Tập làm văn lớp 5: Tả người bà yêu quý của em 2 Dàn ý & 37 bài Tả bà nội, tả bà ngoại lớp 5

top 37 bài văn tả người bà yêu quý, tả bà, tả bà ngoại có dàn ý chi tiết. Từ đó giúp học sinh lớp 5 rèn luyện khả năng quan sát, khả năng viết văn tốt.

Nói chung, khi viết về người thân, nhất là khi tả người bà, các em phải tập trung miêu tả ngoại hình, tính tình, tình cảm dành cho nhau. Vậy mời các bạn theo dõi các bài viết sau của download.vn để có thêm nhiều ý tưởng mới nhé:

Bạn đang xem: Tả ngoại hình của bà

37 bài văn tả bà của học sinh lớp 5 tiểu học hay nhất

  • Dàn ý tả người bà thân yêu của em (2 bài)
  • Tả người bà yêu quý của em (2 bài mẫu)
  • Tả bà em (9 bài mẫu)
  • Tả người bà kính yêu của em (13 bài mẫu)
  • Tả người bà kính yêu của em (13 bài mẫu)
  • Lập dàn ý tả người bà thân yêu của em

    Dàn bài văn tả bà

    1. Lễ khai trương

    • Giới thiệu bà của em (tên, tuổi, nơi ở…)
    • 2. Nội dung bài đăng

      Một. Hồ sơ bà ngoại

      • Dáng người, dáng đi: Dáng đi hơi gù, hay bị đau chân, phải chống gậy khi đi.
      • Tình trạng sức khỏe: sức khỏe tốt, rất đẹp
      • b. Mô tả chi tiết chức năng

        • khuôn mặt, ánh mắt, giọng nói, nụ cười
        • Da lưỡi, tóc trắng
        • Tay dài và nhăn nheo
        • c. Miêu tả tính cách và hoạt động của cô ấy

          • Cô thường dậy sớm tập thể dục, vận động để giữ gìn sức khỏe
          • Cô ấy thích nghe đài và chăm sóc hoa
          • Bà yêu thương và chiều chuộng con cái
          • 3. Kết thúc

            • Tình cảm với bà ngoại.
            • Dàn cảnh của bà

              I. Giới thiệu:Giới thiệu người kể chuyện.

              • Bà là người tôi yêu quý nhất, là người chăm sóc và yêu thương tôi nhất.
              • Hai. Văn bản:

                a) Tả hình dáng:

                – Bạn bao nhiêu tuổi, điểm mạnh và điểm yếu của bạn là gì?

                (Bà năm nay đã ngoài bảy mươi nhưng còn nhanh nhẹn, thường mặc áo sơ mi trắng quần đen giản dị)

                – Biểu hiện lão hóa qua mái tóc, nếp nhăn trên khuôn mặt, mắt, miệng, răng, da, dáng đi.

                – Dáng người nhỏ nhắn.

                • Mái tóc dài bạc trắng như nàng tiên trong truyện cổ tích. Trên mặt xuất hiện nhiều nếp nhăn, mỗi khi cười là nếp nhăn hiện rõ.
                • Đôi mắt cô ấy vẫn sáng.
                • Da chuyển sang màu nâu và xuất hiện các đốm đồi mồi.
                • Tay nổi rõ gân xanh.
                • b) Miêu tả tính cách:

                  – Thói quen, sở thích của bà: Dù đã lớn tuổi nhưng bà vẫn thích làm việc nhà (quét dọn, nấu nướng). Bà rất thích ăn trầu dù chỉ còn vài cái răng. Cô ấy thích trồng và chăm sóc cây trồng trong nhà.

                  – Mối quan hệ của bà với con cháu, làng xóm.

                  (Cô là người luôn yêu thương, chăm sóc chúng em từng chút một và dạy chúng em những điều hay, lẽ phải. Cô thường kể cho chúng em nghe những câu chuyện cổ tích. Cô rất tốt với hàng xóm của mình. Ai cũng yêu quý cô).

                  Ba. Kết bài:Tình cảm của em đối với bà.

                  Tôi yêu bạn thân yêu và chúc bạn một cuộc sống lâu dài và khỏe mạnh. Để làm vui lòng bà, tôi đã học hành chăm chỉ.

                  Tả người bà kính yêu của em

                  Tả cô ấy – Mẫu 1

                  Chắc hẳn các bạn đều có những kỉ niệm tuổi thơ với ông bà của mình, với tôi kỉ niệm đáng nhớ và sâu sắc nhất phải kể đến người bà kính yêu của mình.

                  Bà tôi tên vi, vi trong tường vi là tên một loài hoa rất đẹp, bà tôi đẹp như chính đóa hoa ấy, thuở còn trẻ bà là một thiếu nữ xinh đẹp, bây giờ khi về già , cô ấy trông hạnh phúc hơn. Bà tôi năm nay đã hơn 50 tuổi, là giáo viên đã về hưu, bà vẫn giữ tác phong của một nhà giáo, rất chuẩn mực, luôn nhẹ nhàng, cẩn thận, mọi việc đều ngăn nắp, gọn gàng. đến. Giọng bà nghe xúc động lắm, bà kể chuyện mà tôi chưa kể xong đã lăn ra ngủ, bà hát hay lắm, nhất là dân ca quan he, ngân nga. Hạnh phúc mỗi ngày của bà là được đi chợ, nấu những món ăn ngon cho gia đình, cuối tuần được thư giãn, được chơi với con cháu, bà nhớ từng món ăn, sở thích của mọi người, mỗi khi tôi ốm bà lại nấu. Cháo gà hạt giống và nước trái cây, nhưng khi cô ấy ốm tôi không biết làm gì cho cô ấy ngoài việc đọc những câu chuyện của cô ấy.

                  Tả cô ấy – Mẫu 2

                  “Bà ơi bà ơi cháu yêu bà lắm! Tóc bà bạc trắng như mây”, chợt nghe bài hát này tôi lại nhớ đến người bà thân thương, tuổi thơ đầy kỉ niệm. suy nghĩ về cô ấy.

                  Bà tôi năm nay đã hơn 60 tuổi, sức khỏe tốt, cơ thể còn rất dẻo dai, bà luôn lạc quan, yêu đời trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bà luôn sống vui vẻ, yêu thương con cháu. Bà ngoại dáng người mảnh khảnh, cao, không gầy lắm, dáng đi nhẹ nhàng, chậm rãi, vững chãi. Tóc bà đã bạc đi nhiều, chỉ còn sót lại vài sợi đen nhánh, tóc tuy đã phai màu nhưng vẫn còn dày, thường búi cao sau đầu, phía trước thường cắt ngắn với một cái bờm. Tổ chức tất cả các tóc của bạn. Mắt bà đã mờ đi nhiều, không còn trong và sáng nữa, không đeo kính không kim được, không đọc báo được, không nhìn được nhiều thứ ở xa, nhưng với tôi, đôi mắt của bà vẫn là của bà. , lúc nào cũng vậy, trìu mến, dịu dàng, đầy tình thương yêu con cháu. Từng vết chân chim, từng nếp nhăn, từng vết đồi mồi đều thể hiện sự chăm chỉ, tận tụy của bà với gia đình, bà chưa bao giờ than phiền tuổi già mà ngược lại, bà luôn tìm việc làm, thả lỏng chân tay, vận động cơ thể hết mức. như nó làm cơ thể của bạn. Mỗi ngày đều hạnh phúc.

                  <3

                  Tả bà của bạn

                  Mô tả bài viết – Ví dụ 1

                  Tôi lớn lên không chỉ bằng những lời dạy nghiêm khắc của cha mẹ mà còn bằng những lời dạy thú vị của thầy cô, cùng những lời ru ngọt ngào, những câu chuyện cổ tích giàu trí tưởng tượng, những âu yếm.

                  Tôi yêu bạn biết bao! Người bà ngoài sáu mươi vẫn ngày đêm chăm sóc con cháu. Ở độ tuổi đôi mươi, cô không còn trẻ trung như trong ảnh, giờ mập mạp như “quý bà”. Làn da mịn màng trắng trẻo giờ trở nên nhăn nheo. Mỗi khi anh cười, những nếp nhăn nhẹ nhàng được đẩy đi. Tôi thầm nghĩ, có lẽ đây là dấu vết của thời gian, dấu vết của bao hy sinh, gian khổ. Tóc bà gần giống như “bạch như mây” trong lời một bài hát nào đó tôi từng hát. Vào mùa đông, cô thường búi tóc cao và quàng khăn để giữ ấm. Cô ấy tràn đầy hạnh phúc. Mỗi khi nhai trầu, miệng tôi lại líu ríu. Vì ăn trầu thường xuyên nên răng bị ố đen. Bà bảo, hồi con gái nhuộm răng đen, bây giờ răng bà còn đen hơn. Tôi thích nhất những câu chuyện cổ tích mà cô ấy kể. Mỗi trưa hè nóng nực, mẹ quạt cho chúng em ngủ, kể cho chúng em nghe những câu chuyện cổ tích thần kỳ, trên đời có những cô gái dịu dàng bước ra từ trái cây, có những chàng dũng sĩ cung tên thạch sinh, có những ngày hội chia đôi. .Cây tre dài,…

                  Tôi biết cô ấy yêu chúng tôi rất nhiều. Đến bây giờ, lời ru ngọt ngào, trìu mến ấy vẫn còn vang vọng trong tâm trí tôi. Chúc cô mạnh khỏe, kể thêm nhiều câu chuyện hay, hát những lời ru ngọt ngào hơn.

                  Bài viết mô tả – Ví dụ 2

                  Ở nhà, người tôi yêu nhất là bà. Cô ấy là người gần gũi với tôi và đã chăm sóc tôi từ khi tôi được sinh ra. Mẹ dỗ con bằng lời ru êm ái.

                  Chị tôi năm nay đã già, tóc cũng đã điểm bạc vì bao năm vất vả. Người đàn ông lớn tuổi, khuôn mặt đẹp. Trán cao và nhăn nheo. Mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt của cô ấy, tôi tưởng tượng, là dấu hiệu của một ngày dài vất vả. Đôi mắt cô không còn sắc lạnh nữa mà dịu dàng khó tả. Ánh mắt đầy yêu thương, trìu mến.

                  Mặc dù lưng hơi cong nhưng cô ấy đi rất nhanh. Điều nổi bật nhất là đôi bàn tay khéo léo của cô. Đôi bàn tay chai sần và những ngón tay xương xẩu, nhưng cô ấy đã phải làm việc rất chăm chỉ. Cô ấy thích làm việc và hiếm khi nghỉ ngơi. Cô ấy thích nướng, nấu ăn và dọn dẹp các món ăn.

                  Suốt tuổi thơ tôi được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của bà. Cô ấy luôn yêu tôi và quan tâm đến tôi. Bà ru tôi ngủ bằng những bài hát ru êm dịu và những câu chuyện cổ tích ly kỳ. Cô ấy yêu tất cả mọi người, hay giúp đỡ người nghèo. Chúc các bạn học tập chăm chỉ và thành công. Cô ấy đã dạy tôi những điều tốt, đúng. Mẹ nhắc nhở tôi phải sống có đạo đức, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô, sống chan hòa với bạn bè. Bà thường dùng những câu chuyện đời thường để chỉ cho người khác và giáo dục tôi.

                  Trái tim nhân hậu của cô ấy làm tâm hồn tôi phong phú và cho tôi sức mạnh để tiếp tục. Mọi người trong gia đình tôi đều yêu quý cô ấy và làm theo những gì cô ấy muốn. Tôi thường theo mẹ khi quét nhà, nhặt rau, khi giúp mẹ xách nước. Tôi thầm mong bà đừng già.

                  Mô tả bài viết – Mô hình 3

                  Tuổi thơ tôi được nuôi dưỡng bằng những câu hát ru trời ơi cò trắng ngoài đồng, những bà tiên ngàn năm có bà tiên trong truyện cổ tích, và những bài học về cách đối nhân xử thế. Người bà thân yêu của tôi – người mà tôi yêu quý và kính trọng nhất trong gia đình.

                  Bà tôi là một người phụ nữ hiền hậu, một người phụ nữ nông dân chất phác và thật thà. Đôi bàn tay bà đầy những nếp nhăn và vết đồi mồi do sương gió thời gian. Ông nội nói rằng khi bà còn trẻ, đôi tay của bà không được thon thả và mịn màng như những người phụ nữ khác, nhưng những vết chai trên đầu ngón tay của bà là vết chai do làm việc và những vết sẹo trên tay. Nhưng anh thích đôi bàn tay ấy lắm, vì đó là đôi bàn tay lao động, điều đó chứng tỏ chị đã bỏ bao nhiêu công sức cho gia đình, chồng con.

                  Bà tôi đã già đi nhưng bà vẫn còn rất tươi trẻ. Có lẽ do cháu vẫn tập thể dục hàng ngày nên dù bố mẹ tôi đã nhiều lần dặn dò để cháu nội tập nhưng cháu vẫn đi lại bình thường và làm những việc lặt vặt trong nhà. Mái tóc của cô không còn dày và đen như xưa mà giờ đây, mái tóc của cô đã bạc trắng như cước và mỏng đi rất nhiều. Mỗi lần chải tóc cho bà, tôi rất buồn, vì mỗi lần bà rụng tóc, bà lại ít dành thời gian cho tôi hơn.

                  Bà như một kho tàng truyện cổ tích, ca dao. Khi tôi còn nhỏ, nằm trong vòng tay ấm áp của bà, trước khi đi ngủ, tôi thường đòi bà kể chuyện và hát ru cho tôi nghe. Những câu chuyện của cô không chỉ hay mà còn là những câu chuyện chứa đựng những bài học về làm người, chính những bài học đã dạy tôi trưởng thành như một con người. Giọng chị ngọt ngào, dịu dàng như giọng thơ Huế, chính giọng hát, lời ca của chị đã đưa tôi vào giấc mơ hình ảnh con cò trắng trên cánh đồng, một người nông dân bình dị. Gần đó, mỗi sáng đàn trâu ra đồng.

                  Cô ấy thích trồng cây, đặc biệt là rau. Dưới bàn tay của cô, mảnh vườn rau nhỏ nhà em đã biến thành một vườn rau xanh mát, đủ các loại rau, trong đó có nhiều loại rau mà em thích: rau thơm, rau muống, mồng tơi. Chị cho biết, thực phẩm ngoài chợ không đảm bảo, nhất là rau, nên trồng rau không chỉ giết thời gian mà còn có rau sạch ăn tại nhà. Không chỉ vậy, khi rau tươi tốt, bà hái mang đi phân phát cho từng người hàng xóm. Món quà này tuy vô giá trị nhưng nó chứa đựng sự quan tâm và chân thành của cô ấy.

                  Điều tôi thích nhất là mỗi dịp Tết Nguyên đán, cô ấy và ông nội chuẩn bị lá mùa đông để quấn chuông. Bánh ngọt của Fangyuan từ nhân bánh đến cách chế biến đều do cô ấy làm cẩn thận, rất ngon và dẻo. Năm nào ngồi cùng bà trông nồi bánh chưng, bà cũng kể cho tôi nghe chuyện Tết Nguyên Đán, chuyện bánh chưng bánh dày, chuyện cây nêu, chuyện pháo đỏ, chuyện chợ Tết năm ấy. làm cho tôi rất phấn khích. Đặc biệt, cô là người bà rất mực yêu thương con cháu.

                  Mỗi khi tôi ốm, mẹ luôn ở bên chăm sóc, khuyên tôi uống thuốc, nấu cháo cho tôi ăn. Cô ấy yêu thương và chăm sóc như “người mẹ” thứ hai của tôi. Khi tôi ở nhà, cô ấy luôn giục tôi làm bài tập và nhờ cô ấy làm hộ. Mỗi lần bố mẹ xin cho tôi làm, bà cười bảo: “Bà già này còn sức khỏe, để cho bà học hành đi, để mấy chuyện lặt vặt này cho bà, nghe xong buồn cả đời”. Nghe lời cô, tôi tự nhủ lòng phải cố gắng học tập, đạt nhiều thành tích cao để cô vui lòng, không nên đặt hy vọng vào sự biết ơn, yêu thương của cô dành cho tôi.

                  Con yêu bà nhiều lắm! Cô ấy là động lực để tôi học tập chăm chỉ. Tôi hy vọng bà có thể sống đến trăm tuổi và đoàn tụ hạnh phúc với con cháu của mình.

                  Mô tả bài viết – Mô hình 4

                  Tôi sống trong một gia đình yêu thương và hòa thuận. Trong cả gia đình, người được yêu quý nhất là bà. Đối với tôi, cô ấy là cơn mưa mùa hè đã nuôi dưỡng tuổi thơ của tôi.

                  Bà đã ngoài bảy mươi, người xưa cho rằng đây là tuổi “xưa nay hiếm”. Cô ấy đã già, nhưng vẫn rất nhanh nhẹn và mạnh mẽ. Khuôn mặt thanh tú đã hằn những nếp nhăn của năm tháng, lo âu và vất vả. Cô ấy trông giống như một cây hạnh mỏng, mảnh mai nhưng mạnh mẽ và ổn định. Tóc bà sớm bạc trắng, đôi mắt nheo lại nhưng vẫn sáng ngời nhân từ. Bàn tay bà mảnh khảnh, nổi gân guốc nhưng vẫn nhanh nhẹn, làm được mọi việc nhà. Mẹ thường kể mẹ khổ lắm, ngày xưa con cái quán xuyến việc nhà, gửi chồng đi đánh trận, bây giờ một mình mẹ gánh vác việc nhà, bắt con cái làm lụng vất vả. , và sau đó cô ấy chăm sóc việc nhà. Các cháu đã chín muồi. Bao nhiêu gánh nặng gia đình một mình chị gồng gánh. Ở nhà, mẹ luôn là trung tâm hòa giải, mẹ thường nói: “Lớn thì hóa nhỏ, nhỏ thì chẳng sao cả, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi!”. Tôi yêu bạn và yêu bạn cùng một lúc. Nhiều lúc tôi chỉ muốn được nằm vào lòng bà và nói: “Bà ơi, cháu yêu bà lắm!” Bà già rồi nhưng sáng đi làm còn vất vả, bà luôn chê bọn trẻ con học nhiều mà buồn ngủ. , bài tập nhỏ nhưng bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động xã hội, đảm việc nhà nhiều, tham gia hội phụ nữ phường, họp hòa giải, họp từ thiện, ai cũng quý bà lắm, có chuyện gì vậy? Tôi hay đến hỏi thăm và nghe bà phân tích, bà tôi không giỏi chữ nhưng ăn nói có lý nên dễ thuyết phục mọi người. Bước đầu vượt qua được, tôi thực sự tự hào về bà của mình. Cô sống một cuộc sống đơn giản và khiêm tốn. Bữa ăn của gia đình tôi thoải mái trong tay cô ấy. Cô ấy đủ thông minh để làm hài lòng cả gia đình với những món ăn thông thường. Nhưng ngon và sạch. Ở nhà có máy giặt nhưng chị vẫn khuyến khích mọi người giặt tay rồi cho vào máy giặt, theo chị là giặt sạch hơn.

                  Kỷ niệm sâu sắc nhất là khi tôi bị sốt. Bị sốt, tôi phải vào bệnh viện cả tuần. Bà luôn ở bên cạnh tôi, mỗi khi tôi thức dậy, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của bà, những cử chỉ dịu dàng, yêu thương của bà, những lời động viên, an ủi của bà dường như có sức mạnh hơn cả liều thuốc. Tôi dần khỏe lại, mấy hôm nay thấy má hóp lại, tóc cũng bạc hơn. Tôi vô cùng xúc động, nắm tay cô ấy không nói nên lời.

                  Tôi có rất nhiều “mẹ” luôn ở bên tôi trong ngôi nhà này, ngôi trường này. Em tự nhủ lòng không được phụ lòng các “mẹ”, chăm chỉ học tập và làm đẹp lòng các mẹ. Tôi yêu cô ấy rất nhiều và rất biết ơn cô ấy. Cô ấy sẽ luôn là người yêu thích của tôi. Kính chúc bà mạnh khỏe, trường thọ cùng con cháu. Bà ơi, bà bình thường mà vĩ đại quá!

                  Mô tả bài viết – Ví dụ 5

                  Trên đời này ai chẳng có bà. Tôi cũng vậy, ngoài tình yêu thương mà bố mẹ dành cho, tôi còn được sống trong tình yêu thương trìu mến của bà. Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải chuyển đi và không thể ở bên cạnh cô ấy, nhưng hình ảnh của cô ấy luôn ở trong trái tim tôi.

                  Bà năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bà bạc trắng như một bà tiên trong truyện cổ tích. Lưng của cô ấy bị cong rất tệ. Da nhăn nheo nhiều vết đồi mồi. Cô đã hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình, làm việc cật lực, chiến đấu, thức khuya, dậy sớm để chăm sóc mẹ và các dì. Đôi mắt của cô không còn tinh anh như xưa nhưng vẫn trìu mến, nhân hậu. Đôi bàn tay chai sạn vì cả đời làm lụng nuôi con ăn học. Thuở nhỏ, tôi được sống trong vòng tay yêu thương vô bờ bến của bà. Tôi có thể ngủ yên mỗi đêm vì những câu chuyện cổ tích mà cô ấy kể.

                  Sáng sớm, mẹ bảo tôi đi học. Tiếng điện thoại: “Em ơi, dậy đi học rồi” luôn đánh thức tôi dậy sau một giấc ngủ dài. Cô ấy nắm tay tôi và đưa tôi đến trường. Cô ấy đã không rời đi một cách an toàn cho đến khi cổng trường đóng lại. Buổi chiều, cô ấy đưa tôi về nhà với dáng đi lặng lẽ như cũ. Mỗi khi ở bên cô ấy, tôi cảm thấy rất ấm áp.

                  Một lần tôi ngã, tôi nằm rất lâu. Cô vội vàng cưới một đứa trẻ, nói: “Con vội vàng, vấp ngã cũng biết đứng dậy. Cháu nội của mẹ cũng vậy sao? Nếu con có thể vội vàng như một đứa trẻ, mẹ sẽ rất hạnh phúc.” Sau khi nghe những lời của cô ấy, tôi ngừng khóc và tự mình đứng dậy. Bà nội cười: “Bà thật tốt bụng, lại đây, chúng ta cùng quét đất đi.”

                  Đi học về muộn buồn ngủ quá, ngủ gục luôn trên bàn. Khi tôi thức dậy vào sáng hôm sau, tôi thấy mình đang nằm trên giường dưới chăn. Trên bàn làm việc không biết lúc nào đã tắt đèn, sách vở được xếp ngay ngắn. Cô bế tôi lên giường và sắp xếp sách của tôi. Cô ấy luôn quán xuyến việc nhà. Mẹ không muốn mẹ làm, sợ mẹ mệt, nhưng mẹ không nghe. Tôi ước mình lớn nhanh biết bao để đỡ đần bà nhưng đôi khi, tôi ước thời gian trôi thật chậm để tôi luôn được ở trong vòng tay yêu thương của bà. Cô ấy rất hài hước và thường kể những câu chuyện vui cho gia đình. Cô cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ hàng xóm nên ai cũng quý mến. Cô ấy yêu tôi nhưng không nuông chiều. Một lần, tôi đã không nghe lời cô ấy. Cô ấy đã không nói một lời nào với tôi cả tuần. Tuần sau, cô ấy gọi tôi vào phòng và giải thích cho tôi điều gì là tốt và đúng. Tôi hối hận và xấu hổ vì đã làm cô ấy buồn. Kể từ đó, tôi đã thề với lòng mình sẽ không bao giờ giúp đỡ tình cảm của cô ấy nữa. Cô ấy thích chăm sóc cây cảnh, và vào buổi sáng, cô ấy dậy sớm để tưới cây ngoài hiên. Không chăm chút cho em những nụ, những nụ hoa, luôn hân hoan khoe sắc. Trong thời gian rảnh rỗi, cô ấy sẽ ngồi và xem những cái cây đang phát triển. Khi tôi đi ngủ vào ban đêm, cô ấy thường kể cho tôi nghe những câu chuyện. Nghe chị kể chuyện, tôi như hóa thân vào nhân vật, lúc là cô gái dịu dàng, lúc lại là bà tiên tốt bụng.

                  Mẹ mua cho tôi rất nhiều sách, giúp tôi mở mang kiến ​​thức. Hà Nội bây giờ lạnh, lại đi xa, tôi luôn lo lắng không biết cô ấy đã mặc đủ ấm và ngủ ngon chưa. Tôi muốn cô ấy ở bên tôi mãi mãi. Bà ơi, cháu yêu bà nhất trên đời này. Cô ấy là bà tốt nhất bao giờ hết.

                  Mô tả bài viết – Mẫu 6

                  Trong tuổi thơ của mỗi người, trong tâm trí luôn có hình bóng của một người quan trọng, người đã nuôi dưỡng tâm hồn ta bằng những lời ru, những câu chuyện cổ tích. Đó là người bà đáng kính.

                  Chị tôi năm nay đã ngoài bảy mươi, tuổi không còn trẻ khỏe nữa mà là tuổi trăng khuya. Cô có mái tóc dài bạc trắng và trông dịu dàng như một nàng tiên bước ra từ truyện cổ tích. Trên mắt cô ấy có những nếp nhăn già nua, khiến cho sự dịu dàng và nhân hậu trong đôi mắt cô ấy ấm áp hơn và tràn đầy yêu thương. Đôi mắt ấy luôn tiếp thêm động lực cho tôi và cho tôi thêm vững tin vào cuộc sống. Mỗi khi cười, nếp nhăn trên mặt tôi hiện rõ. Khuôn mặt của cô ấy dịu dàng và nhân hậu, đôi khi được tô điểm bằng những hoa văn đồi mồi. Đôi bàn tay bà đầy những nếp nhăn và vết đồi mồi do sương gió thời gian. Có thể đôi bàn tay ấy là thành quả lao động vất vả của bà cho gia đình, chăm sóc con cháu. Bà nội tuy đã già nhưng thân hình vẫn rất nhanh nhẹn, cơ thể còn rất khỏe mạnh, làm việc nhà vẫn rất đảm đang, khéo léo.

                  Giọng bà dịu dàng, nhẹ nhàng. Mỗi khi cô hát ru hay kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, tôi như được đưa vào một thế giới thần tiên qua giọng hát của cô, cứ thế mà nghe cô kể hoài không chán. Mỗi đêm, cô ấy sẽ kể cho tôi nghe rất nhiều câu chuyện. Mẹ nhắc nhở tôi phải sống có đạo đức, kính trên nhường dưới, vâng lời thầy cô, sống chan hòa với bạn bè. Cô thường dùng những câu chuyện đời thường thể hiện lòng nhân ái để giáo dục các em. Nhờ câu chuyện của cô ấy mà tôi cảm thấy nhẹ nhõm và thanh thản hơn. Khi tôi còn nhỏ, bà tôi đã chăm sóc tôi, nuôi nấng tôi và dạy dỗ tôi bằng mọi cách có thể. Khi tôi lớn lên, bố mẹ đi làm ăn xa, chị ở với hai chị gái và phụ giúp mọi việc nhà.

                  Bà tôi có sở thích trồng rau và cây cảnh trong nhà. Chỉ có một khu vườn nhỏ, và cô ấy đã trồng rất nhiều loại cây trong đó. Có rất nhiều tình yêu trong những cái cây cô ấy trồng vì cô ấy chăm sóc chúng rất tốt. Bà không ngừng chân tay, mỗi khi rảnh rỗi lại ngồi đan sọt. Nhờ bàn tay của cô ấy mà cửa nhà tôi lúc nào cũng sạch sẽ, ngăn nắp.

                  Tôi rất hạnh phúc khi sống với cô ấy. Em xin hứa sẽ chăm ngoan học giỏi để không phụ tâm nguyện cuối cùng của người bà đáng kính.

                  Bài viết mô tả – Mẫu 7

                  Tôi lớn lên trong lời ru ngọt ngào của mẹ, sự dạy dỗ nghiêm khắc của cha và những câu chuyện cổ tích của bà ngoại. Và trong tất cả gia đình tôi, mẹ là người tôi yêu quý và kính trọng nhất – người đã mở cánh cổng thần tiên và đưa tôi vào một xứ sở thần tiên xinh đẹp.

                  Chị tôi năm nay đã ngoài bảy mươi, trời đã xế chiều. Cô ấy có làn da hồng hào và khuôn mặt dịu dàng và nhân hậu. Cô ấy có mái tóc trắng tinh rất ngắn. Ông nội nói khi cô còn nhỏ, tóc cô dày và dài, giống như thác nước. Trông cô dịu dàng như một nàng tiên bước ra từ truyện cổ tích. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy có những đốm đồi mồi nhỏ, cô ấy nói rằng mọi người sống lâu hơn.

                  Đôi mắt của cô đã sớm bị bao phủ bởi một lớp sương mù năm tháng, nhưng khi cô đeo kính vào, cô có thể nhìn thấy rõ ràng. Trong đôi mắt ấy chan chứa tình thương yêu con cháu, biết cười biết nói, biết an ủi, sẻ chia khi buồn, cùng cổ vũ khi vui. Giọng bà tôi nhỏ nhẹ, dịu dàng. Mỗi lần mẹ hát ru hay kể chuyện cổ tích cho tôi nghe, tôi như lạc vào một thế giới thần tiên.

                  Từ nhỏ đến giờ tôi chưa từng thấy bà giận dữ mắng mỏ hay cãi cọ với ai bao giờ. Bà tôi rất hiền nhưng cũng rất nghiêm khắc, mỗi khi tôi mắc lỗi, bà đều nhẹ nhàng chỉ ra lỗi sai của tôi và yêu cầu tôi sửa sai thay vì mắng mỏ. Gọn gàng và sạch sẽ là một trong những điểm mạnh của cô ấy, cô ấy luôn nhắc tôi phải để phòng ngăn nắp, khi mất thứ gì cũng không mất nhiều thời gian và công sức để tìm lại.

                  Sở thích của bà nội là trồng hoa và đi chùa đọc kinh. Bà cho biết, Đức Phật luôn dạy con người làm lành lánh dữ nên chiều nào bà cũng lên chùa cùng các già làng đeo tràng hạt, mặc áo dài nâu. Nhờ bàn tay khéo léo của ngoại mà ngôi nhà nhỏ của em lúc nào cũng tràn ngập hương thơm nắng vàng, điểm xuyết những bông hoa đủ sắc màu: hoa nhài trắng muốt như bông tuyết, khi đông về, những đóa hồng nhung kiêu sa khoe sắc dưới tà váy nắng.

                  <3 Cô ấy ôm tôi như thế. Bà tôi là một cố vấn thực sự, và mọi người trong khu phố sẽ tìm đến bà để chia sẻ những vấn đề của họ với nhau để giải quyết vấn đề của họ. Có lẽ vì cô ấy là người ngoài cuộc, cô ấy nhìn thấy rõ ràng mà người trong cuộc không bao giờ nhìn thấy. Mỗi khi ai buồn hay ốm đau, bà luôn đến thăm hỏi, động viên, quà cáp không nhiều, một cân cam hay chục quả trứng nhưng ai cũng hiểu đó là tấm chân tình của bà dành cho họ.

                  Tôi đã làm bà buồn một lần, chỉ một lần duy nhất, đó là khi tôi làm vỡ chiếc bình mà ông yêu thích, mặc dù tôi đã thành thật nhận lỗi và bà không trách tôi, nhưng tôi có thể cảm nhận được nỗi buồn của bà. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ luôn cố gắng ngoan ngoãn hơn để bù đắp lại lỗi lầm ngày ấy.

                  Tôi thương bà lắm, chỉ mong bà mạnh khỏe, ở bên con cháu tôi thật lâu, để tôi lại được nằm trong vòng tay bà mà nghe bà kể chuyện dân gian từ xa. . cũ.

                  Bài văn miêu tả – Mẫu 8

                  Tôi sinh ra trong vòng tay yêu thương của cha mẹ, dưới sự chăm sóc yêu thương của ông bà. Tôi rất yêu gia đình mình nhưng có lẽ người tôi yêu nhất chính là bà ngoại.

                  Chị tôi năm nay đã hơn 60 tuổi. Trời đã gần tối nhưng dáng cô vẫn cao thẳng, bước đi vẫn rất nhanh nhẹn. Mái tóc dài óng mượt của cô hơi bạc được cô búi gọn gàng thành một búi màu nâu nhạt. Một gương mặt nhân hậu với làn da màu mật ong hiện ra. Mắt bà không còn trong như trước, mỗi khi đọc sách bà phải đeo kính để nhìn rõ. Nhưng trong đó vẫn chứa đựng tình thương con cháu sâu sắc. Vài vết chân chim dưới mắt. Mỗi lần ngả vào lòng bà ngước nhìn đôi mắt ấy, tôi lại xót xa nhận ra rằng bà đã già đi. Cô là một người dịu dàng, luôn nở nụ cười dịu dàng trên môi. Nhưng bạn luôn làm cô ấy buồn, và nụ cười của cô ấy đôi khi mang lại một chút bất an. Lần nào mẹ cũng không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ tôi đừng lặp lại sai lầm đó nữa, nhưng tôi vẫn thấy trong đôi mắt đã nhòa đi của mẹ một thoáng buồn và thất vọng. Tôi chỉ có thể tự nhủ rằng mình sẽ không làm cô ấy buồn như vậy nữa.

                  Bà đã hy sinh vì con cháu, bao nhiêu năm vất vả nuôi nấng các con khi ông mất sớm. Đôi bàn tay xương xẩu cũng có nhiều nếp nhăn. Các đốm đồi mồi cũng xuất hiện trên da. Vậy mà đến cuối đời, cô vẫn không nghĩ cho mình. Một số goodies cho bạn quá. Mỗi lần về chơi, ngoại lại mua cho em đồ ăn ngon, đồ chơi bằng số tiền ít ỏi mà em dành dụm được từ việc nuôi gà và trồng rau. Mỗi buổi tối, với làn gió hiu hiu hiu hiu, tôi thường ngồi ngoài sân với bà, nằm trong vòng tay ấm áp của bà, nghe giọng bà dịu dàng ấm áp kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích. Bà đưa em vào giấc ngủ trong một giấc mơ đẹp, em bước vào thế giới cổ tích với chàng tiên sinh dũng cảm xuống hang cứu công chúa, và cô bé chăm chỉ ngoan ngoãn, nhân hậu chiến thắng cái ác,… từ câu chuyện ấy trở đi , cô đã dạy tôi Cách cư xử, bài học ý nghĩa này.

                  Xem thêm: Văn mẫu lớp 7: Biểu cảm về cây dừa (Dàn ý 12 mẫu) Những bài văn hay lớp 7

                  Tôi yêu bà tôi rất nhiều. Câu chuyện của bà đã dạy tôi rất nhiều điều và dạy tôi trở nên tốt hơn mỗi ngày.

                  Bài viết mô tả – Mẫu 9

                  Ở nhà, ngoài bố mẹ ra thì mẹ là người em yêu quý nhất. Tình yêu thương của bà luôn dành cho con cháu nhưng bà sẽ luôn yêu cháu hơn tất cả – cô cháu gái bé nhỏ của bà.

                  Chị tôi năm nay đã hơn tám mươi tuổi. Cô nhỏ nhắn, không còn bước đi nhanh nhẹn như xưa mà giờ đây chiếc gậy luôn dìu dắt cô từng bước chậm rãi, vững chãi. Lưng hơi cong, có lẽ vì gánh nặng cả đời đè lên người. Đôi mắt cô không còn trong veo như trước nhưng ánh mắt cô vẫn thật dịu dàng và trìu mến. Những vết đồi mồi xuất hiện trên khuôn mặt cô và những nếp nhăn tích tụ theo thời gian. Tôi đâu biết rằng nhiều khi tôi mải chơi không nghe bà kể lể, để bà lo lắng nghĩ về tôi, tôi lại hằn thêm một nếp nhăn trên khuôn mặt nhân hậu đó. Tôi thích mái tóc trắng của bà nhất. Sao tóc chị lúc nào cũng mượt mà, gọn gàng, thoang thoảng hương hoa bưởi, hoa keo. Giọng cô trầm ấm, thường nói chậm rãi, lịch sự khiến người đối thoại cảm thấy thoải mái. Đôi khi tôi hờn dỗi, cô ấy nhẹ nhàng chạm vào tôi, khi tôi làm sai điều gì đó, giọng cô ấy trở nên nghiêm túc hơn, nhưng thật khó để che giấu nỗi buồn trong mắt cô ấy. Bà tôi vẫn có thói quen ăn trầu, bà nói rằng nó có thể làm cho răng của bà chắc khỏe hơn. Không chỉ vậy, mỗi sáng bà thường dậy trước một chút để cả nhà pha trà. Điều này dường như đã trở thành cách sống của cô.

                  Cùng gia đình, bà luôn cố gắng vun đắp cho cuộc sống của các con, cháu. Bà thường giúp bố mẹ tôi một số công việc nhà để tôi có nhiều thời gian hơn cho việc học. Bà tôi mặc đồ nâu giản dị, chân chất và thường ăn mặc gọn gàng. Tính cần cù, chịu thương, chịu khó đã giúp bà có thời gian chăm sóc, vun vén cho khu vườn của gia đình dù tuổi đã cao. Vì bố mẹ tôi thường xuyên đi làm xa nên cô ấy luôn ở bên tôi. Cô ấy tỉ mỉ, sắc sảo trong việc trau chuốt cách nói và cách cư xử của tôi, đồng thời giúp tôi trưởng thành hơn từ những lời nhắc nhở của cô ấy. Mỗi tối trước khi đi ngủ, tôi không thể đợi cô ấy kể cho tôi nghe một câu chuyện. Bà tôi là một kho tàng kiến ​​thức về truyện cổ tích hay ca dao, giọng nói truyền cảm của bà như có ma lực đưa tôi lạc vào thế giới thần tiên. Nằm bên cạnh, đôi bàn tay xương xẩu của bà thỉnh thoảng vuốt mái tóc lưa thưa của tôi. Một trưa hè oi bức, mẹ khẽ đung đưa chiếc quạt tre cho tôi chìm vào giấc ngủ bình yên. Tôi không hiểu tại sao tình yêu thường được thể hiện một cách đơn giản như vậy.

                  Ở xóm giềng, bà luôn được chào đón nồng nhiệt, trong quan hệ xã hội bà luôn được kính trọng. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy đánh nhau với ai, và cô ấy nói rằng cô ấy sẽ yên bình hơn theo cách đó. Sự bướng bỉnh của tôi đã biến mất nhờ những lời động viên và lối sống của cô ấy.

                  Tôi luôn yêu quý và tôn trọng cô ấy. Em thầm hứa sẽ chăm chỉ học hành, nghe lời mẹ để mẹ vui, tự hào về em.

                  Hãy kể về người bà thân yêu của em

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 1

                  Gia đình tôi có nhiều thành viên, bao gồm ông, bà, bố, mẹ, anh, chị và tôi. Tất cả mọi người tôi đều yêu quý và trân trọng nhưng có lẽ người tôi yêu quý và kính trọng nhất chính là bà ngoại.

                  Bà nội ngày càng già, năm nay bà đã ngoài 80 tuổi. Cô ấy có dáng người nhỏ nhắn, năm tháng trôi qua, lưng cô ấy dần trùng xuống. Da cô nhăn nheo và nổi rõ những đường gân xanh, rám nắng vì nắng. Bàn tay bà sần sùi, chai sạn vì cả đời tần tảo nuôi con khôn lớn. Tóc cô vẫn bóng mượt, chỉ có màu trắng như băng. Cô ấy có khuôn mặt dịu dàng và tốt bụng với làn da nhăn nheo. Cô ấy luôn mỉm cười khi thấy tôi làm tốt. Răng bà đen như hạch vì nhai trầu. Những chiếc răng đó không còn nguyên vẹn mà bị mất vài chiếc răng. Giọng cô ấm áp. Đôi mắt cô không còn tinh anh như trước mà mờ đi. Khi cô ấy muốn tìm thứ gì đó, cô ấy phải đeo kính.

                  Tuy tuổi cao sức yếu nhưng bà không bao giờ nhờ vả ai, việc gì cũng một mình lo sợ gây phiền phức cho người khác. Cô ấy luôn dạy tôi những điều tốt đẹp. Tôi nhớ có lần một người ăn xin đến xin ăn, và bà là người duy nhất trong gia đình cho hết. Khi mọi người gặp khó khăn, tôi có thể giúp họ bằng mọi cách có thể, cô ấy nói. Cô ấy có cảm giác kho báu, nếu tôi có bất kỳ câu hỏi nào, cô ấy sẽ trả lời từng câu hỏi một. Cô ấy thường đọc thơ cho tôi nghe. Buổi tối, tôi được bà ôm vào lòng, được nghe bà kể chuyện cổ tích được bà cho vào giấc ngủ. Vào ngày sinh nhật của em gái tôi, cô ấy cũng đã may cho tôi một con búp bê nhỏ dễ thương, mà tôi rất thích.

                  Tôi yêu bà tôi rất nhiều. Tôi hy vọng cô ấy sống đến hơn một trăm tuổi.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 2

                  Cuộc sống luôn ẩn chứa những điều mà chúng ta không thể biết trước và không ngờ tới. Cuộc sống là một công việc rất lộn xộn có thể khiến chúng ta cảm thấy mệt mỏi và căng thẳng. Chính những lúc như thế này, chúng ta cần một nơi bình yên để trở về. Nơi đó là nhà. Và với tôi, đó là người bà kính yêu của tôi…

                  Cuộc sống của cô dường như là một cuộc sống khó khăn. Hơn bảy mươi mùa xuân đã trôi qua, là ngần ấy năm bà dành trọn tình yêu thương cho con cháu. Mẹ kể, ngày xưa mẹ cũng là một thiếu nữ mười tám, đôi mươi xinh đẹp, thuở ấy như đóa hoa nở rộ. Nhưng thời gian đã lấy đi tất cả những điều đó. Thôi nào, lưng cô cong. Mưa, nắng, gió, những bon chen, lo toan của cuộc đời đều được soi rõ qua gương tóc của mẹ – mái tóc trắng như cước. Da cô ấy nhăn nheo và khi cô ấy cười, những nếp nhăn đó dường như hằn sâu hơn…

                  Mặc dù đã lớn tuổi nhưng cô ấy rất sâu sắc. Cuộc sống tuy vất vả nhưng cũng cho cô trải nghiệm. Cô ấy cũng đọc rất nhiều, vì vậy cô ấy giống như một kho kiến ​​thức không bao giờ cạn. Khi tôi còn nhỏ, cô ấy chăm sóc tôi vì bố mẹ tôi không đi làm. Lúc đó tôi thấy có gì đó mới lạ, và tôi hỏi cô ấy: “Tại sao trời mưa”, “Tại sao cá bơi trong nước”… Tôi không nhớ rõ những câu hỏi đó, nhưng tôi nhớ cô ấy đã kiên nhẫn giải thích mọi thứ cho tôi. tôi nói…

                  Từ nhỏ tôi đã sống trong những câu chuyện cổ tích của bà. Cô kể cho tôi nghe những câu chuyện về những cô gái xinh đẹp, những câu chuyện về những chàng trai dũng cảm… Sau mỗi câu chuyện, tôi dường như hiểu rõ hơn về thế giới, đồng thời qua những câu chuyện, cô cũng dạy tôi cách làm người. một con người Lý trí con người…

                  Khi tôi lớn hơn một chút, khi tôi có những hoài bão, dự định của riêng mình, mẹ nói với tôi: Điều kiện của ông bà, cha mẹ và con cái thế hệ trước không được như bây giờ, con hãy sống sao cho tử tế. con người, hãy yêu nhiều hơn và sống nhiều hơn. Một chút công dụng… Lời nói của cô thấm thía quá!

                  <3 Mình nghĩ mình là em út nên ở bên! Cha mẹ vất vả, đôi khi, cô ấy cũng làm việc nhà, dọn dẹp… Tôi và bố mẹ tôi rất yêu cô ấy… Trên cuộc đời này, không một phút giây nào có thể khiến cô ấy thanh thản…

                  Bà ơi! Đời người ai cũng có hạn. Nếu có ước mơ, tôi mong cô ấy có thể sống thật lâu với tôi, để tôi được ở bên xứ sở thần tiên mãi mãi, và sống với những điều bình dị mà ý nghĩa…

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 3

                  Đối với tôi, tình bà là không thể thiếu. Bà ngoại chỉ là một danh hiệu dễ nghe nhưng đã rất gần gũi với tôi từ khi tôi còn là một đứa trẻ mới biết đi.

                  Hình ảnh bà luôn in đậm trong tâm trí em. Người phụ nữ tốt bụng và dịu dàng Chị tôi năm nay đã ngoài sáu mươi. Cô ấy nhỏ nhắn và gầy gò, với nhiều sợi bạc trên tóc. Lưng hơi cong nhưng bước chân vẫn thoăn thoắt. Đôi mắt bà nội không còn sắc lạnh nhưng là ánh mắt hiền từ đầy yêu thương. Có rất nhiều nếp nhăn trên khuôn mặt của cô ấy. Từng nếp nhăn trên trán như tượng trưng cho những vất vả, mất mát mà cô phải trải qua. Mỗi khi cô ấy cười, những nếp nhăn đó đều rõ ràng hơn.

                  Khi tôi còn nhỏ, tôi sống trong vòng tay yêu thương của bà ngoại. Cô ấy luôn yêu tôi, quan tâm đến tôi, yêu tôi. Lời ru êm dịu của mẹ ru tôi vào giấc ngủ say. Bằng giọng ấm áp, cô kể câu chuyện rất cảm động về những lần cô đưa em lạc vào xứ sở thần tiên của những bà tiên và cô hiền. Dù tuổi cao nhưng bà vẫn thường phụ giúp việc nhà. Bố mẹ tôi thường cấm cản không cho cô ấy làm những công việc nhỏ nhất.

                  Tuy nhiên, bà nội thường dậy sớm quét sân, lau nhà, thỉnh thoảng nhặt rau về nấu ăn. “Làm được thì cho em chơi”, cô nói. Tôi hạnh phúc khi được sống với bà ngoại. Cháu sẽ ghi nhớ lời dặn của bà, chăm chỉ học tập, ngoan ngoãn, xứng đáng là cháu của bà.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 4

                  Cả tuổi thơ tôi sống gần bà ngoại. Được bà cố nuông chiều, tôi yêu bà hơn bất cứ ai.

                  Bà năm nay đã ngoài bảy mươi. cao và to. Dù lưng hơi cong nhưng cô vẫn đi lại bình thường. Tóc bà tôi rụng rất nhiều, bạc nhiều hơn đen. Bà hay ăn trầu nên môi lúc nào cũng đỏ. Đôi mắt của cô ấy không sáng lắm, nhưng sau khi đeo kính, cô ấy có thể vá những chiếc áo rách mà cô ấy đã chơi với bạn bè. Hai bàn tay bà nổi đầy gân guốc, da nhăn nheo và nổi đầy những hột đồi mồi nhỏ li ti màu đen.

                  Tôi không thấy bà ngồi nhàn rỗi cả ngày. Hầu hết thời gian, cô ấy giúp mẹ làm việc nhà và làm cỏ nên khu vườn luôn sạch sẽ.

                  Mỗi lần em làm sai điều gì bị bố mẹ mắng, chị luôn cười nói:

                  – Trẻ con, cái này mới.

                  <3 Cô ấy vuốt ve tôi và khuyên tôi nên ngoan ngoãn. Lúc đó tôi cảm thấy hạnh phúc dưới sự che chở của bà ngoại. Thường vào ban đêm, tôi thường nằm bên bà và lắng nghe những câu chuyện. Giọng chị chậm rãi, nhẹ nhàng như một bà tiên trong truyện cổ tích, thoang thoảng mùi trầu làm tôi thấy ấm lòng và nhớ chị mỗi khi nghe mùi hương ấy.

                  Mong bà mãi mãi ở bên con, còn gì hạnh phúc hơn thế?

                  Tả bà ngoại – Mẫu 5

                  Tôi lớn lên trong lời ru êm dịu của ngoại. Cô ấy là nàng tiên trong đời tôi.

                  Mọi người đều nói cô ấy xinh đẹp. Dù năm nay bà đã gần 80 tuổi nhưng động tác của bà vẫn rất nhanh nhẹn. Mái tóc hoa râm nhuộm những tháng năm nhọc nhằn. Khuôn mặt cô đầy những nếp nhăn và những vết sẹo rỗ do thủy đậu khiến da cô sần sùi. Vầng trán cao, trên lông mày điểm vài sợi bạc trắng. Đôi mắt cô không còn sắc lạnh như xưa nhưng luôn khiến người đối diện cảm thấy dịu dàng, ấm áp. Răng bà đen bóng vì nhuộm và cũng vì ăn trầu. Vì thế cho đến bây giờ, hàm răng của cô vẫn rất khỏe mạnh, chưa một chiếc nào bị rụng. Lưng bà hơi cong nhưng bà đi rất nhanh. Đôi bàn tay ngập trong lũ gầy hơn, chai sần hơn mà sao đẹp quá, đẹp lạ lùng. Đôi bàn tay ấy suốt đời không bao giờ ngơi nghỉ. “Cô ấy không chịu được việc ngồi một chỗ,” cô nói.

                  Hồi xưa bà có “thuê” tôi nhổ tóc bạc cho bà. Bạn sẽ nhận được một trăm lá chắn cho mỗi dòng. Tôi ngây thơ muốn kiếm thật nhiều tóc bạc để có tiền mua kẹo. Và giờ đây, khi những sợi tóc bạc trên đầu mẹ ngày càng nhiều, tôi chỉ mong sao mẹ mãi mãi không già đi, mãi mãi vui khỏe bên con cháu.

                  Mỗi buổi trưa mùa hè, Chử Hạ và Chử Hạ ngồi ở quầy hàng. Bà dịu dàng vuốt tóc tôi và hát cho tôi nghe những bài hát ngọt ngào. Những lời ru nhẹ nhàng, êm dịu ấy tạo nên một giấc ngủ trưa ngon lành trong một ngày nắng nóng. Cứ thế, tôi lớn lên trong tình yêu thương vô hạn của ngoại.

                  Bà nội cũng là người đã bảo vệ tôi khi tôi bị bố đánh đòn. Dù tôi mắc lỗi nặng đến đâu, mẹ cũng luôn động viên, nhắc nhở nhẹ nhàng. Những lời dạy của bà tôi luôn ghi nhớ trong tim, và tôi không bao giờ được phạm sai lầm nữa.

                  Bà tôi luôn được mọi người yêu quý vì bà tốt bụng và hay giúp đỡ mọi người. Trái tim nhân hậu của cô ấy đã làm giàu trái tim tôi và cho tôi sức mạnh để bước tiếp. Mọi người trong gia đình tôi đều yêu quý cô ấy và làm theo những gì cô ấy muốn. Tôi thường đi theo giúp bà quét nhà, nhặt rau, gánh nước.

                  Tôi yêu cô ấy, yêu cử chỉ của cô ấy, yêu lời nói của cô ấy, yêu nụ cười và ánh mắt dịu dàng của cô ấy. Tôi chỉ muốn thời gian ngừng trôi để cô ấy không già đi.

                  Tả bà ngoại – Mẫu 6

                  Gia đình tôi có rất nhiều thành viên, ai cũng là người tôi yêu quý, nhưng có lẽ người tôi yêu quý nhất là bà ngoại

                  Bà tôi cũng già lắm rồi, năm nay bà đã ngoài bảy mươi. Tóc cô ấy bạc lắm. Đôi mắt không còn sắc lạnh nhưng vẫn toát lên bao nét dịu dàng. Da bà nhăn nheo vì tuổi tác. Bà ngoại có dáng người nhỏ nhắn, tuy tuổi đã cao nhưng thân hình vẫn rất tốt. Vẫn dáng vẻ nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn. Có lẽ tôi ấn tượng nhất là đôi bàn tay thô ráp của cô ấy. Các vết chai màu đen dường như có thể nhìn thấy rõ ràng và khô khi chạm vào. Nhưng lạ thay, bàn tay Bà ấm áp, ấm áp hơn bao giờ hết. Khi tôi còn nhỏ, mỗi lần bà dắt tay tôi đi chợ, đôi tay ấy như nắm lấy tôi, tôi không sợ lạc và cảm thấy rất an toàn

                  Những vết chai trên tay có lẽ là do bà nội tôi đã vất vả cả đời chăm sóc mẹ và các bác sĩ để được ăn học như chúng tôi. Mỗi tuần, họ nói về các sự kiện của ngày hôm trước. Đây là những câu chuyện kể về việc bà đã làm việc chăm chỉ và không tốn thời gian để nuôi dạy chú và mẹ tôi như thế nào. Bà nội lúc đó mừng lắm, thấy con cháu ai cũng thành đạt. Chú và mẹ tôi luôn yêu thương, kính trọng cô ấy và một đời vất vả nuôi 5 đứa con thơ dại. Bởi vì lúc đó ông tôi vẫn đang chiến đấu để bảo vệ gia đình và đất nước của mình. Sự dạy dỗ, tình yêu thương của cô là động lực để hai mẹ con tôi bảo ban nhau học tập. Ngay cả tôi cũng vậy, tôi cần phải thấy rằng trách nhiệm của tôi bây giờ là học tập chăm chỉ và làm cho bà ngoại tự hào hơn nữa về cháu gái của mình.

                  Bà là kho tàng ca dao, tục ngữ và những câu chuyện cổ tích đẹp đẽ. Từ nhỏ nghe hát ru mới biết công chúa được chàng đá cứu. Để biết điều gì là tốt và đúng thì phải tốt. Theo cô, “Cứ ở hiền rồi sẽ gặp người tốt”, sống không tham lam, đối xử tốt với mọi người, không cầu danh lợi thì một ngày không xa bạn cũng sẽ “gặp người tốt”. Cũng nhờ ngoại mà tôi biết may mắn không phải do ông trời tạo ra. Nhưng may mắn chỉ có được khi mỗi chúng ta phải có những bài học và kiến ​​thức tốt. Khi chúng ta có kiến ​​thức thì vận may sẽ đến với chúng ta và chúng ta có thể nắm bắt được.

                  Bà là cuốn bách khoa toàn thư có câu trả lời cho những câu hỏi không hồi kết của tôi. Cô ấy yêu tôi rất nhiều, và tôi cũng yêu cô ấy rất nhiều. Tôi hứa tôi sẽ cố gắng làm hài lòng cô ấy.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu số 7

                  Ký ức tuổi thơ của mỗi người có thể là hình ảnh bàn tay dịu dàng của mẹ ôm cha mỗi khi tôi đến trường, nghe cha kể chuyện kháng chiến chống Nhật và quá khứ. Nhưng tuổi thơ tôi phong phú hơn nhiều: tôi có bàn tay của bà, có những câu chuyện của bà, có tình thương của bà và có cả bóng dáng của bà tôi. Bà đã trở thành tuổi thơ của tôi!

                  Ai mà không có bà, bạn có thể tự hào về bà của mình, nhưng tôi vẫn tin chắc rằng trên đời này không ai đẹp hơn bà của tôi. Tôi chắc chắn điều đó là!

                  Cũng như nhiều cụ bà, ở tuổi 76, tóc bà đã điểm bạc. Tôi đang gặp khó khăn trong việc tìm một số tóc đen cho cô ấy. Tôi rất vui vì tôi đã cho cô ấy thấy, nhưng tôi chắc chắn rằng tôi sẽ không khạc nhổ đâu. Bà ngoại nhỏ nhắn, vì cái gọi là “một dương hai sương” trong cuộc đời, cái gọi là “tình thương” của bà dành cho chúng tôi, lưng bà đã cong đi rất nhiều. Bà tôi rất thích mặc đồ chấm bi tím hay xanh da trời, xanh da trời! Tôi không biết những gì “may mắn” họ nói vào mặt cô ấy. Tôi chỉ thấy rằng cô ấy trông thật ngọt ngào khi cô ấy cười. Tuy nhiên, đến lúc đó, các nếp nhăn trên mặt bà đã tập trung lại và vết chân chim hằn sâu trên mắt còn lại của bà. Nhưng tôi yêu những nếp nhăn và vết chân chim đó. Vì nó, bà thực sự là bà của tôi. Bà tôi có một đôi mắt rất đẹp. Nếu “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” thì tâm hồn bà là đẹp nhất trên đời. Đôi mắt đen láy và hơi lé nhưng mỗi khi nhìn vào em thấy bình yên và hạnh phúc vô cùng.

                  Nhưng em vẫn thích nhất là đôi bàn tay của chị. Một lớp da lão hóa, chảy xệ bao phủ các xương mỏng manh của cơ thể. Nhưng đôi bàn tay đó trông rất khỏe mạnh. Cùng những bàn tay đó gánh vác bao nhiêu hàng hóa ra vào chợ. Cầm đồ vật lớn bằng cả hai tay. Nhặt củi bằng cả hai tay và thổi trên bếp. Đó là đôi bàn tay đã dựng nên ngôi nhà này và nuôi mẹ tôi, dì tôi và bây giờ là tôi. Nhưng đôi khi đôi bàn tay ấy rất ấm áp và dịu dàng. Mỗi lần mẹ ôm con vào lòng, dỗ dành khi con khóc, đặt cả bàn tay mẹ cho con ngủ vào những trưa hè nóng bức và những đêm đông giá lạnh. Tay cô ấy là một cây trượng phép thuật, là lửa hay nước hay gì đó, nó có sức mạnh lớn như vậy?

                  Bà tôi rất thông minh. Cô ấy không được giáo dục nhiều, nhưng không có câu tục ngữ nào mà cô ấy không biết, không có câu chuyện cổ tích nào mà cô ấy chưa nghe, và không có cái cây nào làm khó cô ấy. Đối với một đứa trẻ, điều gì có thể vui hơn là được nằm trong lòng mẹ, tranh giành câu trả lời với những đứa trẻ khác, đoán diễn biến tiếp theo của câu chuyện mà mẹ đang kể? Cô ấy chưa bao giờ làm tôi buồn, và bất cứ ai khác cũng vậy. Cô ấy khiến mọi người phải kính trọng và nói những điều khiến mọi người vui vẻ. Đôi khi, cô ấy nói hơi nhiều. Nhưng những lời này không bao giờ là thừa. Cô ấy luôn suy nghĩ kỹ trước khi hành động, luôn làm điều đó trong im lặng.

                  Người tử tế sống lâu để mọi người hạnh phúc, phải không? Bà tôi cũng vậy. Quá khứ, hiện tại và tương lai vẫn là cô ấy, mãi mãi là người trong ký ức của tôi, người trong cuộc đời tôi.

                  Tả bà ngoại – Mẫu 8

                  Trong gia đình, ngoài tình yêu thương của bố mẹ, người gần gũi và dành cho tôi nhiều tình cảm nhất chính là bà ngoại. Tuổi thơ của tôi gắn liền với bà ngoại. Ở với bà tôi giống như một nàng tiên trong truyện cổ tích.

                  Bà tôi năm nay đã ngoài 70 tuổi. Dấu ấn của năm tháng dường như càng hằn rõ trên gương mặt cô. Nếp nhăn trên vầng trán cao và vết đồi mồi nơi khóe mắt ngày càng lộ rõ. Tuy nhiên, tôi vẫn nghĩ cô ấy đẹp. Cô ấy có mái tóc trắng luôn được buộc gọn sau gáy. Tuy đôi mắt không còn tinh anh nhưng lúc nào mẹ cũng nhìn tôi dịu dàng, trìu mến. Đôi gò má cao và nụ cười dịu dàng khiến khuôn mặt cô ấy trông thật hiền hậu. Bà tôi cũng ăn trầu. Bà nhai trầu, môi đỏ như son. Cô ấy hơi chắc nịch và bước đi chậm rãi, nhẹ nhàng. Trải qua bao gian khổ, đôi bàn tay chị giờ đã chai sần. Mẹ tôi nói: “Nhà mình ngày xưa nghèo lắm, phải đi làm từ sáng sớm, làm ruộng, nhặt rác để nuôi gia đình, nên bây giờ con phải đối tốt với mẹ nhé!” . Nghe mẹ nói xong tôi càng thương mẹ nhiều hơn.

                  Từ nhỏ tôi đã sống trong tình yêu thương vô bờ bến của bà ngoại. Những lúc bố mẹ vắng nhà, cô ấy lo cho tôi từ miếng ăn đến giấc ngủ. Khi tôi ốm hay khóc, cô ấy ở bên cạnh tôi để an ủi và chăm sóc tôi. Tuổi thơ tôi với lời ru êm dịu của bà “Ơ kìa! con cò, con vạc, con ruộng…sao đạp lên bông cò ơi…”

                  Cô ấy cũng dạy tôi rất nhiều điều bổ ích. Một lần, khi tôi còn là một đứa trẻ, tôi bị vấp ngã khi đang đi bộ. Tôi nằm trên mặt đất và không chịu dậy. Thấy vậy, bà vội vàng đến bên anh trai và nói: “Cháu à, khi con vấp ngã, con phải biết tự đứng dậy, mạnh mẽ và kiên cường, đừng tỏ ra yếu đuối hay ỷ lại vào sự giúp đỡ của người khác nhé. nghe tôi nói không? Bất cứ điều gì! Bạn có muốn thức dậy và xem không? “Thấy chưa?” Sau khi nghe những lời của cô ấy, tôi đã ngừng khóc. Đứng lên từ từ. Bà dạy tôi phải kính trọng thầy cô, hiếu thảo với thầy cô và tử tế với bạn bè. Bà thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích, những câu chuyện dân gian như tấm cám, thạch sanh, thánh gióng. Qua những câu chuyện đó, cô dạy em rằng, hiền lành sẽ gặp người tốt, trung thực sẽ gặp người lương thiện, phải có dũng khí, dũng cảm, yêu quê hương đất nước, gia đình, tình bạn, thầy cô, và những người xung quanh bạn.

                  Tôi rất yêu và tôn trọng cô ấy vì tôi hiểu cô ấy yêu tôi nhiều như thế nào. Bà đã hy sinh rất nhiều trong cuộc đời mình cho con cháu. Vì vậy, tôi sẽ cố gắng hết sức để trở thành một đứa con trai ngoan và làm cho bà vui lòng.

                  Tả bà ngoại – Mẫu 9

                  <3 Bà là người mà em vô cùng yêu quý và kính trọng, bà luôn có một tình cảm ấm áp, mỗi khi ở bên bà em đều cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ.

                  Bà năm nay đã bảy mươi sáu tuổi, tóc đã bạc, khóe mắt đã có nếp nhăn, điều đó càng làm cho sự dịu dàng, nhân hậu trong ánh mắt của bà càng ấm áp hơn. Trọn tình, trọn tình. Tôi rất thích đôi mắt của mẹ, vì mẹ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng và yêu thương nhất, cho tôi cảm giác yên tâm và được che chở như khi tôi còn bé. Bà tôi tuy đã già nhưng còn rất năng động, khỏe mạnh, làm việc nhà rất khéo léo, mỗi lần tôi đến thăm bà đều nấu cho tôi những món ăn ngon chẳng hạn: Không những thế, bà còn dạy tôi học nấu những món ăn đơn giản nên mỗi lần nhìn thấy cô ấy, tôi cảm thấy rất vui.

                  Khi tôi còn nhỏ, vì bố mẹ bận đi công tác nên mẹ gửi tôi về nhà bà ngoại chăm sóc, bà chăm sóc, yêu thương tôi từ nhỏ đến lớn, dạy dỗ tôi ngoan, bảo ban. cho tôi nhiều câu chuyện cổ tích thú vị.câu chuyện. Bà thường kể cho tôi nghe những câu chuyện về cậu bé dũng cảm sinh ra từ hòn đá đã giết đại bàng để cứu công chúa Qiongya, hay về cô gái dịu dàng bước ra từ trái cây Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Câu chuyện của bà gắn liền với ký ức tuổi thơ của tôi.

                  Bà ngoại là một người rất dũng cảm và tháo vát. Khi còn trẻ, bà làm ruộng và chăm sóc 5 đứa con nhỏ, đến những năm cuối đời, bà làm nhiều việc như đan chổi, đan rổ, làm quạt tre. Bà tôi là một thợ thủ công rất giỏi, vì vậy bà đã làm những thứ rất đẹp và đẹp. Còn bây giờ, tuy tuổi đã cao nhưng bà vẫn làm vườn, trồng rau, trồng trái cây. Bà luôn nói với chúng tôi rằng nếu không làm gì mà chỉ ngồi một chỗ thì bà sẽ buồn tay chân, vì vậy bà lấy việc đồng áng và chăn nuôi làm niềm vui trong cuộc sống.

                  Mặc dù không được về thăm bà thường xuyên nhưng tình cảm của tôi dành cho bà chưa bao giờ vơi bớt, những kỉ niệm bên bà luôn sống động trong tâm hồn tôi, nhắc nhở tôi về tấm lòng nhân hậu và tình yêu thương của bà dành cho tôi. Tôi muốn cô ấy sống với chúng tôi lâu dài để chúng tôi yêu thương cô ấy, chăm sóc cô ấy và báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của cô ấy.

                  Tả bà ngoại – Mẫu 10

                  Ai cũng có một người bà để yêu thương, và tôi cũng vậy. Tôi cũng có một người bà rất hiền, luôn quan tâm và yêu thương tôi.

                  Bà năm nay đã hơn 70 tuổi. Mái tóc của bà giống hệt như trong bài hát “Bà ơi bà ơi” mà em đã học là “tóc bà bạc trắng như mây”. Xen lẫn với những đám mây trắng ấy là những đám mây bạc. Lưng cô cũng bị cong. Làn da nhăn nheo của bà khác với tôi. Mắt bà nội không còn sắc như trước. Mỗi khi cô ấy lấy một cái gì đó, cô ấy phải nheo mắt lại. Môi của cô cũng bị nứt nẻ rất nhiều. Sức khỏe của bà tôi cũng không tốt, có thể là do bà ngày càng già đi và cơ thể ngày càng yếu đi.

                  Cả nhà em ai cũng yêu quý bà và thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, những bài hát ru dân gian. Mẹ tôi cũng nói, hồi nhỏ tôi không hát ru được, bà nội dạy chỉ có hát ru mới ngủ được. Chính vì thế tôi càng yêu cô ấy hơn. Tôi thích tin vào những câu chuyện cổ tích mà bà tôi thường kể cho tôi nghe. Đó là khi chúng ta sống chân thật, không giả dối, không giúp đỡ người khác, chúng ta tin rằng một ngày không xa, chúng ta cũng sẽ được hạnh phúc. Em luôn nghe theo lời dặn của cô là chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng cha mẹ và người bà kính yêu.

                  Tuy tuổi cao sức yếu nhưng bà không bao giờ để con cháu làm việc nhà như giặt giũ quần áo cho mình và cả nhà. Mẹ lo liệu mọi thứ, nhưng bà ngoại vẫn rất chăm chỉ giặt giũ. Mẹ tôi đi làm cũng rất bận, bà ngoại còn đến nhà tôi chơi nên bà làm rất nhiều việc nhà. Mẹ thương bà lắm, thấy bà già yếu mà chăm sóc cho con. Mẹ chủ động làm tất cả những việc mẹ không muốn. Mẹ tôi bảo: “Mẹ già yếu rồi, cả đời mẹ vất vả rồi, mẹ đừng làm việc này nữa, chúng con sẽ phụng dưỡng mẹ”.

                  Tôi yêu bà tôi rất nhiều và tôi luôn cố gắng để bà tự hào về tôi và các cháu của bà.

                  Tả bà ngoại – Mẫu 11

                  Tuổi thơ là khoảng thời gian tuyệt vời và hạnh phúc đối với bất kỳ ai. Được hạnh phúc trong sự hồn nhiên, ngây thơ, trong những điều bé nhỏ mà thật đáng quý. Tuổi thơ của tôi cũng tràn đầy niềm vui và hạnh phúc, không chỉ vì những điều trên mà còn vì người mà tôi luôn yêu quý – bà ngoại.

                  Bà nội đã qua đi hai phần ba cuộc đời, năm nay bà đã bảy mươi tuổi. Khác với bà cụ hàng xóm, hồi nhỏ tôi theo chân ngoại, thấy bà nhỏ nhắn, nhanh nhẹn. Theo năm tháng, lưng của cô đã bị cong xuống, mẹ cô cho biết đó là chiếc lưng đặc biệt khỏe, gánh trên lưng sự vất vả, chăm sóc, nuôi nấng của mẹ và các chú. Mái tóc bà bạc trắng như băng, nhô ra khỏi khuôn mặt trứng ngỗng bé nhỏ hằn vết thời gian. Trên mặt cô có nhiều vết chân chim, kéo dài đến khóe mắt. Miệng méo xệch, mắt không còn sáng như trước. Tuy nhiên, ánh mắt dịu dàng và khuôn mặt dịu dàng của cô khiến mọi người cảm thấy thân thiện và thân thiện.

                  Xương tay của bà rõ ràng. Có ai ngờ đôi bàn tay ấy đã nuôi dạy đàn con trưởng thành, xây nhà xây cửa, chăm lo cho bao lớp đàn cháu khôn lớn. Tôi là một trong những đứa cháu được bà ngoại bảo bọc, chăm sóc từ nhỏ. Sau khi ông nội qua đời, người bà đã hy sinh cả cuộc đời mình để níu kéo gia đình, ngậm ngùi chịu đau đớn vì con cháu. Vì con cháu, cơ thể nhỏ nhắn yếu ớt của bà sao có thể chống chọi với phong ba bão táp, gian khổ.

                  Bà hiền như một bà tiên trong truyện cổ tích. Dù đôi mắt không còn tinh anh, bước đi không còn nhanh nhẹn nhưng hàng ngày bà vẫn đưa đón giữa các nhà, chăm sóc tất cả con cháu không phân biệt. Cô chăm sóc một khu vườn nhỏ với sự chăm sóc tuyệt vời, trồng cây và nuôi gà. Đến ngày thu hoạch, bà tất bật mang đến từng nhà, khi các con thuyết phục bà nghỉ ngơi, bà chỉ cười bảo thích, nghỉ ngơi chân tay càng mỏi, bủn rủn. p>

                  Bà là một người phụ nữ kiên cường với tinh thần hy sinh và là người mà cha mẹ chúng tôi cũng như mọi người xung quanh đều ngưỡng mộ. Những người hàng xóm tôn trọng những khó khăn và bất hạnh mà cô ấy đã vượt qua trong cuộc sống, và yêu mến lòng tốt và sự thân thiện của cô ấy. Chỉ cần ai đó gặp khó khăn, nếu tôi có thể giúp cô ấy, tôi sẽ giúp đỡ không chút do dự.

                  Đối với cá nhân tôi, đó là một tuổi thơ êm đềm và hạnh phúc. Mẹ chăm sóc tôi từ nhỏ, dùng tình yêu thương ru tôi ngủ khi mẹ bận rộn. Những câu chuyện cổ tích về phép thuật và lòng tốt cũng đến với tuổi thơ tôi nhờ giọng kể ấm áp và truyền cảm của cô. Một đêm trăng tròn, mẹ bồng tôi trên chiếc võng đung đưa khe khẽ, dịu dàng kể về những đứa em, dạy tôi bao điều mới lạ, bao điều nhân ái, yêu thương…

                  Thời gian trôi nhanh, thân bà không còn như xưa nhưng tình thương con cháu không hề thay đổi, vẫn luôn ngọt ngào, bao la rộng lớn. Nụ cười hạnh phúc, mãn nguyện của ngoại khi nhìn thấy các cháu khỏe mạnh, vui vẻ là nụ cười đẹp nhất mà tôi sẽ mãi nhớ và không bao giờ quên.

                  Tôi luôn cảm thấy vô cùng may mắn khi có thể tận hưởng tình yêu và sự quan tâm của cô ấy. Bà là người yêu thích của tôi. Em sẽ cố gắng sống theo cách mà cô đã dạy, sống xứng đáng với sự kỳ vọng của cô, quan tâm và yêu thương nền giáo dục của cô.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 12

                  <3 Bà là người bà mà cháu vô cùng yêu quý và kính trọng, ở bên bà lúc nào cháu cũng cảm nhận được một loại tình cảm ấm áp, mỗi lần ở bên bà cháu đều cảm thấy hạnh phúc.

                  Bà năm nay đã gần tám mươi, mái tóc đã điểm hoa râm, khóe mắt đã có nếp nhăn vì tuổi già nhưng điều đó làm cho ánh mắt của bà ấm áp hơn, chan chứa yêu thương. Đôi mắt của mẹ luôn cho tôi cảm giác ấm áp, bởi vì mẹ luôn nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương nhất, cho tôi một cảm giác nhẹ nhàng, bình yên và được che chở như khi tôi còn bé. Ngoại tôi tuy tuổi đã cao nhưng vẫn còn sức khỏe, bà vẫn làm nhiều việc nhà rất khéo léo, mỗi khi tôi có dịp về thăm bà đều nấu cho tôi những món ăn ngon như thịt kho nước dừa hay món chiên giòn .Sườn xào chua cay. . . Không những thế, cô ấy còn dạy tôi nấu những món ăn đơn giản nên mỗi lần tôi đến thăm cô ấy, tôi cảm thấy rất vui

                  Xem Thêm: Cảm Nhận Về Mái Trường Cấp 3 ❤️️15 Bài Văn Cảm Nghĩ Hay

                  Khi tôi còn nhỏ, vì bố mẹ bận công việc nên mẹ gửi tôi về nhà ngoại chăm sóc, bà chăm sóc tôi rất chu đáo, quan tâm tôi từ những điều nhỏ nhặt, dạy dỗ tôi bao điều hay lẽ phải. và quyền. Đọc truyện cổ tích của các bạn thật là thú vị. Bà nội hay kể cho tôi nghe câu chuyện về chàng thanh niên dũng cảm giết đại bàng cứu công chúa Quỳnh Nga, hay cô bé nhu mì bước ra từ trái cây, bạch tuyết, lọ lem… những câu chuyện của bà cứ đeo bám tôi mãi. Ký ức thời thơ ấu. Bà nội là một người rất tháo vát. Thuở nhỏ, bà làm ruộng và chăm sóc năm đứa con thơ dại chưa đến tuổi ăn tuổi lớn. Cô có thể làm nhiều việc có ích khác như đan rổ, làm quạt. …bà tôi rất đảm đang nên bà làm những thứ rất đẹp và đáng yêu. Còn bây giờ, dù tuổi đã cao, chăm sóc vườn tược, chăn nuôi, trồng cây ăn quả… Mẹ vẫn luôn nhắc nhở chúng tôi rằng nếu ngồi một chỗ mà không làm gì thì buồn lắm. Cô ấy có bàn tay và bàn chân đa cảm, vì vậy cô ấy coi việc trồng trọt và chăn nuôi là sở thích của cuộc đời mình.

                  Mặc dù tôi chỉ có thể đến thăm bà vào những ngày đặc biệt như kỳ nghỉ hè hay kỳ nghỉ hè nhưng tình yêu của tôi dành cho bà luôn ở trong tâm trí tôi và kỷ niệm với bà luôn ở trong tâm hồn tôi, nhắc nhở tôi về trái tim dịu dàng và yêu thương của bà là để tôi.

                  Tôi mong bà có thể sống lâu với chúng tôi, để chúng tôi lớn lên được yêu thương bà, phần nào báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của bà.

                  Tả bà ngoại – Mẫu 13

                  Bà tôi năm nay đã gần 60 tuổi, tuy đã là hội viên lão khoa nhưng trông bà vẫn dẻo dai, trẻ trung, khỏe mạnh và tràn đầy sức sống. Bà cao, đậm người, chân mập, tóc vẫn đen bóng, chỉ lưa thưa vài sợi bạc. Bà hay tết tóc cho tôi, nên khi bà xõa ra, nhìn tóc bà gợn sóng rất đẹp, sáng nào bà cũng giúp tôi tết lại, vừa gọn, vừa mát, vừa đẹp. Da dẻ bà hồng hào khỏe mạnh, nụ cười tươi rói, mỗi khi bà cười là cả nhà cùng cười, đôi bàn tay bà quanh năm sần sùi nhưng ấm áp vô cùng. Sáng sớm chị thường dậy đi bộ rồi đạp xe đạp về nhà, mỗi lần đi chợ chị đều mua quà, bánh cho các con như quà xuân, quà quê, bánh mì. bánh cuộn, và bánh ngon. Bà ngoại là người rất yêu thương con cái nhưng không sa đà vào những thói hư tật xấu, bà là một “đòn roi yêu thương” thích hợp, sai sai thế nào thì sửa đổi thế nào, chỉ mong con khôn lớn thành người. .

                  Cháu yêu bà lắm, mong bà mãi vui khỏe, để bà được ở bên gia đình cháu thật lâu.

                  Hãy kể về người bà thân yêu của em

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 1

                  Trong ngôi nhà thân yêu của em, có thể nói người mà em yêu quý nhất chính là bà ngoại. Bà luôn gần gũi và chăm sóc tôi từ khi tôi mới chào đời. Bà xoa dịu tôi bằng những bài hát ru êm dịu để giúp tôi ngủ ngon hơn.

                  Tôi không biết cô ấy bao nhiêu tuổi, nhưng có lẽ cô ấy già rồi. Tóc hoa râm vì chống chọi với khó khăn, thử thách của thời gian. Gương mặt cô vẫn bầu bĩnh và xinh đẹp. Qua đó thấy được nhiều nếp nhăn trên vầng trán cao. Tôi nghĩ mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt của cô ấy là một kinh nghiệm làm việc chăm chỉ trong việc nuôi dạy con cái. Rồi bạn có thể thấy chính đôi mắt của cô ấy không còn sắc lạnh nữa mà là đôi mắt ấy thật dịu dàng, dịu dàng đến khó tả. Tôi ngưỡng mộ đôi mắt của cô ấy, đôi mắt yêu thương và có hồn.

                  Lưng bà hơi cong nhưng bà đi rất nhanh. Điều có vẻ ấn tượng nhất là đôi bàn tay khéo léo của cô. Vâng, tôi có thể nhìn thấy những bàn tay chai sạn và những ngón tay xương xẩu, nhưng cô ấy đã làm quá nhiều. Bà tôi thích làm việc, nhưng hiếm khi nghỉ ngơi. Cô ấy có những sở thích đơn giản như nướng bánh, nấu ăn và đôi khi cô ấy dọn dẹp mọi thứ.

                  Suốt thời thơ ấu, tôi may mắn được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của bà. Bà – người luôn yêu thương và chăm sóc tôi. Qua những lời ru êm dịu và cả những câu chuyện cổ tích xúc động, bà nội cũng ru tôi vào giấc ngủ say.

                  Cô ấy cũng yêu tất cả mọi người. Anh ấy cũng giỏi giúp đỡ người nghèo. Mẹ luôn muốn tôi học hành chăm chỉ và thành đạt. Mẹ cũng là người đã dạy tôi những điều hay lẽ phải. Bà nội thường nhắc nhở tôi phải có đức hạnh, kính trên nhường dưới, khiêm tốn vâng lời thầy, sống chan hòa với bạn bè.

                  Chính trái tim nhân hậu của bà tôi dường như đã làm tâm hồn tôi thêm phong phú. Cô ấy cũng cho tôi sức mạnh để kiên trì. Mọi người trong gia đình đều thích cô ấy và yêu cô ấy, kể cả tôi. Tôi chúc cô sống lâu.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 2

                  Gia đình tôi là một gia đình lớn, bao gồm: ông bà, bố mẹ, dì và hai chị gái. Tôi là con út trong gia đình nên mọi người trong nhà đều quan tâm và chăm sóc tôi rất nhiều. Có thể nói, bà ngoại là người “đứng mũi chịu sào” trong việc quán xuyến, sắp xếp mọi sinh hoạt trong nhà, đồng thời cũng là người gần gũi, quan tâm đến tôi nhất. Tôi yêu và kính trọng bà tôi rất nhiều.

                  Năm nay bà năm mươi chín tuổi. Bà đã về hưu được bốn năm. Trước khi nghỉ hưu, bà ngoại tôi là giáo viên cấp 1 gần nhà. Khi chưa về hưu, bà tôi còn trẻ đẹp. Năm đó, cô ấy năm tuổi, và không ai trong nhà nói tuổi của cô ấy. Bà ngoại đứng bên mẹ như hai chị em. Không ai nghĩ đó là mẹ chồng và con dâu. Năm nay, bà tôi 59 tuổi. Mặc dù tôi đã già nhưng trông bà vẫn rất trẻ. Mọi người nói rằng bà tôi chỉ khoảng 50 tuổi. Bà tôi có khuôn mặt trái mướp, sống mũi cao, đôi mắt to, đôi lông mày đen cong tự nhiên, không tỉa tót, rất đẹp. Bà tôi ăn mặc giản dị nhưng rất trang nghiêm. Bà tôi luôn chọn những màu tối hơn một chút như tím than, xanh đậm, tím đậm. Chắc bố da trắng nên mặc mấy màu đó, bà càng trẻ càng xinh. Khi tôi còn là giáo viên, bà tôi thường đi giày đen hoặc nâu. Ở nhà, bà tôi đi dép đen hoặc trắng.

                  Từ khi về hưu, bà nội suốt ngày không chịu nghỉ ngơi mà lúc nào cũng túc trực. Có thể nói rằng bà là một người làm việc. Vào buổi sáng, nếu mẹ tôi trực ca thì mọi công việc nội trợ như dọn dẹp, nấu nướng, giặt giũ đều do một mình bà nội đảm nhiệm. Thế là mỗi ngày đi học về, em được cơm ngon canh ngọt. Trong khi làm tất cả công việc nhà, bà đã nghĩ ra rất nhiều món ăn mới. Bà ghi lại cách nấu để chủ nhật cả nhà được ăn những món ngon do bà tự sáng chế. Tôi yêu sự chăm chỉ của bà tôi và tôi luôn tận dụng thời gian của mình để giúp bà làm những công việc nhà như dọn dẹp nhà cửa và đun nóng bát đĩa.

                  Bà tôi sống rất tình cảm và nhân hậu. Hàng xóm kính trọng bà và luôn lấy bà làm tấm gương giáo dục con cháu.

                  Đối với em, bà còn là nơi em gửi gắm bao niềm vui nỗi buồn. Có một số điều tôi không thể nói với mẹ, nhưng tôi có thể nói với mẹ. Lúc đó, bà thực sự là trụ cột tinh thần vững chắc của tôi.

                  Bà tôi là một vẻ đẹp truyền thống. Đẹp về ngoại hình, đẹp về tâm hồn và đẹp về cách cư xử. Tôi vô cùng yêu quý, kính trọng và biết ơn bà ngoại. Em sẽ luôn chăm học, chăm làm, hiếu thảo với bà, để bà vui lòng, cùng con cháu sống lâu trăm tuổi.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 3

                  Tất nhiên các bạn đều có bà ngoại, tôi cũng vậy, và bà tôi là người lớn tuổi nhất trong gia đình chúng tôi. Bà luôn dạy dỗ con cháu những điều tốt đẹp. Tôi yêu và tôn trọng cô ấy rất nhiều.

                  Chị tôi năm nay đã gần tám mươi tuổi. Lưng bị cong nên đi đâu cũng phải dùng nạng. Bà tôi có làn da nhăn nheo với nhiều vết đồi mồi. Tóc bà đã bạc nhiều nhưng đôi mắt bà vẫn rất tinh. Buổi chiều ngồi nhổ mái tóc bạc của bà, hai chúng tôi chuyện trò vui vẻ. Dù đã già nhưng bà vẫn thích đọc báo. Mỗi lần phải đeo cặp kính cũ vào, cô ấy đều rửa sạch cẩn thận và cất vào tủ khi đọc xong. Mẹ tôi kể rằng khi tôi và anh trai tôi còn nhỏ, bà ngoại đã chăm sóc chúng tôi rất cẩn thận, đặc biệt là khi bà tôi không có nhà. Vì nhớ mẹ, đêm không ngủ được, mẹ kể chuyện cổ tích, hát ru cho chúng tôi nghe. Bà hát rất hay và kể chuyện rất hay, nhưng tôi đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết sau khi nghe bà hát. Giờ bà yếu rồi, chúng tôi cũng không còn trẻ nữa, hễ trái gió trở trời là tôi lại xoa bóp chân tay cho bà. Cô mỉm cười trìu mến. Em rất yêu quý bà không chỉ vì bà là người lớn tuổi nhất trong nhà mà còn vì bà luôn dạy chúng em những điều hay lẽ phải, lễ phép, trung thực, nhận lỗi lầm, biết hối lỗi, trung thực, biết nghe lời cha mẹ. Sau giờ học, tôi mong được về nhà càng sớm càng tốt để kể cho cô nghe chuyện ở trường và ở trường.

                  <3

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 4

                  Gia đình em đông người nhưng người em yêu quý và kính trọng nhất là bà ngoại.

                  Bà năm nay đã ngoài bảy mươi nhưng sức khỏe vẫn rất tốt. Da bà nhăn nheo và đen sạm. Đây có phải là một dấu hiệu của thời gian? Khác với những người bà cùng trang lứa với tôi, bà tôi có mái tóc dài đen nhánh luôn được búi sau gáy. Vầng trán cao, đôi mắt to hiện lên chút vẩn đục. Đặc biệt khi cô ấy cười với hàm răng đen, trông cô ấy càng có phúc. Đôi bàn tay cô gầy guộc và chai sạn vì lao động nặng nhọc. Cô ấy ăn mặc rất giản dị, đôi khi chỉ là bộ quần áo cũ màu nâu. Mỗi khi mẹ cho tiền mua quần áo, mẹ thường lắc đầu bảo: “Mẹ già rồi, không cần nhiều quần áo, tiền để cho con”.

                  Bà tôi thích chăm sóc cây cối. Buổi sáng, cô thường tự mình tưới nước và bắt bọ. Có lần, em họ tôi hỏi bà: “Bà ơi, sao bà yêu những cái cây này thế, có bao giờ bà yêu chúng hơn chúng con không?”. Bà nhìn chúng tôi nói: “Dù sao thì các cháu cũng phải thương cháu nhiều hơn. Những cây này bà chỉ làm cho bà vui thôi. Đây là những cây ông để lại sau khi mất, bà chăm sóc chúng thay ông”. /p>

                  Cô ấy yêu chúng tôi rất nhiều. Khi tôi còn nhỏ, bà thay mẹ chăm sóc tôi tỉ mỉ. Đêm nào mẹ cũng ru tôi ngủ bằng bài hát ru. Mỗi lần tôi ốm, cô ấy lại xuống chăm sóc tôi để mẹ tôi còn đi làm. Mẹ ngồi bên giường dỗ dành tôi, đút cho tôi từng thìa cháo nhỏ. Là một đứa trẻ, tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà.

                  Sau này cô ấy ít đến nhà tôi nhưng mỗi lần đến nhà tôi chơi cô ấy đều mang theo rất nhiều quà

                  Hãy đến với tôi và những người hàng xóm của tôi. Mọi người đều yêu mến cô ấy và tôn trọng cô ấy. Cô ấy rất tốt. Một lần, thấy một đứa trẻ đi ăn xin từ xa, bà vội bước đến và cho tiền để mua thứ gì đó cho đỡ đói. Khi ông đi rồi, bà nói với tôi: “Con có thấy nó không? Chắc con nhỏ chỉ trạc tuổi con mà phải đi ăn mày. Tội nghiệp con. Nếu từ nay, khi gặp cơ hội hay khó khăn, con nhớ đi giúp đỡ người khác.Họ cũng là con người như chúng ta nhưng họ không được may mắn trong cuộc sống và mình không nên kỳ thị hay cười nhạo người khác.p>

                  Vì yêu em nhiều nên anh rất muốn về quê. Tôi chỉ muốn được gặp bà mãi mãi, được nghe bà kể chuyện cổ tích, được nằm trong lòng bà và chìm vào giấc ngủ trong lời ru của bà. Tôi yêu cô ấy rất nhiều và tôi hy vọng tôi không bao giờ phải rời xa cô ấy.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 5

                  Đồng hồ điểm chín giờ đều đặn. Đêm rất yên tĩnh, yên tĩnh đến lạ thường. Trong khu vườn trước ngõ chỉ có tiếng gió thổi xào xạc. Cô rời bàn làm việc bước ra sân, vươn tay hít thở không khí trong lành, cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn hai bài tập toán nữa phải làm. Có tiếng xoay nhẹ từ chiếc giường bên cạnh. Bà nội vẫn thức chờ con.

                  Bà năm nay đã ngoài bảy mươi, dáng người gầy, lưng hơi cong. Dấu vết thời gian hiện rõ trên mái tóc bạc trắng và khuôn mặt nâu nhiều nếp nhăn của bà. Mắt cô hơi mờ nhưng tai vẫn thính. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân hay giọng nói từ xa, chị đã nhận diện đúng từng thành viên trong gia đình. Cũng chính vì từ nhỏ tôi đã quen với công việc đồng áng vất vả quanh năm nên tôi vẫn còn sức khỏe dồi dào và đầy nghị lực. Khi bố mẹ lên nương, một mình chị lặt rau, nấu cơm, nuôi gà, lợn. Tôi hiếm khi thấy cô ấy ngồi yên lặng. Chuẩn bị xong mọi thứ, chị ra vườn cuốc đất, cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau, được chục quả bưởi.

                  Cô ấy hay kể chuyện. Tôi thực sự ngưỡng mộ trí nhớ của cô ấy. Trước đây, cô chỉ học ở các trường nông thôn, nhưng cô thuộc lòng các truyện Kiều, Nidomei, Fan Gongdahe, Dongwenlian… và nhiều bài dân ca, truyện cổ. Vào một buổi trưa hè mát rượi, bà mắc võng trên đầu hồi bức tường, nhai trầu, nằm đu và ngân nga.

                  Tôi nghe một số người già kể lại rằng khi còn là một cô gái, cô ấy là một “chú” quan chức có tiếng trong vùng. Con cháu họ hàng, hàng xóm rất quý bà vì bà hiền lành, tốt bụng. Nếu ai đó cần cô ấy, cô ấy luôn sẵn sàng giúp đỡ, bất kể thời gian nào trong ngày. Bà thường dặn dò con cháu phải yêu thương người khác như chính mình và đối xử với người khác bằng tình thương. Đọc xong, tôi cất sách vào cặp, khóa cửa, tắt đèn rồi lặng lẽ chui vào rèm. Cô tránh sang một bên nhường chỗ cho tôi. Hơi ấm tỏa ra từ cô ấy rất dễ chịu. Tôi vòng tay qua lưng bà thủ thỉ: “Bà ơi! Cháu sẽ gọi lại!”. Cô mắng Ái: “Bố ơi! Bắt mẹ đợi mãi! Thôi, đi ngủ đi, mai dậy sớm đi học!”.

                  Con yêu bà nhiều lắm, chúc bà mạnh khỏe sống lâu cùng con cháu.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 6

                  Trong gia đình tôi, người tôi yêu quý nhất là bà ngoại. Cô ấy chăm sóc tôi, đã chăm sóc tôi từ khi tôi được sinh ra. Cô ấy luôn dành cho tôi tình yêu thương ấm áp. Tôi đã luôn biết ơn và biết ơn tình yêu mà cô ấy đã dành cho tôi.

                  Bà năm nay đã hơn 70 tuổi, tóc bà bạc trắng như một bà tiên trong truyện cổ tích mà bà kể cho tôi nghe. Khuôn mặt của cô ấy tốt bụng và dịu dàng. Trán của cô ấy cao và có những nếp nhăn dài trên đó. Tôi nghĩ mỗi nếp nhăn trên khuôn mặt của cô ấy là những khó khăn và gian khổ mà cô ấy đã trải qua trong những năm này. Dù đã già và mắt kém nhưng mỗi khi nhìn tôi, bà vẫn có một sự ấm áp và nhân hậu khác thường.

                  Cô gái trẻ lưng còng, tóc bạc phơ nhưng vẫn rất nhanh nhẹn. Với đôi bàn tay khéo léo của mình, mẹ thường chăm chút cho khu vườn trước nhà tôi bằng mọi cách có thể. Cô thường tưới nước cho bụi hoa hồng, hoa cúc và cây dâm bụt hàng ngày. Bà tôi đặc biệt thích khoảng sân trước nhà. Dưới giàn hoa ấy, bà kể cho tôi nghe bao câu chuyện cổ tích, thế giới của các cô, các chú cứ hiện ra trước mắt tôi qua từng lời nói ấm áp của bà. Trong những ngày lễ, Tết, bà thường cùng mẹ chuẩn bị những món ăn ngon cho cả nhà. Cả nhà tôi đều mê món chả giò của bà, từng lớp bột mịn, bên trong là lớp bánh xốp, béo ngậy được bà khéo léo gói trong lá chuối rất khéo léo và cẩn thận. Nhìn đôi bàn tay gầy guộc của bà cẩn thận gói từng chiếc bánh, tôi như thấy được tình yêu thương của bà dành cho con cháu từ những chiếc bánh mộc mạc, giản dị ấy.

                  Tuổi thơ tôi ở với ngoại, ngày nào cũng được ăn, được ngủ, tôi cảm thấy mình thật may mắn. Không chỉ vậy, mẹ còn dạy tôi biết lễ nghĩa, biết đạo làm người. Mỗi lần kể chuyện cho tôi nghe, bà luôn nhắc tôi nhớ lời tổ tiên dạy bảo, biết yêu thương, giúp đỡ người khác có hoàn cảnh khó khăn.

                  Tôi cảm thấy may mắn vì tôi có một người bà tuyệt vời, người đã dành tất cả tình yêu thương cho các con và cháu của mình. Cô ấy đã gieo những hạt giống yêu thương và quan tâm vào trái tim tôi bằng trái tim nhân hậu của mình. Tôi chỉ mong bà luôn vui khỏe, để tôi có thể hàng ngày cùng bà chăm sóc mảnh vườn trước nhà, nghe bà kể chuyện.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 7

                  “Tôi sống với bà ngoại, bà bảo tôi nghe bà dạy đọc, bà chăm sóc tôi”

                  (“Bếp” – Tiếng Việt)

                  Không hiểu sao mỗi lần đọc thơ Việt Nam, lòng tôi lại xao xuyến, nghĩ đến người bà thân yêu. Mẹ đã ở bên tôi, nuôi nấng tôi trưởng thành bằng tất cả tình yêu thương, sự che chở và bao dung….

                  Bà năm nay đã ngoài bảy mươi. Dáng bà hơi phờ phạc vì vất vả lo cho các con và người thân trong gia đình. Khuôn mặt tròn trịa với mái tóc bạch kim luôn được buộc gọn gàng sau chiếc khăn, trông như một bà tiên bước ra từ truyện cổ tích. Gương mặt bà đã đổi sắc, những vết đồi mồi trên làn da như phản chiếu lại cuộc đời này, những thăng trầm mà bà đã chứng kiến. Đôi mắt của cô không còn tinh anh như trước mà ngày càng mờ đi. Nhưng ánh mắt mẹ vẫn chan chứa tình cảm yêu thương tôi và mọi người như mọi khi. Mỗi khi bà cười, những nếp nhăn trên khuôn mặt bà lại dịu đi. Giọng chị ấm áp quá, trong đêm hè oi ả, cho em nằm võng êm đềm chìm vào giấc ngủ êm đềm, dẫn em vào thế giới cổ tích, thánh thiện và đầy mộng mơ.

                  Mẹ luôn yêu thương tôi và em gái tôi vô điều kiện. Đi đâu cô ấy cũng mua quà cho em gái tôi, đồ ăn ngon cô ấy đều dành hết. Mẹ còn dạy tôi những điều hay lẽ phải trong cuộc sống, dạy tôi biết phân biệt đúng sai, đúng sai, cách sống trung thực với chính mình, sống nhân ái, nhất là sống không chỉ cho mình mà còn cho mọi người. Riêng. Cũng cho gia đình bạn và mọi người xung quanh bạn. Cô cũng rất nghiêm khắc với tôi, mỗi khi tôi mắc lỗi, cô đều nhắc nhở nghiêm khắc để tôi không tái phạm. Ở nhà, dù bà đã lớn tuổi và được bố mẹ nhắc nhở không để bà làm nhiều nhưng bà vẫn làm việc nhà, vì bà nói ngồi chơi sẽ chán. Đối với những người xung quanh, cô ấy luôn lịch sự và giúp đỡ người khác nhiều nhất có thể. Cô cũng rất nhiệt tình tham gia các hoạt động của làng.

                  Cô ấy sẽ mãi là nàng tiên trong lòng tôi. Cô ấy ở đó, với vòng tay yêu thương dang rộng, che chở cho tôi, giữ cho tôi bình yên và hạnh phúc. Mặc dù tôi không nói với cô ấy rằng tôi yêu cô ấy, nhưng cô ấy sẽ luôn ở trong trái tim tôi.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 8

                  <3 Bà không chỉ là nấm mồ của bà tôi, bà là tấm lòng biết ơn của tôi. Tôi kể cho cô ấy nghe mọi chuyện, tâm sự với cô ấy và cho tôi những lời khuyên hữu ích. Cô như cơn mưa mùa hạ tưới mát tuổi thơ tôi.

                  Đời bà đã vất vả, nhưng người phụ nữ sinh ra trong vỏ ốc còn ngoan cường hơn. Bà tôi có cái mà tôi thấy người ta gọi là khuôn mặt nhân từ. Cuộc đời trải qua muôn vàn gian khổ, cô phải trầm mình, ẩn mình dưới nước, cả những con mương sông bẩn thỉu nhất. Sau đó, sau khi phu quân trở về Trung Quốc, ông nội vẫn bận rộn ở ngoài kinh thành, bố vợ một tay nuôi dưỡng cha và các chú của anh ta. Một mình chăm sóc bảy người con, tôi nghĩ ông nội rất khỏe mạnh. Nhưng giờ đây, bà tôi bị tai biến, những gì bà phải trải qua, hy sinh hay hy sinh, thật không công bằng với bà

                  Mặc dù đã tám mươi mốt tuổi nhưng bà tôi vẫn trẻ như tuổi sáu mươi. Ai bước vào cũng tấm tắc khen làn da trắng trẻo, khỏe mạnh, mặt trong không còn trẻ đẹp như trước, thay vào đó là những nếp nhăn chằng chịt. Tôi nghe cha tôi nói rằng ông nội ngày xưa rất đẹp, rất đẹp, đến tận bây giờ đã rất khuya, tôi vẫn cảm thấy ông nội rất đẹp. Vì bà tôi sinh ra đã có nước da trắng ngần, tuy đã tám mươi mốt tuổi nhưng trên đầu bà chỉ còn vài sợi tóc bạc trắng. Khi tôi gội đầu, tôi không thấy những sợi trắng đó nữa. Mái tóc dài ngày xưa của bà được cắt ngắn gọn gàng, dễ gội. Khuôn mặt cô ấy vẫn hiền lành như ngày nào, nhưng khuôn mặt cô ấy ngày càng béo hơn, thật sự rất đáng thương, không phải cô ấy béo, mà là cô ấy có bệnh. Nói cách khác, mặt cô ấy sưng lên, nhưng trên mặt cô ấy có những vết nám to bằng nốt ruồi. Đôi mắt cô híp lại, lông mày rũ xuống, mí mắt cụp xuống chỉ còn lại hàng lông mi ngắn cũn cỡn. Điều này không làm cho bà xấu đi, mà làm cho bà đẹp hơn, bởi vì sau khi hết bệnh, bà vẫn xinh đẹp và trẻ trung như sáu mươi tuổi.

                  Bà tôi bây giờ béo hơn vì bệnh tật, nhưng tiếc là bà chỉ béo ở bụng và chân tay tương đối gầy. Chưa kể cánh tay phải của anh bị liệt, anh thậm chí còn không thể tự đứng vững và phải tìm người cho ăn. Còn gì đau đớn hơn khi mất đi một cánh tay, cả đời tôi rất yêu thương bà nhưng đến cuối đời, tôi không thể sống một cuộc đời bình yên. Nhiều khi tôi gục ngã, bà khóc như một đứa trẻ, những nếp nhăn hằn lên sau gáy, nước mắt giàn giụa trên má. Miệng bà mếu máo, nước mắt không cầm được nữa và càng khóc to hơn khi nhìn thấy người thân từ xa đi tới. Mỗi đêm cô ấy thức dậy đi vệ sinh, tôi thức giấc khi thấy cô ấy thở dốc và cảm thấy tồi tệ vì mình đã không làm được gì cho cô ấy. Mỗi lần đứng lên ngồi xuống, thậm chí trở mình để ngủ cũng là một cực hình đối với cô.

                  Bà tôi đã đau đớn, và bây giờ tôi yêu bà hơn bất cứ điều gì, và tôi sẽ dành cả cuộc đời mình để cố gắng làm cho bà vui mỗi ngày. Mai sau lớn lên, em sẽ trở thành bác sĩ giỏi, chữa khỏi căn bệnh quái ác đó cho bà ngoại.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 9

                  Trong gia đình, người gần gũi và thân thiết nhất là bà ngoại. Từ nhỏ, tuổi thơ của tôi luôn gắn bó với bà ngoại. Mỗi kỉ niệm trong đời, mỗi dấu mốc khó quên đều có hình bóng cô bên cạnh.

                  Bà năm nay đã gần 80 tuổi. Mắt bà đục ngầu, tóc bạc và thưa hơn nhiều. Mỗi lần chải tóc cho bà, tôi lại cảm thấy thương bà và cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể. Làn da của cô có nhiều dấu hiệu của tuổi tác, nhăn nheo, chảy xệ và thậm chí là đồi mồi.

                  Tuy lớn tuổi nhưng bà vẫn thích làm việc nhà. Sáng sớm, khi tôi còn đang ngủ say, mẹ đã dậy dọn dẹp nhà cửa và vườn rau sau nhà. Vườn rau nhỏ xinh với đủ loại rau xanh mướt như rau muống, cải thìa, mướp, cải thìa, su hào được mẹ và bà tỉ mỉ vun trồng, chăm sóc. Mọi công việc nhà, cô ấy đều tỉ mỉ, cẩn thận từng chút một. Khi không phải học, tôi thích ở bên bà và giúp bà làm việc nhà. Tôi rất thích ngồi nói chuyện với cô ấy hàng giờ. Một mặt là vì tôi biết ông già thích có người cùng nói chuyện, mặt khác là vì tôi cũng thích nghe bà ngoại nói. Bà thường kể chuyện xưa cho tôi nghe, tôi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh bà như một chú mèo con. Mỗi lần đều là như vậy, mây mù hai mắt nhìn trước mắt hư không, có chút mơ hồ nước mắt. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy được bao nhiêu cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Nhưng mỗi lần tôi kể chuyện cô cho các bạn trong lớp nghe, đôi mắt ấy sáng và linh hoạt lạ thường. Đôi mắt cô ấy di chuyển theo từng từ cô ấy nói, đôi khi phóng to, đôi khi thu nhỏ và đôi khi cô ấy xoa đầu cô ấy với một nụ cười. Từ đôi mắt ấy, tôi có thể thấy tình yêu và tình cảm mà cô ấy dành cho tôi nhiều như thế nào.

                  Khi còn nhỏ, tôi thích nằm trong lòng bà và nắm lấy bàn tay nhăn nheo của bà. Cảm thấy ấm áp lạ thường. Bố mẹ tôi thường xuyên đi làm xa, chỉ có bà ngoại ở bên cạnh, chăm sóc tôi từng li từng tí. Hình ảnh của cô bao trùm cả tuổi thơ của tôi.

                  Cô ấy là người tôi yêu rất nhiều. Kính chúc bà mạnh khỏe, trường thọ cùng con cháu. Con sẽ chăm chỉ học hành, ngoan ngoãn và luôn đồng hành cùng mẹ để mẹ vui.

                  Tả bà ngoại – Mẫu 10

                  Từ nhỏ, chính con cò trong lời ru của mẹ đã vỗ nôi đưa em lớn, chính những câu chuyện mẹ kể mỗi đêm trăng đã khiến hồn em tung cánh bay đến những xứ lạ. Kỳ diệu thay, nhưng cũng từng lời âu yếm của mẹ xoa dịu nỗi buồn của những đứa trẻ. Bà ra đi với tuổi thơ hồn nhiên nên hình ảnh của bà luôn in đậm trong tâm trí tôi.

                  Chị tôi năm nay đã hơn 70 tuổi. Tuy đã lớn tuổi nhưng bà vẫn còn khỏe và sắc vóc. 70 năm cuộc đời của bà đã in hằn trên mái tóc bạc trắng của bà cả một đời lam lũ sương gió. Trên mặt có vết chân chim, đặc biệt là trán và khóe mắt, mỗi khi cười tôi rất thích, người ta gọi là “cầu vồng trên trái đất”. Tuy nhiên, mắt bà vẫn rất sáng, vẫn thường xuyên ngồi xâu kim mà không nhờ người giúp. Hai hàm răng của bà đen sì vì hay nhai trầu. Da bà nhăn nheo và đầy những đốm đồi mồi. Điều tôi thích nhất là đôi bàn tay gầy guộc nổi rõ những đường gân xanh và tấm lưng chịu thương chịu khó cả đời.

                  Cô dành phần lớn thời gian ở nhà để lo cơm nước hàng ngày cho gia đình. Đi học về, tôi muốn húp ngay một đĩa cơm và thưởng thức món mẹ nấu. Cô quan tâm, hiểu khẩu vị của mọi người và nấu ăn bằng tất cả tình yêu thương nên bữa ăn của cô ai cũng thấy ngon. Thỉnh thoảng cô ấy cũng dạy tôi nấu ăn, dọn dẹp và làm việc nhà. Bà nội từng cảnh báo: con gái lớn phải biết giúp bố mẹ việc nhà. Cô nghiêm khắc nhưng rất thương tôi, tình yêu thương của cô là món quà từ trái tim, với tôi, mỗi khi đi học về, những đêm trong ký ức tuổi thơ mơ hồ, cô lại thức khâu vá cho tôi. -áo sơ mi. Những lúc rảnh rỗi, cô thường cùng những người bạn cũ đến chùa thắp hương, giữ gìn sức khỏe. Cô ấy rất thân thiện và hay giúp đỡ nên được rất nhiều người yêu mến.

                  Bà là người tôi rất yêu quý và là hình mẫu mà tôi luôn muốn noi theo. Em tự hứa với bản thân sẽ chăm chỉ học hành ngoan ngoãn để bà vui lòng.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 11

                  Người tôi yêu quý nhất trong gia đình là bà ngoại. Cô ấy là người luôn chăm sóc, chia sẻ và chỉ bảo cho tôi nhiều điều.

                  Chị tôi năm nay đã ngoài 80, dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi cong. Mái tóc của cô ấy được buộc gọn sau gáy, trắng như dây kim tuyến, trông thật xinh đẹp. Mỗi khi ra ngoài, cô mặc áo dài đen truyền thống như người phụ nữ Việt xưa. Cô ấy có một khuôn mặt tốt bụng và dịu dàng. Trải qua một đời thăng trầm, làn da của cô đã nhiều năm nhăn nheo nhưng trông vẫn rất hồng hào. Mắt bà rất nhỏ, sống đến tám mươi tuổi rồi, giờ nhìn không rõ, mỗi khi có người đến chơi, chỉ chào hỏi là nhận ra, muốn nhìn rõ mặt thì thôi. cô ấy phải đến rất gần. Tôi rất thích nụ cười của cô ấy, nụ cười ấm áp và nhân hậu. Mỗi khi cười, cô ấy để lộ hàm răng đen ố thời phản Pháp, vẻ đẹp đặc trưng của cô ấy. Dù tuổi cao nhưng tôi mừng là bà vẫn khỏe mạnh nhờ có lối sống lành mạnh, yêu đời. Cô thích trồng rau, viếng chùa, uống trà tươi và nói chuyện với người già. Bà nội cũng thường xuyên nấu ăn, nướng mấy củ sắn sau vườn đem cho hai đứa cháu ăn ngay khi thấy ngon. Người nhà bảo bà cụ ngồi nghỉ nhưng bà cụ từ chối, bảo chịu không nổi. Tôi rất thích nghe bà kể chuyện cổ tích, chuyện xưa kể về bố mẹ tôi, mỗi tối hai người ra ban công ngồi đệm kể chuyện, miệng nhai trầu. Khi tôi còn nhỏ, bố mẹ tôi bận rộn với công việc, bà chăm sóc tôi, chỉ bảo tôi rất nhiều điều, dạy tôi điều gì đúng và điều gì sai, dạy tôi làm việc nhà, trồng cây và những điều tưởng chừng như đơn giản khác… trong cuộc sống. Những lời dạy của cô luôn có ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên chúng trong cuộc đời mình.

                  Tôi yêu bà tôi rất nhiều. Tôi muốn cô ấy mãi mãi hạnh phúc và sống lâu với gia đình để tôi được giáo dục và yêu thương cô ấy nhiều hơn.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 12

                  Gia đình tôi là một đại gia đình, nhiều người gồm có: ông bà nội, bố mẹ, dì của bố và hai chị gái. Tôi là con út trong gia đình nên mọi người trong gia đình đều rất quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho tôi. Em có thể kể về bà ngoại, người lo việc trồng trọt, sắp xếp mọi sinh hoạt trong nhà, là người gần gũi và quan tâm, lo lắng cho em nhất. Tôi yêu và kính trọng bà tôi rất nhiều.

                  Bà năm nay đã gần sáu mươi tuổi. Bà đã về hưu được năm năm và lo việc nhà. Trước khi nghỉ hưu, bà tôi là giáo viên cấp 1 gần nhà. Trước khi nghỉ hưu, bà tôi còn rất trẻ và rất đẹp. Năm đó nàng năm tuổi, trong nhà không có ai tới, nàng đoán đúng tuổi. Bà ngoại đứng bên mẹ, như hai chị em. Không ai nghĩ đó là mẹ chồng của cô dâu. Năm nay, bà đã mười tuổi. Tuy đã già nhưng trông bà tôi vẫn rất trẻ trung. Mọi người nói bà tôi chỉ khoảng năm mươi tuổi. Bà tôi có khuôn mặt tròn, sống mũi cao, đôi mắt to tròn, lông mày đen, trông tự nhiên và không trang điểm nên rất đẹp. Bà tôi mặc quần áo đơn giản nhưng rất cơ bản. Bà tôi luôn chọn những màu tối hơn như đen, xanh đậm, tím. Chắc bố da trắng nên mặc màu đó, bà ngoại trẻ đẹp hơn. Khi tôi dạy ở trường, bà tôi thường đi giày đen hoặc nâu. Ở nhà, bà tôi đi dép đi trong nhà màu đen hoặc trắng.

                  Từ khi nghỉ hưu ở nhà, bà nội suốt ngày không chịu nghỉ ngơi, lúc nào cũng trực điện thoại. Có thể nói rằng bà là một người làm việc. Buổi sáng, nếu mẹ đi làm, bà nội trợ, dọn dẹp, nấu nướng, giặt giũ…. Vì vậy, mỗi ngày đi học về, trên bàn luôn có cơm ngon canh ngọt. Sau khi hoàn thành tất cả công việc nhà, bà sẽ nghĩ ra những món ăn mới để làm giàu cho mình. Bà ghi chép lại cách nấu để chủ nhật nào cả nhà cũng được ăn món ngon do bà nấu. Em rất yêu nội, em luôn tranh thủ thời gian để giúp nội những công việc nhà như dọn dẹp đống bừa bộn, dọn phòng, rửa bát,…

                  Bà tôi rất tốt bụng, thật thà và tử tế với mọi người xung quanh. Hàng xóm kính trọng bà và luôn lấy bà làm tấm gương giáo dục con cháu.

                  Đối với tôi, bà còn là nơi chúng tôi chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Có những điều tôi không thể nói với mẹ, nhưng tôi có thể nói với mẹ. Vào thời điểm đó, bà tôi thực sự đã hỗ trợ tôi rất nhiều.

                  Bà tôi là một vẻ đẹp truyền thống. Bà tôi không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn rất đẹp về nhiều mặt và tâm hồn. Tôi vô cùng yêu quý, kính trọng và biết ơn bà ngoại. Em sẽ luôn chăm học, chăm làm, hiếu thảo với bà, để bà vui lòng, sống lâu trăm tuổi cùng con cháu.

                  Tả bà ngoại – Văn mẫu 13

                  Gia đình tôi có nhiều thế hệ cùng chung sống. Trong gia đình tôi, người lớn tuổi nhất là ông bà của tôi, sau đó là bố mẹ, chú và hai chị gái của tôi. Ở nhà, bà là người tôi yêu quý và kính trọng nhất.

                  Bà tôi năm nay đã gần 60 tuổi. Bà tôi từng là giáo viên tiểu học. Vì là giáo viên nên phương pháp giáo dục của cô luôn rất nhẹ nhàng. Cô ấy rất yêu trẻ con và thường chơi với chúng tôi. Có lẽ vì thế mà trông cô trẻ hơn so với tuổi. Cô có khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to sáng và chiếc mũi dài. Ông nội nói khi còn trẻ cô rất xinh đẹp, rất nhiều chàng trai thích cô, cuối cùng cô đã chọn ông. Mỗi lần nghe anh kể về tuổi thơ, cô lại khẽ mỉm cười. Cô ấy thường ăn mặc rất giản dị. Cô ấy mặc một bộ quần áo hơi sẫm màu. Màu yêu thích của cô ấy là màu tím vì cô ấy nói rằng màu tím là màu của sự trung thành.

                  Ngay cả khi đã nghỉ hưu, bà dường như không có thời gian để nghỉ ngơi. Cô thường dậy từ sáng sớm để dọn dẹp và làm bữa sáng cho cả nhà. Bà thương mẹ tôi như con gái. Cô ấy nói rằng mẹ cô ấy đã làm việc rất vất vả vào buổi sáng, không dậy sớm và để mọi việc trong nhà cho cô ấy. Buổi trưa, tôi đi học, bà nội đã để sẵn cơm nước trên bàn, cứ thế ngồi ăn. Buổi trưa, khi nhà chỉ có ba bà cháu, mẹ thường hát ru cho chúng tôi chợp mắt rồi đánh thức chúng tôi dậy đi học. Ở nhà, nếu ai có tâm sự gì, bà đều biết và hỏi han.

                  Càng thân thiết với bà, tôi càng kính trọng bà. Con sẽ ngoan ngoãn, chăm chỉ học hành và nghe lời bà.

                  Xem thêm: Những hình ảnh đẹp về Lăng Bác

                  Xem thêm:  Văn mẫu lớp 12: Phân tích nhân vật Chiến trong Những đứa con trong gia đình 2 Dàn ý & 9 bài văn mẫu lớp 12

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *