Bài viết số 7 lớp 9 đề 5: Phân tích bài thơ Tức cảnh Pác Bó của Hồ Chí Minh Dàn ý & 17 mẫu bài viết số 7 lớp 9 đề 5

Phân tích bài tức cảnh pác bó

Bài thơ giản dị, thể hiện lối sống cao đẹp và phẩm chất cách mạng sáng ngời của Bác Hồ kính yêu. Bài văn mẫu phân tích 17 bài thơ Hồ Chí Minh giúp các em học sinh lớp 9 nhanh chóng hoàn thành bài soạn 5, 7 môn văn lớp 9.

Những bài thơ và cảnh vật thể hiện rõ phong thái hào hùng và tinh thần lạc quan của Người trên con đường hoạt động cách mạng. Vì vậy, hãy tham khảo 17 bài viết phân tích các tình huống:

Bạn đang xem: Phân tích bài tức cảnh pác bó

Đề cương Thơ và Tranh Hồ Chí Minh

I. Giới thiệu:

  • Giới thiệu sơ lược về tác giả, tác phẩm: “Cảnh Kinh Bắc Bảo” là bài thơ nổi tiếng của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi Người hoạt động cách mạng.
  • Giới thiệu tác phẩm: Bài thơ miêu tả cuộc sống thường ngày của Bác Hồ nơi núi rừng và tinh thần lạc quan, phong thái ung dung, tâm trạng tự tại của một người chiến sĩ cách mạng.
  • Hai. Nội dung bài đăng

    Kỳ 1: Cuộc sống và công việc của bác ở núi rừng pac bo

    • Sửa: vâng><tối, ra ngoài><thể hiện thói quen đều đặn, nhịp nhàng của bạn…
    • Món ăn của tôi rất đơn giản, rất đơn giản: rau mồng tơi với măng. Đây là những thức ăn rừng và sẵn có. Cụm từ “thượng khí” không chỉ có nghĩa là sự sẵn có, chất lượng của món ăn mà còn thể hiện thái độ của người chiến sĩ cách mạng luôn sẵn sàng đương đầu với thử thách, khó khăn.
    • Điều kiện làm việc tồi tệ: bàn của tôi là một tảng đá ọp ẹp. Bên chiếc bàn ấy, Người đang làm công việc cực kỳ quan trọng liên quan đến vận mệnh của cách mạng Việt Nam.
    • Bài văn 2: Phong thái điềm đạm, tinh thần lạc quan, hòa hợp với thiên nhiên của bạn.

      • Mặc dù cuộc sống vô cùng khó khăn và không có gì trong tay nhưng cô luôn giữ tinh thần lạc quan và kể về cuộc đời mình với giọng điệu hóm hỉnh và vui tươi…
      • Câu cuối như tiếng nói nội tâm của ông: “Đời cách mạng là sang”. Sự sang trọng của bạn không phải là sự xa hoa về vật chất, mà là sự xa hoa khi được sống giữa thiên nhiên…
      • Bài 3: Nghệ thuật

        • Thể thơ tứ tuyệt ngắn.
        • Ngôn ngữ mộc mạc, giản dị, giọng điệu vui tươi, hóm hỉnh thể hiện tinh thần lạc quan của bạn.
        • Việc cải chính hoạt động tốt.
        • Ba. Kết luận:

          • Một lần nữa khẳng định giá trị của tác phẩm: Bài thơ “Cảnh tĩnh quán” là một bài thơ mộc mạc, giản dị, thể hiện lối sống thanh cao và khí chất cách mạng sáng ngời của Bác Hồ.
          • Liên hệ nhận xét về tác phẩm: Hồ Chí Minh không chỉ là lãnh tụ vĩ đại, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới mà còn là một nghệ sĩ tài hoa, tiêu biểu cho tinh hoa, dân tộc và tinh thần thời đại.
          • Phân tích bài thơ “Cảnh”

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 1

            Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kiệt xuất của dân tộc Việt Nam. Trên con đường cứu nước trường kỳ, Người đã đi nhiều nơi, làm nhiều công việc khác nhau. Ba mươi năm sau, mùa xuân năm 1941, Người trở lại quê hương, nơi Người đặt chân đầu tiên là ngôi trường cấp III. Kể từ đó, những người sống và làm việc trong hang pac bo (cao bang) đã trực tiếp tham gia chỉ huy phong trào kháng chiến. Cũng chính tại đây, ông đã sáng tạo ra nhiều tác phẩm độc đáo, “Thập cảnh bát bảo” là một trong số đó.

            Trước hết, ba câu đầu tiên của bài thơ này dường như phác họa cuộc sống hàng ngày và công việc của chú ở Beipodong trong tâm trí người đọc. Phần đầu khái quát rõ nét sinh hoạt đời thường của lãnh tụ Hồ Chí Minh.

            Sáng xuống suối, tối vào hang

            Các câu thơ “sớm”-“tối” và “ra”-“vào” tương phản đúng đắn, độc đáo thể hiện nhịp sống thường nhật lặp đi lặp lại đều đặn hàng ngày của những ngày qua. Sống trong hang pắc pó. Đồng thời, câu thơ cũng cho thấy nơi Bác sống và làm việc chủ yếu hàng ngày là “cái hang” và “bờ suối”. Hàng ngày, anh đi làm việc bên bờ suối theo cách này, và sau một ngày bận rộn thì vào hang để nghỉ ngơi và sinh sống. Có thể thấy ngay câu đầu tiên đã cho ta cảm nhận rõ nét cuộc sống đời thường của ông, tuy còn khó khăn, thiếu thốn nhưng ở ông ta vẫn thấy được tinh thần hào hiệp, kỷ luật và luôn sống chan hòa với thiên nhiên.

            Không chỉ tái hiện cuộc sống thường ngày mà ở hồi hai còn thể hiện rõ nét câu chuyện giản dị của Bác Heo ăn uống.

            Còn có cháo và măng.

            “Cháo bột” và “măng” là những món chính trong bữa ăn hàng ngày của tôi. Tuy thức ăn chỉ có vậy, đạm bạc và thiếu thốn nhưng tinh thần của các cụ thật khiến chúng tôi khâm phục – “chưa sẵn sàng”. Tôi hình như anh nghĩ ăn những món ăn dân dã hàng ngày này là một niềm vui, một sự thích nghi và vượt qua gian khổ, thiếu thốn. Nhưng có lẽ, quan trọng nhất là lập trường tích cực, tinh thần lạc quan ẩn chứa trong mọi khó khăn, gian khổ.

            Nếu như hai câu thơ đầu thể hiện rõ nét cuộc sống hàng ngày của bác thì câu thơ thứ ba cho người đọc thấy những việc bác làm hàng ngày.

            Bàn đá không bằng sử sách.

            Thêm một từ gợi hình “xiên” sau danh từ “bàn thạch” cho thấy điều kiện lao động tạm bợ, khắc nghiệt của ông. Không chỉ làm việc trên bàn thạch, mà còn là “bàn đá lung lay”, tạo cho người ta cảm giác thất thường, chông chênh, không ổn định, càng khắc sâu khó khăn. Tuy nhiên, dù khó khăn đến đâu, Người vẫn ngồi đó, kiên trì với công việc “phiên dịch lịch sử đảng” có ý nghĩa to lớn đối với sự nghiệp cách mạng nước nhà. Tất cả những điều đó thể hiện sự tập trung cao độ, kiên trì và nỗ lực không ngừng của Người vì sự nghiệp cách mạng và cuộc chiến tranh nhân dân vĩ đại.

            Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, nhà lãnh đạo tài ba này có một tình cảm sâu nặng.

            Đời cách mạng thật là sang.

            Trong cuộc đời hoạt động cách mạng của mình, Người đã phải trải qua biết bao gian khổ, khó khăn nhưng có lẽ với Người, được đem lại cho nhân dân được hạnh phúc, yên bình, độc lập cho Tổ quốc là niềm hạnh phúc lớn lao, thiêng liêng nhất. Vì thế cuộc đời cách mạng của ông rất “sang chảnh” và giàu có. Từ “Sang” được dùng làm điệp ngữ của bài thơ, qua đó làm nổi bật phong thái ung dung, tinh thần lạc quan, cả niềm tin sắt đá vào cách mạng Việt Nam.

            Tóm lại, bài thơ “Tám cảnh tức cảnh” thể hiện rõ phong cách của nó ở thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, hình ảnh thơ giản dị, tự nhiên, giọng thơ nhẹ nhàng hóm hỉnh. Con đường hoạt động cách mạng. Đối với tôi, được hoạt động cách mạng, được đem lại hạnh phúc cho nhân dân, được cống hiến sức mình cho nhân dân là một niềm hạnh phúc lớn lao và là một phú quý.

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 2

            “Một nhà lãnh đạo, một nghệ sĩ của tất cả mọi người trên hàng trăm quốc gia, người có trái tim rộng lớn đập không ngừng với niềm vui, giận dữ, đam mê…”

            (Giang Nam)

            “Sầu, vui, giận, điên…” bắt nguồn từ tình yêu đất nước, dân tộc. Hoạt động chính trị (lãnh tụ), làm thơ (nghệ sĩ) mà còn để bày tỏ tình yêu ấy. Đôi khi hai công việc dường như được cuộn thành một. Điều đó được thể hiện rõ qua những bài thơ sáng tác ở núi rừng Việt Bắc khi Người từ nước ngoài về nước trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng trong nước mà bài thơ này là một ví dụ.

            Bài thơ này được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Đường luật theo các quy luật của thể thơ này. Nhà thơ ở đầu câu viết: ra bờ suối, vào hang đêm, những câu giới thiệu thời gian, địa điểm, công việc trong lúc bình thường được viết rõ ràng, dứt khoát bằng dấu phẩy 4/3. Đọc bài thơ này ta có cảm giác nhà thơ đang lặp đi lặp lại hành vi “vào ra” hàng ngày, hàng sáng, hàng đêm. Tại sao?

            Người trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng nước nhà. Công việc của một nhà lãnh đạo chính trị khác với công việc của một nhà thơ, đặc biệt là một nhà lãnh đạo chính trị chống lại nhóm cầm quyền và giành lại độc lập, tự do cho đất nước và nhân dân.

            Các nhà lãnh đạo chắc chắn có rất nhiều việc phải làm trong vai trò lãnh đạo phong trào. Nhưng của cải lúc đầu chưa có, để tránh bị truy lùng, hắn tìm một nơi hiểm trở để lập đại bản doanh cho những bước đầu hoạt động. Công việc của một nhà lãnh đạo chủ yếu là thiết lập phương hướng, kỷ luật, kế hoạch, v.v. Hoạt động cách mạng trong sáng và an toàn trong hoạt động cách mạng là ý nghĩa sâu sắc của chương mở đầu “Tiến công sáng suốt và bí mật”.

            Nếu trong câu giới thiệu thời gian, địa điểm làm việc, nghỉ ngơi thì nhà thơ giới thiệu bữa ăn hàng ngày của mình ở câu bổ sung: Cháo măng tạm được. Một bữa hai món: rau sắng (bắp, bẹ), măng. Nhưng không chỉ với một bữa ăn, mà với mọi bữa ăn.

            Cụm từ vẫn sẵn sàng gợi lên cảm giác ấy. Đây là bữa ăn mà người có lương tâm phải nhận để nuôi sống. Ngày xưa, lệ và nguyễn trai cũng gây nghĩa ở lam sơn. Khi ở trong một tình huống:

            Lương của linh sơn đã hết mấy tuần, huyện quân chưa có đội

            Từ hạt cơm, chỗ ăn, chỗ ngủ, cực khổ đến cùng cực, nhưng Hồ Chí Minh vẫn: Bàn đá chông chênh lịch sử đảng. Nói một cách đơn giản, không có bàn giấy, mặc dù việc dịch Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô để làm tài liệu học tập cho cán bộ cách mạng lúc bấy giờ là rất quan trọng. Không có bàn? Rồi lấy đá làm bàn. Cứ tưởng tượng cảnh anh mải mê làm việc trên chiếc bàn “ọp ẹp” ấy, người ta mới thấy rõ chất nghệ sĩ và niềm say mê với công việc của anh! Câu chuyện về bài thơ này thật ý nghĩa!

            Nơi ở của một vị lãnh đạo chỉ là cái hang bên suối, cơm ăn là cháo bột, măng bên suối, bàn làm việc là bàn đá, nhưng ông vẫn cho rằng cuộc sống của cuộc đời cách mạng thực sự là một điều xa xỉ. Lời, câu của bài thơ này phản ánh phong thái của thế hệ văn nhân trước. Chuyện trong tù với Phan Bội Châu:

            Nó nguy hiểm như thế nào?

            Đây là tâm trạng lạc quan của những người chấp nhận con đường cách mạng giải phóng dân tộc trước hiểm nguy, tù đày, gian khổ. Đó là con đường đầy nước mắt và máu, cái giá phải trả cho độc lập, tự do. Không có tinh thần lạc quan trước khó khăn, nguy hiểm thì ít người thành công, thành danh.

            Suốt cuộc đời lạc quan không sợ hãi, sống bằng “cháo thịt măng” đã là xa xỉ rồi! Ngày trước, Nguyễn Trãi sau khi từ chức về Côn Sơn, chơi với lũy tre, thông reo, bên dòng suối mát. tại:

            Không gian xanh rộng hàng nghìn mẫu nằm vắt vẻo dưới tán cây mà ngâm mình, ai chẳng muốn quay về chốn vui chơi nửa đời trần tục của Cửu Đỉnh, vì sao?

            Cũng là niềm vui của Lin Xuan, nhưng niềm vui của Hồ Chí Minh khác xa với niềm vui của Nguyên Ti. Đại cương về sự khác biệt này là: cùng với Nguyên, Lâm Xuân hưởng sau khi dẹp xong sự nghiệp khởi nghĩa chống quân Minh, sau đó làm quan, rồi tránh cuộc sống “thô tục”; thời kỳ đầu khởi nghĩa Pháp, ông trực tiếp lãnh đạo cuộc chống Pháp. -thế lực thực dân.

            Tức cảnh pac bội, thể thơ tứ tuyệt với ngôn ngữ giản dị, dễ hiểu, khắc họa rõ nét những gian khổ, khó khăn của người lãnh tụ trong những ngày đầu mới vào cách mạng. Giọng điệu của bài thơ, đặc biệt là câu cuối mỗi câu kết hợp với ngữ nghĩa của cả bài thơ khiến người đọc cảm thấy dễ chịu và chấp nhận cuộc sống gian khổ lúc bấy giờ vì lý tưởng cao đẹp mà nhà thơ theo đuổi. .Chắc nhiều bạn đọc cũng rút ra được bài học lạc quan từ bài thơ này.

            Bài 7 Chủ đề 5 – Mẫu 3

            Tức cảnh bình bát’ là một trong những bài thơ tứ tuyệt tiêu biểu của Hồ Chí Minh. Đoạn thơ thể hiện niềm vui, niềm tin vững chắc và nghị lực phi thường của Bác khi sống và làm việc ở núi rừng Việt Bắc sau mấy chục năm xa cách đất nước, con người.

            Sáng ra suối, tối vào hang vẫn có cháo, măng. Bàn đá chông chênh, lịch sử đảng, đời cách mạng thật là xa hoa.

            Thơ tứ tuyệt thường ngắn gọn, súc tích, muốn hiểu thơ trước hết phải hiểu hoàn cảnh ra đời của bài thơ.

            Tháng 6 năm 1940, tình hình thế giới có nhiều thay đổi. Thực dân Pháp đầu hàng phát xít Đức. Bây giờ, tôi đang hoạt động bí mật ở Côn Minh (Vân Nam, Trung Quốc). Tháng 2 năm 1941, Bác trở về Trung Quốc và chọn Tiểu Bảo làm căn cứ để trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng giải phóng dân tộc. Hoàn cảnh sống của bạn hiện tại rất khó khăn và nghèo khổ. Lạnh và yếu, nhưng anh phải ở trong một cái hang nhỏ tối tăm và ẩm thấp. Ăn uống rất khó khăn, thức ăn hàng ngày chủ yếu là cháo ngô và măng. Bàn học của tôi là một tảng đá bên suối.

            Nhưng nghèo đói và khó khăn không làm phiền bạn. Một lòng một dạ lãnh đạo phong trào cách mạng, Người quên hết gian khổ, luôn phấn khởi và tin tưởng vào tương lai tươi sáng của đất nước.

            Ba câu đầu của bài thơ tả cảnh sinh hoạt và công việc của Bác. Câu đầu tiên nói về nơi ở, câu thứ hai nói về thức ăn và câu thứ ba nói về phương tiện làm việc. Câu thứ tư là câu trữ tình, thể hiện cảm xúc của ông về cuộc sống lúc bấy giờ. Trong thực tế khó khăn gian khổ, tâm hồn ông vẫn sáng ngời chí khí cách mạng.

            Sáng xuống suối, tối vào hang

            Cái hang em ở gọi là hang cóc bun, đáy chỉ hơn một mét vuông một chút, tương đối bằng phẳng, có thể kê ván thay giường. Vách hang cao và lõm, không khí lạnh và ẩm. Trước cửa hang có một con suối nhỏ, chảy sát chân núi. Tôi đặt tên cho mùa xuân là Lênin và những ngọn núi. Bàn của tôi là một trong hai hòn đá, và cái dưới cũng gần con lạch.

            Không gian sống của bạn được chia thành hai phần: một phần là hang động và phần còn lại là dòng suối. Cũng có hai loại di chuyển là ra suối và vào hang. Thói quen hàng ngày: đi sớm về muộn. Sáng ra suối làm, tối vào hang nghỉ ngơi. Đó là khá nhiều sự thật. Thực ra chất thơ ẩn chứa trong nhạc điệu, vẫn là nhịp 4/3 hoặc 2/2/1/2 của thơ thất ngôn đời Đường, nhưng lồng vào đó là nhịp điệu đều đặn, khoan thai, tuần hoàn. giữa trời và đất… sáng và tối, tối và sáng, trong và ngoài… giản dị, quen thuộc mà dai dẳng, ý nhị.

            Những gian khổ của cuộc sống, những hiểm nguy tiềm ẩn của kẻ thù… Trước phong thái điềm tĩnh và không gò bó của chú He, mọi thứ dường như chìm nghỉm và biến mất:

            Còn có cháo măng.

            Những bữa ăn đơn sơ, đạm bạc, suốt ngày chỉ có cháo ngô, măng đắng, măng rừng, rau rừng… và những thứ ấy luôn sẵn sàng. Mặt khác, cháo măng còn gợi nhớ về cuộc sống thanh bình của người già:

            Mùa thu ăn măng, mùa đông ngâm giá sen, mùa hạ ngâm hồ.

            (Ruan bướng bỉnh)

            Hoặc:

            Trúc xanh ta có nước

            (Nguyễn Thôi)

            Nghèo được thơ hóa thành giàu. Nó đã từng là một quy ước, một biểu tượng và bây giờ nó hoàn toàn có thật. Thoáng chút thơ xưa, sức quyến rũ mạnh mẽ hơn.

            Nhưng điều thú vị nhất là giọng thơ. Cháo, măng, sáng và tối, nhịp điệu bên trong thật yên bình và hài hòa. Ba chữ cũng được chuẩn bị để nâng câu thơ này lên hàng bình luận với giọng điệu lạc quan, xen lẫn tự hào, biểu thị một mức độ cao hơn của hòa bình, tự do.

            Hai câu đầu hiện thực, câu thứ ba hiện thực trữ tình, không có bóng người, đến đây người hiện ra sống động, động tác rất rõ ràng:

            Bàn Đá Lịch Sử Đối Lập

            Nếu trong still ready hàm chứa một chút niềm vui thì đằng sau sự khác biệt về giới từ là một nụ cười hóm hỉnh, sâu sắc. Vốn bất ổn tức là bất ổn không có chỗ dựa vững chắc. Bàn đá của bạn thực sự không ổn định vì nó chỉ là một phiến đá. Đó là cái bàn vụng về. Tuy nhiên, nghĩa của từ bấp bênh không phải chỉ đặc điểm riêng của bàn thạch, mà là ẩn dụ về tình thế khó khăn của cách mạng Trung Quốc và cách mạng thế giới lúc bấy giờ. Phát xít đã chiến thắng trên tất cả các mặt trận năm đó. Tuy nhiên, trong thế bấp bênh đó, Bác Hồ vẫn bình tĩnh dịch lịch sử đảng (Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô, viết bằng tiếng Nga) để cán bộ ta học hỏi, rút ​​ra những kinh nghiệm phong phú, quý báu để hoạt động. đấu tranh cách mạng dân tộc.

            Công trình này của đồng chí đã có tác dụng đặt cơ sở lý luận cho Cách mạng Việt Nam. Đây là một điều rất cần thiết. So sánh tính chất nghiêm túc và tầm quan trọng của công việc thì vẻ ngoài giản dị thất thường của chiếc bàn đá nghe có vẻ hài hước, bông đùa nhưng thực chất lại có ý nghĩa cách mạng to lớn.

            Khi đó, cả thế giới đang đứng trước nguy cơ rơi vào thảm họa phát xít. Tuy nhiên, Hội nghị Trung ương lần thứ bảy của Đảng ta (5-1941) vẫn khẳng định thắng lợi của cách mạng trong nước. Chẳng phải trong hoàn cảnh bấp bênh đó các đồng chí vẫn vững tin sự nghiệp giải phóng dân tộc và sự nghiệp giải phóng dân tộc nhất định sẽ thắng lợi hay sao? Đây là tầm nhìn chiến lược, là tư duy sáng suốt của một nhà lãnh đạo tài ba.

            Hãy nghe giai điệu và thấy rõ. Nhịp thứ tư (bàn đá đổ nát) mang âm hưởng hơi ma quái (ba thanh bằng, một thước đo), gợi đến cảnh nguy nan, nhưng đến nhịp thứ ba (bản dịch của Đặng) thay vào đó âm thanh rắn rỏi, dữ dội, (ba phong vũ biểu) thể hiện ý chí chiến đấu kiên định và niềm tin. Những câu thơ thể hiện tư thế hiên ngang, vững vàng của ông trước mọi hiểm nguy, điểm thêm nụ cười thanh thoát, cao thượng.

            Người xưa không muốn và thường lui vào núi rừng để an ủi tâm hồn mình bằng niềm vui của rừng, nhưng chú thì khác. Bác đến với núi thẳm rừng già không phải để ẩn náu mà để vạch ra từng bước cho phong trào cách mạng giải phóng dân tộc.

            Năm xưa ẩn cư ở Côn Sơn, Nguyễn Thúy đã biến cuộc sống thanh đạm của mình thành thơ:

            Cồn Sơn có nước chảy trong vắt, tiếng suối chảy róc rách như tiếng đàn cầm. Côn sơn có tần đá, trời mưa ta nằm chơi. Bây giờ, chú He đang làm việc ở hiện trường: Bàn Đá Bất Ổn Dịch Sử Bên.

            Trong bóng cô tiên bên suối là cốt cách của một nhà lãnh đạo cách mạng kiên trung.

            Nếu ba câu đầu ẩn chứa niềm hân hoan, tự hào thì ở câu cuối, niềm hân hoan ấy đã được bộc lộ rõ ​​qua ngôn từ, nhịp điệu, âm hưởng. Sự nghèo khó, thiếu thốn về vật chất đã được chuyển hóa thành sự giàu có về tinh thần. Ông đánh giá hiện thực này bằng nụ cười hóm hỉnh, sâu sắc của một triết gia:

            Đời cách mạng là sang!

            Vì thế, suối không chỉ là nơi làm việc, và hang không chỉ là nơi nghỉ ngơi, mà hang còn thông ra suối, tạo nên một không gian thoáng đãng đủ để nhịp sống con người hòa vào nhau. nó với nhịp điệu của đất trời. . Làm việc chăm chỉ, chăm chỉ và hòa vào nhịp điệu chu kỳ đó. Cháo măng tuy đắng và đáng thương, nhưng đã nuôi lớn đến khi đủ đầy, thành niềm vui phút chốc. Bản dịch lịch sử đảng trên bàn đá đổ nát cho thấy quá trình cách mạng đứng vững trong thời kỳ khủng hoảng. Cuộc đời cách mạng thật xa xỉ biết bao! Tinh thần của bài thơ này được cô đọng trong từ này. Niềm tin và niềm tự hào của bạn chạy xuyên suốt bài thơ.

            Chính sự điềm đạm khi ra vào, tinh thần sẵn sàng, khí chất trong gió mưa, tính cách bình dị đã tạo nên sự sang trọng, quý giá trong cuộc đời của một con người hết lòng phấn đấu và hy sinh vì sự nghiệp cách mạng.

            Những bài thơ tứ tuyệt tuy ngắn nhưng đã cho ta biết thêm về thời kỳ Bác hoạt động. Người đã vượt qua mọi khó khăn, gian khổ, vẫn sống ung dung, thanh thản và tin tưởng tuyệt đối vào thắng lợi của sự nghiệp cách mạng. Ngoài ra, bài thơ này còn là bài học sâu sắc về cách nhìn nhân sinh đúng đắn, tích cực của một chiến sĩ cộng sản chân chính.

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 4

            Sau hơn 30 năm bôn ba nước ngoài tìm đường cho cách mạng nước nhà, năm 1941, Bác Hồ trở về nước để lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Lúc này, tình hình thế giới và trong nước đã diễn ra nhiều biến động lớn. Tại đây Người triệu tập cuộc họp quan trọng của Bộ Chính trị để tính đường lối hành động của cách mạng. Nơi ở của anh ấy là Hang Bobo. Bài thơ này ra đời trong hoàn cảnh như vậy.

            Hàng pác bo hay còn gọi là bún căn, nghĩa là thượng lưu. Sau khi trở về Trung Quốc, anh chủ yếu sống và làm việc tại đây, điều kiện sống vô cùng khó khăn.

            | giường ngủ. Một sáng thức dậy, ông phát hiện một con rắn rất to đang lượn quanh mình. Hậu quả là sức khỏe con người sa sút. Căn bệnh sốt rét liên tục xảy ra và không có thuốc chữa, theo lời người dân địa phương. Chỉ có vài chiếc lá nhọn.

            Có thời gian thì ra đồng trắng nhưng không có của ăn, cả tháng đồng chí chỉ uống cháo. Tuy nhiên, trong mọi trường hợp, anh thích nghi rất nhanh và không bao giờ kêu khổ. Tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết vì sau bao nhiêu năm xa quê hương, cuối cùng mọi người cũng được trở về với lý tưởng dân tộc cao cả và cuộc kháng chiến yêu nước vĩ đại.

            Không phải vì thế mà bốn khổ thơ này được viết với tâm trạng vui tươi, hóm hỉnh. Đằng sau điều này, ngoài việc cho thấy một hoàn cảnh cuộc sống rất khó khăn và khắc nghiệt, còn có một trạng thái nhẹ nhõm và lạc quan không gì sánh được.

            Sáng xuống suối, tối vào hang

            Đoạn thơ ngắt nhịp ở giữa, tạo thành hai làn sóng đôi, toát lên nhịp điệu gãy gọn theo quy tắc nhất định. Sáng ra sông, chiều về. Nó cho thấy thời gian sinh hoạt của con người là rất đều đặn.

            Cháo măng mùa đông vẫn ổn

            Nếu phần đầu tiên là về các quy luật của cuộc sống, thì phần thứ hai là về chế độ ăn uống của bạn. Chỉ có cháo và măng. Nếu hiểu theo nghĩa đơn giản thì cháo, măng và các món ăn khác ở đây sẵn sàng bất cứ lúc nào. Nếu thay đổi cách hiểu thì có thể hiểu rằng dù trong hoàn cảnh khan hiếm vật chất nhưng tinh thần cách mạng vẫn luôn sẵn sàng. Tuy nhiên, có lẽ lời giải thích đầu tiên có vẻ hợp lý hơn nhiều so với trò đùa vui nhộn ở trên.

            Phần đầu nói về cuộc sống, phần thứ hai nói về ăn uống và phần thứ ba nói về công việc. Ba câu đều là những bài thơ hiện thực cuộc sống, bốn câu bổ sung cho nhau.

            “Bàn Đá Lịch Sử Đảng”

            Ở đây chúng ta cần chú ý đến nét độc đáo của vần nhân. Âm vần ang vừa khỏe khoắn, vừa vang xa, tạo cảm giác vững vàng, vững chãi. Chữ xen là chữ duy nhất trong bài hát nhưng không hề gây mất ổn định vị trí mà ba chữ “Yi Dang” cuối cùng mạnh mẽ đầy uy lực, nghe như đã dung hòa cả ba chữ. . .

            Ngay trong câu thơ này ta cũng đoán được nhân vật chính của bài thơ này là ai và làm nghề gì. Đây không phải là một vị khách nhàn tản, mà là một chiến sĩ cách mạng đang làm công việc trọng đại, trọng đại cho đất nước. Chủ thể không bị quy định bởi bản chất, hay thậm chí là trung tâm của mọi thứ. Không những thế, nó còn làm nổi bật hình ảnh người chiến sĩ cách mạng chân chất, mộc mạc vì sự nghiệp cách mạng tương thân tương ái.

            Kết thúc bài thơ là một bức tranh:

            Xem Thêm: Tổng hợp 15 mẫu băng rôn chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11

            “Đời cách mạng thật là sang”

            Từ “dâu tằm” đắt nhất trong bài. Đó là nỗi niềm của người chiến sĩ cách mạng từ tận đáy lòng. Đối với con người, bao nhiêu khó khăn trở ngại cũng chẳng là gì, bởi một khi đã dấn thân vào con đường này, họ sẽ không bao giờ nản chí. Cuộc đời của người chiến sĩ cách mạng tuy rong ruổi nhưng luôn làm chủ hoàn cảnh, cuộc sống. Từ ngữ sáng sủa cũng là chìa khóa để làm tươi sáng diện mạo của toàn bộ bài viết.

            Có thể nói tiểu cảnh là một tác phẩm hết sức giản dị nhưng lại chứa đựng biết bao ý nghĩa sâu sắc. Nó mang tính thời đại và mang tính quyết định. Lời văn không xa hoa nhưng lại mang đến cho người đọc một cảm giác rất riêng và thoải mái.

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 5

            Bác Hồ không chỉ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam mà còn là nhà thơ lớn của dân tộc. Những tác phẩm ông để lại cho kho tàng văn học nước nhà tuy không đồ sộ nhưng là những hạt ngọc đêm không gì thay thế được, là niềm tự hào của đất nước. Một trong số đó là “tức canh pac bo” viết ở hang Bê Pó (Cao Bằng) vào tháng 2 năm 1941 khi Người trở về hoạt động và làm việc ở Việt Nam sau hơn ba mươi năm hoạt động cách mạng ở nước ngoài.

            Đến với bài thơ, ta nhận thấy sự vô tư trong cách diễn đạt:

            “Sáng ra suối, tối vào hang”

            3/3 Giữa câu thơ có dấu phẩy ngăn câu thơ thành hai nửa đối xứng, diễn tả một cách tự nhiên nhịp sống hàng ngày của Bác nơi núi rừng. Làm việc và sinh sống ở nước ngoài nhiều năm, anh đã quen với cuộc sống đều đặn, ở hang pac bo cũng vậy, nơi anh sống và làm việc theo thời gian quy định. Sáng ra suối, sinh hoạt, làm việc, tối về hang nghỉ ngơi. Bạn sống có kỷ luật và ăn uống thanh đạm:

            “Cháo, măng cũng được”

            Từ “sẵn sàng” được thốt ra dường như ám chỉ một sự sung mãn, muốn đến ngay, không thiếu thứ gì. Nhưng thực tế, bữa ăn hàng ngày của người dân chỉ có bẹ chuối và măng, rất đơn giản thậm chí không thể gọi là thắt lưng buộc bụng. Ở chốn núi rừng này, ngoài cháo và măng ra thì không tìm được gì ngon hơn, chứng tỏ công việc và cuộc sống của các anh cơ cực, chỉ đủ ăn đủ uống mới gọi là no. Nhưng những khó khăn đó đều được Chủ tịch Hồ Chí Minh thể hiện bằng giọng nhẹ nhàng, sảng khoái, chứng tỏ Người không coi những khó khăn vật chất tầm thường là quan trọng. Đối với tôi, điều quan trọng nhất bây giờ là an dân, giữ nước và đẩy lùi quân xâm lược:

            “Bàn Đá Lịch Sử Đảng”

            Ba mươi năm hoạt động cách mạng, sau khi trở về quê hương, Bác Hồ tiếp tục đi tìm con đường sáng cho dân tộc. Nơi núi rừng lạnh giá, trong điều kiện thiếu thốn về vật chất, trên chiếc bàn đá đổ nát, Người đang tỉ mỉ dịch cuốn Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô, làm tài liệu học tập cho các chiến sĩ cách mạng. Hai hình ảnh đối lập, một là chiếc đồng hồ “đá” đổ nát, đổ nát, hai là công việc quan trọng mà ông đang làm: mở đường cho các chiến sĩ cách mạng học tập. Điều này càng làm nổi bật những bất cập của anh trong cuộc sống và công việc, đồng thời làm nổi bật trách nhiệm to lớn đặt lên vai anh. Trải qua muôn vàn khó khăn về vật chất và những việc hệ trọng phải làm, Bác kết thúc bài thơ:

            Xem Thêm: Tổng hợp 15 mẫu băng rôn chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11

            “Đời cách mạng thật là sang”

            Chỉ một chữ “hát” thôi cũng khiến cho ý thơ chợt bừng sáng. Chắc bạn đọc sẽ thắc mắc tại sao bác lại gọi cuộc đời cách mạng gian khổ là “Sang”. Sự xa hoa ở đây không phải là sự xa hoa về vật chất, mà là sự dư dả của nhiều thứ khác. “Sang” có nghĩa là sống một cuộc đời hòa hợp với thiên nhiên, không xa hoa mà giản dị, sống hài hòa với thiên nhiên khiến tâm hồn trong lành, thanh thản. “Sang” ở đây là tấm lòng vui vẻ quản lý, làm việc có ích cho dân, cho nước, cho nước, cho đời. “Sang” ở đây chỉ tinh thần lạc quan về ngày giải phóng đất nước sắp đến mặc dù vật chất còn thiếu thốn.

            Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dùng những ca từ giản dị, tự nhiên, giọng thơ sảng khoái, lạc quan để cho ta thấy cái “vui” của người dân chứ không phải cái vui của Nguyễn Tí, Nguyễn Thi. bên trong”, mà là một sự hài hòa, chan hòa trong cuộc sống của người chiến sĩ. Ở Hồ Chí Minh, niềm vui sống hòa mình với thiên nhiên vẫn song hành với cuộc đời cách mạng, cuộc đời hoạt động không ngừng vì dân, vì nước. .

            Bài thơ này mô tả các hoạt động hàng ngày của Bác Hồ trong các hoạt động cách mạng ở Beibodong, Gaoping. Qua bài thơ này, hình ảnh Bác Hồ trong lòng người đọc trở nên đẹp đẽ hơn, tỏa sáng hơn với sự giản dị, lạc quan, yêu thiên nhiên, chí khí cách mạng và tài thơ xuất sắc. Nhân cách cao thượng của Người đã giúp Người mãi mãi sáng ngời trong lòng mọi người dân Việt Nam.

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 6

            Bác từng nói: “Bác chỉ có một điều ước, điều mong ước cuối cùng là đồng bào ta ai cũng được ăn, được mặc, ai cũng được đọc”. Chính vì hoài bão ấy mà trong quá trình hoạt động cách mạng, dù gian khổ đến đâu Người cũng vượt qua. Bài thơ “Ji Jing Shi Bo” là một ví dụ như vậy. Các tác phẩm không chỉ thể hiện những khó khăn, vất vả của cuộc sống mà còn khiến người đọc cảm thấy lạc quan, yêu đời. Dù thiếu thốn về vật chất nhưng tâm hồn ông vẫn tràn đầy tình yêu thiên nhiên và niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn.

            “Sáng xuống suối, tối về hang, cháo còn măng, bàn đá không vững, sử Đảng, đời cách mạng thật là xa hoa”.

            Sau gần 30 năm hoạt động cách mạng ở nước ngoài, tháng 2 năm 1941, Thục trở về Tổ quốc và trực tiếp lãnh đạo phong trào giải phóng dân tộc. Khi đó Người đang sống và làm việc trong một môi trường vô cùng khó khăn: trong hang Pác Bó, một hang động nhỏ thuộc huyện Hà Giang, tỉnh Cao Bình. Nhưng dường như anh không quan tâm đến bất cứ điều gì, anh vẫn có vẻ thoải mái và tự nhiên, với một ý chí mạnh mẽ và tình cảm yêu nước ẩn sâu trong trái tim anh:

            “Sáng ra suối, tối về hang”

            Bài thơ có nhịp nhanh nhưng hài hòa, trật tự. Cũng như đời thường, phong cách sống và làm việc của tôi thể hiện chỉ trong một bài thơ: Như thường lệ, sáng nào tôi cũng đi làm bên sông, bên tiếng suối róc rách. Dòng chảy, trên hòn đá gần đó, anh hòa hợp với trái tim mình, không giống như những bậc hiền triết ngày xưa luôn chuyên tâm lo cho dân, cho nước. Đêm là lúc con người được nghỉ ngơi. Mọi thứ đều đơn giản và yên bình như vậy, không có vấn đề gì, ai biết rằng thời tiết trên núi lạnh đến mức bạn phải làm việc trong một hang động nhỏ ẩm ướt, nhưng bạn không quan tâm đến họ. Câu đầu thể hiện cử chỉ phấn khởi và hòa mình với cảnh sắc thiên nhiên.

            Điền câu thơ tiếp theo, câu thứ hai, tả một bữa cơm nghèo nàn, đạm bạc:

            “Cháo măng cũng được”

            Đây là những món ăn sẵn có, dễ tìm ở núi rừng. Ở đây không chỉ có những món ăn ngon mà còn có “cháo lòng, cháo măng” và người dân rất hài lòng với cuộc sống nơi đây. Phải chăng từ “chuẩn bị” thể hiện tinh thần cách mạng của đồng bào, hay hàm ý những món ăn bình dị nơi núi rừng sẵn sàng phục vụ bạn bất cứ lúc nào? Dù là gì thì câu thơ này cũng khiến người đọc cảm nhận được sự minh triết của vị cha già dân tộc này. Ai chẳng than trách mà chấp nhận cuộc sống như một lẽ tự nhiên.

            Nếu mục thứ nhất nói về thói quen sinh hoạt, mục thứ hai mô tả chế độ ăn uống hàng ngày thì mục thứ ba là hình ảnh lao động của con người:

            “Bàn Đá Lịch Sử Đảng”

            Không phải là một bộ bàn ghế nghiêm trang, êm ái mà là hình ảnh người lãnh tụ đặt những cuốn sách lịch sử lên phiến đá và tập trung nghiên cứu con đường cách mạng. Vần với “ang” cho người nghe cảm giác rộng mở, âm vang, đồng thời mang lại cảm giác vững vàng, rộng mở cho lời thơ. Chữ “khó” là sự kết hợp giữa hình thức và đặc sắc, chữ “đằng đối” với vần khỏe chắc khỏe như một bài thơ cân đối. Điều thú vị là chủ thể ở giữa bức tranh là nhà thơ chứ không phải thiên nhiên. Nhà thơ sống chan hoà với thiên nhiên là nhà cách mạng vĩ đại. Đằng sau hình ảnh chú ngồi dịch lịch sử đảng còn là hình ảnh vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam.

            Mặc dù nơi đây, điều kiện vật chất còn khó khăn, thiếu thốn, cuộc sống còn vất vả, gian khổ nhưng tinh thần, ý chí của anh luôn vững vàng:

            Xem Thêm: Tổng hợp 15 mẫu băng rôn chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11

            “Đời cách mạng thật là sang”

            Không xa hoa, không tất cả, chỉ là một cuộc sống đơn giản. Nhưng không gì có thể ngăn cản được tinh thần sắt đá, ý chí quật cường và lòng yêu nước, thương dân. Ba câu đầu tả nơi Bác ở để hoạt động cách mạng, còn nhiều gian khổ nhưng với người như vậy là đủ. Chữ “sang” ở cuối khổ thơ làm nổi bật ý nghĩa của cả bài thơ. Đó là tiêu đề cho bài thơ hậu khải huyền này. Nó không chỉ khiến người đọc tin tưởng, tự hào về tương lai phía trước mà còn thể hiện tinh thần tích cực, lạc quan của con người.

            Thơ của ông giản dị, tối giản, hài hòa với thiên nhiên, luôn gắn với nhiệm vụ cách mạng. Bài thơ Ngắm châu báu không chỉ mang màu sắc cổ điển mà còn thể hiện tinh thần thời đại tràn đầy ý chí, niềm tin và sự lạc quan của con người. Chúng ta hãy càng khâm phục ông và hiểu hơn về vị cha già của dân tộc.

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 7

            Tinh thần lạc quan, tự do trong mọi hoàn cảnh cuộc sống là nét nổi bật trong nhân cách của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tinh thần này đã trở thành vũ khí để chiến thắng mọi khó khăn và kẻ thù. Thơ là người, thơ thể hiện phẩm chất cách mạng cao cả của người chiến sĩ cộng sản kiên trung. Bài thơ “tức canh bát bộ” viết ở vùng núi Bắc Ba tháng 2 năm 1941 là một trong nhiều bài mang đậm phong cách của Bác:

            Sáng ra suối, tối vào hang vẫn có cháo, măng. Bàn đá chông chênh, lịch sử đảng, đời cách mạng thật là xa hoa.

            Lần này Người trở lại Trung Quốc và trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng Việt Nam. Trong điều kiện sống cơ cực: “cơm cháo thịt heo”, làm việc trong cảnh thiếu vắng “bàn đá chông chênh”, bài thơ tràn đầy niềm vui và trí tuệ của một con người biết vượt qua khó khăn để đạt được mục đích của mình. sự nghiệp giải phóng dân tộc.

            Ở đầu bài thơ, bạn đã viết:

            Sáng ra suối, tối vào hang.

            Câu thơ gãy gọn, súc tích, vỏn vẹn bảy chữ nhưng có thời, có hành. Thời gian là “ánh sáng” và “bóng tối”, không gian là “bờ sông” và “hang động”, trên nền thời gian ấy, trong không gian ấy hiện lên hình bóng của một con người cần cù lao động. Các từ chỉ hành động “sớm”, “tối” gợi cho ta sự liên tưởng đó. Điểm nổi bật của bài thơ là tác giả rất chú ý đến trật tự của hai câu. Nếu nói: “tối vào hang, sáng ra suối” thì chuỗi này lại tạo ra một giá trị biểu tượng khác. Lạc quan là bản chất của con người sắt đá ấy, nên thứ tự các câu thơ cần thiết phải là:

            Sáng ra suối, tối vào hang.

            Với trình tự này, cảnh dường như đang chuyển động chứ không đứng yên, tuân theo quy luật tuần hoàn của thời gian. Vì vậy, chúng tôi không ngạc nhiên khi thấy thái độ “sẵn sàng hoạt động” của bạn trong phần tiếp theo:

            Còn có cháo măng.

            Bài thơ nói về một tâm hồn, một thái độ, một nhân sinh quan nhưng lời ca vẫn giản dị như lời nói đời thường. Đặc điểm của thơ Tứ Phương là rất tiết kiệm câu từ, một bài thơ hay đã trở thành một “hài kịch thần thánh”. Dòng “sẵn sàng” là điểm nổi bật của bài thơ.

            Câu này gợi cho ta nhớ đến triết lý sống của người xưa “quân tử không đủ ăn”. Bạn sẵn sàng chấp nhận cay đắng của cuộc sống vật chất với thái độ ăn chơi trác táng. Dù thân xác bị hành hạ, đau đớn, người chiến sĩ cách mạng vẫn pha trò, hóm hỉnh. Những câu thơ “đùa giỡn”, “ghẻ lạnh”, “xiềng xích” trong “Nhật ký trong tù” là một thái độ thoải mái trước những tình huống ngặt nghèo, và lời ca hóm hỉnh đến không ngờ.

            Khác với những người già “an cư lạc nghiệp”, chú He là một người lao động bán thời gian, luôn hết mình vì một sự nghiệp cao cả:

            Bàn đá không bằng sử sách.

            Làm việc trong điều kiện thiếu phương tiện cần thiết, mượn đá làm bàn, bàn đá là “chắp vá”, chi tiết ngộ nghĩnh, hài hước lại là chuyện khác. trong việc nhìn thấy mọi thứ. Bạn thường tìm thấy những chi tiết thú vị, điều đó cho thấy bạn là người có thái độ lạc quan.

            Kết thúc bài thơ:

            Đời cách mạng là sang!

            Ngôn ngữ thơ giản dị mà ý thơ hay. Nếu như thái độ “chưa sẵn sàng” là điểm nhấn ở hai dòng đầu thì sức nặng của bài thơ được đặt ở những dòng kết, nhất là câu “xa xỉ làm sao! Đó cũng là một cách nói khôi hài, một lối nói cường điệu, một kiểu hài hước mà chúng ta thường thấy trong thơ ca và trong cuộc sống đời thường của ông. Tính hài hước này cho phép bài thơ khơi dậy tinh thần lạc quan cách mạng trong sáng.

            “Jingjing pacbo” là một bài thơ giản dị mà sâu sắc. Bài thơ thể hiện một đạo lý sống cao đẹp, nhưng lời ca tự nhiên, không cầu kỳ hoa mỹ. Giọng điệu của bài thơ rất gần gũi với ngôn ngữ đời thường, có cảm giác như bác không cố ý viết bài thơ này nhưng bác sẽ ghi nhớ mãi trong lòng.Sức sống vĩnh cửu của bài thơ là ở chỗ đó.

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 8

            “Bác Hồ, Bác là niềm tin sắt son nhất trong lòng đồng bào, trong lòng nhân loại.” Có một câu hát như thế, mà đã bao nhiêu năm rồi. Không phải ngẫu nhiên mà Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, một con người “chỉ biết quên mình” lại được thế giới tôn vinh là Danh nhân văn hóa. Người không chỉ là nhà lãnh đạo tài ba, nhà văn hóa lớn, nhà tư tưởng lớn mà còn là nhà văn, nhà thơ. Trong “Nhật ký trong tù” viết trong thời gian bị chính quyền giam giữ, nhà thơ tâm sự:

            “Ngâm thơ tôi không hứng thú”.

            Người đàn ông đó chưa bao giờ tự nhận mình là nhà thơ. Anh chỉ khẳng định mình yêu nghệ thuật, đặc biệt là văn học. Nhưng vị cha già của dân tộc, người không bao giờ tự nhận mình là nhà thơ, đã để lại một di sản quý giá cho nền văn học Việt Nam. Một trong những bài thơ Cảnh Ăn Đậu đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

            Tháng 2 năm 1941, sau 30 năm bôn ba ở nước ngoài, Bác Hồ đã trở về trực tiếp lãnh đạo cách mạng cả nước. Mọi người sống trong hang pac bo – một hang động nhỏ gần biên giới Trung-Việt. Trước cửa hang có một phiến đá xù xì, là nơi chú tôi chọn để dịch lịch sử đảng bên dòng suối Lê Nin trong vắt. Tại đây, Bác Hồ đã viết bài thơ “Cảnh Tiểu Bảo”, kể về cuộc sống gian khổ của quân xâm lược trong những ngày đầu Kháng chiến, đồng thời cũng thể hiện tinh thần lạc quan của các chiến sĩ cách mạng. .

            Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt Đường luật. Những dòng mở đầu gợi hình ảnh về cuộc sống và làm việc của Bác Hồ ở hang pác bó (cao bằng):

            “Sáng ra suối, tối vào hang”

            Nhịp thơ 4/3, chia đôi vế đối rất đúng. Ngược lại: “sáng lên bờ”/“tối vào hang”, thời gian “sáng”/“bóng tối”, hoạt động “ngoài”/“trong”, không gian thiên nhiên rộng mở “bờ suối” vs không gian hẹp “hang”. Nghệ thuật chuyển hình rất giản dị, như miêu tả một cuộc sống thầm kín trước mắt mà vẫn rất đều đặn, đặc biệt là giọng thơ, cho ta cảm nhận được tâm trạng ung dung, ung dung, nhịp sống núi rừng của ông thật hài hòa. bởi vì con người yêu thiên nhiên, luôn hòa mình với thiên nhiên và choáng ngợp trước vẻ đẹp của thiên nhiên ngay cả khi ở trong tù:

            “Tù đêm nay không rượu không cảnh, khó ai dửng dưng nhìn trăng sáng ngoài cửa sổ, trăng sáng nhìn thi nhân qua cửa sổ.”

            Nếu như phần một đã giới thiệu khái quát về cuộc sống ở hang pac bo – cao bằng, thì phần hai tiếp tục soi sáng những buổi sáng bình dị và có phần khó khăn đó:

            “Cháo măng chưa chín”

            Bài thơ này hoàn toàn được thêu dệt bằng văn bản hiện thực. Đây là những món ăn hàng ngày của tôi ở rừng pac bo. Cách diễn đạt của nhà thơ rất hóm hỉnh khiến cả bài thơ rộn ràng tiếng cười. Cháo măng là món ăn nghèo nàn, thanh đạm nhưng chan chứa tình yêu thương, bởi đó là những món ăn do thiên nhiên ban tặng, do con người cung cấp. Ăn cháo măng là thú vui của người chiến sĩ cách mạng biết gần gũi thiên nhiên, nhân dân. Qua đó có thể thấy Bác Hồ là người yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, không quản ngại gian khổ, khó khăn. Chính vì vậy mà sau này, ông dạy thế hệ sau:

            “Không có việc gì khó, sợ là không có việc gì”?

            Phần thứ nhất và phần thứ hai miêu tả cuộc sống hàng ngày của người chiến sĩ cách mạng, và phần thứ ba miêu tả công việc của anh trong hoạt động cách mạng:

            “Bàn Đá Lịch Sử Đảng”

            Từ “bất ổn” có nghĩa là vị trí không ổn định, không cân bằng, không ổn định. Bàn đá chông chênh cũng là biểu tượng của cách mạng nhân dân ta trong giai đoạn hết sức khó khăn, gian khổ. Đồng thời, đây cũng là sự khắc họa chân thực về phiến đá mà ông chọn làm nơi làm việc bên dòng suối trong vắt mà ông đặt tên là Lạch Lê-nin. Có thể thấy cuộc sống thường ngày đạm bạc, nghèo khó, cuộc sống lao động lại càng thiếu thốn. Bác Hồ vừa là khách trong rừng, vừa là chiến sĩ cách mạng vĩ đại.

            Cả bài thơ kết thúc bằng một câu thơ thể hiện nhận thức về lẽ sống của người cách mạng:

            Xem Thêm: Tổng hợp 15 mẫu băng rôn chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11

            “Đời cách mạng thật là sang”

            Bài thơ được viết với một câu cảm thán, dùng để khẳng định: Đời cách mạng. “Luxury” là của cải, là tinh thần của một tâm hồn luôn tìm thấy sự thư thái trong thiên nhiên. “Sang” còn là sự xa hoa, giàu có của một người luôn cho rằng mình có ích cho cách mạng, cho dân tộc.

            Chỉ trong bốn câu, giọng thơ na ná nhau, lời thơ giản dị “Phác họa từ cuộc đời” như một bức tranh tốc ký Những ngày đầu kháng chiến chống Nhật đầy gian khổ, thử thách. Qua đó giúp thế hệ mai sau hiểu rõ hơn về giá trị của cuộc sống bình yên mà chúng ta có được hôm nay, biết sống và học tập để có ích cho xã hội, góp phần dựng nước và giữ nước. . .

            Điều 7 Chủ đề 5 – Mẫu 9

            Hồ Chí Minh là nhà quân sự kiệt xuất, nhà thơ, nhà văn lớn của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX. Bác Hồ đã viết bài thơ “Jing Beibo” ở Beibo (Gaoping) vào tháng 2 năm 1941. Qua bài thơ này ta thấy được tinh thần lạc quan và phong thái anh dũng của nhân dân trong cuộc đời hoạt động cách mạng gian khổ của họ. Có thể nói tác phẩm này là bức chân dung tự họa của một chiến sĩ cộng sản.

            Bối cảnh của bài thơ này là sau ba mươi năm lưu lạc hoạt động cách mạng ở nước ngoài, đầu năm 1941, chú tôi trở về Trung Quốc và trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Sống và làm việc tại Beibaodong (Caoping), cuộc sống vô cùng vất vả, nghèo nàn và khó khăn. Tuy nhiên, trước hoàn cảnh đó, Bác Hồ vẫn vui vẻ, lạc quan, tràn đầy nhiệt huyết với công việc cách mạng, bởi Bác đang sống và làm việc trên chính Tổ quốc mình, trực tiếp dẫn đường, đưa dân tộc ta tiến lên, giành thắng lợi. của độc lập và hòa bình.Cờ của các nước.

            Trước hết, hai câu đầu tiên giới thiệu cuộc sống của chú Hà ở Xiaobao—một cuộc sống khó khăn:

            <3

            Chỉ với hai dòng ngắn ngủi và mười bốn chữ cái, nhưng nhà thơ đã gợi ra một không gian rất cụ thể và xác định – thời gian sống và làm việc: nơi ở và nơi làm việc. Rồi thức ăn bên suối là cháo và măng. Nhịp 4/3 thông thường của thơ tứ tuyệt, kết hợp với thể thơ cân đối (sáng-chiều, ra-vào, ra-vào lỗ), thể hiện một nếp sống và lao động rất quy củ, đã trở thành thói quen của chú trong một hoàn cảnh đặc biệt. : “Cháo cừu” (cháo ngô), măng (măng trúc, măng trúc, măng trúc) rất thanh đạm, là món ăn bình dị mà gia đình nào cũng ăn được. thiên nhiên rừng rậm. Nhưng thay vì cảm thấy gò bó, cô lại cảm thấy rất thoải mái và thư thái: “Vẫn sẵn sàng rồi”. Từ “trở về” cho thấy sự tương phản rõ rệt giữa thiếu thốn vật chất và sự bình yên, lạc quan. Ở đây chúng ta đọc thấy một nụ cười khiêm tốn, rất giản dị và chân thành, khiến người đọc cảm thấy hài lòng, thích thú và hạnh phúc trong cuộc sống như vậy. là cuộc sống hòa hợp với thiên nhiên, với khu rừng bí ẩn trong rừng. Tuy nhiên, ta luôn thấy thiên nhiên đã trở thành “người bạn tâm giao” trong thơ ông:

            Cảnh rừng Việt Nam đẹp đến nỗi tiếng vượn hót suốt ngày……

            Cỏ khô:

            <3

            Tình cảm, tâm trạng của bạn bộc lộ ở cô vẻ đẹp trong sáng, cao quý của một tấm lòng yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống, coi thường ngoại cảnh, rất gần gũi với lối sống của người khác. Phố Cổ:

            Mùa thu ăn măng, mùa đông ăn măng, mùa hạ tắm hồ sen, mùa hạ tắm ao rượu, uống rượu thấy phú quý như mộng.

            (bình thường – nguyễn thanh khiêm)

            Tuy nhiên, nếu nói người xưa tìm về với thiên nhiên, trốn chạy chốn núi rừng Lâm Tuyền xô bồ, thể hiện tâm lý “an cư lạc nghiệp” thì đó là cách để họ nạp lại năng lượng, trốn tránh cuộc đời . Ở Bác, dù sống hòa mình với vũ trụ, thiên nhiên, cỏ cây hoa lá, gió trăng nhưng Bác vẫn thể hiện phong thái của một chiến sĩ cộng sản yêu nước, thương dân, trực tiếp tham gia cách mạng. Mọi người:

            Bàn đá dịch lịch sử đảng không vững, cuộc đời cách mạng thật là xa hoa.

            “Bàn đá bấp bênh” không chỉ là chiếc bàn của thiên nhiên mà còn là chiếc bàn của lòng người. Bác đã biến một phiến đá tự nhiên bình thường thành một chiếc bàn khiêm tốn, bên cạnh một công việc vĩ đại và cao cả: “dịch lịch sử đảng”. Việc sử dụng liên tiếp ba âm tiết trong ba tiếng cuối của khổ thơ thứ ba tạo nên âm vang mạnh mẽ cho lời ca đồng thời thể hiện một cử chỉ, một tâm hồn, một bản lĩnh vững vàng, khẳng khái. Vì vậy, chiếc bàn đá ọp ẹp thực chất là hình ảnh ẩn dụ để thể hiện “lòng người cách mạng nhìn hòn đá trên bàn…” (chuẩn bị hoa lan). Trong không gian núi rừng yên tĩnh, những câu thơ dựng lên hình ảnh người chiến sĩ cách mạng với tư thế hiên ngang, oai phong. Bác hiện ra, như một ông tiên giáng trần, vừa đọc sách, vừa ngắm cảnh rừng núi pac bo.

            Cuối bài thơ này là lời ca thẳng thắn, nhẹ nhàng với nụ cười lạc quan:

            Đời cách mạng thật là sang.

            Chỉ cần nhắc đến từ “cách mạng” thôi cũng đủ khiến chúng ta cảm nhận được sự nguy hiểm, gian khổ và khó khăn. Và bạn cảm thấy công việc này thật “sang chảnh”. Cái “xa” mà bác nói ở đây là vì bây giờ bác được sống giữa thiên nhiên núi rừng, đất mẹ Việt Nam mà người suốt đời phải chiến đấu, và cao cấp hơn, cái “xa” của công việc cách mạng chính là ý nghĩa và mục đích cao cả của việc làm: Cứu dân, cứu nước, đem lại bình yên, hạnh phúc cho nhân dân. Vì Người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho cách mạng, cho đất nước, cho tuổi trẻ. Chúng ta đọc thấy tấm lòng rộng mở, nhân cách của một con người cao cả, vĩ đại trong câu thơ này:

            Anh bạn! Trái tim của bạn là rất lớn. Ôm cả sông, ôm cả đời.

            Được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt, bài thơ có sự kết hợp giữa tinh thần cổ điển và hiện đại, giọng điệu hài hước vui tươi, ngôn từ dễ hiểu, hình ảnh mộc mạc, giản dị đời thường… tất cả đã góp phần tạo nên thành công cho bài thơ. công việc. Kết thúc bài thơ, người đọc thấy được một tinh thần lạc quan, một phong thái điềm đạm, một dũng khí sắt đá phi thường để vượt qua khó khăn, và luôn có một tấm lòng nhân hậu, bao dung: yêu thiên nhiên, vô cùng yêu Tổ quốc của Hồ Chí Minh.

            Điều 7 Chủ đề 5 – Ví dụ 10

            Bác Hồ trở về Trung Quốc vào tháng 2 năm 1941, và 30 năm sau Bác bôn ba khắp năm châu tìm đường cứu nước. Lúc bấy giờ, tình hình thế giới và trong nước có nhiều biến động lớn (Chiến tranh thế giới thứ hai, Pháp khủng bố cách mạng trở lại, Nhật vào Đông Dương; Châu Âu, Pháp đầu hàng phát xít Đức…), Người triệu tập Hội nghị Trung ương lần thứ bảy để vạch ra tình hình mới. Đường lối cách mạng quyết định thành lập Mặt trận Việt Minh (Việt Nam độc lập đồng minh) để đoàn kết rộng rãi các tầng lớp nhân dân. Nhân dân kháng pháp, đuổi Nhật, chớp thời cơ vùng lên giành độc lập. dân tộc.

            Tôi sống ở Beibodong (tên chính xác là Chanbo, có nghĩa là đầu nguồn), và điều kiện sống vô cùng khó khăn.

            Đồng chí Ruan Jia nhớ lại: “Nơi đầu tiên tôi ở Bắc Ba, mặc dù ẩm ướt và lạnh giá nhưng vẫn là nơi tốt nhất để ở. Nơi thứ hai là một hốc nhỏ, cao và sâu trong rừng, chỉ có bên ngoài có vài cành sậy. Trời mưa to, con rắn bò vào giường. Một buổi sáng, anh thức dậy thấy một con rắn rất to nằm bên cạnh (…) và sức khỏe của anh sa sút. Tôi luôn bị sốt. Thuốc hầu như không gì khác hơn là lấy một ít lá cây rừng về uống theo phương pháp chữa bệnh của địa phương, thức ăn cũng rất khan hiếm(…)

            Có thời gian cơ quan chuyển lên vùng núi đá trắng, gạo không có, chú tôi và các anh em khác phải ăn cháo cả tháng trời. Trong mọi trường hợp, tôi thấy rằng cô ấy thích nghi khá tự nhiên. Tôi không hiểu khi bạn thực hành nó, làm thế nào mọi thứ diễn ra tốt đẹp…”

            Mặc dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm như vậy nhưng Bác Hồ vẫn rất vui vẻ. Tôi rất vui vì sau nhiều năm xa xứ, nay được sống và trực tiếp lãnh đạo phong trào trên đất nước này. Ít nhất là vì ngôn ngữ chính trị sắc bén. Biết đâu đã đến lúc giành độc lập hoàn toàn, dù con đường phía trước là tăm tối. “Đối với Nguyễn Ái Quốc và các đồng chí, những ngày ở pắc bo như những ngày vui bất tận, chờ đợi màu của cảnh vật đổi thay lớn lao (…) Chưa bao giờ Nguyễn Ái Quốc lao động hăng say như thế, người như hai hoặc trẻ hơn ba mươi tuổi.

            Cả bài thơ có bốn câu, giọng điệu hóm hỉnh vui tươi, tràn đầy niềm vui và sự thoải mái. Phân tích bài thơ này là phân tích để hiểu niềm vui thú vị, bởi đằng sau niềm vui ấy là vẻ đẹp tinh thần giản dị mà cao quý, chất phác và dũng cảm của Bác.

            Câu đầu của bài thơ có giọng điệu thư thái, thoải mái, đọc xong em cảm thấy cuộc sống của Bác thật nhàn nhã, hòa cùng nhịp điệu của cảnh vật:

            Sáng ra suối, tối vào hang.

            Câu thơ ngắt nhịp ở giữa, tạo thành hai cặp sóng toát lên cảm giác nhịp nhàng, trật tự: sáng ra, đêm vào…đầy quá, đầy quá:

            Còn có cháo măng.

            Câu này có thể hiểu là: Dù chỉ có cháo và măng, nhưng tinh thần cách mạng đã sẵn sàng. Cách giải thích này không sai về mặt ngữ pháp, nhưng tôi thấy không hợp lắm với giọng điệu vui tươi, nhẹ nhàng của cả bài thơ. Có lẽ nên hiểu thế này: đồ ăn (cháo giò, măng) lúc nào cũng có.

            Câu đầu là cuộc sống, câu thứ hai là ăn uống, câu thứ ba là công việc, ba câu đều là tả đời sống vật chất, chỉ có câu kết là bộc lộ cảm xúc và suy nghĩ.

            Cách hiểu này sẽ phù hợp hơn với mạch thơ và cấu trúc của thơ. Ở đây, chú ý đến cách sử dụng vần (âm ang) gợi cảm giác âm vang tươi vui, đồng thời tạo cảm giác thi vị, trống trải trong lời thơ. Vần ở câu thứ ba làm nổi bật hình ảnh trong bài thơ, đậm chất bút pháp mạnh mẽ, sinh động:

            Bàn đá chông chênh, lịch sử đảng dịch.

            Cả bài thơ chỉ có một chữ “ngẫu nhiên” mà rất sinh động, ba chữ “bản dịch lịch sử đảng” đầy sức hút và mạnh mẽ như ba câu kết.

            Vần có tiếng vang xa. Đó là nhân vật trữ tình được đặt ở trung tâm bài thơ, con người như vậy là chủ thể của thiên nhiên, không chìm lẫn trong thiên nhiên. Điều thú vị là “Lin Quanke” sống hài hòa với dòng suối và hang động kia lại là một chiến sĩ cách mạng vĩ đại, người đã thực hiện các hoạt động cải cách xã hội dựa vào thiên nhiên. Đằng sau hình dáng cụ thể của chú ngồi dịch lịch sử đảng này là bóng dáng oai phong của một lãnh tụ dân tộc, một nhà cách mạng vĩ đại – một hình ảnh đẹp. Bác Hồ đang làm nên lịch sử trên “đầu nguồn” – trên nền thiên nhiên có suối, có rừng… Khung cảnh ấy, cuộc sống ấy thật “sang”! Cả bài thơ kết thúc bằng chữ “Sang”, có thể gọi đó là sự kết tinh của dấu chữ (thiếu chữ), thắp lên tinh thần của cả bài.

            Thơ Bác giản dị, ngắn gọn mà hàm nghĩa sâu rộng, đậm chất cổ điển và thể hiện đầy đủ tinh thần thời đại. Bài thơ này là một ví dụ điển hình của hồn thơ và phong cách đó.

            Bài 7 Chủ đề 5 – Mẫu 11

            Vì vậy, Lin Xuan đã xuất hiện trong các bài thơ cổ của Nho giáo như Ruan Shi và Ruan Tingqian. Niềm vui sống với thiên nhiên này cũng có trong thơ Hồ Chí Minh, tiêu biểu là bài thơ “tức cảnh pac bộ”:

            “Sáng ra suối, tối về hang. Cô ấy cũng định bàn luận về sự khác biệt lịch sử đảng. Cuộc sống cách mạng thật là sang.”

            Bài thơ này được Bác Hồ viết vào tháng 2 năm 1941. Sau 30 năm bôn ba, hoạt động cách mạng ở nước ngoài, Người về nước trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam, với mục tiêu giành thắng lợi càng sớm càng tốt. Chiến thắng, giải phóng nhân dân khỏi ách áp bức.

            Ông sống và làm việc trong một hang động nhỏ gần biên giới Việt Trung, đó là hang Pác Bó. Con suối cạnh hang Pác Bó được đặt tên là suối Lê Nin. Ngày qua ngày, nhịp sống của anh đều đặn, sáng ra suối làm việc, chiều về hang nghỉ ngơi. Khi nói đến nơi ở và cảnh sinh hoạt của mình, ông sử dụng cách diễn đạt thơ rất tươi vui, hóm hỉnh: “sớm về suối, khuya về hang”

            4/3 bài thơ có sự tương phản giữa “sáng” và “tối”, “ra vào” cho ta thấy phong cách sống đều đặn, quy củ của ông. Không gian sống của con người diễn ra ở hai nơi: hang và suối. Song song đó là hai động tác “nhập suối” và “nhập hang” theo một vòng tuần hoàn, như vòng tuần hoàn của thiên nhiên và phúc lành. Đoạn thơ này chỉ có 7 chữ ngắn gọn nhưng đã diễn tả rất chi tiết về vị trí thời gian “sáng” – “tối”, “ngoài” – “trong”, “bờ sông” – “hang”… hoàn cảnh sống của ông. “.

            Qua giọng thơ hóm hỉnh, người đọc phần nào hình dung được thái độ tích cực, sống chan hòa với thiên nhiên của ông. Chính tâm hồn bình tĩnh, điềm tĩnh đã giúp ông vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn. Sống và làm việc trong hoàn cảnh khó khăn như vậy nên bữa ăn của anh cũng rất đơn giản: “Cháo cháo còn sôi”.

            Xem Thêm: Tấn công brute-force là gì?

            Nhắc đến núi rừng Tây Bắc không thể không nhắc đến hai sản vật “cháo cháo” và “măng rừng”. Đây là những món ăn quen thuộc với bữa ăn hàng ngày của bạn. Rau mồng tơi, măng thay cơm. “Cháo Pian”, “măng” sẵn sàng phục vụ bữa ăn của người dân bất cứ lúc nào. Ngoài ra, ta cũng có thể thấy Hồ Chí Minh đón nhận những điều đó với tâm thế “sẵn sàng” của một chiến sĩ cách mạng không chịu khuất phục trước bất kỳ hoàn cảnh nào.

            Bà không những không đòi hỏi sự chăm sóc, dịch vụ tốt hơn, cũng không kêu ca, phàn nàn về cuộc sống đó mà ngược lại, bà tỏ ra hoàn toàn vui vẻ và thích nghi với hoàn cảnh khó khăn. Khi đất nước bị xâm lăng, đời sống nhân dân cơ cực, lầm than, Người không thể chỉ nghĩ đến mình mà phải nghĩ đến cả dân tộc, cả nước.

            Nếu những viên đá trên bờ Lạch Lê-nin cho thấy sự mất cân bằng, phập phồng và khập khiễng, thì quyết tâm làm việc kiên trì và quyết liệt của bạn cũng vậy. Công việc của bạn đòi hỏi sự tập trung cao độ. Ta có thể hình dung rằng, vì ẩn dụ chữ “không vững” mà Bác đã dịch cuốn “Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô” trên chiếc bàn mất cân đối để làm tài liệu học tập cho cán bộ cách mạng lúc bấy giờ.

            Ai thấy bà cả đời hoạt động cách mạng không biết mệt mỏi: “Đời cách mạng thật là xa hoa”. Được dùng sức lực của mình để phục vụ nhân dân, phục vụ đất nước là niềm hạnh phúc của Hồ Chí Minh. Người đã không quản ngại gian khổ, khó khăn, cống hiến và mang lại độc lập, tự do cho dân tộc. Lý tưởng cách mạng soi sáng con đường phía trước cho các chiến sĩ cộng sản. Chữ “Sang” phần nào bộc lộ thái độ dạn dĩ, lạc quan, yêu đời của ông.

            Bạn không cần chỗ ở sang trọng, bữa ăn sang trọng hay bàn làm việc phẳng. Điều bạn cần là đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản và phấn đấu mang lại cuộc sống ổn định, ấm no cho nhân dân. Có lẽ trên đời ít ai “sang chảnh” như bạn. Với tinh thần yêu nước sâu sắc, Bác luôn khắc phục khó khăn, khắc phục khó khăn, cống hiến hết mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

            Ba câu đầu của bài thơ thiên về tả cảnh, chỉ có câu cuối mới bộc lộ tâm trạng của Bác, nhưng dường như sau mỗi câu thơ vẫn phảng phất một nụ cười hớn hở tỏa sáng. Nó đánh bật mọi chông gai và hun đúc thêm cho tôi một tinh thần “thép” giữa cái nghèo và cuộc sống, công việc vất vả.

            Bài thơ “Cảnh tĩnh bác” được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt, ngắt nhịp 4/3 tạo nên nhịp thơ mềm mại, trầm tư. Tiếng hát hài hước, thơ mộng thể hiện tinh thần lạc quan, dũng cảm của các chiến sĩ cộng sản trước hiểm nguy. Đối với tôi, không có niềm vui nào lớn hơn niềm vui được làm cách mạng, giành được độc lập dân tộc, được sống hài hòa với thiên nhiên.

            Để có một bài thơ hay, mỗi nhà thơ cần có một lượng tư duy và sáng tạo nhất định. Đặc biệt trong thơ ca, việc sáng tác bằng cảm xúc của người sáng tác là rất quan trọng, các bạn hãy tham khảo list thơ hay để học hỏi, tích lũy thêm kinh nghiệm sáng tác hay cho mình nhé. phong cách riêng.

            Bài 7 Đề 5 – Ví dụ 12

            Ôi sáng xuân nay, xuân 41, rừng biên giới trắng nở hoa mai.

            (có thể)

            Năm 1941, sau nhiều năm bôn ba bôn ba bôn ba tìm đường cứu nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bí mật trở về Cao Bình Bắc Kính. Hang pac bo đã trở thành nơi ở và di chuyển bí mật của con người. Bài thơ tức cảnh pac bộ được Bác Hồ viết tại đây (tháng 2 năm 1941) theo thể thơ thất ngôn, thất ngôn tứ tuyệt Đường luật. Bài thơ phản ánh hoạt động phong phú, sôi nổi, phong thái điềm đạm, ôn hòa và tinh thần lạc quan cách mạng của người chiến sĩ vĩ đại này trong hoàn cảnh éo le, khó khăn.

            Sáng ra bờ sông, tối vào hang. Những câu thơ gợi lại cuộc sống thầm kín của nhà thơ những năm tháng tuổi trẻ, khi về quê hương nhóm lửa, ông phải sống và làm việc trong hang đá. Không gian và thời gian chật chội, quay cuồng, đơn điệu. Không có gì bị hạn chế hơn ngày, đêm, năm này qua năm khác, và những người sống trong tự do phải chịu đựng sự nhàm chán liên tục của những hang động và dòng suối quen thuộc.

            Tuy nhiên, sáng đọc lại thơ, sáng ra bờ sông, chiều vào hang, tôi thấy giọng thơ rất thoải mái, thanh tao. Với nhịp 4/3 tạo nên hai mặt đối lập của làn sóng: sáng ra, tối vào rất nhịp nhàng. Cuộc sống của Bác Hồ đã trở thành quy luật, bổ sung cho nhịp sống của núi rừng. Quy luật vận động thể hiện tinh thần chiếm lĩnh tình thế rất chủ động, lạc quan.

            Câu thứ hai nối tiếp mạch cảm xúc của câu thứ nhất, thêm phần vui: ở đây đồ ăn đã no, lại thêm: cháo măng. Từ Shang Ke có nghĩa là cháo và măng thường được tìm thấy, là đủ cho lỗ này. Đằng sau bài thơ là nụ cười của một người vẫn lạc quan, yêu đời dù gian khổ, khó khăn, tư tưởng ấy vẫn còn xuyên suốt những dòng thơ của ông cho đến ngày nay:

            Khi khách đến, vui lòng rang gạo nếp, thường thưởng chén thịt bò quay xanh nước trong, uống rượu ngọt, uống chè xanh, say

            (Cảnh rừng Việt Bắc – 1947)

            Cách nói còn sàng, đi thong dong, ăn mặc say sưa…thật là một cuộc sống sang trọng, hóm hỉnh và yêu đời! Và còn gì thú vị hơn khi cuộc sống đòi hỏi tất cả! Không có gì vui hơn là sống hài hòa với thiên nhiên. Ban ngày làm việc bên dòng suối, làm bạn với thiên nhiên, ban đêm được về hang (nhà) nghỉ ngơi, lắng nghe tiếng suối trong veo mà ta đã bắt gặp trong thơ Bác: tiếng suối chảy rõ ràng như tiếng hát từ xa.

            Khác với người xưa, đến thành thị thì lui về sống ẩn dật nơi núi rừng. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sống và chiến đấu vì một lý tưởng cao cả: Bàn thạch đặt đá khác với lịch sử đảng. Bàn đá, đá ở đây là đá núi, đá tự nhiên. Trên chiếc bàn đá đơn sơ ấy, Bác đã viết “Đường vào Cách mạng”. Phong trào và cán bộ cần thiết, bản dịch lịch sử đảng. Hình ảnh bàn thạch không chỉ thể hiện núi đồi gian khổ, thiếu thốn mà còn thể hiện tinh thần đấu tranh, hy sinh vì thắng lợi của cách mạng.

            Đặt ba điều này trong cùng một hệ thống, thấy sự nghiệp cách mạng khó đến mức nào? Có hiểu như vậy mới thấy được sự hy sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, từ những việc nhỏ cho đến việc lâu dài. Bác cũng là một người bình thường như chúng tôi, biết đói, rét, thiếu thốn, chưa kể những gian khổ vượt qua trên con đường cách mạng.

            Nhưng điều lạ là đoạn cuối bài thơ lại không đi theo hướng đó: Đời cách mạng thật sang. Sang trọng ở đây có nghĩa là xa hoa, lộng lẫy, có nghĩa là đầy đủ, cao quý. Hạnh phúc có thể nói là tột đỉnh khi người ta rơi vào trạng thái cao quý, đặc biệt là sang trọng thực sự. Nhưng với tôi, đó là lỗ đen, cháo, măng, và bàn đá đổ nát, vậy tại sao lại gọi chúng là dâu tằm?

            Niềm hạnh phúc lớn nhất chẳng phải là niềm hạnh phúc vô bờ bến của người chiến sĩ cách mạng ba mươi năm bôn ba nước ngoài, ngày đêm mơ nước, nay trở về sống giữa lòng Tổ quốc hay sao? Em ơi, trực tiếp lãnh đạo cách mạng cứu dân, cứu nước:

            Ba mươi năm đi chưa mỏi chân

            (có thể)

            Đặc biệt vào lúc này, Bác vẫn rất vui mừng, bởi Người tin chắc rằng, kỷ nguyên giải phóng dân tộc mà Người suốt đời đấu tranh sắp thành hiện thực. So với niềm vui to lớn đó, những khó khăn trong cuộc sống là gì? Mọi thứ trở thành hiện thực vì đây là cuộc sống của cách mạng, cống hiến cho cách mạng.

            Tức cảnh pac bộ là một bài thơ hồn nhiên, giản dị mà sâu sắc, đẹp đẽ. Thơ là tâm hồn, cuộc đời và hành trạng của Bác Hồ. Bài thơ này như một bằng chứng lịch sử về việc Bác Hồ đã chèo lái những năm tháng khó khăn của cách mạng Việt Nam, gợi cho người đọc bài học về tinh thần lạc quan, hiểu đời và hướng tới lý tưởng. sắc đẹp, vẻ đẹp.

            Bài 7 Đề 5 – Mẫu 13

            Hồ Chí Minh là lãnh tụ vĩ đại của dân tộc, người cha kính yêu của nhân dân, nhà thơ lớn của dân tộc. Hầu hết các tác phẩm của anh đều viết về cuộc sống khó khăn, nhưng toát lên một tinh thần rất lạc quan yêu đời. Một trong những tác phẩm tiêu biểu đó là bài thơ “Cảnh vật”. Bài thơ này đã để lại ấn tượng sâu sắc cho bạn đọc trong và ngoài nước.

            Bài thơ “Kinh Bắc Báo” được viết vào tháng 2 năm 1941. Sau 30 năm bôn ba hải ngoại và hoạt động cách mạng, bác tôi đã trở về trực tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam với mục tiêu thắng nhanh, giải phóng dân tộc khỏi ách áp bức. Bác sống và làm việc trong một hang động nhỏ gần biên giới Việt Trung, đó là hang Pác Bó. Cuộc sống mưu sinh và lao động đã thôi thúc tôi viết bài thơ này.

            Hai dòng đầu của bài thơ nói về cách bạn sống và sống:

            “Sáng ra suối, tối về hang”

            Thơ thất ngôn “đi sớm” – “vào muộn” cho ta thấy được nếp sinh hoạt của ông. Mỗi ngày, mỗi buổi sáng, ông đều ra ngoài buôn bán, và sau một ngày bận rộn vào buổi tối, ông sẽ trở về hang động để nghỉ ngơi. Dù công việc vô cùng bận rộn và căng thẳng nhưng ta thấy ở con người toát lên một tinh thần lạc quan yêu đời và sống chan hòa với thiên nhiên. Do công việc và cuộc sống vất vả nên bữa ăn của mình cũng đạm bạc lắm :

            “Cháo măng chưa chín”

            “Cháo bột” và “măng xanh” là hai món ăn vô cùng giản dị nhưng lại là món ăn nổi tiếng của vùng núi Tây Bắc. Giọng điệu hài hước của anh bộc lộ tâm trạng vui vẻ để thích nghi với tình thế khó khăn. Dù là người lãnh đạo đất nước trong thời kỳ kháng Nhật và đóng vai trò cực kỳ quan trọng đối với đất nước nhưng ông chưa bao giờ phàn nàn về điều kiện sống mà chỉ bày tỏ sự hài lòng với những gì mình đã sử dụng. Sự hy sinh của bạn khiến chúng tôi khâm phục và ngưỡng mộ con người này.

            Hai bài thơ sau tác phẩm và quan điểm về cuộc đời cách mạng:

            “Dịch lịch sử đảng không ổn, đời cách mạng thật là sang”

            Từ “nặng nề” giúp người đọc hình dung ra bàn làm việc của một người không vững đang khập khiễng đi lên đi xuống. Nơi làm việc của anh chỉ gói gọn trong chiếc bàn ọp ẹp, xiêu vẹo nhưng dù môi trường làm việc khắc nghiệt đến đâu, anh càng quyết tâm hơn. Người không quản ngại gian khổ, nguy hiểm, chiến đấu vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Với ông, đó là niềm hạnh phúc khôn tả nên ông nói “đời cách mạng thật là sang”. Một câu thơ thôi đã thể hiện tinh thần đanh thép và lòng yêu nước thương dân vô bờ bến của Người.

            Như vậy, Bác đã dùng bốn câu thơ ngắn gọn, giọng điệu hóm hỉnh để tái hiện cuộc sống sinh hoạt, lao động đầy gian khổ nhưng toát lên tinh thần lạc quan, niềm tin vào tương lai tươi sáng của nhân dân. Ai là vị lãnh tụ được toàn dân Việt Nam thật sự kính trọng và yêu mến!

            Bài 7 Chủ đề 5 – Mẫu 14

            Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ kính yêu của nhân dân Việt Nam. Ông không chỉ là một nhà quân sự tài ba, một nhà lãnh đạo vĩ đại mà còn là một nghệ sĩ thực thụ. “Tiểu bảo phong cảnh” được Bác Hồ sáng tác ở Xiaobaodong, tỉnh Cao Bình vào năm 1941. Bài thơ này có thể nói là một trong những tác phẩm độc đáo nhất trong sự nghiệp nghệ thuật của ông.

            Trong hang pac bo, cô sống trong một hoàn cảnh vô cùng khó khăn, gian khổ, nhưng trong hoàn cảnh đó, cô vẫn vui vẻ, lạc quan…

            Trước hết, hai dòng đầu của bài thơ tái hiện cuộc đời tôi ở hang Pác Bó:

            “Sáng xuống suối, tối về hang, cháo chưa nấu”

            Hai câu thơ bộc lộ rất cụ thể không gian, thời gian, hoàn cảnh sống của Bác. Ở đoạn đầu “sớm ra suối, khuya về hang”, nhịp điệu ¾ và những hình ảnh “sáng tối”, “vào ra” gợi lên nhịp sống đều đặn của Bác. Không gian sống của con người, không gian sống của con người nằm trong “dòng chảy”, “lỗ hổng”, tức là vực sâu như cốc, nơi con người thường sợ hãi, nơi con người không muốn vào. . Tuy nhiên, khi đọc bài thơ, tôi thấy bạn chào anh ấy với một thái độ rất thoải mái và tích cực.

            Và bữa ăn của anh cũng rất đơn giản, chỉ là cháo với măng. Đây đều là những bữa ăn quen thuộc của ông, được đúc kết từ thiên nhiên nơi núi rừng, gợi cho ta nhớ về cuộc sống thường nhật của người trí thức ngày xưa. Rất khó để ăn một bữa ăn ngon trong hoàn cảnh khó khăn như vậy. Nhưng những người khác nói rằng nó “vẫn sẵn sàng”. Điều này cho thấy tinh thần rất lạc quan của mọi người…

            Không chỉ sống trong không gian nguy hiểm và ăn uống đạm bạc, mà còn phải làm việc tại bàn giấy:

            “Bàn Đá Lịch Sử Đảng”

            Những tảng đá bên bờ Lê Nin gợi sự chênh vênh, bấp bênh, nhưng trên hết, người đàn ông vẫn quyết tâm làm việc. Ai không sợ khổ để tìm ra con đường đúng đắn cho dân tộc mình. Ai có nhu cầu tìm ngay lý tưởng. Thế nên ở hang pac bo, nơi có những bữa ăn ngon và làm việc trên đá, những vị lãnh tụ kính yêu của đất nước ta vẫn chấp nhận đó như một lẽ tự nhiên của cuộc đời. Tôi tự hỏi có bao nhiêu nhà lãnh đạo như bạn trên thế giới này?

            Ba câu đầu, ông tập trung vào không gian nơi ông sống và làm việc, đến đoạn cuối, ông nói:

            Xem Thêm: Tổng hợp 15 mẫu băng rôn chào mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11

            “Đời cách mạng thật là sang”

            Tại sao nó sống ở dưới sâu mà người ta lại tưởng là “dâu tằm”? “Tiếng hát” ở đây có thể không phải từ miếng ăn, không phải từ nơi làm việc, mà từ “tiếng hát”, bởi ở đây, Người đã sống một cuộc đời cách mạng, một cuộc đời cống hiến, một cuộc đời trọn nghĩa cho dân, cho nước.

            Chỉ với bốn dòng thơ ngắn gọn, ta đã thấy được chân dung thiêng liêng của một vị lãnh tụ – một con người không sợ gian khổ, hiểm nguy, một lòng vì dân, vì nước.

            Mỗi lần đọc bài thơ này, em lại nghĩ đến hình ảnh vị lãnh tụ kính yêu trong cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc. Khi đó chúng tôi mới biết rằng, hòa bình mà chúng tôi đang được hưởng, cuộc sống không bom đạn hôm nay, được mua bằng mồ hôi công sức của các thế hệ đi trước. Vì vậy, là con người sống trong bối cảnh hiện đại, không nghe tiếng súng nổ, chúng ta phải giữ gìn hòa bình và ra sức đưa đất nước sánh vai cùng các cường quốc năm châu như Bác Hồ sinh thời.

            Bài 7 Chủ đề 5 – Mẫu 15

            Trong trái tim của mỗi người Việt Nam chúng ta không bao giờ quên sự cống hiến, hy sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh cho Tổ quốc. Thầy không chỉ dạy chúng em cách sống có ích cho đời mà còn để lại cho nền văn học Việt Nam những bài thơ hay, độc đáo. Tiêu biểu trong số những bài thơ đó phải kể đến bài thơ về cảnh người.

            Ba câu đầu thể hiện cuộc sống hàng ngày của Hồ Chí Minh ở Xiaobao. Ở đây không có món ngon, cũng không trang hoàng như cung đình xưa, mà luôn chỉ có những món ăn tự nhiên:

            Sáng ra suối, tối về hang, rau cháo, măng rừng cũng chuẩn bị để bàn luận về những mâu thuẫn trong lịch sử đảng

            Sáng người ra bờ sông Tiên Tây, tối người về hang sâu. Ở đây, con người làm bạn với thiên nhiên, cùng tồn tại với thiên nhiên, hòa nhập với thiên nhiên, sống hài hòa với thiên nhiên. Thức ăn hàng ngày của thủ lĩnh là cháo và măng. Những thứ này không phải là sang trọng, nhưng có sẵn.

            Có thể thấy rằng mọi người rất tiết kiệm và thanh đạm trong cuộc sống. Trong cái hang tối tăm ấy, người ta vẫn đang đi tìm bước tiến cho cách mạng nước nhà. Không có bàn ghế gỗ, mọi người ngồi trên những chiếc bàn ghế đá chênh vênh để dịch lịch sử đảng. Ở đây, ta thấy một cuộc sống thanh bình không bom đạn, giản dị mà cao quý, gian khổ mà thanh bình không tiếng súng.

            Sống trong hoàn cảnh đó không những không chán nản mà còn bị coi là “xa xỉ”: cuộc đời cách mạng thật là xa xỉ. Quá sức chịu đựng cho một người đàn ông như vậy, khi biết rằng ngoài kia còn hàng ngàn người thiếu ăn, những đứa trẻ khát sữa, những bà mẹ có con đói, những người bà còng lưng. , người lính ăn bữa này nhịn bữa kia.

            Bài thơ này chỉ có bốn dòng, nhưng nó cho thấy cuộc sống của Hồ Chí Minh ở Xiaobao. Đồng thời ta cũng cảm nhận được vẻ đẹp trong tính cách giản dị, tiết kiệm và cao thượng của Người.

            Bài 7 Đề 5 – Mẫu 16

            Hồ Chí Minh là lãnh tụ kiệt xuất của dân tộc ta, nhà thơ lớn, danh nhân văn hóa thế giới. Đời thơ của ông luôn song hành với đời chính trị. Người đã để lại cho đất nước này một sự nghiệp văn chương đồ sộ và phong phú. Trong số đó, bài thơ “Cảnh Pô” ra đời trong thời kỳ chống thực dân Pháp vô cùng khó khăn, gian khổ. Lúc bấy giờ, điều kiện sống và làm việc của Người vô cùng khắc nghiệt: ở trong hang pácbô, ăn cơm thay cơm, ăn măng thay rau. Bàn học là chiếc bàn đá ọp ẹp bên suối. Bài thơ miêu tả phong thái tự nhiên, phóng khoáng, tinh thần lạc quan yêu đời, “thú rừng” trong sáng, hào hiệp của ông.

            Sống trong nghèo khó và khó khăn không làm phiền tôi. Một lòng một dạ lãnh đạo phong trào cách mạng, Người quên hết gian khổ, luôn phấn khởi và tin tưởng vào tương lai tươi sáng của đất nước.

            Ba câu đầu của bài thơ tả cảnh sinh hoạt và công việc của Bác. Câu đầu tiên nói về nơi ở, câu thứ hai nói về thức ăn và câu thứ ba nói về phương tiện làm việc. Câu thứ tư là câu trữ tình, thể hiện cảm xúc của ông về cuộc sống lúc bấy giờ. Trong thực tế khó khăn gian khổ, tâm hồn ông vẫn sáng ngời chí khí cách mạng.

            Sáng xuống suối, tối vào hang

            Cái hang em ở gọi là hang cóc bun, đáy chỉ hơn một mét vuông một chút, tương đối bằng phẳng, có thể kê ván thay giường. Vách hang cao và lõm, không khí lạnh và ẩm. Trước cửa hang có một con suối nhỏ, chảy sát chân núi. Bàn của tôi là một trong hai hòn đá, và cái dưới cũng gần con lạch.

            Không gian sống của bạn được chia thành hai phần: một phần là hang động và phần còn lại là dòng suối. Cũng có hai loại di chuyển là ra suối và vào hang. Sáng làm việc bên suối, tối ngủ trong hang. Vẫn là nhịp 4/3 hoặc 2/2/1/2 của thơ thất ngôn đời Đường, nhưng bên trong có sự đều đặn, vân vân. Quá trình mang thai giống như nhịp điệu tuần hoàn của đất trời. Sáng và tối, tối và sáng, trong và ngoài… giản dị, quen thuộc nhưng trường tồn, cân nhắc.

            Những gian khổ của cuộc sống, những hiểm nguy tiềm ẩn của kẻ thù… Trước phong thái điềm tĩnh và không gò bó của chú He, mọi thứ dường như chìm nghỉm và biến mất:

            Còn có cháo măng.

            Những bữa ăn đơn sơ, đạm bạc, suốt ngày chỉ có cháo ngô, măng đắng, măng rừng, rau rừng… và những thứ ấy luôn sẵn sàng. Mặt khác, cháo măng còn gợi nhớ về cuộc sống thanh bình của người già:

            Mùa thu ăn măng, mùa đông ngâm giá sen, mùa hạ ngâm hồ. (Nguyễn Đình Khiêm)

            Hai câu đầu tả thực, câu thứ ba hiện thực trữ tình, không bóng người, rồi đây người hiện, động rõ:

            Bàn Đá Lịch Sử Đối Lập

            Nếu trong still ready hàm chứa một chút niềm vui thì đằng sau sự khác biệt về giới từ là một nụ cười hóm hỉnh, sâu sắc. Bấp bênh, tức là không ổn định, không có chỗ dựa vững chắc, là ẩn dụ chỉ những khó khăn của cách mạng nước ta và cách mạng thế giới lúc bấy giờ. Đối lập với sự nghiêm túc, trang trọng của công trình là vẻ ngoài giản dị, thất thường của chiếc bàn đá nghe có vẻ hài hước, bông đùa nhưng thực chất lại có ý nghĩa cách mạng to lớn. Bài thơ bộc lộ tư thế hiên ngang, vững chãi của Người trước mọi hiểm nguy, điểm thêm nụ cười thanh thoát, cao thượng. Người xưa không cam lòng, thường lui vào núi rừng để lấy niềm vui của rừng an ủi tâm hồn, nhưng chú thì khác. Bác đến với núi thẳm rừng già không phải để ẩn náu mà để vạch ra từng bước cho phong trào cách mạng giải phóng dân tộc. Sự nghèo khó, thiếu thốn về vật chất được chuyển hóa thành sự giàu có về tinh thần:

            Đời cách mạng là sang!

            Như vậy, suối không chỉ là nơi lao động, hang không chỉ là nơi nghỉ ngơi mà hang còn tạo nên một không gian thoáng đãng đủ để nhịp sống con người hòa cùng nhịp sống của đất trời. . Làm việc chăm chỉ, chăm chỉ và hòa vào nhịp điệu chu kỳ đó. Cháo măng tuy đắng và đáng thương, nhưng đã nuôi lớn đến khi đủ đầy, thành niềm vui phút chốc. Bản dịch lịch sử đảng trên bàn đá đổ nát cho thấy quá trình cách mạng đứng vững trong thời kỳ khủng hoảng. Cuộc sống thực sự là cách mạng! Tinh thần của bài thơ được kết tụ cả trong con chữ. Niềm tin và niềm tự hào của bạn chạy xuyên suốt bài thơ.

            Điều 7 Câu 5-Mẫu 17

            “Ôi, sáng xuân nay, xuân 41, rừng lau nở trắng, mộng mơ… im lặng. Tiếng chim hót thánh thót, vui dại khờ…”.

            (“theo chân bạn”-)

            Sau 30 năm bôn ba bôn ba tìm đường cứu nước, đầu năm 1941, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã bí mật trở về Bắc Bộ, trong lúc cao điểm. Giây phút ấy thật thiêng liêng và xúc động.

            Hang pac bo đã trở thành nơi cư ngụ và di chuyển bí mật. Bài thơ “Tám cảnh trước mắt” được Bác Hồ sáng tác vào tháng 2 năm 1941 theo thể thất ngôn Đường luật:

            “Sáng ra suối, tối về hang, cháo măng nói chuyện sử đảng, đời cách mạng thật là sang”

            Bài thơ phản ánh sinh hoạt muôn màu, phong thái điềm đạm và tinh thần lạc quan cách mạng của người chiến sĩ vĩ đại trong hoàn cảnh khó khăn, nguy hiểm.

            Câu thơ mở đầu gợi lên cuộc sống thầm kín của nhà thơ trong những ngày đầu mới trở về, đó là “đốt lửa”. Hai phép so sánh ấn tượng:

            “Sáng ra sông, tối về hang”.

            Thơ có thời gian, không gian và vận động. Thời gian là “sáng” và “bóng tối”; không gian là “dòng chảy” và “lỗ”; vận hành là “ra” và “vào”. Mọi sinh hoạt đã thành nền nếp, từ sáng đến tối, từ khe suối đến hang hốc, từ lối ra đến lối vào… Khi cách mạng mới bắt đầu, hoạt động chính trị bị chi phối bởi phong trào kiến ​​thiết, bí mật và khó khăn. Vị chiến sĩ vĩ đại của quốc gia này sống và làm việc ở Bắc Bảo: “Sớm xuống suối, vào hang muộn”. Quy luật vận động đó thể hiện tinh thần chủ động, lạc quan rất cao trong việc chiếm lĩnh tình thế.

            Trong vế thứ hai, có hai cách hiểu rất thú vị về từ “được”. Sống ẩn dật giữa những con suối trong hang, chỉ có cháo nhưng ở hang này thì có. Đằng sau bài thơ là nụ cười của một người già dù vất vả nhưng vẫn lạc quan, yêu đời. Sau này, tư tưởng “phú quý phú quý” được nhắc lại vào đầu xuân năm 1947 trong bài “Cảnh rừng Việt Nam”:

            “Khách đến đây, xin đến rang nếp, thường săn chén thịt rừng nướng. Nước xanh, nước trong, thả rong, rượu ngọt, chè trong, say…”.

            “Chưa sang”, “Đi thong dong”, “Say áo”… đều là những cách thể hiện sự “sang chảnh”, hóm hỉnh và yêu đời.

            Cái hiểu thứ hai: Dù không còn khó khăn, phải ăn cháo măng, nhưng khí thế cách mạng vẫn hừng hực, khí huyết sôi sục. Khó khăn đến đâu nhưng anh vẫn vững niềm tin “thắp lửa” với tinh thần “chuẩn bị cho ngày mưa”:

            “Biết đâu ngọn lửa trong hang sẽ luôn sáng trong tim bạn, và bạn sẽ trường tồn mãi mãi!”

            (“Theo toi”)

            Khác với những con người năm xưa “vượt cạn thành công”, sau khi ẩn cư trong rừng, Hồ Chí Minh đã sống và đấu tranh cho những lý tưởng cao đẹp:

            “Bàn Đá Lịch Sử Đảng”.

            Tổ quốc cần anh viết “Đường Cách Mạng”. Các phong trào và cán bộ cần “người phiên dịch lịch sử đảng”. Hình ảnh “Bàn đá” không chỉ thể hiện tầng tầng khó khăn, thiếu thốn mà còn thể hiện tinh thần đấu tranh, hy sinh vì thắng lợi của cách mạng.

            Dòng cuối của bài thơ rất thú vị để đọc. Dấu chấm than từ xa:

            “Đời cách mạng là sang!”

            “luxury” có nghĩa là sang trọng và cao cấp. Là cách thể hiện một cách sống, một quan niệm sống, cách ứng xử tốt đẹp. Để vượt qua khó khăn, sự khắt khe là điều xa xỉ. Chỉ có “cháo măng bằng sứ” và “bàn đá không vững”, nhưng các anh vẫn không ngừng tiến lên với tinh thần lạc quan và niềm tin vững chắc, kiên trung dấn thân vào con đường cách mạng chống Nhật, Tây, vì lý tưởng, vì lý tưởng. Đời sống. Tâm hồn phong phú, bởi sự ung dung, tự tại mà nhà thơ Du Bạn đã viết nên một bài thơ rất hay để miêu tả vẻ đẹp của Bác Hồ thân yêu:

            “Mỏng manh hơn tượng đồng phơi đường”.

            (Bác)

            Tức cảnh pac bộ là một bài thơ hồn nhiên, giản dị mà sâu sắc, đẹp đẽ. Thơ là tâm hồn, cuộc đời và hành trạng của Bác Hồ. Bốn cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của Xiaobao đã trải qua 60 năm. Nơi đây như một nhân chứng lịch sử của những năm tháng gian khổ của cách mạng Việt Nam và những người lãnh tụ nơi suối lạnh đầu nguồn. Nó khơi dậy trong mỗi chúng ta niềm lạc quan yêu đời, hiểu đời, hướng tới lí tưởng cao đẹp.

            Xem Thêm: Phân tích tác phẩm Ý nghĩa văn chương

            Xem thêm:  Ca sĩ Lynk Lee tiết lộ lý do chuyển giới sau 30 năm 'gồng mình'

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *