Nêu ý nghĩa của nhan đề Thuế máu – khanh nguyen

Nêu ý nghĩa của nhan đề Thuế máu – khanh nguyen

Nêu ý nghĩa nhan đề thuế máu

Trước quốc nạn, lòng yêu nước của Nguyên soái Trần Quốc Quân thể hiện qua lòng căm thù sôi sục bọn thổ phỉ. Hãy cùng nghe ông kể tội ác của kẻ thù: “Tôi thấy kẻ thù sải bước qua đường, miệng lưỡi nguyền rủa triều đình, áp bức cha mình như chó với cừu, và đòi kết liễu.” Zhubo, để thỏa mãn lòng tham vô tận của mình. , giả làm vua Vân Nam nhưng Thu vàng bạc thu kho, như ăn mồi của hổ, kẻo gây họa về sau! “. Tác giả gọi kẻ thù là “diều, cừu, chó, hổ đói”, điều này không chỉ vạch trần sự tham lam, tàn ác của kẻ thù mà còn vạch trần ý đồ hiếu chiến của kẻ thù, thể hiện sự khinh bỉ và căm thù tột độ. Trần Quốc Quân không chỉ miêu tả sự tàn bạo của kẻ thù, nhưng cũng thể hiện sự xót xa trước nỗi nhục dân tộc, quá đau đớn không thể sống nổi, là biểu hiện của ý chí rửa hận, bảo vệ độc lập dân tộc, quyết tử vì nước: “Chỉ hận không phải là máu thịt, và máu đã say. “Ngay cả khi một trăm xác chết này được phơi khô trên cỏ, một nghìn xác chết bọc trong da ngựa này vẫn sẽ rất ngây ngất.

Bạn Đang Xem: Nêu ý nghĩa của nhan đề Thuế máu – khanh nguyen

Bằng hành động ợ hơi, Trần Quốc Quân không chỉ thể hiện lòng căm thù giặc cướp mà còn thể hiện ý chí chiến đấu, quyết thắng và hy sinh vì độc lập dân tộc. Ông vạch ra hai con đường chính – làm ác cũng là một con đường sinh tử để thuyết phục tướng sĩ. Chen Guojun thể hiện một thái độ dứt khoát: cả kẻ thù và chính anh ta đều không để những người ngoài cuộc rơi vào tình thế bấp bênh trước thời đại. “Kẻ thù của ta là tử thù, ngươi cứ bình tĩnh mà không biết rửa nhục, không lo trừ gian diệt ác, không dạy quân sĩ, quay súng đầu hàng, giơ tay mà đi. đừng bỏ cuộc. Nếu vậy, khi kẻ thù lắng xuống, bạn sẽ xấu hổ mãi mãi. Bạn sẽ đứng trên khuôn mặt nào? “giữa đất trời?” là một sự khích lệ cho ý chí và quyết tâm của nhà nước cao nhất đồ đạc. Mọi người.

Xem Thêm : Sinh tháng 4 cung gì? Tổng quan về vận mệnh, tính cách và tình duyên

Tiểu đoạn 2—Ba câu tả hoàn cảnh cuộc sống, câu đầu nói về ăn uống, câu sau nói về cuộc sống, câu thứ ba nói về công việc, tất cả đều toát lên cảm giác thích thú, hài lòng. – Nơi em ở và làm việc là hang pac bo. Theo Đại tướng Võ Nguyên Giáp, “Trời mưa to, con rắn bò lên giường. Một sáng thức dậy, tôi thấy một con rắn rất lớn lượn quanh mình”. người đọc không tìm thấy dấu vết của những gian khổ ấy, chỉ thấy những bước chân nhẹ nhàng, thong thả của các chiến sĩ cách mạng ra vào núi rừng sáng tối: sáng ra suối, tối vào hang. – Giọng thơ sảng khoái, các câu ngắt nhịp 4/3 tạo thành hai làn sóng đôi, toát lên vẻ hài hòa, nhịp nhàng, cân đối. —— Vẫn là giọng thơ ấy, nhưng câu thứ hai khẽ mỉm cười: “Cháo cháo, măng còn chín”. Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng cho biết “có một thời gian cơ quan chuyển lên vùng núi đá trắng, không có gạo, các chú và các đồng chí phải ăn cháo hàng tháng”. Bài thơ diễn tả hiện thực cuộc sống khó khăn đó, nhưng được soi sáng bằng thái độ của một người trong cuộc. Đối với tôi, sự khó khăn và thiếu thốn đó dường như không có gì để nói, không có gì phải bận tâm. Ba từ “may thay” liền mạch, như sợi dây bền chặt kéo cảnh ăn cháo, ăn măng từ đau thương sang lấp lánh niềm vui. Có một quan điểm mà bạn muốn nói trong câu thơ này: “Đồ ăn ở đây đầy đặn và phong phú, cháo và măng lúc nào cũng có”, đó là câu nói đùa hóm hỉnh của bạn. Lời giải thích này khá thú vị, nhưng tôi nghĩ nó vẫn còn xa vời. Nếu muốn diễn đạt ý nghĩa bát cháo măng là dư thừa và trọn vẹn, có thể thay từ “đã về” bằng từ “đã”. Ở đây, câu thơ vừa hiện thực, vừa trung thành với ý chí của người cách mạng luôn sẵn sàng vượt qua mọi khó khăn. Điều này phù hợp với câu thứ ba, cũng mô tả điều kiện làm việc đơn giản, nhưng ý nghĩa của công việc. – Phần thứ ba là về công việc của bạn. Lúc này, ông đang dịch cuốn Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô để làm tài liệu đào tạo cán bộ, tìm cách soi sáng và thay đổi lịch sử Việt Nam. Bàn làm việc của anh kê trên phiến đá bên dòng suối bên hang. Giống như phần thứ hai, phần thứ ba chỉ đơn giản là mô tả. Bạn không mô tả chính mình, bạn chỉ mô tả bàn đá mà bạn làm việc và công việc bạn làm. Nhưng ấn tượng sâu sắc nhất của bài thơ là hình ảnh một nhà cách mạng thiên tài đang làm nên những điều vĩ đại trong những điều bình dị, bấp bênh, nhỏ bé hôm nay. – Từ “xoáy” gợi sự bất an về đổ vỡ, thất bại. Tuy nhiên, sự ổn định của hình ảnh “Bàn đá” và mạng lưới vững chắc trong câu “Đặng Nghị” giống như một bàn tay mạnh mẽ khiến người đọc yên tâm. – Trong bài tứ tuyệt, khổ thơ thứ ba thường chiếm vị trí nổi bật và là hình ảnh trung tâm của bài thơ. cũng ở đây. Chính giữa màn hình là hình ảnh người chiến sĩ cách mạng sống động và oai phong. Câu 3

Nguyễn Ái Quốc là một lãnh tụ vĩ đại, một con người tiêu biểu cho chủ nghĩa yêu nước, đúng như tên gọi của Người. Tác phẩm “Bản Án Chế Độ Thực Dân Pháp” được tác giả viết trong thời gian hoạt động cách mạng ở Pháp là một đòn chí mạng đối với chủ nghĩa thực dân. Trong đó, chương “Thuế máu” trong tác phẩm đầu tiên “Chiến tranh và thổ dân” là chương đầu tiên của tác phẩm đã vạch trần bộ mặt thật của “thuế máu” của bọn thống trị Pháp đối với thổ dân. Ở chương này, tác giả chủ yếu thuật lại những tội ác vô nhân đạo mà những kẻ bị pháp luật gây ra. Từ khi đặt ách đô hộ lên nước ta, thực dân Pháp đã đặt ra hàng trăm thứ thuế hà khắc để bóc lột nhân dân Việt Nam. Nhưng thứ thuế tàn ác nhất, mà bất cứ nước bị đô hộ nào cũng lên án là “thuế máu”, tức là đánh thuế bằng máu, hoặc bắt thổ dân đi lính, đi làm tiên phong. Chết cho Tư lệnh, cho người Pháp. Vì vậy, Nguyễn Ái Quốc đã đặt tên chương đầu tiên là “Thuế máu” để nêu bật sự dã man của thực dân Pháp đối với đồng bào ta. Trong phần “Chiến tranh và Yidiren”, tác giả đã tóm tắt bản chất lưu manh của thực dân Pháp. Trước chiến tranh, họ chỉ coi dân địa phương chúng tôi như những con rùa đất bẩn thỉu, chỉ biết làm cu li, kéo xe và giỏi ăn đòn. Tuy nhiên, khi chiến tranh nổ ra, những thổ dân được yêu mến và coi là “những đứa trẻ đáng yêu” và “những người bạn tốt”, còn những người bình thường bỗng chốc trở thành “những chiến sĩ bảo vệ công lý và tự do”. Nhưng thực ra chúng không hề yêu dân ta, chúng chỉ tìm cách bắt nhân dân ta đi lính. Chắc chắn bạn đã biết số phận của họ! Cái giá phải trả cho những “vinh dự” này, họ phải rời bỏ quê hương, trở thành bia đỡ đạn cho binh lính của quê hương, vào cung cấm của vua chúa xứ sở “tưới chiếc vương miện nguyệt quế của quân đoàn bằng máu của chính mình” và “ra lệnh dùng xương của mình khắc lên cây gậy của thời nguyên soái.” Không chỉ vậy, sau khi chứng kiến ​​cuộc đua thủy lôi, họ đã xuống núi để bảo vệ thủy quái. Chịu một cái chết vô nghĩa, tàn bạo, bi thảm. Đối với những người tự xưng là “người tiên phong của nền văn minh” trên đất nước họ, đây là cái giá mà người bản địa phải trả cho cuộc sống nô lệ. Ruan Aiguo nói với chúng tôi bằng những con số rất cụ thể rằng nhiều người đã không bao giờ trở lại: “Có tổng cộng 70.000 thổ dân đặt chân lên đất Pháp, và 80.000 người trong số họ sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt trời trên mảnh đất của mình. Đó là quê hương”. ông đã sử dụng những thủ pháp nghệ thuật đặc sắc, hàng loạt từ ngữ, câu văn hoa mĩ, có tác dụng châm biếm, mỉa mai như: “bạn ơi”, “bạn tốt”, “vui chiến tranh”, “ngay lập tức”…, nhằm vạch trần bộ mặt xảo trá, liều lĩnh của thực dân Pháp. Có thể thấy thái độ của những kẻ thống trị thay đổi nhanh chóng như thế nào khi xảy ra chiến tranh với “mẫu quốc”, mục đích của chúng là bóp chết đồng bào ruột thịt của mình! Không những thế, ông đã khéo léo kết hợp giữa tương phản, miêu tả, giọng điệu cay đắng, bình luận để giúp người đọc thấy rõ dã tâm của thực dân Pháp đối với quê hương. Trên đây là lời tố cáo mạnh mẽ nhất đối với chính quyền thực dân và là đòn tấn công bạo lực vào chủ nghĩa thực dân. Tác phẩm này là một bức tranh tổng thể về sự sỉ nhục của những người bị bắt làm nô lệ, không chỉ ở nước ta mà còn ở các thuộc địa trên khắp thế giới. Tố cáo chế độ cầm quyền cũng có nghĩa là vạch ra con đường giải phóng đất nước, đấu tranh giành độc lập. Nguyễn Ái Quốc giương cao ngọn cờ giải phóng dân tộc, vạch rõ cho nhân dân bị nô lệ trên toàn thế giới chân lý “không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Theo tôi, những điều trên vẫn còn hiệu quả cho đến ngày nay vì vẫn còn chiến tranh ở nhiều nơi trên thế giới. Nhân dân nhiều nước vẫn đang đổ máu để giành lại độc lập cho Tổ quốc, nhưng không bao giờ chịu cúi đầu làm nô lệ, không chịu chịu cảnh mất nước! Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh!

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục