Tác phẩm Lão Hạc Tác giả Nam Cao

Văn bản lão hạc

nam cao là nhà văn hiện thực xuất sắc của nền văn học Việt Nam, ông đã viết nhiều tác phẩm nổi tiếng như truyện ngắn Lão da đen. Tác phẩm này được học trong lớp ngữ văn lớp 8.

Hôm nay download.vn xin giới thiệu đến các bạn truyện ngắn Lão Hạc, một nam văn gia họ Tào. Vui lòng tham khảo những điều sau.

Tôi. Về tác giả nam cao

– Nam Cao (1917 – 1951), tên thật là Chen Sansan.

– Quê tôi ở làng Đại Hoang, Lý Nhân Phủ, tỉnh Hà Nam (nay là xã Hoa Hậu, huyện Lý Nhân).

– Ông là nhà văn hiện thực xuất sắc, viết cả truyện ngắn và tiểu thuyết đều chân thực, chủ yếu xoay quanh hai đề tài: người nông dân nghèo cơ cực và người trí thức bần cùng vật lộn trong bế tắc của xã hội cũ.

– Sau Cách mạng 1911, Cao Nan dốc sức phục vụ Kháng chiến Nhật Bản.

– Anh hy sinh trên đường đi công tác sau lưng địch.

– Tác phẩm chính:

  • Truyện ngắn: chí phèo (1941), sáng ngời (1942), sống thêm (1943), đám cưới (1944), đôi mắt (1948)
  • Tiểu thuyết: Trường thọ (1944)
  • Các thể loại khác: Nhật ký trong rừng (1948), Chuyện biên cương (1951)…
  • Hai. Truyện ngắn Lão Hạc

    1. Trạng thái nhà soạn nhạc

    – Lão Hạc là một trong những truyện ngắn hay nhất của nhà họ Tào.

    – Truyện này xuất bản lần đầu năm 1943.

    2. bố cục

    Gồm hai phần:

    • Phần 1: Từ đầu đến “Đời đúng là càng ngày càng khó”. Câu chuyện về ông bán chó và sự tra tấn của ông.
    • Phần 2. còn lại. Cái chết đột ngột của Crane.
    • 3. Tóm tắt

      Lão Hạc là một nông dân nghèo. Ông lão có một người con trai, nhưng vì nhà nghèo, không có tiền cưới vợ nên bỏ đồn điền cao su. Toàn bộ tài sản của ông bao gồm khu vườn là của hồi môn của con trai ông và con chó vàng sống cùng ông. Sau một trận ốm nặng, người già không có gì để ăn. Ông đã phải bán vàng. Anh ta gửi tiền mua con chó và mảnh vườn cho thầy, và nhờ anh trai khi anh ta trở về sẽ trả lại cho anh ta. Và anh ta tự mình đến xin mồi chó, và nói dối rằng đánh chó thực ra là tự sát.

      Xem phần tóm tắt của Laohe

      4. nội dung

      Truyện ngắn Lão hạc miêu tả cuộc sống của người nông dân Việt Nam trước cách mạng và sự cao quý của họ.

      5. Nghệ thuật

      Nghệ thuật tâm lý nhân vật, tình huống truyện bất ngờ…

      Sếu già

      Lão Hạc thổi mồi cỏ và châm lửa. Tôi hút thuốc và bỏ thuốc lá. Tôi sẽ yêu cầu anh ấy hút thuốc trước. Nhưng nó không nghe…

      – Thầy hút thuốc trước.

      Anh ấy đã truyền lửa cho tôi…

      -Tôi cầu xin bạn…

      Rồi tôi cuộn điếu thuốc với con đom đóm. Tôi hít một hơi dài và đặt điếu thuốc lên đùi anh. Anh ấy bỏ hút thuốc, nhưng không vội hút thuốc. Anh nhặt lửa, cái gạt tàn và nói:

      – Có lẽ tôi sẽ bán con chó, thưa ông!

      Anh châm một điếu thuốc và hút. Tôi rít một hơi thuốc lá, nheo đôi mắt của kẻ say và nhìn ông ta, giả vờ không chú ý đến những gì ông già nói. Thực ra trong lòng tôi rất hờ hững. Tôi mệt mỏi khi nghe nó. Tôi biết: anh ấy nói nó sẽ đến đó; anh ấy không bao giờ bán nó. Hơn nữa, nếu thật sự bán đi thì phải làm sao? Con chó đó là cái quái gì vậy, trông nó có vẻ bối rối quá…

      Anh hút xong, bỏ điếu thuốc vào trong xe, quay người lại rít một hơi. Sau khi hút một điếu thuốc, não trở nên tê liệt với một cảm giác hưng phấn nhẹ. Hạc già ngồi lặng lẽ, tận hưởng niềm hạnh phúc của đứa trẻ. Tôi cũng ngồi yên lặng. Tôi nghĩ về cuốn sách quý giá của mình. Khi tôi bị ốm nặng ở Sài Gòn, tôi đã bán gần hết quần áo của mình và vẫn không bán cho bất kỳ ai. Sau khi tỉnh dậy khỏi cơn bạo bệnh, tôi trở về quê hương chỉ với một chiếc vali đầy sách vở. Ồ, một cuốn sách quý giá như vậy! Tôi nguyện sẽ giữ chúng đến suốt cuộc đời, để lưu giữ một kỷ niệm về sự chăm chỉ, tâm huyết và niềm tin với bao đam mê đẹp đẽ và những kỳ vọng lớn lao: mỗi khi mở một cuốn sách, chưa kịp đọc một dòng, tôi cảm thấy trào dâng Cảm xúc rạo rực trong lòng như ánh bình minh, hình ảnh tuổi đôi mươi trong veo, biết yêu biết ghét… Nhưng đời người, có nhiều hơn một lần đau khổ. Cứ ở cùng đường là bán đủ thứ, ít sách cũng phải bán. Cuối cùng chỉ còn lại năm cuốn sách, và tôi quyết định không bán chúng. Đó là lý do tại sao tôi bán! Mới hơn một tháng trước con tôi bị kiết lỵ gần như kiệt sức… KHÔNG! lão hạc! Tôi có quyền giữ một cái gì đó cho riêng mình không? Ông lão cảm ơn con chó vàng của mình đã cho tôi năm cuốn sách quý…

      Tôi tự nhủ. Còn cần cẩu, bạn nghĩ sao? Đột nhiên anh nói với tôi:

      -Này! Cháu con một tuổi chưa có giấy tờ thầy ạ!

      À! Vì vậy, anh ấy đang nghĩ về con trai mình. Nó đã trở thành cao su cách đây năm hoặc sáu năm. Khi tôi lần đầu tiên trở lại, giấy phép của nó đã hết hạn. Lao He, mang thư của anh ấy và cho tôi mượn để đọc nó. Nhưng nó xin đăng kỳ khác… nó vội giải thích cho em hiểu tại sao nó lại nói về chó và nhảy vào con trai nó như vậy :

      – Con chó này là do cháu bà mua! …Anh ta mua nó về nuôi nấng, rồi giết nó khi định cưới…

      Vậy đó! đây là cuộc sống. Mọi người đã lên kế hoạch và không bao giờ thực hiện được. Hai người họ yêu nhau. Cha mẹ cô gái biết chuyện nên đồng ý cho cưới. Nhưng họ thách đố quá: tiền mặt hết một trăm lạng bạc, trầu cau, rượu… kể cả đám cưới cũng hai trăm lạng bạc. Ông già không thể quan tâm ít hơn. Ý của con trai ông là ông sẽ bán mảnh vườn và tự chăm sóc nó. Nhưng anh sẽ không bán nó. Ai bán vườn lấy vợ? Bán vườn lấy vợ, ở đâu? Vả lại, sau cùng nếu nhà gái nhất quyết thì dù có bán ruộng vườn cũng không đủ để cưới. Crane biết, nhưng anh không dám. Ông lão yêu cầu con trai mình giải thích. Ông già khuyên nó nên bỏ nhóm này thử lại một thời gian xem có nhóm nào ít tiền hơn không, không lấy người này thì lấy người khác, gái làng này chết hết rồi nên bạn sợ cái gì? …Anh ấy cũng là người tốt, thấy bố nói gì là anh ấy lập tức dừng lại, không bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn nữa. Nhưng có vẻ buồn. Nó biết nó vẫn đuổi theo con kia. Tôi rất yêu bạn. Nhưng tôi có thể làm gì chứ? … Tháng 10 năm đó, đứa kia kết hôn, nó cưới con trai phó chủ tịch và có tài sản trong gia đình. Người con trai già phẫn nộ. Mấy hôm sau, anh lên tỉnh thăm mộ, đưa chứng minh nhân dân rồi ký đơn xin vào đồn điền cao su làm…

      Ông già nói với tôi trong nước mắt:

      -Trước khi đi nó đưa cho thầy ba đồng bạc! Tôi không biết anh ấy có phát hành thẻ hay không, mượn trước một vài tấm khiên, nhưng lại đưa cho tôi ba tấm khiên. Thầy cho tôi ba lỗ và nói: “Anh cho em ba lỗ, để thỉnh thoảng ăn quà, ở nhà ăn hoài không no, đi không lo, thầy đi chăn trâu. làm ruộng bán công nuôi người, chí làm ăn buôn bán, khi nào trăm con về, không có tiền, sống lầm lũi ở cái làng quê này, thật đáng xấu hổ!.. .”. Tôi chỉ có thể khóc, nhưng tôi có thể làm gì khác? Đó là một thẻ, mọi người giữ nó. Hình ảnh của nó đã được chụp. Nó tốn tiền của mọi người. Là của người khác, không phải của tôi? …

      *

      * *

      Lão Hạc! Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh ta không muốn bán con chó vàng của mình. Anh giải trí một mình. Vợ ông già chết. Ông già bước đi. Ta già rồi mà ngày đêm cô đơn, ai không buồn? Khi bạn buồn, có một chú chó làm bạn có thể làm bạn bớt buồn hơn. Ông gọi cậu là Cậu Vàng, giống như một quý bà hiếm hoi gọi con trai mình là Cầu Nguyện. Đôi khi không có việc gì làm, ông bắt rận cho nó, hoặc đem nó ra ao tắm. Ông lão đút cơm cho anh ta trong bát như một người giàu có. Bất cứ điều gì anh ấy ăn, chia sẻ nó với anh ấy. Vào buổi tối, khi anh ấy uống rượu, nó ngồi dưới chân anh ấy. Ông lão cắn vài miếng rồi đút miếng khác như đút cho trẻ con. Sau đó, anh ta chửi rủa anh ta và anh ta nói chuyện với anh ta như đang nói chuyện với một đứa trẻ về cha mình. Đây là những gì anh ấy nói:

      -Con có nhớ bố không? Bạn vàng? Cha của bạn đã không nhận được một lá thư trong một thời gian dài. Đã ba năm kể từ khi bố bạn ra đi…hơn ba năm…gần bốn năm…không biết cuối năm nay bố bạn có về không? Nếu anh ta quay lại, anh ta sẽ kết hôn và anh ta sẽ giết bạn. Đó có phải là linh hồn của bạn!

      Con chó vẫn há mồm ra, chẳng tỏ vẻ gì, ông lão lườm nó, lớn tiếng đe dọa:

      – Nó sẽ giết bạn! bạn có biết? Nếu bạn cho anh ta, để lại cho anh ta!

      Chú chó tưởng chủ mắng mình nên vẫy đuôi mừng rỡ để lấy lại lòng chủ. Lão Hạc càng bắt nạt to hơn:

      – Bạn có vui không? Vẫy đuôi? Vẫy đuôi cũng là giết người! Hãy để anh ta chết!

      Thấy ông già to lớn, con chó vẫy đuôi loạng choạng đi tới đi lui. Nhưng anh ta đã nhanh chóng chộp lấy nó, giữ đầu nó, vỗ nhẹ vào lưng nó và ký tên:

      – Ôi không! Ôi không! Đừng giết cậu bé vàng! …cậu bé vàng của bạn thật tuyệt! Anh ta không để anh ta giết người…anh ta để anh ta kiếm tiền…

      Anh buông cốc, đưa lên môi uống cạn. Ông lão ngước nhìn một lúc rồi chợt thở dài. Rồi anh lẩm bẩm một mình. Đó là ông già phụ trách khu vườn của tôi…

      Sau khi người con đi rồi, ông nghĩ: “Vườn là của con ta, khi mộ mẹ còn, người mẹ thắt lưng buộc bụng, dành dụm năm mươi đồng bạc để mua. , cái gì cũng rẻ… Mẹ mua, nó ăn rất vui, đến lớp cuối nó đòi bán mà chúng tôi không bán, ý chúng tôi là giữ chứ không phải giữ cho mình. ăn sao? Anh không có tiền cưới vợ giận dỗi bỏ ra ngoài, Tiền cưới xong anh sẽ về, tôi đào vườn nó bỏ đi, khi anh về, nếu tiền cưới không đủ, tôi sẽ thêm vào cho anh ấy, nếu tiền cưới vợ đủ, tôi sẽ đưa cho anh ấy. Cho vợ chồng anh ấy ít vốn để lập nghiệp…” anh tự nhủ, và anh đã làm. Người già kiếm sống. Hoa lợi vườn tược ra sao, anh gác lại. Làm sao ông có thể chắc chắn rằng khi con trai ông trở về, ông cũng sẽ có một trăm đồng bạc…

      Anh ấy lắc đầu chán nản và nói với tôi:

      – Nhưng giờ hết rồi anh ạ! Tôi chỉ bị ốm một lần. Một trò được đúng hai tháng mười tám ngày thầy ạ! Hai tháng 18 ngày không kiếm được một xu, vẫn uống thuốc, ăn uống… Bạn có tính ra được bao nhiêu không? …

      Sau khi bị bệnh, ông cụ rất yếu. Công việc nặng nhọc không còn có thể được thực hiện. Trong làng không còn vé sợi nên nghề dệt phải bỏ. Phụ nữ có rất nhiều thời gian rảnh. Việc nào dễ, họ đều đua nhau làm cho xong. Ông già không có việc làm. Rồi bão tố. Mùa màng bị tàn phá. Từ hôm bão đến giờ, Lão Nguyên Tử chưa bán được món nào. Gạo ngày càng tệ. Một ông lão mang đến cho con chó một bữa ăn 30 xu mỗi ngày, nhưng cả nhà vẫn đói…

      – Vậy là nó ăn ngon hơn tôi rồi ông ạ. Ngày nào anh cũng ăn như vậy, rẻ thì mười xu rưỡi, rẻ thì hai mươi xu. Cứ tiếp tục như thế này thì lấy đâu ra tiền để nuôi? Nhưng nếu bạn cho nó ăn ít hơn, nó sẽ giảm cân, và nó sẽ giảm cân, phải không? Bây giờ tôi béo, mua đắt người ta thích…

      Anh dừng lại rồi tặc lưỡi:

      – Bán đi! Tiết kiệm được đồng nào, hay đồng đó. Bây giờ một xu chi tiêu là tiền của bạn. Tiêu nhiều rồi chết. tôi có thể làm gì bây giờ

      *

      * *

      Ngày hôm sau con sếu đến nhà tôi. Vừa thấy tôi, anh báo ngay:

      – Cậu vàng mất rồi anh ạ!

      – Anh bán hả?

      – Bán? Họ vừa bị bắt.

      Anh ấy cố tỏ ra vui vẻ. Nhưng bộ dạng anh tươi cười nhưng trong mắt anh lại rưng rưng nước mắt, tôi muốn ôm lấy anh, nước mắt giàn giụa trên mặt. Bây giờ tôi không còn nhớ năm cuốn sách của mình nhiều như trước nữa. Tôi chỉ cảm thấy tồi tệ cho cần cẩu. Tôi có một câu hỏi:

      – Anh ấy có bắt được không?

      Vẻ mặt ông lão đột nhiên vặn vẹo. Nếp nhăn tập hợp lại với nhau và ép nước mắt chảy xuống. Đầu anh ta nghiêng sang một bên, và miệng anh ta nhỏ như một đứa trẻ. Ông lão khóc…

      —Chết tiệt… giáo viên! Nó không biết gì cả! Khi thấy tôi gọi lại, nó chạy lại ngay, vẫy đuôi mừng rỡ. Tôi cho nó ăn cơm. Anh ta đang ăn thì con chuột nhảy vào nhà, ngay sau anh ta, tóm lấy hai chân sau và lật ngược anh ta. Thế này thì thằng thối và con kebab, hai đứa giằng co một hồi mà trói cả bốn chân nó lại. Lúc đó anh mới biết mình đã chết! đây! Thầy ơi! Giống gì nó khôn! Nó cứ làm như vậy, như thể mắng mỏ tôi, nó ậm ừ và nhìn tôi, như thể nói với tôi: A! Ông già xấu xa! Tôi sống với anh ta như vậy mà anh ta lại đối xử với tôi thế này sao? “. Thì ra ta mới một tuổi còn nói dối chó, hắn không ngờ ta lại có lòng nói dối hắn!

      Tôi an ủi anh ấy:

      – Tôi nghĩ vậy, nhưng nó không hiểu! Ai nuôi chó mà không bán, không giết? Nếu ta giết nó, ta sẽ đầu thai cho nó, và để nó làm kiếp khác đầu thai.

      Ông già cay đắng nói:

      – Thầy nói đúng! Kiếp chó là kiếp khổ, ta làm kiếp người cho nó, biết đâu nó sẽ sung sướng hơn một chút… kiếp người như tôi! …

      Tôi buồn bã nhìn anh và nói:

      – Đời người là thế đấy ông già ạ! bạn có nghĩ rằng tôi hạnh phúc hơn

      -Vậy thì không biết kiếp người cũng khổ thì phải làm sao cho sướng đây?

      Anh cười và ho. Tôi nắm lấy bờ vai gầy guộc của anh, ôn tồn nói:

      – Trên đời này không có hạnh phúc thật sự, nhưng có cái cảm giác này cũng hay: ngồi chơi đây, em đi nấu khoai, pha ấm chè tươi, vợ chồng em đang ăn. khoai tây, uống trà, hút thuốc Hút tẩu… đẹp.

      – Vâng! Cô giáo nói đúng! Đối với chúng tôi, đây là niềm hạnh phúc.

      Khi ông già nói điều này, ông lại cười. Tiếng cười gượng gạo, nhưng nghe có vẻ tử tế. Tôi vui mừng nói:

      – Đừng bận tâm, phải không? Vậy ngồi đây anh luộc khoai đun nước cho.

      – Đùa thôi, thầy cho nữa à? …

      – Bạn còn chờ gì nữa? …hạnh phúc không bao giờ nên trì hoãn. ngồi đây! Tôi làm rất nhanh…

      – Tôi biết, nhưng tôi vẫn muốn nhờ bạn một việc…

      Ông già có vẻ mặt nghiêm túc…

      – Cái gì đây ông nội?

      – Cô giáo bảo mình nói chuyện… hơi dài dòng

      – Ừ, anh nói.

      – Đúng rồi anh ạ!

      anh nói. Ông già nói với tôi nhẹ nhàng và chi tiết. Nhưng nó nói chung sôi lên thành hai điều. Điều thứ nhất: ông già rồi, con mất, còn ngu ngơ, không ai chăm sóc thì làng khó giữ ruộng vườn làm ăn. Tôi là người nói nhiều, người ta nể tôi, nên ông ấy xin tôi cho ông ấy vườn rau ba sào của con ông ấy, ông ấy tự viết thư cho tôi, khiến người ta không dám nghĩ tới, khi ông già trở về , anh ấy sẽ nhận Vườn, nhưng lời nói có thể để lại tên tôi để tôi chăm sóc anh ấy… Điều thứ hai: ông già yếu lắm rồi, không biết sống chết lúc nào: tôi không có nhà, chết không biết lấy ai lo, làm phiền hàng xóm, nó chết không nhắm mắt: còn hai mươi lăm đồng bạc năm đồng, bán con chó lấy ba mươi đồng bạc , lỡ nó chết nó gửi cho tao, tao mang ra ngoài nhờ hàng xóm giúp để có ít tiền của nó, đành phải nhờ hàng xóm…

      Tôi cười bảo anh:

      – Sao em lo thế? Ông nội còn khỏe chưa chết đâu mà sợ! Bạn cứ để số tiền đó ăn, và bạn sẽ ổn khi bạn chết! Có gì sai khi đói với số tiền còn lại?

      – Không anh ạ! Tôi phải làm gì nếu tôi ăn hết và chết? Đúng là như vậy, nhưng tôi ăn hết vườn của nó, tôi tiêu hết. Ông không có vợ con. Tôi còn không chăm nổi, bán vườn thì sao? … Tôi cắn rơm, tôi cắn cỏ, tôi làm thầy! Nếu thầy nghĩ tình yêu của em đã cũ, thầy có thể gửi cho em.

      Thấy ông lão ăn xin, anh phải đồng ý. Khi anh đi, tôi hỏi:

      -Có tiền thì cầm lấy đưa cho anh, em ăn gì?

      Ông lão khẽ cười nói:

      – Được! Tôi đã tìm ra nó … dù sao thì tất cả cũng đã qua.

      Có những ngày tôi chỉ thấy những con sếu chỉ ăn khoai tây. Sau đó, khoai tây đã biến mất. Từ đó, anh ta có thể tạo ra thứ gì đó và ăn thứ đó. Hôm thì anh ăn chuối, hôm thì ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, có khi vài củ, hoặc một bữa hến hoặc ốc. Vợ chồng tôi đã nói chuyện với anh ấy. Tôi đã bỏ qua nó:

      – Cho nó chết! Ai bảo có tiền là khổ! Lão làm hắn khổ, ai làm hắn khổ! Gia đình tôi hạnh phúc biết bao khi giúp anh ấy? Các con tôi đang đói…

      Chà! Còn những người xung quanh ta, nếu ta không nỗ lực khám phá và hiểu họ, ta sẽ chỉ cho rằng họ khùng, ngu, đê tiện, xấu xa, tai tiếng… đều là bao biện cho sự độc ác của ta; họ thấy tội nghiệp. mọi người: chúng tôi chưa bao giờ yêu… vợ tôi không ác, nhưng cô ấy đau khổ. Liệu một người bị đau chân có thể quên đi cái chân đau của mình và nghĩ đến điều gì khác không? Khi một người đau khổ quá nhiều, anh ta không thể nghĩ đến ai khác. Bản chất tốt đẹp của con người bị lu mờ bởi những rắc rối và nỗi buồn ích kỷ. Tôi biết nên chỉ buồn chứ không giận. Tôi trốn vợ và thỉnh thoảng lén giúp sếu. Nhưng anh ta dường như cũng biết rằng vợ tôi không thích giúp đỡ anh ta. Anh từ chối tất cả những gì tôi cho anh. Anh ấy đã từ chối gần như một cách hùng hồn. Và anh dần rời xa em…

      Tôi nghĩ anh ấy không hiểu mình, điều đó càng khiến tôi buồn hơn. Đó thường là trường hợp của những người nghèo kiêu hãnh. Họ cảm thấy có lỗi với chính họ, vì vậy họ không hạnh phúc. Thật khó để làm hài lòng họ… Một ngày nọ, tôi phàn nàn về điều đó với quân đội tư nhân. Tư nhân là một người hàng xóm khác của tôi: anh ta là một tên trộm, vì vậy anh ta không thích hạc vì anh ta quá thật thà. Anh bĩu môi nói:

      -Anh ấy đang giả vờ ở đây! Kỳ thật hắn chỉ là nghĩ đến, còn chưa đủ tốt. Anh ấy vừa xin tôi một ít mồi nhử chó…

      Tôi tròn mắt ngạc nhiên. Anh thì thầm:

      – Anh ấy nói rằng bất kỳ con chó nhà nào cũng sẽ đến vườn của anh ấy… và anh ấy sẽ cho nó ăn. Nếu anh ta thắng, anh ta và tôi sẽ uống rượu.

      Ôi, lão hạc! Sau đó, vào cuối ngày, anh ta có thể chấp nhận rủi ro như những người khác. Loại người này! … người khóc vì trót lừa chó! … Một người nhịn ăn để dành tiền hóa thành ma vì không muốn phiền hàng xóm, láng giềng… Người đáng kính nay lại theo chân quân tư sản để giành giật? Cuộc sống quả thực càng ngày càng buồn…

      *

      * *

      Không! Cuộc sống không nhất thiết phải buồn, hay vẫn buồn, nhưng theo một cách khác. Ở trong nhà binh chưa được bao lâu, tôi thấy trong nhà lão Hạc huyên náo. Tôi lao đến. Những người hàng xóm đến trước tôi đang xôn xao về ngôi nhà. Tôi lao vào. Crane vật vã trên giường, với mái tóc rối bù, quần áo xộc xệch và đôi mắt mở to. Ông lão hét lên một tiếng, sùi bọt mép, thỉnh thoảng giật giật người rồi bật dậy. Hai người đàn ông lực lưỡng phải ngồi lên người ông già. Anh ta vật lộn trong hai giờ rồi chết. Cái chết thật tàn nhẫn. Không ai hiểu tại sao ông lại chết vì một căn bệnh đau đớn và đột ngột như vậy. Chỉ có tôi và binh nhì của tôi hiểu. Nhưng còn gì để nói nữa! lão hạc! Hãy nhắm mắt và yên lòng! Đừng lo lắng về khu vườn của bạn. Tôi sẽ cố gắng giữ những cái cũ càng nhiều càng tốt. Khi con nó về, tôi đưa lại cho nó và nói với nó: “Đây là ông bố vợ con muốn bỏ hẳn mảnh vườn của con: thà chết chứ không bán sào…”.

      Xem thêm:  Mặt trăng Trung thu tròn nhất 100 năm qua: Nhiều người chụp trăng tròn tuyệt đẹp

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *