Thuốc (Lỗ Tấn) – Kênh Truyện

Thuốc (Lỗ Tấn) – Kênh Truyện

Thuốc lỗ tấn

Thuốc

Bạn Đang Xem: Thuốc (Lỗ Tấn) – Kênh Truyện

Tác giả: Tôn Thất

Bản dịch: Trang chủ

Tôi

Vào một đêm mùa thu, trời sắp sáng, trăng đã lặn, mặt trời chưa mọc. Không phải màu xanh đậm. Ngoài giống ăn vào ban đêm, chúng còn ngủ ngon. Ông già đột ngột ngồi dậy, đánh một que diêm và thắp một ngọn đèn dầu nhờn. Ánh đèn xanh trắng chiếu sáng hai gian hàng trà.

– Bố bạn chuyển đi à?

Đây là giọng nói của một bà lão. Phòng trong đột nhiên ho khan một tiếng.

– Ừ.

Ông lão vừa nghe ho vừa trả lời, cài khuy áo rồi đưa tay nói tiếp:

– Đưa cho tôi!

Người phụ nữ đào hoa dưới gối hồi lâu, lấy ra một túi đồng bạc đưa cho chồng. Ông lão nhận lấy, bỏ vào túi, tay run run sờ bên ngoài túi hai ba lần, rồi thắp đèn lên, tắt ngọn đèn nhỏ đi vào phòng trong. Có tiếng lạch cạch từ phòng trong, sau đó là tiếng ho. Sau khi cơn ho ngừng lại, anh nhẹ nhàng nói:

——Cứu trợ! Tôi nằm đó! Hãy để mẹ của bạn làm việc dọn dẹp.

Không nghe con trai nói gì, tưởng con ngủ được nên mở cửa đi ra ngoài. Bên ngoài trời tối và vắng vẻ. Chỉ có vỉa hè màu xám là có thể nhìn thấy rõ ràng. Đèn lồng chiếu thẳng vào chân ông lão, ông lão bước đi vững vàng. Thỉnh thoảng tôi cũng gặp vài con chó, nhưng chúng lười sủa lắm. Trong phòng lạnh hơn nhiều, nhưng anh cảm thấy sảng khoái, như thể đột nhiên trẻ lại, như thể ai đó đã hồi sinh thần chết. Ông già bước một bước dài. Trời sáng dần lên và đường đi cũng rõ ràng hơn.

Đang đi, anh bỗng nhìn thấy một ngã ba đằng xa, ngay trước mặt. Ông lão quay người, đi vài bước, phát hiện một cửa hàng còn chưa mở cửa, xoay người đến dưới mái hiên, dựa lưng vào cửa. Một lúc sau, anh cảm thấy hơi lạnh.

– Hà! Một ông già!

– yêu nó! …

Ông lão lại giật mình, trợn tròn mắt. Một số người đi ngang qua. Một trong số họ quay lại nhìn ông già. Ông lão không nhìn rõ là ai, nhưng đôi mắt cú vọ sáng ngời, hệt như người đói lâu ngày nhìn thấy cơm. Ông già nhìn chiếc đèn lồng. Đèn vụt tắt và ông lão đút hai tay vào túi quần. Chiếc ví vẫn còn đó. Ngẩng đầu nhìn quanh, thấy bao nhiêu người lạ, cứ hai ba người bơi lượn lờ như bóng ma, nhưng nhìn kỹ lại chẳng có gì lạ cả. Một lúc sau, tôi thấy những người lính đi đi lại lại. Xa xa có thể thấy rõ mảnh vải trắng ở mặt trước và mặt sau của chiếc áo sơ mi, khi đi ngang qua, họ nhìn thấy toàn bộ đường viền đỏ thẫm trên tấm tatami. Bước chân vội vã. Bao nhiêu người lướt qua trong chớp mắt. Nhóm ba người ban đầu lúc này cũng tập trung tại một chỗ, sau đó lao lên như thủy triều, đến gần ngã tư, rồi đột nhiên dừng lại, tạo thành một nửa vòng tròn.

Ông lão cũng nhìn về phía đó, nhưng chỉ thấy bóng lưng của một người. Mọi người đều nghển cổ lên, giống như một con vịt bị một bàn tay vô hình nắm lấy cổ. Có một khoảnh khắc của sự im lặng. Đột nhiên có một âm thanh. Sau đó, một nhóm người đẩy qua lại, lùi lại chỗ anh đang đứng, đẩy anh suýt ngã.

-Này! Có tiền thì đút cháo cho!

Một nam tử áo đen đứng trước mặt hắn, ánh mắt sắc bén như hai con dao khiến hắn run sợ. Anh ta đưa một bàn tay to về phía cậu, tay còn lại cầm một quả cầu dính máu, đỏ tươi, máu vẫn đang nhỏ từng giọt, từng giọt. Ông lão vội lấy trong túi ra một chiếc ví, tay run run đưa cho ông, nhưng vị hoàng đế không dám nhận chiếc bánh. Anh sốt ruột nói to:

– Sợ gì? tại sao bạn không chấp nhận nó

Ông già nói lại, người áo đen giật lấy chiếc đèn lồng, xé lớp giấy bên ngoài gói bánh, một tay nhét vào trong tay, tay kia chộp lấy chiếc ví, siết chặt, xoay xoay. .Đi, miệng Lẩm bẩm:

– Ông già?

– Chữa bệnh cho ai đó?

Giọng ông già như muốn hỏi, nhưng ông không trả lời. Lúc này, ông lão vẫn dồn hết tâm sức vào gói bánh ngọt, giống như một gia đình mười thế hệ một mình chăm sóc con cái, không thể lo được việc gì khác. Ông sẽ mang gói này về nhà và cho con trai mình một mạng sống, ông thật hạnh phúc biết bao! Mặt trời đã lên cao, chiếu sáng con đường chính dẫn đến nhà lão, cũng chiếu sáng tấm biển mục nát trên bia nhà ở ngã ba sau lưng, viết bốn chữ bằng chữ vàng đã bạc màu: Đồ cổ… Lối vào đình.

hai

Khi ông lão về nhà, cửa hàng đã sạch sẽ, và những dãy bàn sạch sẽ được sắp xếp ngay ngắn. Nhưng không có khách, chỉ có chàng trai ngồi ăn ở chiếc bàn bên trong, mồ hôi trên trán nhỏ từng giọt lớn, chiếc áo hai lớp dán sát vào sống lưng, xương bả vai nhô ra hình chữ “cái bát”. Thấy vậy, lão giả không khỏi nhíu mày. Hoa Phá vội vàng chạy ra khỏi phòng bếp, mở to hai mắt, đôi môi run run nói:

– Bạn khỏe không?

Xem Thêm: Soạn bài Vợ chồng A Phủ | Ngắn nhất Soạn văn 12

– Được!

Hai người trở lại phòng bếp, thảo luận một hồi. Phu nhân lại đi ra, một lúc sau mang đến một chiếc lá sen già trải lên bàn. Ông lão cũng nhấc chụp đèn, lấy bánh máu gói trong lá sen. Chàng trai đã hoàn thành. Hoa Nương vội nói:

-Này, mày ngồi đấy đừng vào!

Ông lão thổi tắt lửa trong bếp, đồng thời cầm gói lá xanh và chụp đèn dính máu đẩy vào bếp. Một ngọn lửa đỏ bừng lên. Có một hương thơm kỳ lạ trong quán trà.

-Mùi thơm quá! Hai bạn có gì cho bữa sáng?

Anh bước vào. Anh ấy ở quán bar này mỗi ngày, về sớm hơn bất kỳ ai khác. Vừa vào cửa, anh trực tiếp ngồi vào chiếc bàn trong góc gần đường cái, hỏi ngay. Nhưng không ai trả lời.

-cơm chiên?

Vẫn không có phản hồi. Ông già vội vã ra ngoài pha trà cho anh.

– Trời ơi! đến đây đi con!

Xem Thêm : Bài 2: Bài tập tìm CTPT các hợp chất hữu cơ

Bà bán hoa gọi con trai vào trong, giữa phòng có một chiếc ghế đẩu. Ngồi xuống, cô bưng một chiếc đĩa có hình tròn, màu đen lên và thì thầm:

– Ăn đi con! Nó sẽ qua sớm thôi! …

Hắn cầm lấy thứ màu đen đó trong tay, có một loại cảm giác kỳ dị, giống như đang nắm giữ sinh mệnh của chính mình trong tay. Rất cẩn thận, anh bẻ nó làm đôi. Hơi nước trắng bốc lên từ lớp vỏ cháy đen. Hơi nóng dần dần tiêu tán, chỉ còn lại hai miếng bột trắng bánh bao. Một lúc sau, chiếc bánh đã nằm gọn trong bụng, mùi vị cũng đã quen thuộc. Trước mặt tôi, chỉ có một cái đĩa trống không. Lão thái thái đứng ở một bên, một bên là nữ nhân, sững sờ nhìn con trai mình, tựa hồ là muốn đổ cái gì vào người, đồng thời muốn lấy ra cái gì. Tôi không thể không nghe tim mình đập quá nhanh và tôi đặt tay lên ngực. Một cơn ho khác.

-Em ngủ đi, anh không sao đâu!

Nghe mẹ, ho và nằm xuống. Chờ nghe tiếng con thở đều đều, bà mới nhẹ nhàng lấy tấm chăn vá hai bên đắp cho con.

Ba

Quán trà sữa đông khách. Ông lão cũng bận rộn, đi tới đi lui với chiếc ấm đồng lớn, pha trà. Đôi mắt của ông già có màu đen. Một con gấu xám nói:

– Bạn thở phào nhẹ nhõm! bạn có mệt không? Hay bạn bị ốm?

– Thôi kệ!

Râu xám đã sửa lỗi này:

– Bạn khỏe không? Vâng, nghe tiếng cười sẽ không làm bạn bị bệnh.

– Chỉ vì anh quá vụng về! Giá của con trai…

Anh còn chưa nói xong, một người đàn ông bằng xương bằng thịt từ bên ngoài đụng vào anh. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi tối màu không có nút, với một chiếc thắt lưng tối màu quấn bên ngoài và không cài nút. Vừa vào đã nói to:

– Ăn cơm chưa? Tôi có thể? Thưa ngài sự dời chỗ này! chúc may mắn! Hạnh phúc của gia đình anh là nhờ tôi biết tin…

Ông lão một tay bưng ấm trà, một tay hạ thấp, nghe hắn nói, cung kính cười nói. Cả nhà hàng kính cẩn lắng nghe anh ta. Người phụ nữ cũng có đôi mắt thâm quầng mỉm cười, bưng một chiếc cốc, rót trà và thêm đồ vào. Ông già lập tức đun sôi lại nước.

Người có sĩ diện còn nói to;

– Tôi hứa bất kể điều gì. Thuốc này rất đặc biệt. Anh định mang về ăn lúc còn nóng.

Cô gái bán hoa biết ơn anh:

Xem Thêm: Ăn trông nồi ngồi trông hướng, câu tục ngữ hay dạy chúng ta về cách ứng xử phù hợp

-Thật đấy! Không có chú giúp đỡ thì cũng đành chịu…

– Tôi hứa bất kể điều gì. Ăn còn nóng hổi! Bánh bao thấm đẫm máu người, ăn thế nào cũng không khỏi!

Hoa Nương Tử nghe thấy “lão” sắc mặt hơi thay đổi, nàng không vui nhưng gượng cười xấu hổ bỏ đi, nhưng đại thúc không thèm để ý, vươn cổ lớn tiếng nói. Nhiều đến nỗi những người đang ngủ trong nhà cũng phải ho lên.

– Vâng, may mắn thay, những người di chuyển! dĩ nhiên là không! Không có gì ngạc nhiên khi anh ấy cứ cười suốt cả ngày!

Râu Trắng bước đến bên bác Kang, hạ giọng nói:

– Ông già! Tôi nghe nói rằng kẻ giết người ngày hôm nay đã bị giết bởi họ. Đó là con của ai? Chuyện gì đã xảy ra?

– Con của ai nữa? Con của bạn là con của ai? con quỷ!

Chú không nhìn thấy người ta vểnh tai, rất thú vị, trên mặt cơ bắp đều nổi lên. Anh hào hứng nói to:

——Thằng nhóc đó không muốn sống nữa, vậy thôi. Lần này tôi không có quê hương. Ngay cả chiếc áo anh cởi ra, cũng chính người hạ sĩ già mắt đỏ hoe như cá chép, cũng cởi luôn. May mắn nhất là anh ấy chuyển nhà, thứ hai là ông già. Ông cố thưởng cho hắn hai mươi lạng bạc, hắn tự mình lấy hết, không mất một xu!

Chàng trai bước ra khỏi nhà, đi rất chậm, hai tay ôm ngực, ho sặc sụa. Anh vào bếp, dọn một bát cơm nguội, rót nước nóng rồi ngồi ăn. Hoa Nương đi theo sau con trai, nhẹ giọng hỏi:

– Dịch chuyển! bạn có thể giúp tôi không bạn vẫn đói à

– Anh hứa!

Ông chú liếc ông cụ một cái, quay lại tiếp tục trò chuyện với mọi người:

– Ông thông thái đến rồi! Nếu không phải ông ngoại dẫn cháu đi gặp thú thì cả nhà đã mất trí rồi. Số bạc bây giờ là bao nhiêu! Không có gì để làm với đứa trẻ đó. Nằm tù nó dám rủ ông già đi làm giặc!

Một chàng trai trạc đôi mươi ngồi sau bàn giấy nghe mà phát điên lên :

– Trời ơi! nó có sợ không?

——Ngươi biết không, lão Lý Ngọc Yên hỏi hắn, hắn lập tức bắt chuyện. Ông nói: Sự phong phú của thế giới là của chúng ta. Hãy nghĩ về nó, bạn có thể nói điều đó? Ông lão có đôi mắt cá chép cũng biết nhà mình chỉ có một bà già, không ngờ ông ta lại nghèo như vậy nên nổi giận với ông ta, rờ râu cọp, lấy hai gậy đánh ngay vào tai. .

Thằng gù ngồi trong góc nghe mà thú vị lắm :

——Ý hắn là một chiến binh rất mạnh mẽ, hai cái tát đó là đủ cho hắn rồi!

– Thằng khốn! Chiến đấu, đừng sợ hãi! Và nói: tội nghiệp, tội nghiệp!

Xem Thêm : Vẻ đẹp lao động của người Việt Nam giành giải nhất cuộc thi ảnh

Người đàn ông râu xám nói:

– Anh tiếc cái thứ đó làm gì?

Chú miễn cưỡng, cười nhẹ:

– Anh nghe chưa, nhìn anh, anh muốn nói: Tội nghiệp ông già tội nghiệp!

Mọi người đều có vẻ bối rối. Không ai nói gì.

<3

Người đàn ông có bộ râu trắng đột nhiên gục xuống và nói:

– Anh hèn hạ mà thảm hại? Lười! Anh ta điên rồi!

Xem Thêm: Phân bố dân cư là gì? đặc điểm, quá trình và các nhân tố ảnh hưởng

Chàng trai đôi mươi cũng bối rối:

– Thật điên rồ!

Khách hàng trong cửa hàng đang cười nói vui vẻ.

Chàng trai lại cử động, cố chớp thời cơ để cứu mạng mình. Chú Kang chạy đến, vỗ vai anh và nói:

——Cứu trợ! Tôi đảm bảo bạn cũng sẽ không. Đừng ho như vậy. Không có vấn đề gì tôi hứa.

Người gù nói:

– Thật điên rồ!

bốn

Đất dọc theo tường thành ngoài cổng phía tây vốn là đất công. Có một con đường hẹp và quanh co ở giữa, thường bị những người đi đường tắt giẫm đạp. Nó cũng là ranh giới phân chia tự nhiên giữa nghĩa địa của người chết hoặc tù nhân ở bên trái và nghĩa địa của những người chết tội nghiệp ở bên phải. Những ngôi mộ ở hai nơi dày đặc, xếp chồng lên nhau, giống như những chiếc bánh bao cho ngày sinh nhật của những người giàu có.

Thanh Minh năm đó rất lạnh. Những chồi liễu mới nhú to bằng nửa hạt gạo. Lúc rạng sáng, tôi thấy một bông hoa trước ngôi mộ mới xây, bên phải lối đi để bát cơm bốn đĩa, ngồi khóc một lúc. Sau khi đốt tờ giấy vàng thiếp, nàng ngồi bệt xuống đất, tựa hồ đang chờ đợi cái gì, ngẩn người. Chính cô cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì. Làn gió thổi tung mái tóc ngắn của cô, chắc hẳn đã trắng hơn năm ngoái rất nhiều.

Đi dọc theo con đường là một người phụ nữ khác với mái tóc hoa râm và cũ kỹ, quần áo rách rưới, tay cầm một chiếc giỏ tròn sơn mài màu đỏ, bên ngoài đội một chiếc mũ rách và một quân bài màu vàng, cứ cách ba bước lại đứng. Chợt thấy cô gái bán hoa ngồi dưới đất nhìn mình, một người phụ nữ khác ngập ngừng bước tới, khuôn mặt tái nhợt hơi ửng hồng vì xấu hổ, nhưng rồi cô cũng mạnh dạn bước đến ngôi mộ bên trái đường đi, đặt chiếc sọt xuống.

Mộ này cùng hàng với mộ cụ, ngay giữa lối đi. Thấy một người đàn bà khác bày ra một bát cơm bốn đĩa, đứng đó khóc một hồi rồi đốt vàng mã, Hoa Độc thầm nghĩ: “Chắc cũng là một đứa trẻ chết rồi”. Người phụ nữ kia nhìn xung quanh, tay chân khẽ run, lảo đảo lui về phía sau mấy bước, hai mắt mở to, tràn đầy vẻ khó hiểu.

Hứa cô nương thấy vậy, sợ người phụ nữ khác thương con mình quá, không nhịn được, liền đứng dậy, đi sang bên kia đường, nhẹ giọng nói:

p>

-Bà ơi! Dừng lại và tha cho tôi! Chúng tôi về nhà!

Người phụ nữ kia khẽ gật đầu, nhưng hai mắt vẫn mở to, thấp giọng lắp bắp:

– Đây… nhìn kìa, cái gì đây?

Hoa Nương đưa tay ra xem, thấy cỏ trước mộ không còn xanh mà có những mảng hoàng thổ, trông rất xấu xí, nàng kinh ngạc nhìn kỹ. Rõ ràng là một vòng hoa, đan xen với hoa trắng và hoa hồng, đặt trên ngôi mộ hình bán nguyệt.

Hai người đàn bà, mắt họ đã mù từ lâu, nhưng nhìn những cánh hoa hồng trắng kia họ vẫn còn sáng suốt. Không có nhiều hoa, xếp thành hình tròn, không đẹp lắm nhưng cũng rất gọn gàng. Hoa Độc vội vàng nhìn mộ con trai và những ngôi mộ khác xung quanh, thấy có vài nụ hoa nhỏ, màu trăng trắng, xanh biếc, tuy trời rất lạnh nhưng vẫn chưa tàn. Cô bỗng cảm thấy trống rỗng, hụt hẫng nhưng rồi cô không muốn nghĩ đến nữa. Một người phụ nữ khác đến mộ con trai: “Hoa không rễ, đất không mọc! Ai ở đây! Trẻ con không thể đến chơi, người thân nhất định không ở đây!…” Đây là thế nào? .

– Chà! Em xin lỗi anh Du! Anh chắc em sẽ không quên đâu, em buồn lắm phải không? Anh đã xuất hiện trước mặt em, em yêu!

Nhìn xung quanh, cô thấy một con quạ đen đang đậu trên một cành khô trụi lá. Rồi tôi lại khóc:

– Tôi biết! Ôi Du! Chúa vẫn có mắt, nếu họ giết tôi, Chúa sẽ trừng phạt họ! Ôi Du! Tôi nhắm mắt lại để tôi tĩnh lặng. Nếu linh hồn con còn đó, hãy nghe mẹ con. Tôi trả lời con quạ đó, đậu trên mộ của bạn và cho tôi thấy, em yêu!

Gió ngừng thổi. Cỏ khô thẳng như dây đồng. Một tiếng rên rùng mình dâng lên trong không khí, nhỏ dần rồi biến mất. Xung quanh yên lặng như tờ giấy. Hai bà già đứng trên bãi cỏ khô ngước nhìn con quạ. Con quạ vẫn đậu trên cành cây trơ trọi, cổ rụt, không nói lời nào.

Từ lâu đã có nhiều khách đến thăm. Bóng già trẻ chập chờn giữa những ngôi mộ.

Không biết tại sao, Hoa Nữ lại cảm thấy nhẹ nhàng hơn một chút như trút được một gánh nặng. Cô muốn quay lại an ủi bà cụ:

– Đi thôi!

Người phụ nữ kia thở dài, uể oải thu dọn bát đĩa, chần chừ một lúc rồi lững thững bước đi, miệng lẩm bẩm:

– Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Hai cô gái vừa mới rời đi, đi được mấy chục bước, bỗng nghe phía sau truyền đến một tiếng “咕…a” rất lớn. , bay đến chân trời xa.

Tháng 4 năm 1919

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục