dường như ngày càng cao hơn. Khung cảnh vốn đã tráng lệ lại càng tráng lệ hơn.

Mặt khác, hình ảnh mây núi còn gợi vẻ đẹp ấm áp, sinh động của thiên nhiên. Hình ảnh mây ôm núi, núi ôm mây như mở ra khung cảnh hùng vĩ của thiên nhiên, như khơi dậy sự quấn quít của sông núi. Người đọc có cảm giác mây nâng đỡ núi, mây che núi. Việc lặp lại điệp từ “ôm” (ôm) để diễn tả thế trùng trùng điệp điệp của núi và mây, cũng như ý nghĩa nhân hóa càng làm cho sự giao hòa giữa núi và mây thêm sinh động, ấm áp.

Xem Thêm: Xu Hướng 1/2023 # Bài 3 Trang 92 Sgk Ngữ Văn 9 Tập 1 # Top 2

Ngoài phong cảnh tráng lệ, nơi đây còn có view sông tuyệt đẹp

Lòng sông trong sáng, bụi trần không mất

Miêu tả lòng sông trong như gương, không chút bụi trần, soi bóng trời mây nước. Dòng sông ấy còn là tấm gương phản chiếu tâm hồn, một tinh thần trong sáng không gì có thể làm ô uế được. Vì vậy, bài thơ này không chỉ miêu tả ánh trong của dòng sông mà còn chứa đựng ánh trong của một trái tim.

2.2. Trong cuộn tranh thiên nhiên hùng vĩ và thơ mộng, có những dáng người thong thả tản bộ:

Tiếp tục đi về phía tây

Nhìn lại Nantian, tôi nhớ những người bạn cũ của mình.

Câu thơ âm vang không khí tứ tuyệt xưa: “Đi một mình” giữa không trung, mây nước thơ mộng như tranh vẽ, lòng “b bồi hồi” “nhớ người xưa”. Dù dịch rất hay nhưng vẫn thiếu chữ “độc” trong “đĩa đơn” (single step), nghĩa là cũng thiếu một phần quan niệm nghệ thuật hoài cổ trong bước “đĩa đơn”. Mặt khác, bài thơ “dao vong nam thieu co” có nghĩa là “nhìn Nam Điền nhớ cố nhân”, dịch ra là “nhìn lại Nam Điền nhớ cố nhân” nên làm mất đi khoảng cách của người cũ. bạn bè.không gian, đồng nghĩa với việc mất đi phần nồng nàn tuyệt vời của nỗi nhớ.

Vẻ đẹp của thơ cũng là sự tàn khốc của khí thế đời Đường. Đó là dấu ấn của những câu, chữ, nghĩa, hình ảnh quen thuộc trong thơ cổ như sơn, thủy, cố nhân, độc thoại, hồi dao, nan thiên… trong một không gian cổ kính. Ở phương trời phương Nam xa xôi ấy, có “nhớ em” của anh. “Bạn” ở đây không phải là những người bạn cụ thể mà là những người đồng hương, đồng chí của Tổ quốc. Những tư tưởng hiện đại lồng trong tứ tuyệt cổ điển đã tạo cho bài thơ này một vẻ đẹp riêng.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục