Phân tích nhân vật Huấn Cao (Dàn ý 22 Mẫu) Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Phaân tích nhân vật huấn cao

Phaân tích nhân vật huấn cao

Video Phaân tích nhân vật huấn cao

phân tích nhân vật trong bài Chữ người tử tù gồm 22 bài văn mẫu hay nhất có kèm theo dàn ý chi tiết và sơ đồ tư duy. Qua phần phân tích và rèn luyện, học sinh lớp 10, 11 có thêm lời khuyên trong học tập, nâng cao vốn văn học, hoàn thiện bài văn trong quá trình ôn tập, luyện tập và các kỳ thi sắp tới. nó tốt.

Bạn Đang Xem: Phân tích nhân vật Huấn Cao (Dàn ý 22 Mẫu) Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Phân tích hình tượng người huấn luyện viên trưởngVẻ trong sáng, uy nghiêm và đĩnh đạc trong ngòi bút của Nguyền Tuân thực sự khiến người đọc không thể rời mắt. Anh là hình tượng anh hùng dũng cảm, bất khuất tiêu biểu. Ngoài ra, các em có thể xem thêm các bài văn mẫu phân tích bức thư của người trong tù.

Sơ đồ tư duy có tính phân tích cao

Dàn ý phân tích nhân vật trường trung học

I. Lễ khai trương

– “Tiếng vọng thời gian” gồm 11 câu chuyện kể về một thời đã xa chỉ còn lại dư âm. Nguyễn Côn thể hiện sự bất mãn sâu sắc đối với xã hội nước ta từ cuối thế kỷ 20 đến đầu thế kỷ 20 qua tuyển tập truyện, đồng thời ca ngợi những nhà Nho tài giỏi không chịu từ bỏ lương tâm, chạy theo danh lợi. Lợi nhuận, vẫn duy trì một Tianlong cao và đẹp.

– Huấn Cao trong truyện ngắn “Lời người tử tù” là một trong những nhân vật tiêu biểu.

Hai. Nội dung bài đăng

1. Người có dáng đẹp, phong độ

Nuan Doan thành công trong việc khắc họa nhân vật bằng lối văn xuôi khéo léo gợi lên sự xa xưa của một thời đã qua.

A. Một người đàn ông có lòng tự trọng, sống hào hoa và ngoan cường.

-Tự trọng, không tham quyền thế để tư lợi: “Tôi sinh ra không bao giờ vì tiền và quyền ép tôi viết câu đối”.

– Hào hùng, bất khuất: “…người khuấy nước đội trời trên đầu kẻ sĩ, thiên hạ còn không biết là ai…”

Nếu không đạt được chí lớn thì không sợ gian khổ nguy hiểm, không sợ chết

– Mâu thuẫn với tòa án và bị kết án tử hình, ông vẫn bị người khác khinh bỉ: “Ngay cả cảnh tử hình cũng không sợ…”

– Rất cởi mở trong suy nghĩ và hành vi: Huấn Cao vẫn thản nhiên nhận rượu thịt do quản giáo gửi đến, cho rằng đây là công việc của mình với tinh thần ôn hòa dù đang ở trong tù.

Khinh thường những người đại diện cho các thế lực thống trị.

– Trong mắt anh, họ chỉ là những con người nhỏ bé ngay thẳng, nên anh luôn khinh bỉ họ, thậm chí tàn ác, dối trá, cặn bã.

-Thái độ và ngôn ngữ của nhân vật hết sức phiến diện. Sau khi quản giáo nhẹ nhàng hỏi hắn còn cần gì nữa, hắn bình tĩnh trả lời: “Ngươi hỏi ta muốn cái gì? Chúng ta chỉ cần một thứ, đây là nhà của ngươi, đừng bước vào đây.” trong nền màu xám của nhà tù.

2. Chỉ những người có vẻ đẹp tâm hồn mới có thể

A. Tâm hồn cao thượng

Đại học chủ trương thiện lương, tức là bản chất tốt đẹp của con người: “Nói thật với cậu, cậu chủ nên về quê an cư lạc nghiệp… Ở đây, của trời cho không được tồn tại mãi mãi, và rồi nó sẽ bị hư hỏng.” Cuộc sống của bạn là trung thực. “Lời khuyên cuối cùng với quản giáo thể hiện tấm lòng thanh cao như thế.

Yêu cái đẹp, đồng cảm với những người yêu cái đẹp.

Hồng hào và tiền bạc là vậy nhưng khi hiểu được tấm chân tình của Thượng Quan, anh đã sẵn sàng nhận lời, đồng thời xúc động nói: “Suýt nữa thì tôi mất một trái tim trên trời.

rất tài năng

– Thư pháp (nghệ thuật viết chữ, nghệ thuật viết chữ Hán) là một thú chơi tao nhã của người xưa bên cạnh việc luyện thi, thi, họa. Thầy Huấn có tài viết chữ đẹp “Ở tỉnh Sơn người ta vẫn khen tài viết nhanh và đẹp”. Nét chữ của thầy Huấn rất đẹp và vuông vắn.

– Tài năng ấy chỉ dành cho những người bạn tri kỷ: “Tôi cũng đã viết hai bộ tứ bình và một bức giữa cho ba người bạn tri kỷ trong đời”. Và lần này anh đã ngoại lệ, nhường lời cho viên cai ngục, bởi vì “tôi cảm nhận được trái tim hờ hững của anh.”

-Người đàn ông đã thực hiện lời hứa với quản giáo và thể hiện tài năng của mình trong tình cảm. Nguyễn Tuấn sử dụng biện pháp đối lập để làm nổi bật chủ đề của truyện ở đoạn cuối truyện.

– Cảnh đẹp (viết thư là một việc cao quý, trang trọng, bằng lụa, mực, chữ vuông vắn) và bẩn (phòng ngục tối tăm, chật chội, ẩm thấp. Tường nhà đầy mạng nhện, phân chuột, phân gián) .

– Hình ảnh người tù oai phong với cổ còng, chân quấn chữ in đậm đối lập với hình ảnh nhà thơ cúi mình cầm lọ mực và viên cai ngục khiêm tốn đặt những đồng xu vào. Trò chơi ô chữ… chắp tay và cúi đầu trước tù nhân.

=>Mọi thứ đều hàm chứa một ý nghĩa sâu xa: cái đẹp có thể sinh ra từ nơi có cái ác, từ nơi chết chóc (ngục tù), từ một người sắp chết (tử hình cao). Mà mệnh lệnh tối cao của quản giáo lại có một ý nghĩa khác: cái đẹp không thể cùng tồn tại với cái ác.

3. Đánh giá hình ảnh đào tạo cao

-Hình ảnh thanh cao trong từ “người tử tù” tượng trưng cho vẻ đẹp tâm hồn và tài năng, tôn thêm vẻ đẹp của Thiên Long.

– Một nhân vật được đào tạo bài bản, cũng như bao nhân vật chính vang danh một thời khác, phải là một nhân tài. Nhưng trong đào tạo cao, ngoài tài năng, còn có vẻ đẹp của nam giới và vẻ đẹp của Thiên Long, người phụ trách thời đại. Đây cũng là nét độc đáo của hình tượng nhân vật tiên tiến so với các nhân vật tiên hiệp khác.

Ba. Kết thúc

– Nghệ thuật miêu tả của Nguyền Tuân trong “Chữ người tử tù” toát lên không khí vừa cổ kính vừa hiện đại qua hệ thống ngôn ngữ, cách nghĩ, cách đối nhân xử thế. Nghệ thuật cũng hiện đại, phân tích sâu sắc ý nghĩa và diễn biến tâm lí nhân vật một cách tinh tế.

– Một nhân vật được đào tạo bài bản, một người có trách nhiệm với đất nước, xuất hiện trong truyện với sự phục tùng đáng kính đối với họ Nguyễn. Đây cũng là biểu hiện thầm kín của “khát vọng theo đuổi lý tưởng cao cả của chàng trai trẻ Ruan Zunzun khi mới bước vào đời”. (đường chính dài).

………

Xem thêm: Phân tích hình bóng của các nhân vật được đào tạo

Phân tích hình ảnh nhân vật được huấn luyện – Mẫu 1

Nguyễn Tuấn là một nhà văn lớn, một nghệ sĩ suốt đời theo đuổi cái đẹp. Ông là người tài hoa, uyên bác, có nhiều đóng góp to lớn cho sự phát triển của nền văn học nước nhà. Đặc biệt, ông đã khẳng định tài năng của mình qua truyện ngắn “Lời người tử tù”, tác phẩm này là sự kết tinh tài năng của Nguyễn Tôn trước cách mạng, được nhà phê bình Wu Yufan đánh giá là một “tác phẩm văn học xuất sắc”. “.gần đến hoàn hảo, hoàn hảo”. Thành công này không thể không kể đến nhân vật độc đáo nổi bật trong “Words of a Condemned Man”, một con người không chỉ tài giỏi mà còn có trái tim trong sáng; một con người có chí lớn nhưng thất bại nhưng thái độ kiên cường.

Chữ “tử tù” được viết ra như một sự phản bác lại chế độ thực dân nửa phong kiến ​​đầy phức tạp, bất công, đê hèn, tàn ác và dối trá lúc bấy giờ trong xã hội “Tây Tàu buồn cười”. Ngược lại, đó là một vẻ đẹp tỏa sáng với tính cách ngoan ngoãn, tài năng xuất chúng và khí chất cao quý. Trước đây, khi “Lời người tử tù” ra đời, nhiều nhà phê bình và độc giả đã phê bình, coi đây là tác phẩm tiêu biểu cho xu hướng “nghệ thuật vị nghệ thuật”. Tuy nhiên, khi nhìn sâu hơn, chúng ta có thể thấy một vẻ đẹp tiềm ẩn, một vẻ đẹp làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Vị cao là điển hình của cái đẹp.

Có thể nói, Tào Tháo là nhân vật đẹp nhất trong cuộc đời Ruan Kun. Tào Tháo không chỉ giống như những tài tử không chuyên mà Ruan Kun thường bắt gặp trong giới nghệ thuật, mà trong hình tượng của Tào Tháo, ông là sự kết hợp lý tưởng giữa một nghệ sĩ tài hoa, một anh hùng chính trực và một quốc gia rạng ngời.

Huấn luyện viên Gao là một người có tài năng tuyệt vời. Trong truyện, tác giả đề cao tài viết chữ đẹp của ông Hoài. Như chúng ta đã biết: Chữ Hán là loại chữ câm, có hình, nét chữ đẹp, ý nghĩa sâu xa. Vì vậy, viết chữ đẹp là một nghệ thuật cổ xưa và cao quý. Nó được gọi là nghệ thuật thư pháp. Có rất nhiều họa sĩ tài năng trong hội họa, nhưng có rất ít họa sĩ có tài năng về thư pháp. Những nét chữ trong các tác phẩm thư pháp không phải là sản phẩm của sự khéo léo, quen thuộc và kỹ năng của người thợ. Ngược lại, đối với người viết thư pháp, mỗi nét chữ là một sáng tạo. Mỗi nét vẽ đều là sự tập trung cao độ, tinh túy và tinh thần của người nghệ sĩ. Mỗi nét chữ đều là hiện thân của khát vọng thầm kín và mạnh mẽ trong sâu thẳm tâm hồn và nhân cách của tác giả. Học vấn cao là đức tính cao thượng phi thường của Tào Tháo. Nó có giá trị không chỉ vì nó “viết nhanh viết hay”, không chỉ vì nó “vuông đẹp” mà quan trọng hơn là “đường nét vuông vắn thể hiện hoài bão của một đời người”. “. Hiểu như vậy, chúng ta mới thấy vì sao Nguyễn Tuân lại vâng lời và khiến quản giáo quyết tâm “lấy chữ hiếu mà treo làm bảo vật trên đời”. Lời ông dạy đã trở thành ước mơ cả đời của viên quản ngục. Để thực hiện được ước mơ này, viên cai ngục đã dám coi thường quyền lợi và sự an nguy của viên quản ngục.

Huấn luyện viên Gao là một người cứng rắn. Với tiếng gọi của tự do, anh cầm gươm chống lại triều đình. Dù tham vọng không thành, nhưng ông vẫn giữ tư thế trang nghiêm, uy nghiêm và oai phong. Là một tử tù đang chờ ngày ra tòa, nhưng anh ta vẫn hoàn toàn được tự do về tinh thần. Anh ấy làm những gì anh ấy muốn và không làm những gì anh ấy không thích. Trước mặt các cán bộ, chiến sĩ quản giáo đứng sừng sững, lạnh lùng cùng với 6 người tử tù “cúi xuống đẩy đầu thang ra khỏi thềm đá mà đập” để xua đuổi lũ rệp, cũng là để khẳng định sự thật, thưa Bệ hạ. Quản giáo vào buồng giam “đóng cửa” và hỏi người huấn luyện: Anh cần gì nữa, cho tôi biết. Tôi sẽ làm hết sức mình để làm tất cả những điều này. ‘ Anh ta trả lời: ‘Bạn hỏi tôi muốn gì? Tôi chỉ muốn một điều, bạn sẽ không đặt chân vào đây. Thượng cung làm “cố ý khinh thường”, ngạo mạn Rồi lại đến trường hợp “có ngày vào tù, con gái ra khỏi nhà”, ông vẫn thản nhiên nhận rượu thịt, coi đó là của mình khi không phải mình. trong tù, tôi vẫn làm việc với niềm phấn khích được sống.” Đặc biệt sau khi biết rằng viên quản ngục “là trái tim của thế giới”, giáo viên trung học đã đồng ý sử dụng “cổ và chân của tù nhân bị còng, mạnh dạn cử chỉ của “tranh chữ trên lụa trắng.. trên bảng gỗ”. Không có ý chí thép thì không có nghệ sĩ ngôn từ sống động, thảnh thơi. Do đó, không thể sử dụng xiềng xích, quyền lực và bạo lực để tu dưỡng đạo đức. Trong văn Nguyễn Tuân, hình ảnh Huấn Cao thể hiện một cách sinh động phương châm sống của một bậc vĩ nhân: “Bần nông không thể động, phú quý không thể giấu sức, không thể giấu uy”. )

Người được đào tạo bài bản cũng là người trong sạch. Suốt cuộc đời, người thầy cấp 2 này luôn có bản tính nhân hậu, giữ gìn nhân nghĩa. Tiền bạc, danh vọng và quyền lực không thể thay đổi được lương tâm của anh. Ông Huấn ngẩng cao đầu tự hào: “Tôi sinh ra không phải vì vàng, cũng không vì quyền lực mà ép mình viết câu đối”. Anh ấy tôn thờ chữ “tâm” và sống một cuộc sống trong sạch, vì vậy anh ấy thực sự biết ơn những người “sống giữa một đám cặn bã” nhưng vẫn có “Thiên Lộc”. Khi biết quản giáo là một người có “khẩu vị cao quý” và “trái tim nhân hậu”, anh đã vô cùng hối hận vì đã “suýt đánh mất trái tim trên đời”. Còn nam chính “thủy chung” anh dũng hiên ngang nay đã bại trận, ngày đêm nhốt trong ngục chờ ngày bị đưa ra pháp trường nhưng tư thế vẫn ung dung tự tại. . Người đàn ông bất khuất đã qua đêm cuối cùng ở quê nhà và nói những lời cuối cùng của cuộc đời mình với viên cai ngục. Đó không phải là món quà của người tử tù cho viên cai ngục đã cưu mang mình, mà là sự cảm kích, kính trọng của người nghệ sĩ đối với người đối thoại tài hoa, tri kỷ, đó là sự đáp lại tấm lòng… Danh sĩ Cao Bá Bá – Nguyễn Tuân tạo hình Tào Tháo Nguyên mẫu lịch sử của nhân vật – có câu “tiên sinh, tiên sinh Mai Hoa” – một đời chỉ cúi đầu trước Hình Hoa. Anh không lạy cai ngục, vì cai ngục chưa phải là hiện thân của Đại sư, nhưng anh vẫn nhớ một chút “Thiên Lộc”, “một lòng” ở những người phải sống trong xấu ác mà vẫn tiến về phía thiện và ác.người đẹp. Được lòng viên quản ngục, viên quản giáo không những sẵn lòng đưa bức thư cho viên quản ngục mà còn “đỡ viên quản ngục đứng dậy, ôn tồn nói với ông ta”: “…Tôi nói thật, quản ngục nên sống ở quê thầy đi thầy. Bỏ nghề này đi rồi hãy nghĩ đến chơi chữ. Ở đây khó mà giữ mãi được mức lương trời cho, để rồi tủi nhục một đời lương thiện”. Đây cũng có thể coi là câu nói cuối cùng của thầy thượng trước khi bước vào cõi vĩnh hằng. Cũng như trong cuộc sống hàng ngày, người ông dặn cháu trước khi mất, người cha dặn con: Khi còn sống phải biết đói rách, thơm sạch. Bởi vậy, bất kể lúc nào, ở đâu, dù là vì mình hay vì người, Tào Tháo luôn ghi nhớ cốt lõi của bản chất con người: “Dĩ hòa vi quý để yên ổn”.

Hình tượng nhân vật học sinh trung học thể hiện đầy đủ quan niệm thẩm mĩ của tác giả. Nhìn chung, huấn luyện viên Cho là một nhân vật rất yếu nhưng có tất cả những phẩm chất mà Ruan Tuan nghĩ rằng một con người thực sự nên có. Ca ngợi tài năng của nhân vật được yêu mến của người nghệ sĩ, nhà văn dường như muốn nói rằng người đàn ông lý tưởng trước hết phải là người có tài, có văn hóa cao và biết tô điểm cho thế giới bằng tài năng đó. . Đương nhiên, tài năng phải đi đôi với bản lĩnh, dũng khí và ý thức tự bảo vệ mình, cho dù tài năng cần phải biết đấu tranh với môi trường bất nhân, thù địch với tài năng. Nhưng con người có tài và có tâm chưa đủ, còn phải có tấm lòng. Nguyễn Khôn tuy không khẳng định Nguyễn Du là thiên tài: “Một tấm lòng khác bằng tam tài”, nhưng qua hành động hình tượng của Cao Tấn, ta vẫn thấy được nhà văn rất coi trọng chữ “tâm”. ” và “Thiên Long”. Đối với Nguyễn Tuấn, trái tim vẫn là nền tảng của nhân cách, là điểm xuất phát và đích đến của tài năng và lòng dũng cảm.

Phân tích hình ảnh nhân vật được huấn luyện – Mẫu 2

Nguyễn Tuấn là một nhà văn tài hoa, tri thức và nhân cách. Ông là một nghệ sĩ cả đời theo đuổi cái đẹp. Trong số rất nhiều vẻ đẹp mà anh ta cảm nhận và theo đuổi, chúng ta thấy vẻ đẹp tỏa sáng trong nhà tù tăm tối và vẻ đẹp toát ra từ những người tù được đào tạo bài bản trong “Tử tù”.

Trong tác phẩm, Tào Tháo là một người kiêu ngạo và bất khuất, không sức mạnh, vàng bạc nào có thể khuất phục được ông ta. “Người ta khuấy trời khuấy nước, động đến đầu người ta thì không biết là ai…”. Một người mạnh mẽ như vậy, anh ta sợ quyền lực hay tham tiền?

Một tòa nhà chọc trời khuấy nước, không thể chịu nổi những đòn giáng của một triều đình phong kiến ​​ngày càng sa đọa, thối nát, vô kỷ luật đối với triều đình ấy. Không quan trọng nếu bạn bị gọi là kẻ thù vì một lý tưởng lớn hay lý tưởng cao cả. Khi bị bắt, sắp bước lên đài cao, Người vẫn hiên ngang hiên ngang tiến lên bất khuất “Lúc hấp hối nhận gươm chẳng sợ…”. Trong những ngày ở nhà lao tỉnh lẻ, Huấn Cao vẫn giữ phong thái ung dung tự tại, không màng đến những bí ẩn ẩn chứa trong cách hành xử đặc biệt của viên quản ngục. Anh thản nhiên cầm lấy rượu thịt quản giáo đưa cho, cho rằng đây là công việc mà anh vẫn còn tâm huyết sau khi ra tù.

Trong mắt thầy giáo cấp ba, bọn thống trị chỉ là một lũ tiểu nhân nên thầy luôn coi thường bọn chúng. Khi cùng các bạn tù thực hiện các động tác “dỗ dành” trước cổng trại giam, anh không chấp nhận sự đe dọa của lính áp giải. Khi quản giáo đến phòng giam, anh ta bẽn lẽn hỏi anh ta có cần gì nữa không, anh ta đáp như tạt nước vào mặt quản giáo: “Anh hỏi tôi làm gì? Vào đi”. Bị phân biệt đối xử nhưng vẫn tỏ ra khinh thường quản giáo. Đó là tinh thần của một cận vệ dũng cảm, người vẫn trải qua những ngày cuối cùng trong thanh bình và danh dự.

Là một kẻ chuyên gây rối, kiêu hãnh và kiên cường, không sợ bạo lực, mạnh mẽ nhưng được huấn luyện bài bản và coi trọng bản chất con người. Trong sâu thẳm đôi khi phải ở ẩn vì hoàn cảnh, lời ông nói với viên quản giáo và lời dặn dò cuối cùng đã thể hiện tấm lòng của bậc trượng phu. Câu đó là lời anh ấy nói: “Tôi nói thật, quản lý nên tìm một ngôi nhà mà ổn định, ra khỏi ngành trước rồi mới nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây khó lắm. Giữ lương cao rồi tính sau”. đến làm vấy bẩn một đời lương thiện.” Ông yêu cái đẹp và trân trọng những người biết yêu cái đẹp. Khi thầy giáo vùng cao biết được tấm lòng của viên quản ngục, ông sẵn sàng cho chữ vì ông cảm nhận được bản chất của tinh thần.

Thầy là một người rất có tài, chính là viết thư pháp rất đẹp, thư pháp của thầy nổi tiếng khắp huyện, nét chữ của thầy rất đẹp, vuông vức. Loại tài năng đó chỉ thuộc về những người thân tín. Anh biết mình tài giỏi không phải vì sỗ sàng cho tất cả mọi người: “Đời tôi cũng viết hai bài tứ tuyệt và một bức tranh trung cho ba người bạn thân của mình”. Và lời trăn trối cuối đời của Người cũng không ngoại lệ, bởi Người cảm nhận được tấm lòng của viên quản ngục và coi viên quản ngục như một người bạn, người tri kỷ. Có thể nói khung cảnh ở cuối truyện là một khung cảnh chưa từng có. Vì ở đó, cái đẹp là phản đề của sự bẩn thỉu. Kiểu chữ đẹp là một nỗ lực nghệ thuật thường diễn ra trong một nghiên cứu sạch sẽ, sáng sủa. Nhưng đây là một phòng giam tối tăm, bẩn thỉu và hôi hám. Ánh sáng của ngọn đuốc, mùi thơm của mực và màu trắng của lụa bao trùm lên sự bẩn thỉu và hôi thối của nhà tù. Tất cả những điều này bộc lộ một hàm ý sâu sắc: cái đẹp có thể được sinh ra ở nơi cái ác ngự trị, giữa một vùng đất mà những con người (bị kết án) đang hấp hối. Lời khuyên của Tào Tháo đối với quản giáo cho thấy cái đẹp không thể cùng tồn tại với cái ác. Ở cảnh này, vẻ đẹp của Huấn Cao được thể hiện tập trung và rõ nét nhất. Qua đó cho thấy tài năng của Nguyễn Nguyên trong việc miêu tả, xây dựng và tạo hình nhân vật.

Giống như nhiều nhân vật chính khác trong Ngày xửa ngày xưa, nhân vật được đào tạo bài bản nhất thiết phải là một cá nhân tài năng. Trong đào tạo cao, ngoài tài năng, dường như có một tinh thần có trách nhiệm với thời đại. Đây là điều khiến HLV Gao trở nên độc đáo so với các nhân vật khác trong “Quả bóng vàng”.

Bằng ngôn ngữ văn xuôi lão luyện và cảm quan nghệ thuật nhạy bén, Nguyễn Tuân toát lên hơi thở của một thời đã qua và thành công trong việc hình thành một dân tộc gồm những nhân vật được đào luyện bản lĩnh – dũng cảm, tài năng, có bản lĩnh và trách nhiệm. Điều này cũng thể hiện khát vọng theo đuổi lí tưởng cao cả mà chàng thanh niên Ru-xô đã theo đuổi khi bước vào đời. (trang chủ).

Phân tích hình ảnh nhân vật được huấn luyện – Mẫu 3

Xem Thêm: Giải Thích Câu Tục Ngữ Gần Mực Thì Đen Gần Đèn Thì Sáng

Nguyễn Tuân là một nhà văn nổi tiếng của nền văn học Việt Nam. Sáng tác của anh xoay quanh những hình tượng tài năng, lý tưởng như “nồi đất”, “chén trà đọng sương” và những vẻ đẹp tinh thần khác… Một lần nữa, anh gặp lại chân dung của những nhân vật tài hoa. Trong thế giới con người, anh ta là một nhân vật được đào tạo bài bản trong tác phẩm “Lời của những lời bị kết án”.

Nhà văn Nguyễn Tuân đã lấy hình tượng Cao Bá làm nguồn cảm hứng sáng tác nhân vật học đường. Tào Tháo là một thủ lĩnh nông dân khởi nghĩa chống nhà Nguyễn năm 1854. Chính từ hình ảnh này đã làm nổi bật Tào Tháo, một người tài hoa, vui vẻ và lỗi lạc.

Cô giáo là con người tiêu biểu cho cái đẹp, từ cái tài văn chương Nho giáo đến cái khí phách hiên ngang của đấng trượng phu, sự trong trắng của một con người, sự quý trọng cái tài, cái đẹp. Trước hết, một người phải có tài năng thư pháp. Chữ viết không chỉ là ngôn ngữ ký hiệu, mà còn là biểu hiện của nhân cách. Tài năng thư pháp của ông được thể hiện rõ nét nhất trong cuộc đối thoại giữa viên quản ngục và nhà thơ. Tài năng của Huấn Cao còn được miêu tả qua lời kể và suy nghĩ của nhân vật. Chữ của Huấn Cao “vuông vức rất đẹp”, nét chữ cũng thể hiện khí phách hào hoa, bốn bể. Lời dạy thật hay và quý giá mà viên quản ngục mong mỏi suốt đời. Quản giáo đến “ăn mất ngủ”, nhận được lời nói của Tào Tháo sẽ không tha mạng – ông cho rằng đó là “báu vật thiên hạ”. Nếu là từ “báu vật trên đời” thì chủ nhân của nó phải là sự kết tinh tinh hoa và thánh lực của vạn vật trên đời, là thứ phi thường và độc nhất vô nhị. Huấn luyện viên chữ đẹp, tư cách cũng cao không kém. Anh ấy là một người đàn ông chính trực.

Gao Xun có một tính cách kiêu ngạo và phi thường của nam nhi. Nếu anh ta học Nho, anh ta nên thể hiện lòng trung thành của mình một cách mù quáng. Nhưng hắn làm phản triều đình mà không đánh, nay bị kết án tử hình vì “đại nghịch bất đạo”. Bởi thầy có tấm lòng nhân ái bao la, đồng cảm với những người dân nghèo khổ, vô tội, than thân bị tầng lớp thống trị độc tài, thối nát áp bức, bóc lột. Thầy giáo cấp hai căm ghét bọn thống trị và thấu hiểu nỗi khổ của những người dân “thấp cổ bé họng”. Nếu anh ta tu luyện và phục tùng các hoàng tử, anh ta sẽ được hưởng sự giàu có và vinh quang. Nhưng không, anh đã chọn một con đường khác: con đường đấu tranh cho quyền sống của những người dân vô tội. Cuộc đấu tranh không thành công và anh bị chúng bắt. Giờ phải sống trong ngục tối chờ ngày hành quyết. Trước khi bị bắt, quản giáo đã nghe nói Tào Tháo có tài “phá khóa phá ngục” – đủ chứng tỏ Tào Tháo là một võ tướng tài ba, xứng danh thiên hạ.

Tác giả miêu tả sâu sắc tâm lý Tào Tháo trong những ngày chờ xử tử. Lúc này đây, khi quần hùng “loạn thế”, huấn luyện viên vẫn không quên ý định ban đầu của mình. Mặc dù bị hạn chế về thể chất, huấn luyện viên vẫn hoàn toàn tự do, được khen thưởng bằng cách “tháo chiếc cùm nặng 8 pound khỏi nền đá” và không tuân theo những lời đe dọa từ những người lính với thái độ “thờ ơ”. Trong mắt ông ta, họ chẳng qua chỉ là “một nhóm nhỏ nắm trong tay quyền lực lớn”. Vì thế, dù bị chúng giam giữ nhưng anh vẫn tỏ ra “khinh thường”. Người anh hùng ấy dù có những thất bại nhưng vẫn giữ được sức mạnh và uy quyền của mình. đáng kinh ngạc! Dù đang ở trong tù nhưng hắn vẫn thản nhiên “ăn thịt uống rượu như một nghề bình thường”. Hoàn toàn tự do tinh thần. Khi người cai ngục hỏi anh ta muốn gì, anh ta trả lời: “Bạn hỏi tôi muốn gì? Tôi chỉ muốn một điều. Đây là nhà của bạn, đừng đặt chân đến đây”. bản chất kiêu hãnh và cứng rắn, “Tôi không sợ chết…” Anh ấy không quan tâm đến việc trả thù những người bị xúc phạm. Thầy giáo cấp hai ý thức rất rõ về địa vị xã hội của mình, biết đặt địa vị của mình lên trên cái “cặn bã” bẩn thỉu của xã hội – “kẻ bất tài, vua chúa”.

Một người được đào tạo bài bản cũng là một “Tianlu” trong sáng và xinh đẹp. Theo ông, chỉ có “Thiên long” mới có giá trị vì bản tính nhân hậu vốn có của con người. Tuy nhiên, khi biết được tình cảm của quản giáo, những người hướng dẫn đã sẵn sàng nhận lời, đồng thời nói: “Tôi cảm thấy bạn là người khác biệt và độc đáo. Tôi thực sự không biết rằng một người như chủ nhân ở đây lại có một nhân cách cao quý như vậy”. Kém một chút, tôi phản bội một trái tim trên đời.” Việc đào tạo văn bản cao là một điều rất hiếm, bởi vì “tính cách của anh ấy tự nhiên ngắn. Tôi sẽ không ép buộc anh ấy vì tiền hay vàng .. Quyền lực.” Hành động của quản giáo chứng tỏ Gao Shi là một người biết trân trọng cái đẹp, và chỉ khi anh ta biết cách trân trọng những người bình thường thì anh ta mới có thể ngang hàng với anh ta.

Bối cảnh “Cho chữ” diễn ra lạ lùng, đúng là một cảnh tượng “xưa nay chưa từng có”. Người tử tù “tay chân bị còng” đang “mạnh dạn vẽ từng nét chữ trên chiếc khăn vuông trắng tinh” trong tư thế thư thái. Người thầy vùng cao đã lồng ghép tất cả những tinh hoa của đất nước vào từng nét chữ. Những nét chữ đầy ắp giọng nói của thầy thấm đẫm nước mắt đồng cảm của người đọc. Như vậy, Nguyễn Duẩn cũng gián tiếp lên án hành vi vùi dập nhân tài trong xã hội đương thời. Một tù nhân khác đột nhiên trở nên mạnh mẽ hơn trước những người chịu trách nhiệm giam giữ anh ta. Huấn luyện viên khuyên quản ngục như cha khuyên con: “Ở đây rối rắm lắm. Tôi khuyên quản giáo nên đổi chỗ ở. Đây không phải là nơi để treo những bức tranh lụa trắng chữ vuông mà là nói về hoài bão cuộc đời”. .Ở đây đạo trời khó ủng, đạo trời khó thành, sống mà không thành”.

Theo giáo dục đại học, cái đẹp không thể cùng tồn tại với cái xấu. Chỉ với bản chất trong sáng và nhân cách cao thượng, con người mới biết thưởng thức cái đẹp. Cú đánh cuối cùng đã được đưa ra, lời cuối cùng đã được nói ra. Dù đã ra đi mãi mãi nhưng ông đã để lại ấn tượng sâu sắc đối với những người đã nhìn, đã nghe và ngưỡng mộ nét chữ của ông. Sống trên cõi đời này, Tào Tháo đã đứng lên đấu tranh đòi quyền lợi, xóa đi bóng tối của cuộc đời này. Vì thế, hình ảnh thanh cao là bất tử.

Vẻ đẹp của “tài” và “tâm” được thể hiện trong tính cách của người học đường. Trong “tài” có “tâm”, “tâm” ở đây chính là nhân cách cao cả, sáng ngời của một bậc hiền tài. Cái đẹp luôn đi đôi với “tâm” và “tài”, và cái đẹp mới thực sự có ý nghĩa. Sáng tạo hình tượng cao siêu, nhà văn Nguyễn Tuân đã xây dựng thành công một chân dung nghệ thuật lý tưởng, tiêu biểu trong mỹ học văn học.

Phân tích hình ảnh nhân vật được huấn luyện – Mẫu 4

Suốt đời là một cây bút viết về cái đẹp, Nguyễn Tuấn đã cống hiến cả đời mình cho việc viết lách, cung cấp một nguồn thẩm mỹ phong phú cho tất cả những gì đẹp đẽ nhất trên đời. Viết Trò chơi đẹp rất hay, và Nguyễn Tuấn không quên vẻ đẹp tỏa sáng như viên ngọc sáng trong bản chất con người. Một số người nói rằng sự nghiệp của Ruan Zunyi là không đầy đủ nếu không có “vinh quang nhất thời”, và “vinh quang nhất thời” là không đầy đủ nếu không có sự tồn tại của câu chuyện cổ tích “Death Row”. Trình độ học vấn cao trong các tác phẩm là một nhân cách trong sáng được Ruan Kun hình thành bằng sự kính trọng và tài năng của mình, đồng thời anh ấy có một cảm nhận sâu sắc về cái đẹp.

Đào tạo nâng cao trước tiên được nhớ đến vì vẻ đẹp của những món quà phi thường, cả dân sự và quân sự. Một cách rất tinh tế, nhà văn không trực tiếp để các nhân vật của mình hiện ra mà thông qua cuộc đối thoại giữa quản giáo và nhà thơ. Nhưng kể cả trong mắt đối thủ, tài năng của vị cao tăng này vẫn không chê vào đâu được. Người xưa nói: “Vạn Tế Thanh nhìn thấy màu sắc.” Huấn luyện viên Cao bước vào trang của Wan Jiqing với một hình ảnh đẹp.

Tài năng của anh ấy là thư pháp. Là người có “viết cực nhanh, chữ đẹp”, danh tiếng của ông đã vang khắp tỉnh, ngay cả quản ngục, thi nhân và những người khác cũng từng nghe nói, chứng kiến ​​khiến họ phải khâm phục và dè chừng. Quả nhiên, tiếng lành lan xa, văn phong của Tào Tháo đương nhiên nổi danh một thời. Chơi chữ mà Giao Thảo tâm đắc là thú vui cao quý của người xưa và là biểu tượng văn hóa truyền thống của dân tộc. Chữ tượng hình thể hiện phẩm giá và tính cách của con người. Ngay cả quản giáo cũng phải nghĩ: “Nét chữ của ông Huấn thật đẹp và vuông vắn. Treo chữ ông ở nhà đúng là báu vật của đời người.” Thay vào đó, Nguyễn Côn là một Nho sĩ đầy bất hòa, bất mãn và bất lực trước thực tại. Với một bản lĩnh phi thường về truyền thống hiếu học, như một nhà văn bày tỏ sự luyến tiếc một quá khứ vàng son giờ chỉ còn vang vọng.

Khi trực tiếp giảng dạy cho độc giả, người quân tử còn được gọi là kiêu ngạo. Văn võ song toàn, ngoài thư pháp còn có biệt tài “phá khóa vượt ngục”, Tào Tháo là cái tên khiến ai trong tù cũng phải khiếp sợ. Trong mắt quần thần, ông là thủ lĩnh của quân khởi nghĩa, nhưng thực chất ông là một anh hùng dám đứng lên chống lại triều đình và bảo vệ chính nghĩa. Ông là hiện thân của nhà kinh tế của thế giới, anh hùng của thế giới.

Trong hoàn cảnh lao tù, hình ảnh những cô giáo trung dung càng nổi bật với vẻ đẹp trang nghiêm, dũng cảm. Lặng lẽ bước vào nhà tù, động tác đầu tiên của thầy giáo cấp hai là dỗ dành anh ta, bất kể ngai vàng trên đầu anh ta: “Cúi xuống, mũi nặng nề, đẩy mạnh đầu thang, đá xuống. bước. Một đòn.” Đó là hình ảnh của một người anh hùng dũng cảm, một hình ảnh của một đấng trượng phu không chấp nhận sự áp bức, giam hãm và muốn thoát ra khỏi gông cùm nô lệ.

Những ngày bị đưa vào tù, THPT không sợ hãi chút nào. Người xưa thường nói rằng “một ngày tù, bốn ngày bảo” (một ngày trong tù, một ngàn vàng). Anh không có sự buồn bã, chán nản của “quan trường trong lồng sắt”, mà bình thản tiếp nhận rượu thịt như sự hưng phấn bẩm sinh trước khi vào tù. Lời nói của huấn luyện viên Tào đối với quản ngục cũng bộc lộ khí phách anh hùng khi đối mặt với thế lực hung bạo: “Ngươi hỏi ta muốn cái gì? Ta chỉ muốn một điều. Ngươi đừng bao giờ đặt chân tới đây.” rằng thầy đã Buông bỏ mọi sợ hãi và lo lắng, và đừng quan tâm rằng những gì bạn đang đối mặt là một người có quyền lực và chịu trách nhiệm về cuộc sống. Ở người tử tù có một tinh thần “bất khả chiến bại”. Quyền lực trên đầu không thể bị kiềm chế, và sự tàn bạo đang chờ đợi không thể vượt qua. Dù cho ngày mai là ngày hành quyết và xưng tội, thì khí phách anh hùng vẫn còn và vững vàng.

Thắp sáng nhân cách của người tù bị kết án Anh là một thiên thần trong sáng lành mạnh có sức mạnh cứu rỗi những linh hồn đang dần đen tối. Đó là nhân cách của một bậc đại trí, đại dũng, không lay chuyển trước quyền thế phi lý và tiền bạc thế gian: “Ta không sống vì vàng bạc châu báu, mà chỉ sáng tác lời ca một cách miễn cưỡng”. Một người đàn ông ý thức sâu sắc về sứ mệnh và phẩm giá của nghệ thuật. Một người không bao giờ thể hiện tài năng.

Điều đáng quý hơn là người thầy không chỉ tôn trọng tài sản của mình mà còn tôn trọng nhân phẩm của người khác. Điều này được thể hiện qua cách cư xử chân thành của anh ấy đối với người cai ngục. Khi không hiểu dụng ý của viên cai ngục, anh ta khinh thường và coi thường anh ta, như thể anh ta coi thường một người cả đời cầm dao và chỉ sống vì những điều nhơ nhớp và bất công. Nhưng khi hiểu được “lời chúc tốt đẹp” của anh, anh vô cùng ngưỡng mộ và kính trọng anh: “Bạn có biết những người như thầy Ben có những ước nguyện cao cả như vậy. Tôi suýt nữa đã từ bỏ một trong những ước nguyện lớn nhất thế giới”. khiến hai người từ đối đầu trở thành bạn tâm giao.

Nhưng có lẽ sự táo bạo, tài năng và nhân cách cao thượng của thầy Huấn thể hiện rõ nhất, tập trung nhất và hài hòa nhất ở khung cảnh được miêu tả bằng lời – khung cảnh mà Nguyễn Tuấn gọi là “cảnh xưa nay chưa từng thấy”. .

Đêm đã khuya, sáng mai tử tù sẽ lên Bắc Kinh lĩnh án tử, nhưng người huấn luyện viên vẫn dốc hết tài năng sáng tạo của mình vào ngòi bút viết những nét chữ vuông vức, thể hiện “hậu quả tinh thần của một đời người”. Từ Ánh sáng đỏ rực của ngọn đuốc dầu, của mực thơm, và độ trắng của lụa trắng như xua tan bóng tối của một ngục tối đầy mạng nhện, sâu bọ, phân gián, phân chuột. Ánh sáng đỏ rực của ngọn đuốc hay ánh sáng trời càng làm cho hình ảnh người tù bị kết án càng cao ngạo, oai phong Cổ bị còng, chân bị còng, hấp hối ông Huấn vẫn “khai bút viết chữ” với phong thái của một nghệ sĩ chân chính làm chủ ngục.Sự thăng hoa của tài năng và ý chí phi thường Bản lĩnh cùng tồn tại, thắp sáng cảnh cho chữ này.

Xem Thêm : Cảm nhận 4 câu cuối bài thơ Thương vợ | 900 bài Văn mẫu 11 hay

Cô giáo cấp 2 lúc ấy cũng hiện lên thật đẹp, người hướng dẫn tốt, người dẫn đường cho kẻ dốt nát. Chân thành khuyên người khôn hiểu cái đẹp của nó: “Nơi đây bối rối, khuyên Thầy dời đi Nơi đây không phải là nơi treo bức tranh lụa Nét chữ vuông tươi thể hiện khát vọng nhân sinh.” Lời khuyên của Tào Tháo đã được khẳng định: cái đẹp , Trời không thể, và không thể cùng tồn tại với cái ác và cái ác: “Lòng tốt này khó tồn tại, và lòng tốt sẽ quay trở lại. Hãy làm ô uế lòng nhân từ của bạn.” , chắp tay, nói một giọt nước mắt Chảy qua mặt làm anh nghẹn ngào: người ngơ ngác cúi đầu trước anh.”. Cái đẹp của nghệ thuật xóa bỏ mọi khoảng cách, ranh giới, đưa con người xích lại gần nhau trong cái đẹp của chân, thiện, mỹ.

Vẫn có tính cách, uyên bác và biểu cảm. Tác giả đã thực sự quản lý để xây dựng một tình huống truyện độc đáo. Cả hai lúc đầu đối lập, sau đó hợp nhất thành một, phản ánh lẫn nhau. Nghệ thuật kể chuyện, kết cấu cốt truyện, đối thoại và độc thoại thể hiện cá tính độc đáo của các nhân vật. Nguyễn Tuân đã sử dụng hàng loạt từ Hán Việt rất đắt (pháp luật, tử tù, tử hình, nhất sinh, tứ bình, sơn phố, thất tiền, thiên hà, thiện lương, lương thiện…) để tạo màu sắc. Lịch sử, cổ đại, bi thảm. đúng nguyễn tuấn là bậc thầy về ngôn từ, rất lịch sự và am hiểu về lịch sử, xã hội. Như vũ ngọc phan đã nói: “…văn nguyễn tuấn không phải là thứ văn để kẻ hời hợt đánh giá”.

Phân tích hình ảnh nhân vật được huấn luyện – Mẫu 5

Nguyễn Tuân là một nhà văn tài hoa của nền văn học Việt Nam. Sự nghiệp sáng tác của ông chia làm hai thời kỳ trước và sau Cách mạng Tháng Tám. trước cách mạng. Ngòi bút của ông ủng hộ phương châm “Từng lộng lẫy – Trụy lạc – Trụy lạc”. Truyện ngắn “Lời người tử tù” là một tác phẩm xuất sắc trước cách mạng, miêu tả thành công một giáo viên cấp II – một học giả tài hoa, bộc trực.

Ông giáo là kẻ sĩ xả thân vì đại nghĩa, lên án, tố cáo sự trắng trợn của triều đình, ông kiên cường đấu tranh chống lại triều đình thối nát, thối nát. Trong mắt quân lính, anh ta là kẻ “kiêu ngạo và nguy hiểm nhất”, nên hãy cẩn thận. Đối với nhà thơ thì ông là một người “khai tài quân tử”, còn đối với viên quản ngục thì quan lớn là một kẻ “loạn quốc”, coi thường tiền tài và bạo ngược. Từ những điểm này, Huấn Cao trong mắt mọi người là một thiên tài, nhưng lại là một tù nhân có tấm lòng kiên định, toát lên vẻ cao thượng trong xiềng xích bẩn thỉu.

Nhạc Tuấn dùng ngòi bút tài hoa của mình để phác họa nên hình ảnh một huấn luyện viên cương trực và đầy nghị lực, mỗi câu chữ của ông đều phi thường và rất riêng. Là một tù nhân, anh ta dường như không sợ hãi, la hét với bất cứ ai. Anh ấy không cần diễn, nhưng lòng dũng cảm của anh ấy khiến mọi người ngưỡng mộ anh ấy.

Người thầy giáo cấp hai trong tù này, còn được gọi là một học giả tài năng, được thế giới ngưỡng mộ và được mệnh danh là “người viết cực nhanh và đẹp, được tỉnh khen”. Người biết chữ đẹp bao giờ cũng được ngưỡng mộ. Lời nói của ông như “báu vật trên đời”, ai may mắn được lời nói của ông thì sẽ có được kho báu trên đời. Thượng tế không biết rằng quản giáo luôn có một ước nguyện, hy vọng có một ngôi trường cấp ba và treo chữ viết tay của mình trong nhà, với những bức thư pháp cao và đẹp. Một con người chính trực, một con người không chỉ có tài năng mà còn có cái tâm rất trong sáng. Thực ra, anh viết rất đẹp, nhưng anh không bao giờ “ép mình viết”. Đây là một phương pháp rất có giá trị. Ông chỉ viết cho những người thực sự xứng đáng với ông, những người mà ông kính trọng và ngưỡng mộ nhất.

Ruan Tuan thực sự có tài và có tài, từng chữ từng chữ khiến người ta có cảm giác anh đang vẽ nên một bức tranh thiên hạ sống động cho một thư sinh như Huấn Cao.

Người tu hành thâm sâu, cũng là người biết trân trọng cái tâm trong sạch của trời trên đời. Qua lời kể của người kể chuyện, em biết được tấm lòng của viên quản ngục và cảm phục tấm lòng chân thành, yêu thương và không ngại ngần của viên quản ngục. Anh xúc động khi nhận ra một con người có niềm vui thanh tao trong gông cùm bẩn thỉu này: “Tôi cảm nhận được trái tim bình lặng của anh. Ai biết được một người như Thầy lại có những thú vui cao cả như vậy. Chỉ một chút thôi là tôi đã đánh mất trái tim trần tục”. câu “Nhân danh thiên hạ” tu thân sâu sắc khiến người đọc không kìm được xúc động. Một người biết trân trọng cái đẹp, hướng tới cái đẹp đó là lối sống hướng tới chân, thiện, mỹ.

Cảnh cuối bài dường như là cảnh đáng nhớ nhất trong tác phẩm. Cảnh tượng “chưa từng có”. Cảnh chữ diễn ra không phải ở chốn quyền quý mà ở giữa chốn lao tù. Hình ảnh ba người trong khung cảnh ấy thật đẹp, họ không còn là phạm nhân và quản ngục mà là những con người yêu cái đẹp, bị cái đẹp ám ảnh. Khung cảnh từ đây thật thiêng liêng và cảm động, cuộc gặp gỡ giữa những con người yêu cái đẹp đã quá muộn màng, yêu cái đẹp hoàn hảo nhất. Hình ảnh cô giáo vùng cao vướng xiềng xích, viết những nét chữ vuông vắn nhất bằng bút lông, thực sự là hình ảnh đẹp nhất, đáng khâm phục nhất. Hình ảnh quản giáo “cúi chào” và huấn luyện lính canh giữ sợi dây thực sự ám ảnh mỗi khi anh gấp trang sách.

Sự trong sáng, uy nghiêm và sâu sắc trong các tác phẩm của Ruan Yuan thực sự khiến độc giả không thể rời mắt. Anh là hình tượng tiêu biểu của người anh hùng dũng cảm, kiên cường trong thời đại nhơ nhớp, bất công.

Phân tích nhân vật cấp cao – Mẫu 6

Nguyễn Tuấn là một cây bút tài hoa, nhiều nhân cách. Anh tâm niệm và theo đuổi triết lý “…đẹp nghĩa là quyết tâm bảo vệ vẻ đẹp mà mình được ban tặng”. Và trong vô vàn vẻ đẹp mà anh cảm nhận và theo đuổi, ta thấy một vẻ đẹp tỏa sáng trong cảnh ngục tối, vẻ đẹp của nét mực trên lụa trắng tinh khôi, vẻ đẹp xuất phát từ sâu thẳm trái tim. Vẻ đẹp đến từ những tử tù được rèn luyện và “ngôn từ lên án”.

Trong tác phẩm, Tào Tháo là người có lòng tự trọng mạnh mẽ, kiêu ngạo, bất khuất, không có quyền lớn, đến vàng bạc cũng không cản được. Nhận xét của nhà thơ, viên quản ngục là những “kẻ quậy phá” dám đứng lên chống lại triều đình thối nát. Không quan trọng nếu bạn bị gọi là kẻ thù vì một lý tưởng lớn hay lý tưởng cao cả. Cho đến khi bị bắt, sắp lên đến đỉnh cao, ông ta vẫn gạt đi: chết không sợ nữa… Tào Tháo có tư tưởng và hành động hào hiệp như thế, còn lấy rượu thịt làm nghề. Một tinh thần hòa bình, ngay cả trong tù.

Trong mắt một giáo viên cấp 3, những kẻ có quyền lực chỉ là một lũ người tuyệt vời, vì vậy ông luôn chế nhạo họ, kể cả với những kẻ cặn bã độc ác, những kẻ cặn bã gian dối. Quản giáo hỏi anh ta cần gì nữa, anh ta tát vào mặt anh ta: “Anh hỏi tôi muốn gì? Tôi chỉ cần một điều, đừng bước vào đây.” Đó là tinh thần, đó là sự kiêu ngạo ngay cả trong cử chỉ nền nhà tù màu xám.

Là một cá nhân kiêu hãnh và bất khuất, tuy đã được huấn luyện nhưng vẫn biết bản chất tốt đẹp của con người. Trong sâu thẳm đôi khi phải ở ẩn vì hoàn cảnh, lời ông nói với viên quản giáo và lời dặn dò cuối cùng đã thể hiện tấm lòng của bậc trượng phu. Những lời này là tiếng lòng, tiếng lòng của ông: “Ở đây có sự nhầm lẫn, tôi khuyên người quản lý nên thay đổi nơi ở. Đây không phải là nơi để treo những bức tranh lụa trắng với những dòng chữ vuông vắn, nó nói lên hoài bão trong đời… Ở đây đạo trời khó ủng, đạo trời khó thành, Sống mà không thành”.

Thầy là một người rất tài hoa, ngoài việc có thể thi, kiểm tra, vẽ, thầy còn có tài viết thư pháp rất hay, nét chữ vuông vức đẹp đẽ. Loại tài năng đó chỉ thuộc về những người thân tín. Ông tự biết tài năng của mình không phải vì ông sỗ sàng cho tất cả mọi người: “Tôi sinh ra để viết bài tứ bình lọ hoa cho ba người bạn của tôi”. Và câu nói cuối cùng của cuộc đời anh ấy là một ngoại lệ, đó là một cảnh tượng chưa từng xảy ra trước đây, đó là cảm nhận từ trái tim, những lời này có thể nói là một đoạn văn rất hay thể hiện tài năng của Ruan Duanmiao. Các mô tả, bối cảnh và sự tinh tế khi thể hiện các nhân vật ở trường trung học.

Đẹp đối lập với bẩn. Chữ đẹp, chữ đẹp là một vẻ đẹp cao cả, trang trọng, thường có ở những khung cảnh trong lành của thiên nhiên và con người. Nhưng ở đây thì hoàn toàn ngược lại. Tuy nhiên, điều ngược lại không mâu thuẫn. Ánh sáng của ngọn đuốc, mùi thơm của mực và màu trắng của lụa bao trùm lên sự bẩn thỉu và hôi thối của nhà tù. Tất cả những điều này bộc lộ một ý nghĩa sâu xa: cái đẹp có thể được sinh ra từ nơi cái ác ngự trị, giữa vùng đất của cõi chết bởi một người sắp chết (người tử tù). Lời khuyên dành cho học sinh trung học rằng cái đẹp không thể cùng tồn tại với cái ác.

Giống như nhiều nhân vật chính khác trong “The Golden Age”, High Achiever là một người tài năng.

Phân tích nhân vật – Mẫu 7

Nguyễn Tuân là một nhà văn tài hoa của nền văn học Việt Nam. Trước cách mạng, các tác phẩm của Nguyễn Tuấn nổi tiếng: “Vàng ngọc”, Con cua lông mắt đồng, Đàn chùa… Sau cách mạng, nhà văn để lại ấn tượng sâu sắc qua chùm văn xuôi: “Hà Nội ơi Hà Nội ta giỏi văn” , Sông Đà… “Chữ người tử tù” là tác phẩm đặc sắc nhất được Nguyễn Tuân trích trong tập “Vàng son một thời” – ra đời trước cách mạng. Tác phẩm “Chữ người tử tù” đã làm nổi bật hình tượng người anh hùng cao cả về tài năng lẫn ngoại hình và phong thái anh hùng.

Là nhà văn “duy mỹ” cả đời theo đuổi cái đẹp, Nguyễn Duẫn đã thổi hồn vào ngôn từ, để lại cho độc giả nhiều bức tranh đẹp. Tập truyện “Tiếng vọng dĩ vãng” có lẽ là một tập truyện mang tính thẩm mỹ cao quý: uống trà, thư pháp, thơ rơi, làm thơ… Đi kèm với những thú chơi tao nhã ấy là những con người tài hoa. Bất đắc dĩ phải chi. “Lời người tử tù” là nguyên tác trong tuyển tập truyện của Nguyễn Tuân, và Huấn Cao là nhân vật được ông miêu tả nhiều nhất. Một anh hùng trong thời gian khó khăn, hội tụ những phẩm chất tuyệt vời: dũng cảm – thiên tài trong sáng – tài năng uyên bác. Tào Tháo được xây dựng theo nguyên mẫu lịch sử chân thực của thế kỷ 20, là hiện thân của vị minh quân – anh hùng khởi nghĩa giỏi, nhà thơ, nhà thư pháp nổi tiếng đương thời. Dưới ngòi bút tuyệt vời của Ruan Kun, nguyên mẫu lịch sử này đi vào trang giấy một cách tự nhiên, từng chữ đều tỏa sáng rực rỡ.

Trong cuộc đời cao cả của mình, ông có hai bài thơ hay và ý nghĩa:

Thập niên phục cổ Luân, lão kiếm khách bái Mai Hoa

(Mười năm săn kiếm chỉ thờ cành mai)

Ngay từ đầu tác phẩm, ngôi trường cấp ba đã bao trùm bầu trời cả tỉnh như một vầng hào quang. Thông qua cuộc trò chuyện giữa quản giáo và Shishi, có thể thấy rằng danh tiếng của trường trung học đã nổi tiếng khắp thế giới. Điều mà các cán bộ quản giáo phải thán phục không chỉ là tài viết chữ đẹp mà còn là “tài phá khóa vượt ngục” của cô huấn luyện viên. Tuy nhiên, đây không phải là trò chơi của những kẻ lưu manh bình thường mà là hình tượng anh hùng hiên ngang, hình tượng nam nhi “đỉnh cao thiên hạ” không chịu ngồi tù. Bị áp bức, muốn thoát khỏi xiềng xích nô lệ.

Được đào tạo bài bản, có tính cách trượng phu, ngang tàng, trượng phu. Nho giáo thường thể hiện lòng trung thành mù quáng. Nhưng quân đội ở giữa và sau này “nhân dân chịu nhiều lầm lỗi vô ích” hóa ra lại là tội nhân của đất nước. Anh đã chọn một con đường khác: con đường đấu tranh cho quyền sống của những người dân vô tội. Bị tòa án xét xử là một tử tù mưu phản, ông bị đưa lên máy chém. Tào Tháo bị triều đình coi là “giặc cỏ”, nhưng trong mắt nhân dân lao động chân chính, ông là một anh hùng bất khuất, một đại thần sống ngoài vòng “kéo nước”, nổi tiếng là 108 anh hùng. Những ngọn núi bạc trong quá khứ của Trung Quốc Dù những hoài bão lớn lao không thành hiện thực nhưng anh vẫn dũng cảm kiên cường, sáng ngời giữa đời.

Trước sức mạnh của nhà tù, người đó càng chói lọi hơn. Vai trò của một người nhỏ bé và sự đe dọa của trẻ vị thành niên trong tù khiến anh ta càng trở nên kiêu ngạo. Anh vẫn giữ thái độ bình tĩnh, phớt lờ, vừa dỗ dành, vừa xua đuổi lũ rệp, đùa giỡn hóm hỉnh. Tính giáo dục cao của “đỉnh thang, đỉnh thang” đã phá vỡ sự trang nghiêm của nhà tù. Đây là thái độ trơ trẽn coi thường pháp luật của một xã hội nhơ nhớp.

Người xưa thường nói “ngục nhật nhất nhật” (một ngày vào tù, một ngày ra). Anh không còn vẻ u sầu, chán nản “ôm mối hận trong lồng sắt” mà bình thản tiếp nhận rượu thịt, ăn uống, sinh hoạt như thường. Bằng chứng là ai xem ngục tù là ngục tối và chỉ thấy ngục là chốn nghỉ chân thì “Mỏi chân thì ở tù”.

Đối với quản giáo, cách huấn luyện rất: thờ ơ, khinh thường, gọi “tao là mày”, khinh thường hạ thấp: “Mày xin tao làm gì? Tao chỉ muốn một điều. Đây là nhà của mày, mày đừng bước vào đây. .” Trả lời trơ trẽn cùng ngạo khí như vậy, là bởi vì học sinh cấp ba trời sinh kiêu ngạo cùng cố chấp; “Ta bị chém chết cũng không sợ…” Hắn không thèm để ý kẻ đắc tội trả thù. Một giáo viên cấp 2 ý thức rõ vị trí của mình trong xã hội, biết đặt vị trí của mình lên trên đám “cặn bã” bẩn thỉu của xã hội. “Người nghèo không thể di chuyển, nhưng kẻ mạnh là bất khả chiến bại”. Tính cách của huấn luyện viên Tào thuần khiết như pha lê, không có một vết sẹo nào. Đối với anh, chỉ có “Thiên Long” là quý giá. Có lẽ vì thế mà khi nghe tin bị chém: ông vẫn bình thản, không sợ hãi, chỉ mỉm cười, cam chịu chết, coi thường cái chết.

Ngoài bản lĩnh của một vĩ nhân, hoa khôi thời cấp 3 còn là vẻ đẹp của một người tài hoa. Anh ấy có tài viết hay. Trong thị hiếu thẩm mỹ của người xưa, dù ở Việt Nam hay Trung Quốc, viết chữ đẹp là một môn nghệ thuật cao quý (thư pháp). Chơi chữ đẹp là một trò giải trí thanh tao. Nét chữ đẹp của Huấn Cao vì thế là hiện thân của nét đẹp văn hóa thời bấy giờ. “Chữ ông huấn rất đẹp và vuông vắn”. Nó đẹp đến nỗi mọi người khao khát nó, và khao khát “có được từ” huấn luyện viên “và” có được kho báu của thế giới”. Tuy nhiên, ông là người có gu thẩm mỹ và lòng tự trọng: “Tôi sinh ra vì tiền và quyền lực, nhưng tôi không bao giờ bị ép viết câu đối”. Nỗi đau của người quản giáo là nắm trong tay quyền lực rất lớn nhưng dưới quyền lực của ông ta lại không thể có được những lời thầy dạy. Quản ngục và học sinh trung học là những người ở hai thế giới đối lập hoàn toàn: quản giáo đại diện cho quyền lực của nhà tù và chịu trách nhiệm về luật pháp; huấn luyện viên cao cấp là một tử tù. Huấn luyện viên cao cấp là người tạo ra cái đẹp, người cai ngục yêu cái đẹp là “con trời kiêu hãnh, thanh khiết giữa cặn bã”. Ở khía cạnh xã hội, họ là hai đối lập, nhưng ở khía cạnh nghệ thuật, họ là bạn tâm giao. Tình tiết của câu chuyện là cả hai gặp lại nhau trong cảnh khó xử này.

Tóm lại, qua truyện “Chữ người tử tù”, các nhân vật cao lớn được thể hiện một cách hoàn hảo.

Phân tích nhân vật cấp cao – Mẫu 8

Nhân vật trong tác phẩm văn học của nhà văn Nguyễn Tuân thường là những người tài hoa, tri thức. Vì vậy, Nguyễn Tuân được coi là nhà văn tài hoa nhất của nền văn học Việt Nam hiện đại. Tác phẩm “Lời người tử tù” được xây dựng dựa trên một hình tượng đẹp đẽ đó là một nhân vật điển hình tài năng, dũng cảm, hồn nhiên và cao cả xuất hiện trong truyện.

Câu chuyện kể về một học sinh trung học – một thủ lĩnh nổi dậy dám đứng lên chống lại triều đình. Khi anh ta bị đưa đến nhà tù ở tỉnh Sun, anh ta đã đồng ý với lá thư vì anh ta có ấn tượng tốt về quản giáo. Đây là một cảnh tượng chưa từng có. Cốt truyện rất độc đáo. Thầy giáo vùng cao là người nói nhiều nhưng lại là tử tù chờ hầu tòa. Cuộc gặp gỡ này tạo nên một khung cảnh vô cùng gay cấn làm nổi bật vẻ đẹp rạng ngời của nhân vật nữ sinh trung học.

Đầu tiên phải kể đến một nhân vật cấp 3 được gắn liền với hình ảnh ngay từ đầu, là một tử tù với chiếc còng trên cổ nhưng lại có biệt tài viết chữ đẹp nổi tiếng khắp huyện. bức thư. Sở hữu khả năng “vượt ngục” theo lời sai của quản ngục, lại có tài viết chữ Hán nhanh và đẹp, quản ngục hết lần này đến lần khác muốn lấy chữ của ông.

Tuy nhiên, trong vai một tử tù, huấn luyện viên trường trung học đã có hành động thể hiện sự dũng cảm của mình. Ông luôn thể hiện thái độ coi thường binh lính qua hành động của mình. Cộng thêm một tính cách không khuất phục trước quyền lực và tiền bạc. Một thái độ thản nhiên, chờ ngày hầu tòa, kèm theo việc nhận lấy rượu thịt từ tay viên quản ngục một cách bình thản không cần suy nghĩ.

Bên cạnh vẻ đẹp uyên bác, còn có một nét tính cách khác khiến người đọc thấu hiểu và khâm phục nhân vật được đào tạo bài bản này, đó là một lương tâm trong sáng. Đó là niềm tự hào của ông, nhưng khi hiểu được tấm chân tình của Tiếng, ông sẵn sàng nhận lời, đồng thời cũng bày tỏ sự xúc động. “Suýt nữa, tôi đã mất một trái tim trên thế giới”. Sau khi gửi thư Người còn chân thành khuyên bảo quản ngục. Tào Tháo ca ngợi Thiên Long, tức là bản tính tốt của con người: “Nói thật với cậu, sư phụ nên về quê sống… Ở đây, sức khỏe của Thiên Long sẽ không được đảm bảo, cũng sẽ trở nên bẩn thỉu trong người. tương lai. Đánh mất lòng tốt của cuộc đời mình”.

Vì vậy, thông qua hình tượng nhân vật được trau chuốt, người đọc hiểu thêm về tài năng, sự uyên bác, thế nào là cái đẹp và lòng yêu cái đẹp. Ngoài ra, đó còn là thái độ hy sinh vì cái đẹp, luôn canh giữ cái đẹp. Tác giả sử dụng thủ pháp kịch tính, hiện thực kết hợp với miêu tả nhân vật để miêu tả khung cảnh chân thực và lãng mạn bằng ngòi bút. Cả nhân vật và cảnh vật đều có thể nói là “chữ người tử tù”, hành văn sắc sảo, ngôn ngữ văn xuôi giàu sắc sảo, mang vẻ đẹp tuyệt vời của học sinh trung học, xứng đáng là một công trình văn học. Những ngày vinh quang sẽ còn nhiều lần làm người đọc ngân vang.

Phân tích nhân vật cấp cao – Mẫu 9

Năm 1940, tập truyện “Chiếc chuông vàng” của nhà văn Nguyễn Tuân ra đời, thể hiện một bút pháp tài hoa, độc đáo, đầy màu sắc và lãng mạn. Nó bao gồm mười một câu chuyện, và các nhân vật chính hầu hết là các nho sĩ đã từng “vào thời hoàng kim”. “Lời người tù tội” là một trong những truyện ngắn đặc sắc nằm trong tập “Một thời ồn ào”.

Truyện chỉ có ba nhân vật, xoay quanh việc nhận và đưa thư của tử tù. Bên cạnh viên quản giáo, nhà thơ là một nhân vật cao – một tử tù – với tâm hồn hào hoa, rất tài tử, kính nể thiên lương đến chết – đã được nhà văn nguyễn tuân miêu tả và miêu tả một cách chi tiết. Tài năng, độc đáo, ấn tượng.

Ông giáo là một chí sĩ dám xả thân vì đại nghĩa, dũng cảm đứng về phía nhân dân, đấu tranh chống lại triều đình phong kiến ​​thối nát lúc bấy giờ và trở thành “thủ lĩnh khởi nghĩa”. Trong con mắt của cai ngục, thầy giáo cấp hai này là một người coi thường bạo lực và “loạn quốc”, và “không biết còn ai nữa” đang đè lên đầu anh ta. Là một nhà thơ, thầy đã dạy rằng “văn võ ai cũng có tài”. Đối với binh lính, Gao Xun là “thủ lĩnh”, “anh ta là kẻ kiêu ngạo và nguy hiểm nhất trong số họ”. Cảnh quan ngục, thi sĩ, binh lính đều cho thấy Huấn Cao là thủ lĩnh khởi nghĩa nông dân, có tiếng tăm lừng lẫy, khi trở thành tử tù vẫn được người đời kính phục hay kính sợ. Nguyễn Tuân đã tả cái cùm gỗ lim dài tám thước, nặng bảy mươi cân cân “đeo cổ sáu tên phản loạn” và tả những “vết nứt” “bọ xít mưa” trước cửa ngục và trước mũi tên lính. Điều đó cho thấy cấp trên và đồng đội của anh vô cùng kiêu hãnh, bất khuất, dù chịu mọi cực hình vẫn ngẩng cao đầu trước khi chết. Lời huấn luyện viên Tào đối với viên quản ngục cũng bộc lộ chí khí anh dũng trước cường quyền: “Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn một điều. Đây là nhà của ngươi, đừng bước vào”. Bằng những động tác, cử chỉ chọn lọc, những chi tiết nghệ thuật của ngôn ngữ nhân vật và một vài câu nhận xét mang tính phê phán, Nguyễn Tuân đã khắc họa thành công tinh thần “không sợ hãi” của Huấn Cao. Chân dung Nguyễn Tuân rất độc đáo và thiêng liêng.

Xem Thêm: Cảm nhận về câu ca dao: “Thân em như tấm lụa đào Phất phơ giữa

Bồi dưỡng con thành nhà văn được yêu mến và có tài-“Tỉnh khen anh viết nhanh chữ đẹp”…văn anh là “báu vật thiên hạ””Tượng trưng cho cái đẹp và sự cao quý trong thiên hạ. Người cai ngục cũng vậy A người có học thức “biết đọc sách thánh hiền”. Từ lâu, “Từ đó, viên cai ngục này đã hy vọng một ngày nào đó được treo trong nhà mình một câu đối do thầy viết. Chữ ông Huấn rất đẹp và vuông vắn”. Huấn Cao là một khách tài tử, không chỉ có tài tạo ra cái đẹp mà còn có tâm hồn trong sáng, cao thượng. Bản thân ông cũng biết rằng “chữ tín là quý”, nhưng ông không “Lấy tiền hay quyền buộc anh phải viết” Có thể thấy, lời răn dạy cao về “chiến tranh” không phải là “kế sách tấn công vua” mà là “cứu dân đen đói”; viết là “báu vật” mà anh không bán lấy tiền làm ăn. Tiêu chuẩn ăn nói cao, không phải vì tiền tài danh lợi, bởi vì—— “Anh ấy tính toán giỏi, ít nói trừ tâm sự. “

Không chỉ vậy, Tào Tháo còn rất coi trọng tình bạn thiêng liêng và ngưỡng mộ tinh thần hẹn hò mù quáng có một không hai trên đời. Ai đã được ông dạy? ‘Nhất sinh’ gần đây nhất của anh là hai bộ tứ bình và bức ảnh ở giữa tặng ba người bạn thân. Ai đã được anh ấy đào tạo cao? Không biết được “tấm lòng” của viên cai ngục, anh ta đã bị giáo huấn nặng nề là “cố ý làm điều bất kính”. Nhưng khi mời nhà thơ về, mới biết quản giáo là người rất yêu cái đẹp, lại ham có “chữ” “treo phòng riêng”, ông xúc động nói: “Tôi thấy giữa người với người có cái riêng. “Không biết người như cô giáo này lại có sở thích cao thượng như vậy, kém một chút thì mất lòng thiên hạ mất”. Lời nói, đó là một cử chỉ. Trên bình diện “phép nước” thì quản giáo và tử tù là kẻ thù của nhau, nhưng trong lĩnh vực nghệ thuật thì ba năm hai người mới gặp nhau một lần. Đây là trường hợp khách nghiệp dư không thể “chinh phục trái tim của thế giới”. Vượt qua nỗi sợ hãi về “phép nước” và phá bỏ những rào cản về địa vị xã hội, người huấn luyện thú và viên quản ngục trở thành đôi bạn tri âm ngang tài tử và xuyên quốc gia. Sức mạnh của nghệ thuật hay sự sáng suốt trong tâm hồn người nghệ sĩ đã tạo nên điều kỳ diệu?

Nói cách khác, cảnh là một cảnh “vô tiền khoáng hậu”, trong đó chân dung các nhân vật người học trò, quản ngục, thi nhân trở nên vô hình và lẫn nhau, cố ý tạo nên cái đẹp. Ánh sáng đỏ rực của ngọn đuốc dầu, mùi thơm của mực và màu trắng của lụa trắng dường như xua tan bóng tối của ngục tối đầy mạng nhện, phân gián, phân chuột. Ánh sáng đỏ rực của ngọn đuốc hay ánh sáng của bầu trời càng làm cho hình ảnh người tù bị kết án thêm ngạo nghễ, oai phong. Bị còng cổ, còng chân, người tù bị kết án khua bút viết “những nét chữ vuông vức rõ ràng”. Thật thấm thía và trang nghiêm, sau khi “hỏi xong”, Tào Tháo khen mực thơm, “thở dài” đỡ quản ngục đứng thẳng lên, nói: “…Ta nói thật đấy, quản ngục nên về sống ở nhà quê rồi hãy suy nghĩ”. Pun dự định. Ở đây khó mà giữ được đồng lương hậu hĩnh rồi về đây bôi nhọ một cuộc sống lương thiện”. Hình ảnh quản giáo cúi đầu” rơm rớm nước mắt ” đến một phạm nhân bị kết án, nghẹn ngào nói: “Quỳ đi, đồ ngốc, làm ơn”, khiến hình ảnh ngôi trường THPT trở nên hùng vĩ. Sắp đạt đến đỉnh đài, anh vẫn quyết tâm giữ Tianlong. Những người “thù địch với địch” không thể có tâm lý này.

Quả thật “Vũ ngọc phan không phải là văn chương nông cạn” (vu ngoc phan). Nghệ thuật tạo hình nhân vật điêu luyện khá đặc sắc. Hầu như không có bất kỳ chi tiết nghệ thuật thừa nào. Tiếng đồn, lai lịch, cử chỉ, ngôn ngữ, hành động của nhân vật được tác giả lựa chọn đều rất “đắt” thể hiện sự giác ngộ kiên cường, một tài tử giai nhân được bạn bè nể trọng. Đánh giá cao tài năng của Trái tim có một không hai trên thế giới. Từ những giai thoại, câu đối của các nhân vật lịch sử thế kỷ XX: “Gông cùm có đáy – ba xích sắt bước lên vua”… Nguyễn Duẩn đã tạo nên hình ảnh một văn nhân. Trường học. Chỉ có một hình ảnh đẹp và bi tráng như vậy trong văn học Lãng mạn Việt Nam thời tiền chiến.

Tạo ra một nhân vật được giáo dục tốt — học giả, nghiệp dư, anh hùng — tác giả Ruan Jun thể hiện sự kính trọng và tình cảm đặc biệt, đồng thời thể hiện một văn xuôi xuất sắc, độc đáo và tài năng. Ngoài việc ngợi ca người anh hùng tài tử bất khuất, truyện Chữ người tử tù còn chứa đựng một tư tưởng sâu sắc: thương tiếc những tài hoa bị thương, đồng thời khẳng định cái đẹp có một sức mạnh kỳ lạ, một điều kì diệu mà không một thứ vũ phu nào có thể tiêu diệt được. Vẻ đẹp của tài năng, vẻ đẹp của lương tâm và sức hút của nhân cách uyên bác, tài hoa đáng để chúng ta khâm phục. Thấm thía biết bao bài học trời cho ở đời. Sống cho trời. Và cái chết cũng vẫn được trả lương đầy đủ. “Lời người tử tù” là một kiệt tác ngắn sáng ngời vẻ đẹp của thiên đường.

Phân tích nhân vật – Bài mẫu 10

Nguyễn Tuấn là một trong những nhà văn lãng mạn nổi tiếng. Tất cả các tác phẩm của anh ấy đã định hình hình ảnh của tài năng. Trong đó nổi bật nhất là hình tượng tráng sĩ trong tác phẩm “Lời người tử tù”.

Trong văn của Nguyễn Tuân, Huấn Cao xuất hiện với tư cách là một thư sinh, một nghệ sĩ tài ba. Anh có năng khiếu viết thư pháp nhanh và đẹp. Tài năng đó là có thể viết chữ Hán bằng bút lông và mực. Cái tài ấy được tôn lên là phải làm thơ, phải làm nghệ sĩ, viết phải sáng tạo cái đẹp, sáng tạo nghệ thuật.

Không chỉ là một nghệ sĩ, mà còn là một anh hùng. Việc Tào Tháo bị cầm tù là minh chứng cho sự anh dũng của ông trong việc cầm quân chống lại triều đình phong kiến ​​đang suy tàn. Khi bước vào trại giam, trước lời nói và việc làm của bọn lính dẫn giải, cậu học sinh cấp 3 đã dùng những hành động “dỗ dành” và thái độ thờ ơ, khinh khỉnh, chứng tỏ bản lĩnh cứng cỏi của một kẻ thủ ác. Trong tù, Huấn Cao luôn giữ thái độ bình tĩnh, thản nhiên, ung dung tự tại. Khi viên quản giáo có mặt, đứng trước quan tòa, anh ta vẫn giữ thái độ không sợ hãi: “Ông hỏi tôi để làm gì? Tôi chỉ muốn một điều. Đây là nhà của ông, đừng bước vào đây”. một minh chứng cho chủ nghĩa anh hùng của anh hùng. Ngày nhận được hung tin, ông trình báo với quan, trong khi nhà thơ và quản ngục đang lo lắng hồi hộp, “tái mặt tái xanh”, vội vàng chần chừ thì ngược lại, Huấn Cao không hề lo lắng chút nào. Mỉm cười, với phong thái ung dung, điềm đạm, coi cái chết là nhà, ngòi bút tuyệt vời của Nguyễn Tuân đã khắc họa sinh động hình ảnh Huấn Cao – một dũng tướng tài ba.

Hơn thế nữa, anh ấy là một thiên tài thuần túy. Khi nghe thơ nói di chúc của cai ngục. Không màng tiền tài, không màng danh lợi, nhà thơ khẳng định “ta sinh ra không phải để viết câu đối cầu danh lợi”. Chỉ những người có tấm lòng nhân hậu mới có được chữ “mới” quý ​​giá đó, tôi chỉ viết thư cho ba người thân và bạn bè. “Biết lòng kỳ thị, cũng biết trân trọng vẻ đẹp của quản giáo. Lão huấn luyện viên rất cảm động, quyết định dùng từ này. Sau đó, một cảnh tượng “xưa nay chưa từng có” diễn ra. Trong không gian nhỏ của phòng giam, ánh nến lung linh chập chờn mà cảnh nghệ thuật cũng chập chờn Quảng Quảng, Tào Tháo nói lời cuối cùng với viên quản ngục: “Nơi đây loạn lạc, ta khuyên viên quản ngục nên đổi chỗ ở. Nơi đây không phải là nơi treo những bức tranh lụa trắng viết những nét chữ vuông vức nói lên khát vọng sống. Bạn có thấy mùi thơm bốc lên từ lọ mực không? … Tôi nói thật, quản lý nên về quê ở nhà, rời khỏi cái ghế này trước, sau đó nghĩ cách chơi chữ ở đây, khó bảo vệ sức khỏe của Thiên Cung, lại hủy hoại một cuộc đời lương thiện. Lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục chứng tỏ nhân vật không chấp nhận cái đẹp và cái ác, muốn thưởng thức cái đẹp thì phải chăm sóc, giữ gìn của ăn của trời. , một người được đào tạo Một người đàn ông được đào tạo bài bản là người có lương tâm tự nhiên trong sạch.

Nguyễn Tuấn có tạo hình cao ráo với vẻ đẹp “hoàn hảo”. Đồng thời cũng thể hiện quan niệm thẩm mĩ và lòng yêu nước của nhà văn.

Phân tích hình ảnh đào tạo cao – Model 11

Nguyễn Tuấn được coi là bậc thầy về ngôn ngữ. Công việc của anh ấy là tạo ra các nhân vật – họ đều là những nghệ sĩ trong nghề của họ. Nổi bật trong tác phẩm “Death Row” và trở thành một giáo viên trung học.

“Tử hình Ci” nguyên tên là “Dòng cuối”, đăng trên tạp chí “Tao Đàn” năm 1938, sau được đưa vào cuốn “Vang bóng một thời” của Nguyễn Tuân. Tập truyện gồm mười một truyện, là kết tinh của tài năng sáng tạo của tác giả. Tào Tháo xuất hiện với tư cách là nhân vật chính với vẻ đẹp được đánh giá là “tài sắc vẹn toàn”.

Trước hết, Huấn Cao xuất hiện với tư cách là một mỹ nhân văn chương. Theo đánh giá của quản giáo thì “Tính tình ông Huấn rất đẹp và vuông vắn, có được tính tình của ông ấy ở nhà là một điều quý giá trong cuộc đời”. Từ lâu, ông Huấn Cao đã nổi tiếng khắp tỉnh với tài viết “Sớm và Đẹp”. Trong xã hội xưa, tài năng của ông được mọi người kính phục, ngưỡng mộ, ai cũng muốn xin chữ cho ông để đem về treo ở nhà. Chữ viết của Huấn Cao không chỉ đẹp mà còn thể hiện chí hướng cả đời của ông.

Không chỉ tài năng, các huấn luyện viên cao cấp còn tỏ ra bản lĩnh hơn trong hoàn cảnh lao tù. Bị bắt vì tội phản quốc, anh thực sự là một anh hùng dám đứng lên vì công lý và nhân dân. Chứng kiến ​​những kiếp người lầm than, Tào Tháo cảm thấy thương xót và phẫn nộ cho triều đình thối nát. Vì lý do này, anh ấy không sợ hãi mà vẫn tự hào về công việc của mình. Nó thể hiện cụ thể hình ảnh của một huấn luyện viên cao lớn và ngay thẳng: “Anh ta cúi xuống, nặng nề cúi xuống, đẩy mạnh đầu thang để xuống khỏi bệ đá và đập vào đó một cái rầm”. Nguyễn Tuấn gợi lên hình ảnh người anh hùng dũng cảm muốn phá bỏ xiềng xích của ách nô lệ. Điều này càng thể hiện rõ ở chi tiết thầy giáo vùng cao không muốn được viên quản ngục đối xử ưu ái. Huấn luyện viên nói rõ: “Ngươi hỏi ta muốn cái gì? Ta chỉ muốn một thứ, ngươi không được bước vào đây.” , mặc dù anh ta sắp chết, nhưng anh ta không sợ pháp luật và những người đại diện cho quyền lực. Trong tù – quản giáo cũng coi sự đối xử đặc biệt là một thú vui bình thường.

Suy cho cùng, đó là nhân cách trong sáng và cao thượng của Huấn luyện viên Gao. Điều này thể hiện ở cảnh quay – hay nói cách khác – cảnh quay được đánh giá là “vô tiền khoáng hậu”. Trước đó, huấn luyện viên Tào đã thẳng thắn nói: “Tôi cũng đã viết một bộ tứ bình và một bức tranh Trung Quốc cho ba người bạn của mình trong đời. Tôi không bắt buộc phải viết vì xuất thân cao quý vàng bạc của mình”. Chữ của ông tuy không bao giờ nguệch ngoạc, nhưng chắc quý và nâng niu lắm nên ông mới viết được nét chữ “chạy rông cả đời”. Tuy nhiên, trao nó cho một người khác dưới danh nghĩa cai ngục, cũng là vì sự trong sạch của bầu trời và tấm lòng cao thượng. Cảnh đẹp giữa người yêu chữ và nhà văn “vẽ từng con chữ đậm nét trên tấm lưới lụa trắng tinh”, người tử tù bị còng tay, chân bị xiềng xích nhưng vẫn toát lên vẻ tài hoa, chí khí. vượt trội. Nói xong, huấn luyện viên Tào còn thuyết phục: “Ở đây hỗn loạn, tôi đề nghị quản lý thay đổi chỗ ở. Nơi này không phải là nơi để treo một bức tranh lụa bày tỏ hoài bão bằng chữ vuông sáng sủa của đời người”. , Cái đẹp không thể cùng tồn tại với sự xấu xí và độc ác.

Có thể coi Huấn Cao là nhân vật tiêu biểu cho phong cách phục tùng của Nguyễn trước cách mạng. Nhân vật trung tâm của ông là những người có tài năng và phẩm chất tuyệt vời.

Phân tích hình ảnh được đào tạo chuyên sâu – Model 12

Khi nhận xét về nhà văn Nguyễn Đăng Cường, Nguyễn Đăng Cường khẳng định: “Nguyễn Tuấn là định nghĩa của nghệ sĩ”. Các tác phẩm của ông thường miêu tả các nhân vật tài năng trong các ngành nghề tương ứng của họ. “Death Row” là một trong những kiệt tác về phong cách nghệ thuật của ông. Điều nổi bật trong truyện là hình tượng các nhân vật thời trung học.

Trước hết, Cao Tú thể hiện vẻ đẹp của tài năng, đức độ và bản lĩnh đàn ông. Dù bị khép tội nặng nhưng anh đã trở thành tử tù trên đường đến thủ đô để hành quyết. Nhưng Gao Xun luôn duy trì tính cách thực sự của mình. Trong cuộc đối thoại giữa viên cai ngục và nhà thơ, thầy giáo vùng cao tỏ ra tài hoa hơn ai hết. Không chỉ có tài viết chữ “cực nhanh và đẹp” mà còn có biệt tài “phá khóa trốn thoát” – một cao thủ võ lâm. Đặc biệt, thái độ của Huấn lên cao trong những ngày chờ thi hành án. Mặc dù bị giam cầm về thể xác, anh ta vẫn tự do trong suy nghĩ và hành động, “đập mạnh chiếc cùm nặng 8 pound của mình xuống nền đá” và “thờ ơ” trước những lời đe dọa từ những người lính hộ tống của mình. Trong mắt huấn luyện viên Gao, họ chẳng qua chỉ là một đám tiểu nhân “phô trương sức mạnh”. Vì vậy, anh luôn tỏ thái độ khinh thường. Ngay cả trước khi cai ngục giải quyết riêng, trường trung học cho rằng đó là chuyện bình thường, và anh ta vẫn bình tĩnh rằng “ăn thịt và uống rượu là chuyện thường tình”. Thể xác bị giam cầm, nhưng tinh thần hoàn toàn tự do. Nghe quản giáo hỏi, Gao Gao trả lời: “Ngươi hỏi ta cần gì? Ta chỉ muốn một điều. Đây là nhà của ngươi, ngươi đừng đặt chân tới nơi này nữa.” quản ngục Từ bỏ mọi sợ hãi của người tù bị kết án. Nói xong, hắn đương nhiên muốn báo thù, nhưng chỉ nghe được hai chữ “Xin nhận”. Đó chính là tinh thần “bất khả chiến bại” mà chúng ta vẫn thấy ở các bậc anh hùng ngày xưa. Quyền lực, danh vọng không thể khiến họ khúm núm, sợ hãi.

Không chỉ vậy, còn có vẻ đẹp của một thiên thần thuần khiết. Điều này thể hiện ở thái độ coi thường của cải vật chất của Tào Tháo: “Ta sinh ra không phải để bọn quý tộc vàng bạc ép viết chữ”. Anh ý thức sâu sắc về sứ mệnh của nghệ thuật. Điều đáng trân trọng hơn là Gao Xun cũng tôn trọng điểm mạnh của người khác. Khi hiểu được tâm tư của viên cai ngục, anh vô cùng kính trọng và yêu mến ông: “Tôi không biết rằng một người như viên cai ngục này lại có những khát vọng cao cả như vậy. Tôi gần như đã từ bỏ một trái tim trên đời”. xảy ra trong nhà tù. Ở giữa nhà tù tối tăm, những bức tường được bao phủ bởi mạng nhện và sàn nhà đầy phân chuột và gián. Tù nhân bị “còng tay vào cổ, cổ chân đóng dấu chữ trên tấm lụa trắng tinh trải trên ván gỗ”. Đó là một thái độ rất thoải mái của người cho, đồng thời thể hiện sự thăng hoa của tài năng phi thường và ý chí dũng cảm cùng tồn tại và thắp sáng cho câu đối ấy. Bậc học cao còn xuất hiện trong vai chàng trai tốt bụng: “Nơi đây bối rối khuyên thầy dời Nơi đây không phải là nơi treo bức tranh lụa Nét chữ vuông tươi nói lên khát vọng nhân sinh”. và cái thiện Không thể cùng tồn tại với cái xấu và cái ác. Lời khuyên chân thành đã cảm động viên quản giáo “cúi đầu trước người tù, chắp tay nói một câu mà nước mắt giàn giụa: thằng ngu này cúi đầu”.

Như vậy, qua truyện ngắn “Lời người tử tù”, Nguyễn Tuân đã khắc họa thành công hình ảnh người thầy giáo cấp II tài hoa, trong sáng, bất khuất. Đồng thời, tác giả thể hiện quan niệm về cái đẹp và khẳng định sự bất tử của cái đẹp và lòng yêu nước tiềm ẩn.

Phân tích hình ảnh được đào tạo chuyên sâu – Model 13

Bậc thầy ngôn ngữ-Nguyễn Aubel trước cách mạng là cây bút văn học lãng mạn nổi tiếng giai đoạn 1930-1945. Anh quay ngược thời gian để nói về cuộc sống ở hiện tại. Điều này được thể hiện rất rõ trong những trang văn của ông. Có thể thấy tài năng của ông qua hình tượng nhân vật lão thành trong truyện ngắn “Lời người tử tù”.

Trong văn của Nguyễn Tuân, Huấn Cao xuất hiện với tư cách là một thư sinh, một nghệ sĩ tài ba. Anh có năng khiếu viết thư pháp nhanh và đẹp. Tài năng đó là có thể viết chữ Hán bằng bút lông và mực. Năng khiếu ấy được vun đắp thành thơ, người sở hữu trở thành nghệ sĩ, và chữ viết trở thành sáng tạo cái đẹp, sáng tạo nghệ thuật. Nhờ tài năng đó, danh tiếng của ông đã thành danh to, tiếng tăm lẫy lừng. Cai ngục nghe bài thơ, nhắc đến huấn luyện viên Tào, và biết huấn luyện viên Tào qua tin đồn. Giáo dục đại học xuất hiện trong cuộc trò chuyện cũng như trong làn khói của những giai thoại. Học vấn cao đã trở thành báu vật mà quản ngục muốn có.

Không chỉ là một nghệ sĩ, mà còn là một anh hùng. Việc Tào Tháo bị cầm tù là minh chứng cho sự anh dũng của ông trong việc cầm quân chống lại triều đình phong kiến ​​đang suy tàn. Khi vào ngục, trước lời nói và việc làm của bọn lính áp giải, hành vi “ép buộc, dụ dỗ” và thái độ dửng dưng, khinh khỉnh của cậu học sinh trung học đã chứng tỏ sự chí công của một đấng trượng phu không chịu chấp nhận kẻ gian ác. . Trong tù, Huấn Cao luôn giữ thái độ bình tĩnh, thản nhiên, ung dung tự tại. Khi quản giáo có mặt, đứng trước thẩm phán, anh ta vẫn giữ nguyên phong thái không chút sợ hãi. Trả lời cai ngục với sự thờ ơ và xua đuổi chứng tỏ anh hùng bịp bợm.

Ngày nhận tin được cử đi làm quan, trong khi nhà thơ và viên quản ngục lo lắng, “tái mặt”, “chán nản, lưỡng lự” thì ngược lại, thầy giáo trung dung đã không lo lắng lắm. Huấn luyện viên chỉ nghĩ thầm, rồi mỉm cười. Thái độ điềm tĩnh, không sợ hãi của một bậc anh hùng. Những nét vẽ tuyệt vời của Ruan Yuan đã khắc họa sống động hình ảnh Huấn luyện viên Tào Tháo – một anh hùng anh hùng.

Giáo viên là những anh hùng dũng cảm, những nghệ sĩ tài năng và những thiên tài trong sáng. Khi nghe thơ nói di chúc của cai ngục. Tào Tháo đáp: “Đời không vì vàng mà câu đối”, “Ta chỉ viết cho ba người bạn thân”. Câu trả lời của Tào Tháo đã chứng tỏ bản lĩnh cứng cỏi của ông trước quyền lực và tiền bạc. Ông cũng than thở về tài trí của viên cai ngục. Không những thế còn thấy được tấm lòng trân trọng nghệ thuật và vẻ đẹp nhân cách. Trong không gian nhỏ hẹp của phòng giam, ánh nến lung linh nhưng tỏa sáng thứ ánh sáng nghệ thuật, Huấn Cao nói lời cuối cùng với viên quản ngục: “Nơi này loạn lạc, ta khuyên quản ngục nên đổi chỗ khác đi. nơi treo bức tranh lụa trắng Câu vuông chữ vuông Nói lên khát vọng cuộc đời Em có thấy hương thơm bay lên từ lọ mực không?…

Ta nói thật, lão sư nên về quê sống cho tốt, rời khỏi cái ghế này trước, sau đó mới nghĩ đến chơi chữ. Ở đây, thật khó để tử tế và lành mạnh để rồi hủy hoại một cuộc sống lương thiện. “Lời khuyên của Huấn Cao đối với viên quản ngục chứng tỏ nhân vật không chấp nhận sự đan xen giữa cái đẹp và cái xấu, muốn có phần thưởng. Ý thức về cái đẹp phải được nâng niu, gìn giữ. Lời khuyên của Huấn Cao khiến nhân vật như một người giác ngộ, nhà truyền giáo… .

Ruan rất khôn ngoan nghe theo tình hình của Tào Tháo, và cuộc gặp gỡ là để tôn vinh vẻ đẹp của huấn luyện viên Tào Tháo – một anh hùng nghệ sĩ. Nghệ thuật đối lập, tương phản mang phong cách lãng mạn, ngôn ngữ tinh tế với nhiều từ Hán Việt tạo nên một hình tượng đặc biệt cao sang, không lẫn với bất kỳ một tác phẩm nào cùng thời và sau này.

Phân tích hình ảnh đào tạo cao – Model 14

Nguyễn Tuân (1910 – 1987) là một trong những nhà văn tài hoa của nền văn học Việt Nam. Trước Cách mạng tháng Tám, sáng tác của ông luôn bị dẫn dắt bởi sự dịch chuyển và sự theo đuổi cái đẹp “hào nhoáng” trong cuộc sống. “Hai chữ người tử tù” là một tác phẩm tiêu biểu với nhân vật Huấn Cao, là minh chứng hùng hồn về cả tài năng lẫn ngoại hình và phong thái anh hùng.

Nguyễn Tuấn khi miêu tả cái đẹp bao giờ cũng làm cho các nhân vật trong tác phẩm của mình toát lên vẻ đẹp muôn màu muôn vẻ. Vì vậy, vẻ đẹp của Huấn Cao trước hết là vẻ đẹp của một người tài hoa. Một giáo viên được đào tạo bài bản là người có năng khiếu viết chữ Hán—một loại chữ viết giàu hình dạng. Ngày xưa các nhà Nho viết chữ để bày tỏ lòng mình, vì nét chữ là nét người. Kết quả là, chữ viết trở thành một môn nghệ thuật gọi là thư pháp, có người viết, có người nghịch. Xưa nay người ta thường treo tranh chữ đẹp ở những nơi trang trọng như phòng làm việc, phòng khách, ban thờ và coi đó như một thú chơi tao nhã.

Văn tự là chữ Nho, nhưng Tào Tháo không chỉ là một nhà Nho bình thường mà còn là một nhà thư pháp nổi tiếng. “Ông viết chữ nhanh và đẹp” nổi tiếng khắp tỉnh. Ngay cả quản giáo của một cộng đồng vô danh cũng biết rằng “anh ấy rất đẹp và vuông”. “Treo những lời người khác dạy là kho báu của thế giới.” Bởi vậy, “điều ước của viên quản ngục là một ngày nào đó được treo câu đối do chủ viết trong nhà mình”. Để có được trình độ dạy học cao, quản ngục không chỉ phải siêng năng và tôn trọng mà còn phải liều mạng. Vì đối xử đặc biệt với tử tù là một việc hết sức nguy hiểm, thậm chí có khi phải trả giá bằng cả tính mạng.

Có thể nói nét chữ đẹp của huấn luyện viên Tào là một nét đẹp tài hoa không ai có được. Không chỉ vậy, qua sự trân trọng của tác giả đối với những tài năng bậc trung học và những lời chúc tha thiết của thầy hiệu trưởng, tác giả thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với vẻ đẹp của những tài năng và sự hoài niệm về những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc đang dần mai một.

Không chỉ là một nghệ sĩ tài năng và được đào tạo bài bản, mà còn là một anh hùng bất khuất. Người anh hùng đó đã dám tố cáo sự trắng trợn của triều đình, dám đứng lên đấu tranh chống lại triều đình phong kiến ​​thối nát. Không chỉ vậy, trường trung học không chấp nhận sự giam cầm của tên khốn đó, vì vậy anh ta đã vượt ngục và vào sinh tử nhiều lần. Trong mắt các hậu vệ, huấn luyện viên là người “kiêu ngạo và nguy hiểm” nhất và luôn phải đề phòng. Đối với nhà thơ, ông là một người “cả dân lẫn quân”, còn đối với viên quản giáo, ông giáo cấp hai là một người anh hùng “tức nước đục”, coi thường tiền tài và quyền lực. Từ những điểm nhìn đó, Huấn Cao là người tài giỏi trong mắt mọi người, nhưng người tử tù lại có tấm lòng kiên định và toát lên vẻ cao thượng trong xiềng xích bẩn thỉu.

Là tử tù chờ ngày hành quyết nhưng cô giáo vùng cao không chút sợ hãi, tủi nhục. Dưới sự xúi giục và đòn roi của kẻ bất nhân, Tào Tháo vẫn bình tĩnh dỗ dành rằng mình bị rệp cắn. Anh ta cũng thờ ơ với cách đối xử của quản giáo, cho rằng anh ta đối xử với anh ta chỉ để xin chữ, và anh ta không có ý tốt. Vì vậy, cho dù quản ngục có mắng chửi nặng nề, cũng không sợ bị quan hạ độc. Cho dù là thật, hắn cũng không dám van xin. Trong tất cả phong thái hiên ngang, bất khuất ấy, ta thấy rằng Huấn Cao là định nghĩa hoàn hảo nhất về một con người tài hoa, hiên ngang và quyền lực.

Tào Tháo không chỉ là anh hùng, mà còn là người có thiên lương và tấm lòng cao đẹp. Tào Tháo có tài viết chữ đẹp nhưng không phải ai cũng viết được cho ông. Không phải vì tự cao tự đại mà vì ông chỉ viết cho những người biết trân trọng cái đẹp và cái tài. Vì vậy, Huấn Cao chỉ viết hai bộ tứ tuyệt và một bức trung đạo tặng ba người bạn thân trong đời. Thấy quản ngục ưu đãi mình, anh ta gạt đi, cho rằng quản ngục có ý đồ xấu. Nhưng khi nhà thơ thực hiện xong tâm nguyện cao cả của mình, thì cô giáo cấp 3 suýt thốt lên: “Tôi đã phụ một tấm lòng trên đời”. Do đó, thực hành thư pháp cấp cao đã trở thành một “cảnh tượng chưa từng có”.

Xem Thêm : Hình ảnh Zoro ngầu 3D tuyệt đẹp

Trong truyện Chữ người tử tù, vẻ đẹp tự nhiên của con người không chỉ tồn tại ở những ngôi trường phổ thông, mà còn ở cả quản ngục và thi nhân. Với hai chữ “thiên lương” này chính là sự kính trọng, khâm phục, kính trọng đối với tài năng của Tào Tháo.

Ở những dòng cuối tác phẩm, Nguyền Tuân đã để vẻ đẹp của trái tim và ánh sáng của “lương tâm lương tri” tỏa sáng rực rỡ, để tài năng và vẻ đẹp anh hùng của anh tỏa sáng trong ngục tù. .Sự thống nhất giữa hiền tài và anh hùng đã làm toát lên vẻ đẹp nhân cách cao quý của Tào Tháo. Đây cũng chính là mẫu anh hùng lý tưởng, mỹ nhân mà Nguyễn Tuân hằng tìm kiếm. Cũng chính những lý tưởng thẩm mỹ đó đã chi phối câu chuyện, tạo nên sự đổi ngôi bất ngờ khi người tù bị kết án trở thành bà trùm ban sắc đẹp và dạy cách sống, còn viên cai ngục thì nhún nhường và khiếp sợ. Hình ảnh cao lớn cũng đã trở thành biểu tượng cho sự chiến thắng của ánh sáng trước bóng tối. Cái cao cả của cái đẹp đối với cái tầm thường và đê tiện; và lòng dũng cảm anh hùng chống lại thói xu nịnh và nô lệ.

Qua từng nét vẽ của Nguyễn Tuân, nhân vật Huấn Cao được thể hiện sinh động, uy nghiêm khiến độc giả càng thêm khâm phục. Để làm nổi bật vẻ đẹp của Huấn Cao, Tuân Nguyễn đã đặt nhân vật này vào tình huống truyện độc đáo khi Huấn Cao gặp quản giáo và thi nhân. Đây là cuộc gặp gỡ giữa người tử tù và viên cai ngục, đồng thời cũng là cuộc gặp gỡ của những “chiến hữu”.

Để miêu tả trường trung học và làm nổi bật chiến thắng của cả tài năng và ngoại hình, Nguyễn Công Công đã sử dụng triệt để sức mạnh của thủ pháp tương phản. Đó là sự tương phản giữa ánh sáng và bóng tối, giữa cái đẹp siêu phàm và cái đẹp trần tục, giữa tài năng văn chương và môi trường văn chương…

Ngôn ngữ miêu tả nhân vật của Nguyễn Tuân cũng rất phong phú. Ông sử dụng nhiều từ Hán Việt, với giọng điệu của một đấng trượng phu ngày xưa, làm nổi bật vẻ đẹp của thời đại huy hoàng trong hình tượng thanh cao của mình. Có thể nói, thành công của “Lời nói của tử tù” chính là việc tạo hình một nhân vật tài năng, nhân cách trong sáng, nghĩa khí siêu phàm. Tài năng, vẻ đẹp và tâm hồn chiến thắng nhơ nhớp trần gian, đánh bại thói hư tật xấu một cách trơ trẽn, thể hiện lí tưởng thẩm mĩ và ý nghĩa nhân văn sâu sắc của nhà văn. hình ảnh.

Phân tích đào tạo cao – Mẫu 15

Tác phẩm “Lời người tử tù” và truyện ngắn “Lời người tử tù” trong tập truyện “Vang bóng một thời” của Nguyễn Tuấn là những tác phẩm tiêu biểu, có nhiều tác phẩm xuất sắc đạt được thành công về nội dung và nghệ thuật. Bên cạnh bút pháp lãng mạn, thủ pháp nghệ thuật tương phản… thì nghệ thuật miêu tả nhân vật cũng gây ấn tượng khó phai và góp phần làm nên thành công của truyện. Thuyết nhân vật cao, đặc biệt là diễn biến tâm lý, thái độ của lão huấn luyện viên đối với quản ngục.

Các nhân vật cấp cao xuất hiện trong tác phẩm “Một nhân vật người tù” đều là những anh hùng, đầu ngẩng cao, chân đạp đất, văn võ song toàn. Vì thầy có lòng nhân ái bao la, đồng cảm với những người dân vô tội, nghèo khổ, bị tầng lớp thống trị tàn ác áp bức, bóc lột nên thầy đã cùng nhân dân nổi dậy chống lại triều đình. Nhưng cuộc khởi nghĩa không thành công, ông bị triều đình bắt giam chờ ngày hành quyết.

Chính trong ngục tù tăm tối ấy đã diễn ra một cuộc gặp gỡ bất thường giữa hai nhân vật khác thường: một người là viên cai ngục, đại diện cho chính quyền phong kiến ​​thối nát và bảo thủ lúc bấy giờ; một người là một tử tù được đào tạo bài bản—“ The Rebel”; một anh hùng không hài lòng với phép thuật đứng lên nổi dậy. Trong xã hội, họ là hai thế lực thù địch, đối lập nhau.

Một người đã qua đào tạo biết rõ điều này hơn bất kỳ ai. Anh ta tỏ ra khinh thường và coi thường những người trong nghề. Nhưng ở đời đâu ai biết trước được điều gì, viên cai ngục tưởng chừng là một kẻ tồi tệ, bảo thủ, ai ngờ con người này lại có tấm lòng “độc tài”, sở thích cao thượng và yêu văn sâu sắc. Sau khi Huấn Cao hiểu được tâm tư của viên quản ngục, thái độ của ông đã thay đổi: từ khinh thường khinh bỉ chuyển sang kính trọng và yêu mến nên ông đã đồng ý nhận lời. Không những thế, Huấn Cao còn dùng những lời trăn trối cuối cùng để thuyết phục viên quản ngục trở về trời.

Quản ngục lần đầu tiên “xuất đầu lộ diện”, Huấn Cao vẫn tỏ ra ngạo nghễ trước uy quyền của ban quản giáo. Anh vẫn giữ vẻ bình tĩnh, với thái độ phớt lờ và thách thức: “Rõ ràng là rất mạnh”. Việc học cao mà “cúng nặng đầu tháng” đã phá vỡ sự trang nghiêm của nhà tù. Trong tù hắn vẫn ngang tàng, không trịch thượng. “Nửa tháng” nhưng quản giáo lại ưu ái, “đối xử” đặc biệt với anh và các đồng đội vì anh mê viết, còn quản giáo thì tỏ ra “khinh thường”. Khi người quản giáo “mở cửa phòng đóng kín và khẽ hỏi huấn luyện viên”: “Anh muốn gì thì cứ nói cho tôi biết, tôi sẽ cố gắng đáp ứng”, anh ta gạt đi và lạnh lùng đáp: “Anh nói cái gì? Tôi cần, chỉ yêu cầu Làm ơn đừng đặt chân vào đây nữa.” Câu trả lời thô lỗ, kiêu ngạo. Giáo viên trung học không quan tâm đến việc trả thù những người xúc phạm. Anh ấy rất thoải mái và bình tĩnh.

Thái độ nói trên của người hướng dẫn cao cấp đối với quản giáo là không thể tránh khỏi. Vì học cao không hiểu được tâm tư của người tù. Trong suy nghĩ của Huấn, hắn chỉ là một kẻ xấu xa, độc ác, đại diện cho chính quyền phong kiến ​​thối nát mà hắn căm ghét: hắn là kẻ thù của hắn. Anh ta không chỉ có tài năng xuất chúng mà còn có một nhân cách và tinh thần anh hùng. Anh ta có nhân cách cao thượng, trong mắt cấp trên, quản giáo chỉ là một tên lưu manh ăn bám chính quyền phong kiến ​​thối nát, anh ta vô cùng căm ghét: ai cũng là kẻ đê tiện đáng xấu hổ, chẳng khác gì bình thường!

Nếu cốt truyện phát triển theo hướng này thì sẽ rất tốt. Nhưng Nguyễn Công không muốn đi theo con đường tầm thường đó. Mỗi tác phẩm của anh đều phải tinh xảo và đạt đến cảnh giới hoàn mỹ. Như chúng ta đã biết, Ruan Jun là một nhà văn lãng mạn, yêu thích, ngợi ca và tôn thờ cái đẹp. Các nhân vật xuất hiện trong tác phẩm của ông phải là hiện thân của cái đẹp. Vai trò Warden cũng không ngoại lệ. Ở con người ấy ẩn chứa một tâm hồn trong sáng, có khí chất cao thượng. Để bạn đọc hiểu rõ hơn, Tuấn Nguyễn mượn thái độ của học sinh cấp 3 đối với quản giáo – một thái độ hoàn toàn khác, đối lập hoàn toàn ngay từ đầu.

Tào Khang vô cùng hối hận, hắn “nghĩ nghĩ rồi cười”: “Ta cảm nhận được tấm lòng tài hoa có một không hai của ngươi. Ta thật không ngờ một người như chủ nhân ở đây lại có sở thích cao thượng như vậy. Ta suýt chút nữa đã chết rồi.” Vì thế, tuy là người “viết hoa”, “trừ bạn tâm giao”, “không nói lời nào”, nhưng hôm nay, những dòng cuối cùng của cuộc đời ông dành tặng cho viên quản ngục. Chẳng lẽ lúc ấy quản giáo đã trở thành “tâm phúc” của trường trung học? Một người nào đó được trường trung học tin cậy có thể cung cấp “chữ viết tay cuối cùng của anh ấy.” Không chỉ như vậy, hắn còn coi quản giáo là chỗ dựa của ba ba, thuyết phục hắn: “Ta khuyên quản giáo đổi chỗ ở… tìm quê mà ở… nghĩ đến chơi chữ.” Khó duy trì một cuộc sống tốt đẹp ở đây, Sau đó làm ô uế cuộc sống tốt đẹp. “Thái độ của cô giáo trung học đối với viên cai ngục đã hoàn toàn thay đổi. Đoạn văn tả cảnh như lời đã gợi cho người đọc rất nhiều cảm xúc, xứng đáng là “cảnh” đẹp nhất trong văn học Việt Nam.

Đó là một “cảnh tượng chưa từng có”. Nguyễn Tuấn hẳn đã dồn hết tài năng và sự lãng mạn của mình để bay vào khung cảnh này. Viết chữ thường đẹp được thực hiện ở một nơi sang trọng, cao cấp như nghiên cứu. Ở đây, nó diễn ra trong một nhà tù tối tăm. Lúc nửa đêm, trong tù, vài giờ trước khi bị xử tử. Ở nơi chật hẹp, âm u, tối tăm đó. Một tù nhân bị “còng tay vào cổ và mắt cá chân” đang viết dòng chữ “Cuối cùng” bằng chữ in đậm. Cúi xuống bên cạnh anh ta là cai ngục, sợ hãi.

Không gian yên tĩnh, tĩnh mịch, nếu có một âm thanh nào đó thì đó là giọng nói của Cao Tấn, giọng nói của một người phụ nữ xinh đẹp,… thôi thúc người ta quay về với giọng hát đẹp đẽ” Ở đây rất khó hiểu, Tôi khuyên thầy… về quê, chớ ở đây tâm hồn và nhân phẩm của thầy bị hoen ố Còn quản giáo chỉ biết nghẹn ngào “Đồ ngốc, xin gặp ta” Vậy là cái đẹp đã thay đổi cái xấu, cái ác của Tào Tháo Lời khuyên: “Đây không phải là nơi treo lụa” cũng chắc chắn Một điều: cái đẹp không thể chung sống với cái ác, không thể chung sống với cái ác, không thể chung sống với cái ác. vẻ đẹp và vẻ đẹp vang vọng… Sau đó, Huấn Cao và viên quản ngục đối diện với ông đã vô cùng kính trọng Tập hợp lại với nhau và trân trọng vẻ đẹp và vẻ đẹp của cuộc đời này.

Thái độ của thượng tế đối với quản giáo thay đổi cũng không có gì đáng ngạc nhiên, cũng không phải là không có lý. Bởi vì sự thật là, linh mục là một người đàn ông dũng cảm, nhưng cai ngục không hoàn toàn xấu. Còn gì bằng khi gặp nhau và yêu nhau, kính nhau như khách. Vì vậy, chúng ta có thể hiểu con đường của họ từ đối lập đến hòa hợp trong tiếng thơm của chữ thiện. Không chỉ vậy, trong nhân cách huấn luyện viên cao cả, ông còn là một người nhân hậu đầy tế nhị, độ lượng và tôn trọng. Anh cảm thấy trái tim mình dành cho thuật ngữ tội nhân giữa những người đàn ông tốt. Trong ngục tù, cuối đời không ngờ gặp được tri kỷ tri ân!

Nhạc Tuấn đã miêu tả thành công tâm trạng, thái độ của Huấn Cao đối với viên cai ngục, làm nổi bật nhân vật Tào Tháo – một người tài hoa, khí chất trong sáng, dũng cảm bất khuất. Đó là hình tượng con người có nhân cách cao đẹp – biểu tượng hoàn hảo của cái đẹp, cái thiện. Thông qua diễn biến tâm lý của các nhân vật được rèn luyện cao độ, tác giả khẳng định hai điều: cái thiện có thể sinh ra cái ác nhưng không thể cộng sinh, cái thiện và cái ác có thể lẫn lộn, cái đẹp có thể cảm hóa. là con người.

Huấn Cao là một hình tượng văn chương hoàn hảo và đẹp đẽ nhất trong lịch sử văn học Trung Quốc. Nhưng hình ảnh đó không hề cứng nhắc và khô khan. Ngược lại, nó hiện lên vô cùng sinh động dưới ngòi bút tài hoa của Nguyễn Tuân. Với phong cách tạo hình nhân vật độc đáo của mình, Ruan Jun đã tạo nên một hình tượng cao ngạo, bất khuất, chân thành và tài năng, biết yêu nghệ thuật, tôn trọng lòng người và biết đề cao phẩm giá con người. Điều này cũng khẳng định sự thành công về nghệ thuật của Nguyễn Duẩn trong việc miêu tả tâm lí nhân vật, đồng thời một lần nữa ngợi ca phong cách nghệ thuật tài hoa, độc đáo của Nguyễn Duẩn trong nền văn học Việt Nam.

Phân tích huấn luyện cao – mẫu 16

Nguyễn Tuấn là nhà văn cả đời theo đuổi cái đẹp, trước Cách mạng tháng Tám ông coi cái đẹp là tôn giáo của mình, ông theo đuổi cái đẹp trong thời đại huy hoàng. Đó có thể là thú thưởng thức trà, sự tinh tế khi ngắm trăng, cách ăn mạch nha, v.v., tất cả đều được ông nâng lên một tầm cao mới. Trong số thú vui ấy, không thể không kể đến lối chơi chữ tao nhã được Nguyễn Tuân tái hiện trong các tác phẩm viết về tử tù. Tác phẩm không chỉ là thú chơi tao nhã mà còn phản ánh tư cách, khí chất của một tài năng được đào tạo bài bản.

Xem Thêm: Chiếu là gì? Tác phẩm thể loại chiếu? Đặc điểm của thể loại chiếu?

Thầy là một nhà Nho, một nhà yêu nước. Trong các tác phẩm, Nguyễn Côn không nói về trình độ học vấn của mình, nhưng độc giả ít nhiều đoán được tài năng văn chương kiệt xuất của ông. Ruan Yuan chỉ đề cập đến nét chữ vuông và đẹp của ông Huân, nổi tiếng khắp tỉnh: “Nét chữ của ông rất đẹp và rất vuông.” Được treo nét chữ của ông ở nhà là niềm vinh dự và hạnh phúc của mọi người. Và cai ngục khao khát những lời của thầy tế lễ thượng phẩm. Trong những ngày bị huấn luyện trong tù, viên cai ngục đã có một thái độ và tầm nhìn độc đáo đối với anh.

Khác với phong tục đón tù nhân thông thường, quản giáo chào đón những tù nhân mới bằng ánh mắt dịu dàng. Warden, kính trọng và ngưỡng mộ tài năng và nhân cách của huấn luyện viên. Tào Tháo không chỉ văn đẹp mà võ công cũng cao. Cái hay của người này là văn võ song toàn. Xưa nay người mất võ công mất võ công, ít ai có được tuyệt thế song toàn như hắn. Đây là một con người đẹp đẽ, hoàn hảo.

Giấc mộng chẳng thành, Tào Tháo bị bắt vào ngục chờ ngày xử tử. Tuy nhiên, thử thách đó cũng là cơ hội để anh thể hiện những điểm mạnh khác của mình: lòng dũng cảm kiên định và vẻ đẹp của thiên tài tuyệt đối. Chữ đẹp và là báu vật đối với mọi người, nhưng ông chưa bao giờ trao nó cho ai vì bị uy quyền hay đồng tiền mê hoặc. Với anh, chữ viết là điều thiêng liêng nên phải tìm được người phù hợp và biết nâng niu, trân trọng thì mới đem tặng.

Là người theo Nho giáo, Tào Tháo biết tình thế bất công nên dám tìm cách khác để chống lại sự thối nát của triều đình. Cuộc khởi nghĩa thất bại, ông bị bắt vào tù với thái độ bất khuất. Đứng trước quản ngục, anh ta không cúi đầu, cũng không sợ hãi, anh ta di chuyển kiên quyết và dứt khoát, bất chấp lời đe dọa của quản ngục: “Thầy lạnh lùng, cúi đầu xuống, cúi đầu xuống. Thang đi xuống đến bệ đá.” Đánh nó bằng một tiếng nổ. “Một hành động rèn luyện nâng cao với các bạn tù. Được đào tạo bài bản ở đỉnh cao – ngay cả trong hoàn cảnh ngặt nghèo, anh ấy vẫn đứng vững như một nhà lãnh đạo.

Anh thẳng thắn chấp nhận cách đối xử của quản giáo. Không những thế, khi đến phòng giam, viên cai ngục còn ân cần, ân cần, khinh khỉnh hỏi: “Anh hỏi tôi muốn gì, tôi chỉ muốn một điều, đó là anh đừng bước vào phòng”. Đứng trước viên cai ngục – một người đại diện cho quyền lực, hắn không sợ luật pháp thời đó, không sợ tù tội, đòn roi, cho dù nhận được tin dữ, ngày mai hắn sẽ được thả. Lên máy chém, Huấn Cao vẫn điềm nhiên nở nụ cười. Anh là một người dũng cảm với tinh thần thép đáng khâm phục.

Đằng sau Iron Man và sự dũng cảm của anh ấy, còn có hình ảnh của một giáo viên cấp hai ngây thơ và hiền lành. Khi biết được nguyện vọng cao cả của người cai ngục, huấn luyện viên Gao ngay lập tức đồng ý mà không do dự, và ông đã hối hận một cách chân thành: “Tôi đã suýt đánh mất trái tim của mình trên thế giới này”. Cô giáo vùng cao thực sự cảm động trước tấm lòng của viên cai ngục, bởi trong hoàn cảnh ngục tù, hiếm có kẻ chỉ bội bạc, độc ác mà lại có những sở thích trong sáng, cao đẹp như vậy. Có lẽ đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, Huấn Cao đã tìm được cho mình một tri kỉ, một tri kỷ biết trân trọng và yêu cái đẹp.

Những phẩm chất cao đẹp của huấn luyện viên Tào một lần nữa tỏa sáng, thể hiện nó một cách sống động bằng lời nói, một cảnh tượng chưa từng có. Thông thường người ta cho và nhận lời ở những nơi sạch sẽ, yên tĩnh, trang nghiêm, trang nghiêm. Cảnh ăn xin, ăn xin trong tác phẩm diễn ra trong một nhà tù tối tăm và bẩn thỉu, nơi luôn chỉ có cái ác và cái ác, và đây cũng là đêm cuối cùng trước khi Huấn Cao bị kết án tử hình. Anh đã viết lại câu nói cuối cùng để lại cho cuộc đời mình những gì đẹp đẽ và tinh túy nhất.

Trong cảnh tối tăm ẩm ướt, một tù nhân với cổ còng, chân bị cùm đang mạnh dạn viết chữ trên mảnh lụa trắng còn nguyên vẹn. Những người đứng bên cạnh anh khiêm tốn đứng trước người đại diện xinh đẹp của Thiên Long, họ trân trọng và trân trọng từng lời anh dạy. Những người đó hoàn toàn choáng ngợp trước vẻ đẹp. Không chỉ như vậy, Gao Xun còn khiến quản ngục rung động chưa từng có, thuyết phục quản ngục rời khỏi nơi này, để tiên dược vĩnh viễn lưu lại nơi này, làm ô uế đạo trời sinh. Trái đất. Viên quản ngục đáp lại bằng những hành động, cử chỉ khiến ta xúc động: cúi chào nhau, cúi chào người tù bị kết án… Cảnh tượng thật khó tả, là kết tinh của nhân cách, giá trị tư tưởng của các nhân vật. công việc.

Nghệ thuật miêu tả nhân vật mang nhiều dấu ấn của chủ nghĩa lãng mạn, của những con người tài hoa, tài hoa. Sử dụng cường điệu, phóng đại, tương phản để tô đậm nét tính cách của các nhân vật. Ngôn ngữ giàu ý nghĩa, sử dụng nhiều từ Hán Việt mang màu sắc cổ kính, gợi cho người ta nhớ về vẻ đẹp của một thời oanh liệt.

Thông qua nhân vật Huấn Cao, Nguyễn Tuấn gửi gắm thông điệp ý nghĩa về cái đẹp chiến thắng cái ác, cái thiện chiến thắng cái ác, ánh sáng vượt qua bóng tối. Qua việc ca ngợi tấm lòng tu thân của tác giả, nhớ về nét đẹp văn hóa truyền thống dân tộc, nhớ về một trang sử anh hùng. Ca ngợi cao là một biểu hiện bí mật của lòng yêu nước. Đồng thời, ông cũng thể hiện quan điểm thẩm mỹ, cho rằng cái đẹp luôn phải đi đôi với cái thiện. Điều này cùng với những nét nghệ thuật ngôn ngữ, ngữ điệu độc đáo đã góp phần xây dựng thành công nhân vật được rèn luyện cao độ.

Phân tích huấn luyện cao – mẫu 17

Có thể nói, phong cách nghệ thuật của Nguyền trước Cách mạng tháng Tám có thể tóm gọn trong chữ “ngông”. Đặc biệt là tác phẩm “Death Row’s Words” thể hiện phong cách này. Truyện ngắn khắc họa một dáng người cao lớn tiêu biểu cho nghệ thuật thư pháp và phẩm chất nhân văn của thời “cực thịnh” xưa.

Nhất Nguyên là nhà văn tài hoa, độc đáo, uyên bác, đồng thời cũng là nhà văn “cả đời đi tìm cái đẹp”. Mỗi tác phẩm của Nguyễn Tuân là một hành trình ngược dòng thời gian để đánh thức và làm sống dậy những vẻ đẹp dân tộc đã phai tàn. Truyện ngắn “Lời của người tử tù” có liên quan đến nghệ thuật của Guoshu, trong đó Tào Tháo là nhân vật tiêu biểu. Tính cách cao quý được thể hiện ở món quà tâm hồn và lòng dũng cảm, và cả ba đều ở đỉnh cao.

Trước hết, Tào Tháo là nhân vật noi gương người anh hùng Tào Tháo. Đào tạo cao hơn xuất hiện thông qua tin đồn, giống như truyền thuyết. “Được đào tạo bài bản? Đó có phải là người mà tỉnh ta vẫn khen viết nhanh và đẹp không? Nét chữ của huấn luyện viên Cao phản ánh tâm hồn của một con người, và quản giáo mới “quên ăn quên ngủ” để làm theo lời anh ấy. Một người được đào tạo bài bản cũng là người có khả năng giải mã và Người vượt ngục. Ông cũng là người đi đầu trong cuộc đấu tranh giải phóng con người khỏi ách áp bức bóc lột của các chế độ đương thời. Tuy đã mất đi vóc dáng nhưng ông vẫn được kính trọng. Tài năng được bộc lộ hết.” Một người tù già với xiềng xích trên mắt cá chân của anh ấy đang dập những nét chữ vuông vức sáng sủa khát vọng sống của anh ấy như một kẻ lang thang”. Nét chữ đó cũng có sức lay động lòng người. Những dòng chữ hiệu quả dường như có sức mạnh kỳ diệu để giải cứu người cai ngục khỏi chiếc lồng tù chung thân và trở về với thế giới chân thực Qua đó, Nguyễn Tuấn muốn khẳng định rằng tài năng của người nghệ sĩ không chỉ thể hiện ở sản phẩm họ tạo ra mà còn ở giá trị tình cảm nhân văn của chính sản phẩm đó.

Thứ hai, Nguyễn Tuấn đã xây dựng hình tượng học sinh cấp 3 với hình ảnh luồng trong sáng, hồn nhiên. Gaoshi là một người không chấp nhận cái ác. Dù lâm vào cảnh thất bại thảm hại nhưng Huấn Cao không bao giờ chấp nhận bất cứ điều ác nào. Đối với các nhân vật, nhà tù là nơi “guồng quay” của những kẻ cặn bã, nơi cái ác tồn tại. Gaojiao không chỉ tỏ ra “khinh thường đồ vật”, mà còn khuyên cai ngục – những cai ngục luôn giữ trái tim “khác người” từ bỏ nhà tù, để không làm ô nhiễm cuộc sống lương thiện.

Cuối cùng Tào Tháo cũng là anh hùng. Dù bị kết án tử hình nhưng thầy giáo vùng cao hầu như không nguôi ngoai. Huấn luyện viên cao vẫn thờ ơ với thuật ngữ này. Trong một căn phòng tối chật chội, bức chân dung của một người trở nên to lớn và ngoạn mục. Nhà tù – nơi cái ác ngự trị dường như nhường chỗ cho vô tội vạ. Những ngọn đuốc sáng rực “rung rinh” chất chứa trong lòng họ sự căm phẫn chế độ không thể khuất phục. Than hồng của ngọn lửa rơi xuống đất với một tiếng rít giận dữ. Ánh đèn soi sáng chân dung người anh hùng. Giáo dục đại học dường như là kết tinh của phẩm chất, tâm hồn tự do, phóng khoáng, bất khuất của dân tộc Việt Nam.

Tóm lại, qua truyện ngắn “Chữ người tử tù”, Nguyễn Nguyên đã xây dựng thành công hình tượng nhân vật cao bằng tư tưởng và văn chương của mình thông qua nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật tài hoa. Một không gian câu chuyện đầy màu sắc điện ảnh và cốt truyện độc đáo. Nguyễn Tuân đã thực sự phát huy, phục hưng và kế thừa những nét đẹp của văn hóa dân tộc với tác phẩm này.

Phân tích huấn luyện cao – mẫu 18

Trong nền văn học Việt Nam, mỗi nhà văn, nhà thơ đều dồn hết tâm huyết, tâm tư, ý tưởng của đời mình vào việc sáng tạo nhân vật cho tác phẩm của mình. Có thể kể đến việc nam nhà văn Huấn Cao đã dùng ngòi bút nhân đạo và tình cảm nhân văn để tạo nên hình tượng nhân vật chí phèo-thị hà trong xã hội bấy giờ. Hay nhân vật kiều xấu số trong truyện “Hoa kiều” của đại thi hào Nguyễn Du thể hiện nhân sinh quan của một cô gái tài hoa nhưng bất hạnh. Còn với Nguyễn Côn, một nhà văn đi tìm vẻ đẹp phi thường của con người, ông đã phác họa hình ảnh con người cao lớn trong nhân vật “ngục”. Tu thân cao thượng tượng trưng cho vẻ đẹp của một con người tài hoa, uyên bác, tài hoa mà anh dũng bất khuất.

Những chữ trên tên tử tù vốn là dòng cuối, đăng trên tạp chí “Tao Đàn” năm 1939, gây chấn động một thời. Tập truyện này gồm 11 truyện, là kết tinh của tài năng uyên bác và ngòi bút sắc bén của Nguyễn Côn. Hình tượng nhân vật được trau chuốt có gì đó rất riêng và để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Điều đầu tiên xuất hiện ở trường trung học là hình ảnh của một người có tài thư pháp rất tốt. Theo lời của quản giáo, “Nét chữ của ông rất đẹp và vuông vắn, có nét chữ của ông treo trong nhà là một báu vật trên đời.” Nhưng ông nổi tiếng khắp tỉnh, tài năng của ông được ngưỡng mộ và ngưỡng mộ, và mọi người đều ngưỡng mộ. muốn xin chữ đem về treo cổ. Những người như cai ngục chắc chắn sẽ bị thu hút bởi từng bước đi của anh ta và đắm chìm trong đó. Bởi chữ của Huấn Cao không chỉ đẹp mà còn thể hiện hoài bão của cả một đời người, thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với nét chữ truyền thống của dân tộc.

Nhưng một nhân vật được đào tạo bài bản không chỉ tài giỏi, văn hay, trí tuệ mà khi vào tù còn có chí khí hơn người. Bị bắt vì tội cầm đầu cuộc nổi loạn, nhưng anh ta thực sự là một anh hùng dám đứng lên, đó là lẽ phải, vì vậy anh ta không có gì phải sợ hãi, nhưng anh ta vẫn tự hào về công việc của mình. Những chi tiết thể hiện hình ảnh một người huấn luyện viên cao lớn và ngay thẳng: “Người huấn luyện viên cúi xuống, khuỵu xuống nặng nề, đẩy thang lên đỉnh thềm đá, đập cái rầm một cái”. Nguyễn Tuấn gợi lên hình ảnh người anh hùng dũng cảm muốn phá bỏ xiềng xích dưới ách nô lệ. Điều này càng thể hiện rõ ở chi tiết thầy giáo vùng cao không muốn được viên quản ngục đối xử ưu ái. Huấn luyện viên kiên quyết nói: “Ngươi hỏi ta muốn cái gì? Ta chỉ muốn một thứ. Ngươi chưa từng đặt chân tới nơi này.” phục tùng giai cấp thống trị độc đoán. Dù đã chết nhưng ông không hề sợ hãi những kẻ đang nắm giữ vận mệnh của mình, ngược lại, ông vẫn làm ngơ trước lời mời gọi đó và thờ ơ. Đây rõ ràng là vẻ đẹp hào hùng và khí chất phô trương của cô giáo cấp hai đầu ngẩng cao, chân đạp đất.

Cái đẹp cuối cùng mà chúng ta thấy ở nhân vật này chính là nhân cách trong sáng, cao thượng của người huấn luyện viên. Điều này được thể hiện trong cảnh anh hứa với cai ngục. Ông Duẩn thẳng thắn nói: “Trong đời tôi cũng đã từng viết “Bình vuông” và “Trung đạo đồ” cho ba người bạn. Tôi không phải sinh ra trong vinh hoa phú quý mà ép mình phải viết”. Chữ của ông tuy không bao giờ nguệch ngoạc, nhưng chắc quý và nâng niu lắm nên ông mới viết được nét chữ “chạy rông cả đời”. Nhưng ông dùng từ lạ cho viên quản ngục vì ông nhìn thấy ở viên quản ngục một lương tâm trong sáng và tấm lòng của viên quản ngục dành cho mình. Khung cảnh được trình bày đẹp đẽ giữa người nâng niu con chữ và người viết chữ “mạnh dạn vạch từng chữ trên nền lụa trắng” Tinh thần tài hoa. vượt trội. Nói xong, Huấn Cao nói với quản ngục: “Nơi này loạn rồi, ta khuyên quản ngục nên đổi chỗ ở đi. Đây không phải là nơi để treo những bức tranh lụa vuông thư pháp sặc sỡ, mà là nơi chứa đựng hoài bão của nhân sinh.” Câu nói của huấn luyện viên Tào cho thấy ông không chỉ có một Tianlong thuần túy, mà còn là một người tôn trọng Tianlong của người khác, hy vọng người đó có thể giữ được lương tâm của mình.

Tào Tháo là một nhân vật điển hình trong các tác phẩm của Ruan Kun, từ nhân vật này, chúng ta không chỉ thấy được tài năng, khí chất mà còn thấy được lương tâm cao thượng, trong sáng của ông. Người như vậy khó tìm nên từng câu chữ viết ra, tác giả đều bày tỏ sự khâm phục, ngưỡng mộ đối với con người tài hoa, hiểu biết ấy. Đó là người mà Nguyễn Thuấn cả đời theo đuổi, cũng là nét độc đáo trong lối viết của ông.

Đọc truyện ngắn người tử tù, ta cảm nhận rõ hơn vẻ ngoài đẹp đẽ của những nhân vật học đường, đồng thời cảm phục tinh thần bất khuất của những vị anh hùng xưa dám đứng lên bảo vệ chính quyền. Trong thời bình vẫn cần những con người có phẩm chất này để giữ vững phẩm chất của người Việt Nam.

Phân tích huấn luyện cao – mẫu 19

Truyện ngắn “Lời người tử tù” của tác giả Nguyễn Tôn lấy học sinh trung học làm hình tượng trung tâm, là kiểu nhân vật tiêu biểu trong các tác phẩm của ông. Loại nhân vật trong tác phẩm của Nguyễn Tuân là những nhà Nho ở độ tuổi cuối đời, có tài nhưng không thích nghi với xã hội, họ là những nghệ sĩ tài năng ở bất kỳ ngành nào.

Vai học sinh trung học là nhân vật xinh đẹp, tài năng và tuyệt vời nhất trong các tác phẩm của Nguyễn Duẩn. Hình tượng học sinh cấp 3 dựa trên một nhân vật có thật trong lịch sử, đó là Cao Bá Nhã, một danh nhân rất tài giỏi, đi theo con đường khoa bảng nhưng không vì bất mãn với chính quyền mà trở thành người thường. Vương triều phong kiến. Anh là người đẹp hơn người đó, anh cả đời chỉ “tôn thờ hoa mai”, cũng chỉ nhận mình là mỹ nhân. Tác giả Nguyễn Côn kính trọng những danh nhân hiền tài, tự hào về những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc, là một con người giàu lòng yêu nước và tinh thần dân tộc.

Đầu tiên, tác giả đã được đào tạo nâng cao để trở thành một nghệ sĩ rất tài năng, tài năng nhất trong tất cả những người tài năng. Vẻ đẹp cả về tài năng và ngoại hình được thể hiện gián tiếp qua câu chuyện của nhà thơ và người quản giáo, người ta đồn rằng đó là tài năng của cô giáo, nét chữ rất đẹp, nhanh nhẹn nhưng rất vuông vắn. Lời nói của anh ấy dường như thể hiện khát vọng cả đời của anh ấy, anh ấy không buộc mình phải tuân theo các quy tắc, khát vọng của anh ấy vượt trội hơn nhiều so với những người khác, và anh ấy thích tự do đi lại ở nhiều nơi.

nguyen tuyen khắc Huấn luyện viên Tào là một nghệ sĩ tài năng theo cách riêng của mình, ông chỉ nói hai từ “ba người bạn tri kỷ”. Hắn là bằng hữu của hắn, nhưng hắn phải rất thân thiết với hắn, hắn tin tưởng hắn sẽ nói cho hắn biết, người bình thường còn khó nhìn ra hắn lời nói, huống chi bị hắn nói ra. Nhìn bề ngoài, giáo viên trung học có vẻ là một người tài năng có năng khiếu nghệ thuật, nhưng anh cũng cảm thấy mình có năng khiếu nghệ thuật, và chữ viết rất đẹp, nhưng không phải vì vậy mà có thể tùy tiện đưa ra.

Tiếp theo, tác giả Nguyễn Tuân miêu tả Huấn Cao là một anh hùng thích phô trương. Huấn luyện viên Gao là một người có tài năng và bản lĩnh hơn người thường, có khí chất anh hùng và khí chất nam nhi. Bản thân Huấn Cao là một nhà Nho yêu nước, nhưng ông không đi theo con đường làm quan mà chọn cho mình một con đường hoàn toàn khác, đó là nghề thầy giáo. Về phía nhân dân lao động nghèo khổ, họ kiên quyết phản đối sự bất công của triều đình phong kiến ​​lúc bấy giờ. Lý tưởng sống của Người là lý tưởng cao cả của nam nhi, Người không đấu tranh cho quyền lợi của mình mà đấu tranh cho quyền lợi đứng về phía người nghèo, đứng về phía nhân dân, đấu tranh đòi công bằng cho người nghèo. Tào Tháo là một anh hùng không biết sợ hãi, từng bị quân đội triều đình giam cầm, nhưng anh ta có khả năng phá khóa và vượt ngục.

Trong tù có hình ảnh một thầy giáo cấp 2. Thầy là người lãnh đạo và là người đầu tiên trong số 6 tù nhân chuyển trại. Kinh hoàng, anh ta vứt bỏ xiềng xích và trở thành một anh hùng hào hoa, oai phong, bất khuất khỏi xiềng xích nhà tù. Ngay khi bước vào, anh ta tỏ rõ sự không tán thành của mình đối với những người nhỏ bé, nhà thơ và cai ngục. Anh ta là một người đàn ông được đào tạo bài bản với lương tâm trong sáng, không bị giam cầm, anh ta trân trọng trái tim của viên quản ngục và đồng ý với lời nói của anh ta vì anh ta đã không phản bội trái tim của mọi người. Và cảnh báo viên quản ngục hãy từ bỏ công việc bẩn thỉu này để không phụ lòng tốt và tấm lòng cao cả của mình. Đứng ở địa vị xã hội cao cả, ông coi quản ngục như kẻ thù truyền kiếp, nhưng đứng bên cạnh người nghệ sĩ tài hoa, ông lại coi viên quản ngục như người bạn tri kỷ. Vẻ đẹp, tài năng của một người được đào tạo bài bản có sức lan tỏa và thanh lọc Quản ngục đi theo lẽ phải, thay đổi để tốt đẹp hơn.

Thông qua hình tượng nhân vật được trau chuốt, tác giả tạo ra một hướng liên tưởng lãng mạn khác thường và tinh tế, thể hiện tài năng và phong cách nghệ thuật của chính tác giả Nguyễn Tuân.

Phân tích đào tạo cao – mẫu 20

Chữ người tử tù là một tập truyện ngắn đặc sắc in trong tuyển tập “Kim đồng nhất thời” của Nguyễn Tuấn xuất bản năm 1940. Được đánh giá là: “tác phẩm văn học gần đạt đến độ hoàn hảo” (vu. Yu ). Một trong những điểm làm nên giá trị của tác phẩm này là tác giả đã tạo ra một nhân vật được đào tạo bài bản, cách khắc họa tính cách rất độc đáo.

Tác giả Nguyễn Duẩn (1910-1987) là nhà văn nổi tiếng trước Tháng tám và là nghệ sĩ cả đời theo đuổi cái đẹp. Ông viết nhiều thể loại, nhưng được biết đến nhiều nhất với truyện ngắn và tiểu luận. Trước 81 cm, anh viết về 3 chủ đề. Các chủ đề về bản ngã thay thế, bản ngã đĩ và vẻ đẹp của sự nổi tiếng trước đây không còn vang dội nữa. Sau Cách mạng tháng Tám ông viết cho dịch vụ cm.

Thuật ngữ công trình về số nguyên tố đường tử ban đầu được đặt tên cho dòng cuối cùng đăng trên tạp chí Tao Đàn (1938). Nửa sau, tác giả đổi tên thành chữ “tử tù” in trong Echo Scroll (1940), chữ “tử tù” chỉ nét chữ của những tội nhân bị giam trong ngục. Trong tác phẩm của mình, tác giả đề cao truyền thống văn hóa chơi chữ, ca ngợi những người biết chơi dám chơi, qua đó thể hiện tinh thần yêu nước của nhân vật bậc trung học.

Đối mặt với một xã hội “miền tây Trung Quốc buồn cười”, sự suy giảm của bệnh tâm thần phân liệt và những xung đột xã hội nghiêm trọng dường như khiến mọi người muốn từ bỏ mọi thứ. Tuy nhiên, trong “thời thế anh hùng” vẫn còn một số người, đại diện cho các nhà Nho, nho sĩ tuổi xế chiều không muốn lấy cái “tôi” tài hoa, kiêu ngạo của mình để chống lại xã hội, thế tục; cách sống, như một phản ứng đối với trật tự xã hội đương thời. Trong số những người tài năng này, một nhân vật được đào tạo bài bản nổi bật.

Tào Tháo võ công cao cường nhưng lại có tâm hồn và nhân cách cao đẹp, trong tỉnh ai cũng biết Tào Tháo có tài viết chữ đẹp, tốc độ cực nhanh. Học cao bị thực dân ghép vào tội phản quốc nên ông bị bắt vào tù chờ ngày về nước báo đáp ân tình. Trong những ngày cuối cùng bị giam cầm, Huấn Cao vẫn toát lên vẻ đẹp của một bậc anh hùng hiên ngang, điềm đạm. Từ đó ta thấy được vẻ đẹp của tài năng, chí khí và chí khí của Huấn Cao.

nét chữ đẹp của luyện cao được mọi người ngưỡng mộ. Bởi với gu thẩm mỹ của người xưa, viết chữ đẹp là một nghệ thuật cao quý. Tào Tháo viết chữ Hán rất đẹp, các tác phẩm của ông được coi là tác phẩm nghệ thuật để trang trí nhà cửa. Trong truyện, Nguyển Tuân không trực tiếp miêu tả tài năng và ngoại hình đẹp của Huấn Cao mà làm nổi bật tài năng viết chữ đẹp của ông qua nhân vật quản ngục. Viên cai ngục chơi chữ, và khi biết mình sắp bị đưa vào nhà tù của chính mình, viên cai ngục do dự, không biết phải làm gì với anh ta. Ông già thích rèn luyện trí óc, bèn xuống nước đãi ông rượu thịt. Mặc dù biết đây là chuyện cực kỳ nguy hiểm, nếu có người báo tin, chẳng những mất chức quản ngục, thậm chí cả tính mạng, nhưng hắn mặc kệ, bị huấn luyện đủ loại khinh thường: “Ngươi hỏi ta thứ tôi muốn. j, tôi chỉ mong bạn đừng đến đây.”

Quản giáo sở dĩ kiên nhẫn là bởi vì hắn biết: “Chữ dạy cao đẹp, chữ dạy treo cao trong nhà, là báu vật trong thiên hạ”.

Tại sao những người cai ngục chấp nhận rủi ro để được đối xử cao? Có phải vì vẻ ngoài ngang tàng của anh hùng mà thái độ của người quản lý cửa hàng lại đặc biệt như vậy. Không, mà vì quản giáo kính trọng, ngưỡng mộ và yêu nét chữ đẹp của huấn luyện viên Cao.

Thông qua sở thích của quản giáo, chúng ta có thể thấy những cô gái tài năng ở trường trung học. Vì những lời hoa mỹ của trường trung học, người quản giáo sẵn sàng chịu đựng, chịu đựng mọi lời khiển trách và thậm chí mạo hiểm mạng sống của mình.

Ngoài vẻ ngoài tài năng và xinh đẹp, trường trung học Baihe còn toát lên vẻ đẹp của nhân cách, và nhân cách cao quý của anh ấy đã soi sáng cuộc đời anh ấy. Thay vì cúi mình chịu cảnh bể cá, lồng chim, ông lại đi đấu tranh chống lại triều đình. Điều này làm cho anh ta vượt xa con người

Nhân vật này cũng lộ diện khi bị đưa vào tù. Nhà tù là một nơi tối tăm, nơi mọi người bị bao vây bởi xiềng xích, tra tấn thể xác và tinh thần của họ. Tuy nhiên, khi vào tù, anh đã được huấn luyện bài bản và vẫn kiêu hãnh, bước vào nhà tù tử hình với gông cùm của một tử tù và chờ chết mà anh vẫn không hề sợ hãi.

Hình tượng người anh hùng tuy tàn nhưng vẫn kiêu hãnh thật đáng khâm phục. Đây là nhân cách của con người: “trung, bất năng, bất năng, bất năng, bất năng, vô năng”. Bước vào nhà tù trước mặt rất đông cai ngục, từng khuôn mặt như muốn ăn tươi nuốt sống họ. Nhưng điều này không hề khiến cậu học sinh cấp 3 lo lắng và sợ hãi, cậu lạnh lùng ra lệnh cho 5 người cùng treo lên một cái thang: “Con bọ cắn tôi đỏ cả cổ, tôi phải dỗ chúng nó đi”. Tào Tháo cùng đồng bọn đẩy thang gồm năm người xuống, viên cai ngục mỉa mai dọa: “Các ngươi chỉ cần luyện tập thêm thôi… tạm thời” Nhưng Tào Tháo vẫn bình tĩnh: “Cúi xuống và đẩy mạnh đầu của hắn. Thang đi xuống hòn đá Trên đài.” “. Xà ngang cạnh chiêng vung mạnh đập vào cổ năm người bên cạnh khiến họ sợ hãi run lẩy bẩy, nhưng Tào Tháo vẫn lạnh như băng.

Không chỉ vậy, nhân cách của Tào Tháo còn được thể hiện qua câu nói của viên cai ngục “ngươi cần j cứ nói với ta, ta sẽ làm” khi vào thăm phòng giam. Nếu một người đàn ông không có can đảm để cầu xin, cầu xin anh ta hoặc cảm ơn anh ta. Nhưng tu vi của hắn cao, không có cách nào, hắn không phải bởi vì rượu mà mất trí. Tào Tháo nói: “Ngươi hỏi ta muốn cái gì, ta chỉ muốn một điều, chính là ngươi đừng tới nữa.” Dù sao câu nói này, cao huấn có thể làm cho quản ngục tức giận, đồ ăn cũng không bằng. như trước. Đánh đòn, nhưng huấn luyện viên vẫn nói chuyện. Đây là khí chất của một người kiên cường.

Cao Tấn cũng úp mở về vẻ đẹp và khí chất, rèn luyện vì tiền, quyền lực và tinh thần không lay chuyển: “Tôi sẽ không vì tiền hay quyền lực mà ép mình viết cho bất kỳ ai”. Nhưng khi nhà thơ kể về hoàn cảnh của viên quản ngục, hlv nhận thấy viên quản ngục có tâm hồn trong sáng, yêu cái đẹp, vì cái đẹp mà bất chấp hiểm nguy. Tên cai ngục thực sự là một người tốt, anh ta mê muội nên lạc vào đám cặn bã này, khiến Huấn Cao bất giác: “…tôi có biết không… suýt chút nữa đã đánh mất trái tim thiên hạ”. Đúng là tuy anh là một người lạnh lùng, mạnh mẽ và ngang ngạnh, khi nhận ra bộ mặt thật của tên cai ngục thì tên quản ngục chỉ là cái áo khoác ngoài, nhưng thực ra anh là một người tốt, không có mưu mô, xảo quyệt. Như trước, huấn luyện viên Cao muốn … Thấy thái độ chân thành và tình cảm của quản giáo dành cho mình, anh ta cảm động và quyết định làm cai ngục.

Đêm đó, giáo viên cấp hai đưa cho quản giáo một kịch bản chưa từng có. Rèn luyện tính sáng tạo cao trong một hoàn cảnh rất cụ thể: đêm khuya, trong căn phòng tối tăm, chật chội, ẩm thấp, tường giăng đầy mạng nhện, đất vương vãi phân nhện và gián, người tạo ra cái đẹp, chiếc còng đeo quanh cổ và bị xích vào chân, nhưng là người đàn ông tự do và mạnh mẽ nhất. Người đọc thấy đây không chỉ là một cảnh của văn bản, mà là một cảnh lên ngôi. Điều tuyệt vời hơn nữa là trường trung học cũng đã thuyết giảng về sự ăn năn cho người cai ngục. Quản ngục cảm động cúi đầu mấy cái trước người tù, chắp tay nói một câu mà nước mắt lưng tròng, khiến anh ta nghẹn ngào: “Ta lạy ngươi, một kẻ dốt nát.” Đây là vẻ đẹp của khí chất của một quý ông. và nhận thức cao của anh ấy về mọi người.

Nhạc Tuấn đã thể hiện rất tốt vai Huấn luyện viên Tào, qua vai diễn này, người đọc không chỉ thấy được tài năng nghệ sĩ mà còn thấy được bản lĩnh, khí chất cao thượng của một người. Tâm nguyện của Nguyễn Tuấn cũng là tầm nhìn của anh: người nghệ sĩ không chỉ có tài mà còn phải có tấm lòng cao đẹp. Vì vậy, tác giả đã hình thành nhân vật có học thức cao và nêu gương sáng cho thế hệ mai sau. Tình yêu và sự ngưỡng mộ. Cảm ơn nhà văn Nguyễn Tuân đã để lại cho nền văn học Việt Nam một tác phẩm đầy tính nhân văn.

Phân tích người đạt thành tích cao – Mô hình 21

Thầy Tào, một anh hùng lý tưởng, hiên ngang hiên ngang giữa những chương văn lãng mạn trong tác phẩm “Lời người tử tù” của Nguyễn Tuân. Người anh hùng ấy, cho đến lúc kề dao vào cổ, vẫn luôn thể hiện chí khí anh dũng và tấm lòng trong sáng, không khuất phục dưới chân quân thù. Điều đáng ngưỡng mộ hơn nữa là tài viết xuất sắc của Ruan Yuan đã để lại một nhân vật lý tưởng đáng để thế hệ sau bắt chước.

Huấn luyện viên Gao là một người đội bầu trời trên đầu và giữ đôi chân của mình trên mặt đất. Ông luôn lắng nghe tiếng gọi của sự thật, cùng nông dân nghèo đứng lên đấu tranh cho quyền sống và quyền tự do của mình. Nhưng thật không may, anh ta rơi vào tay chính quyền, người đã kết án tử hình anh ta. Trong các tác phẩm của mình, ông không xuất hiện với hình ảnh một vị tướng cầm dao giết giặc, chiến đấu chống lại các thế lực xấu xa mà xuất hiện với tư cách là một tử tù chờ ngày hành quyết. Tình trạng khó khăn này sẽ không thành vấn đề nếu anh ta chỉ là một trong những tử tù bình thường khác. Nhưng cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, ông vẫn kiêu hãnh và bình thản.

Hắn không sợ máu rơi trên đầu, huống chi là roi quất vào người. Ý chí quật cường, khí chất anh hùng trong anh không hề nao núng kể cả khi đối mặt với cái chết. Ngay cả lý do khiến anh bị kết án tử hình cũng đủ thấy đây là một người anh hùng đấu tranh cho công lý và nhân dân. Chúng tôi không nhìn thấy thầy tế lễ thượng phẩm giết kẻ thù bằng dao, nhưng chúng tôi thấy hành động quyết liệt của anh ta mà chắc chắn là độc nhất vô nhị đối với kẻ thù: “Leng Ao Gao, với cây cung nặng nề, cúi xuống và đẩy xuống bậc đá trên đầu thang… một cú đấm Giờ đây, tuy ở trong thân phận của một tử tù, có thể bị đánh đập, hành hạ bất cứ lúc nào nhưng chưa điều gì làm anh nao núng. Ngươi đã giết bao nhiêu kẻ thù, đã gây chấn động triều đình, tại sao ngươi lại sợ tên lính hèn mọn đó? Trước mặt ta ta còn không sợ huống chi là vài roi nhỏ, thật là một tù nhân chân chính chủ nghĩa anh hùng.

Không chỉ vậy, Huấn Cao còn là một nghệ sĩ tài năng, viết chữ nhanh và đẹp. Đến nỗi quản ngục dù lang thang trong ngục cũng biết tiếng tăm của ông. Nhiều người có thể viết được chữ, nhưng rất ít người viết nhanh và đẹp. Vì hồi đó người ta học chữ tượng hình. Ghi nhớ và hiểu các từ có nghĩa là biết toàn bộ bối cảnh văn hóa từ các hình tượng trong từ. Chứng tỏ HLV Gao là một người rất hiểu biết. Lời nói của anh khiến viên quản ngục phải khao khát và khao khát có được. Anh coi nó như báu vật, nếu không được lời thầy sẽ ân hận cả đời.

Một anh hùng khí phách, dũng cảm, gan góc, tài giỏi đã rơi vào tay giặc. Không may. Cũng từ cuộc gặp gỡ bất hạnh đó, chúng ta đã biết thêm một vẻ đẹp cao quý khác từ người anh hùng này. Cô là người có tâm hồn trong sáng, lương thiện, luôn biết trân trọng và đề cao cái đẹp. Với tính cách của mình, anh ta không sợ trời không sợ đất, nhưng anh ta sợ “sự cống hiến của thế giới”. Là một tử tù, dưới quyền của bọn quan lại nhỏ nhen và thân tín, anh ta không có gì ngoài ngọn roi có thể mưa bất cứ lúc nào, nhưng anh ta vẫn bất động và sợ hãi. Đặc biệt là khi được quản giáo đối xử đặc biệt, anh chỉ coi đó như một thú vui bình thường hàng ngày. Ngay cả khi viên quản giáo đòi đặc lợi, anh ta cũng từ chối thẳng thừng, khinh khỉnh: “Mày hỏi tao muốn gì hả? Tao chỉ muốn một điều. Đây là nhà của mày, đừng có bước chân vào đây”. Dù đó là lời của đàn anh. giáo viên, Cũng đầy nhục nhã và kiêu ngạo. Nhưng anh ta không biết rằng người đứng trước mặt anh ta không phải là tên cai ngục lố bịch thường ngày. Mãi đến khi hiểu được tấm lòng khác thường của quản giáo, hắn mới vừa kinh ngạc vừa cảm động: “Ta cảm nhận được tấm lòng có một không hai của ngươi, không biết một người như chủ nhân ở đây lại có sở thích cao thượng như vậy. Chỉ một chút thôi, Tôi đã mất một trái tim trần tục.” Cho đến nay, chỉ có Gao Jiaotou có thể hiểu tất cả những điều này. Anh ta thẳng thừng và ngay lập tức nhận lời quản giáo. “Chữ chữ vốn quý. Tôi chưa bao giờ vì vàng bạc hay quyền thế mà sinh con ra để viết câu đối. Cả đời tôi chỉ viết hai bộ tứ tuyệt và một bức tranh chữ Hán cho ba người bạn tri âm”. . Anh ấy không bán tài năng của mình cho bất cứ ai vì tiền hay lợi nhuận. Loại động lực này khiến mọi người ngưỡng mộ và tôn trọng anh ta hơn nữa.

Như đã hứa, đêm hôm đó trong nhà ngục tối tăm, bẩn thỉu, người thầy giáo vùng cao viết cho viên quản ngục một lời nhắc nhở đầy ý nghĩa bằng nét chữ trang nghiêm: “Ở đây có sự nhầm lẫn, tôi khuyên quản giáo nên thay đổi nơi ở. nơi không phải là nơi treo bức tranh lụa trắng nét chữ vuông vức tươi tắn nói lên hoài bão của một đời người Mực mực mua ở đâu rất ngon rất thơm Xem trong hũ mực Có phải là mùi hương?… Tôi nói thật, thà về quê mà sống, hay ra khỏi ngành này trước rồi suy nghĩ chơi chữ, làm trời cho lành khó mà hỏng đời lương thiện đây.” Những lời này không chỉ dành cho quản giáo mà còn dành cho thế hệ mai sau, dành cho những ai đang sống trong hoàn cảnh giống như viên quản ngục: sống mà không được là chính mình, sống mà phải che giấu thiên tài trong sáng của mình. Thân hình.

Rước Xuân rất thành công trong việc xây dựng hình tượng lý tưởng về người anh hùng vừa tài hoa, lãng mạn vừa cao thượng, cao đẹp. Tâm hồn ông như một vị thần đầy lương thiện, để thế hệ mai sau noi theo.

Viết bài văn phân tích nhân vật trường THPT

Từ tử tù kể về một nhân vật thời trung học—một thủ lĩnh phiến quân dám đứng lên chống lại tòa án. Đầu tiên, nhân vật trung học xuất hiện ngay từ đầu với tư cách là một tử tù với chiếc còng tay quanh cổ, nhưng với biệt tài viết chữ đẹp mà anh ta nổi tiếng ở địa phương. Sở hữu khả năng bẻ khóa theo lời chính tả của quản ngục, cùng khả năng viết chữ Hán nhanh và đẹp, viên quản ngục muốn chữ của mình hết lần này đến lần khác. Nhưng với tư cách là một tử tù, Tào Tháo đã dùng hành động để chứng minh sự lừa bịp của mình: võ nghệ cao siêu và khả năng chịu đựng phi thường. Đặc biệt, anh luôn tỏ ra coi thường quản ngục, lợi dụng sự vô ích, coi thường những trò hèn hạ của bọn ác ôn. Cộng với tính cách không khuất phục trước quyền lực và tiền bạc, anh ta vẫn bình tĩnh khi đối mặt với quản giáo, không để ý đến sự tồn tại của quản ngục. Chờ ngày ra tòa với thái độ thản nhiên, lấy rượu thịt của viên quản ngục mà không cần suy nghĩ. Ngoài tài năng và ngoại hình xinh đẹp, một đặc điểm khác của vị huấn luyện viên cao này chính là khí chất thuần khiết, và chính sự thuần khiết thiện lương này đã khiến nhiều người nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ. Ngoài ra, nhân cách của anh ta còn được đánh giá thông qua sự quan sát, đánh giá năng lực, tài năng của viên quản ngục. Đặc biệt là một người yêu và trân trọng cái đẹp, và biết cách đánh giá cao một người yêu cái đẹp. Vì vậy, thông qua hình tượng nhân vật được trau chuốt, người đọc hiểu thêm về tài năng, sự uyên bác, thế nào là cái đẹp và lòng yêu cái đẹp. Tác phẩm xứng đáng là một kiệt tác văn học và sẽ còn mãi làm người đọc nhiều lần ngân vang.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *