Top 10 mẫu phân tích hình tượng cây xà nu hay chọn lọc

Top 10 mẫu phân tích hình tượng cây xà nu hay chọn lọc

Phân tích hình tượng rừng xà nu

Ở rừng xà nu nguyên thủy, hình ảnh cây xà nu là biểu tượng của mảnh đất và con người Tây Nguyên. Trong bài viết này, hoatieu muốn chia sẻ dàn ý về hình ảnh cây vông và phân tích chi tiết hình ảnh cây vông kết hợp với bài văn mẫu giúp các bạn đọc hiểu được nội dung và ý nghĩa của công việc.

Bạn Đang Xem: Top 10 mẫu phân tích hình tượng cây xà nu hay chọn lọc

  • 7 bài phân tích vở tuồng rừng xà nu siêu hay
  • Top 10 mẫu phân tích nhanh 13 câu đầu tiên
  • 7 bài báo phân tích hay nhất
  • 1. Phân tích đường viền của hình ảnh con hàu

    I. Lễ khai trương

    <3

    – Rừng Shanư được coi là bản anh hùng ca của Tây Nguyên thời chống Mỹ, tái hiện cuộc chiến đấu của dân làng Xô Viết.

    – Bên cạnh hình tượng người anh hùng, nổi bật là hình ảnh cây xà nu.

    Hai. Nội dung bài đăng

    – Đây là hình tượng trung tâm xuyên suốt toàn bộ tác phẩm, giúp thể hiện tư tưởng chủ đạo của tác phẩm.

    – Gợi màu sắc, không gian của núi rừng Tây Nguyên, liên hệ đến đời sống sinh hoạt, sự kiện quan trọng của dân làng Sơman:

    + Một số dân làng lấy củi, bôi đen bảng học chữ, đốt từng nhà.

    <3

    + Cả rừng xà nu trải dài che làng khỏi bom đạn quân thù, hàng vạn cây đều thương tật.

    – Hình ảnh cây xà nu mang một cảm xúc thẩm mỹ tương ứng, âm vang những cuộc khởi nghĩa của dân làng Soman qua các thời đại.

    <3

    + Cây ốc sên mới mọc tượng trưng cho hình ảnh Heng Young: “Được khai quật ở Tân Trúc, như mũi tên như lê”, giống như Heng Young trẻ dũng cảm. Đi theo cha.

    <3

    —Nỗi khổ của cây thông, mà người dân nơi đây cũng đã từng trải qua: “Có cây cào vào thân… chỗ vết thương chảy nhựa, rồi bầm dần, rồi đặc lại và thành cục. Máu lớn… “:

    + Như người cầm xút, vợ bị chặt đầu treo lên cây sung

    + Mẹ Mai và con trai bị tra tấn đến chết bằng song sắt

    + Hình ảnh 10 đầu ngón tay bị nhựa xà phòng đốt cháy chỉ còn 2 đầu ngón tay.

    – là hình ảnh ẩn dụ độc đáo về sức sống bất diệt, tinh thần bất khuất và sự phản kháng của dân làng Xô Viết trong phong trào đấu tranh vũ trang.

    + Hàng trăm cây ngang đồi đoàn kết như đồng bào Tây Nguyên đánh giặc.

    <3<3

    – Kết cấu đầu cuối tương ứng: Truyện mở đầu và kết thúc bằng hình ảnh rừng xà nu bạt ngàn, tạo nên không gian đậm chất sử thi cho tác phẩm.

    Ba. Kết thúc

    – Cảm nhận hình ảnh con hàu.

    – Khái quát về giá trị nghệ thuật: Tùy bút này đượm màu sắc sử thi, ngôn ngữ giản dị, đậm chất Trung Bộ phóng khoáng, giọng điệu trang trọng,…

    – Khái quát giá trị nội dung: Rừng xà nu là một sử thi văn xuôi hiện đại tái hiện vẻ tráng lệ hùng vĩ của núi rừng, con người và truyền thống văn hóa Tây Nguyên.

    2. Phân tích hình ảnh cây vầu – ví dụ 1

    Ruan Zhongyi là bút danh của Ruan Yu, nhà văn kháng Mỹ cứu nước. Tiểu thuyết Rừng rắn của ông viết năm 1965 là một truyện ngắn xuất sắc. Câu chuyện kể về tinh thần “đồng khởi nghiệp” của dân làng Soman ở Tây Nguyên. Già làng, trưởng làng, nghĩa quân lãnh đạo dân làng Soman mài giáo, mác, mồi, mã tấu… Đứng lên đánh đuổi quân xâm lược ác ôn, tay sai của đế quốc Mỹ, giải phóng làng và núi thiêng. Họ chiến đấu vì sự sống còn, vì chân lý cách mạng sáng ngời: “Chúng nó cầm súng, chúng tôi cầm súng!”. Ngoài bà cụ, tnú, mai, dt, bé heng, anh Quyết và những nhân vật khác đã gây cho ta nhiều ấn tượng,… hình tượng cây xà nu trong truyện ngắn được tác giả khắc họa và ngợi ca như một chiến binh oai phong. anh hùng.

    Ngày ấy…, cách mạng miền Nam đang trải qua một thời gian dài đen tối, đầy gian nan thử thách. Những kẻ xâm nhập đến, tìm kiếm, phục kích, và không một ngày nào trôi qua mà chó và súng của chúng không sủa trong rừng. Dân làng bị bao vây, đàn áp, khủng bố dã man. Đầu anh chảy máu, anh đau xót: Giặc treo anh lên cây sung đầu làng, chúng giết chị, chặt đầu, cột tóc, treo súng! Rừng Rắn cũng chung số phận, chịu thiệt thòi như dân làng Soman, trong tầm bắn của đại bác địch. Chúng bắn ban ngày, ban đêm, sáng và tối, hoặc trong bóng tối và trong bóng tối, hoặc lúc nửa đêm và khi gà gáy. Tang thương bao trùm khu rừng chuồng. Wanshu “không có cây sẽ không bị tổn thương”. Đạn địch xuyên thân, “xông xà nhà xông lên”, nhựa cây tích tụ, kết tụ “đen lại, đông lại thành cục lớn”. Rừng Sanu cũng chịu thiệt hại không kém gì con người. Bao nhiêu cây nhỏ bị trúng đạn địch, năm mười ngày sau vết thương “mưng mủ” và cây chết!

    Tác giả nhắc đến rừng sa nhân, núi sa nhân, cây sa nhân, cành sa nhân, ngọn và lá cây sa nhân, nhựa sa nhân, khói và đuốc sa nhân gần 20 lần,… lần nào cũng nhắc đến. Bây giờ, cái cây trông rất lạ, tất cả đều tượng trưng cho khí phách của dân làng Suoman, và núi rừng của đồng bằng Trung tâm đang tiến về phía trước!

    Strá trở nên trơ trẽn trong lửa, kẻ trước gục ngã, kẻ sau tiến lên. Rồi bên cạnh một cây bị bắn đổ, bốn năm cây khác mọc lên “Mũi tên xanh ngọn, thẳng trời”. Nếu như bóng mát của cây Kê-ni-a phủ khắp nơi, và trái tim con người tượng trưng cho lòng trung thành và tình yêu, thì cây Sanu là loài cây có “ánh sáng mặt trời”, mùi nhựa cây “bay bay”, thơm và béo. Nhiều lần, Nguyễn đã sáng tạo ra những ẩn dụ độc đáo, tài tình, ca ngợi chiều cao của cây Sò: Có khi ngọn cây vút thẳng lên trời như mũi tên, có khi cây non mới nhú lên khỏi mặt đất “nhọn như lê”, có khi gầy guộc. Thảo nguyên rừng cây sẽ “ ưỡn tấm ngực lớn che chở cho xóm làng”. Có thể thấy, hình ảnh cây xà nu mang bóng dáng và tinh thần của một chiến binh máu lửa thực sự.

    Có những buổi chiều và buổi sáng, khi về thăm làng, anh lại ra đi với Khu rừng bẫy vẽ dưới mi mắt. Ba năm sau, anh vào “bộ đội” báo thù, về thăm quê, thăm làng, gặp lại Rừng Rắn, tưởng như gặp lại đồng đội, anh tìm lại được niềm kiêu hãnh và nhiệt huyết. Hãy nhìn xem: “Đứng trên ngọn đồi ở thảo nguyên đó và nhìn ra xa, tất cả những gì bạn có thể thấy là những ngọn đồi mâm xôi trải dài đến tận chân trời”. Buổi sáng, anh cùng cậu mợ lên đường, đến rừng rắn để từ biệt gia đình và nỗi nhớ. Anh ra đi mang theo hình bóng quê hương và sức lực mới: “Ba người đứng tại chỗ nhìn ra xa, phóng tầm mắt chỉ thấy rừng rắn tầng tầng lớp lớp dồn dập đến tận chân trời”.

    Hình ảnh rừng Sán Lá cho ta nhiều suy nghĩ sâu sắc về chiến tranh nhân dân, về hình ảnh giai cấp, về biểu tượng của rừng, về sự hy sinh, đóng góp xương máu của đồng bào các dân tộc anh em. Đồng bằng Trung Bộ trong kháng chiến chống Nhật, nên khi gặp lại, bà cụ khẳng định một cách dõng dạc đầy kiêu hãnh và khiêu khích: “Mày có đi qua rừng bên con nước lớn không? Nó còn sống, không cây nào bằng. cây thông đất ta trĩu quả. Cây mẹ đổ, cây con mọc. Để nó giết cả rừng!”.

    Xem Thêm: Giải bài 3.7, 3.8, 3.9, 3.10 trang 8, 9 Sách bài tập Vật Lí 11

    Nét độc đáo của truyện ngắn “Rừng rắn” nằm ở nghệ thuật tả cảnh đặc sắc. Rừng Shanu không chỉ là một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, không chỉ là một cảnh chiến trường bi tráng, mà còn là biểu tượng cho chủ nghĩa anh hùng của Tây Nguyên và đồng bào miền Nam anh hùng. Lao Fu giống như một nhà thơ sử thi trong “Bài ca săn bắn”! Một trưởng thôn trạc 60 tuổi, khuôn mặt buồn bã, râu dài đến ngực, trên mắt có vết sẹo quân sự sáng choang, là một ông già cởi trần, ngực căng như mâm xôi lớn.

    Nhắc đến hình ảnh cây xà nu, người ta không thể không nhắc đến ngọn lửa của cây sa nu. Tác giả đã tạo nên ba nét vẽ rắn và lửa tạo không khí thần thoại, linh thiêng. Dưới ngọn lửa rắn, Tenu đã đọc “cuốn sách chết chóc” của mình cho người dân làng Xô viết trước khi chết. Lần thứ hai, hình ảnh con rắn lửa đốt trên mười đầu ngón tay là ngọn lửa căm hờn “máu đền máu, đầu đền đầu” (địa chủ). Lần thứ ba, ngọn lửa của cây đuốc rắn đỏ rực, chiếu ánh giáo mác, kèm theo tiếng hô “Chụp! Chém!” của bà lão, soi rõ xác chết của mười tên giặc. , kể cả trai giới. Ác ma, nằm giữa vũng máu trong Eagle House. cây xà nu bao năm chống Mỹ và tay sai, chia ngọt sẻ bùi với đồng bào này!

    Nếu nhà thơ sưu tầm cánh chim, và một nhà thơ vô danh lấy cây Kơ-nia làm biểu tượng cho lòng người và sức mạnh quật khởi của núi rừng hùng vĩ đồng bằng Trung Bộ, thì nhà văn Nguyễn Trường đã miêu tả thành công màn trình diễn rừng Sanư tráng lệ của tòa lâu đài này Chủ nghĩa anh hùng của dân làng Liên Xô và chủ nghĩa anh hùng của Việt Nam. Hướng về đồng bằng Trung Bộ, màu sắc huyền ảo, không khí linh thiêng, phong vị sinh hoạt truyền thống núi rừng và thị hiếu của người dân đồng bằng Trung Bộ đều được thể hiện đậm nét qua hình tượng rắn rừng.

    Truyện “Rừng Sắn” là một thành công lớn, tiêu biểu cho khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn của văn học Việt Nam viết về đề tài chiến tranh. Một ngọn lửa thiêng huyền diệu soi sáng cảnh vật và những nhân vật. Nó giúp người đọc ôn lại một giai đoạn lịch sử vô cùng đau thương và vẻ vang của một dân tộc.

    3. Phân tích hình ảnh cây vầu – ví dụ 2

    Cao nguyên miền Trung – mảnh đất hùng vĩ, thơ mộng với những con người đôn hậu, đôn hậu, kiên cường từ lâu đã trở thành nguồn cảm hứng sáng tác cho biết bao văn nghệ sĩ. Ai cũng tìm thấy một biểu tượng cao đẹp của sự cất cánh tinh thần và sự thăng hoa của ngòi bút trên mảnh đất này. Ngọc anh có bóng cây Kê-ni-a như tiếng khóc thiết tha của một tình yêu thủy chung không thay đổi, và thu có tiếng hót của loài chim Churao, vang lên khúc ca trong trẻo, nồng nàn, chan chứa tình yêu của kẻ chiến thắng… vẫn trung thành nguyễn lại lên trời Rừng mâm xôi nối dài như sức sống bền bỉ của người dân đồng bằng Trung Bộ trong chống Mỹ, cứu nước.

    Đọc Rừng xà nu, không chỉ ông lão, tnú, dit, mai và các nhân vật khác để lại cho ta ấn tượng sâu sắc mà còn có cây xà nu – một hình tượng độc đáo bao trùm toàn bộ truyện cổ tích. Chính hình ảnh cây xà nu đã tạo nên vẻ đẹp tráng lệ và khí chất sử thi lãng mạn cho câu chuyện làng Soman bất khuất. Đây là một hình ảnh chứa đựng nhiều biểu tượng. Qua bức tranh này, người đọc thấy rõ sức sống bền bỉ, quật cường của người dân cao nguyên miền Trung, đặc biệt là dân tộc Việt Nam trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước và giúp đỡ Triều Tiên. Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn trung thành đã miêu tả rừng bằng ngôn ngữ thơ, bằng những “lời có cánh” nồng nàn như đã thấy trong tác phẩm. Tác giả đã viết về cây sa nhân gần hai mươi lần, và dường như cây sa nhân đã tham gia vào mọi hoạt động, tình cảm, niềm vui nỗi buồn của những trận đánh anh dũng của quân dân đồng bằng Trung Bộ.

    Cả câu chuyện dài, đau đớn, kiên cường như một bản anh hùng ca về cuộc đời của một nữ tu sĩ, cuộc đời của một người dân làng Xô man, được kể trên cái nền chủ đạo là hình ảnh cây xà nu. Cây sa nhân và rừng sa nhân, với tư cách là những con người, không chỉ là nhân chứng, là linh hồn tham gia vào sử thi, mà còn phải gánh chịu mọi gian truân, gian khổ, đau thương do tội ác của kẻ thù gây ra, nhưng rừng sa nhân vẫn hiên ngang, hiên ngang. nó vẫn tồn tại sau đau khổ: nó Nó tượng trưng cho niềm khao khát tự do, khao khát được giải phóng, phẩm chất anh hùng và sức sống mãnh liệt của nhân dân. Làng Soman của đồng bào Tây Nguyên thời chống Mỹ.

    Xem Thêm : Bài 2. Một số oxit quan trọng

    Hình ảnh cây xà nu xuất hiện trong tác phẩm đầy chất thơ hùng tráng. Mở đầu và kết thúc câu chuyện là “hàng ngàn cây thảo nguyên” “lặp đi lặp lại và phát triển mạnh”, “rừng thảo nguyên ưỡn ngực lớn che chở cho xóm làng”… Hình ảnh của “trong tầm mắt của tôi, tôi có thể” là những ngọn đồi phía sau chân trời, nơi không thể nhìn thấy gì”. Rừng là biểu tượng của con người. Cây được miêu tả như một con người đáp lại con người, gợi lên một biểu tượng của cuộc sống., Số phận và phẩm giá của con người – Thế hệ của dân làng Liên Xô chiến đấu với Hoa Kỳ.

    Cây mâm xôi vui tươi hạnh phúc “chắp nắng mau lớn”, như một người dân Soman yêu tự do. Rừng Shanu và làng Suoman đều chịu tổn thất nặng nề trước sự tàn ác của kẻ thù: “Cả khu rừng có hàng nghìn cây, cây nào cũng bị thương, có cây bị chặt nửa thân, bị chúng cuốn vào như Một cơn bão. Vết thương, nhựa chảy ra, chảy ra, mùi thơm ngào ngạt, lấp lánh dưới nắng hè oi ả, rồi dần dần bầm tím, chuyển sang màu đen và đông đặc lại thành cục máu lớn. Nhưng quả mâm xôi rất khỏe, không gì có thể phá hủy được nó: “Ngoài một cây vừa đổ, bốn năm cây con nhỏ đã mọc lên, ngọn cây xanh tốt, hình mũi tên hướng thẳng lên trời”, giống như những ngôi làng Xô Viết từ đời này qua đời khác vẫn đứng vững. lên từng người một Vâng, nếu quyết hy sinh thì mai phải chết: nếu vấp ngã giữa đời, dit sẽ trưởng thành lạ thường, trở thành bí thư đảng ủy, chính trị viên cộng đồng: rồi những đứa con, những thế hệ đi xuống Một thế hệ cũng đang lớn lên và tiếp tục đấu tranh, đồng thời ngược lại, ở nhiều chỗ mà các nhân vật được miêu tả, tác giả so sánh nó với cây sào Bà lão mệt mỏi , ngực căng như một con hà lớn, lưng bị giặc tra tấn “Từ vết thương rỉ ra một giọt máu, từ sáng đến trưa đen đặc như nước rắn”, kỹ thuật này trong cách miêu tả tạo nên sự hoà quyện, mối quan hệ giữa con người và thiên nhiên được lồng ghép một cách tương ứng thành một khúc ca hùng tráng, tráng lệ.Trong bài thơ, nhà văn so sánh con người với “cây mâm xôi lớn” vì hiểu được sự gắn bó của cây với con người. mảnh đất anh đang sống, và hiểu được sức mạnh tiềm ẩn của khu rừng cũng như sự bất khuất của dân làng Soman: “Không có gì giống như cây thông ở vùng đất của chúng tôi, cây mạnh mẽ. Cây mẹ đổ xuống, cây con đâm chồi nảy lộc. Tôi đoán nó đã giết cả rừng rắn! …”.

    Cây cối gắn bó mật thiết với đời sống của người dân và dân làng. xa nu không chỉ xuất hiện ở đầu và cuối mà xuyên suốt câu chuyện về tnú và làng soman. Xà nu hiện diện trong cuộc sống đời thường của dân làng như đã có từ hàng ngàn năm nay: bếp lửa sa nu trong bếp; Khói khói cho bảng đen, nơi anh quyết mai phải thành đạt và học bảng chữ cái..; xa nu cũng tham gia vào những sự kiện quan trọng của cuộc đời chống Mỹ: ngọn đuốc xà nu cháy trên tay bà già, cả làng đi vào rừng lấy dao, giáo, rựa, mã tấu được cất giấu kỹ để phòng khi khẩn cấp. Xung trận, nổi dậy, làng Soman ngủ đêm dưới ánh đuốc mài vũ khí, kẻ thù lấy giẻ tẩm xà phòng làm bỏng tay… Cũng chính ngọn đuốc soi sáng cả làng Trong đêm khởi nghĩa của làng, xác mười tên giặc nằm rải rác quanh đống lửa giữa sân làng sáng rực…

    Cây còn là nhân chứng cho sự giác ngộ, sự hy sinh thầm lặng, bản lĩnh và ý chí kiên cường của dân làng Soman: “Đứng trên ngọn đồi bên dòng nước lớn Một đêm cả khu rừng xôn xao lửa cháy khắp rừng'” Ánh lửa của con rắn soi sáng lời khuyên của ông: “Người sống phải đánh lạc hướng, đánh dấu và dụ dỗ. Đại đao, tên, dây treo cổ… sẽ có ngày được sử dụng”. Ngọn lửa đã thử thách ý chí và lòng dũng cảm của cô: “Không có gì nhuốm nhựa cây. Lòng căm thù bùng cháy như nhựa cây sắc nhọn, và “Bàn tay căm thù” trở thành “Bàn tay báo thù”, bóp nghẹt kẻ thủ ác dưới tầng hầm.”

    Câu chuyện ông lão kể mang đậm chất sử thi. Đêm kể chuyện dưới ngọn lửa rắn phải như câu hát mà các bô lão trong làng thường kể: sử thi truyền thống đồng bằng Trung Bộ. Âm điệu sử thi của rừng xà cừ từ đó mà ra. Cây xà nu gắn liền với quá khứ và hiện tại hào hùng, gắn bó với mọi sinh hoạt, phong tục, đời sống văn hóa của người dân Tây Nguyên, làm nên câu chuyện buôn làng soman óng ánh như dam san, đẹp đến nao lòng…

    Có thể nói hình ảnh con hà là mô típ chủ đạo của tác phẩm. Hàu trở thành biểu tượng cho cuộc sống và phẩm chất của dân làng Xô Viết. Đây là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của tín đồ họ Nguyễn. Tác giả đã chọn hình ảnh cây mâm xôi, phú cho nó những ý nghĩa mới, cảm xúc thẩm mỹ mới, xây dựng nên bức tranh hùng tráng chống Mỹ cứu nước của những con người ngoan cường, bất khuất nơi núi rừng cao nguyên hùng vĩ.

    4. Phân tích ngắn gọn hình ảnh con hàu

    trung nguyễn là một nhà văn miền trung viết hay, miêu tả con người và vùng đồng bằng miền trung hùng vĩ một cách sâu sắc và chân thực. Truyện ngắn “Rừng xà nu” là tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Trung khi ngợi ca khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ của đồng bằng miền Trung. Đặc biệt, tác giả đã xây dựng thành công hình ảnh cây xà cừ chở bao tinh hoa, ý chí cho những con người sinh sống trên mảnh đất này.

    Xuyên suốt tác phẩm “Rừng Sannu” là hình ảnh cây Sannu, có thể lấy hình ảnh trung tâm, làm nền, cũng có thể là nguồn cảm hứng bất tận của tác giả để khắc họa thành công từng nhân vật. Mục đích. Sanu là loài cây phổ biến ở núi rừng Tây Nguyên, sống khỏe, dẻo dai, bất khuất. Nói đến Rắn Rừng, người ta sẽ nghĩ ngay đến những con người đồng bằng Trung Bộ ngoan cường, không chịu đầu hàng và luôn hướng về bảo vệ nền độc lập của mình.

    Hình ảnh cây xà nu được tác giả đặt tên, mở đầu và kết thúc truyện cũng là hình ảnh cây mây khổng lồ. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả chụp bức ảnh này, hẳn là chủ ý của chính tác giả. Nó không chỉ thể hiện sự hùng vĩ của thiên nhiên đồng bằng miền Trung mà còn khẳng định ý chí quật cường của người dân đồng bằng miền Trung.

    Trước hết, cây vông là biểu tượng của núi rừng đồng bằng miền Trung, gắn bó mật thiết với đời sống của đồng bằng miền Trung. Cây xà nu gắn bó mật thiết với cuộc sống của người dân làng Suoman, sự trưởng thành của mỗi thế hệ người dân miền Trung đều gắn bó mật thiết với hình ảnh cao quý này. Đó là tnu, chị giúp việc, mẹ chồng, bé Heng. Những con người ấy, để bảo vệ dân bản, để bảo vệ Tây Nguyên, đã phải đánh đổi, hy sinh rất nhiều. xà nu là loài cây mọc thẳng, vươn mình ra ánh sáng, giống như con người Tây Nguyên luôn hướng về phía trước dù khó khăn, thử thách đến đâu. Tảo Nữ dường như là linh hồn của đồng bằng miền Trung, ăn sâu vào tiềm thức của mọi người.

    Không chỉ vậy, cây xà cừ còn góp phần ghi dấu biết bao sự kiện lịch sử của làng Soman. Ngọn đuốc của Sanu dẫn đường cho dân làng ở Central Plains, và mười ngón tay của cô ấy bị nhựa cây của Sanu đốt cháy. Cây vông đã ăn sâu vào lòng người, biểu tượng cho tinh thần và ý chí của người dân đồng bằng miền Trung. Cây vông vẫn được nhắc đi nhắc lại trong mọi câu chuyện “không gì bền bằng cây mâm xôi” và dù có cháy rụi bao nhiêu thì vẫn hiên ngang phong sương.

    xà nu là hình ảnh ẩn dụ chỉ những người dân đồng bằng miền Trung. Hình ảnh cả khu rừng rắn bị bắn và đốt rất giống với hình ảnh dân làng Xô man bị áp bức, bóc lột dã man. Mất đi, nỗi đau cứ chồng chất dẫn đến than thở triền miên và không chịu khuất phục. Dù bị đạn tàn phá nhưng cây xà cừ vẫn kiên cường. Cũng giống như hình ảnh Mai, dù bị tra tấn nhưng Tnu vẫn có thể kiên trì đến cùng với sức sống ngoan cường và chiến đấu đến cùng.

    Người Shanu dường như có mối quan hệ tốt đẹp với người dân Tây Nguyên và gắn bó chặt chẽ với nhau. Đây cũng là dụng ý của tác giả khi xây dựng hình ảnh mạnh mẽ như vậy.

    Người dân đồng bằng miền Trung khao khát một cuộc sống hòa bình, hạnh phúc và ấm no. Tác giả gửi gắm mong muốn này qua hình ảnh con hà khổng lồ, vô tận.

    xà nu là loại cây có sức sinh trưởng tốt, sức chịu đựng dẻo dai. Bao nhiêu thế hệ đồng bằng miền Trung đã ngã xuống, bao thế hệ khác nối tiếp tinh thần chiến đấu của mình. Hết thế hệ này đến thế hệ người già khác, như cụ già, rồi tnu, và cuối cùng là bé heng, tất cả đều có một khát vọng cháy bỏng về tương lai.

    Chắc bạn đọc sẽ chú ý đến hình tượng nhân vật tnu. cây và tượng là hai hình ảnh song song, ghép lại với nhau để nâng đỡ, làm nổi bật nhau. Đặc trưng của xà nu, cũng là đặc trưng của chữ tnu không lẫn với ai.

    Tình yêu với đồng bằng miền Trung và khả năng quan sát nhạy bén của Nguyễn Trung Nghĩa đã xây dựng thành công hình ảnh những con hàu cuốn hút người đọc từ đầu đến cuối tác phẩm. xa nu là sự ngưỡng mộ mảnh đất và con người Tây Nguyên.

    5. Phân tích chi tiết hình ảnh cây xà cừ

    Rừng xà nu là truyện ngắn của nhà văn Nguyễn trung thành, tiêu biểu cho khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn của văn học Việt Nam giai đoạn 1945-1975. Hình dáng cây xà nu mang hàm ý khái quát, mang đậm màu sắc lãng mạn, chủ đề tác phẩm đã được bộc lộ sâu sắc.

    Xuyên suốt tác phẩm, những con hàu là huyết mạch của tác phẩm. Khi cầm bút viết truyện cổ tích này, hình ảnh đầu tiên hiện lên trong tâm trí cậu là cây Sanu, rừng Sanu. Hình ảnh thiên nhiên ấy trở thành chủ đề chính của tác phẩm, chiếm những vị trí quan trọng nhất của truyện ngắn: nhan đề, mở đầu và kết thúc. Hình ảnh cây xà nu được lặp lại nhiều lần tạo nên một không gian núi rừng đồng bằng Trung Bộ đặc trưng.

    Loại cây này gắn bó mật thiết với đời sống của người dân đồng bằng miền Trung. Cây xà nu xuất hiện trong tác phẩm là loài cây đặc sản, đặc trưng của Tây Nguyên. Thông qua hình ảnh cây xà nu, tác giả sử dụng những gam màu đậm để tạo nên hình ảnh Tây Nguyên hùng vĩ, hoang sơ cho câu chuyện. Cây Shanu luôn gắn bó mật thiết với cuộc sống của người dân làng Soman và hiện hữu trong cuộc sống hàng ngày của họ. Lửa bập bùng trong từng gian bếp, lửa trại thắp trong những ngôi nhà dân làng tụ họp, khói từ những chiếc vì kèo tre thắp sáng những tấm phên tre đọc sách. Trở lại sở làm, chú và dì của anh đưa anh đến Lapalin bên dòng nước lớn. Cây xà nu còn tham gia vào các hoạt động quan trọng của dân làng: ngọn đuốc xà nu dẫn đường cho bà cụ và dân làng vào rừng lấy giáo, mác, mồi, dao rựa, tất cả đều được giấu kỹ và sẵn sàng nổi dậy. Mười đầu ngón tay bị đốt bởi miếng giẻ tẩm nhựa giẻ, và vì cảnh tang thương đó, dân làng đã nổi dậy để “đốt lửa lớn giữa nhà” soi “xác mười tên giặc nằm la liệt khắp nơi”. Cây Shanu cũng đã đi sâu vào tình cảm, nếp nghĩ của người dân đồng bằng miền Trung. Có cảm giác như bà cụ “ngực như con hàu”. Trong câu chuyện của tnú, bà cụ cũng nói đến cây sa nhân với tình yêu thương, nhân hậu và tự hào: “Nước ta không có gì mạnh bằng cây mâm xôi” đã trở thành cây máu thịt, cả vật chất và tinh thần. cuộc sống . Người dân Tây Nguyên.

    Cây xà cừ tượng trưng cho số phận và phẩm chất nhân văn của đồng bào miền Trung trong kháng chiến cách mạng. Có thể thấy quan niệm nghệ thuật này khi tác giả miêu tả hai hình tượng cây ô rô và con người đồng bằng Trung Bộ. Trước hết, những con hàu bị thương do đạn pháo của kẻ thù, tượng trưng cho những mất mát đau thương vô tận mà người dân đồng bằng miền Trung phải gánh chịu. Rừng có ngàn cây, không cây nào hại được, người dân Trung Nguyên cũng vậy. Cây tre nhỏ bị pháo chẻ làm đôi tượng trưng cho con cháu tu và mai. Những cây thông trưởng thành không thể bị giết bởi đại bác cũng giống như tú và dit, những con người đã trưởng thành qua đau thương và mất mát của chiến tranh.

    Thứ hai, cây có đặc điểm là ánh sáng tươi vui, tượng trưng cho khát vọng tự do của người dân đồng bằng Trung Bộ. Nguyễn Trung Nghĩa viết: “Trên đời ít có loài cây nào ưa nắng như vậy…” Người dân Trung Nguyên luôn khao khát tự do, cho dù quân xâm lược giết bà Mai, họ vẫn nhất quyết nuôi giấu cán bộ. Thứ ba, khả năng sinh sản mạnh của cây sa nhân và sự rộng lớn của rừng sa nhân gợi cho chúng ta nhớ đến những truyền thống được truyền từ đời này sang đời khác ở đồng bằng miền Trung. Nguyễn Trung viết: “Trong rừng ít cây nào xum xuê tươi tốt như cây này. Bên cạnh một cây vông vừa đổ là bốn năm cây con nhỏ mọc xanh tốt như mũi tên bắn lên trời. Làng Soman cũng có truyền thống này từ đời này qua đời khác”. thế hệ: bà già là cây Sắn lớn, tnú, mai, dit là những cây đã trưởng thành, bé heng là cây bé đã cứng cáp Thứ tư, sự hiện diện của rừng rắn dưới sự tàn phá của kẻ thù tượng trưng cho sức sống bất diệt và khả năng chiến đấu quật cường của người dân đồng bằng miền Trung.

    Những cây thông trưởng thành hồi phục nhanh chóng, vươn cao trên đầu để thay thế những cây bị đổ. Vì vậy, carbon hủy diệt không thể phá hủy rừng Sanu. Đồng bào Tây Nguyên cũng vậy, các thế hệ thay nhau bảo vệ Cách mạng.

    Xem Thêm: Xem ý nghĩa tên Trà My xong đảm bảo muốn đặt ngay cho con gái

    Hình ảnh khu rừng gắn liền với hình tượng nhân vật tnú. Hai hình ảnh này không tách rời nhau mà có quan hệ mật thiết với nhau. Rừng xà cừ không thể trải dài đến tận chân trời trong màu xanh vĩnh cửu khi người dân chưa học được bài học “cầm súng, cầm súng”.

    Khi miêu tả cây thông, tác giả đã kết hợp miêu tả bao quát và cụ thể, kết hợp với nhiều cảm giác để tạo nên hình ảnh cây thông khỏe khoắn, đầy sức sống. Tác giả luôn khắc họa hình ảnh cây vông như một con người, sử dụng các hình thức nhân cách hóa, ẩn dụ, tượng trưng và các hình thức khác để thể hiện một cách sinh động vẻ hùng vĩ của thiên nhiên và khơi dậy những liên tưởng của con người. Như vậy, đoạn văn miêu tả rừng như một bài thơ trữ tình giàu sức biểu cảm.

    Hình ảnh cây xà nu là hình ảnh xuyên suốt tác phẩm, tượng trưng cho vẻ đẹp hào hùng của mảnh đất Tây Nguyên tràn đầy sức sống của thiên nhiên và con người. Thơ ca và sử thi được kết hợp với nhau, được trình bày rõ ràng trong một phong cách văn xuôi trung thành: vừa say mê vừa chiêm nghiệm, vừa hình thành vừa chung chung.

    6. Phân tích hình ảnh cây vầu – ví dụ 1

    trung nguyễn là một nhà văn miền trung viết hay, miêu tả con người và vùng đồng bằng miền trung hùng vĩ một cách sâu sắc và chân thực. Truyện ngắn “Rừng xà nu” là tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Trung khi ngợi ca khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ của đồng bằng miền Trung. Đặc biệt, tác giả đã xây dựng thành công hình ảnh cây xà cừ chở bao tinh hoa, ý chí cho những con người sinh sống trên mảnh đất này.

    Xuyên suốt tác phẩm “Rừng Sannu” là hình ảnh cây Sannu, có thể lấy hình ảnh trung tâm, làm nền, cũng có thể là nguồn cảm hứng bất tận của tác giả để khắc họa thành công từng nhân vật. Mục đích. Sanu là loài cây phổ biến ở núi rừng Tây Nguyên, sống khỏe, dẻo dai, bất khuất. Nói đến Rắn Rừng, người ta sẽ nghĩ ngay đến những con người đồng bằng Trung Bộ ngoan cường, không chịu đầu hàng và luôn hướng về bảo vệ nền độc lập của mình.

    Hình ảnh cây xà nu được tác giả đặt tên, mở đầu và kết thúc truyện cũng là hình ảnh cây mây khổng lồ. Không phải ngẫu nhiên mà tác giả chụp bức ảnh này, hẳn là chủ ý của chính tác giả. Nó không chỉ thể hiện sự hùng vĩ, tráng lệ của thiên nhiên đồng bằng miền Trung mà còn khẳng định ý chí ngoan cường của người dân đồng bằng miền Trung.

    Trước hết, cây vông là biểu tượng của núi rừng đồng bằng miền Trung, gắn bó mật thiết với đời sống của đồng bằng miền Trung. Cây xà nu gắn bó mật thiết với cuộc sống của người dân làng Suoman, sự trưởng thành của mỗi thế hệ người dân miền Trung đều gắn bó mật thiết với hình ảnh cao quý này. Đó là tnú, dì, mẹ, bé heng. Những con người ấy, để bảo vệ dân làng và đồng bằng miền Trung, đã phải hy sinh và đánh đổi rất nhiều. xà nu là loài cây mọc thẳng, vươn mình ra ánh sáng, giống như con người Tây Nguyên luôn hướng về phía trước dù khó khăn, thử thách đến đâu. Tảo Nữ dường như là linh hồn của đồng bằng miền Trung, ăn sâu vào tiềm thức của mọi người.

    Không chỉ vậy, cây xà cừ còn góp phần ghi dấu biết bao sự kiện lịch sử của làng Soman. Ngọn đuốc Sanu dẫn đường cho dân làng ở Đồng bằng Trung tâm, và mười ngón tay của cô ấy bị bỏng bởi keo rắn. Cây vông đã ăn sâu vào lòng người, biểu tượng cho tinh thần và ý chí của người dân đồng bằng miền Trung. Cây vông vẫn được nhắc đi nhắc lại trong mọi câu chuyện “không gì bền bằng cây mâm xôi” và dù có cháy rụi bao nhiêu thì vẫn hiên ngang phong sương.

    xà nu là hình ảnh ẩn dụ chỉ những người dân đồng bằng miền Trung. Hình ảnh cả khu rừng rắn bị bắn và đốt rất giống với hình ảnh dân làng Xô man bị áp bức, bóc lột đến mức dã man. Mất đi, nỗi đau cứ chồng chất dẫn đến than thở triền miên và không chịu khuất phục. Dù bị đạn tàn phá nhưng cây xà cừ vẫn kiên cường. Cũng giống như hình ảnh Mai, tnú tuy có bị tra tấn nhưng vẫn có thể kiên cường chiến đấu đến cùng bằng sức sống ngoan cường.

    Người Shanu dường như có mối quan hệ tốt đẹp với người dân Tây Nguyên và gắn bó chặt chẽ với nhau. Đây cũng là dụng ý của tác giả khi xây dựng hình ảnh mạnh mẽ như vậy.

    Người dân đồng bằng miền Trung khao khát một cuộc sống hòa bình, hạnh phúc và ấm no. Tác giả gửi gắm mong muốn này qua hình ảnh con hà khổng lồ, vô tận.

    xà nu là loại cây có sức sinh trưởng tốt, sức chịu đựng dẻo dai. Bao nhiêu thế hệ đồng bằng miền Trung đã ngã xuống, bao thế hệ khác nối tiếp tinh thần chiến đấu của mình. Thế hệ này qua thế hệ khác của người già, từ già đến già, sau đó đến trẻ, rồi đến Xiaoheng, tất cả đều có một khát vọng cháy bỏng về tương lai trong trái tim họ.

    Người đọc chắc chắn sẽ chú ý đến các nhân vật. xà lách và tnú là hai hình ảnh song song được đặt bên nhau để nâng đỡ và làm nổi bật nhau. Điển hình của những cô gái xà phòng, và một nét tính cách không lẫn với ai.

    Tình yêu với đồng bằng miền Trung và khả năng quan sát nhạy bén của Nguyễn Trung Nghĩa đã xây dựng thành công hình ảnh những con hàu cuốn hút người đọc từ đầu đến cuối tác phẩm. xa nu là sự ngưỡng mộ mảnh đất và con người Tây Nguyên.

    7.Phân tích hình ảnh con hàu – Ví dụ 2

    “Rừng xà nu” là một truyện ngắn xuất sắc của Nguyễn trung thành và của văn học chống Mĩ. Trong tác phẩm Nguyễn Trung Tín đã làm nổi bật khuynh hướng sử thi và cảm hứng lãng mạn trong hình tượng cây xà nu vốn là những đặc điểm cơ bản của văn học Việt Nam giai đoạn 1945-1975. Khuynh hướng này chi phối sáng tạo nghệ thuật của các nhà văn giai đoạn văn học này.

    Tìm hiểu về bà cụ, tnú, dit, mai… và các nhân vật khác trong “Người rừng Sánu” đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Điều đáng chú ý là hình ảnh cây xà nu được lặp lại gần hai mươi lần, và hình ảnh độc đáo này xuất hiện xuyên suốt truyện ngắn. Hình ảnh này tạo nên vẻ hùng vĩ, sử thi, lãng mạn thẩm mỹ cho câu chuyện về lòng kiên trung bất khuất của Suo Mancun. Qua các tác phẩm của mình, Nguyễn miêu tả chân thực, tỉ mỉ cây cối, rừng núi bằng ngôn ngữ thơ, thể hiện niềm say mê, xúc cảm mãnh liệt bằng “những lời có cánh”. . Cây xà cừ trong truyện xuất hiện nhiều lần, dường như rất đỗi quen thuộc với người dân núi rừng đồng bằng Trung Bộ, nó tham gia vào mọi hoạt động, tình cảm, niềm vui nỗi buồn của người dân nơi đây trong chiến tranh. Cuộc chiến đấu anh dũng của họ chống lại Hoa Kỳ.

    Tác phẩm “Rừng Sắn” là một bản anh hùng ca miêu tả cuộc sống hào hùng, đau thương và bất khuất của toàn thể dân làng Sôman. Truyện được kể dưới hình ảnh cây xà nu – một hình ảnh chứa đựng nhiều ý nghĩa tượng trưng, ​​khái quát. Cây thông, rừng thông cũng như con người, là linh hồn sống, là nhân chứng, là người tham gia sử thi, cùng chịu bao đau thương trước làn đạn của quân thù. Nhưng bất chấp tất cả, Rắn rừng vẫn tràn đầy sức sống, vẫn vươn lên mạnh mẽ, vượt qua mọi đau thương. Cây xà nu là hình ảnh tượng trưng cho khát vọng tự do, khát khao được giải phóng, phẩm chất anh hùng và sức sống tiềm tàng dồi dào của người dân làng Suoman.

    Truyện mở đầu bằng hình ảnh “nghìn cây vì rừng”, và kết thúc vẫn là “những xà nhà liên tiếp vươn tới trời”. Hình ảnh ấy như một bản nhạc hào hùng, tiếng đàn, tiếng “phông” tô thêm màu sắc huyền thoại, lãng mạn của truyện cổ tích cho toàn bộ câu chuyện. Khu rừng được coi là biểu tượng của người Somans. Thông qua hình ảnh nhân hóa, Nguyễn Trung Tín miêu tả những con hàu như những con người cũng có “vết thương”, biết “khát ánh sáng” và “ ưỡn bộ ngực đồ sộ của mình để che chở cho xóm làng”. Cây xà nu còn là hình ảnh được so sánh với con người “ngực căng như cây xà nu”. Bao năm qua, rừng núi bị đạn giặc tàn phá bao nhiêu, dân làng bao phen điêu đứng dưới ách giặc. “Nghìn cây thành rừng, cây nào cũng hại”. “Một nửa cây bị chặt, nước rỉ ra chảy tràn”… Rồi nó dần dần bầm tím, đen đặc và kết lại thành những cục máu lớn. Hình ảnh đó đã khơi dậy lòng căm thù và nhen nhóm ý chí phản kháng.

    Xem Thêm : Giải Hóa 9 bài 19: Sắt | Hay nhất Giải bài tập Hóa học 9

    Nhưng quan trọng nhất, cánh rừng thảo nguyên rộng lớn vẫn toát lên sức sống tươi trẻ. “Bên cạnh một cây thông vừa đổ, bốn năm cây con nhỏ đã mọc lên, ngọn xanh như mũi tên nhọn bắn lên trời”, “cây mới mọc dưới đất, nhọn như lê”. Lúc đó tôi mới biết sức mạnh của những thanh niên hà mã như thế nào!Thời thanh niên ấy cũng là biểu tượng của thế hệ trẻ làng Suoman Đó là mai, dit, tnú, heng Những người luôn gắn bó với cách mạng Một người lớn lên trong đau thương và sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì tự do của nhân dân.

    Ngoài ra, sức sống bất khuất của thông còn đến từ hàng vạn cây trên núi, trong cái rương lớn của rừng, nối tiếp nhau vươn dài đến tận chân trời, canh giữ cho xóm làng. Đó là những cây thông to khỏe, màu xanh ngọc bích, cao hơn đầu người, cành lá xòe ra như những cánh chim trĩu quả. Súng thần công không giết được chúng, vết thương lành nhanh như thân thể cường tráng, chúng nhanh chóng đứng lên thế chỗ cây đổ”, bốn năm sau một cây lập tức đổ xuống, cây con lại mọc lên trở lại. những con hàu nối tiếp đến tận chân trời.Những rừng cây đó là sự khắc họa những hy sinh tuyệt vọng của dân làng Soman, hết lòng theo đảng, chống đảng từ đời này sang đời khác, kiên trung chống lại kẻ thù.Đó là những người mẹ già, muội , tnú , mai , dit , bro… Đây là hình ảnh tiêu biểu của cụ già , nhà văn ví cụ ” như cây chùm ngây ” Cụ hiểu hơn ai hết sự gắn bó của cây thông với mảnh đất cụ sống ở rừng Sánu và tinh thần bất khuất của dân làng Soman Tiềm năng sức mạnh, chính bà cụ đã nói với tôi rằng: “Quê hương làm gì có thông”, “Cây mẹ chết cây con”. phát triển trở lại”.

    Cây còn là minh chứng cho sự giác ngộ, đức hy sinh thầm lặng, lòng quả cảm và ý chí quật khởi của dân làng Soman. “Đứng trên đồi thông bên dòng nước lớn, cả vùng Soman rúng động Lửa cháy rừng rực.” Ánh lửa rắn soi sáng lời khuyên của ông: “Người sống hãy giữ dao, giáo, dao, rựa, Mũi tên, máy bắn đá… sẽ có ích vào một ngày nào đó.” Lửa thử ý chí và lòng dũng cảm của chị: “Không gì ngọt bằng nước cóc… Mười ngón tay thành mười ngọn đuốc… Máu anh mặn trên đầu lưỡi…”

    Giọng điệu sử thi của “rừng xà nu” bắt đầu bằng câu chuyện được bà lão kể lại bên ánh lửa sa nu, một câu chuyện anh hùng tế nhị. Cây xà nu không chỉ gắn với quá khứ, hiện tại của những người anh hùng, mà với mọi sinh hoạt, phong tục, đời sống văn hóa của các tộc người Soman ở Tây Nguyên.

    Hình ảnh cây xà nu thực sự là một sáng tạo nghệ thuật phi thường của nhà văn Nguyễn. Tác giả đã lựa chọn hình ảnh cây cối và qua lối viết gợi, miêu tả của tác giả đã tạo cho nó một ý nghĩa mới với nhiều tầng nghĩa khác nhau. Qua bức ảnh này, người đọc không chỉ thấy rõ sức sống mãnh liệt, ngoan cường của người dân làng Soman, đặc biệt là người dân Tây Nguyên mà còn của cả dân tộc Việt Nam trong những năm tháng chống Mỹ cứu nước.

    8.Phân tích hình ảnh cây vầu – ví dụ 3

    Tây Nguyên, núi rừng hùng vĩ, đầy huyền bí nhưng cũng đầy chất thơ, có hương chim muôn hoa, có tiếng đàn trầm hùng tráng, dải lụa dệt thành đàn, vào ” đất nước”. Sự trỗi dậy của Nguyễn Ngọc tạo nên không khí hào hùng của một tiểu thuyết chống Pháp. Trong thời kỳ chống Mỹ cứu nước, mảnh đất ở cực Tây của Tổ quốc này một lần nữa khơi dậy nguồn cảm hứng lãng mạn của Chung Nghi Nguyễn, người đã viết nên truyện ngắn văn học hiện đại xuất sắc “Rừng Tam Tư” ra đời năm 1965 về đề tài nhân tài chiến tranh cách mạng.

    Chỉ trong hàng chục trang, tác giả đã làm sống lại cả một vùng đất bỏng cháy, những người dân làng Xô man đã anh dũng hy sinh để thực hiện khát vọng tự do, độc lập. Khu rừng Sánu, nơi cư trú của làng Sôman trở thành nguồn cảm hứng thơ ca và là điểm tựa để nhà văn khắc họa gương mặt người anh hùng. Cây xà cừ soi bóng trang giấy, trở thành một hình tượng nghệ thuật hoàn chỉnh, tạo nên âm hưởng cho tác phẩm.

    Giống tre Việt Nam, Sắn, ăn suốt đời và trung thành với người. xà nu cũng có lao động, cũng có lễ hội để tế lễ, chia sẻ vui buồn với người khác. Ở đâu không có rắn, sẽ không có con người. Mỗi cái cây trong khu rừng lớn đều gắn liền với ký ức riêng của mỗi người Soman. Cây chỉ lặng lẽ đứng đó, như đang chờ đợi ai đó. Ai từ đây tới sẽ thấy cây trước, ai từ xa tới sẽ thấy rừng trước. Cây thông lớn trước cửa “Rừng lá lách” đã từng là nhân chứng cho mối tình giữa tu và mai. “Chính nơi đây tôi gặp Mai lần đầu”, “Sau khi đi tù về tôi gặp Mai lần đầu tiên”. Hẹn gặp bạn vào ngày mai. Mai nắm tay anh và khóc “Không còn như một đứa trẻ nữa mà như một cô gái mới lớn, e ấp và yêu đời”. Một thời trẻ con, giờ lừa đảo. Nay mai bị giặc giết, cây bị đạn đốn đổ nhớ thương. Xà Nữ đi vào tình yêu đôi lứa với màu xanh mộng mơ, làm cho tình yêu thêm mộng mơ. Khi hạnh phúc bị chà đạp, nó cũng rơi rụng theo ký ức, chỉ còn lại ngọn nguồn của mọi nỗi đau. Cây xà cừ, không còn là cây vô cảm, mang bóng mát của tâm hồn con người.

    Ai làm cho con rắn giống người, rồi nó sẽ giống người. Khi Soman ra trận, những con hàu phải đối phó với lửa và đạn. “Hầu hết đạn pháo theo con nước lớn đáp xuống Núi Bẫy. Cả khu rừng ngàn cây đều bị thương…” Có cây bị đạn địch vắt ngang, lao như vũ bão, bị thương, Nhựa chảy tràn, thơm, trong như pha lê và đầy nắng. Trời nóng vào mùa hè, sau đó dần dần bầm tím và kết lại thành cục máu đông lớn. “

    Nếu cây đau nỗi đau lòng người, thì sức mạnh của người cũng sẽ truyền cho cây, để cây có được chỗ đứng vững chắc trên mảnh đất này.

    Dù chịu nhiều đau khổ nhưng con rắn trở thành chỗ dựa của mọi người. Rừng già trở thành bức chướng ngại vật đáng tự hào “ ưỡn ngực che chở cho dân làng”. Giữa núi rừng ấy, làng Soman như cái nôi của những anh hùng, cái nôi của đại bàng giữa núi cao, Tây Nguyên rộng lớn.

    Cũng như con người, cây này đổ thì cây khác lại vươn lên, vượt qua nỗi đau. “Bên một cây mâm xôi vừa đổ, bốn năm cây con nhỏ đã mọc lên, ngọn xanh tươi, mũi tên hướng thẳng lên trời. Ít cây nào thích nắng. Nó nhảy vội lên đón nắng, cả rừng. từ trên cao chiếu thẳng xuống, chiếu xuống muôn vàn hạt bụi vàng bay ra từ nhựa cây, thơm phức…” Khát vọng của người dân Xô Viết khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn, tràn ngập ánh sáng, thay vì ẩn mình trong bóng tối? Bằng cách này, cái cây lớn lặng lẽ vươn lên bầu trời. Màu xanh tươi đẹp ấy như một tiếng nói thầm lặng, thiết tha, kiêu hãnh thể hiện một sức sống bất khuất không bạo lực nào tiêu diệt được: “Vỏ đạn không giết được, Vết thương lành nhanh như thân thể cường tráng, Vươn lên nhanh chóng thay cây đổ. ” Nhìn những cây thông vươn cao và chiến thắng đau thương, chết chóc, người Xô-viết không khỏi cảm thấy tự hào về quê hương của mình – mảnh đất dành riêng cho những cây thông, những người cùng với những con người chan chứa tình yêu đất trời: “ Không có cây nào khỏe hơn cây mình có ở đây, cây mẹ đổ, cây con mọc, chắc nó giết cả rừng rắn!”.

    Xem Thêm: Nghị luận quan niệm về người anh hùng trong thời đại ngày nay

    Hình ảnh con rắn lúc xuất hiện trong rừng, lúc trên đồi, lúc trong cây cối, nhựa, lúc trong ngọn lửa. Mỹ ngụy từng tẩm nhựa giẻ vào giẻ rồi đốt mười đầu ngón tay “Nhựa giẻ chẳng bằng nhựa giẻ, lửa mau bén Mười ngón tay thành mười ngọn đuốc. ngọn lửa ấy.Nhưng ngọn lửa này dường như có tình yêu, truyền sức mạnh rực lửa trong tim và đốt cháy trái tim: “Trời ơi! ôi cha mẹ! Anh không còn cảm nhận được ngọn lửa trên mười đầu ngón tay của mình. Anh nghe lửa cháy trong lồng ngực, và cháy trong bụng. Máu anh mặn trên đầu lưỡi. Hét lên một tiếng. Tiếng hét hừng hực đó đã đốt cháy trái tim của Xô-cô-lốp, để rồi biến thành tiếng hét “Giết”, tiếng chân đạp trên đầu quân thù.

    Lửa trên người Mười Ngón đã tắt, nhưng ngọn lửa giữa phòng vẫn cháy, soi rõ xác quân địch nằm rải rác.

    Vậy đó! Ai dám lấy lửa đốt người khác sẽ bị rắn lửa thiêu đốt. Đúng vậy:

    “Dám cầm đuốc không đốt trời”

    Lửa rắn đã tắt. Lan rộng từ một ngón tay sang hai, ba rồi mười đầu ngón tay. Mười đầu ngón tay bị đốt vào trong bụng, thiêu đốt trên mặt người, hỏa diễm biến thành rừng lửa, thiêu sống đối phương. rừng. rung động. Ngọn lửa cháy khắp khu rừng. “

    Cây là hình ảnh thực nhưng cũng là hình ảnh gợi sự so sánh hai chiều. Nghĩ đến rắn là nghĩ đến người, và nghĩ đến người là nghĩ đến rắn: “Lưng nó còn một con dao, Trên lưng nó không rộng bằng cái xà lách mẹ để lại, đấy. là giọt máu đặc, đã chảy từ sáng đến chiều.” Là một màu tím đặc, như một vở tuồng” Nếu tnú là một “cây xà nu” nhỏ bé trong rừng người, nàng đã yêu một thôn trưởng mà “thân hình vạm vỡ trông thật tuyệt vời, giống như một anh hùng trong một bài hát kéo dài suốt đêm …” và có một cây dầm đang thở. Nữ tu lớn: “Hắn ở trần, ngực ưỡn ra như cái chuồng lớn.”

    Hình ảnh con rắn là hình ảnh có thật, đồng thời cũng là biểu tượng cho sức sống bất diệt của người dân đồng bằng Trung Bộ trong đấu tranh cách mạng. Kẻ thù dù hung hãn đến đâu cũng không thể giết hết cây cối chứ đừng nói đến người trong rừng.

    9.Cảm nhận hình ảnh cây xà cừ đầu tiên

    “Sự sống đến từ cái chết, và hạnh phúc đến từ gian khổ và hy sinh” – nhà văn Ruan Kai từng viết. Cũng là nguồn cảm hứng bất hủ, “Rừng San Nu” của người trung thành họ Nguyễn đã trở thành bản anh hùng ca về những con người Tây Nguyên bất khuất, kiên cường trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Nguyễn trung thành – Nhà văn của đất và người Tây Nguyên lớn lên trong hai cuộc kháng chiến. Nếu như trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, ông được biết đến với tiểu thuyết “Tổ quốc đứng lên” thì “Rừng Sanou” là “Nỗi căm thù” của thời chống Mỹ, khắc họa con đường mà người dân Tây Nguyên đã từng đi qua. tiếp theo trong Chiến tranh Cách mạng. Trong tác phẩm này, rừng xà nu là hình tượng tiêu biểu, làm nền cho diện mạo của con người đồng bằng Trung Bộ, mang giọng điệu sử thi cho truyện cổ tích. Ở phần mở đầu và kết thúc “Rừng sa nhân”, hình ảnh cây sa nhân, rừng sa nhân, núi sa nhân lần lượt xuất hiện để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

    “Khu rừng uất hận” kể về câu chuyện của những người con trung kiên ở một buôn làng Tây Nguyên, đã vượt qua sự tàn ác của kẻ thù và hết lòng đi theo cách mạng. Người đi trước ngã xuống, người đi sau đứng dậy cầm vũ khí chiến đấu. Mắm, tnú, dit, bé heng tượng trưng cho các thế hệ đồng bào đánh giặc cứu nước. Trong cuộc chiến đấu của dân làng Suoman, rừng rắn được tác giả nhắc đến như một thứ dụng ý, tượng trưng cho số phận và phẩm chất của người dân đồng bằng Trung Bộ trong chiến tranh cách mạng. Ngay trang đầu tiên của trang văn, Ruan Zhongyou đã mở ra một “thế giới cao nguyên” tươi đẹp giữa đau thương và mất mát, bên cạnh ngọn lửa ở trung tâm khu nhà công vụ, những câu chuyện do trưởng làng kể tỏa sáng huyền thoại. Tác giả đã từng dùng hình ảnh cây xà cừ để miêu tả Sanurin dưới sườn núi Pao. Rừng xà nu là một hình tượng nghệ thuật đẹp, một bức tranh thiên nhiên Tây Nguyên làm tăng thêm không khí sử thi cho câu chuyện.

    Trước hết, Rừng Shanu là một cuộn tranh thiên nhiên tuyệt vời, tráng lệ và rộng lớn của núi rừng Tây Nguyên. Xa nu, một cây thông, là một biểu tượng tuyệt vời của vùng núi cao. Những cây thông tạo thành một mảnh rừng Sanu, và những ngọn đồi Sanu xanh vô tận: “Nhìn ra xa, phóng tầm mắt, chỉ có những ngọn đồi mâm xôi, là vô tận. Đường chân trời.” Nguyễn Trung Tín, với nghệ thuật miêu tả độc đáo, như dẫn người đọc vào rừng, tận hưởng không gian rừng mát lành, bạt ngàn, ngày đêm che chở cho xóm làng, cưu mang người dân miền Tây. Đời sống.

    Tuy nhiên, ở đoạn này, điều ấn tượng nhất về rừng hàu chính là sự thương tích. Rừng Sanu “nằm trong tầm pháo của pháo đài địch”. Vị trí địa lý thuận lợi này khiến Rừng Sanu trở thành đối tượng bị hủy diệt. Trong làn mưa đạn, rừng xà nu hiện ra trước mắt người đọc với những vết sẹo chằng chịt khắp người: “Ngàn cây làm thành rừng, không cây nào không thương”. Hình thù của những vết thương trên cây thông cũng rất đa dạng và xót xa: “Có cây bị chặt làm đôi”, có cây bị “đứt vỏ”… Vết thương trên người “không lành, mưng mủ liên tục”, “dần thâm tím, đen đặc lại”, nhựa cây là “cục máu lớn”, thân cây đau quá. “Năm mươi ngày để chết”. Xin lỗi! Nguyễn Trung Nghĩa miêu tả cây xà nu này là miêu tả một con người sống ở núi rừng Trung Nguyên, mang theo truyền thống yêu nước của dân làng “ngẩng đầu bảo vệ làng” và dũng cảm dựng làng. Nhưng con người ấy cũng có những lúc bị đạn pháo quật ngã. Nỗi đau của Rừng Rắn cũng giống như nỗi đau của con người trong chiến tranh Cách mạng. Đó là cái chết bi thảm của một người đàn ông treo cổ trên cây sung đầu làng, một người phụ nữ bị giặc chặt đầu và buộc tóc bằng báng súng, đó là sự hy sinh của anh, của mẹ con anh và vô số người khác. Cái kia ở trong khu rừng này. Đạo Nguyên ở đâu thoát khỏi thực tại đau khổ?

    Tuy nhiên, rừng hàu vẫn sống tốt. Trước sự tàn phá dã man, Rừng Rắn vẫn phát triển mạnh. Nhận thức về lẽ sống bất tử được tác giả ngợi ca. Trải qua bao đau thương, rừng thông đã vươn lên trước sự tàn bạo của kẻ thù: “Bên một cây mâm xôi mới đổ, bốn năm cây non đã đâm chồi nảy lộc, ngọn xanh tươi, mũi nhọn lao về phía Vân tiêu, nhiều cây” đã nhanh chóng vượt lên thay thế cây đổ”. Dường như loài rắn này khỏe đến mức không bom đạn nào tiêu diệt được”. Hai ba năm nay, rừng rắn ưỡn ngực lớn ra che chở cho xóm làng”. Tác giả cũng nêu đặc điểm của ” Xiguang” trong đoạn này: “Nó nhanh chóng nhảy lên để đón ánh nắng, và ánh nắng trong rừng từ trên cao chiếu thẳng xuống, thật đẹp. Nếu cây trúc này đổ xuống, cây khác sẽ nhanh chóng mọc lên để bảo vệ ngôi làng của Soman, và nhân dân Stella cũng vậy, thế hệ trước ngã xuống, thế hệ sau vươn lên, truyền thống yêu nước mãi mãi ăn sâu vào máu, con rắn vùng dậy đón nhận ánh sáng trong sáng, cũng như ánh sáng của cách mạng, ánh sáng của tự do, của bầu trời hòa bình mà dân làng Xô Viết hằng khao khát, mơ ước.Sức sống của rừng Sầu Riêng cũng chính là sức sống của nhân dân đồng bằng Trung Bộ trong cuộc trường chinh kháng chiến.

    Tất cả các sự kiện trong câu chuyện đều lấy bối cảnh là màu xanh của Rừng Sanu. Cái kết của truyện giống như một bản nhạc hay, ngân vang đi vào lòng người. Lúc này các hình tượng (con người và thiên nhiên) đã mang một vẻ đẹp viên mãn và tuyệt vời. Hình ảnh cây mâm xôi và những người anh hùng cách mạng tỏa sáng trên trang giấy, nhẹ nhàng nhưng âm vang. “Ta lại đi”, chỉ trong một câu ngắn gọn, tác giả đã mạnh dạn khắc họa vẻ đẹp của nhân vật, một vẻ đẹp vừa đảm đang, vừa mãnh liệt, giống như bao cuộc ra đi khác mà nhân vật chính trải qua trong đời. Ra đi, anh ra đi với ba mối thù hận sôi sục: của anh (mỗi ngón chỉ còn hai ngón), của gia đình (vợ con bị sát hại dã man), của làng (dân đổ xô về làng), của người và của rừng. rắn bị tiêu diệt liên tục) là động lực để gia nhập PLA. Trốn tìm và trả thù kẻ “biến thái”. Lợi dụng đôi bàn tay không lành lặn, tay bị thương nhưng anh vẫn có thể dùng súng siết cổ kẻ thù. Phải chăng ông đã “lấy nỗi đau vô hình làm sức mạnh vô hạn”?

    Hình ảnh ông lão cùng chú ra khỏi rừng kho bên con nước lớn mang nhiều ý nghĩa. Bà cụ vẫn là cây đại thụ, là điểm tựa vững chắc của dân làng Xôman thời chống Mỹ, họ gửi gắm niềm tin và kỳ vọng vào tnú, người con của dân làng Suman thuộc bộ tộc Stella. Chậc chậc chậc chậc—cô gái nhỏ nhắn là hiện thân của sự tiếp nối ngày mai, thế hệ trẻ miền Trung lớn nhanh, bản lĩnh, dũng cảm, là người lãnh đạo chủ chốt. Giống như làng dit cho tình yêu và ngưỡng mộ.

    Việc miêu tả rừng xà nu ở cuối truyện có một dụng ý nghệ thuật rõ rệt. Hình ảnh Rừng Rắn lúc bấy giờ vẫn là hiện thân của sự sinh sôi nảy nở nhanh chóng và dường như đang đứng trước muôn vàn thử thách dưới làn mưa đạn của kẻ thù. Dù “tiếng súng đêm qua quật ngã bốn năm cây thông lớn” và “muôn cây non đã lớn”, vẫn có những cây non mới nhú lên khỏi mặt đất, nhọn như lưỡi lê, ngẩng cao đầu. Ví dụ: “Cây mới mọc lên khỏi mặt đất, nhọn như trái lê” cũng có ý nghĩa. Thanh niên đồng bằng miền Trung lúc bấy giờ biết rằng dùng vũ khí đánh bại bọn phản cách mạng, hơn là đánh giặc bằng tay không. Độc giả không ngừng lắng nghe những tiếng nói tuyệt vời ở khắp mọi nơi. “Rừng sa nhân” kết thúc bằng một câu văn độc đáo, gợi nhớ về cuộc sống đau thương nhưng ngoan cường, bất khuất và sức sống ngời ngời của đồng bào Trung Bộ và của dân tộc Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Nhật cứu nước. Hình ảnh “rắn rừng chạy lên trời” gợi nhớ khí thế dân tộc máu lửa “rũ bỏ bùn nhơ, đứng lên chói sáng”!

    Hai đoạn văn lần lượt nằm ở hai vị trí tạo thành kết cấu đầu cuối tương ứng của tác phẩm. Cả hai đoạn văn đã phác họa cụ thể hình ảnh cây Sắn và vẻ đẹp của chữ tnú, đồng thời tạo nên sự gắn kết giữa tnú với rừng Sắn, con người Suôman với núi rừng, thiên nhiên trải dài bất tận. Người đọc nhìn thấy một rừng rắn khốn khổ nhưng bất tử, trỗi dậy và lớn mạnh dưới làn đạn pháo của kẻ thù. Hình ảnh tnu hiện lên với tất cả những phẩm chất đáng quý: dũng cảm, gan dạ, cuộc đời bi tráng và ý chí kiên quyết, tiêu biểu cho con đường cách mạng của nhân dân Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến chống đế quốc và Mỹ xâm lược. Qua kết cấu này ta thấy giữa đầu và cuối tác phẩm có một sự liên hệ chặt chẽ, không lẫn vào đâu được. Sự chặt phá của cây vông và sự sinh sản vô tận của nó là chi tiết lặp lại trong hai đoạn này, nhấn mạnh sức sống bền bỉ của người dân Tây Nguyên, tạo nên vẻ đẹp thiên nhiên và tô đậm chủ đề đời tư. Bài làm: Để bảo vệ cuộc sống của đất nước và nhân dân, không còn cách nào khác là phải đứng lên cầm vũ khí chống lại các thế lực xấu. Nguyễn sử dụng một cách trung thực biện pháp nhân hóa, ẩn dụ để miêu tả cây sa nhân, gợi nhớ về cuộc sống và con người đồng bằng miền Trung. văn bản kết cấu. Những bức tranh thiên nhiên mang màu sắc sử thi và khí chất cao nguyên riêng biệt cho những câu chuyện cổ tích.

    Sanurin xòe cành lá để bảo vệ dân làng. Cộng đồng các dân tộc ở làng tnú và soman đấu tranh để giữ màu xanh bất tận. Quan hệ qua lại, trước sau, nhân ái hai giai đoạn, táo bạo biểu diễn. “Snapper Woods” tái hiện thời kỳ đen tối khi Cách mạng miền Nam bị đàn áp khốc liệt, đồng thời vực dậy sức mạnh của nhân loại. Thật vậy, chỉ có chiến đấu kiên cường, chúng ta mới có thể đập tan các thế lực man rợ, mới giữ vững sự sống của đất nước và nhân dân mãi mãi…

    10. Cảm nhận hình ảnh con hàu

    Loy Nguyen là nhà văn chuyên viết về Tây Nguyên, anh đã rất quen thuộc với vùng đất này từ những ngày anh viết văn. Nay trở lại mảnh đất ấy để viết về những người dân Tây Nguyên chống Mỹ, tác giả lại thấy màu xanh vô biên của rừng cây thảo nguyên trải dài đến tận chân trời. Kể từ ngày đó, anh nhớ lại, tôi đã yêu những con hàu. Vì vậy, cây xà cừ trở thành ấn tượng mạnh mẽ và là nguồn cảm hứng cho sáng tác của ông, không những thế, nó còn gợi mở về cốt truyện, bố cục: “Khởi đầu của cây bút, hầu như không có kế hoạch, là một rừng mâm xôi, và những cây quả mâm xôi”. (Viên Ngọc-Kể một truyện ngắn-Rừng rắn độc).

    Bởi vậy, từ ấn tượng ban đầu mạnh mẽ và đầy cảm hứng, cái tên Chuyện rừng đã mang tính biểu tượng sâu sắc. “Là một loại cây cao quý hùng vĩ, hoang dã mà thuần khiết, mỗi cây cao lớn, vạm vỡ, tràn đầy nhựa sống, lá cây uyển chuyển khỏe khoắn, phảng phất đã sống một ngàn năm, sống đến ngàn năm sau, mỗi một cây một cây , hàng vạn, hàng triệu cây vô tận, Nguyễn trung thành mô tả việc xây dựng xà nu như vậy, chúng ta mới hiểu vì sao anh chọn cây xà nu và rừng xà nu làm biểu tượng của người dân Tây Nguyên chống Mỹ.

    Truyện mở đầu bằng một đoạn viết rất hay miêu tả sự kiên cường của khu rừng dưới bom đạn quân thù: Cả khu rừng bạt ngàn cây cối, không một cây nào là không bị thương. (…) Nhựa cây rỉ ra, chảy ra, có mùi thơm ngào ngạt, lấp lánh dưới nắng hè oi ả, sau đó bầm tím, đen lại và đặc lại thành những mảng máu lớn.

    Trong rừng ít cây nào sinh sản được như thế này. Bên cạnh một cây mâm xôi bị đổ, bốn, năm cây non nhỏ đã mọc lên, xanh tươi với những chiếc gai nhọn hình mũi tên vươn lên trời. Cũng ít có loại cây nào ưa nắng đến thế. Vươn lên đón nắng (…) Đạn đại bác không giết nổi, vết thương lành nhanh như thân thể cường tráng. Chúng qua nhanh, thay thế những cây đổ… và cứ thế, hai ba năm, rừng vươn tấm ngực lớn che chở cho làng…

    Kết thúc tác phẩm, tác giả trích dẫn gần như nguyên văn một câu nói về rừng xà cừ ở phần đầu: Đứng trên núi kia nhìn ra xa, chỉ thấy núi ngút tầm mắt. Các xà nhà kết nối với đường chân trời. .Đó là một cấu trúc hình tròn dường như vừa khép lại một câu chuyện vừa mở ra một câu chuyện khác. Một mặt, nó khiến người đọc có cảm giác rằng những kỳ tích anh dũng của tnú và dân làng mà tác giả vừa miêu tả chỉ là sự tiếp nối lịch sử của các tù trưởng danh tiếng xa xưa, và câu chuyện sẽ được các thế hệ mới ở làng Suoman tiếp nối. .Mặt khác, câu chuyện dường như không bó hẹp trong không gian của làng Xô man mà trải dài khắp đất nước – đến tận chân trời.

    Trừ phần đầu và phần cuối, trong cuộc đời tnú và những câu chuyện khởi nghĩa của dân làng, cây xà cừ luôn được nhắc đến với dụng ý nghệ thuật rõ rệt. Trước hết, loài cây này gắn bó mật thiết với cuộc sống hàng ngày của dân làng Suoman, từ nhỏ đến lớn, có thể nói nó đã hòa nhập vào cuộc sống của mọi người. Vâng, ngọn lửa đã cháy trong mọi căn bếp từ nhiều thế hệ. Những đứa trẻ ở làng Suoman, với khuôn mặt ám khói, dùng bảng tre hun khói để học chữ. Dưới ánh lửa bập bùng, bà đọc bức thư của cán bộ gửi dân làng. Trở lại đơn vị chiến đấu, chú thím đưa anh ra cổng chuồng bên mé nước…

    Không chỉ vậy, cây xà cừ còn gắn liền với những sự kiện quan trọng của dân làng Tây Nguyên. Đó là ánh sáng họ đi theo từ những ngọn đuốc khi những người đàn ông đi theo anh ta vào rừng để lấy vũ khí của họ. Lần đó, địch lấy giẻ tẩm xà phòng làm bỏng tay anh. Chính hành động dã man này đã khiến dân làng vùng lên chống cự, ngọn lửa giữa đình vẫn đỏ rực. Xác của mười tên địch nằm rải rác xung quanh ngọn lửa đỏ rực.

    Cây xà cừ gắn liền với sinh hoạt hàng ngày và những sự kiện quan trọng của dân làng Xô Viết, đi sâu vào suy nghĩ, tình cảm của họ. Ba năm sau, bị “lừa”, tôi về làng và gặp lại bà cụ – một trưởng thôn cởi trần, ngực căng như quả mâm xôi to. Trong câu chuyện trải lòng với tnú, ông lão tự hào về rặng mâm xôi bên con nước lớn của làng mình, thấy rằng không cây nào khỏe bằng đất ta. Cây mẹ đổ xuống, cây con đâm chồi nảy lộc. Ông lão thách thức và nói: “Hãy giết con rắn rừng này!”.

    Như vậy, rõ ràng tác giả đã miêu tả rất kĩ về cây cối, rừng rậm. Vì vậy, trước hết, một làng Xôman cụ thể, chân thực được phác họa trước mắt người đọc đã góp phần quan trọng tạo nên không khí cao nguyên và chất cao nguyên độc đáo trong tác phẩm. Nhưng nếu nó kết thúc ở đó, cái cây chỉ là một hình ảnh, mặc dù là một hình ảnh rất táo bạo. Để nó là một biểu tượng, nhà văn phải miêu tả nó một cách tượng trưng. nguyen trung thành làm rất tốt công việc khó khăn này.

    Cây còn diễn tả sự hợp nhất, tương ứng với những phẩm chất cao quý giữa dân làng Soman. Ở đây, tác giả sử dụng rộng rãi thủ pháp nhân hóa, tức là miêu tả cây sa nhân với những biểu hiện giống con người, đồng thời biến khu rừng sa nhân và cây sa nhân thành một hệ thống hình ảnh hệ thống nhân vật và tính cách nhân vật được miêu tả song song với cây sa nhân. Có thể nhận thấy điều này xuyên suốt tác phẩm, rõ nhất là ở hai đoạn lấy hình tượng cây cối, rừng cây làm trọng tâm ở đầu và cuối tác phẩm. Dân làng Soman yêu tự do chẳng khác cây thảo nguyên khao khát nắng và gió? Dân làng Soman đã phải chịu biết bao đau thương mất mát, biết bao nhiêu người đã bị quân thù bắn giết, mẹ kiếp, chẳng khác gì rừng savan bị quân thù tàn phá. Nhà bè tiếp tục hiên ngang hiên ngang, bất chấp làn đạn của kẻ thù, bất chấp bao thế hệ người dân làng Xô một ngã, một ngả, chiến đấu đến cùng cho độc lập, tự do. Hình như, cây vông là biểu tượng của dân làng Soman, của người dân Tây Nguyên và của cả dân tộc Việt Nam anh hùng.

    Việc sử dụng đồ vật để làm biểu tượng nghệ thuật không phải là mới. Trong văn học chúng ta gặp rất nhiều biểu tượng như vậy. Cây tre tượng trưng cho người Việt Nam cần cù, ngay thẳng (cây tre Việt Nam-nguyen duy), cây konia tượng trưng cho tình nghĩa thuỷ chung, son sắt (bóng cây konia-ngọc anh dịch)… Người ta nói, người trung nghĩa họ Nguyễn đã một hình ảnh hoàn hảo về cây xà nu, không chỉ tạo nên không khí hùng vĩ, hoang sơ của đồng bằng miền Trung mà còn gửi gắm những suy tư sâu sắc và niềm tin vững chắc vào sức sống bất diệt của cây cối, con người và mảnh đất này.

    Tóm lại, có thể nói không có một loại cây nào có thể tượng trưng cho vẻ đẹp và vóc dáng, sức mạnh và phẩm chất của con người đồng bằng Trung Bộ như cây xà cừ, và cũng không có một biểu tượng nào có thể hùng hồn sử dụng cây sanu và rừng sanu dài bất tận Những hình ảnh đó đã phản ánh và truyền cảm hứng cho phong trào chống Mỹ cứu nước của các em. Rừng Shanư đã trở thành biểu tượng cao đẹp, tượng trưng cho khát vọng tự do, khát khao giải phóng, phẩm chất anh hùng và sức sống quật cường của dân làng Xô Viết và đồng bào Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Vì vậy, hình tượng Rừng Shanư có ý nghĩa khái quát cao, mang đậm màu sắc lãng mạn – chất thơ hùng vĩ của núi rừng Tây Nguyên đã trở thành sáng tạo nghệ thuật của tác giả, lôi cuốn người đọc.

    Vui lòng tham khảo thêm phần tài liệu của hoatieu.vn để biết thêm thông tin hữu ích.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục