Văn mẫu lớp 9: Cảm nhận nỗi oan khuất của Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương Gợi ý & 6 bài văn mẫu hay nhất lớp 9

Nỗi oan của vũ nương

Nỗi oan của vũ nương

Văn mẫu lớp 9: Cảm nhận sự bất công của người vũ nữ trong câu chuyện về cây xương đàn ông và người phụ nữ 6 bài văn mẫu lớp 9 Giúp các em tham khảo, tích lũy vốn từ vựng, nâng cao khả năng viết văn. p>

Bạn Đang Xem: Văn mẫu lớp 9: Cảm nhận nỗi oan khuất của Vũ Nương trong Chuyện người con gái Nam Xương Gợi ý & 6 bài văn mẫu hay nhất lớp 9

Bên cạnh đó, các em sẽ hiểu rõ vì sao vũ công bất chính, để từ đó viết bài cảm nhận sâu sắc hơn. Vậy mời các bạn theo dõi bài viết dưới đây trên download.vn để có thêm nhiều ý tưởng mới khi viết bài:

Nên đi thi để cảm nhận nỗi oan của chúa

  • Vũ nương là người vợ thủy chung nhưng bị chồng đối xử bất công, tàn nhẫn.
  • Hãy lắng nghe lời nói ngây thơ của một đứa trẻ còn sống bị buộc tội sai trái, la mắng và xua đuổi em mặc cho em kêu cứu và hàng xóm bào chữa.
  • Vu Nữ đau khổ vì bị người chồng yêu dấu nghi ngờ, bôi nhọ nhân phẩm.
  • Bế tắc, chàng vũ công phải tìm đến cái chết để giải tỏa ân oán, thoát khỏi cuộc đời đầy đau thương và bất công, ý nghĩa của truyện
  • Nó phản ánh hiện thực nhiều bất công trong xã hội phong kiến ​​đương thời (chế độ phong kiến ​​phụ quyền, phân hóa giàu nghèo, chiến tranh phi nghĩa…).
  • Khắc họa rõ nét bức tranh đời sống của người phụ nữ thời bấy giờ, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội phong kiến.
  • Thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với những ước mơ chính đáng, những khát vọng cao cả như khát vọng hạnh phúc, ước mơ công bằng xã hội…
  • Thể hiện niềm xót thương, cảm thông sâu sắc của tác giả đối với số phận người phụ nữ qua nhân vật vũ nữ.
  • Lên án, phê phán, tố cáo xã hội phong kiến ​​chà đạp lên quyền sống của con người.
  • Khẳng định những phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ qua nhân vật vũ nữ.
  • Nguyên nhân cái chết oan uổng của công chúa là gì?

    – Nguyên nhân gần như:

    • Lời nói ngây thơ của Đan vô tình khiến trưởng sinh hiểu lầm.
    • Nguyên nhân đáng trách nhất dẫn đến cái chết oan uổng của vũ nữ chính là tính đa nghi, vô học của những người còn sống. Nghe những lời nói ngây thơ của con, không màng đúng sai, cũng không nghe giải thích, anh vội vàng tố cáo vợ. Chính sự mập mờ, tùy tiện và sự xấu xa của sự sống còn là nguyên nhân quan trọng nhất đẩy công chúa vào ngõ cụt không lối thoát. Nếu Trường là một người biết lắng nghe và có suy nghĩ chín chắn thì có lẽ thảm kịch như vậy đã không xảy ra.
    • – Nguyên nhân gián tiếp:

      • Hôn nhân thiếu tình yêu và tự do do nam tính độc đoán, một xã hội nam nữ không bình đẳng.
      • Do chiến tranh phong kiến ​​bất công.
      • Cảm Nhận Sự Bất Công Của Công Chúa-Mẫu 1

        Hình ảnh người phụ nữ trong xã hội xưa là đề tài của nhiều tác phẩm văn học trung đại và là nguồn cảm hứng cho sự nghiệp văn chương của Nguyễn Du. Đó là một nhà văn nhân hậu đã viết “Chuyện người đàn ông có xương và người đàn bà”, trong đó đề cao vẻ đẹp của người vũ nữ qua bi kịch cuộc đời của người phụ nữ này. Ruan Yong, bày tỏ sự trân trọng đối với vẻ đẹp giản dị nhưng cao cả của người phụ nữ, đồng thời cảm thông cho những bất hạnh mà họ phải chịu đựng trong cuộc đời. Chúng ta có thể cảm nhận rõ ràng điểm này qua ba câu thoại trong đó cô vũ công bị chồng vu khống và nhảy vào Yu Jiangqian.

        “Chuyện Nam Nữ” được chuyển thể từ truyện “Người Vợ Nhí”, nhân vật chính là một vũ nữ. Bà là một người phụ nữ đức hạnh, khao khát một cuộc sống bình yên, hạnh phúc nhưng lại rơi vào bi kịch cuộc đời vì bị chồng đa nghi, vu khống là không tin đạo. Cô cố gắng chứng minh, giải thích hết cách này đến cách khác nhưng vô ích. Không thể nào, cô vũ công đã chọn con đường tự tử để thanh minh cho sự trong trắng của mình.

        Truyện ngắn, theo cách xây dựng cốt truyện tập trung vào nhân vật vũ nữ. Tạo ra những tình huống độc đáo, bất ngờ, miêu tả nhân vật qua lời nói, việc làm để bộc lộ tính cách. Sử dụng câu văn biền ngẫu thông thường kết hợp giữa tưởng tượng, kì ảo với yếu tố hiện thực. Sự hòa quyện giữa ngôn ngữ nhân vật và ngôn ngữ tác giả, văn xuôi, văn xuôi, thơ ca; ca từ cô đọng, cô đọng, hài hòa, sinh động đã giúp khắc họa nhân vật Phù Nương xinh đẹp nhưng bất hạnh trong xã hội phong kiến.

        Ta thấy cô đọng những phẩm chất cao quý truyền thống của người phụ nữ Việt Nam ở vu nương. Cô ấy xứng đáng có một cuộc sống hạnh phúc. Tuy nhiên, thực tế phũ phàng đã đẩy cô vào hoàn cảnh bất hạnh, đen đủi và oan trái. Cô ấy vốn là một người phụ nữ trung thành, nhưng bây giờ cô ấy đã sai và bị nghi ngờ mất trinh. Vì lời nói ngây thơ của con mà cô vũ nữ bị chồng ruồng bỏ, hắt hủi, đánh đập, xua đuổi, bị kết tội phạm tội nhục nhã nhất đối với tiết hạnh của người phụ nữ.

        Khi chồng đi lính về, tưởng rằng ngày sum họp gia đình đã chấm dứt cảnh chia ly, bé Đan không biết mặt cha, hàng đêm nói những lời hồn nhiên với Trường Sinh, cha Đan luôn yêu thương con. Nào, công chúa đi đâu nam nhân cũng theo đó, không bao giờ niệm Đan. Tự nhiên ghen tị, nghe những lời thô lỗ này, người ta luôn có thể chắc chắn rằng công chúa đã mất bình tĩnh. Vì vậy, khi về đến nhà, anh ấy nói: “Hãy trút giận thật to”.

        Vũ nương không hiểu gì, nàng giải thích từng chuyện một, để chồng hiểu thân phận mình, tình nghĩa vợ chồng, đồng thời khẳng định lòng trăng hoa của mình: “Ta là đứa khó dạy, ỷ lại vào có. Người đàn ông có tiền. Không hài lòng với cuộc hội ngộ, tình dục, phôi thai bị súng nứt. Hạn sử dụng là ba năm. Thủ dâm bằng son và phấn, Liu Qiang Hua Xiang không bao giờ đuổi theo. Đâu là sự mất mát tự hủy hoại như anh ta nói. Dám bày tỏ và giải quyết những nghi ngờ. Tôi hy vọng anh không phải lúc nào Anh cũng nghi ngờ tôi”. Cô giải thích với chồng và chỉ sau đó cô mới hiểu ý mình. Nàng nói về thân phận của mình, nói về tình nghĩa vợ chồng, khẳng định tấm lòng trong sáng, thủy chung của mình và van xin chồng đừng để bị oan ức. Xa chồng, công chúa “ba năm một lần” mỉa mai, chung thủy! Trước sự nghi ngờ vô cớ của chồng, chị không nói một lời trách móc mà luôn giữ đúng phép dạy, nhẹ nhàng tâm sự, mong chồng hiểu và tìm ra nguyên nhân. Sau khi về nhà chồng, cô luôn tuân theo lễ giáo phong kiến ​​“lấy chồng làm chồng”, hết lòng chăm lo cho chồng con, nhà chồng là người vợ hiền, đảm đang, người mẹ đảm đang. bạn yêu bạn. Nội dung, ngôn ngữ và hành vi của Phù Nương chứng minh rằng cô ấy thực sự là một người phụ nữ theo tiêu chuẩn Nho giáo. Nhưng tiếc là Sinh không nghe. Cô van xin chồng đừng để bị phụ bạc, cô chỉ muốn hàn gắn hạnh phúc gia đình đang trên bờ vực đổ vỡ này. Cô thực sự trân trọng hạnh phúc gia đình mình đang có và nêu bật khát vọng hạnh phúc, gia đình êm ấm của một người phụ nữ đầy lòng tự trọng của Võ Nương.

        Tuy nhiên, cô bị chồng mắng và đuổi ra khỏi nhà. Trương tiên sinh vừa mắng nàng vừa nói bóng gió đuổi nàng đi. Những người hàng xóm bênh vực và bảo vệ cô, vô ích. Không hiểu vì sao mình bị nghi oan, bị đối xử bất công, nàng cay đắng thất vọng: “Sở dĩ nương nhờ chàng là tại mình được lòng mà nghi. Nay bình rơi, trâm rơi, mây tạnh , Bông sen rơi xuống ao, lá liễu bị gió thổi bay, khóc cho bông tuyết rơi, khóc cho đàn én mùa xuân rời đàn, nước sâu sầu mà ngẩng đầu còn trông núi.” khao khát cả đời của cô đã tan vỡ, sự tuyệt vọng của cô lên đến cùng cực. Tình yêu không còn nữa. Ngay cả nỗi đau chờ chồng hóa đá như xưa cũng không làm được nữa. Bị chồng từ chối là nỗi bất hạnh lớn nhất của người phụ nữ. Sự phủ nhận đó đã chứng minh tất cả, sự ngờ vực không phải tình yêu mà là sự tin tưởng ở vợ. Đối với người phụ nữ cả đời lo cho chồng con và gia đình thì không có gì đau đớn hơn nỗi bất hạnh này. Các hủ tục phong kiến, hủ tục bất công đã khiến phụ nữ không được tôn trọng trong xã hội, thậm chí họ không được tự do lựa chọn hạnh phúc cho mình. Sự bất công của xã hội phong kiến ​​còn thể hiện ở sự chuyên quyền của người chồng, người có toàn quyền quyết định mọi việc trong gia đình và để lại những điều bất bình cho người vợ, nhưng không trực tiếp nói với vợ hoặc nghe vợ giải thích. Người vợ đã biến mất.

        Người chồng một mực lên án vợ mà không thèm nghe một lời bào chữa của vợ. Thái độ khinh bỉ, lời nói xúc phạm và hành động độc ác của kẻ sống đã đẩy cô vào cái chết. Cô vũ nữ uất ức, tủi nhục đã chọn cái chết để khẳng định phẩm giá trong sạch của mình. Trước khi chết, nàng lập lời thề: “Đời bất hạnh này không tốt. Chồng con bỏ nàng. Nàng có lỗi gì? Thanh danh bại hoại. Thần sông có linh. Xin tha cho ta”. và trong sạch, trái tim trong sạch, đi đến miền quê tìm ngọc trai sáng, tìm đất cỏ tươi đẹp. Yếu đuối hơn lòng chim họa mi lừa chồng, đi xin mồi tôm cá, xin cơm diều quạ, xin mọi người phỉ nhổ. Cuối cùng, Phù Nương nhảy xuống sông tự tử, hành vi cực đoan này thể hiện mong muốn giữ gìn phẩm giá, phẩm hạnh và danh dự của người phụ nữ, lời thoại là một lời bi ai và một lời nguyền, xin thần sông chứng giám cho sự bất công và trinh tiết của mình. Những dòng chữ thể hiện nỗi thất vọng tột cùng, một người phụ nữ đoan chính bị hãm hại, tự đẩy mình đến sự đau đớn tột cùng của cái chết, lời trăn trối của chị tổng kết mọi tội lỗi của đời người phụ nữ: vất vả nuôi con, đợi chồng vô ích, gia đình hạnh phúc (vui chơi giải trí gia đình) tan vỡ, tình vợ chồng không còn (bình rơi, trâm rơi, mây tạnh mưa, sen rơi trong ao, liễu héo theo gió), đau khổ đang chờ đợi sự xuất hiện của chồng, sự hóa đá trước đây không còn có thể thực hiện được nữa, cô thà hy sinh tất cả và đầu hàng vì con, Vu phu quân cũng không muốn chết không hối hận, cô chết để lương tâm thanh thản, để làm cho mình trong sạch, và giữ cho lòng mình không hổ thẹn. Một cô gái nhỏ, không thể tự làm chủ cuộc sống của mình, phải chịu đựng Mưa gió, phó thác cuộc đời mình cho người khác. Chi tiết công chúa nhảy xuống bến tàu Hoàng Giang là một hình ảnh rất khó quên và người đời sẽ mãi xót thương cho một người phụ nữ xinh đẹp phải chịu nhiều bất công và bi kịch đẫm nước mắt.Nàng là một mỹ nhân Bi kịch bị chà đạp, bị coi thường, bị đánh đập dã man là hình phạt dã man tố cáo sự tàn ác, vô nhân đạo của chế độ phong kiến ​​đương thời xã hội.

        Để công chúa tìm đến cái chết là giải pháp tiêu cực nhất. Nhưng đó dường như là cách duy nhất để thoát khỏi tình trạng khó khăn của cô ấy. Và đó là con đường duy nhất mà nhà văn có thể lựa chọn. Việc cô ấy tự sát là hành động cực đoan cuối cùng để bảo vệ danh dự của mình. Vì với cô, nhân phẩm cao hơn cả mạng sống.

        Xem Thêm: Soạn bài Trường từ vựng siêu ngắn | Ngữ văn lớp 8

        Bi kịch của cô vũ nữ chứa đựng bài học sâu sắc về giữ gìn hạnh phúc gia đình. Đây là lời cảnh báo cho phụ nữ khi xảy ra mâu thuẫn trong gia đình. Dù có chuyện gì xảy ra, bạn cũng phải bình tĩnh, kiên nhẫn và nhìn nhận tình huống với thái độ tích cực. Có rất nhiều đề xuất để tránh cái chết của công chúa. Tuy nhiên, vì kiêu hãnh, cô không nhìn thấy điều đó.

        Câu chuyện rất đơn giản. Cốt truyện không có gì mới so với các truyện cùng thời. Nhà văn Nguyễn Du không chỉ thành công ở thể loại truyền kỳ mà còn là người có tâm, dùng ngôn từ hay nhất để ca ngợi vẻ đẹp của các vũ nữ và bày tỏ niềm thương cảm cho số phận của các vũ nữ. Đó cũng là đóng góp thành công cho công việc.

        Tác phẩm kết hợp nhuần nhuyễn, nhuần nhuyễn các phương thức tự sự, trữ tình và cả kịch, giữa ngôn ngữ nhân vật và ngôn ngữ tác giả, giữa văn xuôi, văn xuôi và thơ. Hành văn ngắn gọn, súc tích, chặt chẽ, hài hòa, sinh động. “Wen Lu Zhuan” là một mô hình của các hình thức truyền thống, một “bút ký cổ đại” và “kiệt tác của một bậc vĩ nhân”, đại diện cho những thành tựu của văn học đại diện chữ Hán dưới ảnh hưởng của các bài hát dân ca.

        Đọc truyện, càng nghĩ càng thấy thương cô vũ nữ, càng thương người phụ nữ dũng cảm, trung hậu và càng căm phẫn tai họa mà xã hội đã gián tiếp gây ra cho cô. Cảm ơn tác giả đã cho chúng ta hiểu biết về xã hội xưa và các mối quan hệ giữa con người với nhau. Tiếng nói và lời than thở của những người thiếu nữ đã rơi nước mắt cho dân tộc Việt Nam hàng trăm năm qua khơi dậy trong chúng ta sự đồng cảm, kính trọng và kính trọng những người phụ nữ tốt đã được chấp nhận. Có được hạnh phúc mà bạn xứng đáng.

        Nỗi lòng bất công của công chúa mẫu 2

        Xem Thêm : Hãy tưởng tượng và đóng vai nhân vật Nghi để kể lại truyện &quot

        Cảm nhận nỗi oan khuất của Vũ Nương

        “Truyện nam nữ” dựa trên bài thơ văn xuôi “Truyền kỳ mạn lục” của Nguyễn Ung viết bằng chữ Hán vào thế kỷ 16. “

        Truyện kể về những bi kịch gia đình xảy ra ở vùng nam Hoàng Hà đầy sóng gió vào cuối thế kỷ 14, đầu thế kỷ 15. Những câu chuyện truyền thuyết mang nhiều yếu tố thần thoại được lưu truyền trong nhân dân. , đầy biến động. Nhân vật Phù Nương là một cô gái nghèo, bất hạnh nhưng có nhiều phẩm chất tốt đẹp tiêu biểu cho phẩm hạnh của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa.

        Cô ấy tên là Wu Shiqie, cô ấy sinh ra ở huyện Nanxiong, thuộc Cung điện Liren ở tỉnh Hà Nam. Sinh ra trong một gia đình “khó đỡ” nhưng chàng vũ công lại có cả 2 đức tính: “tính tình hiền lành, đôn hậu và có tấm lòng nhân hậu”. Cô là con gái một danh gia vọng tộc, sinh ra và lớn lên là con nhà giàu “yêu vì hạnh phúc”, đòi mẹ đem trăm lạng vàng cưới về. Trong việc giáo dục vợ chồng, Phù Nương là một người phụ nữ thông minh, nhân hậu, biết chồng “đa nghi” nên “tuân thủ kỷ cương”, tránh “bất hòa” vợ chồng, sống giữa vợ với chồng. Trong lúc hoạn nạn, anh phải tòng quân đi viễn chinh nơi biên cương. Trong lễ tiễn chồng đi viễn chinh, vũ nữ rót đầy ly rượu chúc chồng “bình an vô sự”: Không ngờ về quê khoác áo gấm. Mong muốn của cô thật đơn giản, bởi cô coi trọng hạnh phúc gia đình hơn những danh tiếng phù phiếm ở đời. Trong suốt những năm tháng xa cách, công chúa không thể bày tỏ nỗi nhớ nhung nhớ nhung chồng: “… Mỗi khi thấy bướm bay lượn vườn, mây giăng núi non, lòng không khỏi buồn một trời một vực”.

        Tâm trạng buồn thương nhớ nhung của người vũ cũng là tâm trạng chung của kẻ chinh phu trong mọi biến loạn năm xưa:

        <3

        Thể hiện tình cảm ấy, Nguyễn Nguyệt không chỉ đồng cảm với nỗi khổ của công chúa mà còn cảm phục tấm lòng chung thủy đợi chồng của nàng. Phù Nương là một người phụ nữ dũng cảm, hết mực yêu thương. Chỉ một tuần sau khi chồng lên đường ra trận, cô hạ sinh một cậu con trai, cô đặt tên là Đan. Mẹ chồng già yếu, bệnh tật “cực thuốc”, “lời khuyên của Gan Xian”. Vừa chăm mẹ già vừa chăm con nhỏ. Khi mẹ chồng qua đời, nàng “chạnh lòng thương” và “như cha mẹ ruột” đã lo ma chay, cúng tế rất chu đáo. Từ đó, ta thấy được ba tính tốt ở nữ hoàng khiêu vũ: một người con dâu hiếu thảo, một người vợ đảm đang và một người mẹ hiền. Đây là hình ảnh người phụ nữ lý tưởng trong xã hội phong kiến ​​xưa.

        Năm sau, “Quân nghiệp chấm dứt, sinh linh phương xa trở về từ khói lửa chiến tranh. Tuy nhiên, công chúa không được hưởng hạnh phúc trong cảnh vợ chồng sum họp, chỉ vì cái bóng qua miệng con trẻ Mới biết nói, Trương Sảng tưởng mình là vợ hư, “khiển trách” và “sa thải” kẻ vô học hết mọi “lý do” bênh vợ, hàng xóm láng giềng Vũ nương bị đẩy đến bi kịch của chồng và bị bôi nhọ là vợ “không chung thủy”, Phù Nương không còn cách nào khác đành phải nhảy sông Hoàng Hà tự tử, để chứng tỏ mình là một người phụ nữ “đàng hoàng, thanh bạch và có tấm lòng nhân hậu” sẽ luôn tỏa sáng “Khi xuống nước xin làm ngọc mẫu của ta, trên mặt đất ta làm kẻ ngốc.” “khỏe”. Bi kịch của Phù Nương là bi kịch gia đình từ chuyện chồng con mà nguyên nhân sâu xa là chiến tranh. Chỉ một thời gian ngắn, sau khi công chúa tự tử, một đêm dưới ngọn đèn, bỗng đứa trẻ cất tiếng: “Cha của cha lại đến rồi!”. Khi đó, Zhang Sheng “đánh thức nỗi oan của vợ, nhưng nhiệm vụ đã hoàn thành. Người đọc chỉ biết thở dài, trong khi Ruan Yu thương hại những người đàn ông và phụ nữ và nhiều người phụ nữ bất hạnh trong quá khứ. Wu Niang tự tử và cô không oán giận chồng mình và trẻ em “Xin ly nước oan” (truyện kiều).

        Phần cuối của câu chuyện đầy tính thần thoại. Phan Lang nằm mơ thấy cô gái áo xanh đến cầu xin lòng thương xót. phan lang bắt được một con rùa xanh, nhưng thay vì giết nó, anh ấy đã thả nó xuống sông. Phan Lang chết đuối, xác trôi dạt vào hang rùa trên đảo. Linh Phi vợ của Neptune lấy khăn lau rồi đổ lọ thuốc ra ngoài. Pan Lang sống lại. Linh phi mở tiệc trên gác xép của Triệu Dương để chữa bệnh cho Phan Lang, ân nhân năm xưa đã cứu mạng nàng. Chuyện phan lang gặp vũ nữ trong bữa tiệc của linh phi. Phù Nương đã khóc khi Phan Lang nhớ lại ngôi mộ của tổ tiên mình. Chuyện vu nương tặng cho phan lang một chiếc khuyên vàng và dặn chồng lập đàn ở bến hoàng giang. Hình ảnh nàng công chúa ngồi trên kiệu, sau lưng là năm chục chiếc ô đủ màu, những chiếc ô giăng khắp mặt sông, khi ẩn, khi lộ… đều là những chi tiết hoang đường nhưng đều làm nổi bật lên số phận đau thương của người phụ nữ trong màu bạc. ..Văn tế có giá trị tố cáo các hủ tục phong kiến ​​vô nhân đạo. Jiang Xin lặp lại lời của Ma Wuniang: “Cảm ơn tình yêu của bạn, tôi không thể quay lại thế giới”, điều này càng làm tăng giá trị nhân văn của câu chuyện. Tình yêu của cô vũ công được phục hồi và giải thoát, nhưng âm dương cách biệt, cô không thể trở về dương giới, không thể làm vợ làm mẹ nữa. Bé Đan sẽ mãi là một đứa trẻ mồ côi.

        Tóm lại, Phù Nương là một cô gái hạnh phúc và không may mắn. Nguyễn Ngữ đã kể lại cuộc đời đầy bi kịch của mình với sự đồng cảm sâu sắc. Tuy mang màu sắc thần thoại nhưng “Chuyện người đàn ông có xương và người đàn bà” lại chứa đựng những giá trị nhân đạo phong phú. Nhân vật cô vũ nữ là một điển hình cho bi kịch của người phụ nữ trong gia đình và ngoài xã hội. Độc giả nhớ lại những vần thơ của Lý Thanh Tông trong bài “Tái vũ” mà rưng rưng xúc động:

        <3

        Nỗi lòng bất công của công chúa mẫu 3

        Xem Thêm: Bài 1,2,3, 4,5,6,7,8 trang 82,83 SGK Hóa 10: Phản ứng oxi hóa – khử

        Trong giai đoạn được coi là suy vi và suy tàn nhất của chế độ phong kiến ​​Việt Nam, thời Trịnh – Nguyễn Kiên, có nhiều nhà văn, nhà thơ lớn bất mãn với chiến tranh, loạn lạc mà đi ẩn – nguyễn ngữ một trong số họ .

        Ông sinh ra trong một gia đình quan chức, và sớm được các thời đại Damo và Houli trọng dụng. Nhưng anh ta đã báo cáo với chính phủ với lý do nuôi mẹ và sống ẩn dật trong núi. Tác phẩm độc đáo và thành công nhất của ông là Truyền kỳ mạn lục (bản chép lại những chuyện kỳ ​​lạ). “Câu chuyện về một người đàn ông và một người phụ nữ” được trích từ tác phẩm tuyệt vời này. Câu chuyện kể về một người phụ nữ xinh đẹp, đức hạnh dưới chế độ phong kiến, vì lời nói ngây thơ của một đứa trẻ mà bị nghi ngờ, bị xúc phạm, bị dồn đến đường cùng, để rồi cuối cùng phải tự kết liễu đời mình để phơi bày số phận nghiệt ngã. của một trái tim thuần khiết. Đó là số phận, là hình bóng của công chúa – một nhân vật chịu nhiều bất công.

        Phù Nương là con nhà nghèo, một cô gái bình thường. Con người được giới thiệu trong truyện “tính tình hiền hậu, đôn hậu. Còn chồng nàng là một công tử nhà giàu đa nghi, vô học. Chính những đức tính ấy đã đẩy công chúa đến bi kịch.

        Nguyễn Dung tập trung khắc họa vẻ đẹp đức hạnh của người vũ nữ trong mối quan hệ với chồng, mẹ chồng và đứa con yêu dấu của mình. Để làm nổi bật nàng, tác giả đã đặt nhân vật nàng vào một môi trường, hoàn cảnh đặc biệt. Bà là một người vợ tận tụy, hết mực yêu thương chồng con. Khi Fu Nương kết hôn, cô ấy cư xử đứng đắn, khiêm tốn và lịch sự, vì vậy mặc dù cuộc sống của cô ấy bị nghi ngờ và vợ cô ấy thường bảo vệ quá mức, nhưng gia đình vẫn yên ấm và hòa thuận. Tiễn chồng đi lính, bà không cầu vinh hoa mà chỉ mong chồng bình an trở về: “Chuyến đi này… mang theo hai chữ an toàn là đủ rồi”. Bà thông cảm với những gian khổ mà chồng bà phải chịu đựng trong chiến trận. Bà bày tỏ nỗi khắc khoải, nhớ nhung – những lời yêu thương khi tiễn chồng khiến người đọc vô cùng xúc động. Khi bỏ chồng đi chinh chiến, Phù Nương càng ra dáng một người vợ thủy chung, hết lòng yêu thương chồng. Bất cứ khi nào nhìn thấy những đàn bướm bay vào đầu mùa hè—một cảnh tượng tươi vui vào mùa xuân—hay những ngọn núi bị mây che phủ—một cảnh tượng u buồn vào mùa đông, cô ấy lại khóc vì nhớ nhung. Đức tính của vũ công còn được nhắc lại trong câu nói của cô với chồng: “… xa nhau 3 năm, kinh nguyệt đầy đủ, trang điểm, bình tĩnh…”. Đối với mẹ chồng, cô cũng là một người con dâu hiếu thảo. Trong lúc chồng đi vắng, cô sinh con. Một mình nuôi con và chăm sóc mẹ chồng. Khi mẹ chồng ốm đau, cô hết lòng chăm sóc, lễ Phật, nói lời ngọt ngào. Khi mẹ chồng mất, bà lo việc ma chay, cúng tế chu đáo như cha mẹ ruột. Lời trăn trối của mẹ chồng và nhà chồng ghi nhận công lao của cô đào. Phù Nương đã làm tròn trách nhiệm của một người mẹ hết mực yêu thương con cái. Khi chồng đi lính, cô một mình sinh con và dành tất cả tình yêu thương cho Dan Baobao. Cô ấy yêu con trai mình nhiều như cha cô ấy yêu cô ấy cộng lại. Thậm chí, bà còn chỉ bóng của mình lên tường để an ủi con trai, bởi bà thương con nhưng không có tình thương của một người cha. Bà là một người phụ nữ trang nghiêm và được kính trọng. Khi chồng bị oan, công chúa đã cố gắng giải thích cho chồng hiểu để hiểu nỗi lòng của chính mình. Nàng đã tiết lộ thân phận, tiết lộ mối quan hệ vợ chồng, khẳng định tấm lòng thủy chung, trong sáng và van xin chồng đừng mắc oan. Cô đã cố gắng hết sức để cứu vãn và hàn gắn hạnh phúc gia đình đang trên bờ vực tan vỡ. Phù Nương đã chọn cái chết để bảo vệ bản thân và phẩm giá của một người phụ nữ. Sống đến chết cũng tìm giải pháp tiêu cực, nhưng đó là giải pháp duy nhất mà công chúa có. Lời than thở của bà là một lời thề: “Xin thần sông chứng giám…”. Việc cô ấy tự sát là hành động cực đoan cuối cùng để bảo vệ danh dự của mình. Đối với người phụ nữ bất hạnh ấy, nhân phẩm cao hơn cả mạng sống. Fu Nian cũng là một người phụ nữ rất coi trọng tình nghĩa. Dù nhớ quê hương nhưng cô quyết tâm giữ lời hứa với Linh phi.

        Phù Nương đúng là mẫu phụ nữ lý tưởng: xinh đẹp, lý trí, dũng cảm, hiếu thảo, trung thành… Lẽ ra người như vậy được hưởng hạnh phúc viên mãn, nhưng lại phải bỏ mạng. Một cách tàn nhẫn, đau đớn. Cô bị chồng vu oan, vu cáo mất trinh, đối xử bất công, thú tội dã man cho đến chết. Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Wu là cái bóng trên tường và lời nói của Dan Baobao. Mà nguyên nhân sâu xa trước hết xuất phát từ người chồng đa nghi và bạo hành. Được giới thiệu ngay từ đầu là một “người đàn ông đa nghi, thường bảo vệ vợ quá mức”, con trai của một gia đình giàu có nhưng ít học. Đó là mầm mống của bi kịch. Thứ hai là hành vi sinh tồn tùy tiện, độc đoán và độc ác khi ghen tuông mù quáng. Tuyệt vọng để tránh bất kỳ cơ hội bi kịch nào, Changsheng đã chửi rủa, đấm và đá công chúa. Thứ hai là sự sùng bái phong kiến ​​khắt khe, không nhìn nhận lỗi lầm của phụ nữ và cho rằng phụ nữ không giữ được trinh tiết là điều đáng xấu hổ nhất. Tất cả điều này buộc Nữ hoàng phải chết, dẫn đến cái chết của bà. Phù Nương là nạn nhân của xã hội phong kiến.

        Cuộc đời của công chúa thủy cung có kết thúc có hậu không – phần này hoàn toàn là phép thuật và thể hiện tính chất huyền thoại của câu chuyện. Vũ nương được linh phi cứu sống hạnh phúc ở thủy cung, đặc biệt là chi tiết kết thúc: “vũ nương ngồi trên kiệu, đứng giữa dòng nước, theo sau là 50 cỗ xe cờ, võng, ô, những dòng sông lộng lẫy, hiện ra và biến mất theo thời gian”. Sự hiện diện xinh đẹp của vũ công chứng tỏ cô ấy vô tội và cô ấy được đối xử đàng hoàng trong thế giới đó. Chi tiết ở cuối truyện hoàn thiện nhân vật công chúa: “Cảm ơn đức hạnh của người, Linh phi nương nương, sống chết không bao giờ rời xa người. “ Giúp tạo nên một kết thúc có phần có hậu, thể hiện ước mơ của con người về sự bất tử, cái đẹp và lòng nhân ái, thể hiện khát vọng của những con người lương thiện, đặc biệt là người phụ nữ về một cuộc sống công bằng, hạnh phúc. Tuy nhiên, điều này không ảnh hưởng đến bi kịch của câu chuyện. Fu Niang và chồng vẫn xa cách nhau. Công chúa chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi “bóng hình thấp thoáng, mờ ảo, mất hút”.

        Hạnh phúc đã ra đi mãi mãi. Làn sương minh oan đã tan, chỉ còn lại sự thật cay đắng: nỗi bất bình của phụ nữ không có cách giải quyết. Sự hối hận của người chồng không hàn gắn được gia đình. Lời từ biệt của Phù Nương là lời tố cáo sự bất công, đau khổ, không chỗ đứng của con người, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa.

        Cảm Nhận Sự Bất Công Của Công Chúa-Mẫu 4

        Nam nữ chính truyện là tác phẩm kể về cuộc đời và số phận của một cô gái tên là Wu Shiqie, một cô gái có ngoại hình và tính cách rất xinh đẹp nhưng vì một sự hiểu lầm mà cô không xứng với chồng mình. để kết thúc cuộc đời của chính mình trong sự bất công bi thảm. Đây là nỗi bất công thâm căn cố đế mang tên bỉ ổi không thể tha thứ được đối với người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​xưa.

        Xem Thêm : Tổng hợp 30 hình nền tết 2022 cực đẹp cho điện thoại, máy tính

        Vũ thị thiết là một cô gái xinh đẹp, dịu dàng, hết lòng vì chồng con. Cô ấy là một người vợ trung thành với vẻ ngoài xinh đẹp và xinh đẹp, và cuộc sống hôn nhân của cô ấy nặng nề. Ở cương vị là người con dâu, cô là người con dâu hiếu thảo, hết lòng đối xử với mẹ chồng, coi mẹ chồng như mẹ ruột, chăm sóc và nuôi dạy mẹ chồng. hết lòng.

        Dù nhà nghèo nhưng khi mẹ ốm đau, cô vẫn dốc lòng tìm thuốc, cầu trời khấn phật, động viên mẹ già yếu bằng những lời ngọt ngào, lời nói của mẹ trước khi mất nói lên tấm lòng của mình. tấm lòng vu thi thiết của con trai “…lục không giúp con như không phụng dưỡng mẹ” là lời nhận xét và lời chúc tương lai tốt đẹp, trường thọ cho công chúa. Tuy nhiên, cuộc đời không như ý muốn của anh, khi anh tái sinh, vì lời nói ngây thơ của một đứa trẻ, anh khăng khăng cho rằng vợ mình không chung thủy, gây ra sự bất công không thương tiếc cho vợ.

        Dưới góc độ của một người mẹ, dancer là một người mẹ rất yêu con, không muốn con mình mặc cảm vì không được sự chăm sóc của cha, nhưng dancer chỉ vào cái bóng của mình và nói đó là cách đúng đắn. là cha của đứa trẻ. Vì còn nhỏ, cậu bé ngây thơ không hiểu chuyện nên đã nói với Trường Sinh rằng cha cậu sẽ đến mỗi tối. Lời nói chỉ đốt cháy sự ghen tị mù quáng cho cuộc sống.

        Nỗi oan của công chúa là nỗi oan của một người vợ trung thành, bị vợ nghi ngờ là hư hỏng. Đây là tội nặng trong xã hội phong kiến ​​xưa, không thể chấp nhận, không thể tha thứ. Ở bên một người trong sáng và ngay thẳng như gái nhảy là một sự bất công lớn. Quá cố chấp, cô đã chọn cái chết để chứng minh sự trong sạch của mình.

        <3

        Nỗi lòng bất công của mẫu công chúa 5

        Trong văn học Việt Nam đã có rất nhiều tác phẩm lấy tên theo truyền thuyết hay điển tích, nhưng chúng được gọi là “thuật cổ bút nghiên”, đó là tập truyện kỳ ​​lạ, trong đó nhân vật chính của tác phẩm là Ngô Nông, để lại cho người đọc sự đồng cảm sâu sắc. Tác phẩm là tiếng nói đồng cảm, là sự trân trọng, ngợi ca của tác giả đối với con người, đặc biệt là người phụ nữ, phải nói rằng Nguyễn Dung không cố ý cho ở bà những phẩm chất của một người phụ nữ yêu nước, cũng không phải những phẩm chất của một triều đình. sắc đẹp, vẻ đẹp. Cuộc sống—là một sở thích nhàn nhã, cô ấy mang vẻ đẹp lý tưởng của phụ nữ “tính cách dịu dàng và tấm lòng nhân hậu”.

        Xem Thêm: Nhiều người còn chưa hiểu rõ thế nào là học đi đôi … – Loigiaihay.com

        Càng đi sâu vào truyện ta càng thấy tác giả đã phát huy hết vẻ đẹp của nàng. Trong những ngày hạn lấy chồng, tuy xuất thân từ gia đình khá giả nhưng bản tính đa nghi, thường bảo bọc vợ quá mức nhưng lại nề nếp, nề nếp nên trong nhà chưa bao giờ xảy ra bất hòa. Khi tiễn chồng đi lính, tâm nguyện lớn nhất của nàng không phải là danh lợi, mà là tâm nguyện của chồng “Niệm hai chữ bình yên, thế là đủ”. Những ngày chồng đi vắng, chị thực sự là một người mẹ hiền, đảm đang, lo thuốc thang khi mẹ chồng ốm, lo ma chay khi mẹ chồng qua đời. Nguyễn Du dành lời khen đẹp đẽ nhất dành cho Vũ Ni vào miệng mẹ vợ, và nói một cách đầy ẩn ý: “Đời sau trời khen phúc đức, như nhà lành đông con, khác xanh quyết không để giúp tôi như tôi đã không giúp mẹ tôi.”

        Người phụ nữ hiếu thảo ấy cũng là người vợ thủy chung của chồng. Trong ba năm chồng đi chinh chiến, người thiếu nữ xinh đẹp đã hết lòng chờ đợi chồng, nuôi dạy con cái: “Trừ một lần hành kinh trong ba năm, tôi trang điểm một thời tĩnh tâm, liễu tường, đường và hoa. Tôi chưa bao giờ bước vào cửa. “Trong bài viết của Ruan Du, Fu Niang được mọi người yêu mến vì tư cách đạo đức của cô ấy. Trong con mắt kính trọng của anh, Phù Nương là người trong nhà, đức tính của cô là một người vợ ngoan hiền, là người yêu cuộc sống gia đình, nỗ lực hết mình để duy trì cuộc sống gia đình, vun vén hạnh phúc. Người phụ nữ hiền lành, hiếu thảo, thủy chung ấy xứng đáng được bù đắp bằng một gia đình êm ấm, hạnh phúc. Nhưng không may, một hôm chồng chị đi chiến trận về, nghe các con cho là vợ hư nên mắng nhiếc, đánh đập, đuổi chị đi mặc cho hàng xóm can ngăn và tiếng gào khóc đẫm máu của chị. Không có cơ hội để giải thích, trái tim tan vỡ, và “bình rơi, trâm gãy, mây tạnh mưa tan, sen rơi trong ao, liễu héo theo gió”. Đối với cô, cái chết là hành động cực đoan cuối cùng cần phải làm để bảo toàn danh dự. Nhịp điệu hành văn gấp gáp, ca từ da diết, giống như sự đồng cảm và thương xót tột cùng của tác giả đối với người thiếu nữ chung tình, chung thủy! Chàng trai yêu cô ấy đã tạo ra một vùng đất thần tiên yên bình ở làng Yunshui, cho phép công chúa sống một cuộc sống như cổ tích. Phải chăng đây cũng là dụng ý ban đầu của tác giả: người tốt được đền đáp, người hiền được đền đáp? Điều gì đã khiến người phụ nữ xinh đẹp đó chết thảm? Chính vì sự bất công của chiến tranh phong kiến ​​mà gia đình bị chia cắt. Một giáo phái phong kiến ​​khắc nghiệt khác và tư tưởng gia trưởng chuyên quyền đã biến anh ta thành lãnh chúa của gia đình … Hoàng đế Qiandai, khao khát tình yêu, bị ám ảnh bởi một phụ nữ trẻ, trẻ trung, xinh đẹp, hiếu thảo, trung thành, nhưng bất hạnh!

        Sự bất công khiến cô vô cùng đau đớn, bởi “đã đành”, nhân cách trong trắng của cô bị xúc phạm nghiêm trọng. Những lời bào chữa tuyệt vọng của cô ấy đã không ngăn được bi kịch tiếp theo xảy ra. Nếu cô ấy biết ai đã nói với chồng mình những gì để giải thích, cô ấy sẽ không phải chết. Cái chết cho thấy sự tuyệt vọng của cô ấy đối với cuộc sống, nỗi đau của cô ấy khi bị nghi ngờ bởi những người cô ấy yêu thương và kỳ vọng. Cái chết không phải là sự nhẹ nhõm như một số người nghĩ, vì bà không bằng lòng rời bỏ đứa con ba tuổi thân yêu của mình với niềm hạnh phúc mà bà khao khát suốt đời. Cái chết này còn đầy oan khuất, bởi trước khi chết, Phù Nương còn “thỉnh trời kêu than”: người bất hạnh này kết cục không tốt, chồng con bỏ rơi, sao phải đi, thanh danh đã bị hủy hoại. .” Và nàng đã phải cầm cự Đánh nhau, dìm xuống sông! Một người phụ nữ xinh đẹp và đức hạnh bị dẫn đến ngõ cụt. Cái chết của nàng là một bi kịch lớn.

        Ruan Ruan với tấm lòng nhân hậu và nét vẽ truyền thống đã tạo nên một khung cảnh ngây thơ và trong sáng dưới con mắt của công chúng, nhưng cuộc chia tay của chồng con cho chúng ta biết rằng “bi kịch” vẫn chưa kết thúc. “Ta không thể quay lại nhân gian”, câu nói này mang theo bi kịch cuộc đời nàng, chất chứa bao nhiêu tủi hờn, cay đắng. Mặc dù cô ấy rất nhớ chồng con, và mặc dù chồng cô ấy nhận ra sai lầm của mình và muốn cô ấy quay lại, nhưng sự thật là cô ấy đã chết. Sự “trở về” nhất thời chỉ là một giấc mơ, nó chỉ đào sâu thêm bi kịch – một bi kịch không hồi kết nhưng ngày càng lớn!

        Sở dĩ người phụ nữ dưới chế độ phong kiến ​​bị đẩy đến số phận bất hạnh như vậy là do chế độ phong kiến ​​trao cho người đàn ông quyền quyết định mọi việc nên người phụ nữ phải chịu nhiều tủi hờn, tủi hờn và không vâng lời. Công chúa bị oan, nàng không giải thích, không thanh minh, luôn trung thành nhưng lại bị vu oan tội ngoại tình. Sự phi lý của người chồng nằm trong sự phi lý của chế độ gia trưởng phong kiến. Vô lý đến mức một thực tại vu vơ, viển vông, không tồn tại – cái bóng – lại trở thành nguyên nhân dẫn đến cái chết của người vợ. Như thể bị buộc phải chết trong khi kẻ ngược đãi không hề hấn gì. Khi đó công lý làm sao bảo vệ được người lương thiện!

        Nỗi lòng bất công của công chúa-mẫu 6

        Trong văn học dân gian và văn học viết của nước ta, người phụ nữ bình thường đề cao những giá trị cao đẹp của nhân cách đạo đức. Nhưng sống trong xã hội phong kiến ​​đầy bất công, bất bình, họ đã phải chịu biết bao đau khổ, bất hạnh. Sau khi đọc “Truyện nam nữ cốt truyện” của Ruan Du, tôi thích Wu Shi, người bị oan và chết để giải oan.

        nguyen dung đã giới thiệu cho tôi nhân vật vu nương – một người phụ nữ xinh đẹp. Cô ấy có một trái tim đẹp và một tính cách nhẹ nhàng và dịu dàng. Khi bị vợ nghi ngờ, chồng vẫn giữ nghiêm kỷ luật để không xảy ra bất hòa.

        Vợ chồng hạnh phúc đoàn tụ chưa được bao lâu thì chiến tranh nổ ra, chồng phải ra trận, chị nhìn chồng ra đi mà tâm trạng vô cùng xót xa. Những lời chia tay chân thành, xúc động của cô dành cho chồng khiến “ai cũng ứa nước mắt”. “Nàng không cầu chồng đeo ấn mà chỉ cầu chàng bình an trở về.” Tâm nguyện của nàng giản dị mà sâu sắc. Mấy năm nay chồng vắng nhà, một mình chị gánh vác mọi việc nhà và nuôi dạy các con từ nhỏ. Cô cũng là một người con dâu rất hiếu thảo, khi mẹ chồng đau ốm cô đều “lạy Phật hết lòng, lấy lời ngon ngọt khuyên nhủ”. Khi bà lão chết, cô thương xót và tiến hành tang lễ và tế lễ. Hãy đối xử với mẹ chồng của bạn với cách cư xử và sự tận tâm như bạn đối xử với cha mẹ của mình.

        Tóm lại, Phù Nương là một người phụ nữ toàn diện, là hiện thân của những phẩm chất đạo đức cao đẹp của người vợ, người mẹ và người con. Một người như vậy nên được hưởng sự ấm áp và hạnh phúc của gia đình. Chiến tranh kết thúc, người chồng trở về, niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì bi kịch ập đến. trưởng sinh – một người đàn ông ít học, thô lỗ, đa nghi, ghen tuông, nghe lời đứa con trai ngây thơ mà không hỏi han và nghi ngờ vợ ngoại tình. Cô đau khổ, khóc lóc và phàn nàn với chồng nhưng Zhang Sheng vẫn đổ lỗi cho vợ, thậm chí còn mắng mỏ, đánh đập và đuổi cô đi. Người thân và hàng xóm đều bênh vực cô, nhưng họ không thay đổi thái độ của cô tiên. Không còn cách nào minh oan, nàng đã chọn cái chết để bày tỏ tấm lòng trung nghĩa và trong sạch của mình. Đáng tiếc công chúa ba năm vẫn canh giữ hạng nhất, khi phu quân trở về thì bị vu cáo, người tài đức như vậy lại mang tiếng xấu. Bi kịch bị đè nén đến cùng cực, trong trường hợp đó, công chúa chỉ còn một con đường là xử tử. Yêu vu nương càng mắng trưòng sinh càng tàn nhẫn :

        Thà trách hắn thông minh độc ác (“Hồi vũ” của Lý Thanh Đông

        Ngay cả trong thủy cung sau khi chết, cô vẫn trăn trở về sự ruồng bỏ của chồng mình, cô nghĩ: “Tôi thà ở lại thị trấn Yunshui mãi mãi còn hơn là trơ mặt với mọi người.” Nhưng đôi khi cô nghĩ: “Tôi không thể ở đây gửi mãi ảnh ẩn mang tiếng xấu”. Cô rất mong được trở về quê hương để đoàn tụ với chồng và giải quyết những bất bình của mình. Nhưng âm dương cách biệt, nàng “không bao giờ trở lại nhân gian.”

        Trong xã hội phong kiến, những người phụ nữ đức hạnh, hiền thục như vũ nữ đều chịu chung số phận bi thảm. Câu chuyện về cái chết bi thảm của cô vũ nữ càng khiến chúng ta cảm thông hơn với nỗi đau của người phụ nữ trong xã hội cũ. Tác phẩm còn là lời tố cáo những cuộc chiến tranh phong kiến ​​đã tàn phá hạnh phúc của bao lứa đôi, bao gia đình. Trong xã hội tôn trọng quyền sống của con người ngày nay, một người phụ nữ xinh đẹp và đoan trang như cô chắc chắn sẽ có một cuộc sống hạnh phúc.

        Từ một câu chuyện dân gian, Nguyễn Du đã sáng tạo nên một tác phẩm độc đáo. Dù ít nhiều mang tính chất thần thoại nhưng “The Tale of a Male Skeleton” đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *