Soạn bài Tràng Giang của Huy Cận – Ngữ văn 11

Soạn bài Tràng Giang của Huy Cận – Ngữ văn 11

Soan trang giang

  • Những bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp, nỗi buồn của cái tôi cô đơn trước vũ trụ bao la
  • Khát vọng hòa nhập cuộc sống và tình yêu quê hương của tác giả.
    • Sự kết hợp hài hòa giữa tông màu cổ điển và hiện đại
    • Khát vọng hòa nhập cuộc sống và tình yêu quê hương của tác giả. một
    • Bài thơ 1: Em hiểu thế nào về bài thơ có nhan đề Nhớ sông dài? Nêu mối quan hệ giữa nhan đề với cảnh thiên nhiên trong bài thơ và tâm trạng của tác giả?

      Bạn Đang Xem: Soạn bài Tràng Giang của Huy Cận – Ngữ văn 11

      • Tên bài thơ: “Nhớ trời rộng sông dài”
      • Hai chữ sầu thể hiện nỗi lòng của nhà thơ: sầu trước biển người mênh mông.
      • Bầu trời được nhân cách hóa để tưởng nhớ sông dài hay để ẩn dụ cho nỗi nhớ nhung của thi nhân.
      • → Câu thơ hướng thẳng đến chủ đề của cả bài thơ: nỗi buồn trải dài trước khung trời rộng và sông Trường Giang (trang giang), vừa nhẹ nhàng, sâu lắng lại vừa tạo nên một thẩm mỹ hài hòa, cổ điển. (sông, nước, mây) và sự hiện đại của người trẻ tuổi mới lớn (nỗi buồn và nỗi nhớ).

        Đoạn 2: Nêu cảm nhận về giọng điệu chung của bài thơ

        • Cảm nhận về giọng điệu chung của cả bài thơ:
          • Giọng điệu chung của cả bài thơ là giọng điệu trầm lắng, u sầu, sầu não, sầu não. Xuyên suốt cả bài thơ là một âm điệu buồn – thậm chí, dòng sông chảy như sông chính là âm điệu trong lòng nhà thơ khi đứng trước cảnh sông chiều.
          • Chủ yếu là 3-4 ô nhịp để tạo âm sắc đều. Âm thanh giống như sóng sông và sóng biển.
          • → Qua giọng điệu ấy, ta dễ dàng nhận thấy nét sầu của thơ sầu, một cảm xúc mênh mông mang nỗi sầu vô tận trong cuộc đời

            <3

            • Dùng thể thơ mang màu sắc cổ điển nhưng dung dị, thân thuộc để miêu tả bức tranh thiên nhiên, vì:
            • Cảnh thiên nhiên trong bài thơ được thể hiện bằng màu sắc cổ điển như sóng, thuyền, cồn cát lẻ loi, bến vắng…, có cảnh đẹp như trường thi: (mây) cao, chim tung cánh: bóng hoàng hôn. ) Phía Tây có núi mây (mây vắt lên núi bạc) hùng vĩ, có cảnh chim hút mặt trời lặn cuối trời. Xa xôi – đó là những chất liệu thơ của thơ cổ điển phương Đông mà chúng ta đã quen thuộc, đã bắt gặp đâu đó trong thơ Đường, thơ Đường và thơ trung đại Việt Nam.
            • Cảnh thiên nhiên sông Dương Tử vẫn gần gũi, quen thuộc với mọi người Việt Nam. Bởi ta nhận ra đó là dòng sông quê hương của một đất nước, có “suối róc rách”, “thôn xa chợ chiều”, có cả những “hàng” bèo trôi trên sông, và quan trọng nhất là có, non sông thật sự của Việt Nam phong cảnh bãi biển, không thể chê vào đâu được (bờ xanh im lìm gặp bãi vàng). Hình ảnh trong bài thơ tuy đã được khái quát, mang ý nghĩa tượng trưng (dòng sông buồn), không còn là dòng sông cụ thể nhưng vẫn rất chân thực, gần gũi, mang cơ sở hình tượng là dòng sông quê hương. quen thuộc với mọi người dân Việt Nam.
            • Câu 4: Ở đây có sự yêu nước ngấm ngầm, yêu thiên nhiên không? Tại sao?

              • Ở đây có một lòng yêu nước thầm kín bộc phát với tình yêu thiên nhiên. Bởi vì:
                • Đã viết một dòng sông buồn, trước hết nó bộc lộ nỗi buồn của một cái tôi cô đơn trước thiên nhiên rộng lớn, nhưng đó là một nỗi buồn-đầy sự cô đơn của con người, yêu thầm nhưng chân thành của tác giả. lòng yêu nước. Trước sông lớn, sóng vỗ, trước cảnh “sông không thuyền”, nhà thơ thấy rõ nỗi cô đơn gần như tuyệt đối của mình trước vũ trụ vô biên, cảm nhận sâu sắc thân phận thi nhân của mình. Mất nước trong cảnh nô lệ vào thời điểm đó.
                • Đây không chỉ là một khúc củi khô, một chùm bầu trôi sông mà là một số phận vô định trong xã hội cũ. Bức tranh thiên nhiên cũng chính là bức tranh tâm trạng của nhà thơ. Và khi đã hiểu, đã hiểu hoàn cảnh của nhà thơ lưu lạc, cũng có nghĩa là tình cảm yêu nước của Hồ Diên vẫn còn đong đầy trong lòng, nay được thể hiện một cách thầm kín, thiết tha qua những hình ảnh thơ. Hàm chứa ý nghĩa thâm sâu, câu này phải ghi nhớ: (Cành khô lạc mấy dòng.)
                • Cần liên hệ cái tôi cô đơn với thân phận nhà thơ mất nước của Hồ Diễm trong bài thơ, để cảm nhận sâu sắc tình cảm yêu nước thầm kín của nhà thơ. Xuân Diệu cho rằng trang giang là một bài thơ yêu nước là vì thế.
                • Phần năm: Phân tích những nét nghệ thuật của đoạn thơ (thơ thất ngôn, biện pháp tương phản, tiếng lóng, biện pháp tu từ)

                  • Phân tích những nét nghệ thuật của bài thơ này:
                    • Thể thất ngôn tứ giản dị trang trọng, câu đối quen thuộc tạo sự cân đối, hài hòa. Thủ pháp tương phản được sử dụng đến mức cực đoan: hữu hạn/vô hạn; nhỏ/lớn; không có gì;…
                    • Sử dụng thành công các loại từ: hiệp vần (tràng giang, đìu hiu, chót vót,…) Các hình thức tu từ: nhân hóa, ẩn dụ, so sánh
                    • Kết hợp hài hòa nét cổ kính của văn học cổ với nét hiện đại.
                      • Từ ghép, từ trái nghĩa.
                      • Cách nhịp thời gian tạo nên âm điệu buồn man mác, thể hiện rõ nét tâm trạng khao khát của nhà thơ.
                      • Xem Thêm: Soạn bài Lao xao | Ngắn nhất Soạn văn 6

                        Bạn có thể tham khảo Bài giảngtrang giang để nắm rõ hơn những kiến ​​thức trọng tâm của khóa học.

                        Đoạn 1Cách cảm nhận không gian, thời gian của bài thơ có gì đặc sắc

                        Xem Thêm : Phong kiến là gì? Xã hội phong kiến và nhà nước phong kiến?

                        Câu 2*: Vì sao khổ thơ cuối cảnh hoàng hôn vắng tiếng súng khiến người đọc liên tưởng đến hai câu trong bài ca thiên nga của nhà hiền triết?

                        Câu trả lời gợi ý

                        Phần 1:

                        • Cảm giác về không gian
                          • Cảm hứng từ vũ trụ (tên câu thơ): Không gian bao la, kích thước của vũ trụ, bao la vô tận.
                          • Không gian ba chiều lần đầu tiên xuất hiện trong thơ ca (tiết 2).
                          • Một không gian buồn hiu quạnh (thiệt hai), dòng sông vắng người (tiếc ba).
                          • Không gian vừa hùng vĩ vừa hiu quạnh (đoạn cuối).
                          • → Không gian rộng lớn vô biên chứa đầy nỗi buồn – nỗi cô đơn của thi nhân.

                            • Cảm nhận thời gian
                              • Thời gian ở đây là buổi chiều khi trời đổ xuống sông (gần tối). Với dòng thời gian, tác giả cảm nhận những chi tiết đời thường, kết hợp với thơ cổ điển phương đông – kể thời gian bằng đồ vật: (“Còn đâu tiếng làng xa phố chiều”, “Khói hoàng hôn”, “, “Những đám mây cao bay ra từ Yinshan/ Little Wingbird: Evening Shadows.”)
                              • → Cách cảm nhận thời gian vừa cụ thể vừa gợi cảm, thể hiện nội tâm cô đơn, nỗi buồn da diết và nỗi nhớ da diết của nhà thơ đứng trước sóng gió.

                                p>

                                Xem Thêm: Giải SBT Vật lý 9: Bài 10. Biến trở – Điện trở dùng trong kỹ thuật

                                Đoạn thơ 2: Câu cuối của bài Hoàng hôn không khói cũng khiến người đọc liên tưởng đến hai câu thơ “Sếu vàng”, vì:

                                Một ngôi mộ quan chức trong thành phố?

                                Yên ba giang thường sử nhân du.

                                Thơ Tản Đà dịch:

                                Xem Thêm : Định nghĩa nhà cấp 4 là gì ? Thế nào là nhà cấp 4

                                Quê tôi khuất trong hoàng hôn

                                Sóng khói trên sông làm người lo lắng.

                                • Rõ ràng là Huyền mượn thơ của giáo hoàng. Với tín hiệu phải có khói sóng trên sông để khơi gợi nỗi nhớ nhà, còn Huey gần đó “không có khói hoàng hôn” mà nỗi nhớ nhà vẫn trào dâng. Hóa ra nỗi nhớ nhà đã tràn ngập lòng nhà thơ rồi, nhưng nó chỉ là lũ lượt, không cần địa điểm. Trong khi nghiên cứu thơ Đường, ông đã cách tân, làm thơ vừa cổ điển vừa hiện đại. Thơ xưa tả cảnh ngụ tình, tả cảnh mà gợi cảm xúc. Thơ mới, thơ nội tại, không cần vay mượn ngoại cảnh mà vẫn tự bộc lộ bằng cảm xúc mãnh liệt.
                                • Xem Thêm: Ý nghĩa nhan đề Trao duyên

                                  Không cuồng nhiệt như thanh xuân, cũng không điên cuồng như Han McTu, nỗi sầu của Huney tựa như nỗi sầu của thánh nhân, nhưng cũng không thiếu khí chất lãng mạn. Dù buồn bí ẩn, sầu thi sĩ, cùng nhịp điệu u sầu, bế tắc như các nhà thơ đương thời, họ vẫn có họa sĩ riêng, không khí thoát ly riêng. Những vần thơ trong Lửa thiêng của nhà thơ 21 tuổi là nhịp đập của trái tim nhạy cảm trong lòng người đọc mà hàng chục năm qua không hề phai nhạt. Nếu muốn cảm nhận sâu sắc hơn về nhà thơ này, các em có thể tham khảo bài văn mẫu sau:

                                  Mọi thắc mắc các bạn có thể để lại lời nhắn tại khu vực hỏi đáp, cộng đồng ngữ văn 247 sẽ giải đáp cho các bạn trong thời gian sớm nhất.

                                  <3

                                  Khổ thơ cuối bài Trường Giang là tiếng nói của tác giả, em có suy nghĩ gì về tình yêu quê hương đất nước. (dòng 7 đến dòng 10)

                                • Mô tả các thành phần

                                  Hướng dẫn sáng tác “trang giang” của Huyền

                                • Cảm nhận của tôi về bài hát này

                                  Cảm nhận sông Dương Tử thơ mộng

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục