Cảm nhận về Bài ca ngất ngưởng (ngắn gọn, hay nhất)

Cảm nhận về Bài ca ngất ngưởng (ngắn gọn, hay nhất)

Cảm nhận bài ca ngất ngưởng

Bạn đang gặp khó khăn với bài hát đầy mê hoặc này? đừng lo lắng! Mời các bạn tham khảo tuyển tập các bài văn mẫu đầu bài chắt lọc, chi tiết và hay nhất sau đây để biết cách làm và bổ sung vốn từ vựng cho mình. Hi vọng các bạn có được một tài liệu hữu ích!

Bạn Đang Xem: Cảm nhận về Bài ca ngất ngưởng (ngắn gọn, hay nhất)

Tóm tắt cảm nhận của bạn về bài hát tuyệt vời này

Cảm nhận về Bài ca ngất ngưởng (ngắn gọn, hay nhất)

1. Ca khúc mở đầu:Giới thiệu những bài hát hay của Nguyễn Công Công

Ví dụ:

Ruan Gongru là một vị quan có tài và có khí chất nhưng con đường công danh lại gặp muôn vàn khó khăn. Anh ấy cũng là một công dân yêu nước muốn đóng góp cho đất nước của mình, nhưng có điều gì đó đang cản trở anh ấy. Để kể về cuộc đời làm quan của mình và những khó khăn gặp phải trong quá trình làm quan, ông đã viết nên một bài ca dao chấn động, hãy cùng tham khảo tác phẩm.

2. Văn bản bài hát:Phân tích bài ca ngất ngưởng của Nguyễn Công Công

Một. Ngất ngây cuộc đời làm quan của tác giả

– Ngài tôn cao mình giữa trời đất

– Ông liệt kê những tài năng và việc làm xuất sắc: giỏi văn, giỏi dụng binh, giữ nhiều chức,…

-Tác giả tự hào về tài năng và thành tích của mình

– Tác giả thể hiện thái độ sống ngạo mạn

b. Xuất thần tại gia của tác giả:

– Nhà thơ có lối sống kiêu căng, giễu đời, tự sướng

– Nhà thơ không màng khen chê

– Nhà thơ vẫn giữ nghĩa vàng

– Tác giả tỏ lòng trung với vua

– ngây ngất, nhìn đời

c. Xuất thần trong cung của tác giả

– Nhà thơ khẳng định trong triều không ai ngất ngây hơn mình

– Giải thích rằng cách nhìn của tôi về cuộc sống khác với mọi người

– Tự phụ

3. Kết thúc bài hát:Hãy cho tôi biết cảm nhận của bạn về bài hát hay này:

Cảm nhận bài hát tuyệt vời này – mẫu 1

Xem Thêm: Giải Bài tập Vật lý 9 Bài 14 SGK: Công suất điện và Điện năng tiêu thụ

Cảm nhận về Bài ca ngất ngưởng (ngắn gọn, hay nhất) (ảnh 2)

Nói đến các nhà thơ nửa đầu thế kỷ 20 không thể không nhắc đến Ruan Gongru, tức nhà thơ Ruan Mr. Đây là nhân vật nổi tiếng trong lịch sử, thuộc mẫu người ham lập công, rất coi trọng chí làm trai, có lối sống rất độc đáo, luôn tự do tự tại, không gò bó. Được coi là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất thời bấy giờ, Nguyễn Công Trứ có công lớn trong việc nâng thể hát lên thành một thể thơ có khả năng biểu đạt những cảm xúc phong phú và tinh tế.

Trong số những bài thơ nói của Nguyễn Công Công, “Bài ca sung sướng” là nổi tiếng nhất. Đây là tác phẩm do tác giả sáng tác sau khi từ chức trở về quê sống ẩn dật. Đây cũng là lúc sự kiêu căng, ngạo mạn cố hữu của đàn chị được bộc lộ hết. Dẫu sao, tuy là người dũng cảm, có nhân cách lớn nhưng khi còn làm quan, ông không thể sống tự do mà phải tuân theo pháp luật của triều đình. Theo sử sách ghi lại, trong nhiều triều đại phong kiến, triều Nguyễn vẫn được coi là triều đại hà khắc, phi lý và phi nhân tính nhất.

Kèm theo một bài hát xuất thần, Ruan Gongru trình bày lý lịch và bài thơ bìa của mình một cách rất sinh động và độc đáo, người đọc có thể cảm nhận một cách sống khác. tác giả. Lối sống của anh ấy hoàn toàn trái ngược với lối sống của công ty, một sự khác biệt so với lối sống chính thống của thời đại.

Trước hết, nhan đề bài thơ đã gợi cho người đọc sự chú ý, suy nghĩ. Điều độc đáo của Nguyễn Công Trứ là cách ông đặt tên cho bài thơ: Bài ca ngất ngây. Theo cách hiểu thông thường, tháp chỉ cao và không vững chắc, rất dễ gãy. Ví dụ: cái bình ngất ngưởng. Ngoài ra, có người đi thẳng, có người đi loạng choạng, có khi tiến tới, có khi nghiêng phải, có khi nghiêng trái… Đọc kỹ bài thơ này, ta sẽ nhận thấy nhan đề bài thơ. Điều này góp phần quan trọng trong việc thể hiện cảm xúc. Thái độ, tư thế của nhân vật trữ tình – tác giả bao giờ cũng lạc lõng, sống trong một tập thể, nhưng giữa người với người, con người khác nhau, không phân biệt người với người.

Nguyễn Công Trứ thường nói đến cửa khôn trong tinh thần Nho giáo. Trong bài làm trai, nhà thơ khẳng định:

Sẽ là nam, bắc, đông, tây

Xem Thêm : Phân tích Ông Đồ của Vũ Đình Liên (11 mẫu) – Văn 8

Để năng lượng trong bốn bể

Trong Khúc hát xuất thần, Nguyễn Công Trứ cũng mở đầu bằng chữ Hán với lời tuyên ngôn, thể hiện ý chí nam nhi trên: thiên hạ không phải của riêng ta:

Nội mạc không hoạt động

Nguyễn Công Trứ nghĩ thế đấy. Tuy nhiên, trong suốt cuộc đời ông, nhiều bài thơ luôn nhắc đến ông, vũ trụ có bổn phận bên trong (vũ trụ là bổn phận của ta – gánh hiếu), vũ trụ có trách nhiệm với chính mình (cái trong vũ trụ là bổn phận của ta – nhà phê bình) .Theo quan niệm của Ruan Gongru, sinh ra là một người hâm mộ trái đất, người ta phải có núi và sông nổi tiếng, làm nên những điều tuyệt vời và được ghi vào biên niên sử. Cái hay của đoạn thơ mở đầu nằm ở cái nhìn đúng đắn về cuộc sống và tình cảm chân thành của tác giả. Vì sự tiến bộ của xã hội, mỗi người phải gắn bó với chính mình, phải cố gắng hết sức mình để làm những điều có ích cho đời, để mọi người tự hào. Hoài bão ấy, quyết tâm ấy thật chính đáng và rất đáng trân trọng, nhất là khi nó được bộc lộ trực tiếp bằng thái độ chân thành của nhà thơ.

Tiếp theo, Nguyễn Công Trứ xướng tên, khẳng định tài năng:

Ông hi văn tài bò vào chuồng

Từ lâu đã có ít nhất hai cách hiểu về bài thơ. Cách giải thích thứ nhất là: Ông Xi Fan, một người tài giỏi đã vào vòng hoàng đế (như một con chim yêu tự do, thích bay trên bầu trời cao, và hiện đang bị nhốt trong lồng), vì vậy ông không thể sống cuộc sống mà anh ấy muốn. Cách giải thích thứ hai: Ông là người tài giỏi có thể sánh với trời đất, cái lồng ở đây được hiểu là trời, đất và vũ trụ, trong quan niệm cổ xưa thì đất vuông trời tròn. Có lẽ cách hiểu thứ hai thuyết phục và nhất quán hơn cách hiểu thứ nhất, nhất là trong bối cảnh nguồn cảm hứng tràn ngập bài thơ, cách hiểu này càng có thẩm quyền hơn. Cũng vậy, hai dòng đầu có xu hướng chiếm ưu thế toàn bài thơ, nhưng cảm hứng chủ đạo của bài thơ là niềm kiêu hãnh, ngây ngất chứ không phải là sự than thở cho sự tự do đã mất. hi van là biệt danh của nguyễn công trứ. Nói thẳng về mình, gọi tên, nói ra là cách thể hiện rất hay của Công Nguyên. Trước con át chủ bài tuyệt vời, nữ thi sĩ Hồ Huyền Hương cũng từng gọi thế này:

Trầu cau miếng nhỏ

Hương thơm bí ẩn này đã bị xóa sạch

(Mời ăn trầu)

Tác giả truyện kiều cũng tự nhận danh hiệu của mình trong một lời than thở trên doc tieu thanh:

Vô tình ba trăm năm sau

Thiên hà tốt như thế nào?

(Ba trăm năm sau không biết

ai cũng khóc như thế)

Nhưng thực ra chưa có ai xưng danh rồi dám xưng là hiền tài như Nguyễn Công Trứ. Tuy nhiên, thơ tác giả đang nói về mình mà lại có vẻ nói về người khác, một cách hồn nhiên ngây thơ.

Xem Thêm: Giờ Hợi là mấy giờ đến mấy giờ? Sinh giờ Hợi sướng hay khổ?

Làm diễn giả chia tay, làm cố vấn, làm Thống đốc Dong,

Bao gồm các bài tập xuất sắc,

Hòa bình, đánh cờ,

Thỉnh thoảng tôi sẽ về cung

Câu thơ trên bộc lộ sự tự hào về võ công của mình. Tuy nhiên, vẻ đẹp của bài thơ này trước hết xuất phát từ thái độ chân thành, hồn nhiên và giản dị của tác giả. Theo tiểu sử của Nguyễn Công Trứ: Năm 1819, ông đỗ hương cống, bảy năm sau, Nguyễn Công Trứ làm Tham tri bộ công, đến năm 1831, làm Đốc đồng (Hội An). Năm 62 tuổi, ông được cử đi đánh Tây Thành… Tuy xuất thân trong chính phủ nhưng Nguyễn Công Như đã từng chỉ huy tiểu tặc ở biên giới phía Bắc, đánh giặc ở biên giới Tây Nam, sau đó trấn áp chúng. Khởi nghĩa nông dân.

Sau khổ thơ đầu đã phân tích ở trên, tác giả dành các khổ thơ tiếp theo với giọng điệu tự trào nhưng rất có duyên để bộc lộ lối sống ngất ngưởng, quan trọng hóa những gì cần thiết. Mô tả về bản thân và cách sống của anh ấy:

Thi đấu trong giải đấu cấp bộ phận hàng năm.

Taurus cưỡi ngựa.

Núi mây trắng bao phủ,

Tay cung nên từ bi.

Chúa đi theo mấy thím,

Đạo Phật cũng nực cười.

Đối với những người giàu có và quý tộc ngày xưa, ngựa là phương tiện di chuyển chính. Cưỡi ngựa là biểu hiện của sự sang trọng và quyền lực. Nhưng ông già này khác với cuộc sống của mình: thay vì cưỡi ngựa, ông lang thang trên chiếc xe do một con bò vàng kéo. Ngoài ra, trước cửa xe, ông còn để lại bốn bài thơ trên hạt dự phòng:

Ra khỏi xe đi, Sifan

Thăng chức và giáng chức

Xem Thêm : Top 20 mẫu mở bài Thương vợ hay nhất đạt điểm cao – Tailieu.com

Người làm vườn dắt xe bò kéo

Hãy sẵn sàng bịt miệng thế giới

Thật vậy, có một sự tương phản rõ rệt ở Nguyễn Công Như. Kiểu tương phản này tạo nên sức hấp dẫn, một tay xuất thần của tác giả: một con bò vàng đeo yên cương, tay cầm kiếm cúi đầu xin từ bi, vào chùa nhưng lại cõng… một cặp thím. Điều này khiến những người nhẹ nhàng và lảng tránh cũng thấy nực cười.

Vậy thì tại sao Nguyễn Công Như vẫn thản nhiên sống ở chốn phồn hoa danh lợi, nhất là một vị quan triều đình lại sống ở nơi vốn dĩ bất công? Có lẽ bởi một lẽ đơn giản, dù trong tiềm thức, sâu thẳm trong ý thức, anh ta không màng đến những được mất trong cuộc sống. Tôi còn nhớ làm quan gần ba chục năm, Nguyễn Công Như từng làm tướng, có lúc chỉ là lính thú nơi biên ải. Tuy nhiên, dù người ta khen hay chê thì anh vẫn luôn bình thản như gió xuân:

Người mất dương thì phải trở về đầu,

Khen và chê ngọn Phong mùa đông.

Gốc rễ của thái độ sống này, sự xuất thần này là nhận thức đầy đủ về cá nhân và về bản thân cá nhân, cũng như về tài năng và đức tính của cá nhân.

Xem Thêm: Cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của nhà thơ Quang Dũng

Cuối bài thơ, Nguyễn Công Như dùng câu: Vào triều ai điên như hắn, lại nhấn mạnh cảm hứng dâng trào? Câu nghi vấn, nhưng là một điều chắc chắn: trên đời này không có ai độc đáo, kiêu sa và xuất thần như nhà thơ Nguyễn Công Trứ.

Đặt trong chế độ phong kiến, ca dao xuất thần có ý nghĩa về nhiều mặt. Nó ít nhiều đánh dấu sự thức tỉnh của ý thức cá nhân, tức là cá nhân trong tình trạng không xác định được bản ngã. Nó ghi lại một bước quan trọng trong lịch sử quốc gia hướng tới dân chủ hóa.

Ngày nay, lối sống và lối sống đầy màu sắc của Nguyễn Công Công có lẽ cần phải nghiên cứu kỹ. Tuy nhiên, những vần thơ xuất thần vẫn có ý nghĩa, trước hết là động viên người đọc sống mạnh mẽ, sống có ý nghĩa và làm cho cuộc sống của mình ngày càng ý nghĩa hơn, thay vì chấp nhận một cuộc sống tẻ nhạt, vô nghĩa.

Cảm nhận bài hát tuyệt vời này – bài hát mẫu 2

Nguyễn Công Trứ (1778—1858) quê ở Hà Tĩnh, văn võ song toàn, là nhà thơ kiệt xuất vào thế kỷ X ở nước ta. Ông để lại hơn 60 bài ca dao và khoảng 50 bài thơ. Bài “Hàn nho phú quý”, bài thơ “Đi thi tự sự”, bài nói chuyện “Bài ca ngất ngưởng”… là những áng văn, áng thơ tuyệt vời của ông để lại trong đời.

“Bài ca ngất ngưởng” được Nguyễn Công Như sáng tác khi trở về cố hương vào 10 năm cuối đời (1848-1859). Bài thơ thể hiện phong cách sống cao đẹp của nhà thơ tài hoa này. Theo từ điển tiếng Việt, cao có nghĩa là không vững vàng ở chỗ gồ ghề, dễ ngã, dễ ngã. Ở bài thơ này nên hiểu là khác người, khác lối sống và khinh thường mọi người.

Câu 1 và 2 của phần đầu đối chiếu nhiệm vụ đón tiếp một nhân vật vũ trụ vĩ đại với việc bị giam cầm trong một cái lồng rất hẹp. Tuy nhiên, ông Xiwen đây—tuyên bố là rất tự hào—vẫn phấn đấu thành tài, chăm chỉ học tập, thi đỗ, đạt giải (diễn giả chia tay), từng làm quan, tham mưu, làm quan, tỉnh Long Đông. Là một người có tài thao lược, tôi (He Xifan) trở thành con trời kiêu hãnh, độc nhất vô nhị, khác biệt và khiến mọi người tự hào. Ngừng câu 3 và 4 (3-3-4-3-3-2) tạo âm hưởng hào hùng:

“Làm diễn giả vĩnh biệt! Làm cố vấn và thống đốc Dong,

Đã bao gồm các cuộc tập trận! Nên có tay! Ngất”.

Chung Cốc: Tác giả khẳng định ông là người có tài kinh bang tế thế, lúc loạn thì giúp nước như “kỳ thủ”, lúc thái bình thì giúp vua “trị quốc”. ” “. Đó là quá khứ, giờ khôn lại nên tôi sống tuyệt vọng :

“Thực hiện chia năm,

Taurus cưỡi ngựa đi khắp mọi nơi”.

Y phục mũ nón trở lại triều đình, nhưng về nhà không phải cưỡi ngựa, mà là cưỡi Kim Ngưu, Kim Ngưu của tôi cũng được khoác lên mình dây cương, xuất thần lắm, khác lắm!

Nỗi đau thêm (phần 3 và 4) kể về một lối sống xuất thần. Danh tướng (cầm gươm cầm cung) xưa nay nhân hậu hiền từ. Thăm đền chùa, thăm cảnh đẹp (thầm thì): “Bên kia mây trắng”, chàng đem theo “đôi cô” (một hoặc hai cô hầu gái). Vì vậy, “Đức Phật cũng cười ông trời”. Bạn cười hay mọi người cười, hay bạn cười chính mình? Chuyện “được và mất” cũng chỉ là chuyện thường tình ở đời, cũng như chuyện “ngã ngựa lại mất ngựa”, có để làm gì! Chuyện “khen chê” con người cũng như gió đông thổi qua, xin hãy bỏ qua: “Khen chê thổi phong đông”.

Không màng hơn thua, không màng khen chê, sống nhàn nhã. Dù ngây ngất, nhưng vẫn sạch sẽ và ngăn nắp. Nhịp ngắt 2/2, nghệ thuật hoà thanh (ngôn ngữ), nhấn giọng, điệp ngữ trùng điệp tạo nên sự chuyển động thể hiện thái độ thư thái, yêu đời, yêu đời, ngăn nắp. Trần nhà:

“Khi ca! Khi say! Khi cac!

Không có Phật! Không có nàng tiên! Không vướng víu”

Giữa đau khổ, Nguyễn Công Như tự hào khẳng định mình là trung thần trong đạo “vua tôi”, không thua gì cô thiếp nhạc ngỗ nghịch Hàn Cát, phú ông – một bậc hiền tài của nhà Hán. sống ở Trung Quốc. Rồi anh lạnh lùng đặt mình vào lịch sử:

“Ta không ra, nhạc cũng vào phường phu

Ý của đại vương là ta cho ngươi cùng đạo.

Ai có thể xuất thần trên sân như bạn! “.

Hai ẩn dụ xa, gần, mẹ, cha (Bắc sử và Nguyên sử), tác giả kết thúc bài bằng giọng “Ông ơi” hùng tráng, khí thế.

Tóm lại, Nguyễn Công Như phải có thực tài, thực học, phải có danh chính ngôn thuận, phải “làm vua tôi trung thực” thì mới có thể trở thành “tay thừa”, “ngất ngưởng””. lối sống sung sướng thể hiện Dù có tài nhưng kẻ nghiệp dư, kẻ ô uế “không chọc phá” không bỏ chạy.

-/-

Cho đến nay giải pháp hàng đầu đã hoàn thành phần trình bày bài văn mẫu Cảm nghĩ về bài ca tuyệt vời. Hi vọng sẽ giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài và ôn tập về nhà. Chúc may mắn với nghiên cứu văn học của bạn!

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục