Soạn bài Tống biệt hành – Lớp 11 – Áo Kiểu Đẹp

Soạn bài Tống biệt hành – Lớp 11 – Áo Kiểu Đẹp

Tống biệt hành

Tôi. Hỏi đáp chung

1.Tam Tâm (1917—1950) tên gốc là Nguyễn Tuấn Trình, sinh ra trong một gia đình nhà giáo nghèo ở trấn Hải Dương (nay là thành phố Hải Dương, tỉnh Hải Dương). Khoảng năm 1938, ông cùng gia đình ra Hà Nội sinh sống bằng nghề vẽ tranh và bắt đầu làm thơ, viết lời. Tôi không viết nhiều trong lòng, nhưng mỗi sáng tác đều đặc sắc và có thương hiệu riêng. Những bài thơ phản tỉnh thường có giọng điệu hào hùng, bi tráng. Trục xuất là một ví dụ cụ thể.

Bạn Đang Xem: Soạn bài Tống biệt hành – Lớp 11 – Áo Kiểu Đẹp

2. Bài ca tiễn biệt là bài thơ tâm tình duy nhất được hai nhà nghiên cứu Hoài Thanh và Hoài Chân tuyển chọn đưa vào Tuyển tập những tác phẩm tiêu biểu của các nhà thơ Việt Nam-Phong trào thơ mới. Chỉ trong tác phẩm ấy, khi nói về thơ mới, tôi không khỏi trăn trở. Bài thơ không chỉ có giọng điệu riêng, hương vị thơ độc đáo, thể hiện tinh tế quan niệm nghệ thuật mà còn có giá trị tư tưởng to lớn. Khi tầng lớp trí thức trẻ bế tắc, bi quan vì không xác định được con đường đi cho mình, họ đã tạo dựng được hình ảnh đẹp về những người trẻ tìm được lý tưởng và quyết tâm vượt qua. Thực hiện “mạnh mẽ” với những cảm xúc mềm mại.

3. Bài thơ chia làm bốn khổ, xuất hiện hai nhân vật trữ tình: ta – người tiễn đưa và người – người đã khuất. Tư thế và tâm trạng của người đã khuất chủ yếu được thể hiện qua tình cảm của người gửi. Hình tượng nghệ thuật xuyên suốt toàn bài thơ là hình tượng người anh hùng. Anh là một anh hùng vừa có chí lớn đi đến đạt chí lớn, vừa có tấm lòng giàu tình cảm với gia đình, bè bạn. Đây là hình ảnh của vẻ đẹp lý tưởng của một con người: lý tưởng cao cả và tình cảm sâu sắc. Cấu trúc của bài thơ này cũng rất đặc biệt, theo cảm xúc của chủ thể trữ tình- người gửi:

– Phần 1: Hoàn cảnh và tâm trạng khi chia tay.

– Đoạn 2: Niềm hân hoan và quyết tâm thực hiện nghĩa cử của người đã khuất.

– Đoạn 3: Tâm trạng và tình cảm của người đã khuất đối với gia đình và người thân.

Tất cả chỉ là nỗi niềm của người gửi – tâm sự của người anh hùng thất thế.

4.Đọc chậm và miêu tả nội tâm nhân vật trữ tình. Nhấn mạnh ám chỉ từ ám chỉ. Khổ thơ cuối được đọc với giọng khóc, càng lúc càng chậm.

Hai. Rèn luyện kỹ năng của bạn

Viết bài ca tiễn biệt này, bà đã thấm nhuần tài thơ cổ và thổi vào không khí nồng nàn của thời đại. Đề tài và tập tục “tiễn biệt” (chia tay, chia tay) thường xuyên xuất hiện trong văn học cổ. Với những sáng tạo độc đáo, Xin đã tạo nên một giọng thơ rất riêng ở làng Xinshi——Giọng thơ “vừa trang nghiêm vừa cổ kính, vừa mới mẻ vừa hiện đại, vừa sôi nổi, vừa man mác buồn. Đó là một thời đại khó để hiểu’, nhà nghiên cứu Hoài Thanh nhận xét. Đồng thời, qua bài thơ này, em bày tỏ nội tâm những suy nghĩ tiến bộ, quan trọng của mình về văn học đương đại. Khi tầng lớp trí thức trẻ bế tắc, bi quan vì không xác định được con đường đi cho mình, họ đã tạo dựng được hình ảnh đẹp về những người trẻ tìm được lý tưởng và quyết tâm vượt qua. Thực hiện “mạnh mẽ” với những cảm xúc mềm mại.

Toàn bài thơ gồm 4 đoạn, lần lượt diễn tả tâm trạng của người đưa tiễn lúc chia tay, hoàn cảnh của người đã khuất và mối quan hệ gia đình trước lúc chia tay. Nét đặc sắc của bài thơ là mạch cảm xúc lồng ghép cảm xúc của hai nhân vật trữ tình. Toàn bài thơ mang đậm chất trữ tình, tức là tâm trạng, tư thế của người tiễn đưa và người ra đi (thể hiện chủ yếu qua tâm trạng của người tiễn đưa). Theo một số người bạn cũ của tôi, bài thơ này được viết khi nhà thơ tiễn bạn ra trận. Bài thơ này thể hiện một tư tưởng hiện đại tiến bộ. Cấu trúc của bài thơ là chia tay và nhớ lại, thể hiện quan niệm nghệ thuật và thể hiện lí tưởng.

Nếu đặt trong trật tự logic của hiện thực thì khổ thơ mở đầu là giây phút cuối cùng của cuộc chia tay. Cho nên nỗi sầu của mẹ, nỗi sầu của chị, nỗi sầu của anh, nỗi sầu của người đưa thư, nỗi sầu của chiều hôm trước, và nỗi sầu của sáng nay đều tập trung ở đoạn này. Bao bốn câu, không cảnh cũng không nghĩa. Hai câu đầu thể hiện tâm trạng tiễn biệt:

Tiễn ai qua sông

Sao trong tim lại có tiếng nói

Vì là không gian ước lệ nghệ thuật nên không gian mơ hồ, thiếu định nghĩa cụ thể. Cuộc chia tay không cầm bằng sông vẫn là “tiếng sóng”, hình ảnh ẩn dụ là “sóng lòng”. Ở đây, nó tiếp nối thi pháp của người xưa, nhưng có sự sáng tạo độc đáo của riêng nó. Khi nói đến sự chia tay trong nối tiếp của thơ xưa, hình ảnh sông nước và con thuyền thường được dùng để gợi nhắc về sự chia ly của đôi bên. Đỗ phủ lên đường tiễn đưa sau khi làm việc thiện, người hoài cổ cũng dùng hình ảnh dòng sông để diễn tả tâm trạng:

Gạt nước mắt trên sông

Trời buồn quá

Lòng chỉ mượn lời thơ của người xưa, chia ly thì phải có sông, phải có bờ khác, nhưng sông ở đây là hư ảo, không phải sông thật nên sóng cũng là “sóng lòng”. Cái hay của hình ảnh “sóng tình” là sự chia ly không xảy ra ở ngoại cảnh mà ở trong lòng. Là trái tim anh mang theo dòng sông chia ly, cũng là trái tim anh phải nói lời chia tay. Tâm trạng của con người lúc chia tay cũng được khơi dậy bởi âm điệu của lời ca, lời ca lúc đầu đầy thanh điệu, đến khổ thơ thứ hai bỗng xuất hiện một số vần điệu “…có tiếng sóng vỗ”. , tạo cảm giác đê mê. Lòng người bồng bềnh như sóng, như thật có sóng, nghe tiếng sóng mà như thấy cái se se lạnh của gió sông. Hai câu sau thể hiện tâm trạng tiễn biệt:

Bóng trưa không phai không vàng

Xem Thêm: Cách trích dẫn tài liệu tham khảo chuẩn 2022

Mắt bạn đầy sao dưới ánh mặt trời lặn?

Thời gian cũng là thời gian tâm trạng nên nó vừa xác định (bóng trưa) vừa mơ hồ (không sáng vàng). Định là bởi buổi chia tay diễn ra vào buổi chiều, nhưng buổi chiều hôm ấy mơ hồ vì “bóng trưa không rõ”. Thời gian thiếu định nghĩa, thiếu ranh giới cụ thể để thêm vào những phần sâu sắc. Sẽ thật buồn nếu như nó chỉ “vàng hoe” và đó sẽ là cuộc chia ly mà cả hai không muốn xảy ra. Nhưng nếu nó “sâu” thì cũng vui. Không khí buổi chia tay. Nhà thơ miêu tả chính xác và khéo léo bản chất của cuộc chia ly này. Người ra đi là tự nguyện, ra đi vì chính nghĩa thì không thể buồn mà phải vui và tràn đầy hy vọng, vì người đó đã có lý tưởng để chiến đấu. Nhưng đó là một cuộc chia ly, và cuộc chia tay nào cũng buồn. Vui hay buồn đều là những cảm xúc chung trong một cuộc chia tay hợp lý. Bốn khổ thơ đầu diễn tả một cách tỉ mỉ, đầy đủ tính chất và hiện thực của tâm trạng người đưa tang. Đây là cuộc chia tay giữa hai người bạn thực sự, những người bạn tâm giao.

Tạm biệt trong cảnh chiều tà, tác giả không chỉ tiếp nối truyền thống thơ cổ mà còn có những sáng tạo riêng. Khi viết chia tay trong thơ cổ thường dùng buổi chiều để diễn tả tâm tình. Libach cũng mượn hình ảnh bóng chiều để nói lên tâm trạng của mình khi tiễn bạn:

Chia tay khác với yêu

Người như mây trôi, người như bóng ma.

Xem Thêm : Giới Power Query trong Excel

Mượn thơ cổ thay theo cổ nhân, lòng vẫn tự sáng tạo. Sự sáng tạo ấy là hình ảnh ẩn dụ “hoàng hôn trong mắt em” đã cụ thể hóa, lãng mạn hóa nỗi buồn thấm đẫm trong tâm trạng. Bài thơ thông minh và chính xác trong ngôn từ của nó. Ở khổ thơ thứ ba, tác giả sử dụng từ hoàng hôn, đến khổ thơ thứ tư, “bóng trưa” trở thành “hoàng hôn”, gợi lên những đổi thay của thời cuộc. Và nếu “chiều” nghiêng về bóng thời gian thì “hoàng hôn” lại nghiêng về bóng tâm trạng. Nguyên văn câu thơ “Mắt em đầy sao chiều?” là một tính từ bị động, mang nỗi buồn trào dâng từ đáy lòng lên đôi mắt, để rồi thấm đẫm cả buổi chiều chia tay. Hình ảnh “mắt trong chứa đầy mặt trời lặn” ngụ ý bề ngoài cố tỏ ra bình thản nhưng tâm trạng thì đầy u uất. Hai từ in (in the eye) có hai chức năng ngữ pháp khác nhau, một là trạng từ (in the eye) và một là tính từ (in the eye), nhưng cả hai đều có tác dụng phát âm nghiêm trang. Bốn câu thơ và hai câu hỏi tu từ (Sao có? Sao đầy?) và hàng loạt phép láy (Không đưa, Không động, Không vàng) tạo nên một kết cấu vừa chặt chẽ vừa thiết tha. Tác giả sử dụng thủ pháp nghệ thuật phủ định để khẳng định, nếu không muốn nói là khẳng định: có nỗi buồn và nỗi nhớ. Khổ thơ sử dụng rất nhiều vần, có tới 14 vần (không, sông, sóng, lòng, giữa…) tạo nên hình ảnh sóng vỗ rì rào.

Cho, tôi chỉ tặng cho người ấy,

Một gia đình tan vỡ, một sự thờ ơ……

– li Khách! Khách Lee! đường nhỏ,

Nhớ đi tay không,

Không bao giờ nói lại!

Bà mẹ ba con không mong đợi điều đó.

Trong bài thơ có hai nhân vật: chữ “ông” nghĩa là người tiễn đưa, giữ người khác, chữ “nhân” nghĩa là khách, người lên đường vì “hùng hục”. Người ở lại được coi là hình ảnh của tác giả, là những nhân vật khác trong toàn bài thơ. Hai nhân vật ở và đi cùng tồn tại trong toàn bài thơ, ta thấy quan niệm nghệ thuật về sự chia tay gắn bó mật thiết với cảm xúc “khác” của nhân vật. Tác giả chú ý khắc họa những hình tượng, quan niệm nghệ thuật riêng biệt, làm cho nhân vật ngày càng cụ thể, sinh động và hoàn chỉnh. Ngoài mặt thì lãnh đạm lãnh đạm, buông bỏ tình cảm cá nhân, kiên quyết lên đường, coi cái chết như lông hồng, nhưng trong lòng thì chất chứa nhiều tâm sự. Để tô đậm và làm nổi bật ý nguyện của khách, tác giả phóng đại:

Nhớ đi tay không,

Nhưng so với vẻ ngoài cứng rắn, lạnh lùng của người ngoài, trái tim người xa lạ lại đầy day dứt, dằn vặt và đau đớn khi phải ra đi. Tâm sự ấy được thể hiện một cách khéo léo qua tình cảm bạn bè:

Tôi biết một người đã rất buồn vào ngày hôm trước…

Tôi biết một người đã buồn sáng nay…

Hóa ra nỗi buồn của khách còn vương lại theo thời gian, là sự quan tâm, yêu thương của người ra đi cùng gia đình:

Xem Thêm: 6 công thức lượng giác cơ bản đầy đủ dành cho học sinh

Hè này sen lại nở,

Chị cả chị hai như hoa sen,

Thuyết phục anh tôi khóc.

Trong bài thơ, hình ảnh so sánh “chị cả chị hai như đóa sen – dỗ em rơi nước mắt” đã gợi ra nhiều liên tưởng khác nhau. Trước hết, nó thể hiện sự lo lắng của người đã khuất đối với hai chị em, đồng thời nhấn mạnh sự níu kéo giữa những người ruột thịt bằng mọi cách có thể. Bốn câu hai thanh điệu, như là hi vọng cuối cùng của người chị đối với người em. Họ mong người em đừng vì tình nghĩa mà ra đi, vì họ không thể hiểu hết lý tưởng của người đã khuất. Những vị khách bị ngăn cản từ mọi phía: người mẹ già, hai người chị đáng thương và đứa em trai ngây thơ, cứ ngắt lời anh ta và khóc cho đến khi nước mắt chảy dài. Mẹ già mong nhớ, con trẻ sầu đau. Hình ảnh:

Đứa trẻ thơ ngây với đôi mắt xanh

Quấn khăn tang…

Như xoáy sâu vào trái tim người đã khuất, hình ảnh đứa trẻ ngây thơ là chỗ dựa vững chắc nhất cho người đã khuất. Tác giả cố tình làm nổi bật sự gắn bó của những người thân để bộc lộ mâu thuẫn giữa ngoại hình và cảm xúc bên trong của khách. Tuy là tự mâu thuẫn nhưng điều xuyên suốt, nhất quán là tác giả vừa làm nổi bật vừa bộc lộ tình cảm sâu nặng của khách.Càng dai dẳng, càng lộ rõ ​​vẻ đẹp của ý chí và càng day dứt. chiều sâu của tình yêu. Có thể nói, khách là hình tượng của văn học lãng mạn. Về giọng điệu, từ “anh” – cái tôi trữ tình của nhà thơ, kẻ ở nói với kẻ ra đi, khác với người đi nói với người ở lại, giống như bài Bỏ Châu của Panboy. Có nhiều câu thơ trong tiệc chia tay là lời thẳng thắn của người gửi. Nhưng nhiều câu thơ chỉ chuyển đổi giữa người ở lại và người ra đi, và khổ thơ cuối cũng có sự chuyển đổi giọng điệu tài tình như vậy:

Mọi người đi? Vâng, người thật!

Thà mình như chiếc lá bay

Thà như một hạt bụi

Tôi thà say một chút còn hơn.

Xem Thêm : 6 bài văn kể lại một trải nghiệm buồn của em hay nhất, đạt điểm cao

Câu thơ “Người đi ư? Người đi thật” là tiếng nói của người gửi gắm. Cái hay ở chỗ nó lột tả được cả hai mặt của cảm xúc: người gửi ấn tượng, ngưỡng mộ và quyết tâm ra đi, nhưng mặt khác lại muốn níu bạn lại. Không ai muốn bị chia cắt. Trong nơi sâu thẳm nhất của tình yêu, có lẽ người gửi thầm mong trước giờ phút cuối cùng, khách sẽ thay đổi, sẽ lung lay ý chí và quyết tâm của mình, nhưng sự thật là khách đã ra đi. Dù vai “ta” ý thức rất rõ về sự ra đi của bạn, “từ chiều hôm trước, sáng nay” đã bắt đầu chú ý đến trạng thái cảm xúc và quyết tâm của khách nhưng khách vẫn không chịu bỏ đi. Tránh sốc, thất vọng (người thật? người thật).

Hai từ được cho là xuất hiện liên tiếp trong ba câu thơ là hai từ rất nhạy cảm, dễ khơi dậy sự phẫn uất của người đọc. Ai là đối tượng của thái độ “đẹp hơn”? Để khẳng định giọng điệu của ba câu cuối, chúng ta cần xem xét hai cách hiểu thường được tranh luận gần đây. Điều thấu hiểu đầu tiên là người khách đã quyết ra đi nên coi mẹ, chị, em như lá, rượu bụi, để không giày vò trái tim mình. Nhưng phần lớn ý kiến ​​lại phủ nhận lời giải thích trên, cho rằng đây là lời khách nói với người thân, hãy coi khách như chuyện nhỏ, là phù du trong gia đình, không nên tiếc nuối, xót xa hơn. Nếu cho rằng khách coi mẹ, chị, em như lá, bụi, rượu là thể hiện hoài bão cao cả và quyết tâm chia tay, thì điều đó đã được tô đậm ngay từ đầu bài thơ ý nghĩa này rồi. Và nếu hiểu thơ theo cách thứ nhất là vi phạm bản chất con người, vi phạm thô bạo tình cảm nhân đạo của con người, thì cách hiểu như vậy là kém sắc thái thẩm mỹ của thơ. Hình ảnh của sự tách rời có thể trở nên vô nhân đạo và phi thực tế, không nhất quán về mặt cảm xúc và cảm xúc. Một người thờ ơ với gia đình, người thân thì không thể là người có chiều sâu, huống chi là người có lý tưởng cao cả. Mặt khác, ba hình ảnh thơ “lá bay, hạt bụi, mùi rượu” đều có sức lay động nên gần giống, gợi nhớ người đã khuất. Chúng ta bắt gặp những hình ảnh thơ tương tự khi viết về cái chết trong thơ Nguyễn Binh:

Mẹ đừng hối hận

Giữ nó như đồng và kẽm rơi trên đường.

(dang ngang)

Cách hiểu thứ hai hợp lý hơn. Phải chăng đó là tiếng của một người khách, như một lời an ủi người thân để họ vơi đi phần nào nỗi buồn đau?

Xem Thêm: Dàn ý phân tích bài thơ Nhàn của Nguyễn Bỉnh Khiêm | Văn mẫu 10

Sự độc đáo và thành công của các bài không chỉ làm sống lại không khí thơ xưa mà còn đưa vào văn chương những chất liệu mới. Miêu tả sự ra đi của những người anh hùng theo tinh thần thơ mới. Li Ke là một nhân vật trong văn học lãng mạn. Anh ấy là một người đàn ông đặc biệt, nhưng không phải là hiếm, và chính những cảm xúc hàng ngày (tức giận, dằn vặt, đau đớn) đã làm nên sự chia ly. Con người đó không chỉ có tấm lòng chân thành mà còn có tình cảm sâu sắc, không chỉ có lý tưởng cao đẹp mà còn có tình người. Trái tim tạo nên hình ảnh đẹp và chân thật của người trong cuộc chia ly. Với hình tượng người anh hùng, nhà thơ đã hoàn thiện tư tưởng “khát chí làm người” trong văn học phương Đông bằng những cảm xúc chân thực và hiện đại. Trong bản nhạc đầy âm hưởng huyễn hoặc của thơ mới, ông đã tạo ra trong lòng mình những âm điệu cổ điển hùng tráng, làm phong phú và sâu sắc thêm giá trị của phong trào thơ mới. Và chứng minh sâu sắc rằng, phát triển truyền thống là một nguyên tắc sáng tác luôn đúng.

1.Lúc chia tay, “cánh bè” cắm chặt trên sông là một cuộc đời có gia đình bao bọc, ràng buộc. Cuộc sống như vậy không phải là không có thơ: cảnh quê hương, chị em ở nhà, tất cả đều được miêu tả như những bức tranh tuyệt đẹp. Trong lời tiễn biệt, cuộc đời tù đày đầy những quyến rũ đến nao lòng: thơ nhạc, “tiếng hoài” và “tiếng cười”, “cố nhân”, “rượu xuân… thơm”. “…Nhưng người ra đi vẫn quyết định nói lời từ biệt… Đây là ý nghĩa của câu “Vĩnh biệt tình cảm gia đình, vĩnh viễn thờ ơ”. nỗ lực.

Văn phong của bài thơ gợi lên cả sự lãng mạn và chất nam nhi trong tính cách của người đã khuất. Nhưng ai là người ra đi? Một người đàn ông có chút lãng mạn hay một người lãng mạn với vẻ ngoài nam tính? Tôi thiên về ý kiến ​​sau. Phải thừa nhận rằng trong các bài ca tiễn biệt có một số từ ngữ, cử chỉ, ngữ điệu do các động tác cổ xưa quy định mà tác giả đã có ý thức chọn làm thể loại cho tác phẩm của mình. Trái tim là con người của phong trào Thơ Mới. Đã qua rồi những nhân vật lãng mạn, phần còn lại là văn học, cách điệu, chính tả, “diễn ngôn”. “Đôi mắt hoàng hôn” là một trong những mối tình tuyệt vời của nhân vật này. Văn học Lãng mạn Việt Nam, kể cả thời kỳ thơ mới và văn học Tự lực văn đoàn, cũng không thể tạo nên những đặc điểm tuyệt vời hơn cho những nhân vật Lãng mạn đương thời.

Cho ai đi, em không qua sông

Tại sao có một giọng nói trong trái tim tôi?

Bóng trưa không phai không vàng

Xem Thêm: Cách trích dẫn tài liệu tham khảo chuẩn 2022

Mắt bạn đầy sao dưới ánh mặt trời lặn?

Tiếng sóng trong lòng ai? Rất dễ nhận biết bằng tiếng sóng trong lòng người gửi. Nhưng trong mắt ai là “mặt trời lặn”? Bài thơ đầy ắp lời người gửi từ đầu đến cuối, dù nói với mình hay với bạn, nghĩ về mình hay thầm nghĩ về bạn… thì người gửi chỉ thấy “mặt trời lặn”. Trong mắt người qua đường. Bởi vì người đưa tiễn (cũng như bất kỳ ai khác) không thể nhìn thấy chính đôi mắt của họ (trừ khi người đưa tiễn thỉnh thoảng mang theo một chiếc gương để soi).

Khổ thơ cuối cùng của bài thơ:

Mọi người đi? Vâng, người thật!

Thà mình như chiếc lá bay

Thà như một hạt bụi

Tôi thà say một chút còn hơn.

Về ba câu cuối, có hai cách hiểu khác nhau: (người chết) thà thấy (mẹ) như lá bay, hay (bà) thà thấy (con chết) như lá bay , vân vân. Câu 1, người gửi thầm nghĩ về người đã khuất, ba câu cuối được hiểu là ba chữ người gửi sẽ văng ra “đồng cảm”, hiểu là người gửi sẽ “đến lượt” tự nhiên hơn. và “dấn thân” “mẹ”, “chị”, “họ”, lần lượt nhả ra ba chữ “tốt hơn”. Cách giải thích thứ nhất là ở người đã khuất có chút “tàn nhẫn” và “khinh thường”, điều này xem ra có thể chấp nhận được ở một “đàn ông”. Cách lý giải thứ hai, sự “lạnh lùng”, “khinh thường” là do “mẹ”, “chị”, “anh” quy cho, là những điều khó chấp nhận cả về mặt đạo đức lẫn thẩm mỹ.

Các cách hiểu về “Biệt Xin” rất khác nhau, nhưng ai cũng đồng ý rằng đó là một bài thơ hay. điều đó nghĩa là gì ? “Có một thực tế là nhiều người biết rằng một bài thơ có ý nghĩa thứ nhất, có thể được dịch sang văn xuôi, nhưng nó sống trong tâm trí người đọc, một cuộc đời thứ hai, định nghĩa nó cho một bài thơ” (merleau ponty).

(Hoàng Ngọc Hiền, Văn học…gần và xa, NXB Giáo dục, Hà Nội, 2003)

2. Bài thơ thống nhất một trạng thái cảm xúc từ đầu đến cuối. Nhưng sự thống nhất này bắt nguồn từ sự tương phản rõ rệt về hoàn cảnh và tâm lý. Thái độ của gia đình, một vỏ bọc dửng dưng, che giấu sự thương hại cho người mẹ già và người chị khờ khạo, hai chị em lỡ làng. Ba câu cuối như buông xuôi, như thở phào nhẹ nhõm trước khi kìm lại một tiếng hét. Nỗi sốt ruột của bài thơ nổi lên càng lúc càng đi xuống. Giọng điệu rắn rỏi của thể thơ càng làm tăng thêm sự éo le của hoàn cảnh. Tên bài hát thuần chữ Hán, câu từ cổ kính trang trọng so với hành trình của cuộc đời thực, khi tâm trạng phát triển, nó giống như một niềm an ủi nhỏ nhoi, khiến ta thêm phần đáng thương. Những yếu tố này làm cho bài thơ trở thành một bài thơ hay và đặc biệt hơn bất kỳ bài thơ nào cùng thời.

(nhảy tập thể, bình thơ, gọi điện thoại)\

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục