Top 5 bài cảm nhận Độc Tiểu Thanh kí hay sâu sắc

Top 5 bài cảm nhận Độc Tiểu Thanh kí hay sâu sắc

Cam nhan bai tho doc tieu thanh ki

Cảm nhận bài thơ Đọc Tiểu Thanh của Nguyễn Du, cảm nhận số phận của một người phụ nữ tài sắc nhưng chịu số phận thấp hèn trong xã hội phong kiến. Sau đây là tài liệu hướng dẫn ôn tập chi tiết bài “Độc truyện thanh ký” của nhà thơ Nguyễn Du lớp 10, giúp các em học sinh viết một bài văn đầy đủ, sâu sắc.

Bạn Đang Xem: Top 5 bài cảm nhận Độc Tiểu Thanh kí hay sâu sắc

  • Mười phân tích hay của tiêu thanh ký
  • Top 6 người mẫu đóng vai kỹ sư kể chuyện nhẹ nhàng hay chọn lọc
  • doc tieu thanh ky là một bài thơ thất ngôn bát cú của đại thi hào Nguyễn Du. Bài thơ này là lời tâm sự của đại thi hào Nguyễn Du vượt thời gian và không gian, kể về số phận bi thảm của nhân vật Trương Thanh và nỗi bất hạnh của thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa. Sau đây là phần tổng hợp một số bài văn mẫu của tiểu thanh, cảm nghĩ của em về đức tính tốt của tiểu thanh, một cách chi tiết giúp mọi người hiểu rõ hơn về nội dung của tác phẩm.

    1. Lập dàn ý cảm nhận bài thơ “Đọc đoạn” của Nguyễn Du

    a) Mở bài đăng

    – Giới thiệu tác giả, tác phẩm:

    + Nguyễn Du (1765 – 1820) là nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam, nhà thơ nhân đạo kiệt xuất với tấm lòng sâu sắc, bao dung, có óc phê phán hiện thực mạnh mẽ, nhạy bén.

    + “Trương Thanh ký đọc” là một trong những bài thơ chữ Hán nổi tiếng của Nguyễn Du, miêu tả cuộc đời bất hạnh của Trương Thanh và là nỗi niềm suy tư của nhà thơ về cuộc đời, xã hội lúc bấy giờ.

    b) Văn bản

    *Tổng quan về cuộc sống nhỏ

    – tieu thanh là một người rất thông minh và tài giỏi đến từ thành phố Quảng Lăng, tỉnh Giang Tô, Trung Quốc

    – Năm 16 tuổi, nàng làm thiếp của một người Hàng Châu, Chiết Giang. Người vợ ban đầu ghen tuông và sống một mình ở vùng núi Hàng Châu.

    – Thanh uất ức, làm thơ nhiều, rồi lâm bệnh năm 18 tuổi.

    – Tập thơ Dawie để lại đã bị đốt, may mắn còn sót lại một số bài thơ được khắc và đặt tên là Tàn dư.

    => tiểu thanh là một cô gái tài năng nhưng kém may mắn.

    – Tiểu luận 1: Nguyễn du thương cảm tiểu thanh (hai câu)

    “Hồ Tây trong thành phố,”

    Tiền nhiều nhất cho một điếu thuốc là một lá thư”

    (Cảnh đẹp Hồ Tây biến thành gò đất cằn cỗi

    Khóc nức nở bên tờ giấy vụn)

    – Vườn hoa xinh đẹp một thời bên bờ hồ Tây giờ chỉ còn là bãi đất hoang

    – Xưa Trương Thành còn sống, cảnh Tây Hồ là một vườn hoa tươi đẹp, nhưng sau khi Trương Thành chết, vườn hoa ấy trở thành nấm mồ hoang

    ->Người chết, cảnh không còn đẹp như xưa. Mọi vật dù xấu hay đẹp, to hay nhỏ đều vô tình phải chịu sự tàn khốc của thời gian.

    =>Một bên là bi kịch giữa cái đẹp là sự hủy diệt, một bên là sự thay đổi tàn nhẫn của hiện thực, số phận và cái đẹp.

    – “Khụ khụ” -> Tiếng khóc của Nguyễn Du đồng cảm với đôi má ửng hồng.

    <3

    ->Nhà thơ viết hai câu thơ trước cảnh và chân dung nảy ra trong đầu bằng bút và giấy, để tri ân tấm lòng của người con gái.

    =>Nỗi cô đơn không người sẻ chia, tìm về quá khứ, tìm tri kỷ. Có cùng một nỗi cô đơn ở những người khóc và những người cho phép họ khóc, trong quá khứ và hiện tại.

    =>Hai câu thơ thể hiện niềm tiếc thương của nhà thơ đối với người con gái tài sắc vẹn toàn nhà Thanh nhưng lại có một cuộc đời vô cùng éo le. Con người của Nguyễn Du đã vượt qua thời gian và không gian.

    *Kỳ 2: Số phận bi thảm và oan nghiệt của Tiểu Thanh (Hai Sự Thật)

    “Tinh thần hữu thần của thuyết hữu thần,

    Văn chương không có chút sức sống nào”

    <3

    Văn chương không bị thiêu đốt mà vẫn làm vua)

    – “chi phấn” : Ẩn dụ cho vẻ đẹp của người con gái nhỏ. -> Chôn cất.

    – “Văn” : Ẩn dụ cho tài năng và trí tuệ của cô. -> Bị đốt cháy.

    ->Cùng nhìn lại cuộc đời và số phận bi thảm của tiểu thanh.

    =>Hai câu thơ ý tứ đầy ngậm ngùi thương xót, như tiếng khóc thầm cho số phận bất hạnh của người phụ nữ tài sắc vẹn toàn.

    => nguyễn du ca ngợi vẻ đẹp của tiểu thanh là vẻ đẹp hoàn mỹ. Đồng thời tố cáo xã hội đương thời vô nhân đạo, sự coi thường, khinh rẻ phụ nữ.

    *Bài 3: Suy tư và đồng cảm của tác giả đối với Tiêu Sinh (hai bài)

    “Gu Jin ghét vấn đề tự nhiên

    Thật không may, không công bằng để tự giải quyết”

    <3

    Khách mang theo những món đồ theo phong cách riêng của họ. )

    -“Cổ Vàng Ghét Vật”: Cũ Ghét

    +cổ: Sự căm ghét của Xiaoqing, hay sự căm ghét của những người phụ nữ khác như cô ấy.

    + kim: nỗi oan ức của những người trong “thời đại ruandu hồng nhan bạc mệnh”

    – “Bất công”: Những vụ án oan lạ lùng của khách văn nhân->Nỗi khổ của người tài trong xã hội xưa: nhân tài phải lớn.

    -“Ta ngã xuống chính mình”-> Ai có cuộc đời sẽ cảm nhận bản thân sâu sắc hơn.

    =>Tác giả đại diện cho nỗi căm hận, hận thù của người phụ nữ đối với dung mạo và số phận của chính mình.

    Xem Thêm: Giá FOB là gì? Tìm hiểu về trách nhiệm của bên mua và bán trong hợp đồng FOB

    =>Quan niệm tương sinh: có tài ắt có tai họa. Cô gái ấy tài giỏi xuất chúng, ắt có tai họa, không yên.

    * Bài văn 4: Từ thương cảm người đến thương mình (kết bài 2 câu)

    “Vô tình ba trăm năm sau,

    Dải ngân hà tốt như vậy? “

    (Tôi không biết ba trăm năm,

    Ai mà khóc thế này? )

    – “ba trăm tuổi” – ba trăm năm là số lẻ: con số gần đúng, biểu thị thời gian dài.

    – “yếu tố như” : tên chữ của nguyễn du.

    ->Một câu hỏi tu từ chỉ con số: ba trăm năm – một tầm nhìn dài, cụ thể nhưng phổ quát về tương lai.

    ->Thơ bỗng chuyển từ “thương người” sang “thương mình”, mong nhận được sự đồng cảm của thế hệ mai sau. Anh hy vọng mình cũng có được chút may mắn như tiểu thanh, và cũng hy vọng 300 năm sau sẽ có người khóc thương anh như bao người tài hoa, cùng anh chia sẻ những hiểu biết về cuộc đời, đồng tình với tiếng nói của xã hội. . .

    =>Văn chương chân chính là sợi dây kết nối tâm hồn và trái tim.

    * Nét nghệ thuật

    – Thể thơ lục bát

    Xem Thêm : Giáo sư là gì? Tiến sỹ là gì? Ai sở hữu bậc lương cao hơn?

    – Thơ sâu sắc, triết lý

    – Các biện pháp nghệ thuật: phép đối, câu hỏi tu từ…

    – Hình ảnh cô đọng, giàu ý nghĩa tượng trưng

    – Giọng điệu buồn, cảm thông, chia sẻ.

    c) Kết luận

    – Nêu cảm nghĩ của em về giá trị nội dung của bài thơ.

    2. Cảm xúc tiểu thanh – Ví dụ 1

    Nguyễn Du – một trong những nhà văn nổi tiếng nhất của nền văn học Việt Nam, nhắc đến ông người ta thường nghĩ ngay đến tác phẩm Truyện Kiều nổi tiếng, nhưng ít ai biết rằng ông còn có một tác phẩm khác. Một tác phẩm khác cũng được nhiều người biết đến là “Đọc Tiểu Thanh ký” – một tác phẩm có giá trị nhân văn sâu sắc như Truyện Kiều.

    Hồ Tây trong thành phố

    Xem Thêm: Ý nghĩa tên Tuệ Lâm là gì? Đặt tên con cao sang, phú quý, may mắn

    Thuốc lá đắt nhất chỉ có một chữ cái

    (Vườn hoa phía tây hồ đã thành bãi đất hoang

    Ngày xưa mà nhớ người cũ thôi).

    Câu thơ này như một tiếng thở dài đau đớn. Không gian Hồ Tây vẫn còn đó nhưng khuôn viên rực rỡ sắc màu đã không còn. Khu vườn trở thành gò đất cằn cỗi, và những gò đất cằn cỗi thế chỗ cho khu vườn. “Tồn tại” trở thành hư vô, “vẻ đẹp” bị thay thế bằng “sự khô héo” mang tính hủy diệt. Từ “kết thúc” có nghĩa là phủ định tuyệt đối; mọi thứ đã thay đổi không một dấu vết. Để chứng minh cho không gian tươi đẹp của vùng đất bên bờ Tây hồ, để đối lập giữa quá khứ vàng son và hiện tại điêu tàn, Nguyễn Du đã thấy thương trường Haitangdian trong nháy mắt “đã qua cơn nguy biến”, thời gian biến thung lũng thành đồi”, một người viết trên giấy mỏng. Mảnh giấy ghi câu nói này là một “dấu ấn” khoảng 2.300 ký tự, ghi lại những tiếng nói yếu ớt của thế hệ tương lai.

    Nếu biến bồn hoa thành gò đất là minh chứng cho một thời đại, thì mảnh giấy này là di vật của một đời người. Tinh thần đau khổ trong hành lang thời gian ba trăm năm trước. (theo bia ký, tiểu thanh mất năm 1492, nguyễn du đi sứ để tang, khóc nàng năm 1813 nghĩa là hơn 300 năm).

    Sự ám ảnh của Nguyễn Du với mọi thứ và sự chiêm nghiệm lạ lùng về cuộc sống thật cô đơn. Vẻ đẹp hoàn toàn bị phá hủy bởi sự hủy diệt, và dòng nước thời gian vô tình chảy. Nỗi cô đơn, lẻ loi của nguyền không chỉ thể hiện trong câu chuyện buồn khi ngồi ngắm cảnh mặt trời lặn bên cửa sổ, mà còn thể hiện trong hai từ “độc nhất vô nhị”, “độc nhất vô nhị”.

    Hai câu thực:

    Tâm linh của nữ hoàng tử thần

    Văn chương vô hồn.

    <3

    Văn chương không có số phận, còn cháy bỏng

    Trong truyện tiểu thanh ký, tác giả kể tiểu thanh trước khi chết có thuê họa sĩ vẽ chân dung cho mình. Bức tranh đầu tiên cô chỉ trích là không có Chúa, và bức tranh thứ hai có Chúa nhưng với thái độ thẳng thừng và gò bó. Ở bức ảnh thứ ba, cô nàng hết lời khen ngợi hình tượng, thần tiên, dịu dàng. tieu thanh treo di ảnh lên bàn thờ và khóc đến chết. Người chồng khi biết tin đã vội chạy đến để nhìn mặt vợ, cảnh tượng như người sống khóc lóc thảm thiết. Khi người vợ tải những bức ảnh và bài thơ, người chồng chỉ tải những bài thơ và bức ảnh đầu tiên. Vì vậy, Nguyễn Du đã miêu tả rất chân thực những bất công trong cuộc đời của tiểu thanh. Ngay từ đầu đã là như vậy, chết mới được chồng yêu, văn chương cũng vậy, nhưng cũng bị đốt, may mà vẫn còn mấy bài.

    Ý nghĩa của hai câu thực vẫn bị vùi lấp trong thuyết bản chất. Bên ngoài, Ruan Duda nắm bắt hai chi tiết kỳ diệu nhất để làm nổi bật cốt truyện, nhưng bên trong anh ấy nói lên một điểm. Cho dù có bị hủy diệt bởi thế lực hắc ám tàn ác thì sắc đẹp và tài năng cũng không dễ dàng bị tiêu diệt. Quy luật vô hình vẫn cho nó cơ hội sống sót. Nó không chết, nó vẫn xanh mãi với cây đời. Tuy nhiên, nếu nhân tài muốn tồn tại, họ vẫn phải đấu tranh và chịu đựng!

    Nếu bốn câu trên có phần “hướng ngoại” và bạn hứng thú với câu chuyện của giọng nói nhỏ nhẹ, hãy tự suy nghĩ về bốn câu sau. Cảm hứng chung của bốn câu trên là cảm hứng chung về sự đồng cảm và ngưỡng mộ của Nguyễn Du đối với tài tử giai nhân: “Có tài thì làm sao chịu nổi gian khổ?” Bốn câu sau là “mục sở thị”. “Thấy người liền nghĩ đến ta”, cảm xúc chủ đạo ở đây chính là sự cô đơn tuyệt đối của Nguyễn Thiên Điển!

    Hai câu:

    Gujin ghét các vấn đề tự nhiên

    Tiếc là tự thiêu.

    (Tiếc là kiếp trước bạn không hỏi ông trời

    Chúng ta đang ở trong số phận may mắn kỳ lạ)

    Ở đây nên hiểu “hối hận” là một điều gì đó vô cùng bất mãn, có thể ân hận suốt đời. Không phải “ghét” mà là “hối hận”. Vì vậy, ý nghĩa ngầm của nó là: “tiếc công tìm nguồn”. Phải biết rằng Nho gia không trách người hay trời, càng không thể nói là trách trời.

    “phong thủy” là cách gọi tắt của “lục phong thủy”, có nghĩa là gió thổi nước đi, mang ý nghĩa đại hòa hợp, tài trí, trường sinh bất lão. Những người “may mắn” thường có một con đường hạnh phúc, họ giàu có và họ bất tử. Nhưng tại sao trong chúng ta, trong vô số cuộc đời mà chúng ta đã chứng kiến, những con người đó thường gặp những bất công lạ lùng khó hỏi Chúa. Luật pháp đã bị đảo lộn, đến mức không thể giải thích được. Ý ngầm của câu này là: những kẻ hả hê trả oán có thể thông cảm cho nhau.

    Tôi thấy mình bị một sự bất công lạ lùng, giống như một nhà từ thiện (một nhà thơ có vận may như vậy). Nguyễn Du tự đặt mình vào cùng một con thuyền, cả tài năng và bất hạnh. Anh ấy không thể giải thích tại sao cuộc sống của anh ấy lại chứa đầy những oán giận tiêu cực như vậy: “người lớn yêu đồ giả” (chúng tôi cũng có năng khiếu khi còn nhỏ). Biết được điều này, hôm nay tôi thua lỗ. Vậy tại sao chúng ta có vẻ như là những người may mắn với những bất công kỳ lạ? Những câu thơ đẩy nhau đến “khó khăn trên trời dưới đất”. Sự va chạm của câu hỏi ấy và cái vô hình tạo thành một nỗi đau thấu xương.

    Hai câu kết:

    Vô tình ba trăm năm sau

    Thiên hà trên bầu trời tốt như thế nào?

    Xem Thêm: Văn mẫu lớp 9: Đoạn văn nghị luận về lòng biết ơn Dàn ý & 20 đoạn văn mẫu lớp 9 hay nhất

    (Tôi không biết hơn ba trăm năm

    Ai trên thế giới sẽ khóc như thế? )

    Người xưa cho rằng đồng tâm, đồng trí. Cho nên, chỉ cần Kiều tỏ ra chân thành với Đạm Tiên: “Hắc thì đừng làm chị em”, thì: “Phút sau gió thổi cờ bay”. Những người cùng chí hướng sẽ thường gặp nhau trong những lần tái sinh trong tương lai. Nguyễn Du sống sau tiểu thanh hơn ba trăm năm, thấu hiểu và cũng có nhiều ân oán kỳ lạ như tiểu thanh nên khóc thương nàng. Tôi không biết ai đang khóc cho tôi khi tôi nhắm mắt? (Hôm nay tôi khóc cho bạn, ngày mai ai sẽ khóc cho bạn?).

    Khi Ruan Duguo không biết sau này có ai hiểu mình không, anh nhắm mắt lại không thể nghỉ ngơi một giây phút nào? Nỗi khắc khoải đó là điềm báo của thiên tài, ông mong chờ sự hồi đáp từ tấm lòng, nhưng chỉ sau hai trăm năm, Nguyễn Du đã được phong là đại thi hào dân tộc:

    Tiếng động đất

    Tiếng nước như ngàn lời nói

    Nghìn năm sau, Nguyễn Du cô

    Tình yêu như lời ru năm tháng của mẹ

    (Tố Hữu – Nguyễn Du thân mến)

    Con cháu nhà họ Nguyễn rơi nước mắt từ tận đáy lòng. “Kiss” có nghĩa là rơi nước mắt chân thành, không phải “khóc” có nghĩa là khóc to, đôi khi không có nước mắt.

    3. Cảm đơn tiểu thanh – Ví dụ 2

    Nguyễn Du đến với tiểu thanh như “định mệnh” như thuý kiều đến với Đầm Tiên. Mùng 1 Tết sao không đến Nấm Rơm Fairy nhỉ:

    Có mùi bên vệ đường

    Cỏ buồn nửa vàng nửa xanh.

    Giữa mùa xuân màu cỏ vàng thích hợp nhất cho cuộc gặp gỡ giữa hai người được ghi vào nhật ký. Nguyên du và tiểu thanh không phải chỉ là sự khác biệt giữa âm và dương. Đây cũng là một khoảng cách thời gian rất lớn: hơn ba trăm năm. Nhưng không phải vì khoảng cách mà thiếu hiểu biết. Chuyên khảo của Nguyễn Du là tiếng lòng vượt ngàn sông núi, bày tỏ niềm thương cảm, ngậm ngùi cho kiếp người.

    Nguyễn Du gặp một ngôi sao trẻ, nhưng đó dường như là một cuộc gặp gỡ định mệnh. Đây là cuộc gặp gỡ của hai nhà văn tài năng và lôi cuốn:

    Vẻ đẹp của Hồ Tây trở nên cằn cỗi

    Khóc nức nở bên tờ giấy vụn

    Cảnh được miêu tả là ảm đạm. Khổ thơ đầu Nguyễn Du nhắc đến một địa danh: Tây Hồ (tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc), nơi có núi Cô Sơn, nơi từng sinh sống của cô gái tài hoa nhưng kém may mắn Tiểu Thanh. Sự thay đổi này được coi là một bước trong cuộc đời bị phá vỡ. Đó là sự thay đổi tuyệt đối từ xưa đến nay, từ vườn sang gò, từ có sang không. Từ “Hua Qingrou Xiangku” trong nguyên văn hàm ý một sự thay đổi mạnh mẽ, quyết liệt: mọi thứ đã thay đổi mà không để lại dấu vết. Hóa ra câu thơ không nói rằng cuộc đời đã tan vỡ. Nguyễn Du thương tiếc người đẹp bị nghiền nát. Bài thơ mới chỉ tả cảnh đã gây bao nỗi buồn. Tất cả những câu chuyện đau lòng về cô gái nhỏ hiện ra. Lời thì thầm trong thơ cũng là tiếng lòng người.

    Bài thơ mới là cuộc gặp gỡ của Nguyễn Du:

    Xem Thêm: Ý nghĩa tên Tuệ Lâm là gì? Đặt tên con cao sang, phú quý, may mắn

    Thuốc lá đắt nhất chỉ có một chữ cái

    (Nhìn cô ấy với một cuốn sách trước cửa sổ)

    Khi còn sống, tiểu thanh có làm một tập thơ (tiểu thanh) để ghi lại nỗi buồn cô đơn của mình. Khi tự tử, chị dâu đốt đi, chỉ để lại mấy bài. Vì vậy, chuyến thăm đến quán bar nhỏ đã không xảy ra đồng con trai. Nỗi đau của Nguyễn Du đã vượt qua khoảng cách về thời gian và không gian (bạn chỉ có thể đến thăm nàng qua việc đốt sách dang dở). Câu này tiếp tục gợi lên số phận bất hạnh của tiểu thanh. Những gì còn sót lại của cô hầu bàn tuổi vị thành niên có giống như cuộc đời tan vỡ của cô? Sự sụp đổ không mất đi mãi mãi, nhưng sự sụp đổ vẫn còn kéo dài và tiếp tục ghét và phàn nàn.

    Xinh đẹp nhưng bất hạnh, tài năng nhưng phù du. Đây có phải là số phận của vẻ đẹp và tài năng? Nỗi tra tấn này đã ám ảnh Nguyễn Du suốt đời:

    Son môi là thần thánh và hãy ghét chúng,

    Văn chương mệnh không cháy, còn vương.

    Hai dòng thơ đúc kết nỗi oan của những lời thủ thỉ. Son môi là một màu không may. Văn chương là nỗi bất hạnh của tài năng. Hai vật vô tri vô giác được nhân hóa để sở hữu thần có mệnh thành thần, tiểu thanh mệnh. Ngay cả khi một cuốn sách khác bị đốt cháy, cuộc sống của giọng nói nhỏ vẫn hiển hiện, tiếp tục phàn nàn và đau khổ thay vì sống như tôi. Hai câu thơ được viết một cách buồn bã, ca ngợi vẻ đẹp và tài năng.

    Bốn câu sau là hai nghĩa chuyển đổi. Nguyễn Du cả đời yêu tài nữ, từ lòng yêu người, Nguyễn Du đã yêu chính mình.

    Ruan Du tổng kết những nỗi bất bình và bất bình của những người chưa đủ tuổi vị thành niên như sự oán giận của nhiều người giúp đỡ lẫn nhau:

    Giận thì có gì lạ

    Xem Thêm : Giải Toán 7 trang 72 Kết nối tri thức, Chân trời sáng tạo – VietJack.com

    Mang theo đồ của riêng bạn.

    Câu thơ chất chứa bao tiếc nuối của người xưa, biến thành vấn đề lớn chưa giải quyết được. Tại sao khách hàng hồng gặp rắc rối? Tại sao những người tài năng lại ngắn ngủi như vậy? Thơ là nỗi lòng của thế gian, là nghịch cảnh mà đời thường gặp: khách sang ắt có oán, ắt có khổ. Câu hỏi này dường như nhắm vào sự vô vọng, không có câu trả lời. Ghét và bất công cũng phải chịu đựng từ đó.

    Sau này đi thăm chùa Tây, Huyền còn thấy nét u buồn của thời Nguyễn Du trên nét mặt khắc khổ của tượng Phật:

    Một câu hỏi lớn chưa có lời đáp

    Đến giờ mặt chị vẫn tái nhợt

    Hai bài luận cũng là hóa thân. Là sự hóa thân tự nguyện của Nguyễn Du, sống với tài hoa và bất hạnh: “Định mệnh không công bằng, tự mình giải quyết”. Chữ ngã ở đây có nghĩa là “tôi”, “tôi”. Bản dịch, bản dịch thành “khách” không tốt như mong muốn. Nhưng phải đến hai câu cuối chủ thể trữ tình mới hiện rõ:

    Tôi không biết ba trăm năm,

    Ai mà khóc thế này?

    Hai câu cuối lạ lùng, biến hóa bất ngờ, theo lệ mà không để ý đến cảm tình. Ý định cũng tự nhiên và hợp lý. nguyễn du chuyển từ thương người sang thương mình. Hai câu thơ tạo thành một câu nghi vấn. Câu hỏi dành cho giai điệu bộ ba. Đừng hỏi quá khứ, đừng hỏi hiện tại, bởi vì quá khứ và hiện tại là bế tắc. Các vấn đề chứng minh trong tương lai. Nguyễn Du không hỏi trời, hỏi người, vì còn mong tìm được ba nốt nhạc trong đời. Tiểu thanh cùng nàng, ba trăm năm sau còn có một nguyễn du “khóc” không biết “cùng ta”, ba trăm năm sau liệu có ai biết mà cảm thông? nặng thơ. Những từ “không biết” (không biết) chứa đầy sự xấu hổ khi nghĩ rằng bạn có thể từ bỏ. Nhưng câu thơ vẫn là niềm tin. Nguyễn Du vẫn tin vào lòng người.

    Thơ hoài cổ thường là tiếng khóc người cũ. Thơ Nguyễn Du thì không như vậy. Nhớ cố nhân, thương nhớ cố nhân sâu sắc, tác giả thấy thương mình, thương người nghệ sĩ. Đây chính là nguồn cảm hứng nhân văn lớn cho bài thơ này.

    Tiêu thanh kí độc đáo cũng là nỗi day dứt của đời Nguyễn Du. Đó là nỗi day dứt của nhà thơ trước sự bấp bênh của thế sự. Vì vậy, cuộc tra tấn này phải chứa đựng sự bế tắc của “Thời đại Nguyễn Du”.

    4. Cảm xúc khi đọc một bài viết thanh ký nhỏ

    Nguyễn Du là đại thi hào dân tộc, nhà thơ hiện thực và nhân đạo lớn nhất trong nền văn học Việt Nam từ thế kỷ XVIII đến nửa đầu thế kỷ XII. Bài thơ “thanh hiền thi tập” viết bằng chữ Hán thông thạo là một trong những tác phẩm chữ Hán thể hiện tình cảm sâu sắc của Nguyễn Du đối với thân phận con người (nạn nhân của chế độ phong kiến). . .

    Trong số đó, “Thác điêu thanh ký” là một trong những tác phẩm nổi tiếng, thể hiện sâu sắc tư tưởng của Nguyễn Du và gây ấn tượng mạnh với người đọc về tình cảm nhân đạo cao cả của nhà thơ. Toxic tieu thanh ky có nghĩa là cô ấy “đọc bộ sưu tập của tiểu thanh”. Đó là một cô gái có thật sống vào thời nhà Minh (Trung Quốc) cách đây ba trăm năm. Tương truyền, phùng tiểu thanh là một cô gái người Trung Quốc sống vào đầu thời nhà Minh, nhiều truyện kể rằng nàng quê ở Dương Châu, con nhà giàu, tên là phùng huyền xuân. Anh ấy cực kỳ thông minh, đã nắm vững nghệ thuật làm bài từ khi còn nhỏ, và phong cách vẽ tranh của anh ấy thậm chí còn tốt hơn những người khác. Năm 16 tuổi, cô kết hôn với Feng Sheng, con trai của một gia đình giàu có, làm vợ lẽ. Vợ anh ghen tuông và hắt hủi, ép cô đến sống ở một con trai gần Hồ Tây. Quá đau buồn, cô ngã bệnh ở tuổi mười tám. Nhưng nỗi cay đắng và nỗi buồn đã được gửi vào những bài thơ, hầu hết trong số đó đã bị đối tác ban đầu đốt cháy, và một số bài còn sót lại. Người ta để bài thơ đó khắc ghi như một dư âm. Cảm thương cho số phận của người tài nữ xấu số này, Nguyễn Du đã viết bài thơ này. Nhan sắc tài hoa nhưng đường đời bất hạnh cũng là nguồn cảm hứng lớn cho sự sáng tạo của Ruan Du.

    Cảm hứng xuyên suốt bài viết được thể hiện trong khuôn khổ cô đọng của thể thơ thất ngôn Đường luật. Nguyễn Du khóc làm người ta thương mình. Tuy là tiếng thở dài đau khổ ba trăm năm trước, nhưng là lời tâm sự trước của nhà thơ.

    Hai câu đầu của bài thơ cho người đọc hình dung hình ảnh nhà thơ lúc gặp tiếng nói nhỏ:

    Hồ Tây trong thành phố

    Xem Thêm: Ý nghĩa tên Tuệ Lâm là gì? Đặt tên con cao sang, phú quý, may mắn

    Thuốc lá đắt nhất chỉ có một chữ cái

    (Cảnh đẹp Hồ Tây biến thành gò đất cằn cỗi

    Khóc nức nở bên tờ giấy vụn)

    Có hai cách dịch sai so với nghĩa gốc, phần nào làm giảm đi tính đơn giản của cách gieo vần tiếng Hán. Nguyễn Du không có ý miêu tả vẻ đẹp của Hồ Tây mà chỉ mượn sự thay đổi của không gian để diễn tả một cảm giác về cuộc đời đổi thay. Một cách diễn đạt vừa hiện thực, vừa gợi ý nghĩa tượng trưng. “Vườn hoa Tây Hồ” kể lại cuộc sống yên bình của một thiếu nữ trong vườn hoa bên cảnh đẹp nổi tiếng của Trung Quốc, Hồ Tây. Nhưng tính tượng trưng được xây dựng trên mối quan hệ giữa “vườn-gò”. Dường như trong cảm giác của Nguyễn Du, những thay đổi của thế giới có thể dễ dàng khiến anh ấy xúc động. Đó chính là cảm giác “Bãi làm dâu” mà chúng ta từng biết trong truyện Kiều. Nhìn hiện tại và nhớ lại quá khứ, những vần thơ đầy xót xa về vẻ đẹp của quá khứ.

    Trong không gian đổ nát ấy, người ta hiện ra, dáng vẻ cô đơn, như gom hết cảm xúc vào chữ “độc thân”. Nhà thơ đọc sách (đặc biệt là thư) một mình. Một mình đối mặt với tiếng nói nhỏ ba trăm năm trước, câu thơ này thể hiện rõ sự trang trọng và tôn kính của tiếng nói nhỏ. Đồng thời, sự suy tư sâu sắc được tiết lộ trong vẻ mặt cô đơn của anh ấy. Cách đọc này cũng thể hiện sự đồng cảm của nhà thơ đối với tiểu thanh, chữ “điệu” thể hiện sự tiếc thương người xưa. Không phải là tiếng “ú ớ” như dịch thơ mà là giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào hồn thi nhân.

    Hai từ thật thà diễn tả hai nỗi niềm:

    Tâm linh của nữ hoàng tử thần

    Văn chương vô hồn

    <3

    Văn chương không bị thiêu đốt mà vẫn làm vua)

    Nhà thơ đã sử dụng hai hình ảnh “trang điểm” và “văn bản” trong bài thơ để diễn tả nỗi đau về thể xác và tinh thần trước sự hành hạ của Tiểu Sinh. Theo quan niệm xưa, “đồ trang điểm” – mỹ phẩm của phụ nữ mang tính chất tinh thần bởi nó gắn liền với mục đích làm đẹp cho chị em phụ nữ. Hai bài thơ đều hồi tưởng về cuộc đời đầy bi kịch của những đứa trẻ vị thành niên chỉ biết làm bạn với trang điểm và văn chương để giải tỏa nỗi bất hạnh.

    Mượn chuyện để nói về người. Liên kết với những đồ vật vô tri vô giác là những từ biểu thị tính cách và số phận của một người, chẳng hạn như “Chúa” và “số phận”. Lối nhân hóa, qua số phận của Trương Thành đã thể hiện rõ cảm xúc đau xót của nhà thơ về những bất hạnh của cuộc đời. Kết cục bi thảm của tiểu thanh xuất phát từ lòng đố kỵ, ghen ghét tài năng của mình. Dù chỉ là vật vô tri nhưng nó cũng chịu chung số phận bi đát như chủ nhân của nó: đồ trang điểm bẽ bàng, văn chương cháy dở. Hai câu thơ gợi lên sự độc ác của bọn bất nhân trước mặt các bậc hiền nhân. Đồng thời, Ruan Du, người cực kỳ nhạy cảm với cuộc sống của “mỹ nữ”, cũng cho thấy nhận thức của mình, điều này có liên quan đến quan niệm “tài lộc tương thân” của Nho gia. Đã thế này huống chi là người! Chính lòng trắc ẩn của Nguyễn Du đã vượt qua ảnh hưởng của thuyết thiên mệnh.

    Từ số phận của tiểu thanh, Nguyễn Du đã tổng kết quan điểm của những con người trong xã hội phong kiến ​​trong hai câu kết:

    Gujin ghét các vấn đề tự nhiên

    Đáng tiếc là tự cho mình là trung tâm một cách không công bằng

    <3

    Khách sang trọng mang theo đồ của riêng họ)

    Nỗi bất bình của Tiểu Thanh không chỉ của riêng nàng mà là số phận chung của những tài năng từ “cổ” đến “kim”. Nhà thơ gọi đó là “hận”, một mối hận suốt đời chưa nhắm mắt. Nghĩ đến đây, Ruan Du có lẽ cũng nghĩ đến nhiều sinh mệnh như Du Fu đã khuất – những tài năng mà anh luôn ngưỡng mộ, và nhiều người đã mất mạng. Bế tắc ngàn đời là “khó hỏi đạo trời” (thiên vấn). Đoạn thơ này giúp ta hình dung rõ nét kiếp nạn của thời đại phong kiến, kìm nén nỗi bất mãn của nhà thơ với thời cuộc, đồng thời cũng cho thấy sự bế tắc của Nguyễn Du.

    Khóc cho người thương mình, chính những cảm xúc ấy đã làm nên bài thơ bất hủ “Gió không đứng, em chẳng đứng” (Tôi tự cho mình là người vì lễ độ mà bị hoa lạ chọc nhầm) . Với tấm lòng cảm thông chân thành của Nguyễn Du, ta cũng thấy được tinh thần nhân đạo sâu sắc của ông.

    Nhà thơ chưa một lần nói điều này. Anh từng hóa thân thành kiều nữ và khóc vì vai diễn, anh từng khẳng định một cách tỉnh táo rằng “Hồi trẻ tôi cứ tưởng mình có tài”. Cách người ta nghĩ về tôi, trong những bài thơ cổ điển Việt Nam trước đây của ông, có lẽ ít người thể hiện sâu sắc như vậy. Nguyễn Du tự đặt mình làm “ban thuyền” với tiểu thanh, phơi mình trước thiên hạ. Nỗi niềm chung của những người chịu “bất công” được bộc lộ mạnh mẽ, bộc trực bằng tiếng nói riêng để lại cho người đọc nhiều thấm thía. Tâm sự ấy không chỉ của riêng Nguyễn Du mà còn là niềm xúc động của nhà thơ lúc bấy giờ.

    Cuối bài thơ là cảm nhận của Nguyễn Du về thời cuộc:

    Vô tình ba trăm năm sau

    Nhân thiên hà

    Xem Thêm: Văn mẫu lớp 9: Đoạn văn nghị luận về lòng biết ơn Dàn ý & 20 đoạn văn mẫu lớp 9 hay nhất

    (Tôi không biết hơn ba trăm năm

    Ai mà khóc thế này

    Khóc cho cô gái nhỏ ba trăm năm trước, nước mắt một lòng một dạ, ý nghĩ này mang theo hoài nghi khiến thi nhân ba trăm năm sau không thể buông bỏ. tiểu thanh còn có tâm hồn nguyễn du gột rửa nỗi oan bằng giọt nước mắt đồng cảm. Bản thân nhà thơ cảm thấy cô đơn trong thời điểm này. Những câu hỏi về cuộc sống sau này bao trùm ước vọng tìm được người bạn tâm giao ở tuổi trung niên. (Đó cũng là tâm trạng của Nguyễn Khiết – “Thiên hạ say ta tỉnh”, Nguyễn Du hơn hai ngàn năm trước; Đỗ Phủ, Nguyễn Du ngàn năm trước: “Tam tai, họa, hận, thịnh “)

    Nhà thơ giãi bày bằng chữ “như” không phải mong “lưu danh thiên cổ” mà là lời giãi bày tấm lòng tha thiết với đời. Bài thơ cũng là sự phẫn uất của nhà thơ trước thời cuộc. Nàng rơi nước mắt cho người xưa, nhà thơ rơi nước mắt cho chính mình, dòng nước mắt chảy dài phác họa nên hình bóng của Nguyễn Du, lặng lẽ khiến người đọc không khỏi xúc động khi nghĩ đến nỗi niềm sâu thẳm của con người. và xã hội tài năng.

    Ba trăm năm đã trôi qua, nhưng thơ của Nguyễn Du vẫn giữ được tấm lòng chân thành sâu sắc. Đây là tình cảm không biên giới và vĩnh cửu, xuất phát từ nền tảng của dân tộc ta “thương người như thể thương thân”.

    Mãi ba trăm năm sau, ánh sáng của thời đại mới soi sáng, tên tuổi Nguyễn Du mãi mãi trong lòng dân tộc, danh xưng này như tô thêm vẻ sáng ngời cho dân tộc Việt Nam. Cuộc sống đổi thay, niềm vui dân tộc nhân lên trước ngưỡng cửa thế kỷ XX, nhưng chúng ta vẫn trân trọng và đồng cảm với nỗi niềm của Nguyễn Du, nỗi niềm của một thời đã qua. Thời đại mới phá vỡ sự bế tắc của Nguyễn Du và thời đại của ông, tiếp thu tinh thần nhân văn dân tộc.

    5. Cảm nghĩ của em về vai tiểu thanh

    Tiêu Thanh là một cô gái có tài nhưng phải nhún nhường, bị lòng ghen ghét hành hạ mà chết yểu. Tập thơ của Tiểu Thanh bị vợ đốt nguyên bản, chỉ còn lại mấy bài thơ lấy tên là “Tàn dư”. Nguyễn Du đọc thơ, thăm nàng và thương tiếc cho số phận của nàng.

    Bài thơ “Moton Qing Ji” thể hiện sự thương cảm, xót xa cho số phận của một người phụ nữ tài sắc vẹn toàn bị đánh chết oan uổng. nguyễn du cũng than thân phận bi thảm của mình:

    “Tây Hồ gian lận vất vả nhưng nhiều tiền nhất chỉ là linh hồn của kiếp sau, hậu văn, phần chết của Cố Cẩm, ác cảm với thiên tai, xui xẻo, chính mình bất chính, tự giác, hậu thiền hậu thiền , hà nhan thích không?”

    Vẻ đẹp xưa chỉ là nấm mồ. Chỉ còn mỗi ông già “tàn tật”. Nhưng trong cuộc đời ấy, những vần thơ ấy đã lay động Nguyễn Du.

    Tác giả viết rằng Hồ Tây là nơi phồn hoa, mỹ lệ ngày xưa không còn nữa, mọi thứ đã trở thành dĩ vãng. Hồ Tây là nơi khơi nguồn cảm hứng. Tình cảm của nhà thơ là hoài cổ. Sự “bể dâu” giữa đất trời đã biến “vườn hoa” Hồ Tây trước đây thành một “pháo đài” hoang tàn. Trong khung cảnh hoài cổ ấy, nhà thơ vừa khóc vừa đến thăm chị, vừa lật giở cuốn sách cũ đã mất:

    Hồ Tây có cảnh và đồi, thổn thức bên trang giấy khô.

    nguyễn du ca ngợi tài của tiểu thanh bằng hai chữ thật:

    Chủ nghĩa hữu thần Hậu văn học Bất cẩn hậu văn học

    nguyen du đánh giá rất cao tieu thanh. Số phận tài năng của anh ấy bị nghiền nát đã khiến anh ấy quá xúc động. Vẻ đẹp diệu kỳ, hình ảnh của bông hoa để “có thần” trở thành tiên, kéo dài đến ngày hôm sau. Văn học không có định mệnh, nhưng gắn bó chặt chẽ với vĩnh hằng. Tác giả vô cùng đau xót trước sự ra đi của cái đẹp và cái tài. Cái đẹp sẽ tồn tại mãi với thời gian, cũng như văn học sẽ mang cái đẹp vĩnh cửu.

    Trong hai bài tùy bút, tác giả đã vượt qua giới hạn của thời gian và không gian, khơi dậy cảm xúc trước một vấn đề lớn, có ý nghĩa sâu rộng:

    “Gu Jin ghét sự đau khổ của tự nhiên, và phước lành đến từ sự bất công”

    Nỗi oan trong số phận của thanh nhỏ được thăng lên nỗi đau kim cổ. Trong mắt Nguyễn Du, con người thực sự bất lực, đây là một quy luật tàn khốc. Nhưng Nguyễn Du lại có niềm thương cảm sâu sắc đối với một người tài hoa nhưng số phận bất hạnh như tiểu thanh.

    “Giàu có tương đối” là một khái niệm cũ. “Dáng” và “tài” thường đi đôi với bất hạnh, đó không chỉ là nghịch lý của cuộc đời, mà còn là hiện thực trào phúng. Nguyễn Du đã từng viết trong Truyện Kiều:

    “Đã đến lúc làm giàu, sao phải bận tâm đến cuộc sống như cũ”

    Ở đây, Nguyễn Du tâm sự về cuộc đời của nhà thơ, nghĩ đến người khác cũng như nghĩ đến mình. Một cô gái trẻ tài năng bị cuốn vào vòng luẩn quẩn. Tiểu Thanh bị bức hại và chết trẻ, các tác phẩm của cô cũng bị thất lạc và bị đốt cháy. Như khóc cho nàng, và khóc cho cả tôi nữa.

    Thật không may, sự tự chủ bất công

    “Bất công” là sự bất công kỳ lạ của những anh hùng văn nhân. Sắc đẹp đáng được đời trân trọng, chỉ để rồi phải gánh chịu hậu quả tàn khốc. Có gì khác nhau giữa một tiểu thư chết yểu và một nhà thơ như Nguyễn Du có tài văn chương nhưng không có phận? Thật không công bằng trong cuộc sống. Gia đình phong kiến ​​khắc nghiệt không dung nạp được những tài năng như Tiểu Thanh. Xã hội phong kiến ​​hẹp hòi không dung nạp được Ruan Dou.

    Vui lòng tham khảo thêm phần tài liệu của hoatieu.vn để biết thêm thông tin hữu ích.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục