Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng (7 mẫu) – Văn 8

Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng (7 mẫu) – Văn 8

Bức tranh tứ bình trong nhớ rừng

Phân tích tứ thơ “Nhớ thơ Lính” trong 7 bài đầu Siêu hay, dàn bài chi tiết. Giúp học sinh lớp 8 cảm nhận rõ tâm trạng Chúa sơn lâm trong tù.

Bạn Đang Xem: Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng (7 mẫu) – Văn 8

Câu thơ của nhà thơ về rừng tạo nên một bức tranh tứ bình, miêu tả cảnh hùng vĩ, uy nghiêm, hùng vĩ của núi rừng-chúa sơn lâm ngày xưa từng phiêu bạt đây đó. Vì vậy, mời các bạn theo dõi bài viết để hiểu rõ hơn về ngữ văn 8.

Phân tích dàn ý của bức tranh tứ bình trong rừng lớp

I. Lễ khai trương

  • Những đặc điểm chính của nhà văn thế giới: người giương cao ngọn cờ chiến thắng cho phong trào thơ mới…
  • Giới thiệu tác phẩm “Yi Shi Lin”: khái quát về tư tưởng và nội dung của bài thơ.
  • Dẫn chứng hình ảnh bốn chiếc bình trong bài thơ “Nhớ rừng”.
  • Hai. Nội dung bài đăng

    • Hình ảnh con hổ say rượu trong đêm trăng.
    • Hình ảnh về một ngày mưa và sự điềm tĩnh của chúa sơn lâm.
    • Tạo dáng với sự oai phong của hổ lúc bình minh.
    • Miêu tả buổi tối với tông màu bi thảm.
    • Ba. Kết thúc

      • Tổng hợp toàn bộ giá trị nghệ thuật và nội dung tiêu biểu trong tác phẩm.
      • Nhấn mạnh lại ý nghĩa sâu xa hơn của bài thơ Nhớ rừng.
      • Chắc chắn hình tượng tứ bình trong bài thơ Nhớ rừng là một điểm nhấn và mang lại giá trị to lớn cho tác phẩm.
      • Phân tích bức tranh tứ bình lớp nhớ rừng – mẫu 1

        Lỗ Thi là một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào thơ mới Việt Nam. Ông đã đặt nền móng vững chắc cho thơ ca Việt Nam. Và một trong những tác phẩm của ông đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc đó là bài thơ “Nhớ rừng”. Trong các tác phẩm của mình, Lu Shi đã tạo nên bức tranh tứ bình, miêu tả bốn cảnh núi rừng uy nghiêm, hùng vĩ, tráng lệ và hùng vĩ – nơi xưa kia chúa sơn lâm đã từng dạo chơi khắp nơi.

        “Hồi rừng” là bài thơ của một con hổ trong vườn bách thú khi nó nhớ lại những ngày huy hoàng ngày xưa còn tung hoành trong núi sâu. Còn bây giờ, nó bị giam cầm trong cũi, giam cầm ở nơi “thoái hóa, tầm thường, giả dối”, bị xiềng xích. Đây cũng là thực trạng của một bộ phận trí thức tiểu tư sản, chán ngán và chán ghét thực tại bị bao vây, bủa vây của những năm 1936.

        Bốn bình tranh trong ký ức rừng của Lu Shiji bao gồm mười bài thơ, bốn cảnh rừng tuyệt đẹp, một bức tranh mặt trăng đêm và một bức tranh hoàng hôn:

        “Còn đâu đêm vàng bên suối, còn đâu ánh trăng say Chim hót em vui giấc nồng/p>

        Bức tranh đầu tiên trong bốn bình là cảnh rừng ban đêm dưới ánh trăng vàng bên suối. Ánh trăng vàng soi dòng suối róc rách:

        “Còn đâu đêm vàng bên suối, ánh trăng trên thềm say?”

        Cả không gian sâu trong rừng được bao phủ bởi ánh vàng bao phủ dưới ánh trăng. Và trong không gian ấy, tiếng suối chảy róc rách lại làm cho khu rừng thêm sinh động, tươi mát, sinh động hơn. Nơi ấy, Chúa sơn lâm đứng “say sưa” bên dòng suối, tận hưởng hơi mát của dòng suối. Có lẽ, chúa sơn lâm không chỉ “say” và “say” khung cảnh lung linh, huyền ảo của chốn rừng sâu, say trong làn nước mát dưới ánh trăng vàng. Sự dữ dội, hung dữ của nó dường như dịu đi rất nhiều dưới ánh trăng bàng bạc. Nó bình thản hòa mình vào thiên nhiên, vào sự tĩnh lặng của núi rừng, nó là vua của vạn vật, là chúa tể của vạn vật. Bức tranh đầu tiên có một bên là chúa sơn lâm hung dữ, một bên là thiên nhiên núi rừng dịu dàng, tạo nên một sự hài hòa nên thơ, huyền ảo.

        Tuy nhiên, cảnh đẹp ấy chỉ còn lại trong ký ức, trong giấc mơ xa xôi “Đêm vàng”. Những phút huy hoàng ấy giờ chỉ còn nhớ. Vẻ oai hùng của chúa sơn lâm khi “say mồi”, đứng giữa tự do giữa núi rừng bao la, đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn lại ký ức “hư không…” đầy đau thương.

        Bức tranh thứ hai là một ngày mưa trắng xóa, núi rừng bao phủ trong màn mưa trắng xóa:

        <3

        Mưa rừng thăm thẳm vô biên, “hóa” bốn ngàn ô vuông. Thiên nhiên, núi rừng không còn dịu dàng tươi đẹp mà vô cùng dữ dội, đầy hung bạo và tăm tối. Cơn mưa nặng hạt bao phủ và thay đổi tất cả, nhưng Chúa sơn lâm vẫn uy nghiêm như xưa, vẫn không hề run sợ trước sự hung dữ đó. Chỉ là “ngắm nước” thay da đổi thịt trong mưa. Tiếng gào thét ầm ĩ của thiên nhiên không làm nó sợ hãi mà nó vẫn hiên ngang, vô cùng uy nghiêm, lặng lẽ thu gọn mọi vật trong tầm mắt. Đây là khí chất của hoàng đế, không sợ hãi! Thiên nhiên dù khốc liệt đến đâu, vạn vật luân hồi như thế nào, dù “giang tử” “cải cách” đến đâu, cũng chứng tỏ mình đứng ở vị trí oai hùng thống trị vạn vật. Anh hùng nhất.

        Nhưng đây chỉ là hình ảnh của một thời đã qua. Tiger hiện phải sống trên trang web :

        “Vừng hiền hòa không bí ẩn cũng học bắt chước chốn hoang vu ngàn năm cao quý tăm tối”

        Quá khứ tự do của nó, cơn mưa rừng xối xả chỉ còn là quá khứ xa xăm trong tâm trí nó.

        Bức tranh thứ ba là lúc bình minh trên núi, cả khu rừng bừng tỉnh sau một đêm dài:

        “Cây xanh đi về đâu mặt trời mọc, chim hót ru ngủ ở đâu?”

        Sau cơn mưa trời lại nắng. Cả khu rừng sau cơn mưa dịu mát trở nên trong lành, tươi mát và có sức sống hơn. Cành cây, khe núi, ngọn núi… tất cả rực sáng một góc trời cùng tiếng chim hót. Vua của rừng xanh có vẻ buồn ngủ, nhưng “buồn ngủ vui vẻ.” Khi tiếng chim hót véo von, vạn vật bung nở trong nắng mới cũng là lúc chúa sơn lâm chờ chìm vào giấc ngủ sau một đêm giông bão. Những giọng nói vui vẻ và không khí trong lành ru anh vào giấc ngủ.

        Sống tự do, thích làm gì thì làm, muốn làm gì thì làm. Nó cai trị tất cả, và hơn những người khác trong niềm tự hào và uy nghiêm. Nhưng bây giờ, anh đã trở thành một nghệ sĩ nhân loại “kiêu ngạo và ngu ngốc”.

        <3<3

        Với hình ảnh có màu sắc rực rỡ và văn bản mạnh mẽ, hãy để lại ấn tượng lâu dài cho độc giả của bạn. Khung cảnh chiều hôm ấy đặc biệt dữ dội với hình ảnh “nữ hoàng sơn lâm nhuốm máu”. Có thể đó là lúc chúa sơn lâm vừa kết thúc cuộc đi săn và đang thưởng thức bữa ăn, hay có thể là màu của mặt trời khi lặn? Nhưng, dù là lý do gì thì màu đỏ tươi ấy cũng khiến bức tranh trở nên thật rực rỡ và ấn tượng. Vào lúc bình minh, mặt trời đã hoàn thành công việc chiếu sáng thế giới và cuộc sống ở khắp mọi nơi thức dậy và bắt đầu hoạt động. Khi mặt trời về núi, vạn vật chìm vào tĩnh lặng, ngưng trệ và nghỉ ngơi cùng mặt trời. Chúa sơn lâm “chờ nắng thiêu thân” cũng vậy. Chờ mặt trời lánh xa nhân gian để “lấy bí quyết riêng”.

        “Bí quyết” ở đây là gì? Không ai có thể biết ngoại trừ chúa tể của rừng xanh! Nó là sức mạnh của vũ trụ vạn vật trong thiên hạ, nó có muốn đoạt lấy nó không?

        Bốn hình ảnh hiện lên trong tâm trí tôi, đó là dáng vẻ hùng vĩ của ngọn núi và dáng vẻ oai vệ của con hổ, chúa sơn lâm. Tuy nhiên, những cảnh tượng hào hùng đó giờ đã là dĩ vãng, trong ký ức đau thương và khát khao của con hổ trong sở thú. Dựng lên bốn bức tranh than thở với những ám chỉ “Than ôi, đâu” và “đâu”, lột tả đầy đủ nỗi đau xót xa của chúa sơn lâm, tiếc nuối vinh quang thuở trước.

        Mượn lời của Tiger, Lou muốn nói thay cho lớp trí thức trẻ đang sống trong thời buổi khốn khó khi người Việt Nam bị thực dân Pháp bắt làm nô lệ. Bốn bức tranh này tượng trưng cho thời oanh liệt của cha ông ta, người đã lập nên chiến thắng oanh liệt nhất trước giặc ngoại xâm trong lịch sử dân tộc. Tuy nhiên, đó chỉ là dĩ vãng khi Việt Nam đang bị ngoại xâm.

        Mười câu đối và bốn bức tranh núi rừng trước mặt chủ rừng cho người đọc thấy được sự hùng vĩ của núi rừng, sự kỳ vĩ của núi thẳm và thung lũng, của chúa sơn lâm. .Bốn bức tranh với màu sắc tươi sáng tạo nên vẻ đẹp khó quên trong lòng mỗi người. Đồng thời cũng bộc lộ nhận thức đương thời của chính tác giả.

        Phân tích bức tranh tứ bình lớp nhớ rừng – mẫu 2

        “Nghệ thuật của thơ” là điều mà người xưa đã nói. Trong bài thơ “Nhớ rừng” của mình, Corpus World Travel Agency đã miêu tả một cách hoàn hảo bộ tranh tứ bình về “Chúa sơn lâm”. Vẽ chân dung Hồn Hổ trong đêm trăng thơ mộng:

        “Còn đâu đêm vàng bên suối ta say trăng”

        Các điểm tham quan bao gồm màu vàng vàng của mặt trăng, màu xanh trong của nước suối và màu đen và trắng mờ của hoa và cây cỏ. Con hổ đứng trên bờ, đắm chìm trong cảnh đẹp. Ta có cảm giác hổ ít say mê con mồi mà say mê vẻ đẹp huyền ảo của đêm trăng hơn. Trong vũ trụ có trăng, trăng khuyết, trăng tròn, trăng mọc, trăng lặn và ta đã bao lần ngây ngất trước ánh trăng vàng. Nhớ sao những đêm vàng mộng mơ! Bây giờ nó quý giá vì đó là một đêm tự do và tưởng tượng.

        Hình 2, chúa sơn lâm gầm thét trước thiên nhiên trong những ngày mưa:

        “Mưa từ đâu về muôn nơi, chờ xem đất mẹ đổi mới”

        Xem Thêm: Mẫu lập kế hoạch chuyến đi công tác (Cập nhật 2022)

        Mưa rừng không phải “mưa chiều mờ sương”, cũng không phải “mưa lù lù”, cũng không phải “mưa đổ cát bến vắng”, mà là sương mù, rung chuyển dữ dội cả núi rừng. Người đi du lịch toàn cầu đủ xuất sắc để biết cách sử dụng tiếng gào thét của thiên nhiên, tiếng cây đổ, cơn mưa rào của một ngày mưa để làm nền cho một con hổ yên tâm theo dõi các cập nhật của mình. Thật là một bức ảnh của một nghệ sĩ tài ba.

        Một cảnh tượng tươi sáng, vui vẻ khác vào lúc bình minh. Chúa sơn lâm ngủ say:

        “Nơi bình minh cây xanh, nắng gội chim ngủ”

        Một buổi bình minh trong trẻo và rực rỡ, chim hót, cây hót, vạn vật bừng tỉnh đón bình minh. Chỉ có con hổ ngủ, một kiểu ngủ kỳ lạ: giấc ngủ “tưng bừng”. Con hổ có giấc ngủ của riêng mình, và khung cảnh xung quanh ồn ào và tràn đầy sức sống, khiến giấc ngủ của con hổ thêm say và giấc mơ của con hổ đẹp hơn. Chỉ với vài nét vẽ, bức tranh đã có âm thanh, màu sắc và đường nét hài hòa, sinh động.

        Ảnh cuối đẹp, lộng lẫy và thấm thía:

        “Còn đâu buổi chiều đẫm máu sau rừng, nằm chờ chết dưới nắng nóng”

        Bức tranh này khác ba bức tranh trên từ màu sắc, đường nét, ánh sáng. Không còn màu vàng của mặt trăng, bóng tối của cơn mưa trong rừng, màu hồng nóng bỏng của mặt trời mới, thay vào đó là màu đỏ tươi của máu và mặt trời sắp chết. Lúc này, những con hổ của chúng ta không còn say sưa mơ màng như những đêm trước, ngày nào chúng cũng hiện nguyên hình là dã thú. Bên cạnh, dưới chân hổ là cảnh “máu me be bét” của những con vật yếu ớt. Xa xa, trên bầu trời bao la, cao vời vợi, mặt trời chỉ còn là một mảnh vỡ. Tôi có cảm giác rằng từ mắt hổ, mặt trời cũng rất nhỏ. Trong bức tranh, mọi vật dường như thu bé lại và chìm hẳn, chỉ còn con hổ đứng đó uy nghiêm, với phong thái của chúa tể vạn vật. Chúa sơn lâm thật đẹp, với vẻ đẹp say lòng người.

        Bộ tứ kết hợp hoàn hảo, phối cảnh hài hòa, bố cục đẹp, đường nét thanh thoát và gam màu chính xác. Thế giới đã để lại hàng loạt hình ảnh về hổ bằng ngôn ngữ có một không hai trong lịch sử văn học.

        Phân tích bức tranh tứ bình lớp nhớ rừng – mẫu 3

        Mười sáu dòng đầu của bài thơ nhớ rừng là một bức tranh tứ bình độc đáo. Thế giới mô tả rừng và núi của bốn vẻ đẹp khác nhau vào những thời điểm khác nhau.

        Xem Thêm : Dàn ý phân tích nhân vật Huấn Cao trong Chữ người tử tù

        Đầu tiên là cảnh đêm vàng rực rỡ “We Are Say in the Moonlight”. Khung cảnh nơi đây thật nên thơ và lãng mạn: bầu trời và mặt nước như được nhuộm vàng bởi ánh trăng mơ màng. Từ “vàng” ở đây có thể hiểu là: rực rỡ, vàng son. Đó là một thời hoàng kim vinh quang của chúa sơn lâm. Như một nhà thơ, con hổ thưởng thức vẻ đẹp của đêm trăng trong rừng, tuy nhiên nó vẫn toát lên dáng vẻ của một con mãnh thú đang “uống trăng”, cảnh ở đây vừa nên thơ lại vừa vô cùng rực rỡ.

        Bức ảnh thứ hai là cảnh phim “Ngày mưa bốn lượt”. Đó là một ngày mưa to, bốn phương như xoay chuyển, trong màn mưa trắng xóa một màu. Ở đây, Tiger là một vị quân vương, lặng lẽ nhìn đất nước mình khoác lên màu áo mới. Những cảnh ở đó rất dữ dội, nhưng cũng rất ngoạn mục. Nó gợi lên sự thay đổi và gợi lên uy quyền của vị vua sơn lâm. Con hổ càng hùng vĩ bao nhiêu thì càng đau đớn trước thực tế bị kìm hãm, giam cầm bấy nhiêu.

        Hình 3 là cảnh “mặt trời mọc, cây xanh và nắng vàng”. Lời ru là khúc nhạc rừng của muôn ngàn loài chim, con hổ như một ông vua say giấc nồng.

        Tranh 4 là hoàng hôn đỏ rực trong mắt “Vạn vật chi vương”, là buổi chiều của “Báu nhuộm sau rừng”, hoàng hôn chỉ là một đối thủ nhỏ. Con mắt thần của Chúa tể rừng xanh

        “Còn đâu buổi chiều đẫm máu sau rừng. Tôi chờ nắng tắt, cho tôi giữ bí mật?”

        Trong nghệ thuật, chúng ta nhìn thế giới bằng những hình tượng rất mới so với thơ đương đại, chẳng hạn như “Những mảnh nắng”. Nếu thay chữ “chết” bằng chữ “đoan” và bỏ chữ “vỡ” thì bài thơ trở nên lạc lõng, không phù hợp với não trạng và logic thể chất của chúa sơn lâm. . Chính câu thơ này đã nâng hình tượng con hổ trong cả bài thơ lên ​​một trạng thái khác thường. Ngoài ra, hình ảnh của bài thơ rất đặc sắc, giàu tính thời sự, cách sử dụng màu sắc độc đáo. Những yếu tố này tạo nên một bảng xếp hạng bộ tứ hiện đại cực kỳ có giá trị. Ở đây ta cũng thấy tác giả dùng lặp đi lặp lại đại từ “ông”. Nó có tác dụng thể hiện khí phách anh hùng của hổ, đồng thời tạo nên nhạc điệu trầm bổng cho các bài thơ. Bài thơ cũng sử dụng những câu nghi vấn liên hoàn để bộc lộ cảm xúc, tâm trạng. Sử dụng câu hỏi “còn đâu” và câu cảm thán “còn đâu những ngày vinh quang” cho thấy nỗi nhớ da diết của con hổ đối với núi rừng – nơi nó đã từng sống. Không ngừng rót ngày càng sâu vào tim thể hiện nỗi đau của hổ, nỗi nhớ về quá khứ đến đau đớn tột cùng của hổ. Tác giả còn sử dụng nghệ thuật tương phản: những hình ảnh thiên nhiên và hình ảnh con hổ đối lập hoàn toàn với hình ảnh buồn tẻ, bất lực của con hổ nằm trong cũi sắt ở đoạn đầu, càng về sau lại càng hào hùng. Trong thực tế, càng đáng thương, càng nhục nhã. Điều này càng làm cho khát vọng tự do của con hổ thêm đau đớn.

        Có thể thấy nhóm tranh tứ bình này là một bức tranh thiên nhiên huy hoàng và huyền bí cuộn tròn. Con hổ xuất hiện ở trung tâm có một vẻ ngoài khác biệt nhưng mạnh mẽ. Đây cũng là một số câu thoại hay nhất trên thế giới trong Forest of Remembrance.

        Phân tích bức tranh bốn ô vuông trong lớp ký ức rừng cây – mẫu 4

        “Rừng hồi ức” được đánh giá là một tác phẩm tiêu biểu trên thế giới, góp phần đón đầu thơ ca Việt Nam trong phong trào thơ mới. Bài thơ này mượn lời con hổ trong vườn bách thú để bày tỏ sự chán ghét của một số trí thức tiểu tư sản đối với thực tại tù túng. Có những đoạn trong bài thơ, tác giả tái hiện trước mắt người đọc sự hùng vĩ, tráng lệ của núi rừng nơi đàn hổ sinh sống ngày xưa. Đặc biệt 10 câu thơ ở khổ thơ thứ ba, tác giả đã tạo nên một bức tranh tứ bình vừa có sự kỳ vĩ của thiên nhiên, vừa có sự uy nghiêm của đấng quân vương…

        Đồ đêm trăng, đồ ngày mưa hay đồ bình minh là những ý chính cần phân tích khi tìm hiểu bài thơ tứ tuyệt đồ rừng trên đất.

        Phân tích một sơ đồ tứ bình miêu tả rừng thơ, bức tranh đầu tiên hiện ra là hình ảnh con hổ như mơ trong đêm trăng:

        “Còn đâu đêm vàng bên suối say trăng?”

        Cảnh đêm trăng hiện hữu trong một không gian trên đầu tràn ngập ánh trăng vàng, soi sáng nhân gian. Đặc biệt khung cảnh có sự xuất hiện của dòng suối và tiếng nước róc rách càng sinh động, sống động hơn. Trước cảnh tượng ấy, Hổ đứng trên bờ say sưa ngắm nhìn, tận hưởng dòng nước mát trong veo.

        Có lẽ điều làm hổ say không chỉ là thức ăn mà còn là sự say do khung cảnh lung linh, huyền ảo trước mắt mang lại. Con hổ đã say mồi, nhưng uống một hớp nước dưới ánh vàng của bóng trăng nó càng thỏa mãn hơn. Nét mặt nhiều kiên quyết và dữ dội của Chúa sơn lâm cũng vì cảnh đẹp mà trở nên dịu dàng, điềm tĩnh, có thể hòa vào cảnh vật. Nhìn vào bản đồ vuông và nhớ lại khu rừng trong các bài thơ, tất cả tạo nên một bầu không khí thơ mộng và đẹp như tranh vẽ phù hợp với cảnh vật.

        Thật là một cảnh đẹp nên thơ và huyền diệu, đã bao lần con hổ chìm đắm trong “đêm vàng bên suối” và “uống trăng say”, nhưng thực ra hạnh phúc chỉ còn trong ký ức. Những tư thế “say” hay “đứng uống” thoải mái trong những đêm rỗi rãi ấy đã là dĩ vãng, nhưng với Tiger, những ký ức và cảm giác ngây ngất ấy vẫn còn rõ mồn một, như mới hôm qua.

        Trong bức tranh thứ hai, theo cách nói của tác giả, trên nền của cảnh mưa, hình ảnh trung tâm của con hổ được thể hiện:

        “Mưa từ đâu về muôn nơi, chờ xem đất mẹ đổi mới”

        Lúc này, chúa sơn lâm không còn say sưa bên dòng suối mát và những miếng mồi hấp dẫn như hình trước. Trong bối cảnh “ngày mưa bốn bề” núi rừng, thiên nhiên dường như trở nên hung dữ, mây mù. Mưa rơi suốt con đường, và mọi thứ rung chuyển theo nó. Tuy nhiên, chủ nhân của tôi vẫn không sợ hãi khi đối mặt với tiếng gào thét của thiên nhiên và cách mọi thứ nghiêng ngả.

        Pô vẫn kiêu hãnh, điềm tĩnh và trang nghiêm trước khung cảnh đó, và anh có một cái nhìn toàn cảnh về thế giới luôn thay đổi. Mưa gió ảnh hưởng vạn vật càng mạnh và khủng khiếp bao nhiêu thì ta càng giữ vững tư thế của bậc đế vương bấy nhiêu. Phân tích bức tranh tứ bình trong bài thơ “Nhớ rừng” ta thấy, trước hết, Hổ cũng cho rằng “ngày mưa lay động bốn phương” thực chất là ảnh hưởng đến việc “sửa nước”. Vì vậy, trong trạng thái “yên lặng” ấy, hổ thực sự đang đứng ở vị trí kẻ thống trị vạn vật.

        Con hổ trong những ngày mưa gió ở Shenlin vẫn giữ được phong thái điềm tĩnh và điềm tĩnh, nhưng đây chỉ là hình ảnh của một thời đã qua. Con hổ bây giờ đang ở trong tù, mặc dù trời râm mát và không bị ướt mưa, nhưng đó không phải là điều nó muốn. Mấy ngày trước, khi tự tại giữa núi rừng, thỉnh thoảng lại đối mặt với giông bão, sơn lâm vương chưa bao giờ lo lắng.

        Ngược lại, trong khung cảnh sương mù và mưa gió, cảm giác càng hùng vĩ và hào hùng hơn. Phân tích tứ tuyệt của bài thơ Nhớ rừng ta thấy con hổ vẫn giữ được bản lĩnh của mình bất chấp những gian khổ của thiên nhiên. Trong khi bị giam giữ, lòng dũng cảm đó vẫn còn đó, tiếc là nó không được thể hiện ở nơi lẽ ra nó phải thuộc về.

        Ở câu thơ thứ ba và câu thơ thứ tư, tác giả cho ta thấy được sự tươi mới, rạo rực của đất trời vào thời khắc của một ngày mới:

        “Nơi bình minh cây xanh, nắng gội chim ngủ”

        Ngày mưa đã qua, bầu trời buổi sáng trong xanh hơn. Trong khung cảnh ấy, cây cối được tắm mưa, gột rửa bởi nắng mới, trở nên tươi tắn và tràn đầy sức sống hơn. Tiếng hót vui vẻ của các loài chim rừng mang lại sức sống cho từng cành cây trên đồng cỏ. Phân tích bức tranh tứ bình trong bài thơ Nhớ rừng, ta nhận thấy trong khung cảnh ấy, con hổ xuất hiện trong một giấc mơ, nhưng đó là một giấc mơ “tưng bừng”.

        Xem Thêm: Tiền tố dis-, un-,im-, il-, ir-, in-, mis

        Nếu như đêm vạn vật say giấc, hổ không ngủ say sưa với vũ trụ, trời mưa quần chúng tìm chỗ trú, hổ “lặng lẽ ngắm núi”, đến rạng đông hổ ngã ngủ. Đặc biệt, chúa sơn lâm còn được xoa dịu bởi không khí mát lành và âm thanh vui tươi của vạn vật.

        Có thể thấy hổ sống rất tự do trong môi trường của mình, bởi chúng muốn làm gì thì làm. Nó luôn đứng trong uy thế thống trị, thống trị người khác nhưng không bao giờ bị lệ thuộc. Hình ảnh con hổ lúc bấy giờ hoàn toàn khác với bây giờ: không chỉ “ăn chơi trác táng”, mà còn “đồng cam cộng khổ với bầy gấu điên”, “cùng cặp báo hoa mai vô tư trong chuồng”. .

        Bình minh đã qua, ngày đã tàn, đã đến lúc hoàng hôn gõ cửa. Bức tranh thứ tư trong bài tả cảnh rừng lúc đó. Đây là bức ảnh cuối cùng nhưng ấn tượng nhất:

        “Còn đâu buổi chiều đẫm máu sau rừng, nằm chờ chết dưới nắng nóng”

        Trong ảnh “Chiều đẫm máu sau rừng”, khung cảnh thật dữ dội. Màu ấm trở thành màu chủ đạo của bức tranh. Nó có thể là màu đỏ của máu, hoặc nó có thể là màu của ánh sáng mặt trời. Phân tích những bức tranh tứ bình trong Nhớ lại thơ của Lin, ta sẽ thấy nếu là ban ngày thì mặt trời có nhiệm vụ soi sáng thế gian. Sự sống của vạn vật cũng vận hành nhờ ánh sáng đó. Cho đến khi mặt trời khuất bóng, mọi vật cần dừng mọi hoạt động và nghỉ ngơi khi mặt trời lặn. Tuy nhiên, chúa đã chờ đợi khoảnh khắc đó để “chết dưới nắng nóng”:

        “Để tôi giữ bí mật?”

        Đó chính là sức mạnh “bí mật” từ bàn tay của vũ trụ. Con hổ muốn tận dụng cơ hội để chiếm lấy sức mạnh đó và thống trị hoàn toàn thế giới của nó.

        Dục vọng tuy lớn, cảnh sắc tứ sơn hùng vĩ, nhưng cũng chỉ là hình ảnh của quá khứ, cho dù thỉnh thoảng có thể thấy rõ, cũng chỉ kèm theo hoài niệm triền miên và tiếng hổ gầm đau đớn. Hàng loạt câu hỏi tu từ như “đâu”, “đâu mà” có vai trò thể hiện rất sâu sắc nỗi nhớ nhung của con hổ về những gì đã trải qua.

        Những ngày vinh quang đã trải qua hàng ngàn dặm trong quá khứ thực sự đã qua và có thể không bao giờ quay trở lại. Đối với Chúa, sau tất cả, có lẽ chỉ còn lại một khúc nhạc sầu không lời đáp:

        “—Than ôi! Đâu rồi những ngày vinh quang?”

        Đó là tiếng hổ gầm, là cảm xúc của thi nhân, hơn nữa là tiếng nói của trái tim, là tâm trạng chung của những con người bị giam cầm. Đối với thời đại mà nhân dân Việt Nam phải sống trong kiếp nô lệ, nhà thơ đã bày tỏ niềm tiếc thương trước chiến thắng vẻ vang trước quân xâm lược trong thời đại vẻ vang của dân tộc. Đây có thể là lý do tại sao bài thơ này đã nhận được sự đón nhận nồng nhiệt và nhiệt tình như vậy ngay từ khi ra đời.

        Bốn câu thơ miêu tả thiên nhiên của rừng và sự tồn tại của Chúa sơn lâm thực sự là những câu tuyệt vời trong bài thơ “Nhớ rừng”. Thông qua phép điệp ngữ, câu hỏi tu từ và hàng loạt hình ảnh gợi lên màu sắc, đường nét của cảnh sắc thiên nhiên, chuyến du hành vòng quanh thế giới không chỉ mang đến cho người đọc một kiệt tác mà còn thể hiện sự hùng vĩ, vĩ đại của thế giới. Khu rừng cũng bộc lộ tâm tư, tình cảm của chủ rừng. Đó cũng là tâm sự, là nỗi niềm chung của những con người thời đại…

        Phân tích bức tranh tứ bình lớp nhớ rừng – mẫu 5

        Lữ Thạch không chỉ là quán quân thắng lợi của thơ mới mà còn là nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào thơ mới. Thế giới có hồn thơ và đầy lãng mạn. “Nhớ rừng” là bài thơ tiêu biểu nhất thế giới, đồng thời cũng là tác phẩm mở đường cho sự thắng lợi của thơ mới.

        Để bài thơ thành công, ông đã tạo nên một bức tranh tứ bình độc đáo bằng tài năng của một họa sĩ tầm cỡ thế giới. Tranh Tứ Phương là một cách tổng kết nghệ thuật cổ đại, vì họ tin rằng Tứ Phương là cả một thế giới. Có nhiều cách để xây dựng một bộ tứ. Theo dòng thời gian mà có xuân hạ thu đông; các hướng đông tây nam bắc; các nghề cổ xưa như câu cá, đàn, phơi khô lần đầu tiên xuất hiện trong tranh cổ điển phương đông, sau đó ảnh hưởng đến thơ và hát.

        Tác giả dùng bốn ý để tả cảnh, nắm bắt được cả đặc điểm và tình thế của toàn cảnh. Việc sử dụng bộ tứ không có gì mới, nhưng khi xem xét kỹ hơn, bạn có thể thấy rằng thế giới là tự phát minh. Bộ bốn bức tranh này, đều là bốn bức tranh của cùng một con hổ, mô tả đầy đủ thời đại huy hoàng của chúa sơn lâm. Trong bốn bức tranh này, tác giả đối đầu với chúa sơn lâm với sức sáng tạo vô tận.

        Bức ảnh đầu tiên là cảnh đêm vàng bên dòng suối:

        “Còn đâu đêm vàng bên suối ta say trăng”

        Đêm rằm thường được gọi là đêm vàng, vì cảnh trăng rằm, con hổ cũng khoác áo trăng vàng. Tiếng gọi ấy làm cho những đêm trăng càng thêm huyền diệu. Đối với Tiger bây giờ, những đêm trăng đó thật quý giá vì đó là đêm của tự do và mộng ảo. Say rượu là bản năng của hổ dữ, nhưng chúa sơn lâm uống ánh trăng tan trong suối lớn mà vẫn khiến Hoàng Dược say. Khung cảnh im lặng vừa đáng sợ vừa huyền diệu. Du ký thế giới miêu tả chân thực tập tính của loài hổ, mang đến cho người đọc những cảm giác mới lạ. Hổ cũng biết rung động trước vẻ đẹp của thiên nhiên.

        Bức ảnh thứ hai là một ngày mưa lớn:

        “Mưa từ đâu về muôn nơi, chờ xem đất mẹ đổi mới”

        Mưa lớn chấn động bốn phương, mưa như thế có thể dọa thú yếu, nhưng chúa sơn lâm không sợ sức mạnh của trời đất. Con hổ bình tĩnh nhìn sự đổi mới của ngọn núi. Sự xuất hiện của con hổ ngụ ý bản lĩnh kiên định và sức mạnh đối với thiên nhiên.

        Xem Thêm : CỔNG GIAO DỊCH BẢO HIỂM XÃ HỘI ĐIỆN TỬ

        Bức tranh thứ ba là khung cảnh rực rỡ tưng bừng lúc bình minh:

        “Nơi bình minh cây xanh, nắng gội chim ngủ”

        Mọi thứ ngủ trong đêm, và con hổ đánh thức các vì sao, mặt trăng và vũ trụ. Ngày mưa rung chuyển núi rừng, hổ lặng lẽ nhìn thiên hạ đổi thay. Bây giờ vạn vật đang thức dậy với mặt trời, cây cối rợp bóng mát, nắng chói chang, chim hót véo von, hổ vẫn say ngủ. Uy quyền của chúa sơn lâm cho phép hổ muốn làm gì thì làm. Từ “tưng bừng” cho thấy Tiger’s Sleep thật đặc biệt, khung cảnh tưng bừng bên ngoài càng làm cho Tiger’s Sleep thêm say và đẹp.

        Bức ảnh thứ tư là cảnh hoàng hôn.

        “Còn đâu buổi chiều đẫm máu sau rừng, nằm chờ chết dưới nắng nóng”

        Những từ “Máu trong rừng” thật đáng sợ. Nó gợi cho chúng ta những cảnh trên chiến trường sau một trận chiến khốc liệt. Loại máu của con thú xui xẻo gì vậy? Đây không phải là máu của mặt trời. Mặt trời chiếu vào các giác quan của con thú thông qua màu máu đỏ tươi, và mặt trời lặn có màu đỏ chói: màu đỏ của mặt trời chói lọi và màu đỏ của máu chói lọi. Từ “chết” biến mặt trời thành hiện hữu, mặt trời không còn là quả cầu lửa vô hồn, vô hồn nằm bất động trong không trung mà là một con vật.

        Hình thức điệp ngữ kết hợp với câu hỏi tu từ tạo cho người ta cảm giác bốn bức tranh là bốn nỗi nhớ da diết. Bốn câu thơ vừa lặp vừa tiến. Có thể nói đây là đoạn thơ đặc sắc nhất trong “Khu rừng kỉ niệm”. Trong những nét nghệ thuật của thế giới, không chỉ có kỹ thuật hội họa của các nghệ sĩ, mà còn có hương vị thơ mộng và đẹp như tranh vẽ của thơ Lãng mạn. Ca khúc “Khu rừng hồi tưởng” này có khả năng trở thành một bài ca nồng nàn thể hiện niềm khao khát tự do của con người.

        Phân tích hình ảnh bốn chiếc bình trong rừng lớp học trí nhớ – văn mẫu 6

        Bài thơ Nhớ rừng của Lữ Bố không chỉ là một “bài hát” thể hiện cảm xúc hào hùng của Lâm Vương mà còn là một bức tranh khổng lồ từng bước khắc lên mặt đất. “Chúa tể của vạn vật”. Bài thơ thể hiện tốt các đặc điểm về hình ảnh, đặc biệt là qua bộ tứ hình ảnh.

        Lộc bình vuông là hình dáng quen thuộc trong cổ điển. Người xưa thường tóm tắt một thực tại trọn vẹn như một bộ tứ tranh. Như vậy bản thân tứ là một cấu trúc, một chỉnh thể, một thế giới. Xuân hạ thu đông dược liệu trúc cúc, nghề chài lưới, tranh tài v.v… đều từ trong tranh mà ra. nghệ thuật khác. Người đọc thơ có thể thấy trong lời ngâm của người thiếp có những đoạn như nỗi nhớ chồng vợ được trọn vẹn khi “ngó quanh”, mỗi bên một nẻo, một lớp, một lớp nỗi nhớ. Nỗi buồn và nỗi sợ hãi của Cuiqiao trước bục giảng cũng phát triển thành bốn bình luận với điệp khúc “Trông buồn”. Bốn chiếc bình ở đây đều là những bức chân dung tự họa khác nhau của cùng một con hổ, hoàn toàn tóm tắt “Những ngày vinh quang” “Vua của rừng xanh”.

        Còn đâu đêm vàng bên suối ta say ánh trăng? phần bí mật?

        Đọc bài thơ, chúng ta không khó nhận ra đây là đoạn kết của “Nhớ rừng”, là thể thơ tiêu biểu nhất, bốn bức tranh là bốn bức tranh hoài niệm đầy tiếc nuối, ai oán. Càng ngày càng khốc liệt, bức nào cũng có bối cảnh, cách phối màu, thần thái “vạn vật chi vương”.

        Bức tranh đầu tiên thơ mộng quá :

        Xem Thêm: Soạn bài Thao tác lập luận bình luận | Soạn văn 11 hay nhất

        Còn đâu đêm vàng bên suối đứng say sưa uống ánh trăng?

        Ánh trăng vàng tươi in bóng trên không trung. Đối với con hổ giờ bị nhốt trong cũi sắt, đó không chỉ là những ký ức lấp lánh ánh trăng vàng, mà là “đêm vàng” thực sự – những ký ức đúc bằng vàng ròng – sẽ không bao giờ gặp lại. Chúa sơn lâm hiện ra như một nhà thơ trong rừng, uống ánh trăng một cách thơ mộng.

        Trong bức tranh thứ hai, chúa sơn lâm xuất hiện trước đất nước của mình như một vị hoàng đế anh minh:

        <3

        Những đêm trăng nhường chỗ cho những chiều mưa. Gam màu vàng đã được thay đổi thành gam màu xám bạc với những điểm nhấn màu xanh lá cây tươi sáng. Vua của rừng xanh trông chừng vương quốc đã biến hình dưới sự cai trị của mình. Trang nghiêm, chu đáo, đầy kiêu hãnh.

        Ở bức tranh thứ ba, cơn mưa chiều đã chuyển sang bình minh, nền bức tranh đã rực lên màu của nắng ban mai. Vua sơn lâm xuất hiện trong hình hài một vị chúa tể thản nhiên ru ngủ trong giấc ngủ muộn cuối ngày, tận hưởng thú vui nơi cung-công-nhà-rừng-xanh của mình:

        Cây xanh và bình minh, nắng gội chim ngủ say, mình đi đâu?

        Đọc bài thơ, ta có thể hình dung: cây xanh, mặt trời là bức màn, chim chóc như đàn tỳ nữ múa hát quanh hổ chúa đang ngủ.

        Bộ tứ kết thúc với bức ảnh cuối cùng và ấn tượng nhất:

        Còn đâu buổi chiều đẫm máu ở sau rừng, chờ chết trong nắng cháy để giấu kín bí mật?

        Giọng văn không còn là lời than thở mà là sự chất vấn đầy căm phẫn và uy nghiêm của quá khứ và hiện tại. Tương ứng với giọng điệu, chúa sơn lâm hiện lên trong một tư thế hoàn toàn khác: tư thế ngạo nghễ của một bạo chúa. Bối cảnh của cảnh đẫm máu. Chữ “đẫm máu” nghe ghê quá! Qua cảm nhận của chúa sơn lâm, mặt trời lặn đỏ như máu. Trên cánh đồng hoa không tên ấy, dường như chỉ có mặt trời là xứng đáng thị uy với hổ. Và mặt trời kia cũng đang hấp hối trong tình trạng gục ngã, máu bắn tung tóe khắp nơi. Dưới con mắt kiêu ngạo và khinh bỉ của dã thú, địa vị cao của mặt trời chẳng là gì, mặt trời kia chẳng qua là một cục cứt. Sức mạnh của chúa sơn lâm tưởng như bao trùm cả vũ trụ nhưng mặt trời cũng phải lặn dần. Khi nói đến câu “Tôi sẽ chết dưới ánh mặt trời thiêu đốt”, bốn chai cuối cùng dường như thể hiện sự kiêu ngạo và đôi chân cao cả của một con thú hoang, và cái bóng của nó dường như bao trùm cả thế giới. Vũ trụ Bóng hổ dữ như hình ảnh mặt trời bị xé nát là hình ảnh đẹp nhất, dữ dội nhất diễn tả đỉnh cao quyền lực của kẻ thống trị vũ trụ.

        Thật khủng khiếp! Ngay cả mặt trời cũng trở nên bình thường, dường như phi thường đến mức vô biên! Flashback Ends: My Glory Days – Holy Lobster Orgasm!

        Nhà thơ ngắm trăng trong rừng. Nhà vua say sưa ngắm nhìn đất nước. Vua sơn lâm giữa bầy chim ác. Bạo chúa kiêu ngạo của mặt trời. Bốn ký ức anh hùng, bốn khoảnh khắc sử thi! Bộ tứ hoàn thành!

        Có quan điểm cho rằng: thơ người đầy chất lãng mạn, ca từ giàu hình ảnh, màu sắc, nhạc điệu; Sau khi xem “Lâm Thất”, đặc biệt là những bức tranh về bộ tứ, bạn thực sự thấy những nhận xét trên là hoàn toàn chính xác!

        Phân tích hình ảnh bốn chiếc bình trong rừng lớp học trí nhớ – văn mẫu 7

        Lộc bình hình vuông là hình dáng rất quen thuộc và phổ biến trong phong cách cổ điển. Trước đây, người ta có xu hướng tóm tắt một hiện thực thông qua một bộ bốn bức tranh. Do đó, bộ tứ tự nó là một cấu trúc, một tổng thể, một thế giới hoàn hảo. Bắt đầu từ hội họa, tứ tuyệt được phát triển và du nhập vào nhiều bộ môn nghệ thuật khác, nổi bật là thơ ca và văn học.

        Không khó để nhận thấy, hình ảnh bốn chiếc lọ ngâm trong mảnh vỡ của người thiếp thể hiện tầm nhìn và khát khao chinh phục của kẻ chinh phục. Hay trong “Truyện Kiều” của Nguyễn Du, nỗi đau, nỗi sợ hãi của kiều nữ cũng được thể hiện một cách đặc sắc qua tứ tuyệt trong điệp khúc “Trông sầu…”. Nếu vậy, việc sử dụng tứ tuyệt hẳn không có gì mới. Tuy nhiên, trong “Hồi tưởng rừng”, điều đáng nói là bốn chiếc bình được vẽ đều là những bức chân dung tự họa khác nhau của cùng một vị chúa sơn lâm. Kể từ đó, bức tranh này tóm tắt đầy đủ những ngày vinh quang của chúa sơn lâm.

        Còn đâu đêm vàng bên suối ta say ánh trăng? phần bí mật?

        Lối thơ giàu hình ảnh khiến bài thơ này trở thành một phần quan trọng của nỗi nhớ rừng. Bốn bức tranh với những màu sắc khác nhau, cảnh vật khác nhau đã thể hiện trọn vẹn nỗi nhớ nhung đầy tiếc nuối và phẫn uất. Giọng điệu của chúa sơn lâm càng lúc càng dữ dội, dữ dội trong việc sử dụng những câu hỏi tu từ có giá trị nghệ thuật đặc sắc.

        Bức tranh đầu tiên thơ mộng quá :

        Xem Thêm: Soạn bài Thao tác lập luận bình luận | Soạn văn 11 hay nhất

        Còn đâu đêm vàng bên suối đứng say sưa uống ánh trăng?

        Đọc bài thơ này, ta như liên tưởng đến sắc vàng lấp lánh thơ mộng của ánh trăng in trên dòng suối cạn giữa núi rừng cằn cỗi. Đó là những ký ức mà suốt quãng đời còn lại, con hổ sẽ không bao giờ có cơ hội được trải nghiệm khi sống trong cảnh nuôi nhốt như bây giờ – quá khứ vàng son. Chúa sơn lâm xuất hiện như một nhà thơ trong rừng, uống ánh trăng một cách thơ mộng với dáng vẻ kiêu hãnh.

        Bức tranh thứ hai nói về khu rừng hùng vĩ trong ngày mưa và sự điềm tĩnh của chúa sơn lâm.

        <3

        Giờ đây, màu vàng đã nhường chỗ cho màu xám bạc với các điểm nhấn màu xanh lá cây. Chúa sơn lâm giờ đây đang hiên ngang hiên ngang, cả đất nước đang thay da đổi thịt dưới sự cai trị của ông. Đó là một hình dáng uy nghi, lo lắng—một bóng đen từ quá khứ huy hoàng của Vua Rừng Xanh.

        Đến bức tranh thứ ba, cảnh trời mưa đã chuyển sang bình minh. Đánh giá từ màu xám bạc, toàn cảnh bây giờ thậm chí còn rực rỡ hơn trong bóng tối của ánh sáng ban mai. Vua sơn lâm như một vị chúa tể thản nhiên chìm vào giấc ngủ muộn. Ngày đã đến và chúa sơn lâm vẫn đang tận hưởng vương quốc của mình:

        Cây xanh và bình minh, nắng gội chim ngủ say, mình đi đâu?

        Cảnh núi rừng trong xanh nắng vàng, chúa sơn lâm nằm ngủ uy nghi giữa tiếng chim hót vui tai. Hình ảnh núi rừng hiện lên chân thực, sinh động bằng nhiều màu sắc, âm thanh khác nhau. Đó còn là nỗi nhớ về những tháng ngày sống tự do, oai phong giữa thiên nhiên tươi đẹp, hùng vĩ của vị vua sơn lâm.

        Bộ tứ kết thúc bằng bức tranh hoàng hôn đầy bi thương:

        Còn đâu buổi chiều đẫm máu ở sau rừng, chờ chết trong nắng cháy để giấu kín bí mật?

        Tiếng chúa sơn lâm không còn là lời than thở mà là câu hỏi đầy phẫn uất khi nhớ lại quá khứ và nhìn lại hiện thực đau lòng. Nhờ vậy, tư thế của chúa sơn lâm cũng thay đổi, trở thành tư thế hùng dũng của bá chủ. Gam màu hiện tại cũng được thay đổi thành gam màu máu.

        Qua con mắt của chúa sơn lâm, ánh hoàng hôn của mặt trời lặn có màu đỏ như máu. Có vẻ như ở nơi hùng vĩ đó, chỉ có mặt trời là đối thủ duy nhất có thể thể hiện sức mạnh của nó. Và mặt trời cũng chết dưới con mắt kiêu ngạo và khinh miệt của con thú, gục xuống và bê bết máu. Mặt trời kia chẳng qua là một vật tầm thường, sức mạnh của chúa sơn lâm dường như bao trùm cả vũ trụ, khiến mặt trời không dám lùi một bước.

        Bức tranh cuối cùng của bộ tứ dường như khắc họa bước chân ngạo nghễ của một con thú hung dữ đang giày xéo cả bầu trời. Hình ảnh con hổ bao trùm vũ trụ, như nghiền nát mặt trời, là một trong những hình ảnh hung dữ và mạnh mẽ nhất thể hiện sức mạnh thống trị của vũ trụ.

        Bộ tứ bình, bốn hình ảnh mô tả các cảnh khác nhau, tạo nên bốn khoảnh khắc hoành tráng nhất của Chúa tể sơn lâm. Con hổ giống như trung tâm của bức tranh, trong khi nền của bức tranh là khung cảnh hoang sơ và rừng cây tuyệt đẹp.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục