TOP 13 mẫu phân tích vẻ đẹp hung bạo của sông Đà Siêu hay

TOP 13 mẫu phân tích vẻ đẹp hung bạo của sông Đà Siêu hay

Vẻ đẹp hung bạo của sông đà

Phân tích Vẻ đẹp tàn bạo của sông lớn cung cấp 13 bài văn mẫu hay nhất và gợi ý cách viết chi tiết. Thông qua bài phân tích Dòng sông dữ, các em có thêm gợi ý học tập, trau dồi vốn từ và nâng cao kĩ năng làm bài văn phân tích.

Bạn Đang Xem: TOP 13 mẫu phân tích vẻ đẹp hung bạo của sông Đà Siêu hay

13 Bài Văn Mẫu Hay Về Vẻ Đẹp Bạo Lực Của Oe Oe

do Download.vn tổng hợp dưới đây sẽ là tài liệu hữu ích giúp các em tự tin viết một bài văn phân tích hay mà không lo ngại viết văn. Các em hãy vận dụng linh hoạt 13 bài văn tả cảnh mưa to trên sông và vận dụng cách diễn đạt của mình sao cho bài văn được hay nhất nhé. Ngoài ra, bạn cũng có thể xem thêm bài phân tích về Dahe Ferryman.

Khái quát vẻ đẹp dữ dội của dòng sông lớn

1. Lễ khai trương

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Câu hỏi về lãnh đạo

2. Nội dung bài đăng

——Hướng sông lớn cho thấy đây là một dòng sông đầy cá tính “Ta ở phương Đông…”

– Bờ sông xây vách: lòng sông hẹp, “bờ sông xây vách”, “trưa nắng lên”, “vách núi… như họng”

– Trong ghềnh họ hát: “Nước thắng đá, đá thắng sóng, sóng thắng gió”, lúc nào cũng như đang “đòi nợ” người lái đò.

– Ở ta mường bec: “có cửa hút nước như giếng bê tông”, chúng “thở nghe như hố ga bị tắc nước”, thuyền đi qua chỗ hút nước “như ô tô……mượn cái cạp từ mép”,

-Chiến trường thác nước được miêu tả từ xa đến gần:

  • xa: Tiếng thác “ta ở xa” mà ta nghe tiếng thác “càng gần tiếng càng to” Có nhiều trạng thái khi thì âm thanh này xuất hiện, khi thì “dằn mặt”. “, khi thì “van xin”, khi thì “khiêu khích”, “mỉa mai”; ẩn dụ độc đáo: “gầm như ngàn trâu…bốc cháy” (dùng lửa tả nước).
  • Gần hơn: đá cũng lắm mánh khóe: “nhăn”, “xoắn”, “há nanh vuốt”, “duyên dáng”, “phòng thủ”, cũng như “phục kích”, “đánh chặn”, “đánh lạc hướng”, “vỡ”, “hủy diệt”, wave: “thump thum vu hoi”, “flick close”, “trim blow”
  • Vi khuẩn vi thạch biến đổi linh hoạt: Có 3 vòng, vòng 1 có 5 cửa sinh, vòng 1 có 1 cửa tử (tả ngạn), vòng 2 có nhiều cửa tử, vòng 3 có 1 cửa sinh (hữu ngạn), vòng 3 có là một số cổng và một cổng sinh viên (giữa), gợi nhớ đến tâm địa nham hiểm, xảo quyệt và hay thay đổi, khó lường của Dahe.
  • <3

    3. Kết thúc

    – Trình bày lại câu hỏi

    Bản đồ tư duy hình ảnh Dahe

    Mẫu 1

    Mẫu 2

    Vẻ đẹp của dòng sông lớn

    Vẻ đẹp dữ dội của dòng sông lớn – mẫu 1

    Xem Thêm: Soạn bài Nghị luận về một hiện tượng đời sống – VietJack.com

    Nguyễn Tuấn là một nhà văn tài năng nổi tiếng với phong cách viết độc đáo. Ông thích miêu tả những cái dữ dội, mạnh mẽ trong thiên nhiên và con người. Bởi vậy, trong các tác phẩm của ông, ta thấy được sự hùng vĩ hiếm có của thiên nhiên. “Người lái đò trên sông lớn” là một trong những kiệt tác của Nguyễn Tuân. Đây là một đoạn trích hay trong bài văn về Sông Đà viết năm 1960. Trong đoạn trích, tác giả đi tìm “cái vàng mười” của thiên nhiên và con người lao động nơi núi rừng Tây Bắc hùng vĩ.

    Ruan Tuan đã gặp Dahe trong một chuyến công tác ở phía tây bắc. Dòng sông hiện ra trước mặt là một kỳ quan của thiên nhiên. Vì vậy, mặc dù mới gặp Dahe, nhưng anh ấy dường như đã biết anh ấy từ lâu. Sông lớn trong mắt nguyễn tuấn là dòng sông bình dị mà đầy cá tính. Vì vậy, mở đầu đoạn trích, tác giả đã nhắc đến Đại Hà bằng hai câu: “Ta ở non sông, Đông Đầu-Đại Giang đầu độc Bắc Lộc”.

    Trong “Người lái đò sông lớn”, Nguyễn Tuân đã dốc hết bút mực để miêu tả thượng nguồn sông lớn. Đối với riêng tác giả, đó là vẻ đẹp tàn khốc nhất của Dahe, lạnh lùng và đầy thách thức. Sự hung dữ của dòng sông lớn được tác giả miêu tả bằng những từ ngữ chảy xiết, mạnh mẽ. Dòng sông không chỉ có thác đổ dữ dội mà còn “rung sông dựng tường” trên vách đá dựng đứng

    Để làm nổi bật động lực của dòng sông, tác giả còn kể chi tiết về lòng sông. Lòng sông như bị bóp nghẹt, “chỉ đến trưa khi mặt trời ló dạng, mặt sông mới có những vách đá chắn ngang lòng sông lớn như một cái họng”. Hơn thế nữa, “Đứng bên này bờ, nhẹ nhàng cầm hòn đá bắc ngang. Ngày xưa, một con hươu và một con hổ nhảy từ bờ này sang bờ kia.”

    Xem Thêm : 50 Hình xăm trái tim đẹp nhất

    Chỉ miêu tả hình ảnh thực của dòng sông lớn thôi chưa đủ, tác giả còn miêu tả chi tiết cảm xúc của người ngồi thuyền trên sông “Mùa hè mà lạnh lắm, có cảm giác như đang đứng trong mùa hè, nhìn lên trong một con hẻm và thấy tầng hai chỉ có Cửa sổ tắt đèn.” Có vẻ như những vách đá thẳng đứng đã thu hẹp lòng sông đến mức chỉ có thể nhìn thấy rất ít bầu trời. so sánh của nguyen chính xác đến từng chi tiết. Dường như anh đã lật đến cuối sông, chỉ để “chỉ” lòng người.

    Sự man dại, dữ dội của dòng sông còn được tác giả miêu tả qua tiếng gió vi vu. Tiếng gió trên sông lớn như tiếng gầm của thiên nhiên tạo cho người ta cảm giác rùng mình man rợ. Nguyễn Tuân đã khéo miêu tả “băng ngàn xô, đá ngược sóng, sóng ngược gió. Quanh năm có gió. Có lẽ chỉ Nguyễn Tuân mới tả được dòng sông một cách độc đáo đến vậy. Các câu văn xâu chuỗi, trùng điệp, gợi hình ảnh về một dòng sông hung dữ, cuồng nộ sắp “lật úp”.

    Ngay cả cửa sông lớn cũng đặc biệt. “Cống dẫn nước giống như ném một cái giếng bê tông xuống sông để chuẩn bị làm móng cầu.” Kẻ hút nước bị nguyen theo dõi trở nên ngoan ngoãn hơn. Đến nỗi “nước ở đây thở, nghe như tiếng hố ga nghẹt thở. Các giác hút dưới đáy mặt quay cũng xoay cánh quạ.”

    Dường như đây không phải là hình ảnh của một con sông lớn mà là hình ảnh của một loại thủy quái nào đó đang muốn đe dọa loài người. Vì vậy, “không một con tàu nào dám đến gần các cửa hút nước này”. Thấm nước giữa sông lớn dường như đã trở thành nỗi ám ảnh của những người dân trên thuyền, chỉ muốn trốn tránh. Vì nếu không “vuốt thuyền qua sông cho nhanh” thì sẽ bị “hút vào các điểm tham quan, thuyền sẽ lập tức trồng cây chuối ngược rồi biến mất, chìm nghỉm và lặn sâu xuống đất cho đến mười phút sau. , cơ thể sẽ tan biến ở khuỷu tay. Dưới sông.

    Sự dữ dội của sông lớn càng rõ trong tiếng thác đổ. Nó ám ảnh tâm trí kẻ lữ hành như tiếng gầm của một con sông lớn ngược dòng. Vậy là còn một quãng đường dài nữa mới đến thác, nhưng “tôi đã thấy tiếng nước chảy càng lúc càng gần”. Có ai tả tiếng thác như nguyễn tuấn không, rất chân thực với thủ pháp so sánh độc đáo.

    Nghe tiếng sông gầm gừ, ta liên tưởng đến lời than thở, than thở của con người. Dòng thác vang lên như một tiếng rên rỉ, sau đó là một lời cầu xin, sau đó là một âm thanh thách thức, chế giễu. Dường như Nguyễn Tuân đã nhân cách hóa dòng sông, và bây giờ dòng sông đã có sự tiếp xúc của con người.

    Một phút trước nó còn rên rỉ kêu gào, phút sau tiếng thác nước đã được khuếch đại đến cực độ, như một sự hưng phấn cuồng dại, “Tiếng gầm của nó như ngàn con trâu mộng làm ổ trong rừng trúc. Rừng trúc đang bốc cháy , Rừng lửa đang bị tàn phá, rừng lửa đang gầm rú với tiếng tù và cháy, ít từ ngữ nào diễn tả hết cảnh tượng bạo lực khủng khiếp, nhưng cũng cho thấy sự tinh tế trong sự phục tùng của Ruan, cơ hội của anh ấy có lẽ không ai sánh kịp , ai lại lấy lửa diễn tả nước, lấy rừng diễn tả sông, thế nên chỉ có những tâm hồn nghệ sĩ ngu ngốc mới dám làm điều này.

    Nói đến sự hung dữ, hung ác của sông lớn phải nói đến bãi đá. Dường như khi miêu tả những tảng đá vô hồn ở thác Dahe, Nguyễn Tuân đã sử dụng biện pháp nhân hóa để người đọc nhận ra rằng anh đang miêu tả một con người chứ không phải một vật vô tri vô giác. Từng thớ đá được Nguyễn Tuấn thấm nhuần thành hình khối, cá tính. “Những tảng đá ở đây hàng ngàn năm vẫn nằm ẩn mình dưới lòng sông. Dường như mỗi khi có một chiếc thuyền xuất hiện ở quảng trường vắng vẻ và ồn ào này, mỗi khi một chiếc thuyền ra sông và rẽ ngoặt, một vài hòn đảo sẽ nổi lên. Mọi người đều đứng dậy. và đi Cướp thuyền.” Những tảng đá giữa sông lớn như ổ phục kích, chỉ chực chờ thuyền đến “kéo” và “cuỗm” thuyền.

    Tính cách của đá núi cũng được khắc họa sinh động, “mặt nào đá nấy trơ trơ, đá nào cũng nhăn nheo ngoằn ngoèo hơn nước ở đây”. Nguyễn Tuấn dùng những tính từ miêu tả tính cách và ngoại hình của một người để mô tả những tảng đá ở đây. Mỗi hòn đá xuất hiện trên dòng sông lớn này đều có một nhiệm vụ riêng “trông như đứng, như ngồi, như nằm, tùy theo sở thích tự động của hòn lớn, hòn nhỏ. Nhưng sông lớn dường như đã giao việc cho mỗi hòn đảo.

    Qua sự quan sát tinh tế của Nguyễn Tuấn, mỗi viên đá đều mang một dáng vẻ rất hoang dã. Những vi khuẩn li ti trên phiến đá hiển hiện, như thể có ai đó đang điều khiển nó từ xa, khiến người ta càng thêm kinh hãi. Mô tả của Nguyễn Obed về những tảng đá sử dụng những từ như “hai đứa trẻ” và gợi lên đội hình trong trận chiến. Ngay sau đó, một hòn đá khác “há hàm hỏi tàu”, đồng thời “thách thức” như muốn tuyên chiến với tàu.

    Đối diện với những bãi đá mỹ nghệ “nước chảy xiết quanh mình”, chỉ cần tay lái yếu, bạn sẽ bị bãi đá đó nuốt chửng. Sự hung dữ của sông lớn, chiến trường đầy đá, ngay cả người lái đò dũng cảm cũng phải dũng cảm vượt qua. Nhưng dòng sông ấy không chỉ có vòng vây, “còn có năm cửa ải, bốn cửa tử, cửa sinh. Cửa sinh nằm ở tả ngạn sông”. nguyễn tuấn tả vượt thác Dahe như cưỡi hổ Vì vậy, muốn chiến thắng trên chiến trường đó thì phải “chắp thêm cánh cho hổ”. Đó là “chộp lấy bờm sóng, nắm chặt lấy dòng nước mà lao qua cửa sinh”. Nói cách khác, người chèo thuyền nhất định phải dày dặn kinh nghiệm mới có thể nắm vững quy tắc chiến trường do Đại Hắc sáng tạo ra.

    Dường như thượng nguồn sông Dahe sẽ “nuốt chửng” bất kỳ con thuyền nào đi qua đây. Thậm chí, khi cửa ải sinh tử đang đến gần, “bốn năm sau, quân thủy bộ ở cửa ải tả ngạn ập đến chộp lấy thuyền lôi vào nhóm tử sinh”. Nguyễn Obedien miêu tả rõ ràng khuôn mặt của những tảng đá ở sông Đà “tái nhợt, thất vọng và thất bại trước những con thuyền đánh vào cửa sinh mà nó đã chiếm lấy”.

    Vẻ đẹp hung bạo của dòng sông lớn có lẽ không thể nào quên. Mặc dù đôi khi nó nổi cơn thịnh nộ như một con quái vật sông, nhưng nó mang lại cho mọi người cảm giác rùng rợn. Nhưng cô ấy là một vẻ đẹp anh hùng và kiêu hãnh không gì sánh được. Chỉ có tác phẩm của Nguyễn Tuấn mới có thể hoàn thiện vẻ đẹp hùng vĩ.

    Xem Thêm: Bộ đề thi tuyển sinh vào lớp 10 môn Ngữ văn năm 2021 – 2022 52 đề thi vào lớp 10 môn Văn các Sở GD&ĐT trong cả nước

    Ruan Duan cho người đọc thấy sức hấp dẫn của Dahe bằng cách diễn đạt giản dị và ngôn từ tinh tế, trau chuốt. Đọc những bài viết của tác giả miêu tả Dahe mà như được ở đó, cảm nhận được sự hung dữ đáng sợ của nó. Điều gây ấn tượng mạnh với người đọc là sự dữ dội và gầm thét của dòng sông. Có lẽ Nguyễn Tuấn đã thực sự tìm thấy “cái ngàn vàng” mà anh ngày đêm theo đuổi.

    Vẻ đẹp dữ dội của dòng sông lớn – mẫu 2

    Kho tàng văn học Việt Nam đã sản sinh ra biết bao nhà văn, nhà thơ tài hoa. Một trong số đó là Nguyễn Tuân – một nhà văn tài năng với nhiều tác phẩm xuất sắc. Ông được coi là một trong những nhà văn thành công nhất trong lĩnh vực văn xuôi. Tác phẩm tiêu biểu của ông là “Người lái đò của sông lớn”. Dahe xuất hiện với vẻ đẹp dữ dằn và hung dữ, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả.

    Sự dữ dội của dòng sông không chỉ là thác đá, mà còn là bức tường thành nguy hiểm do những tảng đá lạ xây dựng bên bờ sông, vách núi chắn ngang dòng sông như cổ họng. Đứng ở bờ bên này và nhẹ nhàng ném hòn đá sang bờ tường bên kia. Đã có lúc hươu và hổ nhảy từ bờ bên này sang bờ bên kia sông. Dòng sông ở đó chỉ có nắng buổi trưa. Tác giả sử dụng nhiều giác quan (thị giác, xúc giác) để cảm nhận về dòng sông. Không chỉ mặt nước mà khung cảnh nơi đây cũng vô cùng nguy hiểm, sẵn sàng cướp đi sinh mạng của người khác.

    “Hàng cây số nước, đá, sóng, gió lồng lộng, quanh năm gió dữ, chẳng khác gì đòi nợ bất cứ người lái đò sông lớn nào… Lúc này nếu cầm lái cẩu thả rất dễ bị lật úp”. .” Đánh sập thuyền và người lái đò. Nguyễn Tuấn sử dụng nhiều câu rút gọn, phép điệp ngữ, cấu trúc thông tin gợi lên sự chuyển động dồn dập của sóng biển, bão tố phối hợp tạo nên tính chất hung bạo hơn của dòng sông lớn.

    Dốc lòng sông bỗng có một cửa hút nước, giống như giếng bê tông thả xuống sông, chuẩn bị đổ móng cầu. Nơi đây nước cuồn cuộn kêu kẽo kẹt như cửa cống… giếng sâu rì rầm như đổ dầu sôi. Nhiều thuyền độc mộc đi qua vô tình là cái giếng hút nước nó kéo xuống. Tác giả sử dụng nhiều hình ảnh ẩn dụ, liên tưởng, nghệ thuật nhân hóa độc đáo nhằm khơi dậy nhận thức của con người về sự nguy hiểm của dòng sông lớn.

    Có thể thấy, vẻ ngoài hung dữ và hung dữ này khiến người khác sợ hãi, nhưng lại là đặc điểm nổi bật khiến người ta nhớ đến Dahe vẫn còn tươi mới. Đã nhiều năm trôi qua nhưng vẻ hung dữ và vẻ đẹp của con sông lớn mà Nguyễn Tuân miêu tả vẫn còn nguyên vẹn, in đậm dấu ấn, sống mãi trong lòng người đọc, không gì sánh được.

    Vẻ đẹp dữ dội của dòng sông lớn – mẫu 3

    Trong bài “Songda”, Ruan Yuan đã mô tả nhiều cảnh thiên nhiên hùng vĩ và hữu tình, hùng vĩ và thơ mộng ở vùng núi Tây Bắc nước tôi. Dưới ngòi bút của nhà văn, vùng đất này trông thật đẹp, có núi và biển xa, những bãi đá mịn và sâu vô tận, những thung lũng vàng, lúa chín và hoa khoe sắc. Đối với những nhà văn tập trung sáng tác, phải kể đến hình ảnh tráng lệ của dòng sông trong văn xuôi Người lái đò vừa hung bạo, vừa thơ mộng.

    Sông Đà được nhà văn định hình thành một “nhân vật” xuyên suốt trong văn xuôi, điều này đã tạo nên giá trị riêng của tác phẩm này. Dưới ngòi bút uyên bác và tài hoa của Ruan Yuan, Dahe không còn là dòng sông vô hồn vô hồn mà là một “nhân vật” có tính cách, tình cảm và hoạt động phong phú, phức tạp. . Tác giả đã từng đánh giá chung: đây là dòng sông Tây Bắc hung bạo và trữ tình. Cả tính bạo lực và tính trữ tình đều được tác giả phát triển xuyên suốt văn bản.

    Sự dữ dội của dòng sông không chỉ nằm ở những ngọn thác, mà còn ở vẻ đẹp huyền bí, hoang sơ của dòng sông chảy qua núi rừng Tây Bắc. Giống như một nhà quay phim lành nghề chỉ đơn thuần cho người xem thấy toàn cảnh của dòng sông lớn, nhà văn có lúc dừng lại để cho người xem “cận cảnh” rất đặc trưng cho sự hung dữ của dòng sông.

    Những bức tường đá bên bờ sông chỉ có nắng vào buổi trưa, một cảnh tượng hiếm thấy. Sự so sánh trên mang đến một ấn tượng khá đậm nét rằng độ cao của những vách đá dựng đứng vô cùng hấp dẫn. Có nơi tường thành trùng xuống lòng sông Đà như một cái họng. Do đó, lòng sông rất hẹp: hẹp đến mức có thể đứng trên bờ và ném nhẹ một hòn đá qua tường; hẹp đến mức có lần một con hổ nhảy từ bờ bên này sang bờ bên kia. Ấn tượng về độ cao thẳng tắp của những vách đá bên bờ sông và những con suối hẹp càng được tăng thêm bởi một chi tiết tiêu biểu và sự liên tưởng bất ngờ, tiếp cận bản chất hoang sơ của cuộc sống con người hiện đại: ngồi. Ở căn chòi xa ấy, đang là mùa hè mà lòng vẫn thấy lạnh, tưởng như đang đứng trong ngõ hè mà… từ lầu nào đó nhìn lên khung cửa sổ vừa tắt đèn. Tác giả không chỉ sử dụng thị giác mà còn kết hợp sử dụng các giác quan khác để tạo nên những so sánh mới lạ, táo bạo. Những bức tường dốc đứng của lâu đài gợi nhớ đến sự nguy hiểm và uy nghiêm, còn lòng sông hẹp gợi nhớ gián tiếp đến sự hùng vĩ và dữ dội của thác nước.

    Xem Thêm : Hướng dẫn cách cai ti giả cho bé

    Tính chất hung bạo còn thể hiện ở sự dữ dội của các dòng sông, suối kết hợp với sóng gió và đá tảng. Chúng dường như phối hợp chặt chẽ với nhau, tăng sức uy hiếp và uy hiếp: đường xa hát xối xả dài hàng cây số, nước băng, đá, sóng, sóng và sóng. Gió thổi quanh năm, như nó luôn đuổi theo bất kỳ con nợ nào ở đó để bắt người lái đò trên sông. Ở đây, một phần của câu dường như được chia thành nhiều đoạn ngắn gọn, sắc sảo, thể hiện phép điệp ngữ, kết cấu và tăng tiến, tạo nên nhịp điệu gấp gáp, như sóng to gió lớn.

    Điều dữ dội hơn nữa là việc lấy nước khủng khiếp: một cống lấy nước giống như cái giếng bằng bê tông bất ngờ xuất hiện trên mặt sông, và nó được ném xuống sông để chuẩn bị cho việc làm móng cầu. Nó phát ra âm thanh nhân hóa như tiếng thở nước vì đang hút nước quá mạnh, nghe như miệng cống bị ngạt do chênh lệch nước trong và ngoài cống quá lớn, phát ra tiếng ục ục khủng khiếp. Để làm nổi bật sự nguy hiểm của việc hút nước, tác giả đã kết hợp giữa “tả” và “kể”, ở đây, yếu tố tự sự đóng vai trò quan trọng trong việc kích thích trí tưởng tượng của người đọc. Nếu câu trên phù hợp hơn, thì hai câu sau có ý nghĩa hơn: Nhiều chiếc bè vô tình lang thang…ở hạ lưu sông.

    Thác Đại Hà vẫn hung dữ. Có nhiều thác nước như bày binh bố trận, chuẩn bị đánh chặn, diệt trừ người lái đò, lái đò và đặc biệt là những người xuống sông… Ở những nơi này, dòng sông lớn được miêu tả là có một bầy thủy quái cỡ vừa, mà rất hiếu chiến. , độc tài, quỷ quyệt, xảo quyệt. Tiếng thác có lúc khiêu khích, giễu cợt, có lúc ầm ầm, có lúc rống lên, hệt như tiếng ngàn con trâu mộng rúc trong rừng trúc lửa phá rừng lửa, rừng rống cùng trâu lửa. Thác càng lớn, sức tàn phá càng dữ dội và càng nguy hiểm cho nhà thuyền bởi có hàng nghìn tảng đá lớn nhỏ. Mỗi viên đá được miêu tả như một con quái vật đã ẩn nấp ở đây hàng ngàn năm để thể hiện sự hình thành đá dưới lòng sông.

    Hễ thấy thuyền nhỏ vào sóng là họ lập tức chồm lên đón lấy thuyền. Tác giả đã thổi sức sống vào những viên đá vô tri vô giác và yêu cầu người đọc tưởng tượng chúng dũng cảm và hung bạo như một lũ kẻ thù mất trí nhớ. Dưới ngòi bút của các nhà văn, vẻ đẹp hoang sơ và sức mạnh huyền bí của Dahe được thể hiện dưới nhiều góc độ khác nhau. Đây chính là tiềm năng to lớn của Đại Giang sau khi bị con người chinh phục. Nó là thứ “vàng trắng” quý ​​giá ở nước ta. Vì vậy, Nguyễn Tuấn đã nghĩ ra hình ảnh tuabin nước. Điều này cũng nói lên suy nghĩ của tác giả về vai trò và vị thế của Đại Hà trong quá trình công nghiệp hóa đất nước.

    Tóm lại, với tình yêu thiên nhiên đất nước và với tài năng của một nghệ sĩ ngôn từ chân chính, đối với Nguyễn Tuân, có lẽ dòng sông lớn của đất nước lần đầu tiên đi vào văn học, vừa dữ dội, vừa hùng vĩ, vừa hoang dã, nhưng cũng đầy thơ mộng và đẹp như tranh vẽ. Bởi vậy, đối với tác giả Người lái đò trên sông, thiên nhiên còn là một sản phẩm nghệ thuật vô giá, và thiên nhiên luôn làm con người say mê, mê hoặc.

    Vẻ đẹp dữ dội của non sông – Mẫu 4

    Nguyễn Tuấn là một cây bút rất độc đáo và uyên bác, một cây bút tài hoa của nền văn học Việt Nam. Tác phẩm “Người lái đò trên sông lớn” là một kiệt tác tiêu biểu trong sự nghiệp sáng tác của ông, cảm hứng sáng tác của Nguyễn Nguyên bắt nguồn từ chuyến thực tế Tây Bắc của Nguyễn Nguyên, khi dòng sông lớn đang chuẩn bị trở thành “Dòng sông ánh sáng”. Hình ảnh Đại Hà trong mắt nhà văn không chỉ có vẻ đẹp trữ tình mà còn có nét đanh đá, dữ dội.

    Xem Thêm: Lá lành đùm lá rách nghĩa là gì? – Luật Hoàng Phi

    Sông lớn là sông nằm ở phía Tây Bắc, sông nào cũng chảy về hướng Đông, riêng sông lớn chảy về hướng Bắc:

    “Chúng tôi ở đông, bắc, bắc”

    Nó chảy qua những cánh rừng bạt ngàn, và chảy qua những ngọn núi cao vút vào mây, nên sông lớn có thác ghềnh dữ dội, nước xoáy thu hút lòng người. Nó như một cơ thể sống, có cá tính và tâm trạng riêng.

    Tính bạo ngược đầu tiên phải kể đến của Đại Giang Phòng tuyến chính là nơi bờ sông được xây dựng trên vách đá. Đây là nơi dòng sông lớn chia đôi những ngọn núi. Vì vậy, hai bên sông là hai vách đá dựng đứng, đẹp hùng vĩ nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Nhà văn so sánh vách đá đập vào dòng sông như một “ngọn giáo” gợi cho ta sự chật hẹp và dữ dội của dòng sông. Dòng sông hẹp nên có thể nhìn thấy mặt trời vào buổi trưa, tức là khi mặt trời vẫn còn ở giữa trưa, có thể nhìn thấy mặt trời ở đây.

    Ngoài ra, Ruan Jun cũng sử dụng phép ẩn dụ “đứng bên này sông và nhẹ nhàng ném một viên đá qua bức tường bên kia” để mô tả độ dốc và độ dốc của dòng sông lớn. Tuy nhiên, chính điều này lại khiến Da Jiang trở thành một mỹ nhân vô cùng xinh đẹp. Nguyễn Tuân đã dùng một liên tưởng rất độc đáo để miêu tả sự nguy hiểm của sông lớn, đó là “ngồi trong cabin vượt thác”, cũng giống như “đứng ngoài ngõ” mà ngóng trông “đèn vừa tắt lúc một khung cửa sổ nào đó”. Dòng sông lớn lúc bấy giờ mang bóng tối thăm thẳm, thăm thẳm mà cao vời vợi, khiến người ta “lạnh gáy”.

    Tuy nhiên, sông lớn không chỉ có những khúc cua dốc và hẹp như thế, mà còn là nơi ghềnh hót. Ghềnh là nơi mặt sông đột ngột nhô lên khỏi mặt nước làm cho nước nơi đó nông hơn nơi khác. Và dòng sông lớn có vô số thác ghềnh như vậy. Vì thế “nước và băng ngàn dặm, đá và sóng, gió thổi quanh năm bao giờ cũng nợ nần chồng chất”. Một từ đầy giá trị nghệ thuật tạo hình! Nguyễn Tuân đã tạo nên một hình ảnh Đại Hà đẹp đẽ, hùng vĩ nhưng hoang dã, dữ dội và vô cùng hung bạo. Trong một dòng sông chỉ có ba thế lực “đá, sóng và gió” cai trị, gầm thét và so kè với nhau. Từ “đậu” trong câu còn diễn tả tiếng sóng, tiếng đá, tiếng gió ở những ghềnh này tạo nên những tiếng động dữ dội, ầm ĩ. Gió ở đây không còn là một thế lực vô hình, cuốn nó “cuốn theo dòng nước” mà còn “lớn lên” một cách đáng sợ.

    Trôi trên dòng sông lớn, ta vẫn thấy được cái dữ dội của tính chất nó khi bắt gặp những thắng cảnh như xoáy nước giữa dòng. Có thể chứng kiến ​​sự khốc liệt kinh hoàng của dòng xoáy hút “giếng bê tông đổ xuống sông chuẩn bị làm móng cầu” tại đây. Lực hút xoáy lớn và sâu, thậm chí còn có “tiếng thở như hố ga bị ngạt nước”. Nghệ thuật nhân hóa tài tình của Nguyễn Tuấn khiến xoáy nước của ta mường giống như một con thủy quái khổng lồ từ xa xưa. Ngoài ra, Nguyễn Tuân còn làm nổi bật tính hung bạo của Đại Giang trong nghệ thuật phóng đại. Những chiếc bè gỗ lênh đênh trên sông “đi qua”, “đi qua” rồi lập tức bị “lôi xuống” bởi lực hút của dòng xoáy cực mạnh và kinh hoàng. Con thuyền nhỏ, vừa lướt qua lập tức bị “lộn ngược” biến mất dưới lòng sông, bị đánh tơi tả, khi trồi lên chỉ còn vương vãi trên mặt đất. Dòng xoáy dữ dội chỉ có vậy, nhưng khi mùa xuân đến, nó mang theo vẻ đẹp khôn lường. Điều này khiến nhiếp ảnh gia không thể từ chối, dù tính mạng đang gặp nguy hiểm.

    Nhưng nói về sự dữ dội của dòng sông thì phải kể đến thác đá của dòng sông. Dajiang có 73 thác nước lớn nhỏ nhưng Ruan Tuan chỉ chọn một thác nước để miêu tả. Với vốn kiến ​​thức uyên bác của mình, Nguyễn Tuấn đã tạo nên một bộ ảnh thác nước Daheshi vô cùng ấn tượng.

    Nguyễn Tuấn đã miêu tả cảnh thác từ xa đến gần, từ âm thanh đến hình ảnh “còn lâu mới xuống thác”, nhưng tiếng nước dội vào khiến người ta rùng mình. Nó “hét đi hét lại” giống như “giọng điệu và tiếng giễu cợt” mà một người tạo ra trong cơn nóng giận. Khi đến gần, âm thanh đó biến thành tiếng “gầm”, đó là tiếng gầm tuyệt vọng của hàng nghìn con bò rừng đang mơ bị “cháy da cháy thịt” giữa rừng lửa và đàn trâu rừng. Tiếng gào thét tuyệt vọng của đàn trâu và ngọn lửa cuồng nộ dữ dội nhất là âm vang của những thác đá của dòng sông lớn. Như bạn có thể thấy, sự hung dữ và chuyên chế của Dahe thực sự đáng sợ.

    Thác đá Dahe hiện ra trước mắt du khách là một vẻ đẹp hùng vĩ và hoang sơ của “Đá sóng phun”. Toàn bộ dòng sông rộng lớn, nhưng chỉ có hai lực lượng chi phối nó: sóng và thác nước. Vạn vật ầm ầm, bọt trắng xóa bầu trời. Từ con mắt của một người lính, Ruan Yuan dường như nhìn thấy Dahe “sắp xếp các khối đá trên sông”. Mỗi hòn đá dưới sông đều trở thành một người lính đá, một chiến binh đá “cỗ máy chông chênh”, “bệ hạ oai phong”. Không chỉ vậy, những tảng đá trên sông lớn dường như đã nắm vững sách lược tác chiến, chúng thiết lập một trận địa đá “chìm, nổi” vô cùng nguy hiểm trước muôn vàn thử thách sinh tử. Những tảng đá trên sông lớn, với tâm thế “kẻ thù số một của loài người”, đã bố trí cửa ải sinh tử một cách ngấm ngầm. Ở vòng thứ nhất, “bốn cửa tử, cửa sinh, cửa sinh nằm ở tả ngạn sông”, còn ở vòng thứ hai, cửa sinh nằm ở “bờ phải”. Vòng thứ ba nguy hiểm hơn, và cửa sinh ở “nước chết”. Họ cũng đánh lừa những chiếc thuyền bằng cách tạo ra một tảng đá “trông giống như một lỗ hổng” để sau đó chúng sẽ lật úp.

    Nhạc Tuấn đã dùng con mắt của mình để xây dựng dòng sông và thác đá sống động như những bóng ma, con vật luôn ám ảnh người xem. Nhân vật của họ là hung bạo và hung dữ nhất trong cả dòng sông. Thác Dahe giống như một con quái thú khổng lồ, hung dữ đến nỗi người lái đò phải chiến đấu với nó. Những đòn sóng như “Quân đút nách mà đạp trái, thọc đầu gối vào giữa và mạn thuyền” hay “bóp chặt hạ bộ người lái đò” để “hồi, bổ, tiêu”. “.Nguyễn Tuân sử dụng nghệ thuật nhân hóa và thuật ngữ võ thuật dày đặc, kết hợp với nghệ thuật miêu tả và kể chuyện độc đáo, để người đọc cảm nhận được thế giới tự nhiên hung bạo của Dahe.

    Dahe là “nguồn sáng”, mang vẻ đẹp dịu dàng, yên bình nhưng đôi khi lại ẩn chứa sự hung dữ, đáng sợ. Mỗi câu chữ của Nguyễn Tuấn đều tái hiện một dòng sông vừa dữ dội nhưng cũng không kém phần hùng vĩ, một vẻ đẹp có một không hai của non sông Việt Nam.

    Vẻ đẹp dữ dội của dòng sông lớn – mẫu 5

    “Người lái đò qua sông lớn” – Bài văn của Nguyễn Tuân viết về Đại Hà và một người lao động bình thường cõng “vàng mười” trên lưng, ta nhận ra rằng Nguyễn Tuấn không chỉ muốn chuyển đến để an ủi cảm giác “không quê hương” , nhưng khao khát được gắn bó với đất nước và cuộc sống.Bằng tình yêu và tài năng của mình, Nguyễn Tuân không chỉ phát hiện ra bản chất hung bạo của dòng sông thượng nguồn mà còn thể hiện trí tuệ và sức mạnh của người lái đò.

    Nguyễn Tuân đã nhiều lần nói đến sự “bạo hành” của đá bọt, đá chìm, thác nước ở thượng nguồn sông Đại Hà trong tác phẩm của mình. Dẫu vậy, ông vẫn nói rõ một điều: Đằng sau sự hung bạo là vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên đất nước. Dòng sông hung dữ Trước hết trong cảnh hai bên sông có những “vách đá”, lòng sông hẹp lại, khoảng cách hai bờ thu hẹp lại, lòng sông phải có buổi trưa, và mặt trời phải là nơi không có ánh sáng. Quãng đường đi thuyền là mùa hè, cảm giác rất lạnh, chứng tỏ nơi này thiếu hơi ấm, lòng sông nơi đó dường như đang chảy trong hang. Dòng sông Dahe hung bạo vẫn là cảnh dòng nước xiết hát “dài hàng cây số, dòng chảy xiết, đá ngầm đẩy sóng, sóng đánh gió, quanh năm gió cuốn”. Ghềnh được hình thành bởi hàng km rạn san hô nơi nước-đá-sóng-gió liên tục xô đẩy nhau. Tác giả đã sử dụng những câu văn có kết cấu trùng điệp để miêu tả cảnh dòng thác cuồn cuộn xô vào đá không kể ngày đêm. Hình ảnh “ hút nước” vừa làm nổi bật sự hung dữ của dòng sông, vừa khắc họa sự nguy hiểm của một dòng sông lớn hút nước cả bề mặt lẫn bề sâu. Đối với mặt hút nước của một con sông lớn, tác giả dùng biểu đồ so sánh để so sánh “cái hút nước” với cái giếng bê tông đổ xuống sông để chuẩn bị làm móng cầu, “nước thở, tiếng như cửa ải ngộp thở”. Cửa rất rộng, dòng nước và lực hút rất mạnh. Thuyền nhỏ nào không biết lướt nhanh, sơ ý đi qua sẽ bị dòng nước hút và kéo xuống tiêu diệt.

    Nói một cách sâu xa, tác giả vận dụng kiến ​​thức của mình trong lĩnh vực điện ảnh và mượn cảm giác táo bạo của nhà quay phim, vì muốn truyền cảm xúc mạnh cho khán giả nên đã mạnh dạn cầm máy và ngồi lên màn ảnh. Thuyền tròn xoe rồi cả thuyền, cả người, cả máy xuôi xuống đáy cốc hút sông lớn, rồi từ cửa nước dưới đáy, người chụp ngược ống kính lên ghi hình. Lúc này con thuyền bị hút lên quay, phim màu cũng quay, nhiếp ảnh gia truyền cảm giác mạnh đó đến người xem, khiến người xem tưởng như mình bị bắt dưới sông lớn. Ở trong dòng nước xoáy, tôi sợ đến mức chỉ biết dựa vào thành ghế, mặc cho dòng nước xoáy sống chết. Để làm nổi bật hoạt động hung bạo của dòng sông lớn trong tiếng thác đổ, tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa, so sánh ẩn dụ. Câu văn nhân hoá “tiếng thác như than vãn, van xin, khiêu khích, giễu cợt”. Ở đây, người viết gắn trạng thái bất thường của Dahe, “oán” là tức giận đầy oán hận, còn “khất” là thái độ van xin, van xin tha thiết như kẻ có tội. “Provoke” và “taunt” là chế giễu khinh thường, là tình trạng hết sức bất ổn hoặc một sự kiện khó lường, làm nổi bật tính chất bí ẩn. Nhà văn so sánh tiếng thác với “tiếng trâu rống trong ngàn mộng, nép mình trong rừng kim cương, rừng trúc đang cháy” phá tan rừng lửa, rừng lửa gầm cùng đàn trâu đang cháy cùng nhau. với gia súc. Tác giả muốn dùng tính chất của âm thanh hỗn độn để miêu tả sức mạnh của tiếng sông lớn, tiếng thác đổ nghe như tiếng gầm hoang dã của thiên nhiên. Chính vì vậy, tác giả muốn làm nổi bật hình ảnh dòng sông qua những câu văn nhân hóa, so sánh vừa mang tính ước lệ nghệ thuật, vừa mang nét dữ dội, man dại khôn lường ẩn chứa trong đó. Ví dụ điển hình nhất về sự bạo ngược của dòng sông lớn là vòng tròn đá trên sông. Ở đây, tác giả kết hợp các câu nhân cách hóa với kiến ​​thức quân sự, thể thao để làm rõ cốt truyện, làm rõ ý định chủ động đưa quân đi diệt dân của Dajiang Dahe. Nguyễn Tuân cho rằng, đá ở đây ngàn năm vẫn mai phục dưới lòng sông “mai phục” tức là chủ động ẩn nấp để bắt giặc, hễ thấy địch là đá dưới sông lớn lại lao ra lao đến. chiếc thuyền, làm nổi bật sự tốt đẹp của dòng sông lớn.chiến tranh. Ngoài ra, các giàn khoan trên sông có các nhiệm vụ khác nhau đối với từng đội hình: tiền vệ có nhiệm vụ canh giữ cửa giả là cửa trống để dụ dỗ đối thủ, và trung vệ có nhiệm vụ đánh và đánh trả – tức là đánh địch bất ngờ quay trở lại, địch không kịp phản ứng, tuyến trong cùng dọc theo sông lớn giao nhiệm vụ cho các đồn bót – ke chìm, lũy đá ​​nổ – mở cuộc tấn công tiêu diệt địch hoàn toàn. Ta thấy Taiga chủ động dàn quân ra trận rất cẩn trọng, âm mưu tiêu diệt kẻ thù bằng những chiến lược và chiến thuật cụ thể. Dahe không chỉ có tính cách, tình cảm mà còn có những âm mưu, tư tưởng xấu xa, đã biến thành thủy quái, là kẻ thù số một của nhân loại.

    Có thể nói, hình ảnh chung về Đại Hà, đặc biệt là sự dữ dội của dòng sông thượng nguồn đã bộc lộ vẻ đẹp và “nhân cách” của Đại Hà, cũng như tài năng, sự uyên bác, uyên bác của nhà văn Nguyễn Thun. .Qua hình tượng dòng sông lớn ta cảm nhận được niềm tin yêu, gắn bó với cuộc sống, yêu quê hương đất nước của tác giả, ca ngợi sự kì vĩ của thiên nhiên Tây Bắc.

    ………..

    Tải file tài liệu để xem thêm những phân tích về vẻ đẹp tàn bạo của dòng sông

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục