Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong lặng lẽ Sa Pa

Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong lặng lẽ Sa Pa

Cảm nhận về nhân vật anh thanh niên

Xét nhân vật anh thanh niên Sa Pa ít nói – Bài tập 1

Bạn Đang Xem: Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong lặng lẽ Sa Pa

Mở đầu truyện ngắn “Bí mật Sabah” của Nguyễn Thành Long, lòng ta xao xuyến trước vẻ đẹp của con người, những tình cảm chân thành, ấm áp trong cuộc sống đầy tin yêu. Dù có ít nhiều miêu tả nhưng nhân vật “Lặng lẽ Sapa” cũng bộc lộ một khí chất cao quý đáng khâm phục. Trong số đó, chàng trai trẻ dấn thân vào ngành khí tượng và địa vật lý này đã để lại trong chúng tôi nhiều ấn tượng khó phai.

Trước hết, vẻ đẹp của chàng thanh niên này nằm ở tình yêu cuộc sống, yêu công việc và tinh thần trách nhiệm cao với công việc. Trong phần giới thiệu về người họa sĩ già và cô gái, người lái xe gọi ông là “người đàn ông cô đơn nhất thế giới”. Trong vài năm, anh “sống một mình trên đỉnh núi Yanshan ở độ cao 2.600 mét, xung quanh là cỏ xanh và mây mù lạnh giá”. Công việc hàng ngày của anh là “đo gió mưa, động đất”, rồi ghi chép, dò đài về trung tâm. Nhiều đêm anh phải “chiến đấu với tuyết và sự im lặng khủng khiếp”. Nhưng anh ấy yêu công việc của mình.

Anh nghĩ: “Làm việc thì làm có hai vợ chồng, sao gọi là ở một mình được?” Anh hiểu ra: “Anh làm việc vất vả như vậy mà bỏ qua một bên thì buồn chết.” Anh sống một mình, nhưng anh ấy không đơn độc vì “Tôi luôn có người để nói chuyện. Điều đó có nghĩa là có một cuốn sách.”

Mặc dù điều kiện sống khó khăn nhưng chàng trai trẻ này vẫn đam mê công việc và biết cách sắp xếp cuộc sống của mình một cách có trật tự và ổn định. Anh nuôi gà, trồng hoa, đọc sách và thỉnh thoảng xuống đường nói chuyện với bác tài, hành khách để vơi đi nỗi nhớ nhà.

Sống trong hoàn cảnh ấy, có người sẽ dần thu mình vào cô đơn. Nhưng điều đáng quý ở chàng trai trẻ này chính là “nhân tâm”, lòng hiếu khách và sự quan tâm chu đáo đến người khác. Ngay từ những phút đầu gặp gỡ, lòng hiếu khách và sự nhiệt tình của ông đã gây thiện cảm tự nhiên cho các nghệ sĩ lớn tuổi cũng như các kỹ sư trẻ. Niềm vui đón khách tràn ngập trên khuôn mặt, thể hiện qua nét mặt, cử chỉ: anh cho chú lái xe ba bánh, vui vẻ chào chú với những cuốn sách chú mua cho, hồ hởi đón mọi người về “nhà”. hồn nhiên kể về công việc, đồng nghiệp và cuộc sống nơi chốn yên bình Sa Pa. Chắc hẳn ít bạn đọc nào quên được rằng khi một vị khách đến chơi nhà, công việc đầu tiên của anh ta là hái một bó hoa rực rỡ tặng cô gái mà anh ta gặp lần đầu. Bó hoa của cô gái, trà của lão họa sĩ, trứng đường của hai người… tất cả đều chứng tỏ anh không chỉ là một người con trai tâm lý mà còn có một ký ức nồng nàn và thủy chung, vô cùng đáng quý.

Làm việc chăm chỉ và đóng góp quan trọng cho đất nước, nhưng chàng trai hiếu khách và vui tính lại rất khiêm tốn. Ông cảm thấy đóng góp của mình là bình thường và không đáng kể so với nhiều người khác. Vì vậy, anh ấy cảm thấy xấu hổ khi họa sĩ già vẽ chân dung của mình vào sổ tay. Người khiêm tốn hào hứng giới thiệu với họa sĩ một người đáng vẽ hơn mình: “Không, không, đừng vẽ tôi nữa, tôi sẽ giới thiệu cho bạn một người khác xứng đáng vẽ hơn. Tôi là kỹ sư trong vườn rau, vượt qua muôn vàn khó khăn để cho ra đời những cây su hào tốt hơn, to hơn.. Đó là nhà nghiên cứu Tia Chớp, 11 năm không xa cơ quan một ngày nào”…Tuy còn trẻ nhưng anh hiểu được ý nghĩa của nó, tình yêu với mảnh đất Sapa, sự hy sinh thầm lặng của con người. Ngày đêm làm việc và nghĩ về đất nước.

Nguyễn Thanh Long kể lại cuộc gặp gỡ thú vị nhưng tình cờ ở Sabah yên tĩnh với cốt truyện khá nhẹ nhàng, tình tiết chân thực và lời thoại sinh động. Chưa đầy 30 phút tiếp xúc với chàng trai trẻ đã khiến người nghệ sĩ già suy nghĩ nhiều hơn về những vẻ đẹp trong cuộc sống mà ông không bao giờ có thể diễn tả hết được, đồng thời cũng khiến người kỹ sư trẻ bùi ngùi, thương mến…

Qua truyện ngắn này, tác giả muốn khẳng định rằng cuộc đời của chúng ta được tạo nên từ sự phấn đấu và hi sinh thầm lặng và vĩ đại? Một người chăm chỉ và nhiệt tình như chàng trai trẻ ấy làm cho cuộc sống này thật đáng quý và đáng tin

Xét nhân vật anh thanh niên Sa Pa ít nói – Bài tập 2

Nguyễn Thanh Long (1925-1991) viết văn từ thời chống Pháp. Ông là nhà văn chuyên viết truyện ngắn. Cái hay trong các tác phẩm của ông không nằm ở những khám phá sắc sảo mà ở chỗ sáng tác thơ trong trẻo, nhẹ nhàng, thể hiện sự cảm nhận cuộc sống một cách tinh tế. “Momo Sapa” là truyện ngắn tiêu biểu của ông, truyện được viết năm 1970. Được viết trong chuyến đi của tác giả sang Lào, ca ngợi những người lao động bình thường và ý nghĩa của công việc bí mật. Im lặng, tính cách điển hình của giới trẻ.

Chàng trai là một công nhân bình thường, anh không phải là người đặc biệt như bao người, anh được giới thiệu: “Hai mươi bảy tuổi, dáng người nhỏ bé, rạng rỡ” Anh cũng như bao người khác. Các nhân vật trong truyện có tên riêng hay không có lẽ không quan trọng, bởi vì trên đời này ai cũng có thể giống anh ấy, nhưng điều khó quên chính là vẻ đẹp bẩm sinh của anh ấy.

Chàng trai trẻ này mang tất cả những phẩm chất tốt đẹp của một người đàn ông với một cuộc sống mới. Yêu đời, yêu nghề, yêu công việc. Nói về cuộc sống và tình hình công việc của bạn. Theo tài xế, anh là “người đàn ông cô đơn nhất thế giới” bởi nhiều năm nay anh sống một mình trên đỉnh Yên Sơn ở độ cao 2.600m, xung quanh chỉ có cây cối và núi non yên tĩnh, công việc của anh là đo đạc. gió, mưa, nắng, mặt đất rung chuyển… sau đó ghi nhận và báo cáo về trung tâm theo bản tin dự báo thời tiết hàng ngày. Đây là công việc đòi hỏi sự tỉ mỉ, chính xác và tinh thần trách nhiệm cao. “Nửa đêm đi làm đúng giờ, dù trời có lạnh đến đâu cũng phải dậy làm việc theo quy tắc: “Bốn giờ, `11 giờ, tối 7 giờ đến 1 giờ sáng “Công việc đòi hỏi thời gian chính xác rất khó khăn, và anh ấy phải đối mặt với thời tiết vô cùng xấu” Khu vườn rực rỡ ánh đèn, Gió và tuyết thổi, bên cạnh không một tiếng động. ngoại trừ việc đợi tôi đi ra, và tôi đã vội vã chạy đến. “Nhưng khó khăn nhất với anh là vượt qua nỗi cô đơn, bị bỏ rơi. Lên núi quanh năm không có ai ở. Đây là một hoàn cảnh đặc biệt.

Vậy điều gì đã giúp bạn vượt qua tình huống này? Đó là bởi vì anh ấy biết rằng công việc thầm lặng của anh ấy có ích cho cuộc sống của mọi người, và anh ấy hiểu rằng anh ấy sẽ trở thành một người độc lập trong tính phổ quát của mọi người, vì vậy khi anh ấy được người khác biết đến, bởi vì anh ấy đã phát hiện ra Qianyun kịp thời, đó là góp phần vào chiến thắng của anh ấy . Được góp phần cùng bộ đội ta bắn rơi máy bay quân sự Mỹ trên cầu Longjaw, Bác cảm thấy rất “sướng”, Bác còn có một ý nghĩ sâu sắc, một ý tưởng cao đẹp về ý nghĩa của công việc “Khi tôi làm việc, tôi và tôi công đôi việc, sao kêu mình được?” Chưa kể, công việc của mình còn gắn bó với nhiều anh chị em ở dưới lắm” “Công việc của mình vất vả lắm, mà bỏ qua thì buồn.., chết”. Ngoài ra, Theo ông, mỗi người phải làm việc vì mình, vì lợi ích chung lớn hơn của gia đình và đất nước, ông tự nhắc nhở mình: “Ta sinh ra để làm gì? tôi sinh ra ở đâu Tôi làm việc cho ai? “

Xem Thêm: Nghị luận về gian lận trong thi cử (10 mẫu) – Văn mẫu lớp 9

Với anh, công việc có ý nghĩa như một người bạn, là niềm vui của cuộc sống, chỉ những người yêu công việc và hy sinh thầm lặng mới có được suy nghĩ sâu sắc như vậy.

Mặc dù nghèo khó về vật chất và tinh thần nhưng chàng thanh niên đã biết sắp xếp cuộc sống riêng ngăn nắp, ổn định. Anh nuôi gà đọc sách, thỉnh thoảng đi dạo phố phường nói chuyện với bác tài, hành khách để vơi đi nỗi nhớ nhà, cô đơn. Cảnh sống của anh với tư cách là một người sống và làm việc trong xã hội chứ không riêng gì anh, đó là một cách sống đẹp, người ta thấy cái đẹp ấy bắt đầu từ trái tim.

Hơn thế nữa, sự hiếu khách, cách tiếp cận mọi người, sự quan tâm chu đáo của chàng trai trẻ này cũng rất đáng yêu, ngay từ lần gặp đầu tiên, sự hiếu khách của anh đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng các họa sĩ và kỹ sư. Nhất cử nhất động của anh đều thể hiện niềm vui tiếp đón khách, anh gọi taxi và nhờ anh đón xe về nhà vợ anh vừa ngủ dậy, anh vui vẻ nhận cuốn sách mua cho vợ và hớn hở chào đón. Mọi người đến thăm nhà chúng tôi và hồn nhiên nói về cuộc sống, công việc, bạn bè giữa một nơi yên tĩnh ở Sapa, chúng tôi khó có thể quên được công việc đầu tiên của chàng thanh niên này, khi chúng tôi có khách đến thăm nơi ở của anh. Tôi được giao nhiệm vụ hái một bó hoa lớn đầy màu sắc cho một cô gái mà tôi không biết… một dấu hiệu cho thấy sự tận tâm quý giá của tôi.

Làm việc chăm chỉ mới có đóng góp quan trọng cho đất nước như vậy, vậy mà chàng thanh niên năng động hiếu khách này lại khiêm tốn cho rằng đóng góp của mình chỉ ở mức trung bình so với nhiều người. Vì vậy, anh ta từ chối các họa sĩ vẽ chân dung cho các tác phẩm của mình, và người đàn ông khiêm tốn thậm chí còn hào hứng giới thiệu anh ta với những họa sĩ mà anh ta cho là đáng vẽ hơn: “Ồ, bạn đã vẽ tôi chưa?” Không, không, đừng vẽ tôi, để Tôi giới thiệu bạn Người khác đáng vẽ hơn là các kỹ sư của vườn rau Sapa, có thể nói là các sĩ quan nghiên cứu sơ đồ sét. Những người làm việc ngày đêm và quan tâm đến đất nước.

Anh thanh niên ấn tượng là nhờ Nguyễn Thành Long khắc họa nhân vật rất thành công, anh thanh niên là nhân viên chính nhưng tác giả không để nhân vật chính xuất hiện ngay từ đầu truyện, điều này tạo nên bối cảnh nền và khi nhân vật này xuất hiện người đọc sẽ đọc. lãi. Đặc biệt tác giả sử dụng rất thành công các nhân vật phụ để tôn lên vẻ đẹp của nhân vật chính. Qua cảm xúc và suy nghĩ của các họa sĩ, kỹ sư, người lái xe và các nhân vật khác, hình ảnh anh thanh niên ngày càng đẹp đẽ, đáng yêu và tính cách của anh thanh niên cũng ngày càng đẹp hơn. Một anh thanh niên không nêu tên cụ thể mà gọi theo tuổi, đây là một dụng ý nghệ thuật nhằm làm nổi bật chủ đề của truyện “Ca ngợi những con người lao động thầm lặng có tâm với nước, và thanh niên là nhân vật hiểu chuyện.,

Xem Thêm : Data Mining là gì? Các công cụ khai phá dữ liệu phổ biến nhất hiện nay

Có thể nói, lật giở từng trang sách, anh thanh niên trong truyện ngắn “Có lẽ Sapa” của Nguyễn Thành Long vẫn để lại trong lòng người đọc nhiều ấn tượng khó quên, anh là hình ảnh tiêu biểu của người lao động mới, đặc biệt là những người lao động mới. thế hệ trẻ Việt Nam những năm 1970. Cuối thế kỷ 20, cuộc sống cao đẹp và sự hy sinh thầm lặng của những người thanh niên khiến chúng ta vô cùng trân trọng và khâm phục.

Xét nhân vật anh thanh niên Sa Pa ít nói – Bài tập 3

Truyện ngắn “Lặng lẽ Sabah” của Nguyễn thanh Long là một tác phẩm đặc sắc, nhẹ nhàng, để lại nhiều dư âm đẹp đẽ cho người đọc với hình ảnh “những người trẻ”.

Chàng trai thấp bé được mệnh danh là “người đàn ông cô đơn nhất thế giới” vì phải một mình làm công tác khí tượng thủy văn, địa vật lý trên đỉnh Yên Sơn sáu cao 2.000m. 100 mét, nhiều mây và lạnh quanh năm. Những ngày này, anh chỉ là một con người, làm bạn với công việc “đo gió, đo mưa, nắng…”, rồi báo cáo chính xác về “nhà” mỗi ngày bốn lần. Cái lạnh khắc nghiệt, băng tuyết nơi núi rừng Sabah, “mưa tuyết”, “gió dữ” không thể lay chuyển anh. Mặc dù đó là một công việc nhàm chán nhưng anh ấy vẫn yêu thích và tôn trọng công việc của mình. Anh dũng cảm vượt qua sự cô đơn và nguy hiểm mà anh luôn phải đối mặt. Qua đó, ta thấy được ở Người một lý tưởng sống cao cả. Vâng, giá trị thực sự của anh ấy nằm ở lý do sống của anh ấy. Lý tưởng sống của ông cũng là lý tưởng sống của thế hệ trẻ luôn tìm thấy hạnh phúc trong đau khổ.

Thấm thía nhất trong toàn bộ tác phẩm có lẽ là lời tâm sự của ông với người nghệ sĩ: “Tác phẩm của tôi với tôi là một đôi…”, “Làm việc… vất vả lắm… mà bỏ đi… nên buồn… Chết”…”, “Tôi sinh ra ở đâu, tôi sinh ra ở đâu, tôi làm việc cho ai?” “Đây là dòng chân thành từ trái tim. Và đây cũng là những suy nghĩ lạc quan giúp anh đứng vững trong khó khăn. Thử thách lớn nhất là sự cô đơn. Tiếng vọng của cuộc sống Sapa trầm lặng, bản nhạc nhẹ của cuộc đời, từ chính tâm hồn anh, từ Nụ cười trong khó khăn thử thách đến được với độc giả, tuy sống một mình nhưng anh vẫn tràn đầy năng lượng, trồng hoa đọc sách, dùng “tam phòng sạch sẽ” để sắp xếp cuộc sống của mình một cách có trật tự. cởi mở, đối xử với mọi người Chân thành, thích gặp gỡ nói chuyện, luôn ân cần, quan tâm, chăm sóc cho mọi người: “Bà cô truyền thống…đến bà tôi…mới ngủ dậy…”. những đường nét không thể chạm tới Vẻ đẹp rạng ngời của tâm hồn Người họa sĩ với những trăn trở, suy tư sâu sắc ở tuổi về hưu chắc cũng cảm kích ông, không thể diễn tả hết sự sáng chói của tâm hồn ông trong những bức chân dung Nhưng ông vẫn rất khiêm tốn, và luôn cảm thấy những đóng góp của mình so với những người khác, ví dụ như “Kỹ sư vườn rau Sapa” hay “Nhà nghiên cứu tia chớp” đều không đáng kể. không nhận được bất kỳ sự đối xử nào từ đất nước trong thời đại đó, và cùng nhau xây dựng đất nước Ngày càng giàu đẹp hơn.

Mọi suy nghĩ của anh về công việc hay cuộc sống đời thường đều thấm đẫm tình yêu quê hương, đất nước và con người. Anh là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên chiến đấu vì đất nước. Tâm hồn và lý tưởng sống cao cả của anh khiến chúng ta cảm phục một con người cô đơn nhưng không lẻ loi, lặng lẽ mà không lặng lẽ giữa lòng Sa Pa.

Suy nghĩ về nhân vật anh thanh niên Sa Pa ít nói – Bài 4

Truyện ngắn “Bí mật Sabah” của Nguyễn Thành Long là một câu chuyện đẹp, dịu dàng và bình dị về cuộc sống của người dân trong thời kỳ xây dựng đất nước xã hội chủ nghĩa. Trong đó, tác giả bộc lộ vẻ đẹp hiếm có, niềm khao khát sống, khát khao cống hiến không nguôi của người thanh niên đang làm nhiệm vụ trên núi cao.

Với giọng văn nhẹ nhàng, trữ tình, sâu lắng; lời lẽ mộc mạc, giản dị của Nguyễn Thành Long khiến tim người đọc đập thình thịch. Trang nào cũng tô đậm hình ảnh người thanh niên này. Người đọc có cách hiểu mới, khách quan hơn về những con người ngày đêm thầm lặng cống hiến cho Tổ quốc. Anh thanh niên không có tên cụ thể nên tác giả gọi anh là “anh thanh niên”, có lẽ đây là dụng ý nghệ thuật của tác giả.

Trong ngòi bút của Ruan Chenglong, chàng trai trẻ dường như là một nhà khí tượng thủy văn đo gió và mây.

Xem Thêm: Có nên đặt tên con gái là Khánh Vy không, ý nghĩa thế nào?

Trước hết, anh là người yêu nghề, đầy nhiệt huyết với nghề, không ngại khó khăn để hoàn thành tốt công việc được giao. Bản tính sống của ông bình lặng, giản dị “sống một mình trên yên ngựa ở độ cao 2600m, bốn bể chỉ có cây và mây mù lạnh lẽo”. Với vài chi tiết đó, chúng tôi tưởng tượng ra cuộc sống buồn tẻ của anh ấy. Một người sẵn sàng đầu tư vào tuổi trẻ khỏe mạnh, và sẵn sàng đánh đổi tuổi trẻ để đổi lấy ấm no và hạnh phúc. Chi tiết người tài xế gọi anh là “người đàn ông cô đơn nhất thế giới” cũng hoàn toàn phù hợp với cuộc sống của anh bây giờ. Tương ứng với công việc bình tĩnh và yên bình là một thái độ bình tĩnh và không vội vã, nhiệt tình và yêu công việc. Đây là phẩm chất hiếm có của một chàng trai trẻ trong mắt mọi người.

Anh tâm sự với mọi người: “Công việc của tôi vất vả lắm, nhưng nếu bỏ thì buồn chết được”. Qua chi tiết này, thiếu niên hiện lên là một người đáng kính, không sợ khó khăn thử thách, vẫn dấn thân vào con đường dù biết rằng chẳng mấy bình yên. Bởi vì đối với anh, đây là cuộc sống. Ông tìm thấy niềm vui của mình trong sách. Có lẽ đây là điều mà nhiều bạn trẻ cần học hỏi. Đó là không được bỏ cuộc, luôn ngẩng cao đầu, tâm huyết với công việc.

Nếu một người sống một mình quá lâu sẽ thường rơi vào trạng thái cô đơn tột độ, sống khép kín, không dám giao tiếp với người khác. Tuy nhiên, Ngài rất khát người “đói người”. Chính đức tính này đã tạo nên sự hiếu khách mà mọi người muốn chia sẻ, sự nhiệt tình mỗi khi có ai đó đến đây chơi. Tấm lòng này đã để lại trong lòng các họa sĩ, kỹ sư trẻ nhiều tình cảm đặc biệt. Anh hào hứng kể về cuộc sống, về đồng nghiệp và vẻ đẹp của Sa Pa trầm mặc.

Chàng trai lặng lẽ tặng hoa cho cô kỹ sư trẻ và túi trà cho người họa sĩ già. Tất cả những hành động tử tế này đều dẫn đến sự khâm phục và ngưỡng mộ từ người khác.

Theo lời kể của Ruan Chenglong, chàng trai trẻ này cũng là một người rất khiêm tốn. Dù công việc rất vất vả, cực nhọc nhưng anh không bao giờ than vãn, không tự cao tự đại. Anh luôn cảm thấy mình thật nhỏ bé trước người khác, nhất là khi họa sĩ yêu cầu vẽ một bức chân dung, anh đã nói “đừng vẽ tôi, tôi sẽ giới thiệu cho anh một người xứng đáng hơn”. Đây là tinh thần rất đáng quý, đáng để thế hệ trẻ học tập.

Với cốt truyện nhẹ nhàng, cảm động, Nguyễn Thành Long đã gieo vào lòng người đọc sự xúc động về hình ảnh một con người âm thầm hy sinh nơi hoang vắng. Chúng ta cảm ơn những người ngày đêm vì đất nước

Luận điểm về nhân vật Người thanh niên trầm lặng Sapa – Nhiệm vụ 5

Trong chất trữ tình của nhà văn Nguyễn Thành Long, “Lặng lẽ Sapa” ra đời với những nét bút nhẹ nhàng, trữ tình, giàu cảm xúc và chất thơ, để lại cho người đọc vô vàn xúc cảm. Đọc xong truyện ngắn này, chúng ta không khỏi khâm phục vẻ đẹp của con người, những tình cảm chân thành, ấm áp trong cuộc sống đầy tin tưởng và yêu thương. Các nhân vật trong “Lặng lẽ Sapa” đều là những nhân vật có nét mặt quý phái, dễ mến do tác giả tạo ra, đặc biệt là những bạn trẻ làm công tác khí tượng, địa vật lý. Anh là đại diện tiêu biểu cho một thế hệ đang tích cực xây dựng cuộc sống mới ở miền Bắc thời đại. Một nhân vật đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng chúng ta.

Chàng trai trẻ xuất hiện trong lời thoại của Ruan Chenglong là một người yêu đời, yêu công việc, có tinh thần trách nhiệm cao và làm việc chăm chỉ. Qua lời giới thiệu của ông họa sĩ già và cô gái, ta thấy được tấm lòng nhân hậu của chàng trai được người tài xế gọi là “người cô đơn nhất thế gian”. Trong vài năm, anh “sống một mình” trên đỉnh núi Yanshan ở độ cao 2.600 mét, xung quanh là cỏ xanh và mây mù lạnh giá. Công việc hàng ngày của anh là “đo gió, mưa, động đất”, sau đó ghi chép và gọi điện trên bộ đàm. Trung tâm. Nhiều đêm anh phải “chiến đấu với tuyết và sự im lặng” nhưng anh rất yêu công việc của mình.

Anh nghĩ: “Ta đi làm thì làm có hai vợ chồng, làm sao gọi là đi một mình được?” Anh hiểu: “Công việc của anh vất vả thế mà anh gác lại, anh buồn quá.’ sống một mình, nhưng anh ấy không đơn độc vì “Tôi luôn có người để nói chuyện. Điều đó có nghĩa là có một cuốn sách”. Những người trẻ tuổi có xu hướng thích những nơi đông đúc, nhưng anh ấy thích Sabah yên tĩnh và vắng vẻ hơn. Vì sao, vì ở đây anh được thỏa mãn niềm đam mê công việc của mình, bất chấp điều kiện sống và làm việc ở đây vô cùng thiếu thốn.

Chàng trai trẻ ngoài việc hết mình làm việc còn biết sắp xếp cuộc sống trong sạch, nuôi gà trồng hoa, đọc sách, thỉnh thoảng ra phố khám bệnh, tán gẫu với khách đi đường cho khuây khỏa nỗi nhớ của anh.

Xem Thêm : Các đoạn văn nghị luận xã hội 200 chữ

Cuộc sống vất vả nơi vùng núi cao Sapa không làm nguội đi trái tim rực lửa của anh, anh dần thu mình lại trong sự cô đơn. Thay vào đó, nó thổi bay bụi bẩn, ý chí sống và làm việc quên mình của anh ấy, đồng thời mang lại cảm giác đáng yêu về “sự khao khát mọi người”, lòng hiếu khách và sự quan tâm không phân biệt của anh ấy đối với người khác . Lòng hiếu khách và sự nồng hậu khiến ông có cảm tình tự nhiên với các nghệ sĩ già và kỹ sư trẻ ngay khi gặp họ. Niềm vui đón khách tràn trề trên gương mặt, thể hiện qua nét mặt, cử chỉ: nhường chú lái xe ba gác, đón sách chú mua cho, hào hứng đón mọi người đến “nhà” làm khách, hồn nhiên kể. câu chuyện của anh về công việc, đồng nghiệp và cuộc sống tại một nơi yên tĩnh ở Sapa. Độc giả khó có thể quên được công việc đầu tiên của anh khi có khách đến thăm: hái một bó hoa rực rỡ tặng cô gái anh gặp lần đầu. , bó hoa cho cô gái, tách trà cho ông họa sĩ già, quả trứng kẹo cho hai chú cháu… Tất cả những điều đó chứng tỏ anh không chỉ là người con tâm lý mà còn có tấm lòng đáng quý, bền bỉ trong ký ức. của.

Một đặc điểm nổi bật hơn nữa trong nhân cách rất cao quý của người thanh niên này là sự khiêm tốn sâu sắc của anh. Cuộc sống vất vả, công việc vất vả, kết quả công việc là những đóng góp quan trọng cho đất nước, nhưng người thanh niên tràn đầy sức sống ấy lại tự nói với mình bằng sự khiêm tốn đáng nể, điều đó thật đáng quý. Ông cảm thấy đóng góp của mình là bình thường, không đáng kể so với nhiều người khác. Vì vậy, anh ấy cảm thấy xấu hổ khi họa sĩ già vẽ chân dung của mình vào sổ tay. Một người khiêm tốn hào hứng giới thiệu với họa sĩ một người đáng vẽ hơn mình: “Không, không, đừng vẽ tôi nữa, tôi sẽ giới thiệu cho anh một người khác đáng vẽ hơn.” Đó là anh kỹ sư trong vườn rau. người vượt qua muôn vàn khó khăn để tạo ra những cây su hào to hơn, đẹp hơn. Đó là “nhà nghiên cứu tia chớp, 11 năm chưa xa cơ quan”… Anh có tình yêu sâu sắc với vùng đất Sabah, và anh cũng thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng của con người. Làm việc và nghĩ về đất nước suốt ngày đêm.

Cũng như nhiều tác phẩm khác của mình, Nguyễn Thanh Long viết “Lặng lẽ Sapa” bằng một phong cách rất nhẹ nhàng và nên thơ. Với cốt truyện đơn giản, chi tiết hiện thực tinh tế, ngôn ngữ đối thoại sinh động, tác giả đã kể lại cuộc gặp gỡ tình cờ nhưng thú vị ở Sabah yên tĩnh. Cuộc gặp gỡ với chàng thanh niên chỉ diễn ra trong giây lát đã khiến người nghệ sĩ già ngẫm nghĩ nhiều hơn về những vẻ đẹp của cuộc sống mà ông không bao giờ có thể diễn đạt hết, đồng thời cũng khiến chàng kỹ sư trẻ say mê…

Thông điệp lớn nhất của Nguyễn Thanh Long với ý tưởng này là cuộc sống của chúng ta được tạo nên từ những đấu tranh và hy sinh vĩ đại và thầm lặng. Một người chăm chỉ và nhiệt tình như chàng thanh niên ấy là tấm gương sáng cho Chiyo. Nghĩ đến chàng trai trẻ này và những ai đã, đang và sẽ đến Sabah và nhiều vùng đất xa xôi khác của đất nước để sinh sống và cống hiến, chúng ta phải sống tích cực hơn phải không các bạn? Trân trọng và yêu cuộc sống như vậy mãi mãi.

Xem Thêm: Tổng hợp kiến thức bạn cần biết về Phrasal verb

Suy nghĩ về tính cách người thanh niên trầm lặng Sapa – Bài 6

Sinh ra và chết đi

Đơn giản và bình lặng

Không ai nhớ tên

Nhưng họ đã tạo nên đất nước này

(Quê_ nguyễn khoa điểm)

Cuộc kháng chiến chống Pháp vừa kết thúc, lịch sử đã sang trang mới, những chàng trai, cô gái ngày ngày âm thầm góp phần xây dựng đất nước, không chỉ có những trang sử chống Mỹ, mà còn có những kỳ tích. lao động quên mình.

Giữa mùa hè năm 1970, Nguyễn Thành Long đi công tác ở Lào Cai, ông đã trích “Giữa xanh” trong “Lặng lẽ Sabah”, là một trong những tác phẩm miêu tả những con người như vậy. nguyễn thanh long là một trong những cây bút văn xuôi nổi tiếng thập niên 60, 70 chỉ chuyên viết truyện ngắn và ký. Thông điệp của “Lặng lẽ Sabah” là: “Trong sự tĩnh lặng của Sabah, dưới những tòa nhà cổ kính của Sabah, Sabah mà chỉ nghe tên thôi, người ta đã nghĩ đến sự yên nghỉ, có ai đó đang làm công việc và lo cho đất nước”, nhằm ca ngợi những cống hiến thầm lặng và cống hiến cao cả của những con người dũng cảm và cao đẹp, mà nhân vật chính là thanh niên trong số đó.

“Lặng lẽ Sapa” là một truyện ngắn nhẹ nhàng, có cốt truyện giản dị mà thú vị, ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu xa. Câu chuyện chủ yếu kể về một họa sĩ, một kỹ sư và một thanh niên làm công việc khí tượng trên đỉnh núi Yên Sơn ở Sabah tình cờ gặp nhau qua lời giới thiệu của người lái xe, tôi ngưỡng mộ hình ảnh và phẩm chất cao quý của người thanh niên người đàn ông.

Khi còn trẻ, anh rời thành phố hoa lệ để nhập ngũ nhưng thất bại, quay về làm việc trên đỉnh núi hiểm trở ở độ cao 2.600m, sống một mình quanh năm lạnh giá. Hai bên cây, mây lạnh” Sapa. Công việc của anh là làm khí tượng, địa vật lý, cụ thể là “đo gió, mưa, nắng, mây, động đất, dựa vào dự báo thời tiết hàng ngày để phục vụ sản xuất, xuất khẩu, phục vụ chiến đấu”. .Công việc của anh đòi hỏi sự chính xác, tỉ mỉ và tinh thần tự giác cao.Nghề đó có rất nhiều gian khổ,đặc biệt là sự cô đơn và vắng vẻ.Người tài xế nói rằng anh là “người cô độc nhất thế giới” và “ham muốn mọi người”. vì lâu năm Một mình trên núi cao không người, cô đơn quá nên định dừng xe để gặp mọi người chơi game. Trò chuyện với họ.

Bằng tình yêu đời, yêu nghề và tinh thần trách nhiệm cao, anh đã tình nguyện lên nơi đỉnh núi cằn cỗi để thực hiện công việc “đo mưa, gió” không tên nhưng rất ý nghĩa, ích lợi cho mọi người. Dù đơn độc giữa chốn không người, không tiếng người, chống chọi với thời tiết khắc nghiệt, nhưng ông luôn làm tốt công việc của mình, cả ngày lẫn đêm, bởi ông hiểu rằng công việc của mình là mắt xích trong chuỗi công việc chung, góp phần quan trọng. Có nhiều người. Anh lạc quan khẳng định: “Khi làm nghề, chúng ta là vợ chồng, làm sao gọi là một người được?” với người họa sĩ già. Bao nhiêu tình yêu và sự nhiệt tình với công việc được chứa đựng trong từ này. Đồng thời, câu nói này cũng cho thấy ông cũng có những suy nghĩ rất thực tế và sâu sắc, con người thực sự không đơn độc, bởi con người và công việc là một. Thay vì nhấn mạnh những khó khăn liên quan, anh ấy nhấn mạnh đến niềm hạnh phúc khi biết mình đã góp phần bắn rơi máy bay phản lực Mỹ và bày tỏ tình yêu công việc của mình với người họa sĩ già: Buồn chết mất. “Thế mới biết công việc là quan trọng nhất với mình, là nguồn vui, là điều mình theo đuổi bấy lâu nay.

Ở anh toát lên lối sống giản dị, yêu đời, tấm lòng yêu cuộc sống và tinh thần trách nhiệm cao với bản thân. Dù sống một mình trong điều kiện thiếu thốn về tinh thần và vật chất nhưng bản thân ông chưa bao giờ thất bại. Cuộc sống của anh đơn giản, ngăn nắp và sạch sẽ. Trên núi lạnh, anh không hề buồn bã hay chán nản, ngược lại vẫn say mê đọc sách, trồng hoa, nuôi gà, đọc sách cũng có niềm vui, anh cảm thấy như một người bạn tâm giao.

Nơi ấy cô quạnh, anh luôn mong được gặp người. Chúng ta cũng có thể thấy lòng hiếu khách và sự quan tâm của anh ấy đối với người khác khi có khách đến thăm. Khi nghe tin vợ người tài xế bị ốm, anh ta đào gốc me đưa cho vợ. Ông tiếp đón các họa sĩ và kỹ sư già một cách rất thân thiện và tự nhiên. Khi gặp gỡ, nghệ sĩ nhận xét anh là người vui vẻ, chân chất và mến khách. Anh ấy bày tỏ sự vui mừng khi được cắt hoa cho người kỹ sư. Anh ấy thực sự quan tâm đến niềm vui và hạnh phúc của người khác. Anh trân trọng từng phút từng giây để thổ lộ những gì sâu kín trong lòng. Khi tiễn người họa sĩ và kỹ sư già, ông đã tặng họ một bọc trứng để tỏ lòng quan tâm đến người khác.

Tuy làm được việc có ích cho đất nước, nhưng ông là người khiêm tốn và thật thà, công lao và đóng góp của ông không đáng kể so với những người khác. Chỉ trong 5 phút, anh đã cho chúng tôi thấy toàn bộ con người anh, kể cả những khó khăn trong công việc. Niềm vui và niềm hạnh phúc được đón tiếp những vị khách làm bừng sáng khuôn mặt anh và khiến họa sĩ muốn phác họa anh. Anh ấy đã giới thiệu anh ấy với những họa sĩ xứng đáng được vẽ hơn anh ấy. Đó là những kỹ sư nông nghiệp đang làm việc ngày đêm để trồng những cây su hào to hơn trong những vườn rau của Sapa, hay những nhà khí tượng nghiên cứu và xây dựng bản đồ sét. Anh thấu hiểu giá trị của sự hy sinh thầm lặng và sự biết ơn của những người đang ngày đêm cống hiến cho đất nước.

Truyện ngắn “Lặng lẽ Sapa” đã xây dựng thành công hình ảnh một anh thanh niên với những phẩm chất đáng quý. Ông là một người đàn ông đẹp và có nghĩa, luôn nghĩ và làm việc cho đất nước. Cuộc đời của ông đã gây được tiếng vang với những người trẻ tuổi cho các thế hệ sau. Anh là hình ảnh tiêu biểu của người công nhân mới xã hội chủ nghĩa, âm thầm góp phần xây dựng đất nước

Tác giả xây dựng tình huống truyện hợp lý, kể lại câu chuyện một cách tự nhiên bằng ngôn ngữ dễ hiểu, đồng thời miêu tả được những suy nghĩ, cử chỉ, điệu bộ góp phần làm đẹp thế giới. .Các nhân vật phụ như tài xế, họa sĩ, kỹ sư góp phần làm đẹp cho các nhân vật chính. Xuyên suốt toàn bộ câu chuyện, từ khung cảnh thiên nhiên cao nguyên đến hình ảnh con người sống và làm việc an nhàn, mãn nguyện bởi nỗi nhớ quê hương đồng bào xuyên suốt cả câu chuyện, đầy hương vị thi vị.

Truyện “Sabah lặng lẽ” khẳng định và ca ngợi vẻ đẹp của những người lao động bình thường như những người trẻ tuổi, và ý nghĩa của công việc thầm lặng mà cao quý. Không chỉ vậy, câu chuyện này còn khiến chúng ta yêu thương con người và cuộc sống hơn, ý thức thấy được ý nghĩa và niềm vui của việc làm việc có mục đích thực sự. Tấm lòng và hành động của các bạn thiếu niên trong truyện cho ta thấy tinh thần trách nhiệm vì sự nghiệp chung của đất nước, thôi thúc chúng ta rèn luyện bản thân, sống tốt, làm điều có ích cho xã hội. p>

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục