Cảm nhận bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu

Cảm nhận bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu

Cảm nhận bài văn tế nghĩa sĩ cần giuộc

Bạn đang tìm kiếm ý kiến ​​của mình về bài viết Học giả văn học cần một người học trò? Không tìm kiếm nữa. Đọc các tài liệu giới thiệu tuyển tập các bài báo được tuyển chọn bởi bài viết này. Với các ví dụ, bạn có thể tham khảo để làm gì, bổ sung vốn từ vựng và làm cho bài viết của bạn tốt hơn.

Bạn Đang Xem: Cảm nhận bài Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc của Nguyễn Đình Chiểu

Hãy xem…

Thấy được sự cần thiết của các nhà hảo tâm

<3

Những liệt sĩ năm xưa cần được cứu độ đã bước tới, chọn cho mình cái chết vinh quang: “Một thác trả non nước xanh rồi đền nợ, danh sáu tỉnh đều khen, thác như công đình chùa miếu mạo. Bất diệt, ai cũng sẽ là mồ mả. Có thể nói, bài Người Biết chữ Cần Đấu tranh này, như cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói, “bài ca tự hào cho những người có hoàn cảnh khó khăn”.

Hơn một thế kỷ trôi qua, cuộc khởi nghĩa của nông dân nghèo kết thúc trong thất bại. Họ không còn cách nào khác là ngã xuống giữa chiến trường, trong cảnh ngựa xác ngổn ngang, máu thịt nhanh chóng bị bỏ rơi. Họ thực sự yếu đuối. Nhưng việc tưởng nhớ các nghĩa sĩ của Nguyễn Đình Chiu đã làm sống lại ở họ những hình ảnh đầy dũng cảm, anh hùng. Cùng với tiếng ca bi tráng, chính nghĩa xuất hiện trong cuộc tế lễ như mặt trời, mặt trăng và các vì sao. Nghĩa quân cần giúp đỡ là những nông dân hiền lành, mồ côi quanh năm làm ăn, lo nghèo, không quen cúi đầu cắp sách đến trường, nhưng khi đặt chân đến đây, họ lập tức trở thành những người dũng cảm. Trong đó, nhà thơ nhấn mạnh tinh thần tham gia cuộc chiến đấu với kẻ thù một cách hoàn toàn tự nguyện và có ý thức: “Ai đợi thì đòi, ai bắt thì đánh. trốn, trốn, chuyến đi này là dành cho con hổ..”

Lợi dụng sự suy yếu của triều đình, chúng ta chỉ nói đến việc đầu hàng kẻ thù và đứng vững trên đôi chân của mình. Tinh thần: Một nhà từ thiện được tuyển dụng thật đáng ngưỡng mộ. Những trận đánh của họ rất cam go và đầy cam go: quân địch và quân ta quá chênh lệch, kỹ thuật quân sự kém, vũ khí trang bị thiếu thốn. Khởi nghĩa nông dân nghèo, thủy triều lên thuyền nào cũng nổi. Từ những túp lều tranh dột nát và những luống cày quen thuộc, họ gần như đi thẳng ra chiến trường, không mũ sắt, áo giáp hay gươm giáo…

Mọi trang bị của họ đều là những vật dụng đơn giản, hàng ngày, quen thuộc nhưng khiến kẻ thù phát điên. Sức mạnh của họ không chỉ là sức mạnh thể chất, mà còn là sức mạnh tinh thần. Nhân danh vàng đỏ và tôn giáo, họ đã lấy hết can đảm để chống lại những con tàu sắt và đồng.

“Thấy bào thai trắng muốt là muốn ăn gan;

Hôm nhìn thấy cái ống khói với cái đèn pin, muốn ra ngoài cắn cổ”

Lòng căm thù giặc đã tạo cho người anh hùng dũng khí và sức mạnh phi thường. Họ mô tả sự xung đột giữa quyền và quyền như thể không có ai ở đó.

Ruan Tingzhao ca ngợi những anh hùng nông dân bằng hình ảnh huy hoàng và lời văn duyên dáng và trang trọng. Nhưng anh không thể che giấu sự thật đau lòng… Sự hy sinh vẫn là tiếng thở dài, tiếng khóc của anh trước những mất mát, chết chóc của quân phản loạn. Cái chết của họ khiến độc giả chúng tôi đau lòng. Thảm thực vật trên thế gian cũng phải rung động:

“Hình như phải cột lại; cây cối trải dài mấy dặm, nhìn ra chợ thấy hai hàng hố già và trẻ.”

Đó cũng là tiếng khóc của chính tác giả:

“Làm ơn đi!

Vào năm lạnh bàng, ngôi chùa mới được khai phá, Zixin gửi lại Yuanyueying. “

Bi kịch bao trùm cả đoạn văn, nhưng bi kịch lớn ở đây không phải là bi kịch mà là bi kịch. Đây là nỗi đau của đất nước và nỗi đau của nhân dân. Nỗi đau không làm đàn ông nhụt chí, nhưng lòng trắc ẩn thôi thúc họ công khai đối đầu với kẻ thù. Khởi nghĩa tuy thất bại, nhiều người phải ngã xuống, nhưng thà chết vinh còn hơn sống nhục. Họ đã để lại một cái tên vĩnh cửu. Những người đã khuất như một tấm gương sáng thì ngược lại, họ vẫn sống mãi, là nguồn cảm hứng lớn cho những cuộc chiến sau này…

➜Tham khảo các hướng dẫn sáng tác và sơ đồ tư duy của nhà hảo tâm để có kiến ​​thức làm việc

Cảm nhận 15 câu đầu bài tri ân các liệt sĩ

Có thể nói, tác phẩm “Nhà từ thiện cần tác phẩm của giới” của Ruan Tingzhao đã dựng nên một tượng đài nghệ thuật về những nghĩa sĩ nông dân nghèo. Đặc biệt ở 15 đoạn đầu ta có thể cảm nhận rõ nét nhất vẻ đẹp của những người nông dân ấy.

Mở đầu bài thơ là “Hỡi ơi!”, tiếng kêu từ trời đất, cho linh hồn của những người nghĩa sĩ nông dân cần được giải cứu, sống anh dũng và chết vẻ vang. “Tiếng súng giặc ầm vang, lòng người phơi phới.” Đoạn thơ này tuy ngắn nhưng đã khái quát hoàn cảnh lịch sử nước ta lúc bấy giờ: quân xâm lược có vũ khí tối tân, đánh phá dữ dội, tiếng tiếng súng vang khắp đất trời. Nhưng chúng ta chỉ có lòng dân và quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Ở câu thứ hai, nhà thơ đánh giá người anh hùng nông dân này qua hai giai đoạn của cuộc đời: mười năm lập công chưa chắc lừng lẫy thiên hạ, chỉ đánh Tây một lần, tuy có hy sinh nhưng tiếng tăm lừng lẫy như sấm sét. một cái mõm.

Tiếp theo, hình ảnh người anh hùng nghĩa sĩ nông dân hiện lên qua hồi ức của nhà thơ. Họ vốn là những người nông dân nghèo “làm thuê, bần hàn” Có thể thấy, tác giả Dư Triệu rất thích kiếp người nhỏ bé, khốn khổ, dù họ có cút, làm lụng vất vả nhưng vẫn nghèo. Lúc đó họ là những người nông dân thuần túy, chất phác, họ không biết gì ngoài công việc đồng áng, “không quen ngựa cung, học cashmere ở đâu; chỉ biết trại chăn nuôi trâu ở các làng bộ tộc”, không gian sống và làm việc của họ rất chật chội. giới hạn trong làng, xung quanh là nhỏ. Công việc “cuốc, cày, bừa, cấy” là lao động chân tay nặng nhọc đến mức họ coi đó là chuyện đương nhiên hàng ngày, nhưng chuyện “luyện khiên, tập thương, tập cung, tập cờ” thì không biết bao giờ. Nhà thơ nhấn mạnh bản chất của những người nông dân nghèo, họ không biết nghĩa vụ quân sự, không biết chiến tranh, họ chỉ muốn nghèo và rách rưới.

Rồi giặc đến, sau ba năm gian khổ, họ đứng lên làm anh hùng cứu nước, “tiếng hạc” tượng trưng cho sự hoang mang trước giặc, vua và quan kéo đến. Quân đội Triều Tiên sợ hãi, nông dân khổ sở nên chỉ biết “bỏ trống” trông chờ quân hàm. Tuy nhiên, trong sự mòn mỏi chờ đợi, lòng căm thù quân xâm lược vẫn cháy bỏng trong lòng đồng bào. Ban đầu họ chỉ ghét họ vì là một “con cừu hôi hám” ngoại lai hôi hám, ghét họ như người nông dân “ghét đám cỏ” trên ruộng lúa của mình.

Nhưng rồi kẻ thù mỗi ngày một xuất hiện trắng trợn hơn, “bịt mắt một mắt” như hoa mắt, những người nông dân lúc bấy giờ chỉ thấy đau buốt, căm hận “muốn ăn gan”, “tao muốn cắn người”. cổ”. Tuy nhiên, lòng căm thù được đẩy lên cao trào khi mưu cầu một điều hết sức cao cả, thiêng liêng, đó là quyền tự do và thống nhất của dân tộc, trách nhiệm cao hơn cả công lý và lẽ phải. Sự dối trá và mặt nạ “khai hóa” và “truyền đạo” của thực dân Pháp đã bị vạch trần, sự thâm độc của chúng đã bị phơi bày. Từ đó, những người nông dân xung phong đánh giặc, và họ đã trở thành liệt sĩ:

“Đợi ai khai, bắt ai, lần này cố gắng đừng đánh nữa.”

Không ai muốn chạy trốn, chạy trốn, chuyến đi này đầy hổ. “

Câu thơ thể hiện tấm lòng bao dung, tinh thần háo hức của người nho sĩ. Nhà thơ nhắc lại một lần nữa nguồn gốc của họ, họ là “người làng Qilin”, ra trận mà không hề được huấn luyện và chuẩn bị, những kỹ năng chiến đấu tối thiểu. Không biết “Mười tám bảng võ công, đợi rèn luyện”, “Chín mươi binh thư không đợi cha”. Dù không có tài nghệ, không có võ nghệ, không có luyện công nhưng họ “không đợi”, “không van xin” mà đánh giặc. người nông dân anh hùng trước quần chúng:

Xem Thêm: 55 hình ảnh buồn vì nhớ nhà cực ý nghĩa, stt buồn nhớ quê hương

“Khung chiêng đau, đánh trống nhắc nhở, chui rào trông giặc…”

Hè qua, cú cuối cùng, cho pháo hạm nổ. “

Trong câu có nhiều động từ và giới từ nên tạo không khí rất căng thẳng, gay cấn, những người lính chính nghĩa lao vào làn đạn của quân thù như vũ bão, bất chấp súng ống tối tân, gây sát thương mạnh cho quân địch. Họ xông xáo và lập nhiều chiến công vang dội.

Vì vậy, qua 15 dòng đầu của bài thơ này, Ruan Tingzhao đã xây dựng hình ảnh một nhà từ thiện cao thượng, trung thực và vĩ đại. Tiêu biểu cho hình tượng người nông dân trong lịch sử văn học yêu nước Việt Nam.

➜ Đọc thêm nhận xét về các bài tiểu luận của nhà từ thiện

Cảm nhận vẻ đẹp hình tượng người nông dân trong văn chương nhân ái

Mô hình 1

Nguyễn Đình Chiểu là một cây bút tài hoa, qua bài viết Nhà văn cứu nạn, ông đã tạo nên hình ảnh người nông dân ít được nhắc đến trong văn chương hiện đại. Trong các văn bản văn học, hình ảnh người nông dân được khắc họa một cách sinh động. Một hình ảnh người nông dân nghèo chỉ biết làm ăn lặng lẽ, quanh năm chỉ biết đến ruộng trâu, làm lụng vất vả. Họ là những người nông dân yêu nước, căm thù giặc rõ ràng, khi thực dân Pháp xâm lược, họ nung nấu lòng căm thù và quyết đánh giặc. Họ đã chiến đấu dũng cảm và hy sinh anh dũng, lời bài hát là những lời bi tráng đầy nước mắt. Đây là cái hay của thơ Nguyễn Đình Chiểu.

Xem Thêm : Foxit Reader là gì? Trình đọc tài liệu PDF có lợi ích gì hấp dẫn?

Văn tế nhà từ thiện cần kiệm sinh năm 1858 khi thực dân Pháp nổ súng vào Đà Nẵng, Việt Nam. Sau khi chiếm được thành Gia Định vào đầu năm 1859, quân Pháp bắt đầu mở rộng phạm vi tấn công sang các vùng lân cận như Tân An, Cần Giuộc, Mộ Công… vào ngày 15 tháng 11 năm Kỷ Dậu. Những người lính là nông dân đã anh dũng đứng lên đánh đồn Pháp đóng ở Cần Giờ vì uất ức trước giặc ngoại xâm. Khoảng mười lăm liệt sĩ đã hy sinh. Những vụ án này đã gây chấn động mạnh trong nhân dân. Theo yêu cầu của hoàng tộc nhà Đinh, Nguyễn Đình Chao đã tổ chức lễ truy điệu các nghĩa sĩ đã hy sinh trong trận đánh này và ngâm bài “Tráng sĩ cần có”.

Như chúng ta đã biết, “Nhà từ thiện văn học cần một nút thắt” là một “tác phẩm nghệ thuật” hiếm có. “Bi kịch” chính là hình dáng và bản chất của tác phẩm nghệ thuật đó: hùng vĩ, tráng lệ, đau thương và bi tráng. Nội dung của chủ nghĩa anh hùng là chiến đấu vì một sự nghiệp lớn. Can đảm bao gồm trở thành một anh hùng, trong đức tính hy sinh. Sự oai hùng nằm ở chỗ nó đã dựng lên một thời đại loạn lạc oanh liệt cho đất nước và dân tộc.

Mở đầu bài thơ tế là “Ôi!” Đau xót của hai tiếng, đó là tiếng khóc của nhà thơ với các liệt sĩ, là tiếng khóc trước tình cảnh nguy khốn của thế gian:

“Tiếng súng giặc, đất rung, lòng người phơi phới” nghĩa là đất nước lâm nguy, tiếng súng giặc vang khắp thiên hạ, đất mẹ.

Trong cảnh nước diệt nhà nát, chỉ có nhân dân đứng lên gánh vác sứ mệnh lịch sử, giết giặc cứu nước, cứu gia đình, bảo vệ gia đình. Và người nông dân nghèo chỉ biết chí thú làm ăn, vì Tổ quốc thân yêu đã dũng cảm đứng lên đánh giặc giành độc lập, lòng dũng cảm ấy xuất phát từ tình cảm yêu nước của mọi người. Lòng yêu nước, căm thù giặc của những người nông dân và những người bình dân đã soi tỏ thế giới và tỏa sáng chính nghĩa. Hình ảnh chính của nghi thức hiến tế là tên lính phản loạn cần phải bị bức hại.

Họ xuất thân từ những người nông dân nghèo, sống kiếp “mồ côi” sau lũy tre làng. Giản dị và hiền lành, cần cù, quanh quẩn ở làng quê, làm bạn với trâu cày, cào cào, xa lạ lắm với chốn cung đình xa hoa :

“Nhớ hồn xưa:

Câm miệng về kinh doanh; lo lắng về nghèo đói”

hãy kinh doanh: Hãy kinh doanh một mình, đáng thương và âm thầm. Dù mệt mỏi, vất vả đến đâu, họ vẫn một mình chịu đựng mà không nói với ai. “Làm ăn lo gì nghèo” tái hiện trọn vẹn vòng đời của người nông dân Việt Nam, những “xóm dân” Nam Bộ. Bắt đầu từ cuộc sống chim cút, chăm chỉ làm ăn, cuối cùng lâm vào cảnh nghèo khó. Họ là nông dân, quanh năm chỉ biết làm gì, làm gì, chưa bao giờ biết cung là gì, ngựa là gì.

“Không biết học ở đâu, chỉ biết chăn trâu ở làng”.

Họ là một nhóm lớn những người sống rất gần chúng ta. Tay chân lấm lem bùn đất quanh năm, “không hề ngó ngàng” đến vũ khí, khí tài đánh giặc:

“Điếu, cày, bừa, cấy, tay đã quen; tập khiên, thương, mác, cờ chưa từng thấy”.

Nhưng khi Tổ quốc bị giặc Pháp xâm lược, những con người chân lấm tay bùn ấy đã đứng lên xung phong đánh giặc cứu nước, bảo vệ gia đình, bảo vệ bát cơm manh áo của mình là sự vĩ đại mà họ “yêu thích” theo đuổi Ý nghĩa:

“Ngày thấy lốp trắng muốn đi cho an toàn; ngày thấy ống khói đen chạy muốn ra ngoài cắn cổ”.

Đối với giặc Pháp và bè lũ tay sai, chúng chỉ có một thái độ “ăn gan” “cắn cổ”, và chỉ có một phương hướng duy nhất: “phen này, hãy ra sức mà phá…, Đây là chiến tuyến chống lại hổ.”

Trong sự hy sinh của Nguyễn Đình Chiêu, nghĩa quân quả cảm của Tổ quốc hoàn toàn trái ngược với quân xâm lược Pháp hung hãn. Những kẻ xâm lược được trang bị hiện đại, bao gồm “thuyền thiếc, thuyền đồng”, “bắn đạn nhỏ, đạn lớn”, và lính đánh thuê lành nghề “Evil Dian, Mani”. Ngược lại, quân nổi dậy được trang bị rất kém. Quân trang chỉ là “chiếc áo vải”. Chỉ có vũ khí “đại bác” hoặc “rựa”, và súng hỏa mai bắn “bằng cung.” Nhưng chúng vẫn làm: “đốt một nhà thờ khác” và “chém đầu hai quan khác”.

Bài văn tế tái hiện mấy giờ đồng hồ giao tranh ác liệt giữa quân khởi nghĩa với quân Pháp xâm lược:

Xem Thêm: Văn mẫu lớp 9: Cảm nhận về nhân vật ông Hai trong truyện ngắn Làng Dàn ý & 15 bài cảm nhận về ông Hai

“Khoan, quan đánh trống, thúc trống, đạp lan can, coi giặc như không; ai sợ Tây bắn đạn nhỏ, gõ cửa, liều mạng không ngại.”

“Kẻ vượt, người chém, thành ma quỷ; hạ tiên theo ưng, thuyền thiếc ra, thuyền đồng nổ tung”.

Tiếng trống thúc quân rộn ràng “trước có Hạ, sau mới có ưng” vang trời, pháo nổ rền trời. Nghĩa sĩ của ta coi tử là nhà, xông pha như vũ bão, hiên ngang giữa lũy địch: “Bước rào, lướt tới”, “Đập cửa xông vào”, “Vượt ngang chém ngang”, “Cuối cùng hè, sau này”. Giọng văn của Nguyễn Đình Chiêu thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên cường của những người nông dân nghèo. Ông cũng thể hiện rõ sự ngưỡng mộ của mình đối với các anh hùng nông dân. Cho đến nay, đây là tác phẩm đầu tiên có hình ảnh những người anh hùng nông dân.

Trong ca khúc “Nhà văn nghệ ra đi” còn có tiếng khóc của những người mẹ già chờ con về nơi quê nhà. Nhiều liệt sĩ đã anh dũng ngã xuống trên chiến trường:

“Ý tưởng sử dụng lâu dài; tự hỏi liệu cơ thể có sớm bỏ cuộc không”.

Tổ quốc, Tổ quốc vô cùng thương tiếc. Một không gian rộng lớn, buồn bã, đau đớn:

“Lạc sông, cỏ cây trải mấy dặm, nhìn thành Trường Bình già trẻ nhỏ hàng nhì”.

Tiếng khóc của người mẹ già, nỗi đau của người vợ trẻ và nỗi xót xa của những đứa con là vô tận:

“Đau lòng quá mẹ khóc sớm ngọn đèn khuya chập chờn trong lều; lo lắng thay vợ yếu chạy tìm chồng, bóng chiều khuất bóng trước ngõ”.

Liệt sĩ sinh ra để chiến đấu anh dũng và chết trong vinh dự. Tấm gương chiến đấu, hy sinh của các anh là để cho chúng ta biết rằng nước nào cũng có độc lập, không ai có thể xâm lược được. Họ là những tấm gương rất đáng tự hào:

“Ồ!

Một làn khói; một ngàn năm vinh quang”

Sự hy sinh của các liệt sĩ là bài học quý mà các anh để lại: chết vinh còn hơn sống nhục. Họ là những tấm gương sáng cho nhân dân Việt Nam học tập và rèn luyện, là ngọn đèn sáng của dân tộc Việt Nam.

“Sinh cùng địch, thác cũng vậy Hồn theo quân thù muôn kiếp;…”.

Những nghĩa cử anh dũng, chịu thương chịu khó của người nông dân sẽ mãi được ghi nhớ trong trái tim mỗi người Việt Nam, những tấm gương anh dũng hy sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc.

“Anh hùng nước mắt không lau được, nhân tình tại trời hai chữ; Thánh nhân thơm thêm một câu tiếng phổ thông”.

Xem Thêm : Thuyết minh về chùa Một Cột (8 bài) – Văn mẫu lớp 8

Tóm lại, “Những nhà từ thiện biết chữ cần những trái tim nhân hậu” khẳng định tình yêu của Ruan Tingchao dành cho mọi người. “Nhà hảo tâm Vatican Can Ruoyi” là niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc của nhân dân ta đối với Can Ruoyi, một chiến sĩ nông dân anh dũng đã có công chống giặc ngoại xâm, bảo vệ nền độc lập, ổn định của đất nước. “Điều đó rất quan trọng trong cuộc sống của họ. Những anh hùng nông dân trong nghịch cảnh là những tấm gương dũng cảm và lòng yêu nước sâu sắc được truyền từ đời này sang đời khác cho quê hương sau khi đọc bài viết này.

➜Các bạn có thể tham khảo thêm một số bài viết Phân tích hình tượng nhà hảo tâm và người nông dân trong văn chương nhân ái, tham khảo từ vựng, giúp ích cho các bạn trong quá trình làm bài hoặc hơn thế nữa.

Mô hình 2

Sống trên đời mà tránh khỏi quy luật sinh tử. Người ta thường nói chết là hết. Nhưng cũng có những cái chết thầm lặng, và cũng có những cái chết thơm lừng. Những liệt sĩ cần được cứu năm xưa đều là kẻ thù của pháp luật và chọn cái chết thực sự: thác trả nước xanh rồi đền nợ nước, tiếng tăm lừng lẫy khắp sáu tỉnh. Thác nước nhưng tôn nghiêm như công phủ, miếu mạo, danh tự muôn đời được ngưỡng mộ. Có thể nói, toàn bộ bài thơ về sự hy sinh của liệt sĩ là một bài ca yếu đuối nhưng vẫn đầy tự hào (Fan Wendong).

Năm 1859, sau khi chiếm Gia Định, thực dân Pháp mở rộng ra ba tỉnh miền Đông Nam Bộ. Đến tháng 12 năm 1861, Pháp tấn công ba nước cần giúp đỡ là Tam’an và Mercong. Hai ngày sau, loạn quân Tam Quốc nổi lên, phục kích quân Pháp, đốt phá tự viện nơi họ đóng quân, giết chết một quan Pháp và một số lính thuộc địa. Phiến quân giết khoảng 15 người. Chiến thắng tuy không to lớn nhưng đã làm nức lòng những người dân Việt Nam yêu nước với ý chí bảo vệ Tổ quốc. Vì lý do này, Ruan Tingzhao đã viết những bài thơ tế lễ, thương tiếc và ca ngợi tinh thần của những người nổi dậy đã hy sinh vì đất nước. Văn học đã làm rung động sâu sắc trái tim của những người Việt Nam yêu nước. Nhà thơ mai am từng có một bài thơ cảm động:

<3

Cuộc nổi loạn từ ngày tận thế.

Tuy nhiên, thật thảm hại khi đọc điếu văn ba lần với một khiếu hài hước mạnh mẽ không kể xiết.

Xem Thêm: Văn mẫu lớp 6: Phân tích nhân vật Thánh Gióng 2 Dàn ý & 11 bài văn mẫu lớp 6

Có thể thấy, trong những suy tư, suy ngẫm về sự chiến đấu của những người nghĩa sĩ, hình ảnh những người nông dân nghèo khổ là hình ảnh nổi bật. Đây cũng là hình tượng trung tâm của tác phẩm. Nó đánh dấu một tượng đài bất tử trong lịch sử văn học dân tộc với hình tượng người anh hùng áo vải diệt giặc cứu nước.

Dựa vào cách sắp chữ của tác phẩm “Sự hi sinh”, chúng ta đã đi sâu tìm hiểu và làm sáng tỏ vẻ đẹp của những người nghĩa sĩ cần giúp đỡ trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

Mười câu đầu, Nguyễn Đình Chiêu đã tái hiện lại trang sử bi tráng và hào hùng đó: một mặt thực dân Pháp xâm lược với vũ khí áp đảo (súng đánh giặc); một mặt tinh thần chống giặc (lòng dân trong sáng) . Người chân chính đang cần tiền gấp chỉ là một anh nông dân hiền lành nho nhã quanh năm làm lụng: một đứa trẻ mồ côi làm lụng vất vả lại nghèo, không quen cưỡi ngựa, học hành đến đâu. Tuy nhiên, khi kẻ thù đến, họ lập tức trở thành chiến binh, và Ruan Tingzhao tinh tế nhấn mạnh tinh thần kỷ luật tự giác:

Chờ ai đến đòi bắt ai thì chịu khó bẻ phen này, lười trốn thì trốn, chuyến này nhằm hổ.

Ở đây, lối viết hiện thực kết hợp nhuần nhuyễn với phong cách trữ tình. Vừa tái hiện chân thực cuộc sống của nhân dân vào thời khắc quan trọng nhất, vừa thể hiện sâu sắc lòng tôn kính, tự hào, ngưỡng mộ của tác giả đối với các liệt sĩ gặp nạn.

Xử lý một cách có ý thức những hành vi vi phạm pháp luật của quân đội thể hiện tư tưởng tự do của các liệt sĩ gặp nạn và trách nhiệm cao cả của họ đối với vận mệnh của đất nước. Gợi nhớ những bài dân ca của các chiến binh xưa. Họ cũng là nông dân nhưng vô cớ bị bắt đi lính trong các cuộc chiến tranh phong kiến ​​nên thái độ của họ rất khác:

<3

Nước mắt tuôn rơi đặt chân lên thuyền.

Ở đây mặc dù đội nghĩa quân cần tập hợp lại hai ngày trước cuộc tập kích vào sở chỉ huy. Chỉ trong hai ngày, trong trường hợp hoàn toàn tự cung tự cấp, không cần quan triều giúp đỡ cũng chẳng được gì, họ háo hức biết bao:

Mười tám ban võ công, chờ luyện, chín mươi trận thư, không đợi gặp phụ thân.

Kẻ ngang, kẻ ngang, là ác ma; hè trước, sau này, tàu sắt, tàu đồng tiếng súng.

Sức mạnh của phiến quân không gì khác hơn là sức mạnh tinh thần. Họ chiến đấu với những viên đạn sắt bằng gan vàng, và những con tàu sắt và những con tàu đồng bằng lòng thù hận. Chính lòng thù hận đã ban cho họ dũng khí và sức mạnh phi thường, ám sát tới lui, khắc họa những mâu thuẫn đúng sai tưởng như không còn ai. Bước qua hàng rào, coi địch như không, đẩy cửa như không, xông vào. Hai từ cũng được lặp lại trong mười ba câu (thiêu linh mục khác, chặt đầu quan chức khác), vừa để làm nổi bật sự tương phản của trận chiến vừa để gợi lại tiếng reo hò kiêu hãnh của một đội quân. lực lượng chính nghĩa của họ.

Ruan Tingzhao đã ca ngợi những anh hùng nông dân bằng những hình ảnh hào nhoáng và những lời lẽ đẹp đẽ và trang trọng, nhưng không hề che giấu sự thật đau lòng. Bài thơ này cũng là một lời than thở, tiếng khóc của Đỗ Triệu trước khi quân nổi dậy lâm nguy chết trận. Cái chết của họ đã làm rung chuyển đất đai, cây cối và con người.

Ôi làm ơn!

Chùa trong veo trời lạnh, bóng trăng tròn trải trong lòng, đồn Langsha báo thù một hồi, hối hận trôi theo dòng nước.

Mẹ già ngồi khóc trong đau đớn, ngọn đèn khuya non chập chờn trong lều, so sánh thật căng! Vợ yếu chạy tìm chồng, bóng người trước cửa mờ dần.

Bi kịch bao trùm cả bài thơ, nhưng bi kịch ở đây không phải là bi kịch mà là bi kịch. Đây là nỗi đau của đất nước và nỗi đau của nhân dân. Đau không nản, đồng thời nản cũng thôi thúc người ta ngẩng cao đầu. Cuộc khởi nghĩa thất bại. Nhiều kẻ phản loạn đã phải ngã xuống, nhưng họ thà chết vinh còn hơn sống nhục: ngã để bắt giặc, về với tổ tông cũng là vinh, so với cực khổ thuở đầu Tây, sống với bọn man di rất khổ. Chết như vậy là để lại một tấm gương sáng, một nguồn động viên to lớn cho những người sẽ tiếp tục chiến đấu.

Có thể nói tuy đã ngã xuống nhưng hình ảnh người nông dân giết giặc vẫn còn tươi nguyên. Đó là những tấm lòng sáng trong cát, để lại tiếng thơm muôn thuở.

Ruan Tingzhao xin khẳng định những tiếng nói này, đây là niềm thương tiếc chung của toàn dân, của các nước. Vì vậy, có bi mà không lo. Nỗi buồn sâu lắng, nỗi đau trữ tình và cảm hứng lên đến đỉnh điểm, tạo nên một câu văn đấu tranh: mẹ già ngồi dưới đất khóc thương con, vợ yếu chạy đi tìm chồng. Đây không còn là văn bản, mà là các quy tắc. Phải có tài, có tình yêu, có tinh thần dân tộc và hiểu đúng về những mũi tên lịch sử. Về điểm này, Ruan Tingzhao tỏ ra thấu hiểu và rất nhiệt tình.

Vì vậy, khi viết về hình tượng nông dân đánh giặc, Nguyễn Đình Siêu đã khắc họa họ thành ba nhân vật chính. Trước hết là hình ảnh người nông dân chân chất, hiền lành quanh năm chỉ biết sống và làm việc bên cái cày, cái cuốc và ruộng đồng. Thứ hai, chính lòng căm thù yêu nước sâu sắc đã thôi thúc họ trở thành những chiến sĩ dũng cảm, kiên cường. Thứ ba, dù đã ngã xuống nhưng họ vẫn là biểu tượng đẹp đẽ của những anh hùng liệt sĩ vẫn hiên ngang chiến đấu với kẻ thù, cùng thác nước đánh giặc…

Tử Chi Văn được coi là một tác phẩm văn học xuất sắc của Nguyễn Đình Chào và của cả nền văn học trung đại Việt Nam. Bài thơ mang phong cách hiện thực trữ tình, ngôn ngữ giản dị mà xúc động, tái hiện một cách sâu sắc và xúc động toàn bộ thời đại đau thương mà hào hùng của dân tộc, đồng thời đã xác lập nên một tượng đài khởi nghĩa nông dân có một không hai trong lịch sử trung đại văn. Chống ngoại xâm.

➜ Tham khảo một số bài văn mẫu phân tích hình tượng người nông dân tìm hiền tài

Xem thêm

Một số chủ đề khác về văn học liệt sĩ:

  • Đọc để hiểu nhu cầu văn học của các nhà hảo tâm
  • Nhận xét về bài viết của nhà từ thiện
  • // above Đọc tài liệu giới thiệu một số bài viết hay của bạn. Cách sử dụng từ vựng để bài văn của bạn hay và đạt điểm cao.

    Cảm ơn bạn đã quan tâm. Đừng quên tham khảo thêm nhiều bài văn mẫu 11 khác tại đây

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục