Kể một kỷ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Kể một kỷ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô lớp 5

Tiêu đề

Bạn Đang Xem: Kể một kỷ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em

Viết một kỉ niệm về thầy

Bài văn mẫu kể về kỉ niệm về cô giáo năm lớp 5 hay nhất

Ví dụ 1

Kể về kỉ niệm với thầy cô mà em nhớ mãi

Trong thời gian ở trường, tôi đã gặp rất nhiều giáo viên. Mỗi người đều có những điểm tương đồng và khác biệt về tính cách và phong cách giảng dạy. Tuy nhiên, đối với em, em rất thích học với cô Thủy – cô là giáo viên chủ nhiệm của em năm lớp 5. Với anh, em đã có biết bao kỷ niệm đẹp mà đến giờ em vẫn không thể nào quên.

Năm lớp 5, lớp tôi có cô chủ nhiệm mới. Cô ấy là giáo viên mới của trường, năm đó cô ấy mới 23 tuổi. Có lẽ vì thế mà cô ấy như một người chị đối với chúng tôi. Cô biết chúng tôi như những đứa em của mình và luôn ở bên giúp đỡ chúng tôi học hành chăm chỉ. Tôi còn nhớ rất nhiều kỷ niệm về cô và những kỷ niệm đó ở lại trong tôi bởi vì cô là người đã dạy cho tôi những điều tốt đẹp, những điều mà trước đây tôi không biết. Nhớ nhất là kỉ niệm về cô. Khi đó, tôi vẫn còn là một học sinh rất nghịch ngợm, thường xuyên gây gổ với bạn bè và không chịu học bài cũng như không chịu làm bài tập mỗi khi đến lớp. Thấy tôi như vậy, cô giáo bảo tôi nói chuyện với tôi.

Ban đầu tôi tưởng cô ấy lại mắng mình. Nhưng cô ấy không bao giờ làm thế. Cô ấy hỏi tôi tại sao tôi không làm bài tập về nhà một cách nhẹ nhàng. Lúc đó tôi không biết trả lời sao chỉ biết cúi đầu không dám trả lời cô ấy. Cô ấy nói với tôi rằng cô ấy biết tôi là một đứa con trai ngoan, có lẽ vì tôi ít học và không thích đọc sách nên cô ấy đã chủ động đến nhà tôi để dạy riêng cho tôi. Lúc đầu tôi không muốn học cô ấy, nhưng cô ấy đã thay đổi suy nghĩ của tôi vì mỗi lần tôi đến nhà cô ấy, cô ấy giúp em tôi học như một người chị, thậm chí cô ấy đến mang theo những thứ mà tôi không có. không muốn học. Chúng tôi thích nó, như xoài, ổi, hoặc một hộp nhỏ mơ. Cô ấy nói đó là bí mật của họ. Sau đó, dưới sự hướng dẫn của cô, tôi đã tiến bộ rất nhiều trong học tập và thay đổi thái độ đối với việc học và làm bài tập về nhà.

Cô Thủy là người thầy mà tôi ngưỡng mộ nhất. Dù bây giờ cô đang đi làm toàn thời gian nhưng cô sẽ mãi là người thầy trong trái tim tôi, tôi biết ơn và kính trọng suốt cuộc đời.

Ví dụ 2

Kể về kỉ niệm về một cô giáo ở khối 5: cô giáo

Nếu ai đó hỏi: “Trong 5 năm tiểu học, em yêu thích ai nhất?” thì em sẽ trả lời ngay không chút do dự: “Đó chính là cô giáo”. Người thầy đã tận tình dạy dỗ tôi những năm lớp Một. Đối với tôi, đó cũng là người cha thứ hai của tôi.

Xem Thêm: [SGK Scan] Chuyện người con gái Nam Xương (trích Truyền kì mạn

Dẫu lúc ấy thầy trò xa nhau. Nhưng tôi vẫn còn một kỷ niệm đậm nét về năm tôi học lớp 1 c mà tôi không thể nào quên. Trong lớp, chỉ có mình em viết bằng tay trái nên cô giáo phải cầm tay em nắn nót từng nét. Mặc dù bạn dạy, nhưng ngón tay của tôi không tuân theo. Các chữ a, ă, ă… không bao giờ thẳng hàng mà luôn méo mó, như bị ai lấy gậy đánh vào. Tuy nhiên, tay trái, mặc dù không ai dạy, nhưng viết tốt hơn nhiều. Dẫn lời thầy nói: “Đây là điều mâu thuẫn”. Một hôm, đến giờ luyện thư pháp—khoảng thời gian căng thẳng nhất trong lớp của tôi là khi tôi thấy giáo viên trả lời điện thoại sau giờ học. Ngay khi giáo viên ra ngoài, tôi nhanh chóng chuyển sang viết bằng tay trái. Khi ra khỏi lớp đã kết thúc, giáo viên yêu cầu tôi ghi vào vở. Tôi hồi hộp nhìn anh, bỗng anh ngồi dậy, xoa đầu tôi:

– GIẢM GIÁ LỚN HÔM NAY! văn bản đẹp! Tiến bộ lớn đã được thực hiện.

Xem Thêm : Tổng hợp bảng màu sắc trong tiếng Anh đầy đủ và chi tiết nhất

Rồi thầy quay lại hét cả lớp:

– Hãy chúc mừng sự tiến bộ của bạn bằng một tràng pháo tay!

Nhìn ánh mắt hân hoan không chút nghi ngờ của thầy mà trong lòng tôi hổ thẹn vô cùng. Đêm đó, tôi không ngủ được. Sáng hôm sau, tôi quyết định nói cho bạn biết toàn bộ sự thật. Nhưng ngồi trong lớp, tôi không đủ can đảm để nói sự thật với tất cả bạn bè và thầy cô. Tôi đã không nói với anh ấy cho đến khi tan học, tất cả bạn bè của tôi đã rời đi, và anh ấy chuẩn bị về nhà:

– Thưa thầy, em có chuyện muốn nói.

Thầy nhìn tôi và hỏi:

-Anh ơi, anh sao vậy?

Sau khi nghe thầy nói, dù đã chuẩn bị đầy đủ cho giây phút này nhưng tôi vẫn thấy áy náy. Hehe, ngập ngừng, chỉ nói được một từ thôi:

Xem Thêm: Viết bưu thiếp chúc mừng sinh nhật một người thân

– Thưa ông… à… này, hôm qua tôi…

– Hôm qua thế nào?

Tôi đã bật khóc:

– Thưa ông, hôm qua tôi đã nói dối ông. Bài tập viết đó không rèn luyện tay phải của tôi như bạn đã dạy tôi, mà nó là kết quả của…tay trái của tôi.

Nghe bạn nói vậy, gương mặt thầy thoáng nét buồn và giận, nhưng một lúc sau, nét mặt thầy trở lại dịu dàng. Thầy lấy tay lau nước mắt cho tôi và nói:

-Im đi, con trai khóc không tốt đâu. Không ai từng phạm sai lầm. Nhưng quan trọng là người này có biết nhận lỗi như tôi không? Thôi anh về đi, lần này tôi cho qua được, lần sau đừng như vậy nữa! về nhà.

Xem Thêm : Soạn bài Phong cách ngôn ngữ hành chính | Soạn văn 12 hay nhất

Em rối rít cảm ơn thầy, xách cặp đi thật nhanh về nhà, thầm hứa sau này sẽ chăm chỉ học tập, không phụ lòng thầy.

Khi ấy, rời xa mái trường tiểu học thân yêu, thời gian có thể trôi, mọi thứ có thể phai nhòa theo năm tháng. Hình ảnh người thầy đáng kính sẽ luôn ở bên em trong suốt quãng đời còn lại.

Mô hình 3

Ví dụ Văn bản 5 kể một kỉ niệm về cô giáo của em: Cô giáo chủ nhiệm

Xem Thêm: Top 2 bài Nghị luận xã hội về tác hại của tệ nạn với cuộc sống của

Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm khó quên về những người thầy, người cô của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn buồn vui khắc sâu trong trí nhớ mỗi chúng ta. Riêng tôi có một kỷ niệm không bao giờ quên, một kỷ niệm đậm nét về người thầy mà tôi kính trọng.

Năm ấy, khi tôi học lớp 1, tôi có những kỷ niệm đẹp về cô giáo chủ nhiệm của mình. Con đã bước vào lớp 1, ngưỡng cửa của trường tiểu học, con được làm quen với nhiều bạn mới, thầy cô mới.

Ngày quan trọng đó, ngày mà tôi sẽ không bao giờ quên. Sau lễ khai giảng, tất cả học sinh bước vào lớp, bắt đầu buổi học đầu tiên và gặp cô giáo chủ nhiệm, người sẽ đồng hành cùng tôi trong suốt quãng đường tiểu học. . .

Anh ấy chào chúng tôi một cách lịch sự ngay khi bước vào cửa. Tôi nhìn thầy cũng đã già, tóc bạc phơ, gương mặt gầy gò, đôi bàn tay nhăn nheo, chắc mấy chục năm “cãi nhau” với học trò. Anh ấy bước lên bục, ra hiệu cho chúng tôi im lặng và nói: “Xin chào các em, tôi tên là Nhà văn He, và tôi là giáo viên chủ nhiệm của các em khi còn học tiểu học.” Giọng thầy ấm áp, nhẹ nhàng, mọi suy nghĩ về cô hiệu trưởng nghiêm khắc, khắt khe đều biến mất khỏi tâm trí tôi.

Sau khi ra mắt, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi bài học đầu tiên trong đời, và cũng là bài học đầu tiên trong đời, dạy tôi làm người. Thầy viết lên bảng con chữ đầu tiên, tôi thấy tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết thầy mới viết được chữ đẹp sau khi chịu đau đớn tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Viết đề xong, thầy hỏi chúng em có nhìn rõ không, một bạn ngồi bên dưới không nhìn thấy thầy ở chỗ khác phù hợp ngay vì mắt kém. Trong giờ học, giáo viên đến chỗ từng người và chỉ cho chúng tôi những điều chúng tôi không hiểu. Ra khỏi lớp đã kết thúc, giáo viên yêu cầu chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi tới đi lui thành một hàng ngay ngắn, tiếng cười đùa của một vài bạn đã gây náo động cả khuôn viên. Như vậy là kết thúc buổi học đầu tiên, và anh ấy để lại cho tôi ý tưởng về một giáo viên mẫu mực.

Những tiết học sau cô giáo sẽ nghiêm khắc với những bạn lười biếng và khen thưởng những bạn ngoan. Trong giờ ra chơi, anh ấy luôn đi chơi với chúng tôi, anh ấy chơi trò chơi dân gian với chúng tôi, khuôn mặt của anh ấy lúc đó rất dễ thương, nhìn kỹ, tôi nghĩ rằng khuôn mặt của anh ấy rất giống với anh ấy. bà tôi. Ông tôi đã qua đời khi tôi còn rất nhỏ, và tôi có những kỷ niệm đẹp về ông và tôi luôn ở trong tim. Nhìn thầy, tôi nghĩ đến cảnh hai cô cháu chơi với thầy, tôi liền chạy vào lớp, ngồi một góc khóc nức nở. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi vỗ nhè nhẹ, đang lúc tôi buồn thì hình ảnh ông vỗ về hiện ra, tự nhiên tôi òa khóc không kìm được. Thì ra là thầy, thầy nhẹ nhàng nói với tôi: “Vậy sao em khóc, nói đi, thầy chia sẻ với em”. Rồi anh ôm tôi vào lòng, được anh an ủi tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó, tôi càng cảm nhận được tình yêu của thầy nhiều hơn.

Một hôm, thầy mắng tôi vì tôi không học bài, điểm kém, tôi liền chạy về chỗ ngồi và rất giận thầy. Giờ ra chơi, thay vì ra ngoài chơi với bạn bè như thường lệ, anh lại xuống tìm tôi. Cô giáo nói: “Xin lỗi, thầy gắt quá, nhưng em là giám thị, thầy phải làm gương cho em…”. Giáo viên đã cho tôi một bài học và tôi không thể hiểu nó. Tôi nhìn anh lúc đó thấy ân hận vô cùng, xin lỗi vì đã làm anh buồn. Tôi hứa với bản thân mình rằng tôi sẽ cố gắng để trở nên tốt hơn.

Vậy đó, cô đã để lại cho tôi một kỷ niệm không thể phai mờ, một người thầy tốt bụng và khiêm tốn. Em hứa sẽ chăm ngoan học giỏi để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Shien sẽ luôn nhớ câu nói: “Ngọc không thể mài, không thể mài, và con người không thể học và có kỹ năng.”

Trên đây là những Bài văn mẫu lớp 5 kể về kỉ niệm của thầy cô hay nhất do bạn đọc tổng hợp. Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về cô giáo của em cũng có một bài tương tự trong văn mẫu lớp 5. Các em có thể tham khảo để có thêm nội dung và làm bài làm của mình tốt hơn.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *