Văn mẫu lớp 12: So sánh nhân vật người Vợ nhặt và người đàn bà hàng chài 2 Dàn ý & 5 bài văn hay lớp 12

So sánh vợ chồng người đánh cá là một đề bài văn nghị luận hay. Tuy nhiên, đây là một chủ đề khó đối với nhiều học sinh. Vì vậy, việc triển khai, sắp xếp các ý phải hợp lý, mạch lạc. Nếu học sinh lớp 12 của bạn vẫn chưa biết bắt đầu từ đâu thì đây là 5 bài văn mẫu.

Hãy liên hệ người phụ nữ trên con tàu xa xôi với người vợ đã nhặt được con tàu từ tay mình, mới thấy số phận đáng thương của một người phụ nữ. Cả hai tác giả đều xây dựng tình huống trong đó nhân vật là những con người bé nhỏ, nạn nhân của những hoàn cảnh trào phúng đau xót. Vì vậy, đây là 5 bài luận mẫu hay nhất để đọc cùng nhau.

Bạn đang xem: So sánh người đàn bà hàng chài và vợ nhặt

Dàn ý so sánh người vợ nhặt và cô hàng chài

Dàn bài số 1

I. Giới thiệu:

Giới thiệu chung về hai nhân vật trong hai tác phẩm:

+ kim uni là nhà văn giỏi viết về nông thôn và cuộc sống của người dân nông thôn, viết truyện ngắn cũng hay. “Vợ nhặt” là một truyện ngắn xuất sắc, miêu tả tình huống “vợ nhặt” độc đáo và thể hiện niềm tin vững chắc vào những phẩm chất tốt đẹp của những con người bình dị trong nạn đói éo le.

+ Nguyễn Minh Châu là nhà văn tiêu biểu trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước và là cây bút tiên phong trong thời kỳ đổi mới. “Con tàu ngoài xa” là một truyện ngắn cuối năm xuất sắc, kể về câu chuyện của một nghệ sĩ trước cuộc sống đầy mâu thuẫn của một gia đình ngư dân, qua đó bày tỏ tấm lòng xót thương, quan tâm đến những đứa trẻ, cũng như những trăn trở của ông về trách nhiệm của họa sĩ.

Hai. Văn bản:

1. Làm rõ đối tượng thứ nhất: nhân vật người vợ nhặt:

– Giới thiệu chung: Tuy không miêu tả nhiều nhưng vai người con dâu vẫn là một trong ba vai quan trọng trong tác phẩm. Nhân vật này được miêu tả sắc nét và sống động, bên ngoài và bên trong giống nhau, trước và sau được so sánh.

– Một số vẻ đẹp tiềm ẩn tiêu biểu:

  • Đằng sau sự lang thang là khát vọng sống mãnh liệt. (trích dẫn)
  • Đằng sau vẻ ngoài nhếch nhác và bẩn thỉu là một con người khôn ngoan và chu đáo. (trích dẫn)
  • Đằng sau vẻ ngoài tròn trịa, tròn trịa là một người phụ nữ dịu dàng, đoan trang, chu đáo. (trích dẫn)
  • 2. Làm rõ đối tượng thứ hai: nhân vật ngư dân

    – Giới thiệu chung: là nhân vật chính và có vai trò quan trọng trong việc thể hiện tư tưởng của tác phẩm. Nhân vật được vẽ sắc sảo, theo sự tương phản giữa bên trong và bên ngoài, giữa sắc và chất.

    – Một số vẻ đẹp tiềm ẩn tiêu biểu.

    • Bên trong xấu xí, bên ngoài xù xì là người tốt bụng, vị tha, độ lượng, hy sinh. (trích dẫn)
    • Đằng sau sự cam chịu, nhẫn nhịn vẫn là khát vọng hạnh phúc mãnh liệt, lòng dũng cảm và sự kiên trì của một con người. (trích dẫn)
    • Đằng sau vẻ ngoài giản dị, ít học là một người phụ nữ thấu hiểu và sâu sắc chân lý cuộc đời. (trích dẫn)
    • 3. So sánh:Những nét giống và khác nhau về nội dung và hình thức nghệ thuật giữa hai đối tượng:

      – Điểm giống nhau: Cả hai nhân vật đều là những con người nhỏ bé, là nạn nhân của hoàn cảnh. Cuộc sống đau khổ của họ làm lu mờ vẻ đẹp quý giá của họ. Cả hai đều mô tả chi tiết chân thực…

      – Điểm khác nhau: Vẻ đẹp của nhân vật lấy vợ chủ yếu là khí chất người vợ thể hiện qua những chi tiết hài hước trong bi kịch nạn đói. Vẻ đẹp thấm nhuần trong nhân vật người đàn bà hàng chài là phẩm chất của một người mẹ nặng gánh cuộc đời, thể hiện qua những chi tiết kịch tính, trong hoàn cảnh gia đình bị bạo hành…

      4. Giải thích sự khác biệt:

      + Vẻ đẹp tiềm ẩn của người vợ được đặt trong quá trình phát triển, từ thấp lên cao (cảm hứng lãng mạn), còn cô hàng chài là hiện tượng tĩnh, bất biến. Hiện thực đau đớn (cảm hứng thế tục – đời tư có xu hướng nhận thức lại)

      +Sự khác biệt về tầng lớp người dân (kén vợ) và quan niệm dân tộc đa nguyên (Viên Châu) đã gây ra sự khác biệt này.

      Ba. Kết luận:

      Tóm tắt những điểm giống và khác nhau tiêu biểu và nêu cảm nghĩ của bản thân

      Dàn bài số 2

      I. Giới thiệu:

      – kim lân là nhà văn nông dân. “Vợ Nhặt” là một trong những truyện ngắn xuất sắc của ông, thành công gây chấn động người đọc với hình ảnh “Vợ Nhặt” từ xa nhưng ẩn chứa một ý chí sinh tồn mạnh mẽ.

      – nguyễn minh châu – Nhà văn lỗi lạc tiên phong thời đổi mới. “Con Tàu Ngoài Xa” là cuộc gặp gỡ định mệnh giữa người nghệ sĩ với số phận đầy nghịch lý của những người phụ nữ làng chài và thế giới đau thương.

      Hai. Văn bản bài viết: So sánh người vợ nhặt và người vợ đánh cá

      1. Sự giống nhau giữa hai bức tranh

      – Bi Kịch Số Phận Người Phụ Nữ: Cả Hai Tác Giả Tạo Ra Những Tình Huống Của Những Nạn Nhân Nhỏ Bé, Bi Thương Và Mỉa Mai

      Xem Thêm: Ý nghĩa đặc biệt hình xăm hổ trắng trong nghệ thuật xăm hình

      – Vợ nhặt thịt

      • Duyên số phận, quê không biết tên, nhân tình mù mịt
      • Bủn rủn và đói
      • Tính cách kiêu ngạo, buộc phải kết cục ngang ngược, không có phẩm cách
      • Theo lời kể của một người lạ, vợ chỉ có bốn cái bánh trôi, chỉ đủ ăn qua ngày
      • – Người đàn bà làng chài

        • Nắng mưa, bạo hành gia đình nên nhìn anh xấu xí, thô kệch chẳng khác gì đàn ông
        • Chịu đựng, nhẫn nhịn và khờ dại, từ bỏ hạnh phúc của chính mình
        • Nông thôn, mù chữ, nghèo, phụ thuộc
        • – Vẻ đẹp tâm hồn ẩn chứa trong sóng gió cuộc đời

          2. So sánh giữa kén vợ và đánh cá

          <3

          Điều đó được thể hiện qua những chi tiết đầy sức gợi lạc quan, yêu đời dù xảy ra nạn đói thảm khốc.

          —Ngược lại, vẻ đẹp khắc cốt ghi tâm của “cô hàng chài” là phẩm chất đáng quý của người vợ tần tảo gánh vác cuộc đời. Tất cả diễn ra một cách chi tiết đầy kịch tính, trong bối cảnh nghèo đói dẫn đến bạo lực gia đình…

          Ba. Kết thúc

          – Tổng hợp những điểm giống và khác nhau, nêu cảm nghĩ

          So sánh vợ nhặt và cô hàng chài – Ví dụ 1

          Cận Lan là nhà văn viết nhiều và hay, viết về cuộc sống nông thôn và những người nông dân hiền lành, chất phác. “Tìm Vợ” miêu tả cuộc sống, số phận và cảnh ngộ của con người trong nạn đói năm dậu dậu, là tác phẩm tiêu biểu để nhà văn khám phá vẻ đẹp của nhà nông. Một người vợ có khát vọng sống mãnh liệt. Nguyễn Minh Châu là một trong những cây bút tiên phong xuất sắc của sự đổi mới văn học Việt Nam sau 1975. Tác phẩm “Con tàu ngoài xa” kể về câu chuyện của một nghệ sĩ khám phá hành trình nghệ thuật từ góc nhìn tự sự của nghệ sĩ phung, đồng thời tác phẩm cũng góp phần thể hiện sự khám phá mới của nhà văn về hiện thực và con người. Một thành tựu nổi bật của tác phẩm này là việc phát hiện ra vẻ đẹp của người đàn bà hàng chài.

          Xuất hiện trong bối cảnh đói rét nhưng ý chí sinh tồn trong nhân vật vẫn rất mạnh mẽ (bỏ qua cảm giác vinh nhục, chấp nhận ăn chay trường). Khi trở thành vợ của Cologne, cô ấy không còn vẻ “dũng cảm” và “bẩn thỉu” nữa mà thay vào đó là kiểu “ngoan ngoãn” và “ân cần”, “ngồi mép giường”, “bình tĩnh và trong miệng”, ” Miếng đắng, miếng cám”, một cách đối xử chân thành của người chồng mới cưới, một ý thức sửa chữa, làm trong sạch gia đình.

          Là một người đàn ông với những khát khao thực sự: ước mơ về một mái ấm, một gia đình, một hạnh phúc.

          Nghệ thuật miêu tả nhân vật: đặt nhân vật vào hoàn cảnh “cưới vợ” lạ lùng và đáng thương, phối hợp với khả năng phân tích tâm lí sắc sảo để khám phá vẻ đẹp tâm hồn con người đằng sau những đau khổ hiện thực của thời cuộc.

          Trái ngược với vẻ ngoài xấu xí, thô kệch là vẻ đẹp tinh thần trong sáng, thuần khiết.

          Lòng bao dung của tất cả các nhân vật đều xuất phát từ tình yêu thương con cháy bỏng và tấm lòng vị tha của người mẹ nhân hậu. Cô ấy cũng là một người phụ nữ của sự hy sinh bản thân. Phẩm chất này cũng xuất phát từ tình mẫu tử, tình yêu tha thiết dành cho đứa con. Không chỉ vậy, người phụ nữ có vẻ ngoài “kín cổng cao tường” và “sợ sệt” này lại là người hiểu rõ nguyên tắc sống, tình cảm con người. Khi Phụng và Diệu buộc tội người đàn ông đó là kẻ xấu xa nhất trên đời, cô giải thích nỗi đau thể xác đè nặng lên vai người đàn ông đánh đập cô. Qua câu chuyện đời tự thuật của mình, Phùng và Đẩu dần dần cảm nhận được ý nghĩa đích thực của cuộc sống và bản chất con người. Nguyễn Minh Châu đặt nhân vật vào một hoàn cảnh nhận thức độc đáo theo hướng đối lập (hình hài và tâm hồn), giúp người đọc khám phá ra cái “…ẩn” trong “tâm hồn sâu thẳm” của một người phụ nữ bình thường.

          Hai người phụ nữ được viết trong hai bối cảnh khác nhau, nhưng các nhà văn đều tập trung khám phá vẻ đẹp tiềm ẩn, không thể nhìn thấy, tiềm ẩn của một người phụ nữ bên cạnh số phận éo le, cuộc đời đầy bi kịch. .Những người phụ nữ hay những người đàn bà hàng chài là những nhân vật vô danh trở thành những nét khái quát nghệ thuật độc đáo. Họ mang vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Cả hai nhà văn đều khám phá vẻ đẹp của người phụ nữ, thể hiện niềm tin vào những phẩm chất của con người ngay cả trong những hoàn cảnh éo le nhất.

          Đặt các nhân vật trong bối cảnh nạn đói, nghệ thuật kỳ lân vàng tập trung vào khát vọng sống sót mạnh mẽ và cảm giác tốt đẹp đã bị cái đói lấn át từ lâu. Nguyễn Minh Châu tái hiện hình ảnh người phụ nữ trong bối cảnh xã hội sau 1975, khi chiến tranh đã qua nhưng nghèo đói, lạc hậu vẫn chưa chấm dứt, nhân vật của ông được tìm thấy trong vẻ đẹp của cuộc sống và con người. Yêu và quý.

          So sánh vợ nhặt và cô hàng chài – Ví dụ 2

          Cẩm Lan là một nhà văn giỏi viết về nông dân, và những gì cô ấy viết là cuộc sống nông thôn đầy gian khổ. Lấy Vợ Làm Vợ là một truyện ngắn xuất sắc ở đây khắc họa thành công hoàn cảnh “cưới vợ” có một không hai. Cùng với số phận của người phụ nữ, chúng tôi đã gặp Ruan Mingzhou, đằng sau người đàn ông đáng thương, anh ấy cũng bày tỏ tấm lòng của mình với nhân vật của người phụ nữ. Chợ và bà hàng chài đã để lại trong chúng tôi nhiều ấn tượng khó phai..

          Nhân vật Vợ nhặt lấy từ truyện ngắn Vợ nhặt, được xây dựng nhân vật dưới góc nhìn của Jin uni. Ở đây, ông cho ta thấy vẻ đẹp của một người phụ nữ điển hình, dù đau khổ nhưng vẫn đẹp trong sáng, có tâm hồn vì cái đẹp, nhân hậu.

          Đằng sau sự trôi giạt trong nghèo khó là một khát vọng sống mãnh liệt và mãnh liệt. Người phụ nữ ấy đã trở thành vợ chỉ vì “vài thước gạo” và vì “4 bát bánh cuốn” sau tập phim. Đằng sau sự bẩn thỉu và đói khát là một tâm hồn với rất nhiều hiểu biết và ý nghĩa. Lần đầu tiên về nhà, cô ấy trầm tư đến mức chỉ dám ngồi bên giường, động tác ngại ngùng rất nữ tính.

          Nói huyên thuyên, lải nhải trong các cuộc họp, là một tâm hồn cực kỳ dịu dàng và dịu dàng, chu toàn việc gia đình. Sáng sớm thức dậy, anh thấy nhà cửa sạch sẽ, ngăn nắp, vợ mới làm thay anh.

          Ngoài ra, đối với người phụ nữ đánh cá. Cuộc sống mưu sinh đã nuốt chửng cô thành một sinh vật xấu xí, khốn khổ. Người phụ nữ là nhân vật chính trong truyện và có vai trò quan trọng trong việc thể hiện nội dung tư tưởng của tác phẩm. Qua nhân vật này, ta thấy được cách khắc họa rõ nét, sinh động của tác giả theo sự tương phản giữa ngoại hình và tâm hồn cao đẹp bên trong. Giữa ngoại hình và phẩm chất của cô ấy.

          Khuôn mặt của người đánh cá không được ưa nhìn cho lắm. Khi cô ấy trông xấu xí và thô kệch, cô ấy là một người mẹ hy sinh, tốt bụng và bao dung. Trong trái tim tôi sẽ không bao giờ thiếu tình yêu dành cho trẻ em. Chỉ cần nhìn thấy chúng được ăn uống đầy đủ là cô hạnh phúc. Đằng sau một người nhà quê giản dị và không khoa trương là một con người thấu hiểu lẽ ​​đời.

          Chính bà đã cho Đẩu và Phùng hiểu lại hoàn cảnh lúc bấy giờ, đồng cảm sâu sắc với người phụ nữ ấy. Hóa ra đằng sau đó là một người khác, đẹp như vậy, đáng quý như vậy, đáng trân trọng như vậy.

          Cả hai nhân vật đều có những nét tương đồng, đều là những con người nhỏ bé, đều là nạn nhân của cuộc đời nhưng ở họ đều có một vẻ đẹp đáng trân trọng và ngưỡng mộ. Cả hai đều thực tế. Nhưng cũng có điểm khác biệt, phong cách được người vợ lựa chọn chủ yếu là hình ảnh của cô con dâu mới. Trong khi đó, người đàn bà hàng chài được khắc họa chủ yếu qua phẩm chất của một người mẹ tảo tần, qua những tình tiết gay cấn, qua bạo lực gia đình.

          Cả hai nhà văn đều đề cao vẻ đẹp của người phụ nữ, tuy sống trong những môi trường khác nhau nhưng cả hai đều thể hiện một đời sống tinh thần cao đẹp và đáng quý. Qua đó khẳng định tư tưởng nhân đạo và bút pháp hiện thực sâu sắc của tác giả.

          So sánh Cô gái đón khách và Cô gái câu cá – Mẫu 3

          Xem Thêm: Top 5 đoạn văn cảm nhận nhân vật Vũ Nương siêu hay

          Ai đó đã từng nói “tác phẩm nghệ thuật đích thực luôn tôn vinh con người bằng những hình thức nghệ thuật độc đáo”. Chính vì điều này mà chúng ta có thể gặp gỡ nhiều nghệ sĩ với những phong cách hoàn toàn khác nhau ở cùng một ngã tư trên hành trình tìm kiếm và khám phá vẻ đẹp tâm hồn con người. Jin Woo của truyện ngắn “Tôi tìm thấy vợ tôi” và Ruan Mingzhu của tác phẩm “Chuyến tàu xa” là những ví dụ như vậy. Nếu Kim Lan khắc họa thành công nhân vật vợ nhặt qua tình huống truyện độc đáo nhờ khả năng viết về đời sống thôn quê và người dân quê, thì Nguyễn Minh Châu đã phát hiện ra nghịch lý trong cuộc đời người đàn bà hàng chài bằng sự táo bạo của mình. triết lý tường thuật. Qua hai tác phẩm này, tác giả cho ta thấy vẻ đẹp tiềm ẩn của người phụ nữ Việt Nam trong hoàn cảnh khó khăn.

          Có thể nói, trong truyện ngắn “Nhặt vợ”, nhân vật vợ nhặt tuy không phải là nhân vật chính nhưng vẫn là một trong ba nhân vật quan trọng của tác phẩm. Tuy là một người vô danh nhưng nhà văn đã tạo cho anh một nét tính cách táo bạo. Trong sự tương phản giữa trong và ngoài, nó khắc họa sống động mọi phẩm chất của một con người bình thường từ sự nhí nhảnh của người con gái “ngồi cửa kho”, đến một nàng dâu hiền lành, đảm đang và đứng đắn lúc đầu và sau này là trong nạn đói thảm khốc. với nhiều thăng trầm trong cuộc đời của các nhân vật. Tác giả chọn tình huống truyện độc đáo để nhân vật bộc lộ giá trị của mình.

          Mở đầu tác phẩm, vẻ đẹp của người vợ được chọn bị che lấp bởi những con số không trọn vẹn: không quê quán, không nghề nghiệp, không tên tuổi, không nhan sắc, không lòng tự trọng. Cuộc sống đói rét càng tô đậm thêm sự xấu xí của nàng: “áo tả tơi như tổ đỉa”, người “gầy tong teo”, “trên khuôn mặt xám xịt chỉ còn thấy hai con mắt”. Khi nghe câu cửa miệng của trưởng, thị “lon ton đuổi” đẩy xe gạo và hôm sau “đâm đầu chạy”, “công cô” đứng trước mặt đòi “của nợ” rồi “ăn ngay đầu chị Bốn”. giữa hai lựa chọn nghiệt ngã: nhịn đói để giữ thể diện, hoặc từ bỏ lòng tự trọng để tồn tại, cô chọn vế sau.

          Tuy nhiên, trong suốt diễn biến của câu chuyện, nhân vật có thật được người vợ nhặt dần lộ diện dưới ngòi bút tài tình của Kim Vô Kỵ. Cô ấy “rợn người, nhút nhát, cúi đầu và chạm chân” khi đi ngang qua khu phố của mình trên đường đến nhà ở công cộng. Ở đây, ta chỉ thấy một cô gái dễ thương dịu dàng, ân cần và e thẹn chứ không còn vẻ “cong” vụng về trước đây. Sáng vợ về, cô ấy dậy sớm quét nhà, dọn dẹp, nấu nướng, cư xử, ăn nói đàng hoàng, đến ruột già cũng choáng váng vì sự thay đổi. Thị đã trở thành người vợ đảm, con dâu đảm đang, biết quán xuyến việc nhà. Đây có phải là tốt tính của một người vợ nhặt các cô gái? Ngay chi tiết làm vợ nàng, nếu quan sát kỹ sẽ thấy hành động này thực chất xuất phát từ khát vọng cháy bỏng về tình yêu, hạnh phúc của một gia đình nông dân bình thường. . Tóm lại, với nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật tinh tế, Kim Nhân đã xây dựng thành công nhân vật người vợ nhặt đáng được trân trọng và khen ngợi.

          Ngoài “vợ nhặt” thì vai cô hàng chài trong “ctnx” cũng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người xem. Với tư cách là nhân vật chính, nhân vật này có vai trò vô cùng quan trọng trong việc thể hiện giá trị tư tưởng của tác phẩm. Ruan Mingzhou sử dụng những nét vẽ chân thực để khắc họa những đặc điểm nổi bật của các nhân vật trong sự tương phản giữa ngoại hình và ngoại hình, số phận và phẩm chất. Những tình huống mâu thuẫn xuất hiện dưới sự soi xét của vai Phụng, vai cô hàng chài hiện ra, vẻ đẹp mơ hồ khiến ta xót xa, trăn trở, lo lắng.

          Xuất hiện trước mắt độc giả là một bà hàng chài xấu xí, thô kệch: dáng cao, “gương mặt mệt mỏi”, “nước da nhợt nhạt”, “lưng xù xì, xơ xác”. Cuộc đời chị là những chuỗi ngày kiệt sức và bị chồng đánh đập: “Nhẹ đánh ba ngày, năm ngày đánh nặng”. Người đọc có thể đồng cảm với hoàn cảnh bất hạnh nhưng cũng dễ phẫn uất trước sự bao dung, cam chịu thái quá của các nhân vật khi lặng lẽ chấp nhận mình là nạn nhân của bạo lực gia đình.

          Nhưng đằng sau vẻ bề ngoài xấu xí, nhẫn nhịn ấy là một tấm lòng vị tha, độ lượng, những đức hy sinh cao cả, sự bướng bỉnh, dũng cảm hiếm có của người phụ nữ. Cô chấp nhận cuộc sống này vì yêu con và sẵn sàng hy sinh tất cả để bảo vệ gia đình. Với chị, “phụ nữ lên tàu là phải sống vì con chứ không phải vì mình”. Và dù có bị đánh đập, hành hạ thế nào, người phụ nữ ấy vẫn đồng cảm với khó khăn của chồng, vẫn lưu giữ từng khoảnh khắc hạnh phúc trong đời. Đằng sau sự thất học và quê mùa, cô gái hàng chài vẫn là một người phụ nữ thấu hiểu lẽ ​​đời. Lập luận của chị, của một người từng trải qua nhiều thăng trầm, khiến không chỉ chánh án, nhiếp ảnh gia mà tất cả chúng ta đều kinh ngạc và khâm phục.

          Có thể thấy, cả hai nhân vật đều là những con người nhỏ bé, là nạn nhân của hoàn cảnh nhưng vẫn giữ được những phẩm chất tốt đẹp, lương thiện. Vẻ đẹp ấy, trong dòng đời thường, trong những lúc khó khăn của cuộc đời, có thể ẩn hiện nhưng không bao giờ biến mất. Cả kim lan và nguyễn minh châu đều đạt được điều này, miêu tả nhân vật rất chân thực, không chỉ bộc lộ số phận éo le, cuộc đời éo le của họ mà còn khám phá ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong tâm hồn nhân vật.

          Tuy nhiên, có nhiều điểm khác biệt giữa hai nhân vật. Vẻ đẹp của người vợ nhặt được khắc họa qua khí chất của cô dâu mới cưới và được thể hiện qua dư vị hài hước trong nạn đói bi thảm. Như một luồng gió “lạ và trong lành” thổi vào những mảnh đời tăm tối, đói khổ của cư dân và gia đình họ. Đồng thời, vẻ đẹp của cô gái đánh cá được Ruan Mingzhu miêu tả là khí chất của một người mẹ gồng gánh mưu sinh được thể hiện rõ nét trong hoàn cảnh bạo lực gia đình. Nhân vật này không khỏi khiến chúng ta phải băn khoăn về cách nhìn nhận con người và mối quan hệ giữa nghệ thuật và đời thực. Sở dĩ có sự khác biệt này là do phong cách nghệ thuật và thời đại của hai nhà văn. Vẻ đẹp tiềm ẩn của người vợ nhặt trong quá trình phát triển, biến đổi từ thấp lên cao mang cảm hứng lãng mạn và mang tính tiêu biểu của văn học thời kì kháng chiến chống Nhật. Còn tính cách người đánh cá thì tĩnh tại, bất biến như hiện thực đau đớn của sự tồn tại. Con số này là một dấu hiệu rõ ràng về cuộc sống trần tục lấy cảm hứng từ những câu chuyện của Ruan Mingzhu sau năm 1975.

          Tóm lại, vợ nhặt và ngư phủ là hai vai diễn rất thành công của Kim Dư và Nguyễn Minh Trụ. Hai nhà văn tuy có phong cách khác nhau nhưng đều phát hiện và trân trọng vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam với tinh thần nhân đạo cao cả. Qua hai tác phẩm này, tác giả còn khiến chúng ta tin rằng, lòng tốt của con người là bất diệt trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Với tất cả những giá trị về nội dung và nghệ thuật đó, nhân vật và tên tuổi của Cam Ranh và Nguyễn Minh Chữ chắc chắn sẽ sống mãi trong kho tàng văn học dân tộc.

          So sánh Cô gái đón khách và Cô gái câu cá – Mẫu 4

          Chân dung người phụ nữ Việt Nam cao sang đã đi vào nhiều câu văn, bài thơ. Chúng ta không thể quên hình ảnh một bà lão trong Nhặt vợ (1962) của Kim Lan. Và người đàn bà đánh cá trong truyện ngắn “Con tàu ngoài xa” của Nguyễn Minh Châu. Họ bước ra từ những cuộc đời hoàn toàn khác nhau, nhưng trong lòng lại gặp nhau tám chữ vàng: ngoan cường, bền bỉ, trung thành và dũng cảm.

          kim kỳ lân – “Tấm lòng với đất, với người, với cuộc sống nông thôn nguyên sơ hậu hiền ngày xưa”. “Vợ Nhặt” miêu tả cuộc đời, số phận và cảnh ngộ của những con người năm Đinh Dậu, là một tác phẩm khám phá tiêu biểu của nhà văn. .Đến với Nguyễn Minh Châu là đến với con người đã đi tìm “viên ngọc ẩn mình trong tâm hồn con người, mở đường cho sự đổi mới của văn học Việt Nam sau 1975”. Tác phẩm “Con tàu ngoài xa” được kể dưới góc nhìn trần thuật của họa sĩ Phùng – một sự khám phá mới của người nghệ sĩ về hiện thực và con người.

          Đầu tiên phải kể đến vai diễn vợ nhặt trong tác phẩm cùng tên của nhà văn Jin In. Dưới ngòi bút của Jin Qilin, bức chân dung biến thành một con ma đói với bộ quần áo luộm thuộm và “mặt lưỡi cày xám ngực gầy” được vẽ trên khuôn mặt, không có tên, chỉ có chữ “shi”. Cô gái đói bụng muốn thu dọn đồ vương vãi, nghe ba hô hoán liền vội vàng đẩy xe. Nàng gặp tràng nhưng không ăn trầu, mà ăn một miếng bánh, sau đó dùng đũa quẹt qua miệng, “Ngon lắm.” Tất cả những gì chúng tôi thấy là những bức chân dung chi chít, nhầy nhụa. Tuy nhiên, dưới ngòi bút tuyệt vời của tác giả, người vợ hiện lên cong queo, cong lắm chứ không phải răng nanh, một nhân vật sinh ra từ ngu dốt, nghèo đói, đen tối nhưng nhất định không được sinh ra. Ác, ác. Khi cuộc hôn nhân của một đời người chỉ vì vài lời nói tầm thường, thì tính cách của anh ta càng cay nghiệt hơn, khiến người phụ nữ quên hết phẩm giá, phẩm hạnh, phẩm hạnh của mình để ăn bánh trôi làm vợ mà không tìm hiểu rõ ngọn nguồn. của dòng sông. Chính cái đói đã làm cho thân phận con người trở nên hèn hạ và rẻ rúng.

          Khi gặp chồng thì cực kỳ hung dữ nhưng khi về làm dâu thì lại là một người vợ, người con dâu ngoan hiền. Đi theo dòng suối, như thể bạn đã đến một nơi mà bạn có thể trốn tránh cơn đói rình rập. Trên đường trở lại chùa, nàng Thi hung dữ bỗng trở nên dịu dàng, rụt rè và nhút nhát. Lần đầu đến nhà mới, những ánh mắt trầm ngâm, dáng điệu khép nép, cách chào hỏi ngượng nghịu… tất cả khiến cô có cảm giác mình như một cô dâu mới cưới. Cô là người phụ nữ dũng cảm và dịu dàng nhất từ ​​khi làm vợ, cùng mẹ sửa cửa, dọn vườn, ăn bữa cơm đắng nhẹ. Truyện kể về những tên cướp kho thóc Nhật Bản dưới hình ảnh những lá cờ đỏ sao vàng tung bay phấp phới. Nó thắp lên ánh sáng hy vọng về một tương lai mới, mở ra con đường từ đấu tranh đến cách mạng. Rõ ràng, cô đã dần có được cảm xúc trọn vẹn và ý thức trách nhiệm từ chữ “yêu”. Đúng là dù trong cảnh nghèo cùng cực, tình thương vẫn quý hơn cơm ăn áo mặc, bởi nó giúp con người ta được sống là chính mình, được làm người.

          Người đàn bà đánh cá coi những bất hạnh trong đời là lẽ đương nhiên. Chị hứa sẽ cho chồng đánh nhưng chỉ van xin anh “đánh cho tới bờ bến để lũ trẻ không thấy”. Ở đây, có lẽ cuộc sống đã chiến thắng. Đó là chất xúc tác để phung và chánh án dau hiểu rõ hơn về sự thật trong cuộc sống của họ. Nhận thức nhận được ở người phụ nữ ấy chứa đựng một tình mẫu tử sâu xa như một bản năng: “Trời sinh ra đàn bà để sinh đẻ, rồi nuôi con khôn lớn nên khổ”. Sứ mệnh thiêng liêng của Thượng đế để cảm nhận được hạnh phúc ngay giữa cuộc đời đầy rẫy những khó khăn. Thông qua nhân vật cô gái đánh cá, Ruan Mingzhu cũng khẳng định rằng đau khổ không thể đánh gục trái tim yêu thương, nhân hậu, bao dung và vị tha của người phụ nữ. Đối với họ, một gia đình hạnh phúc là một gia đình trọn vẹn, mặc dù có một số tính cách không hoàn thiện.

          Rõ ràng họ là hai nhà văn với hai ngòi bút khác nhau, hai tính cách khác nhau, nhưng khi viết về hai người phụ nữ ở hai bối cảnh khác nhau, họ đều đặt ngòi bút trong tâm thế tìm kiếm, khám phá và ngợi ca người phụ nữ có số phận bi thảm bên cạnh mình , cuộc đời bất hạnh mà họ không được biết đến, đã trở thành nét khái quát nghệ thuật độc đáo. Vẻ đẹp của họ bắt nguồn từ niềm tin vào phẩm chất của con người, ngay cả trong những hoàn cảnh tồi tệ nhất.

          Leonit leonop đã từng nói rằng “mọi tác phẩm đều phải là sự phát minh ra hình thức và khám phá nội dung”. Phải thừa nhận rằng mỗi nhà văn đặt nhân vật của mình vào một hệ quy chiếu khác nhau để thể hiện sự sáng tạo và dấu ấn của mình. Nếu kim lan chọn cái đói làm bối cảnh làm trung tâm nghệ thuật, làm đòn bẩy cho khát vọng sống mãnh liệt, cái nền tảng tốt đẹp bị cái đói nhấn chìm lâu ngày, thì nguyễn minh châu lại xây dựng hình tượng một người đàn ông. Trong bối cảnh xã hội sau 1975, chiến tranh đã qua nhưng nghèo đói, lạc hậu vẫn chưa chấm dứt, sự hiểu biết về cuộc sống, về bản chất con người của chị thật đẹp.

          Như vậy, cả hai nhà văn đều vô cùng thành công trong việc tạo hình nhân vật, đặt cả trái tim vào ngòi bút, sự thấu hiểu, chia sẻ và đồng cảm với những số phận bất hạnh trong xã hội. Họ xứng đáng là những nhà văn thực sự, những tác phẩm thực sự như aimatop đã từng khẳng định “tác phẩm thực sự không kết thúc ở trang cuối cùng, khi câu chuyện của nhân vật kết thúc thì dung lượng của câu chuyện không bao giờ cạn kiệt”. , như một sức mạnh bên trong tiếp tục tồn tại và hành động, như sự day dứt và ánh sáng của lương tâm, không bao giờ tắt như thơ ca của sự thật. “

          Phụ nữ so sánh nhặt hàng và đi câu – mẫu 5

          Đọc “Nhặt vợ” của Kim Lan và “Viên Chu” của Nguyễn Minh Châu – hai truyện ngắn tưởng chừng như bình thường nhưng lại gây ấn tượng mạnh, là hình ảnh của hai người phụ nữ: Nhặt vợ và cô hàng chài. Họ cũng là những người phụ nữ nghèo nhưng ẩn chứa trong họ những “vẻ đẹp vô hình” đại diện cho nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam trong học đường.

          Nhìn bề ngoài chưa chắc đã phản ánh được nội tâm. Có lẽ vẻ đẹp quý phái và tao nhã ẩn giấu những xấu xa hèn mọn; có lẽ vẻ đẹp và sự cao quý ẩn sau vẻ ngoài thô kệch, xấu xí và bẩn thỉu… Nguyễn Minh Châu luôn nhớ rằng nhiệm vụ của một nhà văn là dành cả đời để tìm kiếm những viên ngọc ẩn giấu trong đó. trái tim của anh ấy, để Linh hồn hỗ trợ và khen ngợi.

          Hình ảnh người gánh hàng và người hàng chài chứa đựng những mâu thuẫn như vậy. Nếu chỉ nhìn bằng con mắt hời hợt, chúng ta sẽ không thể thấy được vẻ đẹp ẩn sâu trong trái tim mỗi người. Vẻ đẹp chung của họ là những con người vô danh, xấu xí, hạ đẳng, ở nhiều số phận nghèo khó, thiệt thòi, bị cuộc đời xô đẩy vào những hoàn cảnh trớ trêu, tủi nhục nhưng họ vẫn giữ vững phẩm chất truyền thống của vẻ đẹp người phụ nữ Việt Nam.

          Bà xuất hiện trước khán giả lần thứ hai, với “thân hình gầy guộc, quần áo tả tơi như tổ đỉa, khuôn mặt lưỡi cày xám xịt, chỉ còn hai con mắt”. Cô ấy ăn nói cộc lốc, thản nhiên và trơ trẽn. Khi được mời ăn đồ nhiều dầu mỡ, cô từ chối ăn mà nói thẳng: “Muốn ăn gì thì ăn, đồ nhiều dầu mỡ thì không”. Chỉ đợi nhóm người cất tiếng: “Mời ăn nào, ăn nấy”, mắt bà sáng lên, “chụp đầu vào ăn bốn bát bánh quẩy không nói một lời” rồi ngồi xuống. Ăn xong, đưa đũa lên miệng thở phào: “Ha, ngon quá!”. Sau đó là câu nói đùa: “Đùa đấy, nhưng anh về với em, anh lấy hàng lên xe về”. “Ai ngờ độ xác thực” lấy người đàn ông này làm vợ mà không hề hay biết. Người đọc dễ lầm tưởng đây là người phụ nữ không có lòng tự trọng, không có cá tính.

          Rõ ràng sâu thẳm trong trái tim mỗi người đều có rất nhiều điều đẹp đẽ mà chúng ta không nhìn thấy được. Nếu đặt người chị dâu mà cô nhặt được vào một tình huống hoàn hảo và hạnh phúc khác, có lẽ cô sẽ không có vết nhơ nhân cách như vậy.

          Nhà văn không đặt tên cụ thể cho nhân vật, và có lẽ hình ảnh của chị lạc lõng giữa muôn vàn hình ảnh những người phụ nữ cùng cảnh ngộ ở vùng biển này: đông con, đói khổ, lam lũ, lại còn bị người chồng vũ phu, tàn bạo bạo hành.

          Hiện ra trước mắt người đọc là hình ảnh một bà lão cao lớn, thô kệch, mặt rỗ, mệt mỏi, chậm chạp… hình ảnh đó là hiện thân của cái nghèo đói, cực nhọc nhưng không đủ ăn miếng trả miếng. ngày giao tranh nhẹ và năm ngày giao tranh nặng. Tuy nhiên, cô kiên nhẫn chịu đựng, cam chịu số phận: không la hét, không phản kháng, không tìm cách trốn thoát. Khi tòa sơ thẩm khuyên bà nên giữ người chồng vũ phu lại bên bờ vực thẳm, bà xin: “Thưa ông, tôi lạy ông. Ông bắt tôi cũng được, tôi đi tù cũng được, đừng bắt tôi bỏ ông ấy”. Với thái độ kiên nhẫn, phục tùng và cách mọi người gọi cô ấy, người ta sẽ nghĩ đây là một người phụ nữ khác thường.

          Nhưng khi tìm hiểu sâu hơn, bạn sẽ thấy trong sâu thẳm tâm hồn của người phụ nữ ấy, ánh lên vẻ đẹp của sự hy sinh, quên mình của một người vợ, người mẹ. Tại sao mỗi lần bị đánh đau đớn, dã man như vậy, cô ấy vẫn chịu đựng được? Chỉ có bà mới hiểu được hoàn cảnh của mình: đông con, nhà nghèo, vất vả và một nghề đặc thù: chèo thuyền. Người dân đã quen sóng biển, dù khó khăn, nguy hiểm vẫn phải bám biển để sinh tồn. Cô hiểu bổn phận vô hạn của một người mẹ, sinh con ra là phải có trách nhiệm với con, sống vì con chứ không phải vì mình. Chị tự trách mình: “Nhầm bà trên thuyền đẻ nhiều con quá, thuyền bé quá”; “Phải chi đẻ ít con hơn, hoặc mua thuyền lớn hơn” thì đỡ khổ hơn.

          Nàng thấu hiểu cảm thông và tha thứ cho sự tàn ác của chồng. Trước đây, anh là một người con trai hiền lành, hay nóng nảy nhưng anh chưa bao giờ đánh vợ. Sau này chỉ vì đông con mà cuộc sống khổ cực đổ lên đầu, thấy quá khó khăn, anh lôi vợ ra đánh để trút giận. Cô hiểu tính tình của anh, giống như biển cả, khi giông bão thì lại bình lặng. Chị hiểu rằng chị cũng như bao người phụ nữ trên biển rất cần một người đàn ông đi ngược gió, dù người đàn ông đó có đọc những lời lạnh lùng, vô tâm chị cũng phải chấp nhận cùng nhau nuôi dạy con cái, bởi nhà nào cũng có đến chục đứa con. Bà chắt chiu từng li từng tí: vui nhất là khi con cháu đầy đàn, vợ chồng hòa thuận.

          Cô đồng cảm với Đẩu – chàng trai “non choẹt” chưa có kinh nghiệm sống nhưng lại có tấm lòng nhân hậu và kiến ​​thức sách vở. Càng nói, cô càng “lộ ra vẻ đanh đá”, “đôi mắt ấy như dõi theo cả cuộc đời mình”. Nhắc đến con, chị lại khóc, mỗi lần bị đánh chị lại bắt chồng bế vào bờ đánh cho khỏi đau lòng, nhìn cảnh đau lòng ấy họ sẽ làm gì? lớn lên? Liệu chúng có gặp phải hoàn cảnh như mẹ để rồi nhẫn nhịn, cam chịu hay hống hách như cha? “Một tình yêu dành cho đứa con của cô ấy như đau đớn, và một sự hiểu biết sâu sắc về sự thật mà cô ấy dường như không bao giờ thể hiện ra bề ngoài.”

          Vì vậy, nhìn vẻ ngoài của người phụ nữ xấu xí này, có vẻ điên rồ và ngu ngốc, nhưng lại chứa đựng nhiều đức tính cao đẹp mà người khác khó có được. Cô đã dạy cho Đẩu và Phụng một bài học về cách nhìn đời: không thể chỉ nhìn bề ngoài mà đánh giá bên trong, phải biết sự thật đằng sau bề ngoài. Thay vì nhìn mọi thứ một cách đơn giản, người ta phải đi sâu vào mạch ngầm của cuộc sống để khám phá và khai quật vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong.

          Hai nhân vật có những nét riêng về số phận, tính cách khác nhau nhưng đều toát lên vẻ đẹp của tấm lòng nhân ái, dịu dàng, tấm lòng bao dung, vị tha. Đầy yêu thương và đức hi sinh – đại diện cho nét đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Hai nhà văn đã nhìn thấy vẻ đẹp tiềm ẩn ẩn chứa trong tâm hồn của những con người chất phác, cần cù và tạo nên những giá trị nhân đạo mới, sâu sắc cho nền văn học Việt Nam hiện đại. .

          Xem thêm: Chị em Thuý Kiều (trích Truyện Kiều)

          Xem thêm:  Bot là gì? Top là gì? Top và bot là gì trong cộng đồng LGBT?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *