Văn mẫu lớp 6: Kể về một việc tốt em đã làm 2 Dàn ý & 25 bài văn mẫu lớp 6 hay nhất

Kể lại một việc tốt mà em đã làm

Làm việc thiện giúp cuộc sống tốt đẹp hơn. Chính vì vậy, download.vn xin giới thiệu tài liệuBài văn mẫu lớp 6 kể về một việc tốt bạn đã làm.

Nội dung chi tiết sẽ bao gồm 2 dàn ý và 25 bài văn mẫu lớp 6 hay nhất được chúng tôi giới thiệu toàn diện đến các em học sinh. Vui lòng tham khảo những điều sau.

Bạn đang xem: Kể lại một việc tốt mà em đã làm

Tóm tắt một việc tốt bạn đã làm

Dàn bài số 1

1. Lễ khai trương

  • Hãy kể cho tôi nghe về một việc tốt mà bạn đã làm.
  • Kết quả của việc bạn đã làm là gì?
  • 2. Nội dung bài đăng

    • Bạn đã làm được điều gì tốt?
    • Bạn đã làm điều đó khi nào và ở đâu?
    • Có bao nhiêu người hay chỉ một mình bạn?
    • Có ai khác chứng kiến ​​không?
    • Tâm trạng của người bạn giúp đỡ như thế nào?
    • Bạn có thấy vui khi làm việc đó không?
    • Hãy cho tôi biết suy nghĩ của bạn sau khi hoàn thành công việc.
    • 3. Kết thúc

      Hãy nghĩ về công việc tuyệt vời mà bạn làm.

      Dàn bài số 2

      1. Lễ khai trương

      Hướng dẫn viên, hãy kể cho tôi nghe về những việc tốt mà bạn đã làm: một việc tốt, chúng ta sẽ nhận được rất nhiều lợi ích có giá trị. Trong đời ai cũng phải một lần làm điều thiện. Tôi cũng vậy…

      2. Nội dung bài đăng

      A. Tổng quan

      Tình huống:

      • Khi nào? Ở đâu?
      • Người được giúp đỡ: người thân, bạn bè, người có hoàn cảnh khó khăn…
      • Hãy kể cho tôi nghe về những điều tốt đẹp mà bạn đã làm

        – Bạn đã làm được điều gì tốt?

        Ví dụ:

        • Nhiệm vụ nhỏ: cho bạn mượn bút trong giờ thi; băng qua đường với một bà lão; nhường ghế cho trẻ trên xe buýt…
        • Công việc quan trọng: hỗ trợ trẻ em khó khăn; giúp đỡ người vô gia cư…
        • – Kết quả của việc làm việc thiện: được người giúp đỡ cảm ơn, được mọi người xung quanh quý mến…

          – Suy nghĩ, cảm xúc sau khi làm được một việc tốt: sung sướng, tự hào, sung sướng…

          3. Kết thúc

          Khẳng định ý nghĩa của việc thiện: Mỗi việc thiện đều mang đến cho đời những điều tốt đẹp. Vì vậy, hãy làm việc chăm chỉ và hạnh phúc và vui vẻ mãi mãi.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 1

          Việc thiện giúp lan tỏa những điều tích cực trong cuộc sống. Có lẽ tất cả chúng ta đang làm tốt, và bạn cũng vậy.

          Chủ nhật tuần này cộng đồng mình phát động phong trào “Môi trường xanh”. Từ mấy hôm trước, trưởng ban dân phố bắt đầu đi vận động quần chúng từng nhà. Mỗi gia đình yêu cầu hai người tham gia. Vì vậy, chị tôi và tôi tình nguyện tranh cử.

          Các chị em rất hào hứng. Dọn dẹp có thể là công việc khó khăn, nhưng nó rất hữu ích. Từ sáng sớm, mọi người đã tập trung tại hội trường nhà văn hóa. Nhóm trưởng chịu trách nhiệm phân bổ công việc cụ thể. Trung tâm Văn hóa chưa bao giờ sôi động đến thế. Tại khu vực nhà kho, các dụng cụ để vệ sinh đã sẵn sàng.

          Sau khi nhận được các công cụ, mọi người bắt đầu làm việc cùng nhau. Các ông bà già sẽ dọn dẹp đường cái. Các anh chị em nhỏ chịu trách nhiệm trồng cây và nhổ cỏ. Những thanh niên như tôi sẽ ở nhà văn hóa để dọn dẹp. Túi rác được gom vào bao. Sau đó, rác thải sẽ được phân chia thành loại hữu cơ (có thể phân hủy) và vô cơ (không thể phân hủy sinh học). Toàn bộ rác sẽ được vận chuyển đến nơi xử lý bằng xe rác.

          Mọi người đã có khoảng thời gian trò chuyện vui vẻ trong khi làm việc. Buổi chiều, mọi công việc đã xong. Những con đường sạch sẽ hơn và không còn rác bẩn. Hàng cây xanh trong nắng mai. Nhà nào cũng được treo cờ Tổ quốc đỏ rực. Khu phố như được khoác một chiếc áo mới. Nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy mọi mệt mỏi của mình tan biến. Một ngày mệt mỏi nhưng rất bổ ích. Mọi người vui vẻ, về nhà vui vẻ.

          Mọi hành động tốt đều đáng giá. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng làm được nhiều điều có ích hơn nữa trong đời.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Ví dụ 2

          Ở đời ai cũng từng làm điều tốt. Điều đó khiến chúng tôi vui vẻ, hạnh phúc. Bản thân tôi đã làm được rất nhiều điều tốt.

          Tôi vẫn nhớ hôm đó là chủ nhật. Lúc đó tôi và mấy đứa trong xóm rủ nhau đi đá bóng. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, rất vui vẻ và háo hức về những trận đấu sắp tới. Cả nhóm hy vọng sẽ đánh bại đội Dongzhai – một đội rất mạnh trong làng. Toàn đội đang rất quyết tâm.

          Nhưng khi cả nhóm đi gần đến sân bóng, tôi chợt nhìn sang bên kia đường và thấy một bà lão đang xách một chiếc túi nặng. Bất ngờ, một nhóm thanh niên khoảng 4, 5 người đi ngang qua, lao thẳng vào người bà cụ và giật rơi cả túi xách. Chiếc túi rơi xuống đất, những quả cam trong túi lăn đi. Chắc bà cụ vừa đi chợ về. Thấy vậy, các chàng trai vẫn không quay lại xin lỗi, cũng không giúp bà cụ thu dọn đồ đạc. Họ chỉ nhìn lại và mỉm cười, rồi bước đi thật nhanh.

          Người đi đường không dừng lại giúp đỡ bà cụ. Thấy vậy, tôi chạy lại giúp bà nhặt những quả cam còn rơi, cẩn thận cho vào túi rồi trả lại cho bà cụ.

          Bà cụ cười nói với tôi:

          -Cảm ơn nhiều! Bạn thật là một cậu bé tốt!

          Tôi vội hỏi bà cụ:

          – Không sao…Bà ơi, bà muốn cháu đưa bà đi đâu?

          Bà lão đáp:

          -Nhà cô ấy ở cuối đường, cạnh sân bóng.

          Tôi đang trò chuyện với bà cụ thì thấy một nhóm bạn chạy đến. Nghe bà cụ trả lời, cả đám đồng thanh hưởng ứng.

          -Vậy à? Hãy để chúng tôi đưa bạn qua đường!

          Mọi người cười vui vẻ. Một nhóm người cẩn thận dìu bà lão qua đường. Trên đường đi, bà lão hỏi chúng tôi sẽ đi đâu. Thay mặt cả nhóm, tôi nói với cô ấy về cuộc thi sắp tới. Cô ấy nói những đứa trẻ tốt bụng như chúng ta nhất định sẽ thắng. Chúng tôi tin tưởng hơn vào kết quả cuối cùng của đội.

          Sau khi đưa cô về nhà, cả nhóm nhanh chóng tiến vào sân bóng. May mắn thay, vẫn còn thời gian để chuẩn bị trước trận đấu. Trận đấu diễn ra vô cùng căng thẳng. Cuối cùng, chúng tôi thắng 2-1 và bàn thắng quyết định được ghi bởi chính tôi.

          “Đời cần một tấm lòng…” – đó là những lời trong bài hát “Để gió cuốn đi”. Bài hát truyền tải ý nghĩa của việc chia sẻ cuộc sống. Khi chúng ta làm điều tốt, chúng ta sẽ nhận được rất nhiều giá trị.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Mẫu 3

          Ai trong đời cũng phải từng làm điều gì đó tốt đẹp. Tôi cũng thế. Khi tôi làm, tôi cảm thấy hạnh phúc và niềm vui vô cùng. Vì điều này, tôi nhận ra mình cần phải làm nhiều điều tốt hơn nữa.

          Sau kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán năm nay, trường em phát động phong trào ủng hộ học sinh vùng cao. Hiệu trưởng thông báo rằng mọi học sinh trong trường có thể đóng góp theo hai cách. Đầu tiên, chúng ta có thể quyên góp những vật dụng cụ thể, chẳng hạn như quần áo cũ, cặp sách đã qua sử dụng, đồ dùng học tập… Thứ hai, chúng ta có thể rút một khoản quyên góp nhỏ từ số tiền chào mừng. tuổi của mọi người.

          Cá nhân tôi muốn đóng góp từ những hiện vật cụ thể. Vì vậy tôi đã chuẩn bị rất nhiều “món quà” tuy nhỏ nhưng chất chứa tấm lòng. Dành một khoản tiền nhỏ để mua bút chì, thước kẻ, tẩy và các đồ dùng học tập khác. . . Ngoài ra, mình cũng gom một số quần áo ít mặc nhưng còn rất mới, đã giặt và gấp.

          Tất cả những món quà này đã được cô giáo gói ghém cẩn thận trong túi và trao trả lại cho trường. Mẹ cũng giúp tôi chuẩn bị. Hai mẹ con làm việc vui vẻ, trò chuyện vui vẻ. Tôi nói với mẹ tôi về công việc của tôi trong lớp học. Nghe giọng nói của mẹ, tôi biết mẹ phải hạnh phúc lắm. Hy vọng những món quà này có thể giúp đỡ được phần nào các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Tất nhiên, nhờ những món quà nhỏ này, những đứa trẻ như tôi, có thể tiếp tục học và đạt được ước mơ của mình. Tương lai các em sẽ trở thành những người có ích cho xã hội.

          “Đời cần một tấm lòng” – đây là lời bài hát “Để gió cuốn đi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Khi làm được điều gì tốt, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, dù là việc nhỏ nhưng cũng có ích cho xã hội.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 4

          Mới đây, trận lũ lịch sử xảy ra ở miền Trung nước tôi khiến người dân khốn đốn. Gây ra rất nhiều thiệt hại. Lúc này, truyền thống thương yêu đùm bọc lẫn nhau của dân tộc ta càng được phát huy mạnh mẽ. Và tôi đã góp một phần nhỏ của mình vào đó.

          Những ngày qua, các kênh truyền hình, đài phát thanh liên tục đưa hình ảnh, tiếng kêu cứu của những người dân nghèo khổ miền Trung. Con người trở nên quá nhỏ bé trước cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Nhưng sự kiên cường đã giúp họ chịu đựng và vượt qua lũ lụt. Tuy nhiên, sau cơn lũ, còn lại gì? Những trang sách ấy, những dụng cụ học tập lấm lem bùn đất, quần áo tả tơi, bẩn thỉu, dụng cụ, nhà cửa, xe cộ hư hỏng nặng… Người dân dường như lâm vào cảnh trắng tay, bao học sinh đến trường không có sách vở, quần áo sạch sẽ. Trước tình hình đó, gia đình đã chung tay hỗ trợ khu trung tâm. Ai có khả năng thì góp, ai có tiền thì góp. Nhìn thấy những động tác đó, trong lòng tôi có một cảm giác lạ lùng.

          Tối hôm đó khi về đến nhà, tôi xin phép mẹ để tặng bạn tôi những bộ quần áo mới mà tôi không còn mặc nữa. Được mẹ đồng ý, tôi mừng quá vội lấy quần áo ra giặt, gấp lại và gửi lên quận trung tâm. Nói xong, tôi bước đến tủ sách, lấy những cuốn sách của những năm trước ra, cho vào hộp và gửi đi. Đêm đó, tôi mong ngày mai đến thật sớm để có thể mang quà về cho em ở miền Trung du. Tôi không bao giờ có thể ngủ được, vì vậy tôi nghĩ về nó. Tôi nhớ hình ảnh những đứa trẻ đáng thương thiếu ăn bao ngày, hình ảnh quần áo sách vở bị lũ cuốn trôi. Vì vậy, tôi ngay lập tức đứng dậy và đi tìm những con lợn mà tôi đã nuôi trong hai năm. Với số tiền đó, tôi đã tiết kiệm và mua một cây đàn guitar. Dù tiếc nhưng nghĩ nhất định có thể giúp đỡ các em học sinh vùng thiên tai, tôi càng quyết tâm hơn. Heo ngồi xuống, vuốt phẳng từng tờ tiền rồi cho ngay ngắn vào phong bì. Sau khi mọi việc xong xuôi, tôi vui vẻ trở lại giường.

          Tôi biết, chuyển động của tôi không quá lớn. Nhưng tôi vẫn vô cùng vui và hạnh phúc khi được góp chút sức nhỏ giúp đỡ những người khó khăn. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ hơn nữa để sau này bằng chính sức lực của mình có thể giúp đỡ được nhiều người hơn nữa.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – ví dụ 5

          Đường phố những ngày này tấp nập và đông đúc hơn ngày thường. Bởi vì Giáng sinh đang đến. Trong tòa nhà chung cư của tôi, mọi người đang bận rộn dọn dẹp và trang trí. Tôi cũng nhiệt tình tham gia vào công việc đó.

          Tối qua cả nhà đang ăn cơm thì nghe thông báo từ chung cư. Đây là thông báo về việc trang trí hành lang tòa nhà để chào đón năm mới. Những người bạn hy vọng có thời gian tham gia vào công việc trang trí sẽ tập trung tại sảnh ở tầng một vào lúc chín giờ sáng hôm sau. Khi biết tin, tôi đã mường tượng ra công việc mình có thể làm. Vì vậy, tôi đã đề nghị bố mẹ cho phép tôi tham gia hoạt động nhóm này. Sau khi nghe ý kiến ​​của tôi, bố mẹ rất vui và gật đầu đồng ý.

          Chín giờ sáng hôm sau, tôi theo thông báo và đến sảnh. Ở đó, khoảng 20 người đã tụ tập, bao gồm học sinh tiểu học, sinh viên và các cô chú người lớn. Một lúc sau bác bảo vệ mang thùng đồ nghề đến và chia công việc cho mọi người. Sẽ có một đội ở mỗi tầng. Điều này bao gồm lắp đặt và trang trí cây thông Noel và đặt các thông điệp chúc mừng dọc hành lang. Mình được xếp vào nhóm ở tầng 8 – mình ở cùng tầng nên rất vui. Cùng với bốn người bạn trong ban nhạc của mình, cô ấy đã mang bộ dụng cụ lên tầng của mình. Sau khi nó được thành lập, tôi đảm nhận nhiệm vụ trang trí. Tôi đã treo rất cẩn thận từng quả bóng lấp lánh, ngôi sao và ông già Noel để chúng chắc chắn và đẹp mắt. Nói xong tôi chạy lại đỡ thang nhờ các anh chị lấy dây treo từ trần nhà xuống. Loay hoay cả buổi sáng, đến trưa, cuối cùng tôi cũng hoàn thành công việc. Vì các anh chị còn học buổi chiều nên tôi nhận nhiệm vụ đi nhặt đồ thừa của nhà sửa sang. Dù mệt nhưng tôi vẫn rất vui vì đã góp phần của mình vào các hoạt động chung trong tòa nhà. Em cảm thấy vô cùng sung sướng và tự hào khi được các anh, chị, cô, chú, bác khen ngợi và cảm ơn.

          Từ đó, tôi thực sự cảm nhận được niềm vui khi làm được việc tốt và đóng góp cho xã hội, cộng đồng. Vì vậy, trong tương lai, tôi sẽ làm việc chăm chỉ hơn, làm nhiều điều tốt hơn nữa và đóng góp cho xã hội ngày càng phát triển hơn.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Ví dụ 6

          Hồi học lớp 2, có một câu chuyện mà tôi còn nhớ như in, đó là câu chuyện tôi loay hoay với lỗi lầm của chính mình.

          Hôm đó cô gọi bạn lên bảng sửa bài tập toán, khi cô gọi bạn bù vào lớp, tôi thấy bạn đang lúng túng nói chuyện với bạn bên cạnh, lúc này bạn đã đến chỗ tôi. bàn làm việc, Em thì thầm vào tai anh: Anh ơi! cho tôi mượn một cuốn sách! Tôi do dự và đưa cuốn sổ của mình cho bạn tôi. Sau khi học sinh làm bài xong cô yêu cầu cả lớp thu vở, lúc này cô lên bảo là bỏ quên vở, cô hỏi: Sao giờ có vở rồi mà cô vẫn lên để sửa nó? Tôi trả lời rằng tôi không biết. Lúc này tiếng trống trường vang lên, đã hết giờ học, cô rủ các bạn ra ngoài chơi, thế là cả lớp ùa ra như gà con rời tổ, tôi cũng ra theo. Giờ ra chơi, cô trả cuốn vở và nhờ các bạn cùng lớp đọc điểm, cô tên là Hương Thảo, bạn nhỏ nhẹ đáp: Cô ơi, em… em quên mang vở. Vì vậy, cô ấy chấm điểm bạn và bạn buồn.

          Về nhà, tôi kể lại kinh nghiệm của mẹ tôi, mẹ bảo tôi: Con về tỏ tình với mẹ đi, mẹ có thể không nói gì đâu. Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được. Ngày hôm sau, tôi đến nói với cô ấy rằng tôi đã cho một người bạn mượn cuốn sách. Thật bất ngờ, cô không những không mắng tôi mà còn khen tôi trong các hoạt động của lớp. Hôm đó tôi mừng lắm, vừa về quê gặp mẹ, tôi bắt đầu kể chuyện và thấy mẹ nói đúng.

          Câu chuyện đó luôn khắc sâu trong tâm trí tôi. Tôi tự hào về bản thân mình vì đã làm một điều tốt.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 7

          Thông thường, chúng ta có việc tốt và việc xấu. Có một việc tôi đã làm và thấy rất có ý nghĩa đối với việc bảo vệ môi trường của học sinh.

          Câu chuyện bắt đầu vào một buổi sáng khi mùa đông vừa chớm hồng, cỏ xanh còn đọng sương. Đó là khi tôi đến trường, vừa đi vừa run, ngắm bình minh tuyệt đẹp. Đột nhiên, đây là cái gì? Một người đàn ông vứt một chiếc túi lớn chứa đầu lợn chết. Tôi nhìn anh ta và rất tức giận. Vội vàng chạy tới, kêu lên:

          -Bạn là gì?

          Nghe tôi gọi, người đàn ông liền tắt máy xe Honda và hỏi:

          – Chuyện gì đã xảy ra với đứa trẻ?

          Tôi trả lời:

          ——Anh ơi đừng vứt xác động vật lung tung, sẽ ô nhiễm môi trường đó! Đừng nói là trời sáng, thứ này bốc mùi. Đoạn đường này chật cứng người, hầu hết chúng tôi đang đi học. Vì vậy, bạn phải có được chiếc túi này ngay bây giờ,

          Tôi vừa dứt lời, người đàn ông liền quay lại mắng tôi như tát nước:

          – Dạy những điều ấu trĩ của cuộc đời. Tại sao bạn lại nói dối như thế này? Để tôi làm việc một mình, nếu không linh hồn tôi sẽ ra đi!

          Nói xong, anh vui lên và chuẩn bị lái xe đi. Anh nhất quyết không thả nó đi khi xác con lợn vẫn còn đó. Tôi vội ngăn anh ta lại và nói:

          – Nếu mày không dẹp cái thứ vớ vẩn đó đi, tao sẽ bảo mọi người đến đó, mày nên biết đó là một công việc kinh khủng, và nếu người ta biết, họ sẽ không để mày ở đó một mình đâu. Chôn con lợn này vào hố hoặc cái gì đó, miễn là nó không gây ô nhiễm môi trường và không làm phiền những người xung quanh nó. Làm ơn cho tôi cái túi này, cám ơn.

          Nói rồi, bà chạy ra đường, giả vờ nếu cần, tôi sẽ gọi cả làng đến xem. Người đàn ông nhìn tôi với ánh mắt tóe lửa, xuống xe và đi về phía tôi. Nhưng anh ta không đánh tôi, anh ta chỉ chửi bới, móc túi bỏ vào xe rồi chạy đi.

          Tôi nhìn chiếc Honda lao vút đi, tiếng máy nhỏ dần mà lòng thấy lâng lâng một niềm vui khó tả, như trút được gánh nặng nào đó trên vai. Và em cũng rất vui, vì em đã làm được lời thầy dạy: “Yêu thiên nhiên, sống hài hòa với thiên nhiên và luôn giữ vững ý thức bảo vệ môi trường, giống như bảo vệ từng mạch máu trong cơ thể.”

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 8

          Cho đến tận bây giờ, mỗi khi tôi và Hoa sánh bước trên con đường quê quen thuộc đến trường, ký ức năm ấy lại ùa về như mới hôm qua. Kỷ niệm đó là điều mà Hua’er và tôi sẽ không bao giờ quên.

          Lúc đó sắp đến giờ học. Thân thiết đủ rồi, chỉ là bàn làm việc hàng ngày của Hứa vẫn chưa thấy có người tới. Thấy vậy, tôi nói: “Các bạn, bàn nào hôm nay không trực?”. Mi nói: “Hôm nay là sân thượng trồng hoa, hồi đi học em thấy nó đựng nước và rau”. Thấy vậy, tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Mỗi người giúp cô ấy vào lớp, giờ tôi không thể vào lớp”. Wu Yan nói: “Quên đi, tùy tiện chơi thôi, không cần lo lắng, thích thì cứ đi.” Tôi không nói gì, lẳng lặng mượn chổi quét lớp.

          Đầu tiên, tôi vẩy một ít nước xuống sàn, sau đó quét sạch bụi, tôi móc từng mặt dưới của bàn, mặt dưới của ghế cũng nhanh chóng được dọn sạch. Nhưng rồi tôi thu dọn bàn ghế, chạy đi lấy nước, giặt khăn trải bàn. Vừa bưng nước tới lớp, Tiêu Hoa liền chạy vào, thấy lớp sạch sẽ. Ba hồi trống vang lên trước cửa văn phòng báo giờ vào học. Tôi đỏ mặt và đổ mồ hôi đầm đìa, vội vàng chạy về chỗ của mình. Lá cờ đỏ của bạn cũng xuất hiện. Cô giáo bước vào lớp, mọi người đứng dậy chào cô. Cô giáo nhìn quanh, có vẻ hài lòng rồi cho chúng tôi ngồi xuống. Cô ấy nói:

          – Hoa bàn hôm nay rất tốt, lại đến đúng giờ. Tôi hy vọng rằng cả lớp sẽ học được tinh thần làm việc của bảng hoa, và lớp của chúng tôi sẽ rất tốt.

          Không ai trong lớp nói chuyện, và mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tôi. Hoa Nhi nghẹn ngào nói:

          – Chị và em có lỗi với chị. Hôm nay đến lượt tôi trực, nhưng mẹ tôi bị ốm, vì vậy tôi sẽ giúp mẹ tưới rau vào sáng sớm. Vì thời tiết lạnh nên tôi không thể đi sớm. Chính Ah Ying đã giúp tôi!

          Nghe tiếng hoa, cô giáo khẽ nói:

          – Cô hiểu rồi. Hòa tuy không trực nhưng rất thật thà. Ann, bạn đã đúng khi giúp bạn mình. Cả lớp có nên học anh không?

          Chúng em tranh nhau: “Dạ!” Nghe cô giáo nói, bạn thật sự xấu hổ về hành động của mình. Việc tốt của tôi là như thế này, nhỏ nhưng ý nghĩa. Qua câu chuyện này, em cũng muốn gửi đến mọi người một thông điệp: hãy chia sẻ, đồng cảm với bạn bè khi họ gặp khó khăn. Chỉ bằng cách này, cuộc sống của chúng ta mới có thể tốt hơn.

          Kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Mẫu 9

          Tất cả chúng ta đều muốn làm điều tốt cho mọi người, dù lớn hay nhỏ, và đó là tiếng nói của mọi người. Còn tôi, tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh bà lão nghèo ăn xin trên vỉa hè.

          Trong bức ảnh chụp cách đây hơn 1 năm, trên đường đi học về, tôi thấy một cụ bà đang ăn xin với đôi tay run rẩy, trông rất đói khát. Thấy vậy, tôi chạy đến thì thầm:

          – Bà, bà! Bạn có chắc là bạn đang đói? Bà ơi, đợi chút, cháu chạy qua mua đồ ăn cho bà!

          Bà cụ đáng thương nhìn tôi thì thầm:

          -Cảm ơn nhiều! Bạn thật tốt bụng!

          Vì vậy, tôi đã trực tiếp đến gặp người dì bán bánh bao và mua cho cô ấy một cái, sau đó quay lại cửa hàng nước để mua cho cô ấy một chai nước ngọt đựng trong túi ni lông và mang đến cho cô ấy. Mời cả nhà dùng:

          – Mời các chị dùng để chống đói ạ!

          Trên gương mặt nhăn nheo của bà, tôi lại thấy một nét gì đó rất đáng thương. Cô ấy nói:

          – Cảm ơn nhiều. Tôi còn trẻ, nhưng trái tim tôi biết thương những người nghèo như bạn. Cô ấy rất xúc động.

          Xem thêm: Văn mẫu lớp 10: Tổng hợp những mở bài về bài thơ Trao duyên (51 mẫu) Mở bài Trao Duyên của Nguyễn Du

          Hai dòng nước mắt từ đâu tuôn rơi. Tôi ngồi đến khi cô ấy ăn xong thì bảo cô ấy về đi kẻo bố mẹ đợi tôi. Sau đó, tôi móc ra một số tiền nhỏ mà bố mẹ cho và đưa cho cô ấy.

          Mỗi ngày đi học về, tôi đều ghé qua nhà bà ngoại để mua rau cho bà, rồi chúng tôi cùng ngồi hàn huyên.

          Từ hôm đó, tôi thường lui tới chỗ bà cụ gặp và hỏi thăm hoàn cảnh của bà. Nhưng tôi không bao giờ gặp lại cô ấy nữa. Tôi nghe các cô chú xung quanh kể lại rằng cô ấy đã ra đi mãi mãi vì tuổi già bệnh tật. Lúc đó lòng tôi nặng trĩu, sao con đường hôm nay khó đi đến thế.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Ví dụ 10

          Đã có lúc tôi làm không tốt công việc hàng ngày, không chỉ bị phê bình mà còn được khen ngợi. Chắc hẳn bạn đang thắc mắc “Tại sao?” Tôi sẽ kể cho bạn nghe câu chuyện ngay sau đây.

          Hôm đó, thứ Năm, trời mưa to. Tôi cảm thấy xui xẻo vì phải trực sớm vào đúng ngày. Tôi mặc áo mưa, xắn quần dài đến đầu gối, chân thấp chân cao bước trên con đường lầy lội, ướt át, ổ gà. Chợt thấy xa xa có một bà lão già yếu đang chống gậy dò dẫm. Bước đầu, người ta thích rót rượu. Tôi vội chạy đến bên ông lão và lịch sự hỏi:

          – Cô ơi, cô đi dưới mưa làm gì vậy?

          Bà cụ nhìn tôi cười:

          – Chà, con gái làng bên bị ốm. Cô lo lắng nên đến xem.

          Như mẹ đã dạy tôi, hạnh phúc luôn đến khi bạn làm điều tốt. Tôi không dám nhìn con đường phía trước. Từ đây đi hai cây số đến làng bên cạnh cũng dễ, bà già có đến được đó không? Sau một lúc do dự, tôi nói với cô ấy:

          – Bà ơi, từ đây về làng xa lắm. Hay bây giờ, nắm lấy tay tôi và tôi sẽ đưa bạn đến ngôi làng tiếp theo!

          Bà cụ vui mừng khôn xiết:

          ——Cô cũng rất lo lắng, đường trơn quá, nếu ngã xuống sẽ rất khổ sở. May mắn thay, tôi có một đứa cháu trai có thể giúp tôi.

          Thế là hai cháu gái, cháu gái và cháu trai giúp bà “dắt” nhau. Trời sáng dần, một số học sinh đang trên đường đến trường. Có những anh chị còn vô lễ, lấn đường ông bà. Trời mưa to và gió thổi ngày càng mạnh. Tôi thấy bà già thu mình lại như quả bóng, nghiến răng lập cập, và tôi biết bà đang lạnh. “Đó chỉ là lỗi của con người,” cô thì thầm. Tôi vội dừng lại, cởi áo choàng khoác cho bà cụ. Lời khen của phụ nữ:

          -Bạn giỏi quá!

          Dần dần, họ cũng đến ngôi làng tiếp theo. Cô ấy mãi mãi biết ơn tôi. Khi cô vào làng, tôi bất chấp mưa ba chân bốn cẳng chạy đến lớp. Trễ gần nửa tiếng. May mà có bạn cùng bàn túc trực giúp đỡ, cô giáo nhận xét:

          – Hôm nay bạn đã bỏ lỡ công việc hàng ngày và đi học muộn. Cô chủ động phê bình bạn mình trước lớp.

          Tôi ngay lập tức đứng dậy và yêu cầu cô ấy nói với cô ấy và các bạn của cô ấy lý do tại sao cô ấy đi học muộn. Cô và cả lớp đã hiểu, hết chê mà khen em :

          – Bạn Dương của tôi, tuy đi học muộn nhưng bạn ấy đã làm rất tốt và đáng được khen ngợi. Tôi sẽ yêu cầu cả lớp vỗ tay khen ngợi bạn.

          Tôi hơi mệt, nhưng khi được cô giáo khen, tôi cảm thấy rất vui, vì tôi đã làm rất tốt. Như mẹ tôi đã dạy tôi, hạnh phúc luôn đến khi chúng ta làm việc thiện.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 11

          Đã lâu rồi tôi không đọc nhật ký. Hôm ấy đọc lại trang đó, lòng tôi trào dâng một niềm vui lạ lùng. Bởi đó là những dòng nhật kí ghi lại những việc tốt em làm đầu năm học.

          Đó là trưa thứ Sáu. Thời tiết mùa hè nóng bức khó chịu. Chim thậm chí không thể hót. Ye cũng mệt nhưng không buồn. Ngồi trong lớp mà lòng tôi nôn nao vô cùng, chỉ ước sau giờ học là chạy thật nhanh về nhà để khoe với mẹ bài toán lớp 10 của mình. “Tong, tong, tong, tong…” Khi tiếng trống trường vang lên, em vội thu dọn sách vở cho vào cặp, chào các bạn rồi chạy thật nhanh về nhà. Giữa cái nắng gần 40 độ giữa trưa hè, tôi rảo bước thật nhanh. Tôi nhảy múa vui vẻ trong khi đi bộ. Dù trời rất nóng nhưng tôi không thấy khó chịu, bởi nghĩ đến nụ cười hạnh phúc trên gương mặt mẹ khi mẹ cầm bài tập về nhà, tôi quên hết mệt nhọc.

          Đến ngã tư, đang định sang đường thì chợt nghe một nhóm học sinh nói chuyện:

          – Này này. Có vẻ như ông già đã lạc đường.

          -Không biết. Đi trước và hỏi. Tôi rất nhút nhát.

          Tôi quay đầu lại thì thấy một ông già tóc bạc phơ đang đứng uốn éo với vẻ mặt mệt mỏi. Anh ta mặc một bộ đồ màu nâu và đội một chiếc nón lá. Lưng hơi cong. Anh ta đang mang một cái giỏ trong tay với một cái gì đó rất nặng trong đó. Tôi đến gần anh ấy và hỏi anh ấy:

          – Ông ơi! Bạn ổn chứ?

          Anh ấy sửng sốt và quay sang nói với tôi:

          – Ôi, bà đang tìm nhà con gái, bà tìm từ sáng mà vẫn chưa thấy.

          Hóa ra là anh đi lạc. Lúc đó, tôi nhìn xung quanh để xem có cảnh sát nào gần đó để giúp anh ấy không, nhưng dường như tôi không tìm thấy ai cả. Tôi cảm thấy xấu hổ và không biết phải làm gì. Tôi muốn giúp ông nhưng lại nghĩ đến chuyện thi cử và mẹ ở nhà nghĩ “mình phải làm sao đây? Hay mình mặc kệ nó và chạy về nhà. Chứ làm thế thì mình hư. Trời nắng thế này thì biết làm sao đây”. tìm nhà không? Lỡ nó làm thế này thì sao?…” Rất nhiều câu hỏi cứ hiện lên trong đầu mà tôi không tài nào giải đáp được. Sau đó, tôi quyết định nói với anh ấy:

          – Vậy thì đưa tôi tờ địa chỉ. Tôi sẽ giúp bạn tìm một ngôi nhà.

          Anh ấy hạnh phúc và mỉm cười:

          – Đúng là cháu gái. Ồ, cảm ơn bạn rất nhiều!

          Sau đó, tôi giúp cô ấy xách giỏ, cùng cô ấy đi tìm nhà. Tôi vừa đi vừa hỏi cô ấy, rồi tôi mới biết cô ấy đến nhà con gái chơi, tôi không báo trước để đón cô ấy, kết quả là cô ấy quên mất nhà mình ở đâu, và cô ấy biết là đã mất. Tìm cả buổi sáng cũng không thấy. Đi bộ hơn ba mươi phút, cuối cùng hai người cũng tới nơi. Tôi bấm chuông cửa. Con gái ông đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô. Tôi kể cho cô nghe câu chuyện.

          – Cảm ơn cháu gái. Cảm ơn bạn, nếu không thì tôi không biết mẹ tôi đang làm gì bây giờ. Tôi đến nhà cô ấy uống nước và ăn tối cùng nhà cô ấy. bây giờ là buổi trưa.

          Nghĩ mẹ đang đợi ở nhà, tôi lịch sự từ chối. Tôi chào chú và thím rồi chạy thật nhanh về nhà.

          Tôi về đến nhà đã hơn 11h30. Tôi đã thấy mẹ đứng chờ ngoài cửa. Tôi chạy vội đến chỗ mẹ và kể cho mẹ nghe câu chuyện. Tôi chỉ nói với mẹ, tôi đưa giấy xét nghiệm cho mẹ. Mẹ vuốt mái tóc lấm tấm mồ hôi trên trán và cười dịu dàng:

          – Con gái tôi không sao. Biết giúp đỡ người khác lúc khó khăn. ĐƯỢC RỒI Mẹ rất hạnh phúc, con gái của mẹ

          Nghe mẹ khen, tôi vui lắm, mừng lắm. Hạnh phúc dường như đang tăng lên.

          Khép lại cuốn nhật ký, cô mỉm cười hạnh phúc. Đó là một kỷ niệm tuyệt vời mà tôi sẽ không bao giờ quên. Bởi đó là bài học nhắc nhở tôi phải luôn biết yêu thương, giúp đỡ những người xung quanh.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Ví dụ 12

          Đôi khi, những hành động tử tế không nhất thiết phải giúp đỡ những người xung quanh bạn hoặc xã hội nói chung. Việc thiện là hành động đối với người thân trong gia đình. Như một lần bố mẹ tôi về quê thăm ông ngoại ốm, tôi ở nhà chăm cháu ốm.

          Chiều hôm đó khi tôi về nhà, tôi không nghe thấy tiếng mẹ tôi. Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Tôi đi ra phòng khách, thấy trên bàn có tờ giấy ghi: “Ba mẹ có việc gấp phải về thăm ông ngoại ốm, ở nhà còn hai chị, chiều mai ba mẹ mới về.” Hóa ra là ba mẹ anh. đã về quê phụng dưỡng ông nội. Vì vậy, hôm nay chỉ có tôi và những đứa trẻ ở nhà. Tôi đặt cặp xuống, thay quần áo và đi đón con. Hai chị em cuốc bộ về nhà. Nhưng hôm nay anh không nói nhiều như mọi khi. Về đến nhà, anh nằm trên ghế sô pha không nói lời nào. Thấy vậy, tôi hỏi:

          – Còn tiêu đề của ngày hôm nay thì sao? Tôi mệt.

          Nó chỉ trả lời rất khẽ: “Ừ”

          Tôi vội sờ trán nó, hốt hoảng:

          – Thôi đừng nói nữa, hình như hết sốt rồi.

          Đứa trẻ nhìn tôi mệt mỏi và không nói gì. Tôi lo lắng và tôi không biết phải làm gì. Vốn dĩ muốn gọi điện thoại cho bố mẹ, không ngờ ông ngoại ở quê cũng sốt cao, bây giờ gọi điện thoại, bố mẹ càng thêm lo lắng. Vì vậy, tôi quyết định tự chăm sóc bản thân mình. Tôi nhắc bạn:

          – Lên lầu nằm đi. Tôi sẽ đi tìm một cái nhiệt kế.

          Tôi vội đi tìm nhiệt kế. “37,5 độ”. May mà sốt không cao. Tôi lấy khăn thấm nước lạnh đắp lên trán anh. Khi nó ngủ, tôi sẽ đi mua thuốc. Tôi ra cửa hàng mua một bịch thuốc cảm mà lòng đầy lo lắng. Nhìn con ngủ say, anh thấy thương nhưng không dám gọi điện cho bố mẹ. Đồng hồ điểm 6 giờ chiều. Tôi chợt nhận ra rằng mình vẫn chưa nấu ăn. Tôi nghĩ anh ốm khó ăn cơm nên quyết định nấu cháo cho anh. Đây là lần đầu tiên tôi nấu cháo. Con phải cố nhớ lại những ngày mẹ nấu cháo và con phải vất vả lắm mới có được bát cháo nhỏ. Vừa nấu cháo, anh vừa chạy loanh quanh thay khăn lau trán cho bé. Rồi khi cháo chín, mình thổi cháo cho nguội rồi vào phòng đánh thức con dậy :

          – Dậy ăn cháo uống thuốc đi Tít.

          Cậu bé uể oải thức dậy. Nhìn cậu bé 5 tuổi loay hoay nuốt miếng cháo mà tôi thấy thương.

          -Cháo của chị ngon hơn của mẹ.

          Nghe anh trai khen, tôi không chỉ vui vì được khen về kỹ năng của mình mà còn vui vì thấy việc đó không có vẻ gì là mệt mỏi. Sau khi anh ấy ăn xong, tôi sẽ cho anh ấy uống thuốc, rồi dọn dẹp. Cậu bé ăn cháo và uống thuốc, rồi ngủ cho đến ngày hôm sau. Đêm đó tôi mất ngủ, thỉnh thoảng lại đưa tay sờ trán, may mà bé không còn sốt nữa.

          Sáng hôm sau, cậu bé vẫn ổn. Chàng trai lại cười vui vẻ. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc khi thấy con mình khỏe mạnh. Khi bố mẹ tôi trở lại vào buổi chiều, tôi đã nói với họ tất cả mọi thứ. Bố mẹ ôm tôi vào lòng, xoa đầu tôi khen:

          —— Cô bé ngoan đã thực sự trưởng thành. rất tốt!

          Lời khen ngợi của bố mẹ khiến tôi rất hạnh phúc.

          Việc thiện đôi khi chỉ là việc nhỏ, không cần phải làm việc lớn. Quan trọng là tình cảm và sự chân thành từ mọi người. Vậy điều tốt của bạn là gì? Hãy chia sẻ với mọi người những công việc tuyệt vời mà bạn làm.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 13

          Tôi còn nhớ hôm ấy là một buổi sáng mùa đông, trời đã bớt sương, nắng đã ló dạng nhưng trong gió vẫn còn hơi se lạnh. Chúng tôi có một lớp giáo dục thể chất ngoài trời, và mọi người co ro trong cái lạnh, đút tay vào túi và không muốn rời đi. Ngay khi chúng tôi đang khởi động và chờ giáo viên bắt đầu vào lớp, một bà già đột ngột đi tới.

          Người già gầy đi trong gió lạnh. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi không nhìn rõ màu sắc, có thể trước đây là màu đỏ, nhưng mặc lâu ngày đã chuyển sang màu nâu bạc, tay áo vì mặc quá nhiều mà sờn rách, người ta không dám. cách tiếp cận. Tay anh run lên vì lạnh, khuôn mặt nghiêm nghị, mắt anh mờ đi, miệng anh gần như tím tái và anh vẫn còn run. Anh tiến lại chỗ chúng tôi tụ tập, trên tay cầm chiếc giỏ đựng: kẹo cao su, vài gói tăm bông, vài gói tăm và bật lửa… Hình ảnh này chúng tôi quen lắm, vì chúng tôi về quê. từ trường hàng ngày, đến cổng trường, chúng tôi được bao quanh bởi những người như bạn, mời bạn mua. Khi bạn bè của anh ấy nhìn thấy anh ấy đến, tất cả họ đều đứng sang một bên, và anh ấy yêu cầu mọi người vẫy tay. Anh ấy thất vọng, và đi hết người bạn này đến người bạn khác với hy vọng có một tấm lòng tốt sẽ mua chuộc anh ấy. Nhưng hầu như cả lớp đã ra về mà vẫn không có bàn tay nào chìa ra giúp cậu. Có bạn còn nói “cô ấy ở bẩn quá”, “sao cô lại cho cô ấy vào”…

          Rồi cô ấy từ từ tiến về phía tôi. Tôi cũng quyết định như những người bạn khác, chỉ lạnh lùng xua tay, và bà lão bỏ đi. Nhưng khi anh ấy đến gần, anh ấy nhìn tôi rất nghiêm túc, như thể đang cầu xin anh ấy giúp đỡ, và tôi thậm chí không có can đảm để giơ cánh tay lên. Tôi nhìn lại anh và lục hết túi này đến túi khác nhưng tôi không có một xu nào để mua cho anh. Lúc đó tôi thực sự cảm thấy mình bất lực biết bao, anh ôm lấy tôi và muốn giúp anh nhất nhưng tôi không thể làm gì được. Tôi chợt nhớ đến bữa sáng và chiếc bánh bao mẹ mua cho, chưa kịp ăn thì tôi đã đến lớp. Tôi quyết định nhận lấy chiếc bánh bao, cung kính đưa cho anh ấy rồi nói:

          – Ông ơi, cháu không có tiền mua cho ông, chỉ có cái bánh này thôi, ông ăn đi. Lần tới ông tới, cháu nhất định sẽ mua cho ông.

          Tôi đưa cho cô ấy chiếc bánh và đôi mắt cô ấy sáng ngời đầy yêu thương. Ông nội cầm lấy chiếc bánh, bàn tay lạnh ngắt của ông làm tôi giật mình. Cuộc sống của cụ phải vất vả lắm nên đến tuổi này cụ vẫn phải bươn chải để bán được hàng. Ông nội cầm lấy chiếc bánh cảm ơn tôi, giọng nghẹn ngào, khóe mắt ươn ướt. Nghĩ ra điều gì, anh vội lấy trong giỏ ra một bịch kẹo đưa cho người em, nói là quà để đền ơn đáp nghĩa. Tôi nhất quyết không nhận và trả lại cho anh.

          Với chiếc kẹo và chiếc bánh trên tay, anh quay người rời đi, bước chân anh nhanh dần, học sinh đều quay trở lại lớp học. Tôi vẫn muốn đi theo anh ấy, anh ấy dừng lại ở một góc, và ở góc đó, một cậu bé hay cô bé chạy ra và ôm lấy anh ấy. Có lẽ anh ấy hạnh phúc vì ông đã mang cho anh ấy một chiếc bánh. Một chiếc bánh nhỏ có thể khiến anh ấy rất hạnh phúc. Và tôi nhiều khi không biết trân trọng, mà vứt đi những thức ăn mẹ nấu mua cho tôi. Tôi là một cô gái hư và từ đó tôi không bao giờ dám vứt bỏ thức ăn.

          Những điều tốt đẹp của tôi tuy nhỏ nhưng tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Chỉ có một chiếc bánh nhưng với tấm lòng chân thành, tôi đã mang đến niềm vui cho các cụ già và em bé, không những thế tôi còn học được một bài học quý giá: hãy luôn trân trọng những gì mình đang có và giúp đỡ người khác nhiều nhất có thể.

          Kể về một việc tốt mà bạn đã làm – mẫu 14

          Trong đời ai cũng từng làm nhiều điều tốt. Tôi cũng thế. Tôi luôn cảm thấy rất tươi sáng và hạnh phúc sau khi hoàn thành công việc đó.

          Tôi vẫn nhớ đó là một chiều chủ nhật. Lúc đó tôi và mấy đứa trong xóm rủ nhau đi đá bóng. Chúng tôi vui vẻ nói về trận đấu sắp tới khi chúng tôi đi bộ. Toàn đội hy vọng sẽ đánh bại đội Dongcun – đội rất mạnh trong làng.

          Khi tôi đi bộ đến sân bóng, tôi chợt thấy một bà lão đang vác một cái túi nặng qua đường. Bất ngờ, một nhóm thanh niên khoảng 4, 5 người đi ngang qua, lao thẳng vào người bà cụ và giật rơi cả túi xách. Chiếc túi rơi xuống đất, những quả cam trong túi lăn đi. Chắc bà cụ vừa đi chợ về. Thấy vậy, các chàng trai vẫn không quay lại xin lỗi, cũng không giúp bà cụ thu dọn đồ đạc. Họ chỉ nhìn lại và mỉm cười, rồi bước đi thật nhanh.

          Có rất nhiều người trên đường phố vào thời điểm đó. Không ai trên đường dừng lại để giúp đỡ bà lão. Thấy vậy, tôi và các bạn vội vàng băng qua đường. Chạy lại giúp bà nhặt những quả cam còn rơi trả lại cho bà lão. Cô ấy nhìn chúng tôi và mỉm cười:

          – Xin cảm ơn! Bạn là những chàng trai tốt như vậy.

          Tôi vội hỏi bà cụ:

          – Bà ơi bà đi đâu để cháu đưa bà đến đó.

          Cô ấy đáp ngay:

          -Nhà cô ấy ở cuối đường, cạnh sân bóng.

          Chúng tôi đồng thanh trả lời:

          -Vậy à? Hãy để chúng tôi đưa bạn qua đường!

          Sau đó, một nhóm người cẩn thận dìu bà lão qua đường. Trên đường đi, bà lão hỏi chúng tôi sẽ đi đâu. Em thay mặt cả nhóm báo cáo với cô về cuộc thi sắp tới. Cô ấy nói những đứa trẻ tốt bụng như chúng ta nhất định sẽ thắng. Điều này dường như củng cố đội ngũ.

          Sau khi đưa cô ấy về nhà, chúng tôi tạm biệt cô ấy và tiếp tục đến sân bóng. May mắn thay, vẫn còn thời gian để chuẩn bị trước trận đấu. Có vẻ như nhờ làm việc chăm chỉ ngày hôm đó, đội đã giành chiến thắng với tỷ số 2-1.

          Đúng là khi bạn làm điều tốt, bạn cảm thấy hạnh phúc. Tôi luôn tự hứa với mình sẽ cố gắng làm nhiều điều tốt đẹp hơn nữa.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 15

          Hàng năm sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, trường tôi sẽ phát động chương trình “Giúp đỡ trẻ em khó khăn”. Tôi luôn cảm thấy đây là một việc làm nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.

          Mọi học sinh trong trường của chúng ta đều có thể đóng góp theo hai cách. Một là tận dụng những vật dụng cụ thể như quần áo cũ, cặp sách cũ, đồ dùng học tập… Hai là rút một số tiền nhỏ từ tiền lì xì của mọi người. Năm nào trường cũng nhận được những bài dự thi nhiệt tình của các em học sinh.

          Cá nhân tôi thích hỗ trợ các đối tượng cụ thể. Vì thế, tôi đã chuẩn bị rất nhiều “món quà” tuy nhỏ nhưng chất chứa tấm lòng. Em dành một số tiền nhỏ để mua đồ dùng học tập như bút chì, thước kẻ, tẩy… Ngoài ra, em còn thu gom một số quần áo mới chưa mặc, giặt sạch sẽ, gấp gọn gàng. Tất cả những món quà này đã được các em gói ghém cẩn thận trong một chiếc túi và trao lại cho các thầy cô giáo tại trường. Hy vọng những món quà này có thể giúp đỡ được phần nào các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Tất nhiên, nhờ những món quà nhỏ này, những đứa trẻ như tôi, có thể tiếp tục học và đạt được ước mơ của mình. Tương lai các em sẽ trở thành những người có ích cho xã hội.

          Bố mẹ tôi rất tự hào về con gái khi thấy tôi vất vả tự tay chuẩn bị những món quà này. Người ta nói rằng cô ấy thực sự là một cô gái tốt bụng. Cha mẹ tôi cũng hy vọng rằng tôi sẽ luôn giữ được tấm lòng lương thiện như vậy trong tương lai.

          Mặc dù, công việc là nhỏ. Nhưng tôi tin rằng đó là một điều tốt. Những điều nhỏ bé có thể tạo ra những điều lớn lao. Tôi sẽ cố gắng làm nhiều điều có ích hơn trong cuộc sống của mình.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 16

          Đối với mọi người, khi làm được điều tốt sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Tôi cũng thế. Việc làm tuy nhỏ nhưng tôi tin chắc rằng mình đang góp phần xây dựng một cuộc sống tốt đẹp hơn.

          Thứ Bảy tuần trước, nhân dịp chào mừng ngày Quốc khánh 2/9, làng tôi tổ chức tổng vệ sinh. Dưới sự hướng dẫn của phó thôn và Đoàn thanh niên, từng hộ tự dọn dẹp vệ sinh nhà cửa và đường làng ngõ xóm xung quanh nhà. Bố mẹ tôi đều bận công việc nên không thể ở nhà. Tôi và chị tình nguyện thay mặt gia đình dọn dẹp.

          Từ sáng sớm, tôi và chị bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, vườn tược. Sau đó, tôi và em gái dọn dẹp đường phố xung quanh nhà. Tất cả giấy vụn được chúng tôi thu gom cho vào một túi ni lông lớn và vận chuyển đến khu vực rác công cộng trong thôn, sau đó vận chuyển đến nơi xử lý rác. Sau một buổi sáng, nhà cửa, đường làng sạch bóng. Tôi và chị tiếp tục theo đoàn viên công đoàn đi nhặt cỏ, tưới nước cho những gốc cây bên đường làng. Dường như dưới bàn tay chăm sóc của mọi người, những chậu hoa đã trở nên sạch sẽ hơn, cây cối cũng tươi tốt hơn.

          Sau một ngày lao động vất vả, cả làng đã khoác lên mình bộ áo mới. Điều này làm tôi rất vui, vì tôi đã góp phần bảo vệ môi trường ở quê hương tôi.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 17

          Những ngày qua, thiên tai, bão lũ liên tiếp xảy ra khiến người dân miền Trung gặp muôn vàn khó khăn trong cuộc sống. Nhằm mục đích này, trường ta đã hưởng ứng tinh thần cả nước hướng về miền Trung và tổ chức các hoạt động đoàn kết với miền Trung.

          Xem Thêm: Truyền thuyết Thánh Gióng

          Dưới ánh đèn sân khấu của đàn anh, anh ấy biết cách giữ vững con đường. Mỗi học sinh có thể tham gia vào việc cống hiến trong lớp theo hai cách. Một là hỗ trợ bằng tiền mặt và hai là hỗ trợ tử tế. Cách thứ nhất, chúng ta có thể quyên góp theo từng gia đình, từng bạn. Cách thứ hai, chúng ta có thể quyên góp quần áo, sách vở, giày dép… cho học sinh. Tất cả các khoản tiền và vật tư chúng tôi hỗ trợ sẽ được chuyển trực tiếp đến những người có nhu cầu.

          Tôi thấy đây là một việc làm rất có ý nghĩa. Vì vậy, tối hôm đó về đến nhà, tôi xin mẹ ít tiền để nuôi em. Sau đó, tôi còn xin mẹ mang cho những bộ quần áo mới mà tôi không mặc nữa, hoặc những cuốn sách cũ mà tôi không còn đọc nữa… Nghe xong, mẹ cảm thấy tôi biết chia sẻ và giúp đỡ những người khó khăn, và cô ấy rất hạnh phúc.

          Tuy đóng góp của em nhỏ nhưng mong có thể giúp ích được cho bà con miền trung đặc biệt là các bạn sinh viên như chúng em.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 18

          Hôm ấy, cô trả vở toán cho cả lớp. Đây là một bộ môn yêu thích của linh. Nhưng không hiểu sao nhìn mặt Ling rất lo lắng, hơn nữa tôi còn thấy Ling cứ quay đi quay lại.

          Ngay sau khi cô ấy trả lại cuốn sách cho bạn mình thì đã đến giờ ra chơi. Tôi ngay lập tức vui lên. Tinh thần nó:

          – Hôm nay bố mẹ đi làm sớm nên em không kịp xin mẹ 9.000 đồng để mua bút chì viết vở toán.

          Nói đến đây, tôi chợt nhớ ra và hét lên:

          -à! đúng rồi! Bạn có hai cái bút hoa, bạn có thể cho tôi mượn một cái được không?

          Tôi đứng suy nghĩ một lúc rồi tự hỏi: Mình có nên cho Linh mượn cây viết không? Tôi có chút bối rối. Tiếng trống vang lên. Tôi trở về chỗ của mình. Cuối cùng tôi đã quyết định và gọi:

          – Lâm! Tôi cho bạn mượn cây bút này.

          Cái bút đó là quà sinh nhật của mẹ tôi. Màu mực của bút máy rất đẹp. Linh nhận lấy, vẻ thích thú lắm. Mỗi khi bạn viết xong một vài từ, khi bạn nhìn lên, bạn sẽ cảm thấy rằng nét mực đang nhạt dần theo những con chữ, và những con số ngay ngắn và ngay ngắn trên trang giấy của bạn. Hết tiết toán, Linh đưa bút cho tôi và nói:

          -Cảm ơn bạn đã cho tôi mượn bút của bạn!

          Hôm sau cô trả sách toán, tôi và Linh đều được 10 điểm. Vui mừng vì đã làm cho bạn một ưu tiên.

          Khi tôi về nhà, tôi nói với mẹ tôi. Mẹ nói: Khi con gặp khó khăn, hãy cố gắng giúp đỡ con nhiều nhất có thể! Tôi cảm thấy như mẹ tôi đã nói, tôi sẽ không bao giờ quên câu chuyện xảy ra ngày hôm đó.

          Kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Mẫu 19

          Tôi chưa bao giờ làm được điều gì vĩ đại, hay ít nhất là khiến người khác vui, ngoại trừ một lần hồi học lớp hai. Lần đó tôi nhặt một giọt nước và trả lại cho người chết. .

          Chiều hôm đó tôi trực nên phải ở lại lớp một lát để đổ rác. Tôi đang đi bộ trong khuôn viên trường thì tôi giẫm phải một thứ gì đó cứng. Tôi cúi xuống nhặt lên thì thấy: Ôi! Hóa ra đó là một cuốn tiểu thuyết khổ 18x7cm của Nhà sách Trí thức, cuốn đầu tay của giáo sư Powel của A.R Belger. Cuốn sách được bọc nilong bên trong nên có thể người quá cố mới mua về chưa đọc. Tôi cũng chưa đọc nó, tôi chỉ biết một vài điều từ bố mẹ tôi. Trông giống như một cuốn tiểu thuyết hay. Tôi mở bìa sau của cuốn sách và thấy một đoạn ngắn tóm tắt nội dung của cuốn sách. Nó khiến tôi chắc chắn hơn về suy nghĩ của mình. Ý tưởng về cuốn sách này nảy ra trong đầu tôi. Vì vậy, tôi nhìn xung quanh để xem có ai ở đó không. Trời ơi! và bảo vệ. Tôi đợi bác bảo vệ nhìn đi chỗ khác, vội cất sách vào cặp rồi chạy ra khỏi cổng trường. Trên đường đi, tôi không thể ngừng suy nghĩ về những chi tiết hấp dẫn và thú vị của cuốn sách này. Ồ! Nó là thú vị! Nhưng đầu tôi không chỉ nghĩ một chuyện, nó lại nghĩ sang chuyện khác. Chuyện về những người đã mất. Vì có óc tò mò nên không biết phân xử thế nào, đọc để giữ cho mình hay trả lại cho người bị mất! Hai lựa chọn đã được chiến đấu và tâm trí của tôi là một mớ hỗn độn. Vừa lúc đó, tôi trở về nhà. Tôi chào bố mẹ và nằm xuống giường trong phòng. Tôi không ngừng suy nghĩ. Nhưng có! Mẹ là người có kinh nghiệm sống, lẽ ra con phải hỏi mẹ! Nghĩ xong, tôi chạy lên tầng một, đưa cuốn sách cho mẹ và kể cho mẹ nghe đầu đuôi câu chuyện. Nghe xong, mẹ tôi cười bảo:

          – Bây giờ, hãy để bản thân lạc lối. Tôi chắc rằng bạn sẽ rất buồn và lo lắng vì bị bố mẹ mắng khi làm mất một cuốn sách khá đắt: hai mươi lăm nghìn đồng! Hãy quan sát, suy nghĩ và quyết định cho chính mình.

          Thật vậy, nếu tôi là một người đã chết, tôi sẽ cảm thấy như mẹ tôi nói. Nhưng nếu bạn biết, niềm tin của bạn vào tôi sẽ là vô giá trị! Tôi quyết định trả lại nó. Sáng hôm sau tôi mang sổ đến Giám thị. Vừa lúc đó, một cô bé lớp năm hớt hải chạy tới. Khi cô tổng phụ trách đưa cuốn sách và giới thiệu tôi với cô ấy, cô ấy đã cảm ơn tôi rất nhiều.

          Khi tôi đến lớp, bạn bè của tôi vây quanh tôi và khen ngợi tôi. Tôi đã thực sự hạnh phúc sau đó. Bây giờ tôi biết giá trị của những việc làm tốt. Nó vô hình, nhưng nó có thể mang lại niềm vui cho mọi người.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Mẫu 20

          “Đời cần một tấm lòng…”- Đây là những lời trong bài hát “Để gió cuốn đi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Lời bài hát khuyên mọi người nên học sự tử tế.

          Trong cuộc sống, chắc chắn chúng ta làm được điều tốt. Tôi cũng thế. Tôi vẫn nhớ hôm đó, lớp tôi có một bài kiểm tra môn văn. Cả lớp đang ôn bài thì một giọng nói quen thuộc vang lên:

          – Anh bạn, bạn có bút dự phòng không?

          Hóa ra là bình yên. Tôi nhìn bạn và gật đầu. Tôi mở hộp bút của mình và đưa cho bạn những chiếc bút còn lại.

          – Tôi cho bạn mượn bút của tôi!

          Em nhìn anh cười:

          -Bạn có bút khác không?

          Tôi nói cho bạn biết:

          -Đừng lo, tôi vẫn còn bút.

          Vừa nói, tôi vừa đưa chiếc bút bi cho cái lọ. Lúc này Bình cầm cây viết nói với tôi:

          -Xin chân thành cảm ơn.

          Sau khi kiểm tra vào ngày hôm đó, chiếc bình đã được trả lại cho tôi. Nhưng tôi đã bảo bạn chỉ cần cầm bút và viết. Sau buổi học hôm đó, Bình đến nói chuyện với tôi. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều. Tôi nhận ra hai người có rất nhiều điểm chung. Kể từ đó, tôi và Bình trở thành những người bạn rất tốt. Cả hai đã giúp đỡ nhau rất nhiều trong học tập.

          Việc làm tuy nhỏ nhưng tôi thấy rất vui. Nhờ công việc này, tôi cũng có thêm một người bạn. Đó là điều tuyệt vời nhất đối với tôi.

          Kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Mẫu 21

          “Đời cần một tấm lòng…” – đó là lời bài hát “Để gió cuốn đi” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Lời bài hát gửi gắm bài học về lòng nhân ái trong cuộc sống.

          Mọi người đã làm một việc tốt. Mới đây, người dân miền Trung lại phải hứng chịu trận lũ lụt kinh hoàng. Nhà cửa, đồ đạc của họ… bị hư hại nặng nề. Để đạt được mục tiêu này, trường chúng tôi đã phát động chương trình “Vì miền Trung du thân yêu”. Tất cả giáo viên và học sinh đều nhiệt tình hưởng ứng. Chúng ta có thể quyên góp sách vở, quần áo, đồ dùng học tập hoặc một số tiền nhỏ. Thống kê lớp, sắp xếp lại trường.

          Sau khi nghe giám thị thông báo, tất cả học sinh trong lớp đều rất phấn khởi. Tôi cũng thế. Khi về đến nhà, tôi về nói với bố mẹ và nhờ họ quyên góp một số sách vở và quần áo mà tôi không dùng nữa. Không nghĩ ngợi gì cả, bố mẹ tôi đã đồng ý. Tôi chọn những bộ quần áo không còn mặc vừa nhưng vẫn còn mới, gấp cẩn thận và cho vào một chiếc túi gọn gàng. Nói xong, tôi bước đến tủ sách, lấy những cuốn sách của những năm trước ra, cho vào hộp và gửi đi. Mẹ tôi cũng giúp tôi gấp quần áo, và bố tôi cho tôi 100.000 đồng để hỗ trợ.

          Mãi đến chín giờ rưỡi tối, mọi công việc mới xong xuôi. Sáng hôm sau, tôi mang tất cả những gì đã mang vào. Điều tương tự cũng xảy ra với tất cả các thành viên khác trong lớp. Giáo viên phân công người theo dõi và phó người theo dõi kiểm tra và liệt kê các đồ dùng đã thu. Sau một tuần hỗ trợ, chuyến xe Ơn giời của trường đã lên đường, mang những phần quà đến với đồng bào miền Trung, đặc biệt là các em học sinh.

          Khi tôi làm được điều gì đó tốt, tôi cảm thấy rất hạnh phúc. Không những thế, em còn tự hứa với bản thân sẽ cố gắng làm nhiều việc thiện hơn nữa, trở thành người có ích cho xã hội.

          Hãy kể cho tôi nghe về một việc tốt mà bạn đã làm – Mẫu 22

          Trong bài thơ “Một khúc ca”, tác giả viết:

          “Chẳng lẽ cho mình vay không trả, cho không nhận?”

          Những câu thánh thư này khiến tôi nghĩ về vẻ đẹp của việc làm điều tốt trong cuộc sống của tôi ngày nay.

          Tôi cũng đã làm được nhiều điều tốt trong đời. Công việc nào cũng mang đến cho tôi niềm vui. Nhưng công việc mà tôi thấy bổ ích nhất là công việc tôi đã làm vào thứ bảy tuần trước.

          Ngày 2/9, nhân kỷ niệm 70 năm Quốc khánh, làng mình tổ chức tổng vệ sinh. Mỗi gia đình cử hai thành viên tham gia. Bố mẹ tôi phải đi làm. Vì vậy, tôi và chị gái đã tình nguyện thay mặt gia đình dọn dẹp đường phố. Bảy giờ sáng, mọi người trong làng đã có mặt tại khu vực trung tâm văn hóa. Trưởng thôn phát biểu và bắt đầu lễ dọn dẹp. Sau đó, các tình nguyện viên nhí có nhiệm vụ phân phát đồ dùng vệ sinh cho mọi người. Chổi, túi đựng rác, xô, găng tay… đã sẵn sàng.

          Sau đó, mọi người di chuyển đến khu vực vệ sinh được chỉ định. Ai cũng có việc và không khí rất náo nhiệt. Tôi và một số em được phân công quét dọn xung quanh đường làng ngõ xóm. Tất cả giấy vụn được chúng tôi thu gom cho vào một túi ni-lông lớn và vận chuyển đến khu vực rác công cộng trong thôn để xử lý. Dọn vệ sinh đường làng xong, tôi và chị tiếp tục đi nhặt cỏ, tưới hoa dọc đường làng cùng với các đoàn viên công đoàn. Sau một ngày làm việc, làng tôi sạch sẽ và mọi người vui vẻ ra về.

          Không khí buổi làm việc diễn ra sôi nổi. Tuy vất vả nhưng ai tham gia cũng rất vui vì đã góp phần làm đẹp xóm làng. Chị em tôi vui vẻ ra về. Khi về đến nhà, chúng tôi nói với bố mẹ về công việc của mình. Mẹ của chúng cũng thưởng cho chúng một bữa ăn thịnh soạn.

          Mọi hành động tốt là từ bỏ những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Vì vậy, hãy làm việc chăm chỉ và hạnh phúc và vui vẻ mãi mãi.

          Kể về một việc tốt mà bạn đã làm – mẫu 23

          Mark Twain – nhà văn Mỹ từng khẳng định: “Lòng tốt là ngôn ngữ mà người điếc có thể nghe và người mù có thể thấy”. Câu nói này khiến mọi người liên tưởng đến lòng tốt trong cuộc sống.

          Chắc chắn mọi người đã làm điều gì đó tốt. Tôi cũng thế. Tôi nhớ những gì đã xảy ra trong kỳ thi tuần trước. Bài học đầu tiên trong lớp của tôi là văn học. Hôm nay, cả lớp sẽ có một bài kiểm tra. Vẫn còn năm phút nữa cho đến khi lớp học bắt đầu.

          Tôi đang ôn bài thì thấy cậu bạn vui tính của mình đang loay hoay tìm thứ gì đó trên chiếc bàn phía trên. Mặc dù chúng tôi là bạn cùng lớp nhưng mối quan hệ của chúng tôi không thân thiết lắm. Học giỏi, chăm chỉ nhưng ít nói, khó gần. Ở lớp, bạn ít bạn và chỉ chơi với bạn cùng bàn là Lan. Nhưng hôm nay Lan bị ốm nên không đi học. Vì vậy, tôi hỏi hanh, có thể tôi có thể giúp bạn.

          – Hạnh phúc, bạn đang tìm kiếm điều gì?

          Hạnh phúc nhìn tôi bằng đôi mắt buồn:

          – Bút của tôi hết mực, nhưng tôi quên mua cái mới.

          Tôi vui vẻ nói với Hạnh:

          – Bạn nghĩ sao, tôi sẽ cho bạn mượn cây bút của tôi. Tôi có sẵn cây bút dự phòng này.

          Nghe đến đây, gương mặt chị rạng rỡ hẳn lên:

          -Thật sao? Vậy bạn có thể cho tôi mượn cây viết được không? Cảm ơn rât nhiều!

          Tôi mỉm cười đưa cây bút cho hạnh phúc nói với bạn:

          – Không có gì!

          Vui vẻ nhận lấy, vẻ mặt vô cùng hưng phấn. Kiểm tra trong thời gian là rất trơn tru. Kết thúc khóa học, thật tuyệt khi cảm ơn tôi một lần nữa:

          -Cảm ơn bạn đã cho tôi mượn bút của bạn!

          Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Càng nói chuyện với Hạnh, tôi càng nhận ra hai người có nhiều sở thích giống nhau. Sau lần đó, tôi và Hạnh thân nhau hơn và dần trở thành bạn tốt của nhau.

          Mỗi điều tốt đẹp chúng ta cho đi, chúng ta sẽ nhận lại điều tốt đẹp. Tôi sẽ cố gắng làm nhiều điều tốt đẹp hơn nữa để cuộc sống của tôi vui vẻ và hạnh phúc hơn.

          Hãy kể về một việc tốt mà bạn đã làm – Ví dụ 24

          Một điều tốt, chúng ta sẽ nhận lại được nhiều điều quý giá. Trong đời ai cũng phải một lần làm điều thiện. Tôi cũng thế.

          Hàng năm sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán, trường em đều tổ chức quyên góp ủng hộ học sinh khó khăn. Chúng tôi có thể cung cấp các mặt hàng cụ thể như quần áo, sách… hoặc một số tiền nhỏ cho đêm giao thừa.

          Cá nhân tôi cho rằng sự hỗ trợ của các đối tượng cụ thể sẽ có ý nghĩa hơn. Thế là em rút một số tiền từ tiền lì xì Tết mua đồ dùng học tập như bút chì, thước kẻ, hộp văn phòng phẩm… Ngoài ra, em cũng xin ý kiến ​​mẹ và mang thêm ít quần áo mới nhưng không được. có bất kỳ quần áo để hỗ trợ họ. Mẹ tôi đồng ý và giúp tôi giặt quần áo, gấp lại và cho vào túi.

          Hy vọng những phần quà này có thể giúp ích được phần nào cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Tôi tin những món quà nhỏ này sẽ giúp được nhiều em học sinh có hoàn cảnh khó khăn.

          Sáng hôm sau, mẹ đưa tôi đến trường. Hai mẹ con trò chuyện vui vẻ về những đồ dùng mẹ mang theo. Mẹ tôi khen tôi là một cô gái rất tốt bụng. Mẹ tôi cũng nói rằng bố mẹ tôi hy vọng rằng tôi sẽ luôn giữ được tấm lòng lương thiện như vậy trong tương lai.

          Tôi cảm thấy công việc của mình có ý nghĩa. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng làm được nhiều điều có ích hơn nữa trong đời.

          Kể về một việc tốt em đã làm – Ví dụ 25

          Mọi hành động tử tế đều giúp lan tỏa những điều tích cực của xã hội vào cuộc sống của bạn. Mọi người đều đã làm những điều tốt đẹp trong cuộc sống của họ. Tôi cũng thế.

          Hôm đó là một bài kiểm tra ngữ pháp. Trước khi giáo viên đến lớp, mọi người trong lớp đã dành thời gian để xem lại văn bản. Khi tiếng trống vào lớp vang lên, khoảng năm phút sau, cô giáo Thủy, giáo viên dạy tiếng Trung của tôi, bước vào và viết lên bảng. Chính xác là một trong bốn chủ đề mà cô ấy yêu cầu chúng tôi xem xét. Cô nói với cả lớp.

          – Bạn đã sẵn sàng chưa? Hãy bắt đầu đếm thời gian. Thời gian thi là 90 phút.

          Giáo viên yêu cầu chúng tôi cất sách và tài liệu đi và bắt đầu làm bài tập về nhà. Tôi chuẩn bị làm bài kiểm tra thì thấy bạn đeo cà vạt – bạn của bạn đang cố tìm thứ gì đó. Tôi sẽ hỏi bạn ngay:

          – Chà, bạn đang tìm gì vậy?

          Hài hòa xoay người, vẻ mặt lo lắng:

          – Tôi đang tìm một cây bút bi. Bút của tôi hết mực, nhưng tôi không thể tìm được bút dự phòng.

          – Tôi có cây bút này, bạn có thể sử dụng của tôi.

          – Ồ, chúc may mắn. Bạn có thể cho tôi mượn nó được không? Cảm ơn rât nhiều!

          – Không có gì! Làm bài tập về nhà đi!

          Tôi cười và bắt đầu viết bài báo của mình. Lớp học trở nên rất yên tĩnh. Hầu hết các bạn đều nghiêm túc làm bài. Dù là đề cho giáo viên kiểm tra nhưng một số học sinh vẫn loay hoay. Riêng tôi, tôi có thể bắt đầu viết bài rất nhanh vì đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Hai phần ba thời gian trôi qua, không khí trong lớp yên tĩnh đến lạ thường. Tất cả các bạn đều tập trung vào việc viết lách. Cô giáo ngồi trên bục giảng, vẫn chăm chú quan sát cả lớp. Không có âm thanh lạ. Khi tiếng trống tạm dừng vang lên, giáo viên yêu cầu giám thị thu bài làm của học sinh.

          ra khỏi lớp xong, trả bút cho tao:

          – Phương, anh đưa em cái bút này. Cảm ơn!

          – Không có gì. Nhưng hãy cứ cầm bút. Các chủ đề sau vẫn cần viết bài.

          – Vâng, cảm ơn bạn.

          Tôi cười nói với Phương:

          – Vui lòng kiểm tra đồ dùng học tập trước khi tiết học tiếp theo.

          – Vâng, tôi biết. May mắn thay, bạn cho tôi mượn một cây bút ngày hôm nay. Nếu không thì tôi không biết phải làm gì.

          Sau buổi thi hôm ấy, tôi và Hoa cũng thân nhau hơn. Tôi rất vui vì điều đó.

          Mọi hành động tử tế đều giúp lan tỏa điều gì đó có ý nghĩa. Chúng ta hãy tích cực làm việc thiện, trao đi yêu thương và nhận lại yêu thương.

          Xem Thêm: Cách viết một đoạn văn ngắn & đoạn văn mẫu hay nhất 2022

          Xem thêm:  Avatar Anime Đôi Cute ❤️ Tải Ảnh Anime Cặp Đôi Đẹp Nhất

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *