Phân tích bài Bàn luận về phép học hay nhất (dàn ý – 5 mẫu)

Phân tích bài Bàn luận về phép học hay nhất (dàn ý – 5 mẫu)

Phân tích bài bàn luận về phép học

Phân tích bài nghị luận giải tích hay nhất (Dàn ý – 5 bài mẫu)

<3

Bạn Đang Xem: Phân tích bài Bàn luận về phép học hay nhất (dàn ý – 5 mẫu)

Phân tích đề cương khóa học “On Learning” của Ruan Concubine

1. Lễ khai trương

– Giới thiệu vài nét về tác giả Nguyễn Thiết, một vị quan thời Lê có nhiều đóng góp cho việc xây dựng chính trị của đất nước.

– Nghị Luận Về Việc Học là bài văn nghị luận toàn diện, khách quan về mục đích của việc học và cách học đúng, hiệu quả.

2. Nội dung bài đăng

Một. Thảo luận về mục đích học tập

– Tóm lại mục đích của việc học: “Ngọc không mài không tròn, người không đọc mà biết” => sự học lâu dài và đúng đắn

– Có học mới trưởng thành và thành người có đạo đức

– Học tập là quá trình tất yếu và là quy luật muôn đời

– Phê phán cách học chính quy

– Hệ lụy khó lường của những cách học tiêu cực đó

⇒ Thảo luận chuyên sâu, nghiêm túc, phù hợp với tầm nhìn và tâm huyết với đất nước

b. Thảo luận về cách học

– Phê phán cách học sai và giải thích tác hại của nó

– Tác giả cũng bày tỏ quan điểm tích cực của mình về việc xây dựng các chính sách học tập hiệu quả

– Ngoài ra, tác giả còn đề xuất chính sách quốc gia về phát triển deep learning

⇒ Về nội dung học tập, tác giả vẫn theo truyền thống cũ, không đưa vào nội dung mới, chủ yếu đổi mới phương pháp học

c.Tác động của toán học

– Mục đích học tập thực chất, phương pháp học tập tích cực sẽ trở thành nền tảng vững chắc cho việc giáo dục tôn sư trọng đạo, ươm mầm nhân tài cho đất nước

⇒ Tôi tin rằng nền giáo dục chân chính sẽ trường tồn và mang lại niềm hy vọng cho tương lai tươi sáng của đất nước

3. Kết thúc

– Khẳng định lại giá trị nội dung và nghệ thuật: là lời khẳng định của Nguyễn rằng việc học một phần củng cố và xây dựng quốc gia phát triển theo hướng lấy giáo dục làm trung tâm.

– Liên hệ: Mọi người, nhất là các em học sinh cần chú trọng học tập, tu dưỡng bản thân, có con đường học tập thực chất để làm cho đất nước ngày càng giàu đẹp

Phân tích bài Nghị luận về điển tích Nguyễn Ka – Văn mẫu 1

Lô Sơn Phù Du Nguyễn Tiết là một danh sĩ cuối thời Lê và là một trong những vị khai quốc công thần của triều đại Tây Sơn. Hệ thống giáo dục nước nhà lúc bấy giờ. Về phương pháp giảng dạy (thuyết pháp) là một bài viết tiêu biểu, thể hiện đầy đủ trí tuệ, tư tưởng và bản lĩnh của Nguyễn Phi nương nương.

Khi được hỏi về kế sách trị nước lâu dài, tháng 8 năm 1791, Nguyên Phụ tá dâng lên vua Quang Trung ba phần: quân đức, dân tâm và học pháp. Nội dung chính của ba phần thực ra giống nhau, đều là khuyên vua tu nhân tích đức để mong dân phục, mưu tính lâu dài. Trong đó, phần cuối – Phật giáo (giới thiệu trong Ngữ văn 8) chủ yếu bàn về sư phạm, và thông qua sư phạm, hướng dẫn toàn xã hội đến đạo đức của thánh nhân. Đây cũng là đoạn văn chứa đựng tư tưởng giáo dục chiến lược của La Sơn Phu Tử.

Câu hỏi trong đoạn văn này tuy ngắn gọn nhưng đã tóm gọn ý nghĩa sâu xa của việc học, trích dẫn một lẽ tự nhiên: “Ngọc không mài không thành khí giới, người không đọc sách không thành biết.” Chức năng và mục đích của việc học là để hiểu đạo đức. Tao – Theo tác giả, “là liệu pháp hàng ngày của mọi người”. Học hiểu Đạo là học hiểu sự giao tiếp hàng ngày giữa con người với nhau. Con người tuy có trí tuệ và có “bản chất tốt” nhưng nếu không được giáo dục thì sẽ không được rèn giũa.

Sau đó, tác giả chỉ ra một thực trạng của nền giáo dục đương thời mà bất cứ nhà Nho chân chính nào cũng phải xót xa: “Từ khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nền giáo dục chính trị đã bị mai một”. Người học không chú trọng học kiến ​​thức căn bản mà chỉ chú trọng “thi đua học hình thức”, không chú trọng mục đích học để hiểu đạo lý mà chỉ thi lấy “danh lợi”. Theo quan niệm của Nho giáo xưa, con người nếu quá coi trọng danh lợi sẽ dễ đánh mất đi bản tính thiện lương ban đầu, coi trọng danh lợi thì sẽ mưu mô, tranh giành, tất cả những hiện tượng này sẽ làm cho con người đánh mất bản chất vốn có. Mất tiền, tôi đã vi phạm đạo đức. Vì vậy Ruan Guifei nói rằng vì sự cạnh tranh về kiến ​​​​thức, những người trong “Tam Quốc và Ngũ Hải” không còn “biết”.

Tam tòng là ba mối quan hệ mà Nho giáo xưa cho rằng là sợi dây ràng buộc, trụ cột của gia đình và xã hội; . Ngày nay, chúng ta có thể có những cách giải thích khác nhau về nguyên nhân ổn định hay bất ổn của xã hội, nhưng ở thời Nguyễn Phi Nhung, Nho giáo chân chính cho rằng: nếu trong gia đình mà tình cha con, vợ chồng hòa thuận thì gia đình hòa thuận; duy trì tốt, xã hội ổn định, nề nếp. Việc duy trì ba viên kim cương có liên quan chặt chẽ với năm viên kim cương thông thường. Ngũ đức là năm đức tính để con người thành Phật, bao gồm: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Tam công là duy trì quốc pháp, gia quy (quốc pháp, gia quy); Vũ Xương là tu dưỡng đạo đức. Trong xã hội không có tam cương thì xà chính sẽ bị lung lay, dễ rối rắm, người thiếu ngũ thường không biết cư xử với người khác, cư xử thiếu lễ độ, có xu hướng trở nên vô đạo đức. Nguyễn Ka từng chỉ ra trong bài viết phê phán của mình rằng: chính học và “cầu danh lợi” là hiểm họa của đất nước: chúng gây ra một tâm lý chung là coi thường đạo đức; coi thường đạo đức dẫn đến tình trạng “thần quyền” lâu dài. của sự tầm thường, vị thần của sự xu nịnh”.

Xem Thêm: Phân tích diễn biến tâm trạng và hành động của nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân

Vì vậy, khi chỉ ra tình trạng này, Ruan Guifei đã chỉ ra rằng Đạo giáo có quan hệ mật thiết với sự hưng thịnh của đất nước, dựa trên lời giải thích này, ông cho rằng các xí nghiệp phong kiến ​​đương thời sẽ sớm sụp đổ. Khi Nishiyama xuất hiện, có những lý do sâu xa để lên tiếng về việc nghỉ học. Nhận xét về số phận của cựu vương, ông cho rằng “nước mất nhà tan vì những điều tồi tệ này”. Đây cũng là lý do vì sao Lã Sơn Phục Đồ lui về dạy học dù có công trạng cao thời Lê chứ quyết không ra làm quan. Quan trọng nhất, khi trình bày thực trạng, Nguyên Ka đã chỉ ra nguy cơ mất nước nếu tranh giành học hành vì danh lợi. Cẩn trọng trong lời nói và việc làm, hàm ý: mong hoàng thượng rút kinh nghiệm, dùng “việc xưa ngẫm lại, chứng còn ghi”, để rút kinh nghiệm cho bản thân.

Từ việc xác định rõ thực trạng giáo dục đến việc chỉ ra nguy cơ mất nước nếu không xác định đúng mục đích học tập, Nguyenka đề xuất một giải pháp toàn diện, hy vọng thay đổi những nguyên tắc cơ bản của giáo dục. Phiên bản Giáo dục Quốc gia.

Trước hết-theo tác giả, phải mở rộng phạm vi nghiên cứu và đối tượng nghiên cứu. Ruan Ka khẩn thiết “xin gửi thư cho các thầy và các em từ nay về sau, tất cả con cháu học phủ, học huyện, tư thục, con cháu văn võ thuộc các trấn của triều đình trước đây, đều tùy tiện đi học.” Trong thời phong kiến, việc học tập chỉ tập trung ở kinh đô và miền Trung, học trò chủ yếu là con em quan lại, quý tộc. Vì vậy, giải pháp này nhằm khắc phục những hạn chế về quy mô, nhóm đối tượng trước đây, đồng thời tạo điều kiện “bình dân” cho nhiều người đến trường, đến trường gần nhất.

Sau này, tác giả đã đưa ra giải pháp thay đổi nội dung và phương pháp dạy học. Ông nói, “Dạy là chết.” Chu Tử là nhà giáo dục nổi tiếng thời Nam Tống, ông là người ủng hộ và tuân thủ phương pháp dạy học phải từ thấp đến cao. Theo lời dạy, Nguyễn Kha đề nghị người học “học tiểu học trước để lấy căn bản, học lần lượt Tứ thư, Ngũ kinh, Sử học, nghiên cứu sâu rộng, sau đó căn cứ vào những điều đã học mà làm một bản tóm lược. nội dung giáo dục mà la sơn phu tử đề xuất không phải ngày nay mới áp dụng được, nhưng tư tưởng và phương pháp giáo dục này thời nào cũng đúng, thời nào người học muốn thành tài thì phải học từ thấp đến cao, thời nào người học cũng vậy cần phải có năng lực tổng hợp (học bao quát rồi mới Tóm tắt ngắn gọn), lúc nào người học cũng lưu ý “học đi đôi với hành” (dựa vào đâu mà học).

Giải pháp thay đổi phương pháp giảng dạy của Nguyenkar nhằm khắc phục lối học hình thức, khôi phục lại “nền tảng chính trị đã mất”, và chống lại bệnh danh lợi. Đây cũng chính là con đường đi đến mục tiêu cao hơn, xa hơn: “Có hiền tài thì đất nước mới yên ổn”.

Các bài văn tuy chỉ bàn về việc học nhưng cũng mang tư tưởng chiến lược trị nước lâu đời: tư tưởng trọng nhân tài, theo nội dung chiếu mời hiền tài của Vương Quang Trung (hoàn thành bởi vua quang trung ). ngô đã sẵn sàng). “Đây là mối quan hệ giữa tôn giáo và lòng người ngày nay, xin đừng bỏ lỡ.” Câu nói này tuy ngắn gọn nhưng chất chứa biết bao trăn trở của một trí thức tâm huyết muốn dùng tài năng của mình để giúp đời, đó là giọng điệu của một bề tôi trung thành muốn giúp đỡ hết lòng Minh Tuyền thu phục được lòng dân, rất tốt là trị quốc bằng pháp luật, trị quốc bằng đường lối, dạy dân bằng lời của hiền nhân, thu phục được dân lòng dân, lấy lòng dân làm một thì thiên hạ mới tồn tại. Hòa bình. Phải đặt trong bối cảnh thời đại mà Nguyễn Phi nương nương đang sống, chế độ phong kiến ​​đang lâm nguy, chiến tranh liên miên, đời sống nhân dân còn nhiều sóng gió, mới thấy được khát vọng “ổn định” tha thiết đến nhường nào. Tác giả gửi gắm tâm nguyện này vào bài hát, và cả đến nhà vua – quang trung – người mà ông coi là minh quân thần thánh.

Cuối cùng, tác giả đúc kết vấn đề trong một câu, vẫn nói về vai trò của việc học: Người hiền nhiều thì triều đình minh, thiên hạ thịnh. “Nếu ở phần nêu sự việc, tác giả lập luận theo cách nêu phản đề thì ở phần kết luận là cách nêu chính đề. Ngược lại, Đạo giáo cho rằng chỉ có “thần tầm thường, thần thánh”. xu nịnh” trong triều đình; chủ đề chính là Thành công Đạo giáo, “triều chính, thế giới thịnh vượng”. Đây là mục đích cốt lõi của suy nghĩ và học tập.

Đặc biệt là bài Pháp văn và toàn văn do Nguyễn Phi gửi cho Quảng Trung Vương, đó là một bài báo rất có sức thuyết phục. Sức thuyết phục của bài viết thể hiện từ ngữ nhẹ nhàng, khiêm tốn, giản dị, điển cố không cần dùng quá nhiều mà điển cứ sâu sắc, có lí, có cơ sở. Suy nghĩ của Nguyễn Phi Nhung – như đã nói ở trên, tuy không mới nhưng cũng đáng được nhân gian cảm hóa. Ý tưởng này cũng phản ánh tầm nhìn xa vĩ đại của nhà hiền triết, tập trung vào sự ổn định lâu dài của đất nước và mối quan hệ giữa giáo dục và sự ổn định lâu dài của đất nước. Luôn là một bài học, một suy nghĩ không thể chối cãi.

Phân tích Nghị luận về Nghiên cứu Nguyễn Phi nương nương – Mẫu 2

Xem Thêm : Bài viết số 3 lớp 8 đề 4: Giới thiệu về chiếc Áo dài Việt Nam Dàn ý & 21 bài thuyết minh áo dài hay nhất

“Học hành” là một đoạn trong vở hài kịch do Nguyễn Tạp trình lên Quảng Trung Vương vào tháng 8 năm 1791. Phoenix (Ngee Ann), một công việc rất lớn và nặng nhọc.

Bài hát này thể hiện tấm lòng của Vương phi Ruan Guifei muốn trẻ hóa việc học và giáo dục Trung Quốc cho đất nước, mở mang dân trí cho đất nước và bồi dưỡng nhân tài.

nguyen card đã giới thiệu ngắn gọn về mục tiêu học tập, nội dung học tập, phương pháp học tập và các vấn đề khác.

Mở đầu, ông nhắc lại câu nói của người xưa: “Ngọc không mài không mài không thành công cụ, không học không biết, đó là học. phát trí tuệ và trau giồi đức hạnh.” Nguyễn thị thiếp cho rằng đạo là đạo làm người, “tranh học cầu danh lợi”, coi thường đạo lý “không còn biết tam quốc ngũ luân”. Nhà dột nước từ mái: “Trời kính ông trời”. Ví dụ, vào cuối thời Li Zheng, tội bán chức tràn lan. Sử sách ghi lại, vào năm 750 sau Công nguyên, dưới triều vua Lê Tiên Đông, vì thiếu tiền, trong nước đã hình thành lệ thu kinh: ai nộp ba quan văn thì được dự thi, nhưng không được dự thi. là một học giả. đi thi. Cho nên kẻ cày ruộng làm ăn đều tự tay cầm sách thi, kẻ dùng sách, kẻ thuê người làm bài, mười người tuyển mười người không bằng một người (dương Quảng). Sống trong thời đại hỗn loạn đen tối đó, Nguyễn Phi nương nương vô cùng đau buồn thở dài: “Nước mất nhà tan vì những điều tồi tệ này”. Nguyễn Phi nương nương nói chuyện bình tĩnh, ôn hòa mà sâu sắc.

Trong phần thứ hai, bạn nói về nội dung và phương pháp học tập. Học ở đâu? – Các trường phủ, huyện, trường tư, con cháu văn võ đều thuộc “trường tùy ý”. học gì Tác giả của tác phẩm nói: “Hoàn toàn theo cụm từ” (1130 – 1200). nam học giả. Nội dung học tập: “Lúc đầu học tiểu học để tìm về cội nguồn, lần lượt học Tứ thư, Ngũ kinh, Sử sách”. Có thể thấy, nội dung học tập mà Ruan Ka đề cập không mới, chưa đột phá những hạn chế của lịch sử và thời đại. Chuanshu đã được cất giữ trong hàng ngàn năm! Nó vẫn coi trọng thơ ca và coi thường khoa học.

Về phương pháp học, ý kiến ​​của Nguyên rất hợp lý và tiến bộ. Coi trọng những vấn đề cốt yếu cơ bản là “nghiên cứu rộng, tóm tắt”. Học phải đi đôi với hành “vận dụng điều đã học”. Tâm nguyện của ông thật cao đẹp và chân thành: “Thiện tài, chỉ có hiền tài mới làm nên công trạng, quốc gia mới yên ổn. Đây mới là đạo thực liên quan đến lòng người thời nay. Xin đừng bỏ lỡ”.

Đạo giáo, nguyên tắc vĩ đại của Đạo giáo: “Học Đạo thì nhân lành nhiều, nhân lành nhiều thì triều đình trị dân”. Đúng là học tập để trau dồi nhân tài, nâng cao dân trí, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh. Chiến lược “dân tộc”, nhà tiên tri đã nói rất rõ ràng.

Đoạn cuối, lá bài bị nguyền rủa lên tiếng. Bài ca dao về việc học này là những lời “thật thà” chứ không phải “những lời vô nghĩa”, ông khiêm tốn và kính cẩn “xin Hoàng thượng xem xét”.

Nguyễn Quý phi làm trọng tài, được người đương thời tôn là la sơn phu tử. Tài năng của anh ta không thể được kiểm tra, và Wang Guangzhong đã chết. Ông từ chức và sống ẩn dật nơi núi rừng già, ẩn mình. Ông qua đời ở tuổi 81, trong sáng và cao thượng. “Luận về việc học” bao gồm những quan điểm của người thầy về mục đích học tập, phương pháp học tập rất đúng đắn và từng bước. Về nội dung học tập, ý kiến ​​của thầy chưa khắc phục được những hạn chế về lịch sử và thời đại. Tuy nhiên, tấm lòng vì nước, vì dân, vì sự nghiệp trồng người của la sơn phu tử đã để lại cho thế hệ mai sau vô vàn cảm phục và khâm phục.

Phân tích bài Nghị luận về điển tích Nguyễn Ka – Văn mẫu 3

Đối với mỗi chúng ta, việc học là vô cùng quan trọng. Học tập giúp chúng ta tiếp thu nhiều kiến ​​thức hơn và rộng mở hơn với tương lai. Nói đến vấn đề này không thể không nhắc đến bài toán của nguyễn thép. Trong bài viết này, ông đã nói rõ mục đích thực sự của học thuật của mình, quan niệm về đạo đức và kiến ​​thức, góp phần vào sự thịnh vượng của quốc gia.

Đây là một phần trong sáng tác do Nguyễn Quý phi viết để bày tỏ ý kiến ​​với Quảng Trung Vương. Trước hết chúng ta cần hiểu hợp xướng là gì? Văn bản là văn bản để quan chức hoặc thần dân bày tỏ ý kiến ​​về chính sách hoặc những vấn đề trọng đại của đất nước. Mở đầu đoạn trích, tác giả dùng câu đối để biểu thị mục đích thực sự của việc học “ngọc chưa thành công, học giả nào chẳng biết”, tác giả dùng câu này để biểu thị mục đích của việc học. .Một viên đá quý chưa được đánh bóng hoặc luyện kim sẽ mãi là một viên đá quý vô dụng, chỉ có thể dùng làm vật trang trí, giá trị không cao. Cũng như con người, họ không được giúp ích cho xã hội bằng cách trở thành một người có đạo đức và tri thức thông qua quá trình rèn luyện và học tập. Học ở đây không chỉ tiếp thu kiến ​​thức, mà còn học cách làm người, cách đối nhân xử thế, cách sống tốt đẹp.

Bởi vì điều quan trọng nhất của con người là phải có đức, có tài mà không có đức thì không dùng được. Theo Nho giáo, trong xã hội phong kiến ​​xưa, đọc sách là con đường làm quan, là cơ hội để cống hiến cho đất nước, và đọc sách là tiêu chí của cuộc sống. Ngày xưa, Đạo giáo chú trọng đến đạo đức, là hành vi của các tướng ngày xưa. Với mục đích cao cả của việc học, tác giả xem xét thực tế và phê phán những nhận xét lệch lạc, sai lầm vô cùng tai hại cho dân tộc trong xã hội đương thời. Ông chỉ rõ nền giáo dục truyền thống của chúng ta đã đánh mất lối học cầu danh lợi chóng qua. Cho nên đạo trời thì tầm thường xoàng xĩnh, đạo trời thì xu nịnh, nước mất nhà tan là lẽ đương nhiên.

Học mà không hiểu nội dung, chỉ lo làm quan hưởng lợi. Kiến thức và đạo đức đều không thể có được. Cho nên những người như vậy khi làm quan thì đất nước sẽ xuống dốc, và họ sẽ trở thành những con bọ đào mỏ và hưởng phú quý. Ngày nay chúng ta gọi đó là học thuộc lòng, tức là học để thi và không nhớ gì cả. Thật là lãng phí thời gian và tiền bạc! Một đất nước toàn những người học như vậy sẽ xuống dốc, trì trệ, không tiến bộ. Chúng ta cần thay đổi cách học. Tiếp theo, Nguyên Ka trao đổi về phương pháp và nội dung học tập. Ông xin vua Quảng Trung cho mở rộng việc học, mở thêm trường dạy học. Tại sao vạn vật học có ý thức, đâu đâu cũng học?” Giáo viên và học sinh của huyện phủ, tư thục, võ công truyền nhân đều thuộc về triều đại cũ, đều là hỗn loạn học tập…

Ruan Tie đúng là người có tầm nhìn xa trông rộng, quan điểm của ông được đưa ra muộn hơn hai thế kỷ nhưng ông rất coi trọng chính sách xã hội hóa giáo dục của đảng và nhà nước hiện nay. Chúng tôi đang đưa ý tưởng của anh ấy vào thực tế. Thứ tự học theo ông phải đi từ thấp lên cao, từ nhỏ đến lớn và phải biết mặt chữ trong bảng thì mới mong ghép được. Sau đó lần lượt tìm hiểu lịch sử của Tứ thư và Ngũ kinh. Nghiên cứu rộng rãi, sau đó cung cấp một bản tóm tắt ngắn gọn dựa trên những gì bạn đã học được. “Có thể nói, muốn học rộng, học sâu trước hết phải học căn bản, học tận gốc, sau đó mới dùng sở trường của mình để đóng góp cho đất nước. Nhưng mở rộng kiến ​​thức mà không có nền tảng thì rất khó. làm nền. , và sẽ có nhiều vấn đề, bởi không có gốc thì làm sao có ngọn.

Qua đây ta thấy tầm hiểu biết của ông vô cùng rộng, bởi ông có những quan điểm, quan niệm vô cùng đúng đắn về việc học. , Tu mà không học thì không tu. Vậy thế nào là học và thế nào là hành. Học tập là quá trình tiếp thu kiến ​​thức được tích lũy từ hàng ngàn năm trước. Chúng em tìm hiểu qua thầy cô và bạn bè ở trường. Tìm hiểu qua sách báo, đài, báo mạng. Học tập còn làm giàu kiến ​​thức, mở rộng tầm hiểu biết, giúp ta hiểu rõ hơn về mọi mặt của cuộc sống, giúp cho công việc của ta thuận lợi và xuất sắc hơn. Thực hành là quá trình vận dụng kiến ​​thức vào thực tiễn. Giống như một bác sĩ thu thập kiến ​​thức sau 6, 7 năm học tập và sử dụng kiến ​​thức của mình để điều trị cho bệnh nhân sau khi tốt nghiệp, hay giống như một công nhân sử dụng kiến ​​thức và kinh nghiệm của mình để tạo ra những sản phẩm tốt hơn…

Nhiều người áp dụng kiến ​​thức của họ vào thực tế hàng ngày. Nguyễn Thiệp khẳng định: “Học để hành là học để hành tốt hơn. Thực ra, việc học rất quan trọng, nhưng nếu chúng ta học quá nhiều kiến ​​thức mà không biết vận dụng thì việc học sẽ trở nên mất thời gian, công sức mà không kết quả Ngược lại, không học thì khó làm, nếu chỉ làm theo thói quen, ỷ lại vào kinh nghiệm thì hiệu quả không cao, chậm và chỉ phù hợp với những công việc nhẹ nhàng, đơn giản, không cần đầu óc, và công nghệ đòi hỏi kiến ​​thức chuyên môn Loại công việc, thiếu kinh nghiệm, cần học hỏi kiến ​​thức.

Khi Nguyên phi bày tỏ ý kiến ​​với vua, bà luôn chân thành và khiêm tốn dùng những từ như: van xin, van xin, đừng bỏ qua…” đồng thời thể hiện niềm tin vào những gì đang diễn ra. , tác giả khẳng định vai trò to lớn và trường tồn của việc học, có hiền tài thì lập công, nước mới vững bền, đó mới là đạo thực sự liên quan đến lòng người thời nay, xin các bạn đừng bỏ qua nhé. Chúc mọi người tìm hiểu thêm, Người càng tốt, người càng tốt, chân đạo càng mạnh, theo cách hiểu của chúng ta ngày nay, thì Đạo chân chính có thể cải biến con người, cải biến xã hội và giúp ích cho đất nước.

Qua phần trình bày của tác giả, chúng ta đã học được rất nhiều điều về cách học đúng, học đúng cách, không lãng phí thời gian và tiền bạc. Không học thuộc lòng, học đối phó, tự học, không lười biếng, xem nhẹ.

Phân tích nghị luận về tích bài nguy – Ví dụ 4

Vương phi Ruan (1723-1804), tên thật là Qichun, hiệu là Lifeng Cư sĩ, được Đức Pháp Vương gọi là Lashan Futu, và sinh ra tại ngôi làng bí mật của xã Ruan’ao thuộc huyện Lashan (nay là một phần của huyện Lashan ). ).Đức Thọ), Hà Tĩnh.

Xem Thêm: Đời sống con người thời nguyên thủy

Ruan Guifei là một người “thông minh, rộng rãi và học sâu”. Chính vì tận tình giảng dạy nên Nguyên Ka hiểu được mục đích thực sự của việc học. Có thể nói, cuộc thảo luận học Pháp của Nguyên Ka không chỉ để lại những bài học quý giá cho con người thời đó mà còn để lại những bài học quý giá cho chúng ta hôm nay và các thế hệ mai sau.

Thảo luận học là một đoạn nhạc mà Nguyễn Thiếp dâng lên vua Lượng Trung. Trong bài viết này, tác giả chúng tôi đã nêu rõ quan điểm của mình về mục đích chân chính của việc học, đó là đạo đức, tri thức và góp phần làm hưng thịnh quốc gia.

Trước hết hãy tìm hiểu thể loại trong văn học Việt Nam. Sơ yếu lý lịch là một tài liệu do quan lại hoặc thần dân đệ trình lên nhà vua để đưa ra nhận xét hoặc đề xuất về chính sách của chính phủ hoặc các vấn đề quan trọng của triều đình hoặc quốc gia. Tương tự với thể loại văn bản này là các nghị quyết, biểu, khải, soái ca, v.v…, có thể viết bằng chữ Hán hoặc biền ngẫu, bằng văn biền ngẫu hoặc văn biền ngẫu.

Mở đầu đoạn trích, tác giả dẫn câu cách ngôn để giải thích mục đích thực sự của việc học là gì. Theo đó, chúng ta sẽ nghiên cứu hai luận điểm chính là mục đích học tập và tác dụng của việc học tập.

Câu nói trên được tác giả đưa ra với mục đích giáo dục. Đây là một sự so sánh rất hay và thú vị. Học như mài ngọc mài công cụ, không học thì không thành người. Đây là cả một quá trình dài đầy gian nan, thử thách nhưng mục đích chính của việc học là để hoàn thiện con người. Sự hoàn hảo này trước tiên bao gồm đạo đức, sau đó là tri thức. Học mang một ý nghĩa cao cả: “để biết”. Đó là học cách cư xử, học cách sống thiện lương, cư xử tốt. “Ngọc không đeo thì không thể thành khí cụ.” Người không học tập và rèn luyện thì không thể trở thành người làm việc thiện giúp đời. Dưới chế độ phong kiến ​​Nho giáo xưa, học hành, thi cử cũng là con đường trực tiếp để làm quan, là cơ hội để cống hiến cho đất nước. Có thể thấy việc học rất quan trọng, nhất là trong xã hội phong kiến ​​xưa. Học tập là một quy luật tất yếu của cuộc sống. Ai đi học là học đạo đức làm người. Trong quá khứ, Đạo giáo chú trọng tu dưỡng đạo đức, đó là lối sống cũ.

Vì vậy, tác giả nhấn mạnh rằng việc học là rất cần thiết. Người không học như ngọc vĩnh hằng, không thể thành vật, không thể thành người hoàn thiện. Những truyền thống quý báu như lễ nghi văn học sau khi thành lập được kế thừa từ cuộc thảo luận của Phu nhân Ruan.

Đặc biệt, tác giả chứng minh qua thực tế nghiên cứu, từ đó chỉ ra sai phạm tiêu cực trong đường lối giáo dục đương đại với những hệ lụy lớn của quốc gia. Các tác giả chỉ ra rằng việc học chính của chúng ta đã mất từ ​​lâu, thay vào đó là cách nhanh chóng để áp dụng những gì chúng ta đã học. Cho nên, vua hèn hạ, quần thần nịnh nọt, nước mất nhà tan, tự nhiên diệt vong. Học chỉ nhìn vào lợi ích chứ không nhìn vào nội dung học thì làm sao tiếp thu được kiến ​​thức trong nội dung đó? Nếu chỉ biết hưởng vinh hoa phú quý khi làm quan mà không màng đến nội dung là sai lầm. Nhưng đó là thực tế của giáo dục đương đại. Người có học như thế mà làm quan thì là quan dốt, làm sao lo được đời, giúp nước được? Tác hại của lối học sai lầm đó đã gây ra những tác hại nghiêm trọng và lâu dài, bởi những kẻ kém cỏi thường xu nịnh, lén lút thăng tiến, dần dần trở thành những con thiêu thân, chỉ biết đến danh lợi của bản thân mà quên đi lợi ích chung của đất nước, của dân tộc. . Phương pháp học ngày nay được gọi là học thuộc lòng, tức là học để thi, thi xong lại quên, không có tác dụng gì.

Không chỉ mang lại mục đích và tác dụng thực sự của việc học đối với sự hưng thịnh của đất nước, Nguyễn Quý phi còn thuyết phục được vua Quảng Trung phát triển bình dân học vụ hơn nữa. Làm sao để mọi người đều có ý thức học tập, có thể học mọi lúc, mọi nơi và đi học ở đâu thuận tiện.

Về thứ tự học, khi học chúng ta phải đi từ thấp lên cao, từ nhỏ đến lớn. Bạn phải biết các chữ cái trong danh sách trước khi bạn có thể hy vọng học chúng để tạo thành từ. “Đầu tiên học tiểu học cho gốc rễ. Học Tứ Thư Ngũ Kinh, sử sách lần lượt. Sau đó dựa trên những điều đã học mà viết ra một bản tóm tắt ngắn gọn. Không có gì sai cả. Nếu bạn muốn thông thái và tài giỏi , trước tiên bạn phải học những điều cơ bản thì mới mong đào sâu kiến ​​thức và cống hiến cho đất nước. Không những vậy, tác giả còn chỉ ra rằng học và hành phải đi đôi với nhau, muốn học được điều gì thì hãy học trước luyện sau không được bỏ.

Cuối cùng, các tác giả khẳng định tác động to lớn và lâu dài của việc học đối với cá nhân và toàn bộ quốc gia. May mắn thay, chỉ có người tài mới có thể lập công và đất nước có thể ổn định. Đây là tôn giáo chân chính phù hợp với lòng người ngày nay. Xin đừng bỏ lỡ nó. Đạo thành thì người lành nhiều, Đạo thành thì người lành nhiều. Dân lành thì triều đình ngay thẳng, thiên hạ thịnh trị. Một phương pháp học tập tốt sẽ là tiền đề tạo nên những nhân tài giúp đất nước hưng thịnh. Ai hiếu học và có đức thì cũng làm cho nước giàu nước mạnh.

Qua đây có thể thấy Nguyên Ka đã mang đến cho chúng ta một cách hiểu mới về số học. Tuy là song tấu nhưng ta cũng có thể thấy tác giả luôn giữ thái độ chân thành và kính trọng đối với vua Quảng Trung hơn là trước mặt. Qua đó có thể thấy, Nguyễn Quý phi là một quân thần vừa có tài vừa có đức, biết đi đầu thời đại, bất chấp xu thế mà đọc sách cầu lợi, để đạt được hiệu quả học tập. Đặc biệt là sau bài viết này, chúng ta có thể áp dụng nó vào sự nghiệp học tập của chúng ta ngày nay.

Luận về Phân tích số học của Nguyễn Phi Nhung – Bài mẫu 5

Nguyễn thị phi (1723-1804), tự Khai Xuân, hiệu là Lifeng Jushi, thụy là Lashan Futu, quê ở làng Matt, xã Nguyên Ao, huyện Lashan, tỉnh Hà Tĩnh. một vị quan nhà Lê của các triều đại trước, sau về quê dạy học vì oan ức.

Sau khi lên ngôi, Nguyễn Huệ đã nhiều lần viết thư, tha thiết mời Nguyên Huệ hợp tác với Tây Sơn triều, nhưng ông không nhận vì nhiều lý do. Ngày 10 tháng 7 năm thứ 4 (1791), nhà vua viết thư mời Nguyễn Phi đến gặp mặt ở Phúc Huyền để bàn việc quốc sự. Lần này, Lashan Futu đồng ý, và ông đã làm một bài phát biểu, giải thích ba điều chính mà quốc vương nên làm. Một là về đạo đức quân sự (Junde): Tôi hy vọng rằng hoàng đế sẽ có một trái tim đức hạnh, tăng tài năng với học tập và đức hạnh với học tập. Thứ hai là dựa vào lòng dân: dân là gốc, gốc rễ bền vững thì Cathay Pacific. Thứ ba là thảo luận về luật học (laws). Đoạn trích này là phần thứ ba của bài diễn tập, bàn về phương pháp học tập. Nguyễn Bá Vương thể hiện sự quan tâm và quan điểm của mình đối với việc cải cách nền giáo dục quốc gia thông qua bài hát dành tặng cho vua Quảng Trung.

Trước hết, chúng ta nên hiểu đơn giản về thể loại này. Sơ yếu lý lịch là một tài liệu do quan lại hoặc thần dân đệ trình lên nhà vua để đưa ra nhận xét hoặc đề xuất về chính sách của chính phủ hoặc các vấn đề quan trọng của triều đình hoặc quốc gia. Tương tự với loại văn này là các nghị quyết, biểu, khải, so… văn giả có thể viết bằng chữ Hán hoặc biền ngẫu, ở thể văn biền ngẫu hoặc văn xuôi.

Trong ca khúc này, Nguyên Ka thể hiện quan điểm của mình về việc học qua hai luận điểm: bàn về mục đích của việc học và tác dụng của việc học.

Trong chương mở đầu, Lashan Futun Yuantian đã sử dụng một phép ẩn dụ để dạy mọi người sử dụng đá mài làm ngọc, giải thích mục đích quan trọng của việc học: Ngọc không thể chế tạo thành công cụ mà không mài, người không biết nếu họ không đọc . Ông khẳng định chỉ có đọc sách con người mới trở nên hoàn thiện, trở thành người xuất sắc. Học tập là một quy luật tất yếu của cuộc sống. Ai đến trường thì được học những luân lý, đạo lý làm người. Vậy tôn giáo là gì? Tác giả giải thích: Đạo là việc thường ngày của con người. Những người đi học học nó. Trong quá khứ, Đạo giáo tập trung vào tu luyện bản thân. Đó là Tam giáo (tức là học để hiểu và giữ mối quan hệ vua tôi, cha con, vợ chồng); ngũ đức chung (tức là học để hiểu và sống theo ngũ nhân). đức: nhân, nghĩa, lễ, trí, tín). Cụ thể, đối xử là mối quan hệ giữa con người với nhau và giữa cá nhân với cộng đồng.

Do đó, Ruan Gui Concubine nhấn mạnh rằng một người phải học những điều cần thiết trong cuộc sống. Kẻ vô học giống như một viên ngọc thô: ngọc thô, không thành công.

Tác giả sử dụng những câu cách ngôn dễ hiểu để tăng thêm sức thuyết phục cho lập luận. Bản thân khái niệm tôn giáo tương đối trừu tượng và khó hiểu, nhưng cách giải thích của tác giả lại rất ngắn gọn và rõ ràng. Vì vậy, mục đích cuối cùng của việc học là để làm người.

Xem Thêm : Ý nghĩa của các ngón tay khi đeo nhẫn

Quan điểm này nâng cao mục đích đạo đức của việc học. Khẩu hiệu của lễ khai giảng và văn tế hậu học trong nhà trường hiện nay cũng là sự tiếp nối và phát triển của mục đích này. Thêm một điểm nữa là học tập không chỉ trau dồi đạo đức mà cả trí tuệ, để con người có khả năng xây dựng và cải tạo xã hội trên các lĩnh vực văn hóa, kinh tế, khoa học kỹ thuật. ..

Tác giả phản ánh hiện thực với mục đích học tập cao cả, qua đó phê phán sự lệch lạc, sai trái trong đường lối giáo dục đương thời đã gây hại lớn cho quốc gia, dân tộc:

Ở nước ta, từ thời dựng nước đến nay, công tác giáo dục chính trị đã bị mai một. Người đời đua nhau học chữ để cầu danh lợi, không còn biết tam triều ngũ quan. Vị thần của sự tầm thường, vị thần của sự xu nịnh. Vì những điều xấu đó mà nước mất, nhà tan.

Vậy đâu là phương pháp học tập chính thống để tìm kiếm danh lợi? Đây là phương pháp học trích từ chương, không hiểu nội dung thì học thuộc lòng từng câu từng chữ, học một cách vô tội vạ. Đọc sách là để thi cử, để làm quan, để được trọng vọng, để nhàn hạ, và để hưởng nhiều lợi ích…

Người có học như thế này mà làm quan thì là quan dốt, làm sao lo đời, giúp nước được? Tác hại của cách học sai lầm, sai lầm đó gây tác hại nghiêm trọng và lâu dài, bởi những người kém cỏi thường xu nịnh, lén lút thăng tiến, lâu dần trở thành những con sâu, chỉ biết cầu vinh cho bản thân. Bì Bì đã quên lợi ích chung của đất nước, của dân tộc.

Ngày nay, chúng ta gọi đây là kiểu học vẹt, học đối phó mà không thực sự tiếp thu nhiều kiến ​​thức. Học thuộc bài là yếu tố cơ bản của việc học, nhưng quan trọng hơn là phải hiểu nội dung, bản chất của vấn đề, để từ đó có cách suy nghĩ, cảm nhận và sáng tạo của riêng mình.

Sau khi phê phán những mặt tiêu cực trong quan niệm học tập, Nguyễn Gia đã đưa ra quan điểm và phương pháp học tập đúng đắn.

Theo ông, tri thức trước hết phải được phổ biến rộng rãi. Triều đình nên cho xây dựng thêm trường học ở các nơi, khuyến khích và tạo mọi điều kiện để mọi người được học hành:

Từ nay về sau, nguyện gửi thư cho thầy trò, phủ học, huyện, tư thục, võ công truyền nhân, lão sư, muốn đi đâu tùy ý.

Xem Thêm: Soạn bài Bố cục của văn bản | Soạn văn 8 hay nhất

Ruan Tie là một tài năng nhìn xa trông rộng. Những quan điểm của Người tuy rất tiến bộ và được đưa ra cách đây hai thế kỷ nhưng lại rất gần với chủ trương xã hội hóa giáo dục của Đảng và đất nước ta hiện nay. Chúng tôi đang áp dụng những ý tưởng tuyệt vời của anh ấy vào thực tiễn giáo dục.

Theo quan điểm của Nguyenka, việc học phải bắt đầu từ những điều cơ bản. Học từ dễ đến khó. Khi học, người học phải biết tóm tắt nội dung để dễ nhớ, dễ nhớ, nay ta gọi là lập dàn ý để củng cố kiến ​​thức:

Dạy học tuyệt đối tuân theo chu kỳ của cái chết. Root bắt đầu ở trường tiểu học. Lần lượt học Tứ Thư, Ngũ Kinh, Sử. Nghiên cứu rộng rãi, sau đó cung cấp một bản tóm tắt ngắn gọn dựa trên những gì bạn đã học được.

Mục đích học tập là để trở thành người có đức, có tài, góp phần hữu ích cho sự hưng thịnh của đất nước. Muốn học tốt phải có phương pháp. Việc học cần không ngừng nâng cao và mở rộng, vì vậy người học phải biết cách học sao cho hiệu quả, nhất là học phải đi đôi với hành.

Phương pháp học đúng là học từ thấp đến cao. Học rộng, suy nghĩ sâu, rồi đúc kết lại những điều cơ bản nhất, cốt yếu nhất, rồi ghi nhớ và làm theo những gì đã học. Vì vậy, học tập không chỉ là nói, mà chủ yếu là làm theo.

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy: học thì phải áp dụng và học thì phải vận dụng: học mà không hành cũng vô ích, học mà không hành cũng vô dụng.

Vậy học là gì? Hành tây là gì?

Học tập là hoạt động tiếp thu tri thức được con người hình thành trong quá trình lịch sử lâu dài hàng nghìn năm. Chúng ta học ở trường qua thầy cô, từ bạn bè, qua sách vở và thực tế cuộc sống. Học là để làm giàu kiến ​​thức, nâng cao hiểu biết về nhiều mặt, để bản thân làm chủ bản thân, làm chủ công việc, cống hiến có ích cho sự nghiệp của mình và sự nghiệp chung.

Thực hành là quá trình vận dụng kiến ​​thức đã học vào thực tế công việc hàng ngày. Ví dụ, một bác sĩ đem những kiến ​​thức đã học được trong sáu hay bảy năm đại học để chữa bệnh cho con người. Các kiến ​​trúc sư, kỹ sư xây dựng thiết kế và xây dựng nhiều công trình như nhà máy, bệnh viện, trường học, công viên… để phục vụ đời sống con người. Công nhân nhà máy vận dụng lý thuyết và kinh nghiệm để cải tiến công nghệ và nâng cao chất lượng sản phẩm. Nông dân áp dụng kiến ​​thức khoa học để trồng trọt và chăn nuôi để tạo ra một vụ mùa bội thu trên các cánh đồng. Đây là hành tây.

Ruan Ka đã nói: Học để hành là học để làm tốt. Trong thực tế, có nhiều giáo dục hơn. Tổ tiên chúng ta đã từng dạy chúng ta: không có văn hóa, không có tri thức. (Không học thì không biết thế nào là đúng). Học để hiệu quả hơn và tốt hơn trong mọi công việc. Học lý thuyết cao mà không biết thực hành thì việc học đó là lãng phí thời gian, sức lực, tiền bạc mà không mang lại kết quả gì.

Ngược lại, tập mà không học thì tập không nhuần nhuyễn. Nếu chúng ta chỉ làm theo thói quen và kinh nghiệm, không soi sáng lý thuyết thì tiến độ công việc sẽ rất chậm và chất lượng sẽ không cao. Cách lao động giản đơn đó chỉ phù hợp với lao động chân tay đơn giản, không đòi hỏi nhiều trí tuệ. Còn đối với những công việc phức tạp, đòi hỏi khoa học kỹ thuật thì cách làm này đã lỗi thời. Vì vậy, để đạt được kết quả tốt trong công việc, chúng ta cần phải học tập, được đào tạo bài bản về các chuyên ngành và sau đó không ngừng học hỏi bằng mọi cách có thể trong quá trình làm việc. Chỉ bằng cách này, chúng ta mới có thể đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng của thời đại.

Nguyên phi luôn giữ thái độ chân thành, khiêm tốn khi góp ý với vua, dùng những từ ngữ như: Cúi xin vua đừng bỏ qua… Đồng thời, ông cũng bày tỏ sự tin tưởng vào tính đúng đắn của lời tấu trình và đã được chấp thuận bởi nhà vua.

Cuối cùng, Nguyễn Thị Thu khẳng định tác động to lớn và lâu dài của việc học:

Tiếc thay, chỉ có người tài mới làm nên công trạng, đất nước mới có thể yên ổn. Đây là tôn giáo chân chính phù hợp với lòng người ngày nay. Xin đừng bỏ qua nó.

Có nhiều người tốt giác ngộ, có nhiều người tốt giác ngộ. Dân lành thì triều đình đứng vững, dân thịnh.

Phương pháp học tập tốt sẽ là cơ sở ươm mầm nhân tài. Nhiều người có tài có đức sẽ có nhiều đóng góp to lớn cho sự hưng thịnh của đất nước.

Một sự học tập thực sự thành tài sẽ không còn lối học hình thức chạy theo danh lợi cá nhân, không còn hiện tượng trọng thần, nịnh thần.

Nhiều người học giỏi có tư cách đạo đức tốt, thi đỗ thì triều đình trật tự, xã hội trong sạch. Vua cai quản đất nước sẽ dễ dàng, thuận lợi hơn, đất nước ổn định bền vững.

Dựa trên sự hiểu biết của chúng ta ngày nay, thần bí chân chính có năng lực cải tạo con người, cải tạo xã hội, thúc đẩy xã hội phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.

Đằng sau tranh luận về hiệu quả của giải tích, Nguyễn Ka nhấn mạnh đến tác dụng của phương pháp học tập đúng đắn, tin tưởng vào sự hồi sinh thực sự của sự nghiệp giáo dục và hướng đến tương lai, ánh sáng của đất nước.

Quan điểm của Nguyễn Kha trùng với quan điểm của nhà bác học Lê Quý Đôn: hiền tài là gốc của nước. Có nhiều hiền tài, chế độ vững mạnh, đất nước thịnh vượng.

Nguyễn Ka đã nói rõ mục đích và vai trò của việc học là để làm người, nâng cao kiến ​​thức, nâng cao công việc, cống hiến nhiều hơn cho đất nước. Nếu mọi người hiểu được điều này, họ sẽ nhận ra những mối nguy hiểm khủng khiếp của việc theo đuổi danh lợi bằng học thức hình thức.

Xem thêm các bài văn mẫu giải thích, phân tích và lập dàn ý cho tác phẩm Bài 8:

  • Phân tích dàn bài Nghị luận về Bài học của Nguyễn Phi

  • Phân tích tác phẩm của nguyễn thiếp (Bài mẫu 2)

    Danh mục mẫu | Tập viết hay lớp 8:

    • Phân tích nội dung, bộc lộ cảm xúc, cảm nghĩ
    • Mục lục rõ ràng
    • Văn bản giải thích nội dung
    • Nội dung bài viết
    • Giới thiệu kênh youtube vietjack

      Ngân hàng đề thi lớp 8 tại

      khoahoc.vietjack.com

      • Hơn 20.000 câu hỏi và đáp án môn Toán, Ngữ văn lớp 8

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục