Văn 6 đề 2: Kể về một lần em mắc lỗi | Văn mẫu lớp 6

Văn 6 đề 2: Kể về một lần em mắc lỗi | Văn mẫu lớp 6

Kể về một lần em mắc lỗi lớp 6

Tôi có một người bạn thân thời tiểu học và chúng tôi đã chơi với nhau 4 năm kể từ năm lớp 2. Giờ lớn rồi, nhiều khi nhìn vào mắt bà, tôi lại nhớ đến những lỗi lầm của mình. Những sai lầm của tôi khi còn là một đứa trẻ ngốc nghếch ngốc nghếch.

Bạn Đang Xem: Văn 6 đề 2: Kể về một lần em mắc lỗi | Văn mẫu lớp 6

Lúc đó tôi đang học lớp hai. Hầu hết các bạn cùng lớp của tôi đã biết nhau từ lớp một. Tôi vốn là một đứa trẻ thông minh, nhưng cực kỳ bồn chồn. Vào giữa năm thứ hai, chúng tôi có thêm một thành viên mới, ha. Cô bé rất dễ thương. Cô sắp xếp cho cô ấy ngồi cạnh tôi. Vì là sinh viên năm nhất, không quen các bạn cùng lớp nên có vẻ rụt rè, nhiều lúc tôi gặng hỏi nhưng cậu ấy chỉ im lặng. Vì vậy, tôi không thích cô gái này nên nhiều lần tôi cố gắng trêu chọc cô ấy trong lớp. Tôi cất bút chì của Hà trong ngăn bàn, và tôi cất cục tẩy của cô ấy vào hộp giẻ, mặc dù cô ấy cố gắng tìm chúng. Tôi rất hài lòng với những trò chơi tôi chơi. Rồi một lần trong giờ ra chơi, em thấy Hà cầm trên tay cuốn truyện tranh, thế là em không ngần ngại chạy đến cướp lấy cuốn truyện của bạn. Lúc đó trong lòng tôi rất tức giận, nhưng tôi chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của cô ấy. Em cố tình giơ cuốn truyện lên không cho với tới nhưng không bạn nào chịu nhường. Hà leo lên ghế định nắm lấy cánh tay tôi để kể lại sự việc. Nhưng em không đứng dậy được, trượt ngã và đập đầu xuống sàn lớp. Tôi không biết lúc đó mình đang nghĩ gì, vội vàng ném sách xuống đất, sợ hãi run rẩy: “Thực xin lỗi, thực xin lỗi…” Anh làm sao vậy? “. Cũng may nó không chảy máu, nó mở mắt ra nhìn tôi không nói lời nào. Rồi cô giáo đến, cô vội đưa Hà vào phòng y tế. Tôi vừa khóc vừa đuổi theo vì biết mình vừa làm chuyện này. một điều rất ngu ngốc. Nhìn thấy bạn mình nằm bất động trên giường, tôi vô cùng sợ hãi, tôi như thế này, cô giáo chủ nhiệm đến dỗ tôi và nói không sao, lần sau đừng làm phiền nữa, bảo tôi về nhà lớp và nhờ bố mẹ Hà đến đón Hà về nhà.

Xem Thêm : SNKRVN

Sau buổi học hôm đó, tôi hốt hoảng về nhà vì biết cô gọi điện cho mẹ. Ngay khi tôi về đến nhà, mẹ tôi đã ngồi ở phòng khách đợi tôi. Tôi nhìn thấy đôi mắt buồn của mẹ, mẹ chỉ biết hỏi tôi: “Sao con lại giễu mẹ thế?”. Tôi kể cho mẹ nghe chuyện đã xảy ra và giải thích với mẹ rằng tôi đã chế giễu mẹ chỉ để khiến mẹ nói chuyện với tôi và mẹ ngồi cạnh tôi nhưng không bao giờ nói một lời nào với tôi. Lúc đó mẹ cũng không trách mắng mà ôn tồn nói: “Ha, mẹ mới chuyển đến lớp của con, con bé môi trường mới không thích nghi được, cũng không khó gần, con cứ trêu chọc con bé, mẹ làm sao được?” Nói?” ? Cô ấy không muốn nói chuyện với tôi. Mẹ bảo con vừa mắc lỗi lớn, đừng xin lỗi mẹ mà hãy tìm cách tự giải quyết, nói cho mẹ biết bây giờ con muốn làm gì. Tôi ngồi trên sô pha im lặng suy nghĩ, rồi nói với mẹ: “Mẹ dẫn con đến nhà bạn con, cho con xin lỗi bố mẹ bạn ấy, mong mẹ tha lỗi cho con, từ nay con không trêu mẹ nữa. “Mẹ đồng ý với quyết định của tôi và đưa tôi đến nhà Hà để xin lỗi. Rất may là tôi bị ngã trong lớp và không làm Hà bị thương. Lời xin lỗi của tôi đã được chấp nhận. Về đến nhà, tôi thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khi tôi nghĩ đến khuôn mặt của Hà khi tôi gục ngã trong lớp, tôi bắt đầu bị cuốn hút. Sau màn trình diễn ngu ngốc đó, tôi cảm thấy rất tiếc ha. Tôi sẽ không bao giờ trêu chọc cô ấy nữa. Cảm giác tội lỗi vẫn luôn dày vò tôi, và tôi đã tìm mọi cách để bù đắp lỗi lầm của mình. Tôi lấy nước cho em, lau bảng cho em và tôi thường mang kẹo cho em đến lớp. Cứ như vậy, tôi và Hà không phải là bạn tốt của nhau.

Những người bạn của tôi bây giờ thay vì kín tiếng như lúc đầu thì họ cởi mở và niềm nở với tôi và mọi người. Tôi đã có một tình bạn tuyệt vời trong hoàn cảnh rất khó khăn. Bây giờ thỉnh thoảng ha vẫn trêu tôi về mùa thu năm lớp 2 đó, nhưng chúng tôi đã thân nhau hơn.

Nguồn: https://anhvufood.vn
Danh mục: Giáo Dục