Những câu chuyện ngắn ý nghĩa về Bác Hồ

Kể chuyện về bác hồ lớp 2

vndoc mời các bạn đón đọc truyện ngắn ý nghĩa về Bác Hồ, những tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ý nghĩa.

Bác Hồ——con người giản dị toát lên hồn dân tộc. Dù Người đã mãi mãi ra đi nhưng hình ảnh về vị lãnh tụ vĩ đại được nhân loại biết đến và kính trọng này sẽ mãi sống mãi trong lòng mỗi thế hệ người dân Việt Nam và bạn bè quốc tế. Truyện ngắn về Bác Hồ sẽ mang đến cho người đọc tấm gương đạo đức, sự quan tâm của vị cha già đối với nhân dân.

Bạn đang xem: Kể chuyện về bác hồ lớp 2

Áo ấm – bài học từ sự chăm sóc của Bác

Một đêm mùa đông năm 1951, gió bắc thổi về mang theo những hạt mưa lất phất, không khí trở nên se lạnh hơn. Thung lũng ban ty thu nhỏ yên bình, chỉ còn một căn nhà gỗ vẫn sáng rực. Ở đây tôi vẫn thức và vẫn làm việc muộn như bao đêm bình thường khác. Đột nhiên, cánh cửa của tòa nhà sàn mở ra, và một bóng đen xuất hiện. Anh đi xuống cầu thang và đi thẳng đến cái cây nơi tôi đứng canh gác.

– Anh trực ở đây à?

– Thưa ông, vâng!

– Anh không có áo mưa sao?

Lưỡng lự một lúc, nhưng mạnh dạn trả lời:

– Dạ thưa bác, cháu không có ạ!

Bạn nhìn tôi với ánh mắt thương hại từ đầu đến chân:

– Người gác đêm, mặc áo mưa, không ướt, không lạnh…

Sau đó, tôi lững thững bước vào nhà, lòng thầm nghĩ…

Một tuần sau, Qi Ge và một số người khác mang đến cho chúng tôi 12 chiếc váy cúp. Anh nói:

– Anh đã nói là phải cố kiếm cho em cái áo mưa. Hôm nay chúng tôi có những chiếc áo này và chúng tôi sẽ mang chúng đến cho bạn. Được sở hữu một trong những chiếc áo này đã là điều quý giá, nhưng với chúng tôi càng quý giá và hạnh phúc hơn khi được chính các bạn trực tiếp nâng niu, chăm sóc bằng tình yêu thương của người cha.

Sáng hôm sau, tôi mặc chiếc áo mới nhận và đến phòng bảo vệ nơi anh làm việc. Anh thấy tôi cười khen:

– Hôm nay tôi mua một cái áo mới.

– Vâng, thưa ngài, đây là những chiếc áo thi đấu mà anh Qi đã mang đến cho đội của chúng tôi, mỗi người một chiếc.

Nghe này, bạn rất vui. Xin thông báo thêm:

-Trời lạnh rồi, chú ý thân thể chăm chỉ làm việc.

Sau khi hoàn thành các hướng dẫn, anh ấy trở lại làm việc ở Diaojiaolou. Lòng tôi rạo rực. Bác chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng đã cũ nhưng đã cho chúng em áo ấm. Đáng lẽ chúng tôi phải quan tâm đến bạn nhiều hơn, nhưng bạn đã quá lo lắng cho chúng tôi.

Từ giờ trở đi, chúng tôi sẽ trân trọng nâng niu chiếc áo của bạn như nâng niu hơi ấm của bạn. Hơi ấm này cho chúng tôi sức mạnh để làm việc trên mỗi bước đường.

Bài học rút ra:

– Câu chuyện này mô tả cách anh ấy quan tâm đến những người xung quanh. Dù bận đủ thứ công việc, nhưng thấy các chiến sĩ gác chân ướt sũng, lạnh cóng nên ông giục bộ đội nhanh chóng tìm áo ấm cho anh em. Chỉ có một tấm áo nhưng nó sưởi ấm cơ thể, sưởi ấm trái tim của những người lính và cũng sưởi ấm trái tim của hàng triệu người Việt Nam.

– Như Thuận Nguyễn đã viết trong ca từ của bài hát này: “Bác Hồ là tình yêu ấm áp nhất. Trong lòng người và nhân loại. Cả đời lo cho hạnh phúc của dân. Người hy sinh cả cuộc đời cho dân tộc Việt Nam. .Trưởng lão Xuân Tây tặng lụa, Tết Trung thu Tây Tôn tặng quà, thương đám ngủ rừng đêm nay, thương bộ đội đứng gác ngoài biên ải, viết thư gửi muôn vàn yêu thương.”

Chuyện ngắn về Bác Hồ

Xem – Bài học về sự đoàn kết

Tết Trung thu năm 1954, tôi tham gia Hội nghị nghiên cứu cải cách ruộng đất ở Hà Bắc. Cuộc họp được biết, trung ương ra lệnh rút một số cán bộ để đi học và tiếp quản thủ đô. Mọi người đều háo hức để thử nó, đặc biệt là người dân Hà Nội. Bao năm xa quê, nhớ thủ đô, nay có dịp trở lại công tác, ai cũng có mong muốn được phụng dưỡng cấp trên. Những suy nghĩ đã chạy đua giữa các quan chức tham gia. Quản lý ít nhiều còn lúng túng. Lúc đó hắn vào diễn đàn đã là cuối thu, nhưng trời vẫn còn rất nóng, vai áo nâu của hắn ướt đẫm mồ hôi, hắn từ từ nhìn quanh hội trường, kể về tình hình gần đây của mình. Nói đến nhiệm vụ của toàn đảng lúc này, đồng chí bất ngờ lấy trong túi ra một chiếc đồng hồ Trung Quốc và lần lượt hỏi các đồng chí cán bộ có mặt về chức năng của từng bộ phận của đồng hồ. Mọi người đều trả lời tất cả các câu hỏi của bạn bằng một giọng nói. Chuyển đến câu hỏi:

-Bộ phận nào quan trọng trong một chiếc đồng hồ? Khi mọi người đang suy nghĩ, bạn hỏi:

– Đồng hồ có tháo được các bộ phận không?

– Tôi không thể.

Sau khi nghe câu trả lời của mọi người, anh nâng đồng hồ lên và kết luận:

– Thưa các chú, các bộ phận của đồng hồ như cơ quan nhà nước, như sứ mệnh của cách mạng. Nhiệm vụ cách mạng là quan trọng và phải hoàn thành. Thử nghĩ mà xem: một chiếc đồng hồ mà kim sắp lên số, thợ đòi ra ngoài làm mặt… Nếu tranh nhau một chỗ, liệu nó còn có thể là đồng hồ?

Chỉ trong vài phút, câu chuyện về chiếc đồng hồ của bạn đã được mọi người thấu hiểu và sự ích kỷ của bạn đã bị xua tan.

Một dịp cuối năm 1954, tôi cũng cũng canh ấy đến thăm một đơn vị pháo binh đóng ở Bãi Mai đang luyện tập chuẩn bị cho cuộc duyệt binh mừng chiến thắng Điện Biên Phủ. Sau khi thăm quân doanh và chỗ ở, ông trò chuyện với anh em rất lâu. Bác lấy trong túi ra chiếc đồng hồ Trung Quốc, nhìn mọi người đầy yêu thương, rồi chỉ từng kim, từng con số và hỏi anh em về chức năng của từng bộ phận. Mọi người đều trả lời đúng. Nhưng không ai hiểu tại sao bạn lại nói như vậy?

Anh vui vẻ kể tiếp: “Bao nhiêu năm rồi, kim đồng hồ vẫn chạy để báo giờ, các con số trên mặt đồng hồ luôn ở đúng vị trí, bên trong vẫn chạy ổn định. thuận theo sứ mệnh đó”, Nếu đảo vị trí từng bộ phận, liệu nó có còn là một chiếc đồng hồ!

Đọc tâm sự của anh, chúng tôi đều hiểu ý anh: Việc gì cách mạng giao cho, anh phải yên tâm làm. Và khi thị sát trường Đại học Nông Lâm Hà Nội ngày 24-5-1959, Người đã dùng hình ảnh Hoa Bưu để giáo dục, động viên các kỹ sư trẻ, khuyên sinh viên yên tâm cố gắng nghiên cứu, Người cũng lấy trong túi ra một chiếc Hoa Biao và hỏi mọi người về các chi tiết của đồng hồ, các bộ phận, từ kim giờ, kim phút, kim giây cho đến các bộ phận máy móc và các bánh xe bên trong. cái đồng hồ.

Sau đó, ông kết luận rằng mỗi bộ phận đều có chức năng hoạt động riêng, có thể người ngoài không nhìn thấy nhưng có nhiệm vụ làm kim đồng hồ tích tắc và hiển thị thời gian chính xác. Trong xã hội cũng vậy, khi ra trường không ai cao quý hơn ai, những người làm cùng nghề với mình, vì vậy chúng ta phải nỗ lực học tập, chăm chỉ học tập để trở thành một kỹ sư nông nghiệp. Công nghiệp tốt, phục vụ nền nông nghiệp nước nhà. .Cho đến hôm nay, câu chuyện về chiếc đồng hồ vẫn được chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Hà Nội, cựu sinh viên trường Đại học Nông Lâm Hà Nội Vũ-ph giảng dạy cho thế hệ kỹ sư này.

Huabiao cũng là một bảo vật vô giá để anh thể hiện tình cảm quốc tế của mình, đó là chiếc đồng hồ do tổ chức quốc tế “Red Rescue” tặng.

Bài học rút ra:

– Thể chế của chúng ta cũng vậy, giống như một chiếc đồng hồ, mỗi người, mỗi phòng, mỗi bộ phận là một bộ phận không thể tách rời. Có những nhiệm vụ riêng lẻ, lớn hơn hoặc nhỏ hơn, nhưng lại là những phần quan trọng của tập thể phức hợp, mỗi nhiệm vụ giống như một sợi dây ràng buộc, kết nối với nhau. Để có một mối liên kết thực sự bền chặt, mỗi chúng ta – một mắt xích – phải thực sự xích lại gần nhau, làm việc chăm chỉ, cố gắng nâng cao năng lực, hỗ trợ nhau hoàn thành sứ mệnh. Suy nghĩ quá nhiều, tính toán mất trách nhiệm hoặc né tránh những điều quan trọng có thể dẫn đến mất đoàn kết nội bộ và ảnh hưởng đến sứ mệnh chung của nhóm.

– Từ một chiếc đồng hồ, anh kêu gọi nhận thức của mọi người về những bài học quý giá. Đó là tài sản vô giá của tinh thần đoàn kết trong mỗi đơn vị, trong nước và quốc tế. Đoàn kết để ổn định, đổi mới và sáng tạo, và làm tất cả những điều đó với “đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết; thành công, thành công, đại thành công”.

Bài học cần kiệm của Bác Hồ

Trước đây, Thông tấn xã Việt Nam sẽ phát hành tin tức hàng ngày cho bạn. Bạn chê nó tốn giấy khi in một mặt. Sau đó, hãng tin đã in nó hai mặt với chữ Ronio, và những vết nhòe khiến nó khó nhìn hơn, nhưng bạn hiểu rồi. Năm 1969, khi ông già yếu, mắt kém, cơ quan báo chí đã gửi một tờ báo một mặt để ông đọc. Sau khi đọc xong, bạn giữ những thông tin cần thiết, và người gửi thông báo đến văn phòng chủ tịch sẽ cắt nó thành một phong bì tiết kiệm hoặc sử dụng nó như một lá thư. Ngày 10 tháng 5 năm 1969, ông viết lại toàn bộ đoạn mở đầu Di chúc lịch sử bằng mực xanh ở mặt sau của tài liệu tham khảo đặc biệt đề ngày 3 tháng 5 năm 1969. Sau giữa năm 1969, sức khỏe của Bác không được như trước nên Bộ Chính trị đề nghị khi bàn những vấn đề trọng đại của Đảng, của đất nước thì Bác chủ trì, còn những việc khác Bác sẽ bàn và báo cáo sau, và được đồng ý. .

Tháng 7, Bộ Chính trị Trung ương họp, ra nghị quyết về việc tổ chức 4 ngày lễ trọng đại: Ngày thành lập Đảng, Quốc khánh, Ngày sinh Lê-nin và Ngày sinh Bác. Sau khi Nhân dân nhật báo đăng nghị quyết này, ông đã đọc và đề nghị mọi người cho ý kiến: “Tôi chỉ đồng ý với 3/4 nghị quyết. Tôi không đồng ý lấy ngày 19 tháng 5 là ngày kỷ niệm quan trọng vào năm sau. Hiện nay, thanh thiếu niên sắp bước vào Năm học mới, Tiền giấy, mực in mừng sinh nhật Bác, các con nên dành để in sách giáo khoa, mua đồ dùng học tập cho các cháu, không nên lãng phí.”

Bài học rút ra:

-Những câu chuyện trên nhắc nhở chúng ta phải nhìn lại chính mình, sống giản dị, thật thà, tiết kiệm, nhắc nhở bản thân phải phấn đấu, tu dưỡng bản thân, rèn luyện đạo đức, chống lối sống tham ô, lãng phí. Tiết kiệm phát triển từ việc nhỏ đến việc lớn, không xa hoa, lãng phí, bừa bãi, phô trương, hình thức. Biết cân đối, chi tiêu có kế hoạch, tính toán và xem xét đầy đủ các yếu tố để giảm lãng phí trong quá trình sản xuất, vận hành nhưng vẫn đạt được mục tiêu, nhiệm vụ đã đề ra.

– Thực ra chúng em chỉ tắt quạt, tắt đèn, tắt vòi nước khi không sử dụng; sử dụng hiệu quả thời gian, một tờ giấy, một cây viết,… cũng là học từ tấm gương của anh, những việc đơn giản như thế này cũng giúp ích Bảo vệ tài sản công giúp người dân làm giàu. , nước mạnh, xã hội dân chủ công bằng, văn minh.

Câu chuyện nhỏ về bạn – thời gian là quý giá

Năm 1945, mở đầu bài phát biểu tại lễ tốt nghiệp Trường Cán bộ Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã thẳng thắn nói: “Trên giấy mời ghi là 8 giờ, còn bây giờ là lúc đó. Đã 8 giờ 10 phút mà nhiều người chưa đến. Tôi khuyên anh nên đi làm đúng giờ, vì thời gian là quý giá”. Trễ 15 phút, tất nhiên là có lý do: mưa to, lũ lụt, ngựa không qua được.

Bạn đã nói:

– Nếu bạn là tướng, bạn đến trễ 15 phút, bạn sẽ phối hợp quân như thế nào? Hôm nay tôi chủ quan không chuẩn bị đủ kế nên không chủ động tấn công.

Xem thêm:  Mẫu dàn ý nghị luận xã hội

Lần khác chú và đồng bào phải chờ cán bộ đi họp.

Bạn hỏi:

-Bạn đã trễ bao lâu rồi?

– Thưa anh, trễ 10 phút!

– Tính toán của bạn không chính xác, 10 phút của bạn phải được nhân với 500 người đang đợi ở đây.

Năm 1953, Người quyết định đến thăm các lớp giáo dục trí thức lúc bấy giờ đang bước vào cuộc đấu tranh tư tưởng gay gắt. Gần đến lúc lên đường, trời bắt đầu mưa nặng hạt. Các đồng chí làm việc bên cạnh đề nghị hoãn sang đợt khác. Thậm chí, có đồng chí còn đề nghị tụ tập gần nơi anh ở… nhưng anh không đồng ý:

– Đã hẹn thì phải đến, đến đúng giờ thì trời quang mây tạnh? Thà chỉ mình tôi và vài chú khác bị ướt còn hơn để cả lớp chờ đợi trong vô vọng!

Vì vậy, anh ấy lên đường đến thăm lớp cải huấn như đã định trong tiếng reo hò của các bạn cùng lớp… Các bác sĩ của chúng tôi trân trọng thời gian của chính họ cũng như họ trân trọng thời gian của những người khác. Chính vì vậy trong cuộc đời tôi sẽ không để ai phải chờ đợi mình. Sự tôn trọng thời gian của bạn thực sự là một tấm gương tốt để chúng tôi học hỏi.

Bài học rút ra:

– Thời gian của con người là có hạn. Người ta có thể xây lại nhà cửa, đường sá,… nhưng không thể nào lấy lại được một giây đã mất. Thời gian quý hơn vàng bạc. Vì vậy, tiết kiệm thời gian là cách tiết kiệm thông minh và văn minh nhất. Ai cũng tiết kiệm được thời gian của mình: làm việc phải có kế hoạch cụ thể, chi tiết; làm việc ngăn nắp; giáo viên soạn bài kỹ trước khi lên lớp, vào lớp đúng giờ, sử dụng thời gian trên lớp có hiệu quả; chuẩn bị nội dung trước các cuộc họp, cán bộ tiếp tân,… Trong này Tiết kiệm thời gian cho bạn và mọi người.

Nước nóng, nước lạnh – học làm người từ bác He

Những ngày đầu chống Pháp, một đồng chí trong trung đoàn thường la mắng bộ đội. Đồng chí này trước Cách mạng Tháng Tám đã làm công tác giao thông vận tải, bảo vệ người chú đi nước ngoài.

Khi nghe mọi người phản ánh về đồng chí này, một hôm tôi đã gọi cho Việt Bắc. Tôi nói với trạm tiếp dân rằng dù đồng chí này có đến sớm thì cũng không được vào đến trưa.

Giờ đang là giữa hè, nắng chói chang, lại là buổi trưa, các thành viên trong nhóm mồ hôi đầm đìa, nóng như thiêu như đốt. Khi bạn đến đó, bạn đã chờ sẵn. Trên bàn có hai cốc nước, một cốc nước sôi mới rót và đang bốc hơi, cốc còn lại là nước lạnh.

Chào hỏi xong, anh chỉ vào cốc nước nóng và nói:

– Uống đi.

Các đồng chí và sĩ quan kêu lên:

-Trời! Làm thế nào tôi có thể uống nước nóng như vậy.

Bạn cười:

– À, ra thế. Vậy bạn có thích uống nước lạnh không?

– Dạ vâng ạ.

Anh nghiêm mặt nói:

– Nước nóng chú tôi và tôi đều không uống được. Khi anh ấy nóng, cả tôi và lính của anh ấy đều không thể hấp thụ được. Nhẹ nhàng, êm đềm, ly nước lạnh dễ uống và dễ chấp nhận hơn.

Thấu hiểu lòng thầy, đồng chí nhận lỗi, hứa sửa chữa.

Bài học rút ra:

– Câu chuyện này đã mở ra mối quan tâm của ông đối với quản lý con người và dạy cho tất cả chúng ta một bài học tâm lý và ứng xử sâu sắc, khôn ngoan, sâu sắc. Chúng ta rất dễ mất kiểm soát khi tức giận, khi tức giận chúng ta có thể làm rất nhiều việc mà không nghĩ đến hậu quả, hoặc đưa ra những quyết định tồi tệ, nói những điều không nên nói… chỉ để thỏa mãn cơn giận. . Tệ hơn, vì nóng giận, bạn có thể vô tình làm tổn thương những người xung quanh. Để lại một hình ảnh xấu về bạn trong trí nhớ của họ. Vì vậy, trong mọi tình huống, hãy bình tĩnh và xử lý tình huống một cách khéo léo để có được kết quả tốt nhất có thể.

Dép Bác Hồ – Lối sống giản dị

Dép của bạn được “làm” vào năm 1947 từ lốp xe ô tô quân đội thực dân Pháp phục kích quân ta ở Việt Nam. Dép không dày lắm, quai trước to quai sau nhỏ, đi vừa chân.

Trên đường đi làm, tôi nói đùa với nhân viên:

– Đây là một câu chuyện cổ tích ngàn dặm đã qua… một đôi hài người, không có nơi nào để đi.

Khi gặp suối, mưa, nước bùn khó cởi dép. Đến thăm bà con nông dân, băng qua những cánh đồng đang cấy mạ, đến mùa gặt, ông xắn quần lội ruộng, tay xách dép, hoặc kẹp trên tay hoặc kẹp một đôi dép…

Mười một năm sau, vẫn đôi dép đó… Mấy lần cai ngục “năn nỉ” anh đổi dép, anh đều nói vẫn đi được.

Cho đến khi tôi đến thăm Ấn Độ, khi tôi lên máy bay và ngồi trong phòng riêng, mọi người trong đội an ninh đã bày trò giấu dép đi trong nhà và chuẩn bị sẵn một đôi giày mới…

Máy bay hạ cánh ở New Delhi và tôi đang tìm dép. Mọi người nói:

Xem Thêm: Truyện cổ tích: Cô bé bán diêm

– Có thể nó được cất trong khoang hành lý của máy bay… thưa ngài…

– Biết bỏ dép chưa? Tổ quốc chưa hoàn toàn độc lập, nhân dân còn khó khăn, anh đi giày cao su với một đôi tất mới bên trong, thế là đủ rồi, vẫn là lịch sự – anh nhẹ nhàng nói.

Thế là bộ đội phải trả lại đôi dép cho chú, vì chủ nhà sốt ruột nằm chờ dưới đất……

Trong thời gian tôi ở Ấn Độ, nhiều chính khách, nhà báo, nhiếp ảnh gia… rất quan tâm đến đôi dép của tôi. Họ cúi xuống mân mê quai dép, chụp ảnh cho nhau từ nhiều góc độ, ghi chép,… và làm tổ canh gác để canh giữ cặp “thần đồng”.

Năm 1960, chú tôi đến thăm một đơn vị của Hải quân nhân dân Việt Nam. Anh vẫn đi đôi dép “tiên tiến” ấy, đi bộ đội ăn ở, thăm trại chăn nuôi. Các chiến binh rồng rắn kéo nhau và ai cũng muốn chen chân lại gần bạn. Ông mỉm cười và nắm lấy tay một người lính và vỗ vai một người lính khác. Đột nhiên bạn dừng lại:

– Chà, bạn đã giẫm phải dép của tôi…

Nghe anh nói vậy, mọi người dừng lại, im lặng nhìn xuống đôi dép, rồi bắt đầu nhỏ giọng nghị luận:

– Thưa ông, tôi, tôi sửa…

– Thưa ông, tôi sửa được…

Nhìn thấy cảnh này, những người bảo vệ trong nhóm chỉ biết cười trừ, vì họ biết đôi dép của tôi phải đóng đinh bao nhiêu lần mới sửa được… Anh ta cười nói:

——Mày phải đi tới cây khác, có cái giá để đứng! Bác lê đôi dép nằm sấp lên gốc cây, chống một tay vào gốc cây rồi khom chân tháo dép:

– Đây rồi! Nếu là một cậu bé ngoan, bạn có thể sửa đôi dép của chú mình… Một chàng trai nhanh chóng cầm lấy chiếc dép và nhấc nó lên, nhưng lại sững sờ và xấu hổ. Anh chàng bên cạnh liếc nhìn, và bỏ chạy sau khi “vượt vòng vây”…

Bạn phải thúc giục:

– Oops, tôi không thể ngừng xem, hãy để tôi đi. Người lính vừa bỏ chạy đã trở lại, với một cái búa và một cái đinh:

– Em ơi, để anh sửa dép cho… mọi người cứ nghỉ ngơi đi. Một lúc sau, dép được sửa xong, chiến sĩ nào sửa dép không được thì phàn nàn:

– Vì đôi dép của bạn quá cũ. Thưa ngài, xin vui lòng thay giày..

.Ông nhìn những người lính và nói:

– Bạn nói đúng…nhưng chỉ một phần thôi…dép của mình cũ rồi, vừa tuột dây thôi. Chắc nó đã được tu luyện như thế này cho bạn, và nó vẫn còn “trường thọ”! Mua thêm một đôi dép cũng không đáng, nhưng khi không cần thiết thì cũng không đáng…phải tiết kiệm vì nước mình còn nghèo…

Bài học rút ra:

– Bài học của câu chuyện: Chúng ta học ở Bác Hồ lối sống giản dị, thanh đạm. Dù ở địa vị cao, nhưng người càng thanh khiết, trong sạch thì cuộc đời sẽ bớt xa hoa, phung phí. Cuộc đời của Bác là một tấm gương sáng về đức tính: cần kiệm, đảm đang, chí công vô tư, cuộc sống giản dị của Bác là tấm gương cho các thế hệ mai sau chúng ta học tập.

Ba Ba Lô – Khá

Trong thời gian sống ở Việt Nam, mỗi lần đi công tác tôi đều có hai người đồng đội tháp tùng. Vì sợ tôi mệt, hai đồng chí muốn giúp tôi xách ba lô nhưng tôi nói:

– Đi bộ đường rừng, leo núi không mệt, vác vật gì lên lưng ai thì người đó mau mệt hơn. Chia ra và mang mỗi thứ một ít.

Khi mọi thứ đã được xếp vào 3 chiếc ba lô, tôi hỏi lại:

– Anh chia đều chưa?

Hai đồng chí trả lời:

– Thưa ông, vâng.

<3

– Tại sao ba lô của bạn rất nặng và bạn rất nhẹ?

Sau đó, tôi mở cả ba chiếc ba lô ra thì thấy chiếc ba lô của tôi nhẹ nhất chỉ có chăn và màn. Bạn không đồng ý và nói:

– Chỉ có lao động chân chính mới đem lại hạnh phúc cho con người.

Hai đồng chí còn lại phải gói gọn mọi thứ vào 3 chiếc ba lô.

Bài học rút ra:

-Suốt đời không muốn làm quan, chỉ muốn làm công bộc của dân, luôn muốn bình đẳng với mọi người xung quanh. Chủ tịch Hồ Chí Minh cả cuộc đời vì dân, vì nước mà gần như quên mất những gì thuộc về mình. Bác không tự đặt cho mình một đặc ân nào mà luôn quan tâm đến mọi người, kể cả cán bộ, chiến sĩ từ những điều nhỏ nhất, giản dị nhất. Ông từng tâm sự: “Xây dựng uy tín cán bộ thì dễ, nhưng xây dựng uy tín cán bộ mới khó”.

– Bác đã nêu một tấm gương sáng không chỉ cho đất nước ta mà cho cả nhân loại hôm nay, mai sau và mãi mãi. Mọi người là tôi, mọi người là tôi. Chúng ta phải biết giúp đỡ lẫn nhau và cùng nhau vượt qua khó khăn, thay vì ức hiếp người khác. Cuộc sống phải công bằng với con người!

Tiến sĩ tự học

Mùa hè năm 1911, khi đặt chân lên đất Pháp, đối với tôi, từ đó trở đi, từ sinh hoạt, làm việc, nghĩ cách cứu nước, cứu dân, tôi đều phải dùng tiếng Pháp. Vì vậy, không biết tiếng Pháp là “trở ngại lớn nhất của việc tìm đường cứu nước, cứu dân”. Anh hạ quyết tâm “phải học nói, học viết cho đến hết học kỳ”, kể cả trong hoàn cảnh khó khăn, vất vả, anh cũng tìm ra phương pháp học cho riêng mình.

Ngay cả khi còn ngồi trên tàu sang Pháp (latus-trevin, tên văn bản), những lúc rảnh rỗi, ông thường ghé thăm hai người lính trẻ cùng chuyến tàu để học đọc và viết tiếng Pháp. Họ cho tôi mượn những tờ rơi in bằng tiếng Pháp. Nếu bạn muốn biết một cái gì đó, một cái gì đó được viết bằng tiếng Pháp như thế nào, bạn có thể chỉ và hỏi. Vào buổi tối, khi đi làm về, anh ấy ghi lại những từ mới. Học được từ nào thì ghép ngay thành câu luyện tập.

Hãy bắt đầu luyện tập một vài cách kết hợp từ, sau đó ghép chúng thành đoạn văn, và dần dần luyện viết các bài báo dài hơn. Một thời gian sau, anh lên báo Pháp xin viết bài. Trong thời gian đăng bài, ông nói với mọi người trong ban biên tập: “Tôi rất vui nếu bài báo này của tôi được đăng, nhưng dù sao, tôi cũng muốn nhờ các bạn sửa lỗi tiếng Pháp của tôi”. Mỗi khi một bài báo được đăng, tôi vui mừng khôn xiết, tôi làm theo hướng dẫn của tòa soạn và không quên xem lại từng chữ để xem bài viết của mình đúng chỗ nào sai. Làm thế nào tôi có thể tự sửa nó? Tôi tập viết đi viết lại, đôi khi tôi viết những đoạn giải thích dài, đôi khi những đoạn văn ngắn cho ngắn gọn.

Mỗi ngày làm việc, dù bận rộn đến đâu, tôi vẫn dành thời gian để đọc vài trang tiểu thuyết, đó không chỉ là thú tiêu khiển mà còn là cách để thư giãn và nâng cao kiến ​​thức. Tôi tập viết tin bài. Sáng nào tôi cũng viết từ 5 giờ đến 6 giờ 30, 7 giờ lại đi làm. Dù trời nóng hay lạnh, bạn sẽ không nản lòng. Thời gian trôi qua nhanh chóng cho đến năm 1922, ông trở thành biên tập viên của tờ báo “Người nghèo”, được viết bằng 3 thứ tiếng. Tên báo bằng tiếng Pháp ở giữa, bên trái và bên phải có chữ Ả Rập, đều do chú viết. Do bộ phận biên tập của báo không có ban biên tập cố định nên nhiều khi phải “xoay xở” từ khâu biên tập, soạn thảo, đến khâu bán báo.

Xem thêm:  Các quy tắc đánh trọng âm hay gặp trong tiếng Anh

Bài học rút ra:

– Chủ tịch Hồ Chí Minh là tấm gương mẫu mực về tinh thần tự học, lấy tự học làm cốt, làm chủ yếu để tự nâng cao trình độ mọi mặt của mình. Tự học của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành triết lý nhân văn sâu sắc, có kế hoạch cụ thể, chặt chẽ, khoa học; có tinh thần kiên trì, bền bỉ, sáng tạo và ý chí quyết tâm, vận dụng việc học mọi lúc, mọi nơi. Tấm gương sáng của anh không ngừng động viên, khích lệ mỗi người Việt Nam xây dựng xã hội học tập hôm nay.

Hai tay – dám nghĩ dám làm

Năm 1911, tôi còn rất trẻ, khoảng 21 tuổi. Một hôm, người em của cha tôi—tên lúc ấy—đang đi dạo với một người bạn trong thành phố Sài Gòn, bỗng ông hỏi người bạn đồng hành:

– Anh ơi, anh có yêu nước không?

Bạn tôi bất ngờ trả lời:

– Tất nhiên rồi!

Em trai tôi hỏi:

-Bạn có thể giữ bí mật không?

Trả lời của bạn bè:

– Có

Anh nói tiếp:

– Tôi muốn ra nước ngoài và xem Pháp và các nước khác. Sau khi xem cách họ làm, tôi sẽ quay lại và giúp đỡ đồng loại của chúng ta. Nhưng đi một mình thực ra có rất nhiều rủi ro, chẳng hạn như bị ốm… Bạn có muốn đi cùng tôi không?

Trả lời địa ngục:

– Nhưng mà các bạn! chúng ta lấy tiền ở đâu –

Tiền đây, anh ba giơ tay nói, chúng ta sẽ làm việc, chúng ta sẽ sống bằng mọi giá, rồi buông tay. Bạn sẽ đi cùng tôi chứ

Người bạn, bị thu hút bởi sự nhiệt tình của anh, đã đồng ý. Nhưng sau khi vắt óc suy nghĩ, anh vẫn không đủ dũng khí để giữ lời hứa. Và chú He đã tự mình ra nước ngoài. Bác đã làm nhiều công việc khác nhau: phụ bếp, bồi bàn, quét tuyết… Bác đã bôn ba khắp năm châu bốn biển tìm đường cứu dân, cứu nước khỏi xiềng xích thực dân, phong kiến, giải phóng dân tộc.

Bài học rút ra:

– Để có được sự nghiệp lẫy lừng như ngày hôm nay bắt đầu từ một ý tưởng rất đơn giản và một quyết định táo bạo của chú tôi khi chú còn là một thanh niên vô danh. Câu chuyện tuy ngắn nhưng là hình ảnh rất tượng trưng cho tinh thần lao động của một con người, đằng sau hành động ấy là một hành vi yêu nước rực lửa, một ý chí kiên định, dũng cảm và tỉnh táo, quyết tìm đường cứu nước Đạo, giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ. Đây là điều mà các nhà cách mạng tiền bối không làm được. các thế hệ. Người biết rằng con đường phía trước còn dài và nhiều khó khăn, nhưng người dân vẫn vững tin vào con đường đúng đắn, tin vào sức lao động chân chính của chính mình. Ta thấy rõ hơn ý chí và quyết tâm căm thù chí hướng và ý chí của bọn ngoại xâm giày xéo quê hương. Câu chuyện trên là lời khẳng định lòng yêu nước cội nguồn và suốt đời hoạt động cách mạng của ông.

Câu chuyện nhỏ ý nghĩa về anh – giữ lời hứa

Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại, người cha kính yêu của dân tộc Việt Nam. Hình ảnh con người luôn in đậm trong tâm hồn mỗi người Việt Nam. Hơn bốn mươi năm Bác đã ra đi nhưng Bác vẫn là tấm gương sáng cho hàng trăm triệu người dân Việt Nam và thế giới.

Chú Hà rất hòa thuận với mọi người ở Bắc Phố. Một hôm nghe tin bác đi công tác, đứa con từng ôm bác chạy đến nắm tay bác nói:

-Bác đi công tác về nhớ mua cho cháu cái lắc tay bạc nhé!

Anh âu yếm nhìn đứa bé, xoa nhẹ đầu em rồi nói:

-Con ở nhà nhớ ngoan ngoãn, khi về mẹ sẽ mua cho con.

Nói xong, anh vẫy tay chào mọi người rồi rời đi. Khi anh trở lại sau hơn hai năm, mọi người đều rất vui mừng chào đón anh. Ai cũng vui vẻ hỏi thăm sức khỏe, chẳng ai nhớ chuyện cũ. Đột nhiên, anh mở túi lấy ra một chiếc vòng bạc mới tinh, anh đưa cho đứa bé – giờ đã là một bé gái. Cô bé và mọi người xúc động rơi nước mắt. Bạn nói:

——Anh ấy hỏi mua, biểu thị rất thích, là người lớn nên đồng ý, đó chính là “danh tiếng”. Chúng ta cần giữ niềm tin vào mọi người.

Bác Hồ với thiếu nhi

Bài học rút ra:

– Bác Hồ là người bận trăm công nghìn việc nhưng Bác luôn giữ lời hứa với mọi người, nhất là với các cháu thiếu nhi. Chúng ta phải coi trọng chữ tín vì nó là nền tảng và là hành vi đạo đức của mọi thời đại:

Hãy nói lời của bạn, ghi nhớ chúng

Đừng hạ cánh như một con bướm trước khi bay

– Giữ lời hứa là một phẩm chất cao quý trong đời sống xã hội, vì vậy việc không giữ lời hứa chẳng những làm xấu bản thân mà còn gây hại cho người khác. Tổ tiên đã từng dạy rằng “một ngày không tin, vạn năm không tin, không tin thời đại”. Chúng ta phải thực hiện các cam kết để hoàn thiện nhân cách của mình. Lòng tin đến từ sự tốt đẹp của xã hội, và danh tiếng trở thành một phạm trù đạo đức trong các mối quan hệ ứng xử.

Qua câu chuyện này, chúng ta rút ra được bài học là hãy sống và noi theo tấm gương đạo đức của Người để không phụ lòng tin yêu và sự kỳ vọng của mọi người.

Đây là câu chuyện: Chiếc nhẫn bạc

Tình yêu của tôi dành cho trẻ em

Một lần đầu xuân năm 1963, sau khi đi thăm cơ sở, trên đường về Hà Nội, Bác thấy một ngọn đồi có nhiều cây cối rậm rạp, Bác rủ tôi vào nghỉ. Lúc này đã là buổi trưa vắng người, các cô chú bưng cơm nắm ra vừa ăn vừa ngắm cảnh.

Vừa ăn xong, tôi ngồi nghỉ một lúc thì nghe tiếng lội nước và tiếng người xì xào bàn tán. Vài đồng đội đi theo anh ra ngoài, còn có mấy chục nam thanh nữ tú, anh đang tay cầm cào, tay thúng hái rau, hướng về phía gốc cây lớn anh đang nằm nghỉ. Đồng chí cận vệ báo cáo tình hình với tôi, tôi cười:

– Các cô chú mời các cháu đến chơi với các bạn nhưng đừng làm các cháu sợ. Lũ trẻ hớn hở chạy đến chỗ tôi, xếp thành một vòng tròn, đứa nào cũng vui mừng hớn hở.

Chú ân cần nhìn quanh rồi hỏi:

– Sao đông khách quá vậy? Một câu trả lời lịch sự từ một anh chàng đẹp trai:

– Thưa ông, bạn tôi thấy ông xuống xe nên rủ chúng tôi vào gặp ông!

Bạn có một nụ cười đẹp:

-Muốn xem không? Tôi đang ngồi đây, nếu bạn muốn xem thì hãy xem cho kỹ.

Xem thêm: Crowd City APK MOD (Mở Khoá Trang Phục) v2.4.2

Ba người chú, cháu gái và cháu gái đi cùng nhau, cười đến tận mang tai. Bạn hỏi lại:

-Mọi người có đi học không? Có em nào ở đây không được đi học không?

– Vâng, tất cả chúng tôi đã đi học. Bác cười hiền:

– Thôi kệ. Trẻ em học ở trường có tốt không? Bạn ổn chứ?

Nhiều trẻ em rất vui khi trả lời bạn.

– Chúng tôi ổn, chúng tôi ổn!

Ông hài lòng gật đầu và để bọn trẻ hát. Các cháu nhìn nhau hát “Ai Yêu Bác Hồ Chí Minh Hơn Bác Hồ Chí Minh”. Vì vậy, trong thế giới rộng lớn, một dàn hợp xướng của các nghệ sĩ trẻ đã biểu diễn say mê dưới bầu trời. Bác Hồ thân yêu có nhịp điệu bàn tay.

Hát xong, chú nhìn các cháu trìu mến và nói nhỏ:

– Cảm ơn các em đã đến thăm và hát cho tôi nghe. Mẹ mong con chăm ngoan, học giỏi, hiếu thảo với thầy cô, cha mẹ. Bây giờ bạn đang tiếp tục, chúng tôi ở đây để nói lời tạm biệt.

Bài học rút ra:

– Bác Hồ là người rất yêu trẻ con. Người luôn dành sự quan tâm đặc biệt cho thế hệ trẻ của đất nước này. Những lời dạy, những bài viết của Người dành cho thiếu nhi được coi là tài sản vô giá đối với tuổi trẻ của dân tộc, của đất nước:

Trẻ em như búp trên cành

Ăn ngon ngủ ngon

– Thời gian trôi qua, câu chuyện về chú và con vẫn còn đó. Tình cảm của chú dành cho con luôn rất gần gũi, ân cần, dịu dàng và quan tâm. Đây là hơi ấm tuyệt vời của một nhà lãnh đạo vĩ đại.

Bác có con

Bác Hồ với nhân dân

Trong những ngày vào thăm miền Bắc, những anh hùng liệt sĩ miền Nam này đã được Bác chăm sóc như người cha chăm sóc con mình. Bác dặn (vì bác chịu trách nhiệm theo dõi sức khỏe và đời sống của các thành viên):

– Cô phải chăm sóc cho các cô chú của mình, họ không sao đâu, đừng để họ bị ốm.

Một hôm, đồng chí Huang Wendan bị sốt rét, biết chuyện nên gọi điện cho tôi hỏi:

– Sao chú danh lại sốt vậy?

Tôi xin báo cáo tình hình của đồng chí Đan. Nhắc nhở:

-Phải cho chúng ăn uống đầy đủ, chú ý các món ăn địa phương thì chúng mới ăn nhiều, sức khỏe mới tốt. Hôm khác, chú chỉ lên trần nhà và hỏi tôi:

– Chị Bí ơi sao chị hơi gầy vậy?

Tôi lắng nghe nhân vật chính kể câu chuyện về quê hương miền núi nghèo khó của mình. Bác xúc động nói:

-Bác Thống Nhất ở miền nam, tôi thường về quê cháu, những ngày ở bên bác, tôi càng hiểu sâu sắc hơn tình cảm của bác đối với đồng bào miền nam. ta thị kiều nói với tôi:

– Càng gần anh, em càng cảm thấy anh thương người miền Nam chúng em biết bao.

Nói xong, hai chị em lại khóc, vì rất vui và cảm động trước tấm lòng của Bác.

Bài học rút ra:

– Cùng với Chủ tịch Hồ Chí Minh, mảnh đất “tiến thoái lưỡng nan” phương Nam này đã chiến đấu mưu trí, dũng cảm với kẻ thù hàng chục năm, trải qua muôn vàn gian khổ. Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dành cho đồng bào miền Nam tình cảm thiêng liêng cao quý nhất. Tình cảm đó được nhà thơ viết ra:

Nhớ miền nam, nhớ nhà

Miền Nam gửi đến bố những lời chúc tốt đẹp nhất

Trái tim thương binh, liệt sĩ

Ngày 10-3-1946, tờ “Cứu quốc nhật báo” đăng bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi đồng bào Nam Bộ. Trong thư, tác giả viết: “Đối với các anh, các chị đã xả thân vì nước và các linh hồn đồng bào đã đấu tranh, hy sinh vì nước, tôi xin giữ một khoảng cách kính trọng. Sự hy sinh đó không phải là vô ích”.

Sau đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết thư gửi đồng bào miền Nam: “Tôi xin nghiêng mình trước anh linh các chiến sĩ và đồng bào Việt Nam đã anh dũng hy sinh vì nước.”

Hơn nửa tháng sau khi từ Pháp về, ngày 7-11-1946, Người tham dự buổi lễ “Mùa đông chiến sĩ” do Hội Liên hiệp quốc dân Việt Nam tổ chức tại Nhà hát Lớn Hà Nội. Hậu phương tài trợ sản xuất áo giáp cho bộ đội và thương binh, cuộc kháng chiến chống Pháp đã thu hút nhiều nam nữ thanh niên tòng quân. Có chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, có người là thương binh, bệnh binh, cuộc sống còn nhiều khó khăn, anh chị em mặc dù tự nguyện chịu đựng nhưng không một lời oán trách, tiếc nuối.

Trước đó, tháng 6-1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh đề nghị Chính phủ chọn một ngày trong năm là “Ngày Thương binh”, để đồng bào có dịp bày tỏ lòng hiếu thảo với các thương binh. Có lẽ – ngoài Ngày Tưởng niệm Quốc tế – Les Invalides là ngày tưởng niệm quốc gia đầu tiên được tổ chức. Hưởng ứng và đáp lại tấm lòng của Chủ tịch Hồ Chí Minh, tại xã Phú Minh, huyện Đại Độ, tỉnh Thái Nguyên, một cuộc mít tinh trù bị đã được tổ chức. Có nhiều đại diện cấp tỉnh, trung ương, khu vực và tỉnh. Cuộc họp đã đồng ý kỷ niệm Ngày tưởng niệm vào ngày 27 tháng 7 hàng năm và nó được tổ chức lần đầu tiên vào năm 1947.

Báo Quốc phòng số 11 số ra ngày 27-7-1947 đăng bức thư của Chủ tịch Hồ Chí Minh gửi Thường vụ Quân ủy nhân ngày “Thương binh toàn quốc”. Bức thư đầu tiên của tác giả viết: “Khi nước đang lâm nguy, đang lâm nguy, tổ quốc, chính nghĩa, mồ mả, chùa chiền, nhà thờ đều bị uy hiếp, Cha mẹ, anh em, vợ con, ao hồ, ruộng vườn, xóm làng đều nguy. Chống giặc sao? Đây là những người lính, một số đã trở thành Thương Binh.”

Xem thêm:  Cộng hai số nguyên khác dấu- Tổng hợp lý thuyết toán lớp 6:

Chủ tịch Hồ Chí Minh giải thích: “Thương binh là những người đã hy sinh gia đình, xương máu để bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đồng bào, dù ốm đau, tàn tật thì Tổ quốc, đồng bào phải biết ơn và giúp đỡ những người dũng cảm đó. trẻ em.”

Cuối thư, Người vận động đồng bào quyên góp cơm áo giúp đỡ thương binh. Bản thân ông đã tự nguyện quyên góp một chiếc áo lụa, một tháng lương và một bữa ăn cho mình và tất cả nhân viên trong Văn phòng Tổng thống, tổng số tiền quyên góp là 1127 đồng (1127 đồng). Ngày 27 tháng 7 năm sau, 1948, trong một bức thư tình dài, Người nói: “Giặc ngoại xâm như nước lũ lớn, đe dọa tràn ngập cả nước, đe dọa cuốn trôi sinh mạng, của cải, tài sản, cha mẹ, vợ con. và các em nhỏ cũng như nhân dân ta.” Trước nguy cơ bị đe dọa, nhiều thanh niên yêu quý của đất nước ta đã quyết dùng chính máu thịt của mình để xây nên bức tường thành sắt ngăn cản ngoại xâm tràn ngập đất nước và làm hại đồng bào. “

Người đau xót viết: “Các anh quyết liều thân đánh giặc, để nước và đồng bào được sống. Hôm nay, cha mẹ mất đi người con yêu. Vợ trẻ thành góa bụa. Con dại khờ đã thành mồ côi. Trẻ mồ côi. Thêm thẻ hương linh liệt sĩ vào bàn thờ gia tiên, thương binh, gốc cây không tái sinh, liệt sĩ không tái sinh.

Bài học rút ra:

– Từng nêu: “Thương binh, bệnh binh, gia đình quân nhân, gia đình liệt sĩ đều là những người có công với nước, với dân nên chúng ta phải có trách nhiệm biết ơn, thương yêu, giúp đỡ họ”. Người luôn nhắc nhở Đảng bộ và nhân dân cả nước, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, phải luôn ghi nhớ công ơn to lớn của những đồng chí, đồng đội đã hy sinh hoặc để lại một phần xương máu trên chiến trường vì độc lập, tự do của Tổ quốc. dân tộc, vì hòa bình, hạnh phúc của dân tộc. Đời sống công dân.

– Tình cảm sâu nặng của Chủ tịch Hồ Chí Minh đối với các thương bệnh binh, liệt sĩ trong kháng chiến không chỉ là sự tiếc thương, đồng cảm, đau buồn và tự hào mà còn khơi dậy tinh thần bất khuất của cả dân tộc và đồng bào bị nạn, tỏa ra sức sống mãnh liệt. Hiến dâng một phần thân thể của mình cho đất nước. Ai làm cho sự hy sinh, mất mát của thương binh, liệt sĩ cao quý hơn khi những người còn sống nhận ra nghĩa vụ, trách nhiệm của mình đối với những người đã hy sinh, những người đã bỏ lại một phần xương máu nơi chiến trường. Các chú đã làm nên những điều đáng trân trọng, vinh dự hơn và trách nhiệm của những người còn sống đối với gia đình các liệt sĩ, thương binh lại càng lớn hơn.

Chú He và những người lính quốc gia

Các bác sĩ của chúng tôi yêu tất cả những người lính. Đối với nữ binh và binh lính thiểu số, tôi quan tâm hơn, vì những người này làm cách mạng khó khăn hơn nam binh và binh lính Kinh.

Anh hùng la van cau, người dân Thái Lan sẽ không bao giờ quên việc anh “đãi” một bữa cơm với rau, thịt gà… “sản phẩm” do anh tự trồng và nuôi trồng. Các cô chú cầu nguyện cho mẹ, tặng quà và dặn dò cán bộ tạo mọi điều kiện để về thăm mẹ và giúp đỡ gia đình.

Nhiều binh sĩ thiểu số lấy họ riêng như Hujian, Huguanli, Hufanfen… Vào mùa thu năm 1964, cô đã bất ngờ mời Kelinduo, một binh sĩ thiểu số, gia nhập phái đoàn. Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam được ra Bắc gặp Bác Hồ. Cô nói thêm: “Nhóm em vừa xuống xe đã thấy anh đợi sẵn ở sân rồi.”

Những câu chuyện ngắn ý nghĩa về Bác

Anh ôm và hôn các thành viên trong nhóm. Chúng tôi theo ông đến bàn tiếp tân được đặt bên ngoài khu vườn đầy hoa và nắng. Thấy tôi trong trang phục dân tộc, anh nói:

– Em đúng là con gái của bộ tộc Jatu còn giữ được quốc tính của mình là Yan và Tào Tháo, khi nhìn thấy chú, em mừng đến phát khóc. Bác nói nhỏ:

– Đừng khóc cháu gái. Nó phải là một niềm vui gặp bạn. Hai bạn có thể cho tôi biết họ hàng của chúng tôi đã chiến đấu như thế nào trên tiền tuyến không?

Tôi đã nói:

– Thưa anh, em yêu và nhớ anh. Các dân tộc thiểu số phía Nam yêu anh rất nhiều và nhớ anh rất nhiều. Rồi tôi kể cho anh nghe một số chuyện về mẹ anh, em trai anh, em trai kháng chiến… Anh nói: – Cuộc kháng chiến của đồng bào miền Nam ta là nhân bản và toàn diện. Thích hợp cho mọi lứa tuổi, nam và nữ, Jing, Jiatu, Jiadan và các nhóm dân tộc khác đều giỏi sản xuất và chiến đấu. “Tôi hiểu, đây là tình yêu thương vô bờ bến của cô dành cho tất cả chúng tôi.

Bài học rút ra:

– Người đã trải qua biết bao hoạn nạn đối với đồng bào các dân tộc thiểu số, đồng bào miền Nam, nhất là đồng bào trực tiếp tham gia chiến tranh và đã dành cho Người tình cảm sâu nặng, tình thương bao la, lòng nhân ái bao la. Đồng thời Bác thường động viên, khẳng định niềm tin vào sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, nếu thực hiện tốt chính sách đại đoàn kết toàn dân tộc thì nhất định chúng ta sẽ đạt được thắng lợi về mọi mặt.

– Câu chuyện tuy ngắn nhưng đã dạy cho chúng ta nhiều bài học quý giá: tình cảm gia đình và sự quan tâm chăm lo của dân tộc trong gia đình dân tộc Việt Nam, bài học về sự thành công lớn của đại đoàn kết dân tộc… Điều chúng ta cần chú ý làm sao đạt được đại đoàn kết toàn dân tộc, nhất là trong xây dựng chính sách về đồng bào dân tộc thiểu số, chú ý tạo khối đại đoàn kết ở vùng sâu, vùng xa để trở thành dân tộc giàu mạnh, xây dựng đất nước giàu đẹp, phồn vinh, hạnh phúc.

Chú He và những người thiểu số

Em nhớ những chàng trai, cô gái miền Nam

Tháng 12 năm 1968, các chiến sĩ trẻ miền Nam đang học ở tả ngạn, được mấy chú lái xe đón ra Hà Nội. tập, thu, ròng, phổ, melan, hòa âm,… không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Hôm trước về Thủ đô, 5 giờ chiều hôm sau có ô tô đón, vừa bước vào Phủ Chủ tịch, tôi đã biết mình được vào gặp Bác.

Vừa xuống xe đã thấy Bác Hồ và Bác Tôn ngồi trên chiếc ghế gỗ dài trước nhà. Cả bọn chạy lại chào hai bạn, chú cháu trò chuyện rôm rả. Sau đó, họ nói:

– Thôi, hai đứa đi ăn tối đi!

Bữa cơm này không nhiều thịt nhưng rất ấm áp. Các chiến binh trẻ tuổi có thể ngồi ăn cùng chú He và chú Tang. Nó nhỏ đến nỗi đầu nó chỉ thò ra khỏi mép bàn, nên lúc nào nó cũng có thể gắp thức ăn cho nó.

Trong bữa ăn, tôi và chú nói chuyện rất vui vẻ. Ăn xong, hai người tặng mỗi em một bông hồng, một quả táo, một quả lê và ba tờ “Người tốt việc tốt”.

Sau đó, chú Hà nói:

– Hai đứa lại đây hôn hai đứa rồi về đi.

Người chiến binh dũng cảm hôn cả hai, và bác sĩ nói với họ một lần nữa:

– Các cháu đến trường chăm chỉ học tập, các chú đều cảm động, Liên đoàn thanh niên lên tiếng thưa các chú:

– Thưa ông, chúng tôi tưởng hai ông có việc gì nên gọi lại cho chúng tôi.

Chú He cười hiền và nói:

-Hai em nhớ nhau quá nên gọi về để gặp nhau nói chuyện, nghe, tu tập, cảm động đến rơi nước mắt. Hai bác đều đã già, trăm công nghìn việc nhưng vẫn nhớ thương những người con miền nam. Tập nghĩ: “Em ở ngoài bắc mà lo và thương hai anh biết bao!  …”.

Chú Hạ là người nhân ái, yêu trẻ con là bẩm sinh, là bản tính của chú. Bác vì nước quên mình, không màng quê hương, coi đồng bào, đồng bào như người thân. Trong muôn vàn tình yêu mà bác dành cho tất cả, tình yêu của bác dành cho con cái vẫn là tình yêu nồng ấm nhất, không chỉ cho con em chúng ta mà cho cả tuổi thơ.

Tháng 9 năm 1945, nhân ngày khai trường của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Người viết “Thư gửi học sinh” có nội dung: “Hãy nghe lời bác, lời một người. Bác luôn luôn ân cần chúc các cháu khỏe mạnh… sông núi Việt Nam có trở nên tươi đẹp hơn, dân tộc Việt Nam có bước lên được bục vinh quang sánh vai với các cường quốc năm châu hay không, một phần lớn là nhờ học tập”.

Bài học rút ra:

——Tình yêu ấy, sự quan tâm đặc biệt ấy cũng bắt nguồn từ lý tưởng: suốt đời đấu tranh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, giải phóng con người. Trong con người, tư tưởng bảo vệ, chăm sóc và giáo dục trẻ em đã sớm trở thành một bộ phận của tư tưởng giải phóng dân tộc và xây dựng xã hội văn minh.

Có thể nói, cuộc đời và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đã đi vào lịch sử và đời sống tinh thần của dân tộc Việt Nam. Đây sẽ là dòng máu đỏ tươi chảy trong huyết quản của mỗi người dân Việt Nam. Đây chính là phẩm chất cộng sản soi đường cho mọi thế hệ người Việt Nam, cho bạn, cho tôi, cho tất cả chúng ta. Qua câu chuyện của mỗi người, có thể mỗi người sẽ cảm nhận khác nhau, nhưng sự tôn trọng và biết ơn thì ở đâu cũng có. Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, có sáu mươi ba bài văn xuân rực rỡ muôn hoa làm rạng danh nhân dân. Từ đó biết học hỏi ưu điểm của bạn để hoàn thiện mình.

Tư cách, đạo đức của Người mãi mãi là tấm gương sáng cho dân tộc Việt Nam noi theo. Mỗi câu thơ cũng ghi: “Nhất chùa mười bông sen/Việt Nam đẹp nhất có danh Bác”. bây giờ. Các anh đã đi một chặng đường dài, nhưng những giá trị đạo đức và truyền thống quý báu của các anh sẽ mãi là tấm gương sáng soi đường cho con người và nhân loại. Qua truyện ngắn trên các em sẽ hiểu thêm về người cha dân tộc kính yêu. Từ đó, tôi học cách trân trọng từng giây phút được sống và làm theo lời mẹ.

Chuyện chú Heo và các cháu: Dành cho các cháu

Nhớ lại khi cách mạng thành công, Bác Hồ nghe tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng ếch nhái và rất phấn khởi khi nhìn thấy bước chân của các cháu đi lại oai phong, nhưng nét mặt đầy nét trẻ thơ.

Đôi khi tôi phải nhìn qua vai người khác trong các cơ quan chính phủ cấp cao ở phía bắc để bạn không thể nhìn thấy tôi và tôi có thể thoải mái nhìn bạn. Trong những ngày vui ấy, các em thường mặc đồng phục, quần xanh, áo sơ mi trắng, đội mũ ca-ra-men. Tôi đã đứng và nhìn bạn rất lâu, rất lâu. Mọi người nghĩ sao?

Buổi tối đang làm việc nghe tiếng bé hát, chú ra hiệu dừng lại nghe. Sau đó, bạn hỏi:

– Bạn có đoán được cậu bé này bao nhiêu tuổi không?

– Thưa ông, năm tuổi.

– Theo tôi thì ít hơn.

– Khi hỏi lại các đồng chí đài phát thanh, tôi thấy các đồng chí có xu hướng đoán già đoán non hơn. Không có gì khó hiểu vì bạn đã nghe rất nhiều và chăm chú lắng nghe. Chắc chắn rồi, hãy tưởng tượng cô bé hay cậu bé đó khi lắng nghe bạn!

Nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao anh lại phải rời đài khi đang làm việc? Có lần tôi hỏi có nên tắt đài không, anh trầm ngâm nhìn tôi rồi nói:

– Thôi kệ anh. Nghe giọng nói của con người. Khi có chú ở nhà, dù con có khóc, vợ hờn, đôi khi nói những lời khó nghe thì đó cũng là tình cảm gia đình…

Bên cạnh những bài học về tấm gương đạo đức Bác Hồ, vndoc cũng muốn chia sẻ đến các bạn một số câu chuyện cuộc sống ý nghĩa, mời các bạn tham khảo:

Xem Thêm: Tả Người Thân Trong Gia Đình Em Lớp 5 ❤️️15 Bài Văn Hay Nhất

  • 5 câu chuyện nhỏ giúp cuộc sống của chúng ta hạnh phúc hơn
  • 8 câu chuyện nhỏ nhưng ý nghĩa
  • Những câu chuyện ý nghĩa về tình yêu và cuộc sống vợ chồng

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *