Chợ trầu cau ở TP HCM: Ai bán, ai mua

Chợ trầu cau ở TP HCM: Ai bán, ai mua

Mua trầu cau ở đâu tphcm

Video Mua trầu cau ở đâu tphcm

“Miếng trầu là đầu câu chuyện”. Thật vậy, đến khu chợ này, trước khi nói chuyện với khách lạ, các cô, các dì phải bẻ một miếng trầu cho vừa miệng. Bà năm nay 6 tuổi (77) răng rụng gần hết, lưỡi sần sùi nhưng cũng cẩn thận ngắt từng miếng trầu thật nhỏ để nhâm nhi.

Bạn Đang Xem: Chợ trầu cau ở TP HCM: Ai bán, ai mua

Nói là chợ nhưng đó là một khu vực nhỏ nằm khuất trên vỉa hè đối diện bến xe buýt ở chợ lớn. Không ai biết chính xác chợ có từ bao giờ, chỉ biết là lâu lắm rồi, trước ngày giải phóng. Các bà già nhớ cau mày ở đây khi tôi mười bảy hay mười tám tuổi. Khu chợ nhỏ đầy hương trầu này đã trở thành nơi tụ họp của những đứa trẻ từ 18 thôn vườn trầu thuộc xã Batim, huyện Hormon. Những người đi ăn trầu chủ yếu là các cụ già và phụ nữ trung niên. 4h sáng chợ họp, chồng con chị chạy xe từ bà điểm sang quận 6, 5h chiều thu dọn hàng.

Xem Thêm : Mù Cang Chải – Yên Bái: Điểm đến hấp dẫn du khách

Trầu cau ở chợ đến từ nhiều nơi như: Cần Thơ, Quảng Ngãi, Bến Tre… nhưng chủ yếu là của Ng Yen Yeam. Cô Đào Kim Phụng, 62 tuổi (tên thường gọi là cô Huệ) vừa dùng 60 miếng trái cây để dán chữ hỉ trong phòng tân hôn, vừa kể: Cuối tuần, chợ mới tấp nập người qua lại. Thời điểm bán trầu cau tốt nhất là những tháng cuối năm, đầu năm vì đây là thời điểm người dân tổ chức cưới hỏi, liên hoan nhiều nhất. Nhưng từ tháng 4 đến tháng 10 thì đông, người mua lẻ tẻ, vì lúc này rất ít người ăn trầu. Vì vậy, thu nhập từ việc bán trầu cau cũng bấp bênh.

Người phụ nữ phục vụ lâu nhất ở khu chợ này là bà ngoại 6 tuổi của em. Từ khi còn là một cô gái, Trầu Bà và những tài liệu bí mật của Quân đội Nhân dân Giải phóng đã theo cô trên những nẻo đường quê hương và vào Sài Gòn qua con mắt của bọn ngụy. Năm sáu tuổi, cô được biết đến với sự dũng cảm và ngoan cường. Cô gái 18 tuổi đến từ làng Binglangyuan nhanh nhẹn, nhẹ nhàng và ăn nói lưu loát, dễ dàng khuất phục kẻ thù. Để thống nhất đất nước, Lưu Đà trở về vườn trầu của mình. Hàng ngày, bà đón xe buýt số 23 của bà Ngô Đình Diệm vào đô thị, gánh thúng trầu cau mẹ đi bán.

Không chồng con, cả đời bà gắn bó với gánh trầu chợ, nơi bà đã chứng kiến ​​biết bao chuyện đổi thay, sướng khổ. Ngày xửa ngày xưa, mấy bà cụ mỗi lần đi ngang qua chợ rau đều ngó qua xem lại mấy miếng trầu. Khi hỏi họ, tôi biết được rằng họ muốn ăn trầu nhưng quá nghèo để mua. Vì vậy, mỗi khi người lớn tuổi đến, bà già sẽ cho người bạn già vài miếng trầu để đỏ miệng.

Xem Thêm : Bún đậu mắm tôm: Hà Nội chỉ ăn buổi trưa, Sài Gòn ăn cả ngày

Chị thị thùy sinh, 36 tuổi, được cho là nhỏ tuổi nhất chợ. Năm 13 tuổi, bà theo mẹ hành nghề buôn bán ở đây, học xếp nếp nhà mới, cơi trầu cánh phượng. Bằng cách này, các thế hệ được gắn bó với thị trường này.

Một nét đặc biệt liên quan đến tục ăn trầu lâu đời của các dân tộc là đối tượng mua trầu đa số là những người lớn tuổi. Chợ trầu cau không sôi động như chợ thường mà dân dã, mộc mạc như chợ quê. Người bán người mua như người quen. Họ liên tục nhai trầu, hỏi han, động viên nhau. Mua bán không đắn đo, mặc cả.

Nhưng tục ăn trầu đang mai một dần. Người mua ngày càng hiếm và người bán vắng dần. Người bạn ăn trầu cùng thời với cô năm lên sáu nay đã không còn nữa. Ông đã già yếu nên bỏ trầu không ăn và mang theo một thúng trầu trở về Cửu Tây. Giờ đây, trong chợ chỉ lác đác vài sạp hàng và chưa đến chục người bán. “Ngày xưa ở đây có gần trăm quầy lừa đảo, người Ngô Đình Diệm có, bốn chỗ có. Chúng tôi ngồi xếp hàng dài, ngồi dưới túp lều tranh, dưới hành lang bán đồ. Lúc đầu Năm nào tấp nập người mua kẻ bán, đông lắm mới được như bây giờ” – cầm trên tay chiếc lá trầu cánh phượng, bà chép miệng.

Những năm trước, trung bình mỗi ngày chị bán được 1 thiên cau (1.000 quả) được 1-150.000 đồng, trầu cau 12 kg bán được 25.000 đồng/kg. Bây giờ con số đó đã giảm đi một nửa. Khi bán vào mùa cao điểm, tiền lời chỉ đủ bù một ngày, chưa kể trầu cau. Vì vậy, các cô gái trẻ không thiết tha với trầu cau như mẹ và bà của họ. Bà nội sáu tuổi, bà nội Color, Hua Pozi và những bà già khác đã ở thành phố hơn 40 năm đều ở tuổi gần đất xa trời. “Những bà già như tôi coi chợ trầu như máu thịt, có người ốm đau thì cố đeo trầu đi chợ, thiếu trầu thì chợ buồn, trầu cau. gầy guộc. Như tôi, đau đớn lắm, nhưng ở nhà nhớ chợ thì chịu không nổi”. , không biết còn chợ này không nhỉ?”

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giải Đáp Cuộc Sống