Cảm nhận Cảnh ngày hè hay nhất (8 Mẫu)

Cảm nhận Cảnh ngày hè hay nhất (8 Mẫu)

Cảm nhận của em về bài cảnh ngày hè

Cảm nghĩ về bài thơ mùa hè của Nguyễn Thi gồm 2 dàn bài chi tiết và 8 bài văn mẫu hay nhất. Qua 8 bài văn về Tiêu Cảnh, các em học sinh lớp 10 có thêm tài liệu ôn tập, trau dồi kiến ​​thức, sớm biết cách làm thơ Tiêu Cảnh.

Bạn Đang Xem: Cảm nhận Cảnh ngày hè hay nhất (8 Mẫu)

Cảm nhận mùa hè không chỉ cho ta thấy một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp mà còn khắc họa thành công cuộc sống của người nông dân. Nó ẩn chứa vẻ đẹp tâm hồn của một nhà thơ lớn, với tình yêu thiên nhiên sâu sắc và tâm hồn cao thượng. Trên đây là dàn ý của tôi và 8 bình luận về Hạ Cảnh Thi, mời bạn đọc tại đây.

Subject: Em hãy nêu cảm nhận của em về bài thơ mùa hè của nguyễn trãi.

Dàn bài cảm nghĩ bài thơ mùa hè

Dàn bài số 1

1. Lễ khai trương

– Giới thiệu về tác giả nguyễn trãi

+ Nguyễn Trãi (1380 – 1442) là chính khách, nhà văn, chiến sĩ kiệt xuất, danh nhân văn hóa thế giới, có nhiều đóng góp to lớn cho sự phát triển của văn học, tư tưởng Việt Nam. .

– Giới Thiệu Thơ Tình Mùa Hè.

2. Nội dung bài đăng

a) Tổng quan về Xia Jingshi

– Thành phần:

  • Thể thơ này ra đời từ thời Nguyễn và không được vua chúa trọng dụng như trước.
  • “Bài thơ mùa hè” là bài thơ thứ 43 của bài “Cõi cảnh giác” (Gương tự giác) không tên trong “Tuyển tập thơ Quốc âm”.
  • b) phân tích, cảm nhận bài thơ

    +) Ảnh thiên nhiên và con người mùa hè

    – Bức tranh thiên nhiên sống động, cảnh sắc trong lành, tráng lệ

    • “Hoa, lựu, hồng” -> Hình ảnh thơ giản dị, chặt chẽ, quen thuộc.
    • Màu sắc: Việt quất, Hồng lựu, Hồng Lily ->Màu sắc rực rỡ, rực rỡ và rực rỡ.
    • Động từ mạnh: đùn, căng, phun, gửi -> biểu thị tình thái của cảnh vật: dù cuối cùng cũng căng tràn sức sống, sự vật bên trong tuôn ra không ngừng.
    • =>Tác giả sử dụng hình ảnh thơ gần gũi, quen thuộc, độc đáo và phá cách, khác với hình ảnh ước lệ, tượng trưng thường được sử dụng trong Dương sử.

      – Bức tranh cuộc sống con người sôi động, nhộn nhịp

      + Âm thanh:

      Tiếng ve kêu -> tiếng đàn piano.

      Tiếng ồn chợ cá -> Âm thanh của cuộc sống yên bình.

      =>Âm thanh mộc mạc, khỏe khoắn đi cùng cuộc sống thường ngày, thể hiện nhịp sống bình yên, hạnh phúc của con người

      + Ảnh: Chợ Cá Làng Chài, Tháp Chanyang

      =>Tranh cảnh mùa hè có sự kết hợp hài hòa giữa màu sắc và âm thanh, cảnh vật và nhân vật:

      • Khung cảnh mùa hè tràn ngập màu sắc, sắc đỏ của hoa lựu trước hiên nhà và sự phối màu độc đáo của những cây nho rợp bóng mát, cùng tiếng ve và tiếng chợ cá khiến không gian tràn ngập . Năng lượng.
      • Trong không gian của khung cảnh mùa hè ấy hiện lên hình ảnh một con người giàu lao động và vui vẻ trong lao động.
      • +)Vẻ đẹp tâm hồn nhà thơ

        – Tình yêu thiên nhiên:

      • Nghe thấy: tiếng ve kêu râm ran cả không gian, tiếng chợ cá hối hả.
      • Cảm nhận hương sen thoảng trong gió qua khứu giác.
      • =>Tác giả đắm chìm trong vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè. Tâm hồn nhà thơ nguyen trai sống chan hòa với thiên nhiên, điều đó cho thấy tác giả là người rất yêu đời, yêu cuộc sống.

        – Tâm nguyện và tình yêu đất nước, nhân dân của tác giả:

        “Kẻ ngu cầm đàn một lúc, người giàu hỏi đường”

        + Nhàn nhã, không muốn nhúng tay vào việc chính sự, luôn nghĩ đến dân, nghĩ nước.

        ->Tác giả quyết tâm dùng tài năng của mình để cống hiến cho đất nước, cho dân tộc

        <3

        ->Thương người. Những lời chúc tốt đẹp nhất và lời chúc tốt đẹp nhất cho một cuộc sống bình yên và hạnh phúc cho tất cả

        => Nguyễn Trãi luôn mong muốn mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho nhân dân. Đó là lòng yêu cuộc sống, yêu con người, có trách nhiệm với nhân dân, với đất nước.

        3. Kết thúc

        – Nêu lại giá trị nội dung và nghệ thuật của bài thơ.

        • Nội dung: Thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống của người nghệ sĩ, khao khát xã hội phồn vinh, nhân dân ấm no, đất nước cường thịnh.
        • Đặc điểm nghệ thuật: Sử dụng sáng tạo thể thơ Đường luật, đan xen câu lục bát, câu bảy chữ; ngôn ngữ thơ giản dị trong sáng, gần gũi với ngôn ngữ đời thường; lối hành văn tả cảnh ngụ ngôn tiêu biểu trong văn học trung đại văn.
        • – Nêu cảm nghĩ của em về bài thơ.

          Dàn bài số 2

          1. Lễ khai trương

          – Giới thiệu tác giả, tác phẩm:

          • Nguyễn Trãi là nhà thơ, nhà văn kiệt xuất, tài hoa của dân tộc, có nhiều đóng góp to lớn cho nền văn học nước nhà
          • Cảnh sắc mùa hè là bức tranh thiên nhiên tươi đẹp và tấm lòng yêu nước, thương dân của tác giả.
          • 2. Nội dung bài đăng

            – Những hình ảnh về mùa hè đến với những hình ảnh tuyệt đẹp của thiên nhiên mùa hè:

            • Cây mía tràn đầy sức sống, nay tán lá xanh mướt bao trùm cả không gian
            • Sắc đỏ của cây lựu làm đậm thêm cảnh mùa hè
            • Hương sen thoang thoảng trong gió
            • =>Cảnh mùa hè tươi mát tràn đầy sức sống

              Xem Thêm: Soạn bài Tính thống nhất về chủ đề của văn bản siêu ngắn

              – Nghệ thuật ngôn ngữ:

              • Từ ghép: chen chúc, hối hả, dài dòng…->Cảnh mùa hè nhộn nhịp, không khí thật sôi động
              • Các động từ: đầy, vắt ra, gửi đi khiến người đọc cảm nhận được sức sống của cảnh vật mùa hè
              • – Nhà thơ nhìn và nghe cái tinh tế, cái thú vị của mùa hè:

                • Nhà thơ nhìn những ngọn cây xanh mướt, những chùm lựu đỏ rực, tiếng ve kêu trong không gian, bóng những làng chài và những con thuyền mỗi sáng thức dậy thả lưới vào mỗi buổi chiều…
                • Ngửi hương sen, ngửi mùa hè
                • =>Tâm hồn của nhà thơ nguyễn trai sống chan hòa với thiên nhiên, điều đó cho thấy tác giả là một người yêu đời, yêu cuộc sống.

                  – nguyễn trai yêu nước thương dân:

                  • Phong thái ung dung của nhà thơ khi về hưu, không muốn vướng bận công việc chính sự.
                  • Nhưng trong thâm tâm Người luôn nghĩ đến dân, lo cho dân, cho nước và luôn mong mỏi cho nhân dân được sống, được làm ăn yên vui.
                  • Ca ngợi vị vua trị vì đã mang lại hạnh phúc và thịnh vượng cho cuộc sống
                  • 3. Kết thúc

                    Nhấn mạnh lại tình yêu thiên nhiên của tác giả, ca ngợi phẩm chất tuyệt vời của nhà thơ là quan tâm đến sự nghiệp lớn của đất nước mặc dù đã cam chịu.

                    Bài thơ tình cảm mùa hè – mẫu 1

                    Trở lại những ngày ẩn cư ở Côn Sơn, Nguyễn Điềm đã viết rất nhiều bài thơ đặc sắc, trong đó có chương thứ 43 của “Tuyển tập thơ Baojingjing”. Bài thơ này là một bức tranh phong cảnh mùa hè độc đáo, nhưng cũng có thể toát lên vẻ tự tin của tác giả.

                    Câu đầu tiên ta đọc sơ qua, sao thấy thanh bình, yên bình quá:

                    “Vậy thì hãy tận hưởng khoảng thời gian mát mẻ ở trường”.

                    Nguyễn Trãi có đấy! Anh ung dung ngồi dưới bóng cây, như đang tận hưởng sự mát mẻ thực sự. Việc quân, việc nước phải hoàn thành, ông trở về với cuộc sống bình dị, giản dị nhưng hài hòa, gần gũi với thiên nhiên. Một số sách dịch là “thời gian rảnh rỗi, mát mẻ cho thời học sinh”. Nhưng “rảnh” hay “đã” cũng khiến người đọc chú ý. Rảnh rỗi, khi mọi việc xong xuôi thì hết. School Day một lần nữa thu hút sự chú ý. Cả bài thơ không còn đơn thuần là hình ảnh Nguyền Tí ngồi hóng gió mà bộc lộ cảm xúc, tâm sự của tác giả: “Ta nhàn ta hưởng cả ngày”. Một xã hội đã suy yếu, hoài bão và ý chí của tác giả đã bị chôn vùi, chẳng còn lại gì nên ông chỉ còn cách ra đi, cam chịu lui về ở ẩn, suốt ngày phải “nguội” và nhàn hạ. Tìm đến một người tâm sự, và một gánh nặng đè lên vai bạn. Cả bài thơ có một chút gì đó bí mật, không còn là sự yên bình nhẹ nhàng.

                    Trở về với thiên nhiên, để anh có cơ hội gần gũi với thiên nhiên hơn. Anh ấy vui mừng và bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của thiên nhiên.

                    “Thạch lựu vắt xanh, đỏ son còn phun phấn đỏ, thơm”

                    Cảnh sắc mùa hè chạy qua tâm hồn, tình cảm của ông, thiên nhiên tràn đầy sức sống. Loại cây này phát triển rất nhanh, tán ngày càng to, có thể vươn lên không trung như một tán rộng, cành lá xanh tươi. Cây lựu còn đỏ, đầm sen thơm ngát, cành lá hồng điểm xuyết hoa. Qua lăng kính của nguyễn trãi: sức sống vẫn hừng hực, căng tràn, cuộc sống là một vườn hoa, một khu vườn thiên nhiên đầy màu sắc. Cảnh đẹp như tiên cảnh, có lẽ bởi nó được nhìn bằng con mắt của một thi nhân đa cảm, tràn đầy khát khao sống…

                    Xem Thêm : Tôi thấy mình đã khôn lớn năm 2021 (dàn ý – 5 mẫu)

                    Qua khung cảnh mùa hè, tâm trạng của Nguyền Tí cũng được thể hiện một cách sâu sắc:

                    “Chợ Cá Vui Vẻ Làng Chài”

                    “Chợ phiên” là hình ảnh bình yên trong tâm thức người Việt Nam. Khi chợ sôi động, đất nước thái bình thịnh trị, nhân dân thịnh vượng, khi chợ búa, người ta dễ liên tưởng đến hình ảnh quốc loạn, loạn lạc, chiến tranh, loạn lạc… Cùng với tiếng ve kêu lúc chạng vạng tối, người ta nghĩ đến đời mục vụ. Chính những sắc màu thôn quê ấy đã làm sâu sắc thêm cảm xúc của anh và khơi gợi những ý tưởng mà anh theo đuổi:

                    “Thật dễ dàng cho một kẻ ngốc chơi đàn trong một giờ, nhưng một người đàn ông giàu có hỏi đường ở khắp mọi nơi.”

                    “Dân giàu đủ”, đời sống nhân dân ngày càng ấm no, hạnh phúc là điều mà Nguyễn Trãi hằng mong mỏi, mong đợi. Vua Thuấn từng chơi đàn “Gió Nam” để ca ngợi dân giàu có, nhiều lúa ngô, nhiều khoai nên tác giả muốn có tiếng đàn tỳ bà của vua Thuấn, lồng vào đời sống nhân dân để ca ngợi dân giàu, đời vui , những ước mơ ấy Chứng tỏ nguyễn trãi là một nhà thơ lớn có tấm lòng nhân đạo cao cả, luôn nghĩ đến nhân dân, chăm lo đời sống của nhân dân. Đó là một giấc mơ tuyệt vời. Có thể nói, dù bị triều đình đánh đuổi Nguyễn, nhưng ông vẫn sống lạc quan, chúc phúc cho ước nguyện của mình, hy vọng lý tưởng của ông được thực hiện, nhân dân được sống ấm no.

                    Bài thơ này làm sáng tỏ tình cảm yêu nước của Nguyễn Điềm đối với những người ngày đêm “cuốn Đông triều” vào thời Côn Sơn của ông. Anh ấy yêu thiên nhiên. Có lẽ chính thiên nhiên đã cứu Nguyên thoát khỏi giây phút u ám của cuộc đời. Dù sống một cuộc đời thuận theo tự nhiên, Utley vẫn coi trọng “từng tấc đất, từng tấc vàng”. Nguyễn Trãi vẫn không quên lý tưởng của nhân dân, lý tưởng của nhân loại, lý tưởng của ước làng, làng xóm không có tiếng kêu ca, tiếng than phiền muộn.

                    Bài thơ tình cảm mùa hè – mẫu 2

                    Nguyễn Trãi là danh nhân văn hóa lớn của dân tộc. Anh võ công cao cường, tâm hồn trong sáng, luôn ngay thẳng chính trực, có phẩm cách cao thượng. Nguyễn Trãi đã cống hiến cả cuộc đời đấu tranh cho độc lập dân tộc, cho nhân dân yên ấm.

                    “Cảnh mùa hạ” (bao vi viên) là tác phẩm tiêu biểu trong tuyển tập thơ quốc âm đầu tiên trong lịch sử văn học Việt Nam, “Quách Tiêu Ký”. Đoạn thơ này khắc họa một bức tranh thiên nhiên mùa hè rực rỡ và tấm lòng chan chứa tình yêu thiên nhiên, quê hương của nhà thơ.

                    Hujing (gương soi) là tuyển tập thơ chưa có tiêu đề của Ruan Shi Guoyin. Bài thơ được làm theo thể thơ lục bát xen lẫn thất ngôn, thất ngôn bát cú. Những câu thơ trong cảnh mùa hè có âm điệu da diết, hệt như niềm vui nho nhỏ mà Nguyền Tí lưu lại trong cuộc đời đầy vinh quang và bi tráng của nhà thơ. Cả bài thơ có thể chia làm hai phần: phần một (sáu khổ thơ đầu) tả cảnh mùa hè – cảnh sắc thiên nhiên và cuộc sống con người; phần hai (hai khổ thơ còn lại) thể hiện khát vọng cao cả và cõi tư tưởng của Nguyễn.

                    Theo kết cấu của thể thơ bảy chữ, cảnh mùa hè bắt đầu bằng một câu thơ phá lệ, nhịp 1/2/3 thong dong, tự nhiên như ngôn từ. Trò chuyện hàng ngày:

                    Rồi êm đềm thời học sinh

                    Câu thơ thất luật có cấu trúc đặc biệt nghe như một lời kể vui vẻ, ấm cúng về giây phút tự do hiếm hoi trong đời Nguyên Tí. Anh bắt đầu ngày mới với tâm trạng thoải mái và thư thái, thoải mái tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên. Có lẽ đã đến lúc anh phải về hưu, thoát khỏi sự xa hoa của thành phố nhộn nhịp và sống giữa thiên nhiên. Lời thơ giản dị gợi cho nhà thơ sự tĩnh tâm. Với tâm trạng ấy, bức tranh thiên nhiên mùa hè được tái hiện thật lộng lẫy, tươi tắn và tràn đầy sức sống:

                    Thạch lựu còn phun bột đỏ, tỏa hương thơm.

                    Nhà thơ tràn đầy sức trẻ chọn những gam màu ấm áp, sinh động để thể hiện khung cảnh thiên nhiên tươi mát vào mùa hè. Lựu hồng và sen hồng là những gam màu nóng, khác với gam màu lạnh thường dùng trong thơ ca trung đại. Không khó để bắt gặp một bức tranh thiên nhiên tràn đầy sức sống từ tứ thơ. Mọi thứ dường như đều hướng lên và muốn thể hiện vẻ đẹp của nó. Cây trước hiên nhà cành lá xum xuê, mọc dài vô tận, cành lá xum xuê, lúc nào cũng “chen chúc” nhau, như muốn chiếm trọn không gian, tỏa sáng rực rỡ. Cây lựu dưới hiên hút hết nước trên nụ hoa nở hoa đỏ tươi, sen trong ao “tắt” hương – nghĩa là hương – khi sen đẹp nhất, lá xanh mơn mởn. hoa thơm, đầy sức sống, vạn vật đều sống động. Điều. Hiện dòng sông nhựa với cuộc sống. Có thể nói, qua bốn câu đầu, Nguyền Tí đã vẽ nên một bức tranh mùa hè tươi đẹp đầy sức sống và rực rỡ sắc màu. Khung cảnh thiên nhiên ở đây không hề tĩnh mịch như thường thấy trong thơ ca trung đại mà trái lại rất sinh động. Nó cho phép chúng ta cảm nhận được sự khuấy động và tái tạo của cuộc sống trong từng đường nét và từng màu sắc. Đó chính là vẻ đẹp độc đáo, không lẫn vào đâu được của những bức tranh thiên nhiên trong bài thơ này. Điều đó cũng cho thấy tâm trạng thoải mái và tâm hồn nghệ sĩ đặc biệt tinh tế, nhạy cảm của Nguyễn.

                    Hai phần tiếp theo, bức tranh mùa hè được hoàn thiện khi xuất hiện cảnh sinh hoạt của con người:

                    Chợ cá làng chài

                    Để khắc họa bức tranh sinh hoạt đời thường của người dân, nhà thơ đã chọn cái nhìn về chốn chợ búa. Trong văn học, thương trường là không gian phương tiện thể hiện nhịp sống của con người. Nguyễn Trãi sử dụng âm thanh “lộn xộn” của tiếng chợ cá ở làng chài để gợi lên cuộc sống sôi động, viên mãn của một làng quê trù phú. Từ tượng thanh “lão” còn cho ta thấy không khí phấn khởi, vui tươi của dân chài trong cuộc sống thanh bình, yên ả. Hình ảnh “tháp Hàm Dương” cũng tái hiện bức tranh cuộc sống của con người. Hình ảnh ngôi nhà vắng trong buổi chiều muộn buồn cả về thời gian và không gian. Thế nhưng, chỉ cần thêm chi tiết “nuốt chửng ôm ve sầu” thì nhà thơ đã hoàn toàn xóa bỏ nỗi buồn ấy. Trong buổi chiều vắng vẻ, tiếng ve ngân vang như tiếng đàn đã trở thành bản thánh ca cho một cuộc sống viên mãn, bình yên. Nguyễn Trãi đã từng trải qua chiến tranh, loạn lạc nên hiểu được ý nghĩa của cuộc sống thái bình thịnh trị trong lúc này. Qua đó, người đọc có thể thấy Nguyên trân trọng cuộc sống ấy đến nhường nào! Nhưng dường như ẩn trong cái ồn ào “ồn ào” của chợ cá ngoài xa, tiếng ve kêu trong chiều tà vẫn để lộ một thoáng buồn trong tâm hồn nhạy cảm của nhà thơ. Cảm giác ấy như có chút xao xuyến, như một sự khao khát, một sự trông chờ vào những hành động cụ thể, thể hiện ước nguyện cao cả của Ruan:

                    Kẻ ngu chơi đàn cả tiếng đồng hồ, người giàu tìm mọi phương hướng.

                    Nguyễn trai ước gì có được tiếng đàn của vua chúa ngày xưa để ngợi ca cuộc sống hôm nay. Điều ước này không chỉ giới hạn trong một ngôi làng hay một mảnh đất, mà là của tất cả mọi người và mọi quốc gia trên thế giới. Đó chính là tâm nguyện lớn nhất trong đời của Ruan Ti: Cầu cho người ở khắp phương trời được sống và làm việc trong hòa bình và mãn nguyện mãi mãi. Với mong muốn như vậy, bộ phim truyền hình mùa hè của Ruan Ti đã có một kết thúc bất ngờ. Hóa ra, lúc nhàn rỗi, Nguyễn Trãi không thực sự thưởng ngoạn phong cảnh. Nỗi lo cho dân, cho nước luôn canh cánh trong lòng nhà thơ, như lời tâm sự của nhà thơ:

                    Ngày đêm bồi đắp tình xưa Đông Triều

                    Bởi vậy, tinh thần chủ đạo trong cảnh mùa hạ không hoàn toàn là sự ngây ngất trước thiên nhiên, mà là sự tự khẳng định mình không ngừng nghỉ, dốc hết mình, cống hiến xương máu, cống hiến cho nhân dân, cho non sông đất nước.

                    Bài thơ cảm cảnh mùa hạ – mẫu 3

                    Nguyễn Trãi là một nhân vật anh tài hiếm có trong lịch sử trung đại Việt Nam. Ông là một nhà văn hóa quân sự vĩ đại với lòng yêu nước, thương dân trong mọi hoàn cảnh. Ông cũng là người đặt nền móng, mở đường cho sự phát triển của thơ ca Việt Nam. Nói đến họ Nguyễn, không thể không nhắc đến tập thơ được coi là mở đầu cho văn học chữ Nôm – “Quốc Âm Thi Tập”. “Cảnh mùa hạ” là một bài thơ tiêu biểu. Đoạn thơ này là tâm tư, tình cảm của Nguyễn Trãi trước bức tranh mùa hè.

                    “Cảnh mùa hạ” là bài thứ 43 trong số 61 bài của tập thơ này. Đoạn thơ tả cảnh ngày hè cho thấy tâm hồn Nguyễn Trí dạt dào tình yêu thiên nhiên, cuộc sống, con người, đất nước.

                    Sau câu đầu tiên là cảm nhận của nhà thơ trước cảnh mùa hè. Bài thơ bắt đầu bằng thể thơ lục bát, nhịp 1/2/3 chậm rãi: “Rồi ngày học trò êm đềm”. Từ “rồi” là điểm sáng đầu câu, gợi liên tưởng đến trạng thái nhàn tản, mãn nguyện, không vướng bận điều gì. “Những ngày đi học” chỉ những ngày hè dài. Câu thơ mở ra tâm trạng thong thả, ung dung trước cảnh ngày hè. Đó cũng là thái độ ung dung của con người trong văn học trung đại. Hình ảnh mùa hè hiện lên qua hình ảnh ba loài cây đặc trưng của mùa hè. Mỗi loài thực vật được miêu tả bằng các tính từ chỉ màu sắc và động từ mạnh:

                    “Nước ép xanh phủ thạch lựu, có mùi thơm liên tục rắc hoa hồng đỏ”

                    Cây xanh dường như cuộn lại thành những lát màu xanh, và các cụm dường như nhân lên trước mắt bạn, với những cành và lá xanh tươi trải rộng. Lựu rừng đỏ đồng loạt nở hoa. Động từ “phản lực” diễn tả sinh lực bùng lên, phun ra. Màu đỏ của hoa lựu như nét vẽ lộng lẫy trên nền xanh của lá. Nhà thơ ngắm hoa sen từ không trung đến hành lang, cảm nhận hương thơm của sen hồng. “Tạm biệt” thật ngọt ngào và thổn thức. Hương thơm tràn ngập toàn bộ không gian, và sức sống ẩn chứa trong đó đang bùng nổ. Thiên nhiên ở đây không tĩnh mà động, dường như sức sống bên trong đang tràn trề: màu xanh của hoa hồng, màu đỏ của lựu, của phấn sen đều từ trong ra ngoài, vô tình tràn qua lớp này. một lớp khác. Mọi thứ giống như một phản ứng, cạnh tranh để thể hiện hương thơm của nó để tạo ra tính xác thực của mùa hè.

                    Xem Thêm: Nguyên phân là gì? Quá trình nguyên phân và ý nghĩa của nó?

                    Những bức tranh đầy màu sắc của mùa hè giờ tràn ngập âm thanh. Đó là âm thanh của tiếng chợ cá làng chài, gợi lên nhịp sống đông vui, nhộn nhịp của con người: “chợ cá làng chài”. Nó có thể là một thị trường thực sự, nhưng nó cũng có thể là tiếng nói trong đầu nhà thơ khi anh ta tìm kiếm cuộc sống. Đó là âm thanh của cuộc sống đồng quê, trong nước. Tiếng ồn, tiếng động mà từ “loạn” nhắc đến gợi lên sự ồn ào của cuộc sống xung quanh, đó là sự náo động vang vọng trong nhịp điệu hài hòa vĩnh hằng của vũ trụ,…

                    Vẫn còn đôi tai buồn, buổi tối nhà thơ nghe một giọng nói rất quen thuộc: “dương dôi tổ ve sầu tháp”. Nắng lên, chiều qua, đêm xuống, dù ở nơi vắng vẻ cũng khó tránh khỏi cảm giác lẻ loi, cô đơn. Khi tiếng nhạc du dương, giọng ca mạnh mẽ, dứt khoát, sâu lắng vang lên trong nhận thức của tác giả, ấn tượng u ám về triều ác dường như hoàn toàn bị xua tan. Âm thanh ấy như tiếng đàn trong nhận thức của tác giả. nguyễn trai phải có một tâm hồn nhạy cảm, khao khát cuộc sống mới nghe được một giọng nói như thế này. Thời gian và cảnh vật đã về cuối ngày nhưng dường như cuộc sống vẫn chưa dừng lại. Một lần nữa ta hiểu sâu hơn về cuộc đời của tác giả và thêm tâm hồn luôn hướng về cuộc sống của Nguyên.

                    Trong khoảnh khắc đẹp đẽ đó, tôi nghe thấy giọng nói ngu ngốc tưởng tượng:

                    “Thật dễ dàng cho một kẻ ngốc chơi đàn trong một giờ, nhưng những người giàu có và hỏi đường”

                    Dùng điển “Vô tần” ở đoạn kết hai câu kể chuyện nhà vua đàn tỳ bà ca ngợi thiên hạ thái bình thịnh trị. Từ “dễ dàng”-nên, xuất phát từ câu thơ trong câu chuyện cổ điển “Wu Qin”, có nghĩa là lấy được Jun Yao và Qin King. Đó là mong muốn được sống hòa thuận và chia sẻ niềm vui được sống hòa bình với người khác. Cao cả hơn nữa là mong nhân dân muôn phương được thái bình thịnh trị như vua Nghiêu, vua Thuấn. Phải chăng vì thế mà khi lắng nghe kỹ hương thi vị của thơ tình, ta có thể cảm nhận được chút xao xuyến, nhớ nhung, thậm chí ngậm ngùi trong chữ “dễ có”. Tình yêu đã dần trở thành trạng thái bình thường của vẻ đẹp nhân cách lớn của Nguyễn, luôn được các thế hệ mai sau trân trọng, có thể thấy nguồn vui của Nguyễn vẫn là cảnh nước nhà thịnh trị, nhân dân thái bình. Chỉ cần con người không ngừng nghỉ, thì dù mùa hè có sôi động đến đâu, cuộc vui cũng không thể trọn vẹn. Loại dục vọng đó đã nâng tầm của Ruan lên tầm tư tưởng của quân vương. Cả bài có tám câu, đến câu cuối mới thấy chữ “người” nhưng nó thực sự là cái nền chủ đạo, là linh hồn của bài thơ, thực sự là chìa khóa để diễn giải mùa hè khác thường, bất tận.

                    Cả bài thơ tạo thành một liên tưởng thơ độc đáo với kết cấu đầu cuối tương ứng. Bài thơ vận dụng một cách sáng tạo thể thơ thất ngôn xen lục ngôn, tạo nên sự đột phá về nhịp điệu và thể hiện sự tài tình của ngôn ngữ. Cả hai tạo nên một cá tính thơ ích nước lợi dân. Nguyễn Trãi yêu thiên nhiên, nhưng trên hết là thiết tha với con người, dân tộc và non nước. Ước mơ ấy, tấm lòng ấy thể hiện tư tưởng thân dân gần gũi của Nguyễn Tí. Ngày nay, nó vẫn mang ý nghĩa thẩm mỹ và nhân văn sâu sắc.

                    Thơ đẹp như tranh vẽ. Đoạn thơ này giúp ta hiểu thêm về tâm hồn, nhân cách của Nguyễn Thi, hun đúc lòng yêu nước, thương dân trong lòng mỗi người.

                    Thơ tình mùa hè – mẫu 4

                    Nguyễn Thiều là nhà thơ kiệt xuất của dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới. Ông đã để lại nhiều tác phẩm có giá trị lớn. Nếu như những chiếc bình của ông tràn đầy nhiệt huyết và niềm tự hào dân tộc thì cảnh ngày hè là bức tranh mang vẻ đẹp tinh thần của Nguyễn Tí. Đoạn thơ này thể hiện tâm tư, tình yêu cuộc sống, yêu thiên nhiên và khát vọng cao cả của nhà thơ.

                    Mở đầu bài thơ đến với ta bằng hình ảnh thiên nhiên hùng vĩ:

                    Rồi tận hưởng không khí trong lành của ngày xưa, bóp tán thạch lựu còn phun đỏ hồng, tỏa hương thơm

                    Chữ “件” đầu câu thơ phải chăng ám chỉ tâm trạng “bất đắc dĩ” của nhà thơ? Khổ thơ đầu chỉ có sáu nhân vật nhưng đã diễn tả khá trọn vẹn thời gian, hoàn cảnh, tâm trạng của nhà thơ. Đây là cách mà Nguyễn Trãi đã làm, phiên âm thơ Đường luật với bảy chữ mỗi dòng. Cách ngắt nhịp mới lạ hơn: một, hai, ba và dấu bằng cuối câu làm cho khổ thơ này nghe như một tiếng thở dài hơn là một lời than thở.

                    Nhìn tranh thiên nhiên của Nguyễn Tí, ta thấy đầu tiên là hình ảnh một người đang ngồi ở đó – mở đầu chương là nhàn nhã ngắm cảnh. Phải chăng trong hoàn cảnh nào ông cũng sống hòa hợp với thiên nhiên và bức tranh thiên nhiên bày ra trước mắt ông thật rực rỡ.

                    Ở ba câu thơ tiếp theo, dưới ngòi bút tài hoa của Nguyền Tí, một bức tranh thiên nhiên sinh động, nhiều màu sắc hiện ra trước mắt chúng ta một cách chân thực nhất. Đó là màu xanh của hoa huệ, màu đỏ của lựu, màu hồng của hoa sen và màu vàng của nắng chiều. Tất cả kết hợp với nhau để tạo ra một khung cảnh mùa hè tinh túy. Mở đầu bài thơ là hình ảnh một cái cây – một loại cây đặc trưng của miền Bắc, đâu đâu cũng thấy. Tính từ “vắt” kết hợp với động từ mạnh “vươn” giúp gợi tả sự xum xuê, xum xuê, tạo cho cây có hồn và làm cho bức tranh thêm sinh động.

                    Ngoài ra, Nguyễn Trãi cảm nhận phong cảnh không chỉ bằng thị giác mà còn bằng thính giác, khứu giác. Nhịp thơ 3/4 kết hợp với động từ mạnh “phun” càng làm nổi bật cảnh vật mà không chói lóa, rực lửa mà dịu mát, tinh tế. Bức tranh mùa hè trở nên sống động và đặc sắc hơn với âm thanh và mùi vị. Mặc dù khung cảnh trong ngòi bút của tác giả là ngày tận thế, nhưng khi mặt trời lặn và các nhân vật “bóp”, “giãn”, “phun”, “li”, “lật”, mọi thứ vẫn tràn đầy sức sống.

                    Những từ này cũng góp phần nói lên tấm lòng của tác giả – khát khao cống hiến cho dân, cho nước. Niềm đam mê ấy như tuôn trào, trào ra, lan tỏa khắp muôn phương. Ở sáu bài thơ này, tác giả đã thay đổi, không còn tuân theo tính quy phạm của văn học phong kiến. Ông miêu tả cảnh mùa hè với những sự vật rất gần gũi với cuộc sống hàng ngày.

                    <3

                    Chợ cá vui vẻ làng chài

                    Sự kết hợp của hai từ “cũ” và “dung” diễn tả âm thanh quen thuộc của làng chài – tiếng chợ cá tấp nập và tiếng ve kêu râm ran. Ở đây, Nguyễn Trãi nhìn cuộc đời với tâm hồn rộng mở, cảm nhận cuộc sống, yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống. Đó là tiếng kêu ríu rít, tiếng ve sầu da diết, tiếng nói của vị tướng một thời xông pha trận mạc, tiếng nói của một người yêu thiên nhiên tha thiết. Thiên nhiên và cảnh vật đã đến lúc tàn, nhưng cuộc sống sẽ không dừng lại.

                    Cũng như Nguyễn, tuy sống ẩn dật nhưng luôn có một trái tim yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước một cách chân thành. Hai câu cuối của bài thơ đã chuyển tải đầy đủ tư tưởng của tác giả, qua đó thể hiện phần nào vẻ đẹp sâu thẳm trong trái tim của Nguyền Tí.

                    Xem Thêm: Bài 4 – Đường sức điện trường | Vật Lý Đại Cương

                    Thật dễ dàng để một kẻ ngốc cầm đàn trong một giờ, nhưng một người đàn ông giàu có tìm kiếm lời khuyên ở khắp mọi nơi

                    Ở đây, tác giả mượn kinh điển để nói lên tiếng nói nội tâm của mình. Khổ thơ cuối sáu chữ rất ngắn, chỉ chiếm 3/3 nhịp, thể hiện cảm xúc lắng đọng của cả bài-tác giả mong vận dụng được tư tưởng yêu đất nước, yêu đồng bào là chủ đề chính của toàn bộ bài hát. Thơ, thơ. Mặc dù tác giả đón nhận cảnh mùa hè với thái độ ung dung lúc rảnh rỗi nhưng trong lòng luôn trăn trở, trăn trở về dân, về nước. Cảm nhận cảnh mùa hè nhưng tác giả vẫn quan tâm đến cuộc sống của người dân. Thế là anh nghe thấy những âm thanh nhộn nhịp, tấp nập của làng chài.

                    Ông quan tâm đến nhân dân, quan tâm đến nhân dân và đất nước. Vì vậy, anh ta muốn có pipa của Vua Yu. Với công cụ này, Nguyễn Trãi có thể mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho nhân dân và đất nước. Không có tình yêu quê hương, đất nước sâu sắc, ông không thể có khát vọng như vậy. Không có tình yêu quê hương đất nước, anh không thể cảm nhận hết vẻ đẹp của mùa hè nơi làng chài yên ả. Một bài thơ về mùa hè xúc động như vậy không thể được viết ra nếu không có tình yêu quê hương đất nước.

                    Đoạn thơ tả cảnh mùa hè cho thấy tấm lòng Nguyễn Trí dạt dào tình yêu thiên nhiên, cuộc sống, yêu hòa bình cho nhân dân, đất nước. Việt hóa thơ Đường luật, tạo ra thể thơ thất ngôn xen lẫn thể thơ lục bát, sử dụng hình ảnh, màu sắc, đường nét, âm thanh của cảnh vật thiên nhiên và cuộc sống của con người. Chữ Hán và điển tích là nét nghệ thuật tiêu biểu của Nguyên Tí Hà Keng.

                    Thơ mùa hè đặc sắc về nội dung và nghệ thuật. Qua đây ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn của Nguyễn Trãi. Anh yêu thiên nhiên, yêu quê hương đất nước. Nhưng trên hết, ông là người có cả tài năng và lương tâm, bởi ông luôn lo cho dân, cho nước. Người muốn cống hiến xương máu của mình vì hạnh phúc của nhân dân, vì sự phồn vinh của đất nước, vì sự phồn vinh của đất nước. Tư tưởng của Nguyễn Trãi là bài học cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước và khát khao cống hiến cho đất nước.

                    Bài thơ tình cảm mùa hè – mẫu 5

                    Nguyễn Trãi được ca ngợi là anh hùng dân tộc, nhà thơ, suốt đời sáng tác. Ngay cả khi bị nghi ngờ phải lui về quê ở Côn Sơn, ông vẫn thể hiện nhiệt huyết sôi nổi của mình qua nhiều sáng tác, mỗi bài thơ đều chứa đựng tâm tư, tình cảm sâu sắc của ông. Tình cảm ấy được thể hiện rõ nét trong chùm 61 bài thơ bảo vệ cõi đời tưởng như chỉ biết vui đùa với mây trời, núi rừng, cỏ cây. Đặc biệt khổ thơ thứ 43 chứa đựng nhiều khát khao về cuộc sống và con người. Bài thơ “Cảnh ngày hè” là bức tranh về mùa hè ở thôn quê, đồng thời cũng là chất trữ tình của ông.

                    “Tuyển thơ Quốc âm” là tập thơ của Nguyễn bằng ngôn ngữ thôn quê. Tổng cộng có 254 bài thơ, nổi bật là bài “Cảnh mùa hè”. Đọc bài thơ này, người đọc như được kéo lại gần hơn một khung cảnh mùa hè rực rỡ sắc màu, thoáng thấy một con người luôn nghĩ đến nước vì dân. Bài thơ này đã để lại cho người đọc ấn tượng sâu sắc nhất và những suy nghĩ đáng trân trọng về cuộc đời của ông.

                    Ở phần đầu, chúng ta hãy tìm hiểu vì sao tâm trạng của tác giả lại có vẻ yên bình, thanh thản và thanh thản đến thế.

                    “Vậy thì hãy tận hưởng cái mát mẻ của thời học sinh”

                    Xem Thêm : Bài 29- Axit cacbonic và muối cacbonat

                    Bài thơ này miêu tả hình ảnh nhà thơ Nguyễn Trãi ngồi nhàn nhã dưới bóng cây. Sự hối hả, tất bật của công việc trong triều hoàn toàn trái ngược với sự nhàn hạ hiếm hoi nơi làng quê. Các câu thơ ở nhịp 1/2/3, chữ “biện” đứng một mình không chỉ nhấn mạnh cảm giác thanh nhàn, mà dường như cũng thấy nhẹ nhõm. Một số sách dịch là “thời gian rảnh rỗi trong thời sinh viên”. Nhưng “rảnh” hay “đã” cũng khiến người đọc chú ý. Nhân lúc rảnh rỗi, mọi chuyện vẫn chưa kết thúc, “thời học sinh” đã gây chú ý. Ba từ “ngày ngộ” – nhịp kéo dài ở cuối câu làm cho ngày như dài ra, cảm giác thư thái, cảm giác vui sướng, hạnh phúc dường như được kéo dài thêm.

                    Cả bài thơ không còn đơn thuần là hình ảnh Nguyền Tí ngồi dưới bóng mát mà bộc lộ nỗi niềm, tâm sự của tác giả: “Rảnh rỗi vui cả ngày”. Một xã hội đã suy yếu, hoài bão và ý chí của tác giả đã bị chôn vùi, còn anh thì chẳng còn gì nên chỉ còn cách ra đi, trốn nhà quan về, suốt ngày ngồi học “mát mẻ” để khuây khỏa. Tâm sự, bạn có một gánh nặng trên vai của bạn. Cả bài thơ có một chút gì đó bí mật, không còn là sự yên bình nhẹ nhàng.

                    Những hình ảnh mùa hè, đầy hình ảnh, màu sắc và âm thanh, tương phản với sự thiếu sức sống của chốn quan trường chật chội. Về với thiên nhiên cùng Nguyên Trai là cách tốt nhất để thanh lọc tâm trí và tái tạo sức sống. Bức tranh thiên nhiên trong câu sau thực chất là quan niệm sống, là bức tranh tâm hồn của ức trai:

                    Những chiếc vương miện đùn màu xanh lá cây cuốc phủ thạch lựu và liên tục phun màu đỏ và hồng có mùi thơm.

                    Cảnh mùa hè chạy qua tâm hồn anh, và những cảm xúc của anh vẫn sống động. Ba câu thơ giàu động từ diễn tả những trạng thái xô đẩy, bồn chồn, những chuyển động muốn bùng phát từ bên trong sự vật “bóp”, “phản lực”, “cháy”. Đầu tiên phải kể đến màu xanh của lá, bao phủ cảnh vật như một chiếc ô khổng lồ, tạo cảm giác không gian xanh mát. Cách nhìn thiên nhiên của Nguyễn Trãi bao giờ cũng bao quát, sử dụng cả động từ ‘chen’ để gợi sự động của không gian và từ ‘rop’ để gợi cảm giác tự do.

                    Cảnh sắc từ gần đến xa, theo quy luật tương phản của hai câu hiện thực, màu đỏ lựu trước hiên nhà và sắc hồng của đầm sen quyện vào nhau một cách tinh tế. Câu cuối tả màu sắc, câu sau gọi hương thơm. Bản chất ấy cũng đầy cảm xúc, có lúc nhẹ nhàng lan tỏa, có lúc bùng nổ. Và rồi, về cuối, có một sự tiếc nuối kéo dài khiến tôi nhớ đến hương thơm tươi mát của bông sen bột vào cuối mùa hè. Qua lăng kính của nguyễn trãi, cuộc sống vẫn rực cháy, đủ đầy, cuộc sống là một vườn hoa, một khu vườn thiên nhiên đầy màu sắc. Cảnh vật như tiên cảnh, có lẽ bởi nó được nhìn qua con mắt của một thi nhân đa cảm, tràn đầy khát khao sống…

                    nguyen trai không chỉ được tận mắt nhìn thấy mà còn được lắng nghe nhiều âm thanh khác nhau của thiên nhiên:

                    Chợ cá vui vẻ làng chài

                    Lắng nghe tiếng nói của cuộc sống đem đến sự chuyển biến cảm xúc. Bây giờ, giọng nói chuyển từ xa sang gần, từ “băn khoăn” sang “ngỡ ngàng”. Thiên nhiên buổi chiều không vắng lặng u sầu mà trái lại rất sôi động, gần gũi với tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với cuộc sống. “Chợ phiên” là hình ảnh bình yên trong tâm thức người Việt Nam. Nếu chợ sôi động thì đất nước thái bình thịnh trị, dân giàu có, nếu chợ tản mạn dễ gợi lên hình ảnh quốc loạn, chiến tranh, chiến tranh, dân sinh. Những người lính… cộng với tiếng ve khi chợ đông. Hoàng hôn gợi lên cảnh sống đồng quê.

                    Tiếng “lộn xộn” lúc này là âm thanh gợi rõ nét cuộc sống yên bình của ngư dân, nhưng cảnh mua bán tấp nập không làm náo động không gian nhàn rỗi của nhà thơ bằng tiếng ồn ào. Nguyễn Trãi dường như đã chủ động hướng lòng mình về chợ cá, làng chài, thấy rằng mình không xa rời cuộc sống đời thường. Thứ âm vang chân thực ấy tạo thành sợi dây gắn bó giữa nhà thơ với mọi người, đem lại niềm vui trong một buổi chiều dễ làm buồn lòng nhà thơ. Những kết cấu tương phản tạo nên sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên trong sự cân đối của làng chài – bóng bạch đàn mang đậm sắc thái trang nghiêm cổ điển.

                    Nghệ thuật tương phản đã tạo nên nguồn cảm hứng mới cho thơ Nguyễn Thi.Điều đọng lại trong lòng nhà thơ không phải là ánh nắng hiu hắt mà là tiếng ve du dương. Sự liên tưởng bất ngờ và độc đáo này thể hiện rõ tài năng nghệ thuật của Nguyễn Tí. Khi tiếng ve đặc trưng của mùa hạ sắp tàn, Nguyên chơi một bản nhạc mạnh mẽ và tràn đầy năng lượng giữa sự nhộn nhịp của cuộc sống căng tràn của thiên nhiên. Những cảnh thiên nhiên sinh động chứa đựng những thông tin thẩm mĩ lay động lòng nhà thơ.

                    Dù muốn thoát khỏi cuộc sống, nhìn nắng, nhốt mình trong phòng kín, tôi không thể không lắng nghe và nhìn ngắm vẻ đẹp thiên nhiên nhộn nhịp quanh mình. Đó là sự xao động tự nhiên hay trái tim nhà thơ háo hức hòa vào niềm vui cuộc đời? Cuộc đời của ông không phải là của một ẩn sĩ mà là phản ảnh của một tâm hồn tha thiết yêu đời, vẫn chấp nhận và tận hưởng những thú vui của cuộc sống thanh bình và quên đi những muộn phiền cá nhân.

                    Thiên nhiên mang đến một bài học lớn và đánh thức khát vọng trở về với cuộc đời mãnh liệt của nhà thơ. Thiên nhiên ấy đã thổi bùng hoài bão của người anh hùng đầu bạc nhưng vẫn một lòng son sắt:

                    Xem Thêm: Bài 4 – Đường sức điện trường | Vật Lý Đại Cương

                    Thật dễ dàng để một kẻ ngốc cầm đàn trong một giờ, nhưng một người đàn ông giàu có tìm kiếm lời khuyên ở khắp mọi nơi

                    Trong thiên nhiên tươi đẹp, nguyễn trai không muốn hưởng nhàn cho riêng mình. Trong sâu thẳm tâm hồn ông vẫn còn tình cảm “yêu nước thương dân” và khát vọng làm người cả đời vì dân. Ở đây, ông đề cập đến kẻ ngu vì vào thời vua Nghiêu, vua Thuấn đã nổi tiếng thịnh trị và thái bình. Vua Thuấn chơi đàn nam phong để khen người giàu có, sản xuất nhiều lúa ngô khoai. Vì vậy, tác giả mong rằng tiếng đàn tính của vua có thể đi vào đời sống nhân dân để cất lên lời ca ngợi cuộc sống ấm no, hạnh phúc của nhân dân.

                    Và, không chỉ cho dân tộc mình, Người muốn cuộc sống “đủ phương đủ hướng”, tức là cho mọi người ở mọi nơi. Những ước mơ đó chứng tỏ Nguyễn Thi là một nhà thơ lớn có tấm lòng nhân đạo cao cả. Bác luôn nghĩ đến nhân dân, quan tâm đến cuộc sống của họ. Đó là một giấc mơ tuyệt vời. Có thể nói, dù triều đình không chấp nhận Nguyễn nhưng ông vẫn sống lạc quan, yêu đời, mong lý tưởng, nguyện vọng của mình được thực hiện, nhân dân được sống ấm no.

                    Thời gian trong bài thơ diễn ra trong một ngày nhưng hình ảnh sự vật lại rất rộng lớn, có khoảng cách, chiều cao, chiều rộng, hành lang, bể, nhà, làng, phố; hiện tại và tương lai; cuộc sống tự nhiên của con người; với muôn vàn nhiều giọng, nhiều đường nét, nhiều màu sắc, có bức tranh ngoại cảnh, bức tranh tâm trạng, yêu đời, yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống; Thơ xứng đáng được đánh giá cao và tôn trọng.

                    “Mùa hè gió và mây” đã làm sáng tỏ lòng yêu nước và thương dân của Ruan Ti trong thời kỳ Kunshan của mình. Anh ấy yêu thiên nhiên. Có lẽ chính thiên nhiên đã cứu Nguyên thoát khỏi giây phút u ám của cuộc đời. Dù sống một cuộc đời thuận theo tự nhiên, Utley vẫn coi trọng “từng tấc đất, từng tấc vàng”. Nguyễn Trãi vẫn không quên lý tưởng an dân, lý tưởng nhân văn, mong làng xóm không còn tiếng phàn nàn, tiếng buồn. Nguyễn Trãi thật xứng đáng với câu thơ của vua Lê Thánh Tông “ức trai tam thương quang khê diêu”.

                    Bài thơ cảm cảnh mùa hạ – mẫu 6

                    Nguyễn Trãi là nhà thơ lớn của Việt Nam thời thơ ca trung đại. Ông là một trong những nhà thơ đi đầu trong phong trào thơ cổ điển. quốc am thi tập được cho là tập thơ lâu đời nhất từng được viết. “Cảnh ngày hè” là một bài thơ đặc sắc của nhà thơ Nguyễn Tí nằm trong tập thơ Chùa Quốc Ân Thi. Đoạn thơ miêu tả khung cảnh thiên nhiên mùa hè thanh bình, qua đó cũng thể hiện tình yêu thiên nhiên, đất nước và khát vọng của con người về một cuộc sống thanh bình, đủ đầy.

                    Ấn tượng đầu tiên về bài thơ mùa hè trong tâm trí người đọc là một bức tranh thiên nhiên mùa hè rực rỡ sắc màu, rộn ràng và rực rỡ:

                    “Sau đó, hãy tận hưởng không khí trong lành của năm qua, với những chiếc lá xanh vắt, phủ thạch lựu và rải những bông hồng đỏ thơm”

                    Ngay trong khổ thơ mở đầu, nhà thơ đã nói về những ngày dài nhàn hạ sau khi nhà thơ rời chốn quan trường để về sống ẩn dật. Cũng chính trong những ngày nhàn rỗi này, nhà thơ được mở rộng tâm hồn, đắm mình trong vẻ đẹp huy hoàng của thiên nhiên. Thơ xưa thường đưa hình ảnh “tùng-cúc-trúc-mì” vào trang thơ. Nhưng nhà thơ Nguyễn Thi đã thêm vào thơ mình những thi liệu mới như “cuốc”, “lựu”. Khung cảnh mùa hè lại trở nên sống động với màu “xanh” của tán cây xòe ra, hướng lên trên để lấy bóng mát.

                    Mùa hè còn mang sắc đỏ tươi của thạch lựu và sắc hồng của đầm sen hồng thắm. Ở đây, nhà thơ đã sử dụng rất thành công các động từ mạnh “bóp”, “phun” để diễn tả sức sống rất mãnh liệt bên trong cây lựu. Loại sức sống mãnh liệt đó dường như sắp bùng nổ và trỗi dậy. Không chỉ có màu sắc tươi tắn, mà còn có hương thơm đặc trưng của hoa sen trong bức tranh mùa hè, đó là hình ảnh đầm sen quen thuộc trong đời sống người Việt và thơ ca Việt Nam. Đọc thơ Nguyễn Tí, người đọc liên tưởng đến một thể thơ khác trong thơ Nguyễn Du, cũng viết về một mùa hè đẹp đẽ và rực rỡ như thế:

                    “Tường lửa lựu”

                    Bên cạnh những bức tranh thiên nhiên đầy màu sắc, tiếng nói của cuộc sống con người từ từ hiện ra:

                    “Chợ cá vui vẻ ở làng chài”

                    Từ xa nhà thơ lắng nghe những âm thanh bình dị của cuộc sống đời thường. Đó là tiếng “lăn tăn” của “chợ cá làng chài”. Âm thanh bình dị ấy gợi ra rằng mọi người vẫn đang đi về cuộc sống hàng ngày của họ ở phiên chợ làng. Tiếp tục lắng nghe, Ruan Ti còn có thể cảm nhận được tiếng ve kêu “nuốt chửng” trên “nền nghĩa địa”. Không chỉ có con người, mùa hè những chú ve cũng rộn ràng, góp thêm tiếng ve vui tươi và tràn đầy năng lượng cho khung cảnh không gian ấy.

                    Các từ “cũ” và “yan” được đảo ở đầu câu thơ, nhấn mạnh giọng vui tươi và miêu tả sinh động cảnh mùa hè. Phải là người có trái tim nhạy cảm, tinh tế và yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, nhà thơ mới có thể quan sát kĩ lưỡng, lắng nghe và cảm nhận được sự lớn lên, vươn lên của cỏ cây hoa lá, của âm thanh cuộc sống trước cuộc sống thường ngày.

                    Trước khung cảnh mùa hè tươi vui, no ấm, trước sức sống rạo rực và nhịp sống tất bật của nhân dân lao động, nhà thơ Nguyễn Trác đã bày tỏ tình cảm và ước mong nhân dân thái bình, thịnh trị. Mọi người:

                    “Kẻ ngốc cầm đàn trong một giờ thì dễ, nhưng người giàu thì biết đi đâu”

                    Ở thể thơ độc đáo này, nhà thơ đã mượn tiếng đàn cổ điển của ngu thuẩn để thể hiện niềm khao khát mãnh liệt. Anh ao ước có một cây đàn ghi ta và đàn bài “nam phong” cho người ở những nơi “phú quý, sung sướng”. Đây là vẻ đẹp của tâm hồn. Những ngày dài tưởng như nhàn nhã nhưng trong lòng luôn cảm thấy một nỗi niềm yêu nước thương dân. Khổ thơ cuối chỉ có 6 chữ, nhịp 2/2/2 như giọng thơ, những cảm xúc dồn nén tràn đầy tình cảm. Không những vậy, bài thơ còn bộc lộ tâm tư tình cảm của nhân dân lúc bấy giờ, mong nhà Minh phù hộ cho nước, cho dân.

                    Bài thơ về mùa hè của Nguyễn Trãi thành công vang dội, vẽ nên một bức tranh mùa hè rực rỡ và rực rỡ. Qua bài thơ này, tình yêu thiên nhiên, tình yêu đất nước và niềm khát khao mãnh liệt trong lòng nhà thơ về một cuộc sống bình yên, đủ đầy cho tất cả mọi người được thể hiện qua bài thơ này. Dù bài thơ này đã cách xa chúng ta hàng thế kỷ nhưng vẻ đẹp, giá trị thẩm mỹ và tính nhân văn của nó sẽ mãi sống mãi trong lòng người đọc.

                    Bài thơ cảm cảnh mùa hạ – mẫu 7

                    Nguyễn Trãi không chỉ là một nhân vật lịch sử, nhà chiến lược tài ba, chính khách tài ba mà còn là một nhà thơ lớn. Những tác phẩm ông để lại đều chứa đựng những triết lý sâu sắc về nhân sinh quan, tình yêu thương và thái độ sống. Ngoài các tác phẩm chính luận, Nguyễn Tí còn có nhiều thơ trữ tình hấp dẫn người đọc. Một trong những dòng lời bài hát là một cảnh mùa hè.

                    Bài thơ này thuộc chùm thơ bảo vệ bờ cõi của Nguyễn Trãi. Vị trí trong nhóm thơ này là bài thứ 43, cũng là bài hay nhất trong nhóm. Bài thơ này được sáng tác khi nhà thơ đã về hưu, trở về quê hương.

                    Bốn câu đầu của bài thơ như nói lên hoàn cảnh nhìn thiên nhiên của người đọc bằng một thi vị độc đáo, đồng thời khắc họa một bức tranh thiên nhiên:

                    “Sau đó, hãy tận hưởng không khí trong lành của năm qua, với những chiếc lá xanh vắt, phủ thạch lựu và rải những bông hồng đỏ thơm”

                    Nhà thơ nhàn rỗi ở quê không biết đi đâu nên thưởng cảnh, hay vì tấm lòng yêu thiên nhiên, sống chan hòa với thiên nhiên mà có dịp gặp cảnh đẹp bốn mùa . .Cả 2 câu đều đúng Ở đây nhà thơ giới thiệu cuộc sống nhàn nhã của mình ở quê nhà. Anh không còn phải dè chừng bất cứ ai chứ đừng nói đến việc nhìn mặt người ta ở đời. Thay vào đó, giờ đây anh có thể làm điều mình thích mà không lo bị ai để ý. Người nông dân già ngồi thoải mái và nhìn bầu trời mùa hè. Những bông hoa xanh mướt, từng lớp từng lớp như xô đẩy nhau, lấn át cả những bông hoa lựu bắt đầu bung nở trong nắng.

                    Ngày thường, màu hoa vốn đã đỏ tươi, nhưng dưới cái nắng gay gắt của mùa hè, màu hoa càng rực rỡ, lay động. Có thể nói màu đỏ là màu nóng nhất trong các gam màu nóng. Vì vậy, hoa lựu mang màu sắc nóng bỏng nhất cho chính nó. Trong một bài thơ cũng nói:

                    “Dưới trăng sáng gọi hè, lửa tường thạch lựu nở”

                    Hoa lựu rực rỡ như lửa, mặc dù màu hoa lựu được miêu tả là màu đỏ nhưng Ruan không đi theo lối cũ, thay vì so sánh màu hoa với màu lửa, anh dùng từ “phun” để miêu tả mùa hoa nở rộ Cánh hoa căng mọng đỏ tươi vừa mới được thiên nhiên phun xuống Loài hoa không thể thiếu trong mùa hè là hoa sen Bông sen thơm ngát trong đầm làm bùn dính vào thân cây và đóa sen hồng thanh khiết như dấu chân người phụ nữ việt nam nhưng vẫn đẹp thanh khiết hương sen thơm ngát hóa thành gió rồi “ra đi” làm không khí làng quê trong lành hơn.

                    Nếu như bốn câu đầu của bài thơ miêu tả khung cảnh thiên nhiên vào mùa hè với gam màu ấm áp làm chủ đạo thì bốn câu cuối của bài thơ lại miêu tả cuộc sống thường ngày ở nông thôn. Từ bức tranh ấy, nhà thơ bày tỏ ước muốn cá nhân:

                    “Chợ cá làng chài, có tiền hỏi đường, có thằng ngu đánh đàn cả tiếng đồng hồ”

                    Những hình ảnh sinh hoạt đời thường hiện lên qua hình ảnh làng chài, chợ cá. Chợ phiên diễn ra hàng ngày, nhưng sao hôm nay “đẩy hàng rong” lạ quá? Hoặc cũng có thể do nhà thơ để ý thấy tiếng cười nói của chợ cá hôm nay. Giọng văn có thể bình thường, nhưng lại trở nên đặc biệt khi thể hiện được nhịp sống thôn quê. Cuộc sống là thế, có nhiều điều quá bình thường ở nơi này nhưng lại đặc biệt ở nơi khác. Vì vậy, chúng ta không nên coi thường những điều đơn giản và nhỏ nhất. Mùa hè đến, là mùa của những chú ve sầu hót véo von, khoe với thế giới những bản đồng ca muôn màu muôn vẻ của những người thân. Ve “sùng ục” tượng trưng cho sự hối hả, nhộn nhịp của mùa hè.

                    Tóm lại, hai âm thanh đó là những âm thanh rất đỗi bình dị hàng ngày, không có gì đặc sắc, nhưng hai âm thanh ấy giống nhau, tiêu biểu cho âm thanh của cuộc sống con người. Miền quê ở đó yên bình, mùa hè không ảm đạm như chốn quan trường, mùa hè ở đây thật sôi động, đầy ắp thành quả của một ngày lao động vất vả. Tức là cánh đồng tình yêu của nhà thơ đòi hỏi con người ở khắp mọi nơi phải sống với con người nơi đây. Cuộc sống tuy không quá dư dả về tiền bạc nhưng luôn giàu có về tinh thần và không phải lo lắng về cơm ăn áo mặc. Nhà thơ muốn làm điều tốt, như một vị vua ngu ngốc giúp đỡ thần dân của mình.

                    Có thể nói “Cảnh ngày hè” là một bài thơ vừa có nội hàm, vừa có nét đặc sắc về nghệ thuật. Bài thơ này xứng đáng là một trong những bài thơ trữ tình hay nhất của Nguyễn Trí. Ngoài ra, qua bài thơ này, chúng ta càng thêm yêu mến nhà thơ này, bởi ông yêu đất nước và con người, yêu thiên nhiên và con người, sức lao động của ông là vô song.

                    Cảm nhận bài thơ cảnh mùa hè – mẫu 8

                    Nguyễn Trãi không chỉ là anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới mà còn là nhà thơ lớn có nhiều đóng góp to lớn cho nền văn học Việt Nam, mang đến nhiều khám phá mới, hương vị mới, diện mạo mới cho thơ ca trung đại. Một trong những tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Trãi có thể kể đến bài thơ “Cảnh ngày hè” nằm trong “Quốc âm thi tập”.

                    “Tuyển thơ Quốc âm” là tuyển tập thơ quốc ngữ sớm nhất, đặt nền móng, tiền đề cho nền văn học, thơ ca Việt Nam sau này. Đó là vẻ đẹp lý tưởng của bản chất con người, lòng yêu nước thương dân sâu sắc, tốt đời đẹp đạo, yêu thiên nhiên, gắn bó với con người bình dị, nhân cách cao thượng, tự tin. Về nghệ thuật, thể thơ Đường luật được Nguyền Tí vận dụng nhuần nhuyễn như một thể thơ dân tộc, thể hiện tài năng của nhà thơ. “Cảnh mùa hạ” là bài thứ 43 trong 61 chương của “Báo Lưu Ly Kinh”, đại diện cho những bài thơ không tên trong Tuyển tập thơ Quốc âm. Bài thơ này được viết vào thời Nguyễn Trị, khi nhà vua không còn tín nhiệm ông, lui về ẩn dật, xa lánh thế tục.

                    “Rồi tận hưởng cái không khí trong lành của ngày xưa, khi những ngày dài xanh mướt vắt ra và phủ thạch lựu, những hiên nhà vẫn không ngừng rải đỏ hồng, thơm chợ cá làng chài, ôm ấp tiếng ve kêu của nghĩa trang “

                    Mở đầu bài thơ là hình ảnh nhà thơ hiện ra với dáng vẻ ung dung, thư thái, rất nhàn nhã “rồi hưởng cái không khí trong lành của thời học trò”, có cảm giác như một kẻ sĩ ngồi bên hiên nhà. Là ấm trà pha sẵn, tỏa hương thoang thoảng, phóng tầm mắt là thấy phong cảnh. Bức tranh thiên nhiên cuộn tròn hiện ra trong mắt tác giả, tông màu, hương thơm thật rực rỡ và đẹp đẽ, màu xanh của vòm lá làm nổi bật màu đỏ của cây lựu bên ao. Nơi đây có hàng nghìn bông sen hồng điểm xuyết trên những chiếc lá xanh mướt, tỏa hương thơm ngào ngạt, dịu mát. Những từ như “bóp”, “phun” làm cho bức tranh sinh động, rạng rỡ, ẩn chứa một sức sống căng tràn, mạnh mẽ, bền bỉ. Các hình ảnh không ước lệ, trừu tượng mà có gì đó giản dị, gần gũi, quen thuộc, kết hợp với nhau tạo thành một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp thể hiện phong cảnh mùa hè. Vì vậy, bằng sự tinh tế và nhạy cảm của các giác quan, hình khối của Nguyễn Chí Dovi đã tái hiện thành công một mùa hè sôi động, lộng lẫy và rực rỡ, đồng thời thể hiện phong cách nghệ thuật mới của nhà thơ Nguyễn Chí. Và để có được góc nhìn đẹp, mới lạ như vậy, hẳn Ruan phải là một người yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống giản dị và có khả năng nắm bắt chi tiết nhạy bén. Một tâm hồn tự do. Quan sát sự vận động và phát triển của phong cách nghệ thuật, khác với chủ đề “tĩnh” của văn học trung đại, Nguyễn đã có một bước đột phá mới, độc đáo.

                    Sau đó, ngoài khung cảnh thiên nhiên, tác giả còn thấy sự xuất hiện của những con người, những con người bình dị chất phác phát ra tiếng “lăn” khi trao đổi mua bán hàng hóa ở “chợ cá làng”, “ngư ông” . Bên cạnh những hình ảnh về mùa hè, làm sao chúng ta không thể không có “Cung ve trong veo” Dù đã là cuối hè nhưng nơi đây vẫn tràn đầy sức sống, ồn ào và tràn đầy sức sống. Tiếng ve kêu là giống như âm thanh của một pipa, thật sảng khoái. Sống bình yên và hạnh phúc. Bức tranh về cuộc sống con người tuy giản dị nhưng vẫn khắc họa được cuộc sống ấm no, an lành và sung túc.

                    “Người ngu chơi đàn tỳ bà trong một giờ thì dễ, nhưng người giàu hỏi đường”

                    Khác với những câu đầu tâm hồn nhàn nhã thưởng thức cảnh mùa hè, hai câu cuối là những dòng tâm sự của Nguyền Tị, giọng trầm thấp thoáng chút suy tư. Dù bị vu oan, không còn được vua trọng dụng như trước, cũng lui về chốn u buồn nhưng Nguyễn Thiếp chưa bao giờ nguôi nỗi lo cho dân, cho nước. Tư tưởng chính trị đặt bản chất con người lên hàng đầu, yêu nước yêu dân làm tiền đề, nhà thơ chân thành mong nhân dân được sống yên ổn làm ăn, không lo cơm ăn áo mặc. Ôm những kẻ ngốc nhàn nhã và chơi một bản nhạc nam hòa bình và thịnh vượng là mong muốn của triều đại lý tưởng của Yao, King Shun và King Caixian. Vẻ đẹp tâm tư của nhà thơ được khắc họa sâu sắc, đó là tâm thế của một con người luôn gắn bó mật thiết với cuộc sống của người dân lao động ở nông thôn, tình yêu thiên nhiên luôn bị lay động trước những biến đổi của thiên nhiên. Nguyễn suốt đời luôn trăn trở trước nỗi lo của nhân dân, luôn chất chứa tình cảm thiết tha với dân tộc, với đất nước. Phía nam. p>

                    Về nghệ thuật, Nguyễn Trãi đã rất tài tình khi Việt hóa, sử dụng nhuần nhuyễn và thành công thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật, để lại những dòng thơ giàu ý nghĩa. Rất dễ hiểu, dễ đọc, tuy ngôn ngữ có nhiều từ cổ nhưng giản dị mà tinh tế, các tích truyện kinh điển được lồng ghép khéo léo, hình ảnh chân thực sinh động tạo nên một bài thơ tuyệt vời.

                    Cảnh ngày hè không chỉ là một bức tranh đẹp về cảnh sắc thiên nhiên mà còn khắc họa thành công cuộc sống của người nông dân. Ẩn chứa trong đó là vẻ đẹp tâm hồn của nhà thơ lớn, người có tình yêu thiên nhiên sâu sắc, tâm hồn thanh cao, nhàn nhã nhưng luôn trăn trở cho cuộc sống của con người và số phận của con người. Đất Nước, đó chính là tư tưởng chính trị sâu sắc và nồng nàn của người anh hùng dân tộc Nguyễn Thi.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục