Pháp Thuận Thiền sư

Pháp Thuận Thiền sư

đỗ pháp thuận

Chân sư Pháp Thuận (915-990), họ Đỗ, không rõ tên thật, quê quán, là đời thứ mười của Nam phái. Thọ giới từ nhỏ, thờ thiền sư làm thầy hộ long tổ tông.

Bạn Đang Xem: Pháp Thuận Thiền sư

Thiền sư là người không để lại dấu vết, nói về tinh thần Thiền (không viết), khiêm tốn, ẩn dật, vô ngã. Nhưng có một nhược điểm so với người phương Tây là họ ghi chép mọi biến cố lớn nhỏ trong đời sống và xã hội mình đang sống, nên người Phật tử Việt Nam chúng ta thiếu tư liệu thực tế. nghèo.

Thiền sư là người không để lại dấu vết, ông nói về tinh thần Thiền (không lời), khiêm tốn, giấu giếm, vô ngã. Tuy nhiên, có một mặt trái so với cách ghi chép của người phương Tây về mọi sự kiện lớn nhỏ trong đời sống và xã hội mình đang sống, nên người Phật tử Việt Nam chúng ta có số liệu thực tế. Cảnh nghèo đói thiếu thốn, một phần do người nước ngoài đem vào Cẩm Lãng đốt phá văn hóa, khiến cho tiểu sử của các thiền sư sơ sài, ngắn gọn. Một số trường hợp viết quá ngắn, chẳng hạn tiểu sử Thiền sư Pháp Thuận. Ngoài ra, ông có ghi lại tiểu sử tóm tắt của mình như sau:

Triển sư Phát Thuần (915-990), họ Đỗ, không rõ tên thật và nguyên quán, là truyền nhân đời thứ mười của Nam phái. Xuất gia khi còn trẻ, ông thờ thiền sư bảo vệ chùa Longtuo làm thầy. Nếu bạn muốn đắc Pháp, những gì bạn nói đều dựa trên tiên tri. Ông là người có tài, thông thạo quốc sự, ông đã giúp nhà vua bày mưu lược khi gia đình mới bắt đầu kinh doanh. Anh ấy đã không nhận giải thưởng cho đến khi thế giới hòa bình. Lý Đại Hưng kính trọng, chỉ khen pháp sư, không gọi tên, giao phó mọi việc. Pháp Thuận làm cố vấn trong triều với Thầy Khuông Việt và từng được Thầy Khuông Việt cử đi gặp sứ thần Lý Ly. Sự có đi có lại khiến lý trí phải ngạc nhiên và trân trọng. Vua Le Dahang thường hỏi ông về vận mệnh của đất nước.

Nhìn lại các triều đại Đinh, Lê, Lý Trần ở nước ta, chúng ta thấy rằng các triều đại đó đều rất nhân từ, khoan dung và trọng dụng nhân tài. Quyền lực của nhà vua là tối cao, nắm giữ vận mệnh đất nước, tính mạng trăm dân, có quyền giết người nhưng vì sự tồn vong của đất nước, ông vẫn khiêm tốn mời các bậc danh tăng tài đức về triều xử lý. quốc sự, thậm chí có khi còn đến thiền viện của thiền sư để xin ý kiến ​​về những vấn đề thời sự. Vua Lê Đại Hành thấy dân là nguyên khí của đất nước, người có tri thức, có tài mới có thể đề ra những kế hoạch hay, những ý kiến ​​hay để làm cho đất nước thịnh trị thái bình. Khi vua Li Daxing lên ngôi, anh ta là kẻ thù cả bên trong và bên ngoài. Hậu duệ của Vương triều Định vẫn còn đó, và những người trung thành với Vương triều Định vẫn ôm mối hận đối với một Vương triều đã rơi vào tay người khác. Bên ngoài, các tướng tùy tùng của Tống Bảo hoàng tiến vào nước ta, đó là mùa xuân tháng ba, mồng một Tết Nguyên Đán (981).

Xem Thêm: Kể lại một câu chuyện làm em cảm động

Lúc bấy giờ vận nước đã đảo lộn, lòng dân hoang mang, nếu các vị thiền sư không dùng trí tuệ làm tham mưu triều đình để nghĩ ra những kế sách hay, kế sách khích lệ tinh thần nhà vua thì triều đình và nhân dân thì đất nước dễ rơi vào tay ngoại bang, nhân dân sẽ bao nhiêu xót xa đau đớn. Chúng ta thấy hóa thân của các thiền sư và những hành động phụng sự không lay chuyển của họ thông qua cam kết đóng góp cho đất nước.

Xem Thêm : Soạn bài Cha con nghĩa nặng (Hồ Biểu Chánh)

Bài thơ này là của Nga, không phải của bạn. Hai câu đầu là Công Lí viết, hai câu cuối là ông bắt chước, vì ông đã đọc nhiều, học nhiều từ các điển văn học cổ của Trung Quốc. Bài thơ nga nga là bài thơ của Lạc Tấn Vương, được văn nhân ca tụng là tác phẩm tiêu biểu của “thơ họa, thơ họa, thơ họa, họa họa”. Ông học rộng, biết số, biết trước những gì sẽ xảy ra trong tương lai, nhưng những gì ông để lại cho chúng ta hôm nay chỉ là một bài thơ, cũng là một câu trả lời cho lệnh của nhà vua. Đại hán hỏi thầy là bài này :

Quốc tịch – Đối nội

Quốc tịch như vật tổ

Dòng chảy của nước

Xem Thêm: Tổng quan ngành Kỹ thuật Phần mềm

Nam Thiên Lý Thái Bình

Bầu trời rộng mở bình yên

Điện cho hộ gia đình

Xem Thêm : Tập làm văn: Tả cây cối (Kiểm tra viết) trang 99 SGK Tiếng Việt 5 tập 2

Weiwei quyền lực

Quốc gia của những chiến binh

Xem Thêm: Dàn ý phân tích bài thơ Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm | Văn mẫu 10

Một vùng đất không gươm giáo.

Vua Li Daxing hỏi vận mệnh của đất nước, làm thế nào để vận mệnh của đất nước được trường tồn? Thiền sư đáp: Nước như mây. Chúng ta muốn bảo vệ đất nước này như đan mây, sợi mây có tính đàn hồi, nhưng nếu biết cách bẻ thì vẫn dễ đứt. Trăm người đều hướng về vua một cách tôn kính, vua lấy ý dân làm bổn phận, thương dân như con ruột, nỗi khổ của dân là của mình. Tìm cách giải quyết mâu thuẫn nội bộ, giải thích cho kẻ nội thù: quốc sự là trên hết, tổ quốc là trên hết, quyền lợi của cá nhân, của dòng tộc không đáng kể so với sinh mạng của gia đình. Nếu chúng ta kết nối trái tim của chúng ta với nhau, nó giống như một đám mây, ngưng tụ thành một đám mây, không có thế lực nào có thể áp đảo chúng ta. Đất nước yên bình, nhân dân yên ổn, nền độc lập dân tộc trường tồn mãi mãi.

“Vivi in ​​the Palace – Vùng đất không có binh lính”.

Thiền sư nói: Muốn cho đất nước thanh bình, khắp nơi không có chiến tranh, thì người lãnh đạo, nhất là nhà vua, phải biết áp dụng phương pháp hay nguyên tắc hành đạo vào địa phương. triều đại của mình. Đạo giáo Trung Quốc cũng có quan niệm về vạn vật, Lão Tử chỉ dạy đệ tử thuận theo tự nhiên, để tự nhiên thuận theo tự nhiên, không can thiệp vào tự nhiên. Lão Tử khẳng định rằng nếu những người cai trị một quốc gia có thể thực hành đức tính không hành động, đất nước sẽ thịnh vượng. Quan niệm Vô vi trong Phật giáo thì khác. Wuqi được dịch từ tiếng Phạn asamskrta, có nghĩa là vô vi, cho thấy pháp lành thường còn, không do nhân duyên sinh, không bị sinh tử hạn chế, khác với pháp hữu vi, do nhân duyên mà có. Có sinh có diệt có diệt nên vô tác là tên gọi khác của Niết Bàn. Định nghĩa của chữ “vô” trong Chương 81 trong Lục Địa Kinh của Phật giáo là: “Cẩn thận chớ kiêu căng, đó là phép tu của kẻ sĩ, xa lìa ái dục nhơ bẩn, không vấy bụi trần”. trong sáu xúc. Đừng để tham ẩn trong lòng, tư tưởng sẽ vững vàng. Đó là vô vi.”

Theo quan niệm phong kiến, vua là Thiên tử – Thiên tử. Vua tượng trưng cho quyền lực, sức mạnh của thể chế, đế chế. Vua là bậc tôn quý cao hơn cả chủ, nhưng kinh Phật nhắc nhở phải cẩn thận chớ kiêu ngạo. Không biết có bao nhiêu mỹ vị, ăn uống, ăn uống, nem công chả phượng, một loại thuốc bổ quý hiếm trên đời, nhưng kinh Phật nhắc nhở chúng ta từ bỏ ái dục bẩn thỉu, không tham đắm dục vọng, thậm chí có mao mạch. Người thường tu không được bảy không đã khó huống chi là quốc vương, nhưng quốc vương nào có thể thực hành được ngũ sáu đức như kinh Phật đã nói, cũng như thiền sư Pháp Thuận đã nhắc nhở vua Lý Đại Hưng vì sao vận nước không bền vững? ? Tại sao không thể có hàng trăm người hát lặng lẽ? Ca từ của câu thơ “quê hương” ngàn năm trước vẫn còn nguyên giá trị, và chắc hẳn ngàn năm sau vẫn còn nguyên giá trị. Tôi vui mừng vì những bài quốc ca và những bài thơ khác của tư tưởng chính trị Phật giáo Việt Nam được lưu giữ trong kho tàng văn học Việt Nam.

Tận hưởng tâm hồn

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục